Hắn chạy ngay xuống bếp và đập vào mắt là một thân ảnh quen thuộc đang bận rộn. Hắn bước từng bước lại phía cậu và ôm chầm lấy thân ảnh đanh bận rộn đó. Hắn tham lam hít mùi hương nhẹ nhàng lại thanh mát mà hắn đã nhớ nhung từ cậu. Cậu dừng lại và cười nhẹ một cái.
"Sao thế? Có chuyện gì à?" : Cậu hỏi.
Hắn đáp: "Không.. không có gì đâu! Cho anh ôm em một chút, chỉ một chút thôi." Giọng hắn khản đặc, nghẹn ngào.
Cậu dừng lại, quay lại hôn lên mặt hắn và hỏi với một giọng nói đầy ngọt ngào: "Sao thế? Anh gặp ác mộng à?"
"Còn hơn cả ác mộng nữa. Anh đã làm chuyện có lỗi với em và sau đó em đã bỏ anh mà đi. Em không cần anh nữa, trước khi đi em cũng không để lại gì cho anh. Anh đã rất sợ hãi, tuyệt vọng, đừng bỏ anh đi được không bảo bảo?" : Hắn gục mặt xuống cổ cậu và nói ra.
Cậu thoáng ngạc nhiên sau đó cười nhẹ nói: "Làm sao có chuyện đó được? Em sẽ không bao giờ bỏ anh đi, sẽ không bao giờ. Cho dù anh có không cần em đi chăng nữa thì em cũng không bỏ anh đi!"
Hắn nghe cậu nói như vậy càng siết vòng em cậu lại như muốn khảm cậu vào trong ngực hắn. Đến bây giờ hắn mói nhận ra một điều đấy chính là cậu thật gầy, gầy như chẳng có miếng thịt nào cả.
Hắn đau lòng đáp: "Ừ anh
yêu em, nhưng em gầy quá anh phải nuôi béo em mới được. Ôm như vậy mới mềm." Sau đó hắn hôn lên khuôn mặt của người yêu.
Cậu nói: "Được! Em cũng yêu anh!"
Hắn cùng cậu nấu một bữa ăn thịnh soạn. Hắn nhìn những món ăn này cảm thấy bụng đói cồn cào, vì đời trước lúc cậu mất không ai làm hắn ngon miệng được. Bởi vì không có cậu nên hắn cảm thấy căn nhà đó quá trống trải. Hắn suốt ngày chỉ còn chém chém giết giết.
"Karma, Karma" : Nagisa kêu
"Hả-- Ơi ơi" : Hắn hoàn hồn lại đã thấy cậu bày toàn là những món anh thích. Lòng đã lạnh bỗng dưng ấm lên.
"Mồ-- Anh cứ thất thần hoài. Thôi ăn đi coi có ngon không?" : Nagisa phồng má nói
"À ừ-- Anh xin lỗi. Anh vẫn đang nghĩ về giấc mơ đó." Karma nói
Karma ăn thử một miếng sườn xào chua ngọt.'Vẫn là hương vị đó ': Hắn nghĩ.
Hắn lại ăn thêm một miếng rau xào. Vừa nghĩ: ' Rau là vấn đề thiết yếu trông mạt thế, phải làm sao đây?'
Hắn gắp cho cậu mấy món cậu cũng thích và nói: "Bảo bảo à, em nấu ngon lắm! Này ăn đi."
Cậu nghe anh nói vậy vui đến nỗi cười cong cả mắt: "Hì hì, em mà lại"
Hai người nhanh chóng giải quyết xong một bàn đồ ăn như vậy. Cậu đang định bưng bát đi rửa thì bị hắn ngăn lại: "Em cứ để đấy anh làm cho. Em đi cắt trái cây với nghỉ ngơi đi rồi chúng ta cùng đi ngủ trưa."
Cậu nghe vậy để chén xuống và nói: "Được nha! Em đi cắt trái cây đây, anh rửa bát cẩn thận." Sau đó cậu đi lại mở tủ lạnh để lấy trái cây. Nhìn cậu ỷ lại vào hắn như vậy hắn rất vui. Ánh mắt băng lãnh của hắn khi nhìn cậu lại có thêm vài phần nhu hòa. Hắn cầm bát đi vào và bắt đầu rửa.
* * *
Sau khi hắn ra thì cậu đang coi TV phim Cừu Vui Vẻ. Hắn thoáng nghĩ: ' Tại sao lão bà hắn lại đáng yêu đến thế cơ chứ. Đã lớn từng này rồi.'Hắn lại nhìn qua dĩa trái cây cậu cắt cho hắn nhưng vẫn chưa ăn miếng nào. Karma hỏi: "Bảo bảo à, sao em chưa ăn trái cây?"
Nagisa vừa xem vừa trả lời hắn: "Vì em đợi anh nha, có anh ăn chung mới ngon miệng a."
Hắn nghe vậy trong lòng lại càng hối hận vì việc mình đã làm trong đời trước và hắn cũng quyết tâm phải bảo vệ cậu cho thật tốt. Karma ngồi xuống và nói: "Bảo bảo à ăn lại ăn trái cây, nếu không hết giờ nghỉ trưa mất."
Nagisa nói: "Anh đút em đi!"
