23 ❤︎ Bài viết: 22 Tìm chủ đề
Đọc: 2,424 Tìm: 29
Truyền thuyết hoa Bỉ Ngạn, thức tỉnh thế gian về ái tình

Tác giả: Vô danh

Nguồn: Sưu tầm

Ngàn năm hoa nở, ngàn năm hoa tàn, hoa vừa kịp nở lá vội tan, lá vừa chớm mọc thì hoa lại tàn, chỉ thấy hoa mà không thể thấy lá, khi thấy lá lại chẳng thể gặp hoa, lá và hoa dẫu cùng chung một rễ, vốn rất gần mà chẳng thể gặp nhau, cứ nhớ thương mà ôm sầu thương nhớ.. Người ta nói, đó là hoa Bỉ Ngạn.

ngc3b4n-nge1bbaf-cc3a1c-loc3a0i-hoa-be1bb89-nge1baa1n-hoa-se1bbb1-de1bb8bu-dc3a0ng-ce1bba7a-c3a1c-ma1.jpg


Nhân gian đắm mộng say tình, ai hay duyên hết thì tình cũng tan?

Có rất nhiều truyền thuyết khác nhau kể về hoa Bỉ Ngạn, có một câu chuyện như thế này:

Xưa có một đôi nam nữ, theo luật Thiên Đình họ không được phép gặp gỡ. Một ngày, cả hai đã phá vỡ giới luật để tìm đến bên nhau. Chàng là một nam tử hào hoa anh tuấn, còn nàng lại là một nhi nữ đẹp tựa tiên sa. Cả hai vừa gặp đã quen thân, quyến luyến không xa rời, nguyện ước hẹn ở bên nhau đến kiếp kiếp đời đời.

Nhưng vì đã phạm luật Trời, họ bị đọa xuống trần gian rồi biến thành hoa và lá của cùng một cây. Lá xanh, hoa đỏ, đẹp kiêu sa nhưng chất chứa nỗi buồn. Có điều, loài hoa này rất đặc biệt, có hoa thì không thấy lá, mà có lá lại chẳng thể thấy hoa, giữa hoa và lá, cuối cùng cũng không thể gặp mặt.

Bỉ Ngạn hoa có hoa nhưng không thấy lá, thấy lá nhưng lại chẳng có hoa.

Một ngày, Đức Phật đi ngang qua, thấy trên mặt đất có một loài hoa đỏ rực như lửa, vừa nhung nhớ lại vừa u sầu. Phật vừa liếc nhìn đã thấu tỏ được huyền cơ trong đó. Quả thật là:

"Bỉ Ngạn hoa, khai nhất thiên niên, lạc nhất thiên niên, hoa diệp vĩnh bất tương kiến. Tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử" – Bỉ Ngạn hoa, một nghìn năm nở, một nghìn năm tàn, hoa và lá vĩnh viễn không thể gặp nhau. Tình không vì nhân quả, duyên đã định tử sinh.

Đức Phật xót thương, bèn quyết định mang hoa về miền Cực Lạc. Nhưng vì Cực Lạc là Phật quốc, là thế giới thanh tịnh và thuần khiết, nên tất cả những gì là 'tình si', 'nhung nhớ', 'u sầu', 'đau khổ'.. Đều không được phép tiến nhập vào miền tịnh thổ. Những thứ xúc cảm con người ấy đều phải rời khỏi hoa, kết thành một màu đỏ rực lửa rồi rơi xuống sông Vong Xuyên.

Bởi vậy, khi về đến Cực Lạc, đóa hoa trong tay Phật đã biến thành một màu trắng tinh khiết không còn nhuốm bụi trần. Đức Phật bèn gọi nó là Mạn Đà La hoa, hoa của cõi Phật, cũng chính là một loại hoa Bỉ Ngạn.

