- Xu
- 95
65
0
Tác giả: Liz Quiehui
Phần 1: Đỉnh cao cô độc và sự sụp đổ của vị thần tự phong
Hoàng đứng trên tầng thượng của tòa cao ốc sáu mươi tầng ngay trung tâm sầm uất nhất của thành phố. Đêm đã về khuya, nhưng nhịp sống bên dưới chưa bao giờ dừng lại. Dòng người và xe cộ li ti như những đàn kiến cuộn chảy trong những mạch máu đầy ánh đèn neon xanh đỏ. Gió đêm từ sông thổi vào thốc mạnh vào gương mặt góc cạnh, lạnh lùng như tạc tượng của anh. Đôi mắt Hoàng sâu hoắm, phản chiếu ánh sáng của những ánh đèn pha lấp loáng nhưng tuyệt nhiên không có một chút ấm áp nào. Ở tuổi ba mươi, Hoàng đứng trên đỉnh cao mà hàng triệu người đàn ông thèm khát: Sở hữu khối tài sản nghìn tỷ, danh tiếng lẫy lừng trên thương trường, và một bộ óc chiến lược thiên tài được ví như một cỗ máy hoàn hảo không bao giờ phạm sai lầm.

Anh thông minh, lanh lanh, thông thạo ba ngoại ngữ, chơi piano điêu luyện từ thuở nhỏ và có khả năng đọc vị tâm lý đối phương chỉ qua một cái nháy mắt. Giới truyền thông kinh tế gọi anh là "kẻ chạm tay hóa vàng", bất kỳ dự án nào có sự nhúng tay của Hoàng đều mang lại lợi nhuận khổng lồ. Thế nhưng, đằng sau hào quang rực rỡ ấy là một khoảng trống mênh mông và một tư duy lạnh lùng đến tột cùng. Hoàng là một kẻ vô thần tuyệt đối. Anh không tin vào Thần, không thờ Thánh, không kính Phật, cũng chẳng hướng về Chúa. Đối với anh, tất cả các tôn giáo, giáo phái trên thế giới này chỉ là những sản phẩm tinh thần do con người tự vẽ ra trong những giai đoạn yếu đuối nhất của lịch sử để bấu víu, tìm kiếm sự an ủi huyễn hoặc.
Trong thế giới quan của Hoàng, chỉ có một tôn chỉ duy nhất tồn tại, một thứ đức tin tối thượng mà anh tôn thờ bằng cả mạng sống: Chủ nghĩa tôn thờ bản thân. Anh tin rằng trên đời này, thực thể đáng quý trọng, đáng kiêu hãnh và tối cao nhất chính là bản ngã, trí tuệ và ý chí của chính mình. Anh là vị vua, là đấng tạo hóa tự phong thống trị vương quốc mang tên cuộc đời anh. Mỗi khi nhìn thấy những dòng người rồng rắn xếp hàng trước các ngôi đền, ngôi chùa hay nhà thờ để cầu xin tài lộc, bình an hay sự tha thứ, Hoàng chỉ nhếch môi nở một nụ cười nửa miệng đầy khinh miệt. Anh thường tự nhủ với bản thân: "Nếu có một đấng toàn năng định đoạt số phận, thì đấng toàn năng đó chính là khối óc và đôi bàn tay của ta. Kẻ yếu đuối cầu xin thần linh, kẻ mạnh tự tạo ra định mệnh."
Sự kiêu hãnh ngút trời ấy không phải tự nhiên mà có, nó được nuôi dưỡng và tưới tắm bằng một chuỗi những chiến thắng vang dội nhưng cũng đầy máu và nước mắt. Hoàng không sinh ra vạch đích; anh đi lên từ hai bàn tay trắng, từng nếm trải những năm tháng thanh xuân bị vùi dập bởi cái nghèo và sự khinh rẻ của xã hội. Chính hoàn cảnh nghiệt ngã đã tôi luyện nên một gã đàn ông lanh lợi, tàn nhẫn và quyết đoán. Anh nhận ra rằng khi anh ngã xuống, chẳng có phép màu hay vị thần nào nâng anh dậy, ngoại trừ sự ngoan cường của bản thân. Từ đó, anh đóng sập cửa trái tim với thế giới tâm linh, lao vào thương trường như một con thú săn mồi hoang dã.
