Ánh dương đầu tiên len lỏi qua từng ngọn cây, tiếng gà gáy báo thức cả ngôi làng đang chìm đắm trong yên tĩnh, Thẩm Đình đã dậy theo mẹ xuống bếp chuẩn bị đồăn để kịp đi ra đồng, đi theo sau mẹ vẫn nghe được tiếng lãi nhãi của mẹ nói với cô: "Ngủ thêm chút nữa đi, không cần phải theo mẹ, ở nhà không được đi chơi, rảnh thì lấy sách vở ra ôn lại, sắp bước vào năm học mới rồi, có nghe mẹ nói không hả." Thấy cô không trả lời, mẹ cô quay lại bất giác thấy cô đang ngồi nghiêng qua một bên đầu dựa vào cánh cửa bếp nhắm mắt ngủ, chỉ biết lắc đầu mỉm cười, rồi lại nhanh tay chuẩn bị đồ ăn để kịp đi ra đồng.
Không nghe thấy tiếng mẹ lãi nhãi nữa, cô bất giác mở mắt nhìn mẹ đang cắm cúi trên bếp chuẩn bị đồ ăn, Thẩm Đình nhẹ nhàng mỉm cười kèm theo tiếng thở dài im lặng trong lòng. Tính đến thời điểm này cô đã
trọng sinh hơn một tuần rồi, ngay hôm sau khi tỉnh lại cô kiểm tra lại lực lượng của mình, thật tốt lực lượng không có bị mất đi nhìn trên tay mình hiện lên hình xăm tròn bát quái âm dương giống như hình rồng phượng ngậm viên ngọc được bao bởi vòng tròn trong xanh hiện lên ánh sáng đẹp mắt, cái này là nói cô và chiếc vòng đã dung nhập rồi sao, sờ lên hình xăm cảm xúc ấm áp lạ thường, rồi lại như ẩn đi trong tay vậy, hiện tại cơ thể cô quá nhỏ bé yếu ớt, tuy là có nước suối linh tuyền tẩm bổ nhưng vẫn không đủ, phải tìm ra phương pháp rèn luyền thân thể, đã trải qua những tháng ngày tu luyện vất vả, kiên trì nâng cao thực lực làm sao có thể chịu nổi yếu ớt được chứ.
Ngồi suy nghĩ đến những truyền thừa của sư phụ xem có môn rèn luyện nào hợp với mình lúc này hay không, một tia sáng léo lên trong đầu, một quyển sách cổ xưa hiện ra trước mắt "Long phượng lôi thần thể." Một môn luyện thể thuật huyền bí đươc chia làm mười giai đoạn tu luyện khác nhau, khi tu luyện đến giai đoạn cuối cùng thân thể có thể sánh ngang với chân thần, trước kia khi cô cầm quyển sách đến xin được sư phụ chỉ giáo, lúc đó biểu cảm trên khuôn mặt ông rất đặc sắc da mặt co giật xám ngoét, ngẩn ngơ như lâm vào hồi ức, hồi sau ông nói: "Đây là sách có linh có thể tự chọn chủ, chỉ những người có duyên mới có thể xem được và tu luyện nó." Về sau cô mới hiểu ý sư phụ nói là gì chỉ người có duyên mới có thể xem được nội công, tâm pháp và cũng chỉ có họ mới có những lý giải khác nhau về phương pháp tu luyện. Thẩm Đình nghĩ chắc 'Lão Ngoan Đồng 'này ăn không ít khổ bởi nó nên mới có biểu hiện như vậy, nghĩ đến cô lại muốn cười, cảm xúc tốt lên lạ thường.
Thẩm Đình cũng không nghĩ đến quyển sách lại chọn cô, một tay gà mờ không có thiên phú gì ngoài chăm chỉ và kiên nhẫn, có lẽ cái tính quật cường, ương ngạnh không chịu thua của mình mà được nó để ý đến sao. Linh hồn cô đã được ' Âm Dương Lôi Thần Quả ' tẩm bổ trong linh hồn đã chứa sức mạnh của thần lôi, cơ thể cô mấy hôm nay hấp thu linh lực và hữu khí thanh thuần của Nhật – Nguyệt trong trời đất đã đủ tiêu chuẩn bước đầu để tu luyện nó. Nếu ngươi đã có duyên với ta thì cùng nhau tu luyện đi, Thẩm Đình nghĩ. Sau hôm đó sáng thì làm một đứa bé ngoan, phụ giúp cha mẹ việc nhà, thời gian rảnh thì cô sẽ nhắm mắt tu luyện đối với những ai đi ngang qua thì sẽ nghĩ là cô đang ngủ mà thôi, buổi tối Thẩm Đình chờ mọi người đi ngủ thì cô sẽ vào không gian tu luyện dòng chảy thời gian của cô và bên ngoài có chênh lệch nhau gấp hai mươi lần, dòng chảy không gian có biến hóa là ngay ngày thứ hai cô tỉnh dậy đã phát hiện khác thường, thực lực của cô càng tăng lên thì dòng chạy thời gian càng chậm lại, thời điểm này một ngày ngoại giới bằng hai mươi ngày trong không gian, rất thích hợp cho tu luyện.
Tình cảnh trước mắt là phải tu luyện, càng nhanh hồi phục lực lượng thì mới có cảm giác an toàn hơn, ở thời đại nào cũng vậy cường giả vi tôn, nắm bắt được điểm nay Thẩm Đình càng cố gắng hơn bao giờ hết. Thỉnh thoảng cô cũng hay lấy ra một ít nước suối pha loãng cho gia đình uống, sẽ tẩm bổ cơ thể mình tốt hơn, đối với cô linh tuyền là linh dược tuyệt mỹ nhưng đối với người bình thường như gia đình cô lại là con dao hai lưỡi, chỉ cần một giọt nhỏ cũng đủ để gia đình dung trong một tháng rồi. Mấy ngày nay thời tiết nóng bức, gió thổi qua có thoang thoảng mùi hôi thối một cách lạ thường, chim chóc, côn trùng bỏ chạy tán loạn về phía nam. Thẩm Đình nhìn về phía Đông bầu trời ngoài mây trắng còn ánh lên vệt đỏ báo hiệu sắp có chuyện lớn sảy ra liên quan đến chết chóc.
Ngôi làng của Thẩm Đình nằm giữa một thung lũng được bao quanh bởi phía đông là sông ngòi, phía tây là rừng, phía nam là núi cao, phía bắc là đường đi ra chốn thành thị là nơi khung cảnh rất đẹp, phong thủy rất tốt đối ứng với ngũ hành, mà hiện tại cô xem thiên tượng báo hiệu phía đông ngôi làng đi ra sông lớn sắp sảy ra chuyện, có yêu ma đang hoành hành. Thẩm Đình nhìn về phía sông hai mắt léo lên nghĩ 'không cần biết ngươi là ai, nhưng nếu ta đã ở đây thì đừng mong có thể hoành hành ngang ngược trong địa bàn của ta ' cô không hề hay biết khi cô đang suy nghĩ thì thiên nhãn cũng léo lên ánh sáng rồi biến mất.