Những ngày đầu hè, cái nắng chớm hạ đang đua nhau xuyên qua các kẽ lá trong sân trường nhỏ. Đâu đó, nghe thấy tiếng ve râm ran hòa chung với giảng bài của giáo viên. Một bức tranh mùa hè thật sống động, có sắc vàng của nắng, có sắc xanh của những tán lá khi xuân vừa qua, hè tới. Màu xanh đó không còn là màu non nớt của những mầm non, cũng không phải là màu đã ngả vàng của sắc xanh thu. Trên mỗi phiếm lá vẫn còn đọng lại một vài giọt sương sớm. Nụ phượng đã bắt đầu nở ra những cánh hoa đỏ rực, ngả vào trong phòng học lớp cô.
Trong lớp học, tiếng cô giáo vẫn giảng bài, bài thơ là một bài thơ tình lãng mạn, nhưng dường như không thể làm một đứa học chuyên văn như cô có thể tiếp thu, bởi lẽ đơn giản, cô mới chỉ là cô bé 17 tuổi và chưa từng biết yêu - Bích Hà.
Thái Bình, ngày 6 tháng 5 năm 2014.
"Tôi yêu em: Đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài
Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em"
(Thơ "Tôi yêu em" của tác giả A. X. Pu-Skin, là một nhà thơ của nước Nga. Tác phẩm mang cảm hứng chủ đạo về tình yêu lứa đôi, khơi nguồn từ mối tình của nhà thơ dành cho mối tình của mình, ông đã cầu hôn cô gái ấy mà không được chấp nhận. Bài thơ vốn không có tựa đề, cái tên "Tôi yêu em" là nhan đề do người dịch đặt. Đây là tác phẩm trong sách giáo khoa Ngữ Văn lớp 11)
Trong giấc mơ mờ ảo, cô thấy mình khóc nấc vì tên bạn cùng bàn bị tai nạn giao thông, trong giấc mơ ấy, cô thấy cô yêu hắn sâu sắc. Cô thấy hình ảnh hắn nằm trên máu lênh lang, cô thấy nó nhìn cô cười trìu mến, hiền dịu như thế.
Hắn cùng cô ngồi ở bàn cuối cùng ở cuối lớp. Hai đứa đều ngồi cuối lớp vì lý do đơn giản lắm, cả 2 đều không bị cận và anh là lớp trưởng, cô là bí thư lớp. Góc cuối cùng của lớp có lẽ không phải là vị trí đẹp để học tập và nghe giảng, nhưng đây là vị trí khá đẹp để ngủ. Ánh nắng chui qua kẽ lá và cố gắng len lỏi vào trong căn phòng nhỏ, chiếu những tia nắng nhè nhẹ vào gương mặt xinh xắn của Bích Hà. Mũi không quá cao nhưng sống mũi thẳng tắp, đôi mắt nhắm nghiền càng để lộ rõ hơn đôi hàng mi dài thật dài, cong vút. Mái tóc đen, dài, thẳng tắp được cô cắt ngang lưng đang rủ xuống che đi nửa gương mặt trắng hồng của cô. Nếu nói về chuẩn mực cái đẹp trong thời gian đó, chắc có lẽ đây chính là hình ảnh đẹp nhất của nữ sinh 17, 18 tuổi, thật thanh thuần, trong sáng và không vương chút bụi đời.
Hắn nhìn khuôn mặt ấy mà thấy nao nao lòng, trong lòng vốn đã thích cô từ lâu. Hắn - Đăng Bách, từng là một đứa khá bình thường trong lớp. Hai đứa đã học cùng trung học cơ sở và rồi thật may mắn khi cùng cô được vào chung một lớp. Cô vốn dĩ là một học sinh chuyên văn, xinh đẹp. Nếu không phát sinh chút tình cảm nào với cô thì hắn quả thật không bình thường. Nhưng mọi thứ mới chỉ dừng lại ở chút ít tình cảm đơn phương của hắn, có lẽ vì thích nên Đăng Bách luôn tìm cách ở bên cạnh cô, dù bằng cách này hay cách khác. Ít nhất khi hắn cứ lẽo đẽo bên cô như thế thì đến lúc cả hai đứa thi xong đại học cô vẫn sẽ không yêu ai.
Có những hành động bất giác muốn bảo vệ cô mà đến hắn cũng không nhận ra. Nhẹ nhàng đưa quyển mở viết bài môn văn ra che để nắng không chiếu vào mặt của cô. Hắn thấy trên mắt cô có vài giọt nước mắt chảy xuống đầy thương tâm.
Tiếng trống báo hết tiết cũng đã kết thúc, cô choàng tỉnh dậy sau giấc mộng bi thương đó, quay sang cạnh nhìn thấy Đăng Bách vẫn cặm cụi làm đề Sinh học. Đến bây giờ thì gần như ai cũng có ước mơ cho riêng mình rồi, khi bắt đầu, cả Bích Hà và Đăng Bách đều là học sinh ban Văn. Nhưng mỗi người một ước mơ, cô mang trong mình ước mơ về trường luật. Hắn thích cứu người, nên sang năm lớp 11 hắn học thêm Sinh và Hóa.
Nếu nói hắn không đẹp thì cũng không hẳn. Đăng Bách khá cao, với chiều cao 1m78 thì 1m62 như cô cũng chỉ qua cổ hắn một chút. Hắn lên trung học phổ thông rồi trở thành lớp trưởng, mọi điểm số hay nhận thức của hắn cũng dần thay đổi từ đó. Tuy nhiên, có một điểm duy nhất kỳ lạ, hắn rất sợ cô, có thể nói là cái bao chút giận, luôn ngoan ngoãn nghe lời. Cô nhìn đi nhìn lại, vẫn không hiểu sao lại có giấc mộng kỳ lạ đó. Sờ lên mặt mình, vẫn còn vài giọt nước mắt lăn trên má, cô vội lau đi rồi lại gạt mọi thứ trong giấc mơ qua đi:
- Ê, bổn cung ngủ bao lâu rồi?
- Nương nương mới ngủ có nguyên 1 tiết văn thôi. Mà vừa rồi bà mơ thất tình hay sao mà khóc nước mắt nước mũi tèm lem.
Cô cười cười với hắn:
- Tôi có khóc ư?
Cô biết nói gì bây giờ, kể với hắn sự đáng sợ của giấc mơ vừa xong ư? Không thể nào, hắn chắc bóp cổ cô chết mất.
- Tôi mơ thấy ông một ngày rời xa tôi.
- Không thể nào được đâu nương nương. Thần xin nguyện ý bám theo nương nương cả đời.
Có trời mới biết những lời bông đùa của hắn, hắn thật sự muốn như vậy tới mức nào. Hắn luôn cố gắng, cố gắng vì cô, cố gắng để một ngày không xa. Hắn tự tin đứng trước mặt cô tỏ tình và hứa một lời hứa trọn đời trọn kiếp.