Tuy nhiên, đỉnh vinh quang nào cũng có cái giá của nó, và cái giá mà Hoàng phải trả để duy trì đức tin vị kỷ ấy là quá đắt. Những chiến thắng của anh chưa bao giờ đến một cách dễ dàng hay êm đềm. Đó là kết quả của những cuộc đấu trí nghẹt thở đến từng giây, những đêm trắng thức ròng rã bên bàn làm việc với những ly cà phê đặc quánh, những làn khói thuốc lá bay mờ ảo làm tê liệt cảm giác mệt mỏi. Gần đây nhất, Hoàng vừa trải qua một chiến dịch thâu tóm khốc liệt kéo dài suốt sáu tháng trời nhằm sát nhập một tập đoàn đối thủ sừng sỏ có thế lực ngầm chống lưng. Đối thủ của anh không từ một thủ đoạn bẩn thỉu nào: Từ việc bôi nhọ danh dự, cài cắm gián điệp kinh tế cho đến những lời đe dọa nặc danh gửi đến tận nhà riêng.
Để đối phó, Hoàng đã phải tự giam mình trong phòng làm việc bảo mật cao, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với thế giới bên ngoài. Anh vắt kiệt từng giọt chất xám, từng tế bào thần kinh để tính toán các nước đi trên sàn chứng khoán, dự đoán từng phản ứng nhỏ nhất của thị trường như một kỳ thủ lão luyện trên bàn cờ sinh tử. Có những đêm, ngực anh thắt lại vì những cơn đau thắt cơ tim do làm việc quá sức, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nhưng Hoàng vẫn từ chối đến bệnh viện. Anh uống thuốc giảm đau liều cao, tự nhìn vào gương và gầm lên với chính cái bóng của mình: "Mày là Hoàng! Mày không được phép gục ngã! Không ai có quyền đánh bại mày!"
Chiến dịch kết thúc, Hoàng giành chiến thắng tuyệt đối. Tập đoàn đối thủ bị nghiền nát, tuyên bố phá sản và bị thâu tóm hoàn toàn. Tài sản của anh lại tăng thêm một con số khổng lồ, tiếng tăm của anh vang dội khắp các mặt báo tài chính quốc tế. Nhưng ngay trong buổi tiệc mừng công sang trọng, giữa những tiếng vỗ tay rầm rộ, những lời chúc tụng hoa mỹ đầy giả tạo và những ly rượu champagne đắt tiền, Hoàng bỗng cảm thấy một sự ghê tởm tột cùng. Anh đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi khán phòng mà không nói một lời.
Khi trở về căn penthouse rộng lớn nhưng lạnh lẽo của mình, Hoàng bước vào phòng tắm, bật ánh đèn neon trắng dã và nhìn chằm chằm vào thực tại trong gương. Anh giật mình thảng thốt. Kẻ đứng trong gương không phải là một vị thần chiến thắng, mà là một bóng ma rệu rã. Đôi mắt anh trũng sâu, thâm quầng và vằn lên những tia máu đỏ mặt. Làn da xám ngắt, hai bên thái dương đã lốm đốm những sợi tóc bạc dù anh mới bước sang tuổi ba mươi. Và điều đáng sợ nhất là trái tim anh - nó rỗng tuếch, lạnh băng và trơ lì cảm xúc. Anh nhận ra mình không còn biết vui khi chiến thắng, không còn biết đau khi bị tổn thương. Anh đã biến mình thành một cỗ máy sinh học, và cỗ máy ấy giờ đây đang cạn kiệt nguồn năng lượng cuối cùng.