Lại nói về màu đỏ rực lửa. Lúc ấy, Bồ Tát Địa Tạng thần thông quảng đại đã biết rằng nghiệp duyên của hoa Mạn Đà La hiện đang nằm dưới sông Vong Xuyên. Ngài bèn đến bên bờ sông, ném xuống một hạt giống, chỉ trong chốc lát một đóa hoa đỏ tươi bay ra khỏi mặt nước. Bồ Tát đón lấy hoa và nói:

"Ngươi đã thoát thân trở về miền Cực Lạc, sao còn đem nỗi hận tình si để lại nơi khổ ải vô biên này chứ? Vậy thì, ngươi hãy ở đây làm sứ giả tiếp dẫn các linh hồn đi về phía luân hồi. Cực Lạc đã có Mạn Đà La hoa rồi (Mandarava), vậy ta sẽ gọi ngươi là Mạn Châu Sa hoa vậy (Manjusaka)".

Từ đó có hai loài hoa Bỉ Ngạn, một loại trắng ngần tinh khiết, một loại lại rực rỡ hoa lệ; một loại gợi nhớ gợi thương, chia ly đau khổ, một loại lại vô dục vô cầu, vô khổ vô bi; một loại trầm luân trong nỗi sầu nhân thế, một loại lại thản thản đãng đãng nơi Phật quốc thanh cao.

Hoa bỉ ngạn.

Loài hoa thức tỉnh thế nhân về ái tình

Ứng với hoa Mạn Đà La miền Cực Lạc và hoa Mạn Châu Sa bên bờ sông Vong Xuyên là hai thứ hoa Bỉ Ngạn (đỏ và trắng) sinh trưởng ở cõi thế gian. Hoa giống như lời nhắc nhở với thế nhân:

Ái tình là mộng ảo, khi duyên hết thì tình cũng dứt, trả hết nợ một đời thì đừng nên luyến tiếc mà càng thêm đau khổ. Vì con người mê đắm trong 'Tình' nên cần phải ngộ được chân lý này mới có thể thanh thản giữa các kiếp luân hồi.

Bởi vậy, khi nhắc đến Bỉ Ngạn hoa, người ta còn kể lại câu chuyện rằng:

Ngày ấy, trên dương thế có một đôi uyên ương tình thâm nghĩa nặng. Họ đã trải qua những tháng ngày hạnh phúc bên nhau, cho đến một ngày chàng trai đi làm ăn xa đã bất hạnh gặp nạn, phải bỏ mạng nơi đất khách quê người.

Linh hồn của chàng trai đi đến bên bờ sông Vong Xuyên, bước trên con đường đỏ rực hoa Bỉ Ngạn mà không khỏi nhớ thương về người vợ chốn dương gian. "Ta không muốn luân hồi, ta phải về với thê tử của ta, nàng vẫn đang đợi chờ ta trở về".

Chàng trai đến trước mặt Mạnh Bà, nhận được bát canh quên lãng. Anh hỏi Mạnh Bà: "Thế gian muôn màu muôn vẻ, ý họa tình thơ, cớ sao lại bắt tôi phải quên hết chuyện tình cảm xưa cũ?". Mạnh Bà chỉ mỉm cười không nói, khiến chàng trai càng thêm chua xót. Anh tự nhủ với lòng mình: "Dù phải uống thứ nước vong tình này thì ta vẫn không muốn quên. Sau khi chuyển sinh, ta nhất định sẽ đến tìm nàng".

Ái tình là mộng ảo, khi duyên hết thì tình cũng dứt, trả hết nợ một đời thì đừng nên luyến tiếc.

Nương tử của chàng trai khi hay tin cái chết của chồng, đã nhiều lần tìm cách quyên sinh. Nhưng lần nào cũng được người nhà cứu sống lại, bởi vậy cô nguyện sẽ thủ tiết cả đời. Cứ như vậy, cô dựa vào việc khâu vá để sinh nhai và ngày đêm hương khói thờ chồng.

