- Xu
- 1,209
You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an alternative browser.
You should upgrade or use an alternative browser.
- Thread starter linda_VirgoMoon
- Ngày gửi
- Xu
- 1,209
Em đã từng tìm giữa hai chúng ta
Một điểm chung giữa hai đầu đường thẳng
Nhưng có lẽ do chân mình còn ngắn
Nên đi hoài mà chẳng nhận ra nhau
Có những lúc em ngắm mình thật lâu
Để tự hỏi điều gì em đặc biệt
Để người yêu em mà không hề hối tiếc
Dù chỉ thoáng qua nhau, cũng bằng lòng
Con đường vẫn vắng dù giữa phố người đông
Em vẫn chẳng thể tìm một lối rẽ
Cũng có lẽ do mình không còn trẻ
Nên chẳng thể liều đập bể vách tường ngăn
Cho nên,
Có những cảnh đẹp âm thầm trong thâm tâm
Hãy cứ để cho riêng mình được ngắm
Hãy cứ để cho sóng lòng thầm lặng
Sôi nổi cho riêng một góc thẳm đáy lòng
Hãy cứ để em lại là chính em
Vẫn cứ kiêu ngạo cho một chung điểm khác
Để màn đêm sẽ không thôi thất lạc
Một mảnh sao rơi, một mảnh tình..
Last edited by a moderator:
- Xu
- 1,209
Hoài Niệm
Linda
Linda
Có một chiều, lặng lẽ gió đông
Anh đi về trên con đường vắng ấy
Ghé lại thăm quán ven đường vẫn vậy
Chỉ thiếu mỗi em, bỗng nỗi nhớ đong đầy
Anh trở lại chẳng phải để tìm em
Cũng chẳng tìm những ngày xưa hoài niệm
Chỉ là trong anh bổng nhiên muốn kiếm
Một kẻ trong anh, một kẻ từng yêu em
Có lúc anh cười rồi tự hỏi
Bao nhiêu tình đủ, để là yêu
Bao nhiêu khờ đủ để đừng hiểu
Tình có bao nhiêu cũng chẳng nhiều..
Qua rồi một thời yêu thơ dại
Qua rồi thời bất chấp tương lai
Chỉ còn gió đông vô tình thổi mãi
Lạnh lẽo mặc ai, kệ chốn nào..
Last edited by a moderator:
- Xu
- 1,209
Hoài Niệm 2- Linda
Có những ngày thành phố phủ mưa
Ngã tư vắng, một mình em lẻ bước
Dạo quanh qua những con đường trơn trượt
Phố lặng, người đơn, hoa sữa chẳng nồng nàn..
Em lại hoài niệm ngày xưa, về dĩ vãng
Cô gái tóc mây, chạy xe đạp tím than
Áo dài trắng, phượng hồng lưng giỏ nhỏ
Nụ cười lung linh như nắng trải sân vàng..
Câu hỏi ngày xưa, giữa tờ giấy trắng
Đôi ba nếp gấp, máy bay thầm lặng
Chở cả tâm hồn, xuôi theo chiều nắng..
Ngược dòng thời gian, trĩu nặng dưới chân em..
Anh nhớ gì không, cô gái áo bông
Đôi giày nhỏ, che ô giận dỗi
Hoa phượng thắm cũng hờn đôi môi mọng
Cô nói điều gì, anh nhớ không?
Thanh xuân ấy vội vã như không
Cô gái ngày xưa chẳng còn giận dỗi
Và chàng trai cũng chẳng còn nhận lỗi
Để mặc thời gian cứ vậy lẵng lặng trôi..
.
Có những ngày thành phố phủ mưa
Ngã tư vắng, một mình em lẻ bước
Dạo quanh qua những con đường trơn trượt
Phố lặng, người đơn, hoa sữa chẳng nồng nàn..
Em lại hoài niệm ngày xưa, về dĩ vãng
Cô gái tóc mây, chạy xe đạp tím than
Áo dài trắng, phượng hồng lưng giỏ nhỏ
Nụ cười lung linh như nắng trải sân vàng..