Suốt ba năm qua, Hoàng không có lấy một giấc ngủ tự nhiên. Anh bị chứng mất ngủ kinh niên hành hạ, mỗi đêm phải lạm dụng những viên thuốc ngủ liều nặng để trốn tránh những cơn ác mộng về sự sụp đổ, về những cạm bẫy thương trường đang bủa vây. Cơ thể anh đã gửi đi những tín hiệu cảnh báo nghiêm trọng: Những trận ho khan kéo dài, những cơn đau dạ dày quặn thắt và sự kiệt quệ ăn sâu vào tận xương tủy, tế bào. Anh nhận ra cái bóng của mình càng dài, danh tiếng càng lớn thì sự cô độc trong anh càng phình to đến mức nuốt chửng linh hồn anh. Anh luôn phải gồng mình gánh vác tất cả một mình, không chia sẻ với bất kỳ ai, bởi vì một khi anh đã tự phong mình là "vị thần", anh không được phép để lộ sự yếu đuối hay một vết rạn nứt nhỏ nào trước mặt người phàm.
Nhưng rốt cuộc, con người bằng xương bằng thịt làm sao có thể chống lại quy luật của tự nhiên? Sự mệt mỏi, chán chường và áp lực đè nặng từ cuộc sống thực tại đã tích tụ đến điểm giới hạn. Hoàng cảm thấy nếu anh còn ở lại thành phố này thêm một ngày nào nữa, anh sẽ phát điên hoặc tự kết liễu đời mình trong sự ngột ngạt. Bất chợt, một khao khát chạy trốn nguyên thủy bùng lên trong lòng. Không chuẩn bị hành lý, không thông báo cho trợ lý hay hội đồng quản trị, Hoàng xuống hầm xe, nổ máy chiếc xe địa hình hạng sang và lao thẳng ra khỏi thành phố trong đêm muộn. Anh lái xe một cách vô định, chỉ biết lao về phía trước, trốn chạy ánh đèn thị thành, trốn chạy cái hào quang đang bóp nghẹt linh hồn mình, hướng về một thị trấn vùng cao xa xôi mờ sương, nơi anh hy vọng có thể tìm lại một chút dưỡng khí cho hơi thở đang lụi tàn.
Xem tiếp các phần còn lại tại đây: ĐƯỜNG VỀ ÁNH SÁNG
Phần 1: Đỉnh cao cô độc và sự sụp đổ của vị thần tự phong
Hoàng đứng trên tầng thượng của tòa cao ốc sáu mươi tầng ngay trung tâm sầm uất nhất của thành phố. Đêm đã về khuya, nhưng nhịp sống bên dưới chưa bao giờ dừng lại. Dòng người và xe cộ li ti như những đàn kiến cuộn chảy trong những mạch máu đầy ánh đèn neon xanh đỏ. Gió đêm từ sông thổi vào thốc mạnh vào gương mặt góc cạnh, lạnh lùng như tạc tượng của anh. Đôi mắt Hoàng sâu hoắm, phản chiếu ánh sáng của những ánh đèn pha lấp loáng nhưng tuyệt nhiên không có một chút ấm áp nào. Ở tuổi ba mươi, Hoàng đứng trên đỉnh cao mà hàng triệu người đàn ông thèm khát: Sở hữu khối tài sản nghìn tỷ, danh tiếng lẫy lừng trên thương trường, và một bộ óc chiến lược thiên tài được ví như một cỗ máy hoàn hảo không bao giờ phạm sai lầm.

Anh thông minh, lanh lanh, thông thạo ba ngoại ngữ, chơi piano điêu luyện từ thuở nhỏ và có khả năng đọc vị tâm lý đối phương chỉ qua một cái nháy mắt. Giới truyền thông kinh tế gọi anh là "kẻ chạm tay hóa vàng", bất kỳ dự án nào có sự nhúng tay của Hoàng đều mang lại lợi nhuận khổng lồ. Thế nhưng, đằng sau hào quang rực rỡ ấy là một khoảng trống mênh mông và một tư duy lạnh lùng đến tột cùng. Hoàng là một kẻ vô thần tuyệt đối. Anh không tin vào Thần, không thờ Thánh, không kính Phật, cũng chẳng hướng về Chúa. Đối với anh, tất cả các tôn giáo, giáo phái trên thế giới này chỉ là những sản phẩm tinh thần do con người tự vẽ ra trong những giai đoạn yếu đuối nhất của lịch sử để bấu víu, tìm kiếm sự an ủi huyễn hoặc.
