Nhân sinh có bao nhiêu lần là gặp gỡ?
Gặp được người hết lòng yêu mình, hết lòng vì mình đây?
Nhân sinh có bao nhiêu lần tan vỡ?
Mà bên tai không vang tiếng nấc sầu?
Nhân sinh có bao nhiêu tình yêu?
Mà không khiến ta phải rơi lệ..
* * *
Tương lai, vừa xa vời, vừa mơ hồ.
Quá khứ, vừa mập mờ, vừa khó nhớ.
Hiện tại, vừa đắn đo, vừa do dự.
Chẳng hiểu nổi.
* * *
Yêu là gì?
* * *
Yêu là ghen.
* * *
Yêu là trưởng thành.
* * *
Yêu là tha thứ.
* * *
Yêu là hy sinh.
* * *
Yêu là thầm lặng.
* * *
Thậm chí, yêu chính là yêu.
* * *
Đối với tôi, yêu là chưa đủ.
Yêu thôi là chưa đủ.
Chẳng ai thỏa mãn được trong tình yêu khi chính bản thân yêu cầu đối phương phải làm theo ý mình.
Có người lựa chọn hy sinh. Có người lựa chọn nhường nhịn. Có người lựa chọn tan vỡ. Có người lựa chọn vì nhau.
Thế nhưng, vẫn là chưa đủ.
Bởi con người tựa như lỗ đen vũ trụ, sâu không có đáy vậy.
Chắc ở đây, ai cũng từng xem bộ phim hoạt hình Doraemon, từng nhìn thấy lỗ đen của Nobita, thấy không, bao nhiêu vẫn là chưa đủ.
Bởi chúng ta không bao giờ biết thỏa mãn chính mình cả.
* * *
Ước gì, có một ngày ngủ dậy mà không thấy ánh nắng sớm mai thì tốt nhỉ?
Tuy ở trong bóng tối rất khó chịu nhưng vẫn không tài nào thích ứng nổi cái ánh sáng chói chang kiêu kì ấy.
* * *
Nếu bản thân là mưa gì tốt biết mấy, bởi vì là mưa thì chẳng việc gì phải rơi nước mắt.
Bởi đi trong mưa, có mấy ai biết bản thân mình đang bật khóc đâu!
* * *
Em thích mưa, thích nắng.
Em thích uống trà sữa.
Em thích ngồi uống cà phê.
Nhưng em vẫn luôn thích anh.
* * *
Có nhiều khi, ngồi một mình, chẳng biết làm gì cả trong khi đang có rất nhiều việc cần làm nhưng lại chẳng nghĩ ra đó là việc gì.
Rõ ràng là rất bận nhưng cuối cùng vẫn trông rảnh rỗi.
Nhìn đi nhìn lại vẫn chẳng thấy gì cả.
* * *
Tự nhiên muốn yêu một ai đó.
* * *
Chẳng cần phải đưa mình đi chơi, đi ăn rồi chụp hình.
Chẳng cần phải ngọt ngào nói ra câu anh yêu em gì cả hay những lời đường mật.
Chẳng cần phải là người quá giàu có hay đẹp trai.
Chỉ cần, mỗi khi mình buồn, có thể vỗ vai mình một cái thật nhẹ nhàng dịu dàng.
Chỉ cần, mỗi khi mình lạnh, có thể ngồi đằng trước mình chắn gió, như vậy đủ để lấp đầy khoảng trống giữa cả hai.
Chỉ cần, mỗi khi mình bực tức, có thể giúp xả đi cơn giận.
Chỉ cần, mỗi khi mình như vậy, có người ở bên cạnh đã đủ khiến bản thân tình nguyện rồi.
* * *
Mỗi ngày lang thang không biết nơi chốn nào cần đến.
Rõ ràng từng có thể ngồi lướt facebook cả ngày nhưng giờ đây lại chẳng buồn vào đến 10 phút.
Rõ ràng từng có thể ngồi nhắn tin buôn dưa với bạn bè cả ngày nhưng lướt danh sách lại chẳng tìm ra người cùng mình tâm sự.
Rõ ràng từng có thể ngồi đọc
truyện đam mỹ cả ngày không chán, ngồi ship nam chính với phản diện trong ngôn tình nhưng giờ đây đến cả câu chuyện từng đọc đi đọc lại 10 lần vãn chẳng thể gợi lên một chút hứng thú.
Lang thang tìm chốn về nhưng lại phát hiện chẳng có chốn mà dung thân.
* * *
Muốn tìm một nơi bình yên.
* * *
Tình yêu chẳng có gì là to tát cả, không cần lãng mạn như công chúa hoàng tử, không cần sống chết có nhau như Romeo và Juliet, không cần phải là tình yêu đích thực.
Bởi tình yêu ồn ào náo nhiệt hay yên bình im lặng, chỉ là cho cảm giác xứng đáng.
Tình yêu chẳng có gì là vĩ đại cả, không cần phải yêu từ cái nhìn đầu tiên của công chúa hoàng tử, không cần phải phá bỏ thù hận hai nhà của Romeo và Juliet, không cần phải đi đến cuối cùng vẫn nắm chặt tay nhau như bao nhiêu câu chuyện ngôn tình.
Bởi tình yêu ta náo hay ngươi cười, song hành cùng nhau, cùng nhau đi qua giông bão nhưng bàn tay kia vẫn luôn nắm chặt.
Tình yêu, đúng là tình yêu.
* * *
Yêu là yêu, cứ yêu thôi, cháy hết mình.
Yêu là yêu, cứ thương thôi, đốt hết mình.
Yêu thật ra rất đơn giản.
* * *
Người ta nói, tiểu thuyết bắt đầu từ hiện thực cuộc sống.
Thế nhưng, hiện thực cuộc sống chỉ là một thế giới còn tiểu thuyết là hàng ngàn thế giới khác nhau như những đường thẳng song song nhưng luôn biết về sự tồn tại của nhau.
Tiểu thuyết cho chúng ta mơ mộng nhưng hiện thực thì không.
Tiểu thuyết nâng ta lên chín tầng mây nhưng hiện thực lại vùi ta xuống.
Bởi chẳng bao giờ có chuyện nhìn nhau một lần mà đã định nhau suốt cả đời.
Bởi vì tiểu thuyết vĩnh viễn cũng chỉ là những hàng chữ nằm gọn trong màn hình điện thoại hay máy tính, hoặc nằm ngay ngắn trong những trang giấy đang được lật xem.
Bởi vì, hiện thực không hề là tiểu thuyết, lật trang đầu và trang cuối của cuốn sách là xong, thế nhưng hiện thực bắt chúng ta phải kiên nhẫn đi từng trang một nhưng có những lúc đọc xong trang này, ta lại quên mất trang trước, thế là đành lật lại.
Bởi tình yêu là chỉ yêu.
Mà yêu thôi là chưa đủ.
Thế nên vẫn cứ nên yêu.
* * *
Nhân sinh có bao nhiêu tình yêu?
Mà không khiến ta phải rơi lệ..
Nhân sinh có bao nhiêu lần là được yêu?
Khi quay đầu nhìn lại, trong biển người mênh mông, một bước cũng không thiếu, một bước cũng chẳng thừa.
Quay đầu nhìn lại, vừa vặn, chúng ta đã gặp được rồi.
Nhân sinh của mỗi chúng ta.