Karma nghe vậy anh cười rộ lên đáp: "Được, anh đút em"
* * *
Cặp chồng chồng cứ anh một miếng em một miếng 1 lúc sau là giải quyết hết dĩa trái cây. Hắn đi cất dĩa lúc quay lại, thấy cậu vẫn ngồi coi phim thì lên tiếng nhắc nhở: "Bảo bảo, đến giờ ngủ trưa rồi. Đi ngủ nào!"
Bởi vì cậu vẫn muốn coi tiếp nên làm nũng: "Cho em coi một xíu nữa thôi mà, đi nha!"
Karma nghe giọng điệu làm nũng của cậu thì cũng, mém nữa đã đồng ý. Nhưng hắn phải chống đỡ lại vì hắn rất muốn ôm cậu để đi ngủ như lúc trước a. Vì thế Karma đáp: "Không được, đi ngủ thôi. Chiều rồi coi tiếp, nếu không anh sẽ không cho em coi nữa." Vừa dứt lời hắn đi lại tắt TV và bế cậu lên lầu.
Nagisa nói: "Được rồi! Em sẽ đi ngủ, nhưng anh phải giữ lời nha." nói xong cậu ôm cổ để yên cho hắn bế cậu lên.
* * *
Lên đến phòng, hắn đặt cậu xuống giường rồi đi vào phòng tắm lấy khăn mặt để lau mặt cho câu. Karma cầm khăn mặt ra và nói: "Nào ngẩng mặt lên, anh lau mặt cho rồi ngủ." Cậu thuận theo ngẩng mặt lên cho hắn. Hắn lau mặt cậu rất nhẹ nhàng như nâng niu một món đồ đáng quý, chỉ sợ lỡ tay một cái là bị xước hay bị bể. Lau mặt cho cậu xong Karma cầm khắn vào và lau cho mình rồi ra ngoài.
Hắn ra đến nơi thì thấy cậu đang lim dim sắp ngủ nhưng vẫn cố gượng để đợi hắn lòng hắn liền mềm nhũn. Hắn tăng nhanh bước chân, leo lên giường và ôm cậu vào lòng rồi nói: "Ngủ ngon bảo bảo. Tí nữa anh gọi em dậy!"
Cậu mơ màng đáp lại, tìm một tư thế trong lòng hắn cho thoải mái rồi ngủ. Karma ngắm nhìn kĩ gương mặt của người trong lòng. Da cậu rất trắng. Cái mũi cao cao hai cánh mũi dập dờn đập vào nhau vì thở đều đều. Môi cậu màu hồng lại mỏng mỏng, lúc cười lên thấy cái răng xinh xinh trắng tinh lộ ra nhìn rất thanh tú, xinh đẹp. Không sai, là xinh đẹp. Hắn còn nhớ lần đầu tiên anh gặp cậu anh còn tưởng cậu là một cô hoa khôi của lớp nào. Hắn hôn lên trán rồi từ từ xuống mắt, mũi, môi và thỏ thẻ: "Mơ đẹp nhé bảo bảo của anh."
* * *
Nagisa mở mắt ra, đập vào cậu là khuôn mặt của người cậu yêu. Tay hắn vòng qua eo cậu, trên tay có đeo chiếc vòng ngọc màu lam nhìn kì lạ nhưng lại hài hòa. Cậu nhìn hắn một lúc, rồi dùng ngón tay phác họa lên khuôn mặt hắn. Làn da hắn có lúa mạch nhìn rất mạnh khoẻ, đôi mày kiếm, đôi mắt sắc nét và cái mũi cao, bình thường lúc hắn tỉnh nhìn hắn rất lạnh lùng nhưng khi ngủ lại nhìn yên ổn đến vậy.
"Bảo bảo à, em dậy rồi hả?" : Vì mới dậy nên nghe giọng khàn khàn, rất quyến rũ.
"Ưm.. dậy thôi Karma." : Nagisa quay qua ôm hắn.
"Được, anh đậy ngay!" : Hắn đáp lại rồi hôn lên cái môi nhỏ nhắn của cậu, chưa đọi cậu phản ứng đã luồn lưỡi vào trong và đoạt đất. Cậu bị hôn bất ngờ không trở tay kịp cho nên rất nhanh liền mền nhũn trong ngực hắn. Hắn hôn xong cả người thoải mái: "Bảo bảo à! Em thật ngọt nha.."
Cậu đỏ mặt: "Vậy sao? Sao em không biết nhỉ?" Sau đó bật dậy và chạy mất hút xuống dưới lầu.
* * *
Tác giả có lời muốn nói: Vì là lần đầu viết nên còn rất là non nớt. Mong mọi người thông cảm cho mình! Vậy là đã hết chương 2 rồi. Hẹn gặp các bạn lần sau. Tạm biệt.
* * *
Tiểu kịch trường:
Karma: Cuối cùng cũng được hôn lão bà 1 cái. Tối nay phải ăn sạch mới được hehe.
Nagisa: Tác giả đáng ghét, làm tui ngại muốn chết. Kiểu gì tối nay tui cũng bị gặm không còn một mẩu xương cho coi. Hừ!
Mickeyy: Vì sự nghiệp a..
HẾT CHƯƠNG 2