Trong thế giới quan của Hoàng, chỉ có một tôn chỉ duy nhất tồn tại, một thứ đức tin tối thượng mà anh tôn thờ bằng cả mạng sống: Chủ nghĩa tôn thờ bản thân. Anh tin rằng trên đời này, thực thể đáng quý trọng, đáng kiêu hãnh và tối cao nhất chính là bản ngã, trí tuệ và ý chí của chính mình. Anh là vị vua, là đấng tạo hóa tự phong thống trị vương quốc mang tên cuộc đời anh. Mỗi khi nhìn thấy những dòng người rồng rắn xếp hàng trước các ngôi đền, ngôi chùa hay nhà thờ để cầu xin tài lộc, bình an hay sự tha thứ, Hoàng chỉ nhếch môi nở một nụ cười nửa miệng đầy khinh miệt. Anh thường tự nhủ với bản thân: "Nếu có một đấng toàn năng định đoạt số phận, thì đấng toàn năng đó chính là khối óc và đôi bàn tay của ta. Kẻ yếu đuối cầu xin thần linh, kẻ mạnh tự tạo ra định mệnh."
Sự kiêu hãnh ngút trời ấy không phải tự nhiên mà có, nó được nuôi dưỡng và tưới tắm bằng một chuỗi những chiến thắng vang dội nhưng cũng đầy máu và nước mắt. Hoàng không sinh ra vạch đích; anh đi lên từ hai bàn tay trắng, từng nếm trải những năm tháng thanh xuân bị vùi dập bởi cái nghèo và sự khinh rẻ của xã hội. Chính hoàn cảnh nghiệt ngã đã tôi luyện nên một gã đàn ông lanh lợi, tàn nhẫn và quyết đoán. Anh nhận ra rằng khi anh ngã xuống, chẳng có phép màu hay vị thần nào nâng anh dậy, ngoại trừ sự ngoan cường của bản thân. Từ đó, anh đóng sập cửa trái tim với thế giới tâm linh, lao vào thương trường như một con thú săn mồi hoang dã.
Tuy nhiên, đỉnh vinh quang nào cũng có cái giá của nó, và cái giá mà Hoàng phải trả để duy trì đức tin vị kỷ ấy là quá đắt. Những chiến thắng của anh chưa bao giờ đến một cách dễ dàng hay êm đềm. Đó là kết quả của những cuộc đấu trí nghẹt thở đến từng giây, những đêm trắng thức ròng rã bên bàn làm việc với những ly cà phê đặc quánh, những làn khói thuốc lá bay mờ ảo làm tê liệt cảm giác mệt mỏi. Gần đây nhất, Hoàng vừa trải qua một chiến dịch thâu tóm khốc liệt kéo dài suốt sáu tháng trời nhằm sát nhập một tập đoàn đối thủ sừng sỏ có thế lực ngầm chống lưng. Đối thủ của anh không từ một thủ đoạn bẩn thỉu nào: Từ việc bôi nhọ danh dự, cài cắm gián điệp kinh tế cho đến những lời đe dọa nặc danh gửi đến tận nhà riêng.
Để đối phó, Hoàng đã phải tự giam mình trong phòng làm việc bảo mật cao, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với thế giới bên ngoài. Anh vắt kiệt từng giọt chất xám, từng tế bào thần kinh để tính toán các nước đi trên sàn chứng khoán, dự đoán từng phản ứng nhỏ nhất của thị trường như một kỳ thủ lão luyện trên bàn cờ sinh tử. Có những đêm, ngực anh thắt lại vì những cơn đau thắt cơ tim do làm việc quá sức, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, nhưng Hoàng vẫn từ chối đến bệnh viện. Anh uống thuốc giảm đau liều cao, tự nhìn vào gương và gầm lên với chính cái bóng của mình: "Mày là Hoàng! Mày không được phép gục ngã! Không ai có quyền đánh bại mày!"
