Thế là, nàng cho cặp huynh đệ này ở lại bên cạnh, thu lại dưới mí mắt mà chăm sóc. Dưới sự bảo vệ của nàng, đừng nói là Đông Phương gia tộc, ngay cả Bác đại thế gia cũng chưa chắc làm gì huynh muội này.
Ở trúc xá, ngày ngày nghe Hải Vân ca múa, xem Tiêu Vân tập võ luyện kiếm nàng cũng bớt cô đơn hơn.
Tuy ở chung được một thời gian, nàng cũng chưa từng hiện thân mà đối mặt với cặp huynh đệ này, chỉ là lâu lâu xuất hiện thảy cho chúng con gà rừng, chú thò con mà thôi.
Nhưng mà cũng lâu rồi nàng cũng không bắt thỏ rừng về cho nữa, thay vào đó là những động vật khác có giá trị lương thực hơn. Nàng nhớ, có một lần mình bắt thỏ con về tẩm bổ cho cặp huynh đệ ấy, nhưng Hải Vân lại bảo thỏ con đáng
yêu không nỡ thịt, thà bỏ đói Tiêu Vân chứ nhất quyết không chịu thịt thỏ con.
Kết quả, thỏ con sống sót, Tiêu Vân không có thịt ăn lại còn bị thỏ con ăn hết rau xanh hắn trồng trong trúc xá. Hắn tức xanh mặt nhưng không làm gì được.
Sống cùng lâu cũng nảy sinh tình cảm, nhưng tiệc vui cũng chóng tàn. Ngày hôm đó nàng có việc phải đi xa một thời gian, trước đó nàng bèn cho gọi hai người đến bên cạnh để dặn dò:
- Ta có chuyện cần phải đi một thời gian. Sau khi ta đi rất có thể kẻ thù từng truy sát các người lại tìm đến, lúc đó ta khó lòng mà bảo vệ các ngươi. Cầm lấy!
Nàng quơ tay đưa cho hai huynh muội mỗi người một miếng ngọc bội rồi nói:
- Đây là ngọc bội bản mệnh của các ngươi. Nhỏ máu của các ngươi và đó rồi đưa lại cho ta. Ngọc còn người còn, ngọc mất người mất.
- Dạ!
Hai huynh muội cắn đầu ngón tay nhỏ máu vào ngọc bội nhận chủ.
- Ca ca, đau!
- Có chút vết thương như vậy còn không chịu được thì sau này biết làm việc lớn gì hả?
Nàng không nói gì, chỉ ban cho cô bé một giọt thần dược thấm vào tay, ngay lập tức vết thương trên tay của cô bé liền lành lại không một vết xước. Tiêu Vân thấy vậy cũng đưa tay về phía nàng tỏ ý muốn xin thuốc. Nàng thấy vậy thì cũng chỉ lặp lại mấy câu hắn vùa nói với Hải Vân:
- Có chút vết thương như vậy còn không chịu được thì sau này biết làm việc lớn gì hả?
Lại bồi them câu:
- Ngươi có còn là nam nhân không hả?
- Ta ta..
Tiêu Vân bị nàn nói cho cứng họng, hắn mặt đỏ tía không biết nói gì thêm.
Chọc cho hắn tức xong nàng mới hả hê mà từ biệt. Trước khi đi nàng bồi them một câu:
- Ta đã kết phong ấn ờ đây rồi. Trong thời gian ngắn bọn chúng sẽ không phát giác ra là ta đã rời đi đâu. Các ngươi cứ yên tâm mà ở lại đây tu tập.
- Đa tạ đại ân của tiền bối.
Nói rồi nàng cứ như vậy mà biến mất, bỏ lại hai huynh muội nương tựa vào nhau mà sống.
Nàng không ở đây, Tiêu Vân tự mình vào rừng săn bắt hái măng, Hải Vân ở nhà trồng rau ca hát, cuộc sống rất bình yên.
* * *
Thanh Khâu Cửu Tộc.
- Mị Nhi ta đến tìm Dạ Thần.
Hồ Mị Nhi, Yêu Hồ chín đuôi – nữ đế Hồ tộc. Cũng là tỷ muội vào sinh ra tử với nàng ngàn năm nay.
- Dạ Thần? Bạch cô nương tìm nhi tử không biết có chuyện gì không nhỉ?
- Dạ Lan, huynh xuất quan rồi sao?
Nghe giọng nói của của nam nhân bên tai, một giọng nói quen thuộc mà trăm năm nay nàng chưa được nghe lại. Gặp lại cố nhân tâm trạng nàng không khỏi xúc động và vui mừng.
- Ừm! Ta vừa xuất quan không bao lâu. Muội vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta đó.
- Bạch – cô – nương!