Còn chàng trai kia cũng chuyển sinh vào một gia đình nọ, cách ngôi nhà cũ của cậu không xa. Năm tháng cứ thế trôi qua, nháy mắt một cái đã thấm thoắt 20 năm, cậu trở thành một trang nam nhi tuấn tú. Một ngày đi qua ngôi nhà cũ của mình, cậu bỗng thấy một cảm giác thân quen khó tả. Chàng trai liền dừng lại trầm ngâm suy nghĩ, bất giác đôi mắt hướng về phía khung cửa sổ, thấy một quả phụ đang ngồi khâu vá. Cậu không biết đó chính là người vợ hiền thảo của mình trong tiền kiếp, chỉ thấy có điều gì đó kỳ lạ mà cậu không sao lý giải được. Rồi cậu lại bước đi.

Và ngay trong thoáng ngắn ngủi ấy quả phụ bắt gặp ánh mắt của chàng trai trẻ. Dẫu tướng mạo của chàng đã khác xưa, nhưng quả phụ vừa nhìn thấy liền hiểu ra tất cả. Cô nước mắt tuôn rơi, run rẩy không nói nên lời: Chàng đã trở lại rồi!

Sau đó, quả phụ vì nỗi nhớ thương chồng mà lâm bệnh qua đời. Khi xuống dưới Hoàng Tuyền, gặp Mạnh Bà, quả phụ liền hỏi: "Lão bà bà, có phải trước đây có một nam tử từng nói với bà rằng chàng sẽ không quên tôi, sau khi luân hồi sẽ nhất định tìm tôi phải không?". Mạnh Bà gật đầu khiến quả phụ càng thêm đau buồn. "Chàng đã đến, vì sao lại không nhận ra ta, không nói với ta một lời?". Mạnh Bà thấy quả phụ chưa dứt được trần duyên, bèn nói:

"Duyên phận của hai người đã hết, chia ly cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng thấy cô không đành lòng, ta sẽ cho cô được gặp lại anh ta lần nữa. Tuy nhiên, cô sẽ phải ở đây chịu khổ 20 năm rồi mới được chuyển sinh vào kiếp sống tiếp, cô có nguyện ý không?".

Thế là cô được Mạnh Bà giao cho việc nhổ cỏ bên bờ hoa Bỉ Ngạn. Kỳ thực ở đó không hề có cỏ, nhưng trong mắt cô luôn nhìn thấy cỏ dại, và vì thế mà cô cứ nhổ mãi nhổ mãi, vĩnh viễn cũng không hết được.

Hai mươi năm sau, Mạnh Bà đưa cô đến trước cửa luân hồi và dặn rằng: "Cô hãy đứng ở đây đợi một chút, người cô chờ 20 năm sắp đến rồi".

Gặp lại người thương sau 20 năm đằng đẵng, nhưng tiếc thay duyên đã tận, tình đến lúc đã tàn.

Cô gái đứng đó như ngồi trên đống lửa, trong lòng cứ thấp thỏm không yên. 20 năm qua, nỗi giày vò khắc khoải như thấu tận tâm can. Cô đã phải chịu đựng biết bao đau khổ chỉ để chờ đến phút giây này, gặp lại người chồng mà cô vẫn hằng mong mỏi.

Cuối cùng chàng cũng đến, nước mắt cô lã chã tuôn rơi.

Nhưng, người mà cô đã dành cả 20 năm đằng đẵng dưới âm gian để đợi chờ, lại tỏ ra thờ ơ lãnh đạm. Cô không thể chịu được nữa, bèn níu tay chàng: "Chàng đã quên ta rồi sao?". Chàng trai dửng dưng nhìn cô, như nhìn một người xa lạ, anh đón chén canh vong tình của Mạnh Bà và uống cạn, rồi anh bước vào cửa luân hồi.

Ái tình là chi đây? Đau khổ cả một đời, nhung nhớ cả một đời, lưu luyến cả một đời, chẳng phải cuối cùng rồi cũng theo chén canh Mạnh Bà mà tan vào hư vô hay sao? Tình ái cũng giống như đóa hoa Bỉ Ngạn kia: Mỹ lệ kiều diễm đấy, nhưng chóng tàn; có hoa có lá đấy, nhưng vĩnh viễn chẳng thể ở bên nhau.