Chiến dịch kết thúc, Hoàng giành chiến thắng tuyệt đối. Tập đoàn đối thủ bị nghiền nát, tuyên bố phá sản và bị thâu tóm hoàn toàn. Tài sản của anh lại tăng thêm một con số khổng lồ, tiếng tăm của anh vang dội khắp các mặt báo tài chính quốc tế. Nhưng ngay trong buổi tiệc mừng công sang trọng, giữa những tiếng vỗ tay rầm rộ, những lời chúc tụng hoa mỹ đầy giả tạo và những ly rượu champagne đắt tiền, Hoàng bỗng cảm thấy một sự ghê tởm tột cùng. Anh đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi khán phòng mà không nói một lời.
Khi trở về căn penthouse rộng lớn nhưng lạnh lẽo của mình, Hoàng bước vào phòng tắm, bật ánh đèn neon trắng dã và nhìn chằm chằm vào thực tại trong gương. Anh giật mình thảng thốt. Kẻ đứng trong gương không phải là một vị thần chiến thắng, mà là một bóng ma rệu rã. Đôi mắt anh trũng sâu, thâm quầng và vằn lên những tia máu đỏ mặt. Làn da xám ngắt, hai bên thái dương đã lốm đốm những sợi tóc bạc dù anh mới bước sang tuổi ba mươi. Và điều đáng sợ nhất là trái tim anh - nó rỗng tuếch, lạnh băng và trơ lì cảm xúc. Anh nhận ra mình không còn biết vui khi chiến thắng, không còn biết đau khi bị tổn thương. Anh đã biến mình thành một cỗ máy sinh học, và cỗ máy ấy giờ đây đang cạn kiệt nguồn năng lượng cuối cùng.
Suốt ba năm qua, Hoàng không có lấy một giấc ngủ tự nhiên. Anh bị chứng mất ngủ kinh niên hành hạ, mỗi đêm phải lạm dụng những viên thuốc ngủ liều nặng để trốn tránh những cơn ác mộng về sự sụp đổ, về những cạm bẫy thương trường đang bủa vây. Cơ thể anh đã gửi đi những tín hiệu cảnh báo nghiêm trọng: Những trận ho khan kéo dài, những cơn đau dạ dày quặn thắt và sự kiệt quệ ăn sâu vào tận xương tủy, tế bào. Anh nhận ra cái bóng của mình càng dài, danh tiếng càng lớn thì sự cô độc trong anh càng phình to đến mức nuốt chửng linh hồn anh. Anh luôn phải gồng mình gánh vác tất cả một mình, không chia sẻ với bất kỳ ai, bởi vì một khi anh đã tự phong mình là "vị thần", anh không được phép để lộ sự yếu đuối hay một vết rạn nứt nhỏ nào trước mặt người phàm.
Nhưng rốt cuộc, con người bằng xương bằng thịt làm sao có thể chống lại quy luật của tự nhiên? Sự mệt mỏi, chán chường và áp lực đè nặng từ cuộc sống thực tại đã tích tụ đến điểm giới hạn. Hoàng cảm thấy nếu anh còn ở lại thành phố này thêm một ngày nào nữa, anh sẽ phát điên hoặc tự kết liễu đời mình trong sự ngột ngạt. Bất chợt, một khao khát chạy trốn nguyên thủy bùng lên trong lòng. Không chuẩn bị hành lý, không thông báo cho trợ lý hay hội đồng quản trị, Hoàng xuống hầm xe, nổ máy chiếc xe địa hình hạng sang và lao thẳng ra khỏi thành phố trong đêm muộn. Anh lái xe một cách vô định, chỉ biết lao về phía trước, trốn chạy ánh đèn thị thành, trốn chạy cái hào quang đang bóp nghẹt linh hồn mình, hướng về một thị trấn vùng cao xa xôi mờ sương, nơi anh hy vọng có thể tìm lại một chút dưỡng khí cho hơi thở đang lụi tàn.
Xem tiếp các phần còn lại tại đây: ĐƯỜNG VỀ ÁNH SÁNG