Câu hỏi ngày xưa, giữa tờ giấy trắng
Đôi ba nếp gấp, máy bay thầm lặng
Chở cả tâm hồn, xuôi theo chiều nắng..
Ngược dòng thời gian, trĩu nặng dưới chân em..
Anh nhớ gì không, cô gái áo bông
Đôi giày nhỏ, che ô giận dỗi
Hoa phượng thắm cũng hờn đôi môi mọng
Cô nói điều gì, anh nhớ không?
Thanh xuân ấy vội vã như không
Cô gái ngày xưa chẳng còn giận dỗi
Và chàng trai cũng chẳng còn nhận lỗi
Để mặc thời gian cứ vậy lẵng lặng trôi..
.
Last edited by a moderator:
- Xu
- 1,209
ĐA TÂM - LINDA
Đường phố hôm nay lại vắng rồi, anh nhỉ
Xe lại vội vàng, mưa lất phất rơi
Lướt qua nhau như những án mây trời
Vô tình hờ hững như chưa từng được biết
Gió lạnh, đã có khăn len mũ ấm
Nhưng lấy gì sưởi ấm cõi lòng em
Những con phố rõ ràng có mang tên
Nhưng người đi chẳng bao giờ buồn nhớ
Gió đông đã lạnh lại còn quá hững hờ
Hể người ta xa nhau lại lào xào thổi mãi
Đã cô đơn rồi còn lạnh như vậy
Thế mới nói
Gió đông chỉ dành cho những kẻ cô đơn..
Em còn nhớ một ngày còn lạnh hơn
Đó là ngày ta rời xa mãi mãi
Mưa cũng buồn, cũng phất phơ vậy đấy..
Em thì lặng thầm giấu nước mắt vào mưa..
Năm tháng lại lặng lẽ thoi đưa
Người với người cũng chẳng còn nhau nữa..
Những câu chuyện đẹp thường khi còn dang dỡ
Nhưng chuyện chúng mình lại chẳng hề đẹp, phải vậy không?
Chúng ta, của những ngày xa xưa rất lâu đó
Cũng đã từng có những tháng ngày đẹp nho nhỏ
Của lứa đôi mươi, thanh xuân ngày nọ
Rồi cũng lặng lẽ vô hình như những giấc chiêm.
Đường phố hôm nay lại vắng rồi, anh nhỉ
Xe lại vội vàng, mưa lất phất rơi
Lướt qua nhau như những án mây trời
Vô tình hờ hững như chưa từng được biết
Gió lạnh, đã có khăn len mũ ấm
Nhưng lấy gì sưởi ấm cõi lòng em
Những con phố rõ ràng có mang tên
Nhưng người đi chẳng bao giờ buồn nhớ
Gió đông đã lạnh lại còn quá hững hờ
Hể người ta xa nhau lại lào xào thổi mãi
Đã cô đơn rồi còn lạnh như vậy
Thế mới nói
Gió đông chỉ dành cho những kẻ cô đơn..
Em còn nhớ một ngày còn lạnh hơn
Đó là ngày ta rời xa mãi mãi
Mưa cũng buồn, cũng phất phơ vậy đấy..
Em thì lặng thầm giấu nước mắt vào mưa..
Năm tháng lại lặng lẽ thoi đưa
Người với người cũng chẳng còn nhau nữa..
Những câu chuyện đẹp thường khi còn dang dỡ
Nhưng chuyện chúng mình lại chẳng hề đẹp, phải vậy không?
Chúng ta, của những ngày xa xưa rất lâu đó
Cũng đã từng có những tháng ngày đẹp nho nhỏ
Của lứa đôi mươi, thanh xuân ngày nọ
Rồi cũng lặng lẽ vô hình như những giấc chiêm.
Last edited by a moderator:
Những người đang xem chủ đề này
Tổng: 1
Thành viên: 0, Khách: 1
Dành cho riêng bạn
Xu hướng nội dung
Được thích nhiều nhất
-
408,220
Mạnh Thăng
-
270,720
Aki Re
-
265,720
Jess93
-
262,370
HiHi2129
-
258,720
Thiên Bách Nguyệt