Người ta nói, hoa Bỉ Ngạn là loài hoa có độc, cho nên ái tình cũng là một thứ "độc dược", khiến những ai chìm đắm trong đó phải đau khổ day dứt cả một đời.

Người ta nói, hoa Bỉ Ngạn là loài hoa nơi địa phủ, cho nên những ai không thể bước qua được ái tình sẽ chỉ khiến tâm hồn chôn vùi trong dĩ vãng.

Người ta nói, hoa Bỉ Ngạn là loài hoa rực lửa, cho nên tình ái mới khiến người ta say đắm nồng nàn. Chẳng phải người đời vẫn hay nói "tình yêu rực lửa", "tình yêu cháy bỏng" đó sao? Nhưng thiên tình sử nào, cuối cùng rồi cũng trái ngang.

Người ta nói nhiều về ý nghĩa của hoa Bỉ Ngạn, ở Nhật Bản là 'hoa hồi ức đau thương', ở Triều Tiên là 'hoa nhung nhớ', ở Trung Quốc là 'hoa ưu mỹ thuần khiết'. Nhưng trên tất cả, đây là loài hoa cảnh tỉnh thế nhân về ảo ảnh của ái tình.
 
Last edited by a moderator:
38 ❤︎ Bài viết: 7 Tìm chủ đề
Bên bờ Vong Xuyên, Đại Phong đi trước, một thân huyền bào dài quét đất, từng mảnh từng mảnh hình ác điểu trên áo được thêu bằng chỉ bạc, tựa như đang im lặng bay xuống. Hắn chợt dừng lại, cúi người cầm một gốc Bỉ Ngạn hoa, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve đóa hoa, ánh mắt lại nhìn chăm chú vào nó, xoay người đưa đến trước mặt nàng.

"Tặng nàng."

"..."

Chu Châu môi mấp mấy, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Tay đưa đến nhận lấy nhành hoa đỏ rực say mê lòng người ấy.

Trong tình thế này hắn vẫn còn tâm trạng thưởng hoa. Nàng không thể hiểu nổi tâm tư hắn nghĩ gì. Chu Châu đứng im hồi lâu, cũng không tiện làm mất nhã hứng của hắn. Biết đâu từ chối thẳng thừng sẽ khiến hắn suy sụp mà ảnh hưởng tâm trạng giao chiến. Nàng khẽ đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc rơi trên má mình, giả bộ cười nói.

"Người thích nó thì chốc lát sau khi hoàn thành trở về, ta sẽ đem về Hy Cung điện cho người."

Đại Phong cười lắc đầu.

"Bỉ ngạn chỉ nở khi ở Vong Xuyên mà thôi."

Chu Châu bất ngờ, sau đó thản nhiên an ủi hắn.

"Người đừng có mà tâm trạng quá. Hoa nào cũng là hoa. Không có nó thì cũng còn nhiều loại khác tuyệt sắc hơn mà."

"Nàng chưa nghe về truyền thuyết của nó à, Mạn Châu Sa Hoa?"

Đại Phong ánh mắt rủ xuống, sắc thái luân chuyển thâm tình ấm áp. Chu Châu sao có thể không biết tâm tư của hắn? Nàng buông lực trên tay, bông hoa màu đỏ rơi xuống, đóa hoa như máu, cánh hoa rơi rụng xuống mặt nước xoay tròn. Nàng cười khẽ, nói:

"Ta có nghe Ti Mệnh Tinh Quân kể qua rằng người bảo vệ Bỉ Ngạn là Mạn Châu và Sa Hoa. Bọn họ đã canh giữ Bỉ Ngạn hoa suốt mấy nghìn năm nhưng trước giờ chưa từng tận mắt nhìn thấy đối phương.

Bởi vì lúc hoa nở nhìn không thấy lá; khi có lá lại không thấy hoa. Giữa hoa và lá, cuối cùng cũng không thể gặp nhau, đời đời lầm lỡ. Thế nhưng, Mạn Châu và Sa Hoa lại điên cuồng nhung nhớ đối phương, và bị nỗi đau khổ hành hạ sâu sắc." Ánh mắt Chu Châu hằn lên vẻ đâu khổ, không có ý định nói tiếp.