Ba chữ Bạch cô nương khiến nàng không khỏi đỏ mặt cười hì hì:
- Ta muốn tìm Cửu Thần, nhưng nghe nói dạo này Dạ Thần mang huynh ấy vào trong động hồ ly của mình bảo bọc không thôi. Muốn gặp huynh ấy phải qua cửa ải của Dạ Thần nên ta không còn cách nào khác ngoài nhờ Mị Nhi tỷ tỷ giúp đỡ.
- Người khác thì ta không biết, nhưng Tử Tinh muội muội muốn gặp Dạ Thần thằng bé nhất định sẽ không từ chối. Dù sau muội cũng chính là ân nhân của phụ tử chúng nó kia mà!
Mị Nhi nói.
- Cửu Thần là ai?
Dạ Lan hướng về phía nương tử Mị Nhi của mình mà không khỏi thắc mắc. Cửu Thần, hắn là ai mà khiến con trai hắn là Dạ Thần lại mang vào động hồ ly của mình mà bảo bọc? Hắn là ai? Không lẽ..
- Tướng công, huynh đừng suy nghĩ lung tung. Cửu Thần chính là con trai ngoài
nhân gian của Dạ Thần con chúng ta. Nay hắn thất thế, lại bị mẫu tộc tính kế bị thương nặng may được Tử Tinh muội muội đi ngang cứu giúp nên giữ lại được một mạng. Đang được chăm sóc trong động của con trai chúng ta.
- Hắn là cháu trai của chúng ta sao? Ta được làm ông rồi sao?
- Không đúng!
- Con trai chúng ta mới bao nhiêu chứ, sao lại có con, Chuyện này không hợp lý.
Dạ Lan đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, gương mặt hắn đi qua các biểu cảm từ bất ngờ vui vẻ khi được làm ông, lại tức giận đến đỏ mặt khi biết con trai mình bị lợi dụng trong lúc lưu lạc nhân gian, hắn từ đỏ chuyển sang trắng rồi lại nổi gân xanh khiến Tử Tinh nhìn thôi cũng thấy rén.
- Con trai huynh năm nay nữa là đã được ba trăm tuổi rồi đấy, nhỏ bé gì nữa đâu.
- À không, so với lão yêu quái huynh thì Dạ Thần đúng là một tiểu nhi a!
Tử Tinh đứng bên cạnh Dạ Lan mà châm chọc, huynh ấy đúng là bảo bọc con trai quá mức rồi a. Không đúng, cả nhà huynh ấy đều như vậy. Dạ Thần bây giờ cũng như vậy.
- Thôi được rồi, muội đừng trêu chọc huyng ấy nữa, huynh ấy giận bây giờ. Nào, bây giờ ta mang muội đi gặp Dạ Thần!
Mị Nhi nắm lấy tay của nàng, vụt một cái hai người biến mất.
- Này, chờ ta theo với – Dạ Lan nói với theo rồi cũng đi ngay phía sau bọn họ.
Trong động hồ ly.
Một con hồ ly chin đuôi đang nằm ở cửa như đang trông chừng thứ gì đó, phát giác có người đến hắn nhe nanh múa vuốt hướng về nơi khí tức phát ra.
- Dạ Thần con yêu. Là ta, phụ thân của con đây!
Dạ Lan đến trước, phát hiện con trai mình nằm ở cửa động chịu mưa chịu gió hắn không khỏi đau long.
- Sao con lại nằm ở đây? Sao lại không vào trong mà nghỉ ngơi?
- Phụ thân, con trai con.. con của con.. hức..
- Sao vậy? Ngoan, bình tĩnh, nói rõ rang cho phụ thân nghe nào!
Dạ Lan cuốn rồi, con trai bão bối của hắn khóc rồi, hắn thật sự không biết làm sao để dỗ dành thằng bé, hắn luốn cuốn tay chân tìm cách dỗ dành, đồng thời gặn hỏi lý do vì sao thằng bé khóc.
- Dạ Thần, huynh bị làm sao vậy? Cửu Thần đâu rồi?
- Ta.. ta.. Cửu Thần nó.. nó.. hức
Dạ Lan đúng là đã chiều hư con trai mình rồi, gặp chuyện là ấp a ấp úng không moi ra được chữ nào. Thấy không ổn, Tử Tinh nàng liên chạy nay vào trong động tìm người.
- Trời ơi!
Cửu Thần nhập ma, hắc khí bao trọn cơ thể hắn như muốn cắn xé, thiêu chạy linh hồn kẻ xấu số.
- Con, con ơi!.. Hic!
- Không sao, không sao. Tiểu Dạ ngoan, không sao. Chúng ta nhất định có cách cứu A Cửu, thằng bé sẽ không có chuyện gì đâu. Con yên tâm nha!
Mị Nhi ôm Dạ Thần vào lòng, dịu dàng an ủi hắn. Nàng nhìn sang hướng Tử Tinh và Dạ Lan cầu cứu:
- Tiểu Bạch, tướng công. Hai người có cách nào cứu đứa nhỏ không? Cứ như vậy thằng bé sẽ chết mất.
- Chuyện này..
Hết chương 2
Hi