"Cuối cùng, họ cũng định làm trái quy định của thần, lén gặp nhau một lần. Thần biết được đã trách tội 2 yêu tinh. Mạn Châu và Sa Hoa bị đánh vào luân hồi, và bị lời nguyền vĩnh không bao giờ gặp lại nhau." Đại Phong đứng bên cạnh, nói lên kết cục mà nàng không muốn nghe.

Chu Châu cố tình xoay mặt đi, tránh ánh nhìn của hắn. Sau đó lại điềm tỉnh như thường, cố nở một nụ cười tự nhiên.

"Nhưng mà mối tình ấy bi thương quá không thích hợp với người đâu. Khi nào về lại Uyên Linh cốc, gặp Uyên Trúc thượng thần, ta sẽ nói với ông ta."

Hắn hơi ngờ vực.

"Tại sao phải nói với Uyên Trúc thượng thần?"

Chu Châu xoay người lướt qua bụi hoa, hồi lâu mới thản nhiên nói một câu.

"Thì nói với ông ấy phải thường xuyên bồi đắp tình cảm, nhanh chóng để chàng đơm hoa kết trái để chàng không phải đa sầu đa cảm nữa."

"..."

Đại Phong nhìn bóng dáng của nàng, sinh động tuyệt mỹ, tung tăng lả lướt giữa Bỉ Ngạn Hoa. Bỉ mới có ngạn, chỉ là có nàng không hề cảm thấy cả vạn dặm trải dài vô tận này phủ màu tan thương. Bóng dáng nàng như bông tuyết không tì vết, diễm lệ thanh thuần. Hắn ngơ ngác ngắm nhìn rồi cười vui vẻ.

"Mối tình bi thương ấy, vĩnh viễn sẽ không như vậy."

Thanh âm của Đại Phong cực thấp, nhưng lại kiên định có lực, chữ như sắt đá. Hắn xoay người bước đi, để lại những khóm hoa Bỉ Ngạn vừa đẹp lại vô cùng sát thương vô cùng.

Đại Phong cũng không phải ngốc, hắn đương nhiên hiểu ý tứ sau câu nói của Chu Châu, hắn yêu nàng thì sao? Vận mệnh của hắn đâu phải sống chỉ có tình yêu, trọng trách của hắn với giang sơn vô cùng lớn.

"Đại Phong, nếu chàng không phải là người kế vị ngai vàng thì thật tốt biết mấy." Chu Châu đi được một quãng, quay đầu nhìn hắn.

Ánh mắt Đại Phong trầm ngâm mà u uất, đúng thật là thế. Nếu hắn không sinh ra trong hoàng thất, hắn chắc chắn sẽ cưới nàng, nhưng làm sao được. Nếu hắn chọn ngai vàng, hắn bắt buộc phải hy sinh điều đó và hắn lựa chọn như vậy.

"Nàng có trách ta không?" Hắn cười lạnh lùng, pha chút bất lực.

Trách thì sao chứ? Chu Châu dù sao cũng không có quyền. Vận mệnh sắp đặt hắn và nàng vĩnh viễn không thể cùng nhau suốt kiếp, hà cớ gì phải trách móc.

Chu Châu lấy can đảm tiến đến cạnh Đại Phong, cánh tay nàng khẽ lướt qua vai hắn, ôm lấy thân thể rắn chắc mà từ lâu nàng đã không còn.

"Đại Phong, ta sắp phải kết hôn rồi, chàng cũng vậy. Chúng ta đều phải kết hôn. Chỉ tiếc là không cùng nhau." Chu Châu vừa dứt lời, nàng buông thỏng tay vội vàng bước đi, cốt cũng là để che đậy giọt nước mắt nóng hổi lăn trên gò má.

Bỉ Ngạn Hoa, ngàn năm hoa nở, ngàn năm hoa tàn. Hoa và lá vĩnh viễn không gặp được nhau.
 
Last edited by a moderator:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back