- Xu
- 26,500
1200
22
"Tình Thơ" qua tiếng hát của Đàm Vĩnh Hưng không còn là những giai điệu ngây ngô thuần túy của tuổi học trò, mà đã khoác lên mình một lớp áo mới đầy trải nghiệm và sự hoài niệm sâu sắc. Ngay từ khi tiếng nhạc nổi lên, người nghe như được bước vào một chuyến tàu thời gian, quay ngược về những năm tháng rực rỡ dưới mái trường, nơi có hàng phượng vĩ đỏ rực và những trang lưu bút viết dở đầy vơi.
Khác với những bản phối trẻ trung thường thấy, cách xử lý của Đàm Vĩnh Hưng mang đậm dấu ấn cá nhân với chất giọng khàn đặc trưng. Anh không hát bằng sự hồn nhiên của một cậu học sinh mười tám đôi mươi, mà hát bằng tâm thế của một người đã đi qua nhiều thăng trầm, nay ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ. Sự nồng nàn, day dứt trong từng câu chữ khiến người nghe cảm nhận rõ nét nỗi buồn của sự chia ly, khi những người bạn thân thiết nay mỗi người một phương trời, chỉ còn ký ức ở lại.
Hình ảnh trong video giống như một cuốn phim chậm, tái hiện lại những kỷ niệm thân thương nhất: Những buổi học cùng nhau, những ánh mắt ngập ngừng chưa kịp ngỏ lời, hay những cái ôm chặt ngày tốt nghiệp. Lời bài hát vốn dĩ đã quá quen thuộc, nay vang lên trong không gian âm nhạc hiện đại nhưng vẫn giữ được cái hồn cốt chân phương, khiến bất cứ ai dù ở lứa tuổi nào cũng thấy bóng dáng mình trong đó. Nó nhắc nhở rằng, dù thời gian có tàn nhẫn trôi đi, thì những kỷ niệm về một thời "nhất quỷ nhì ma" vẫn luôn là góc bình yên và trong trẻo nhất trong tâm hồn mỗi người.
Bản nhạc kết thúc nhưng lại mở ra một bầu trời kỷ niệm, để lại cảm giác bồi hồi khó tả. Đàm Vĩnh Hưng đã biến một ca khúc "quốc dân" thành một lời tự sự đầy cảm xúc, vừa đủ sang trọng để thưởng thức, vừa đủ gần gũi để chạm đến trái tim. Đây thực sự là một món quà âm nhạc dành cho những ai đang muốn tìm lại một chút vương vấn, một chút dư vị ngọt ngào của tuổi thanh xuân đã xa.
Lời bài hát
Hàng ghế đá xanh tàn cây góc sân trường
Hành lang ấy xa dần xa bước chân người
Bạn thân hỡi ta khắc ghi trong lòng
Những ước mơ hồng ngày tháng chờ mong.
Dòng lưu bút chưa kịp ghi đã ướt nhòe
Nhành hoa thắm chưa kịp trao tay một lần
Kỷ niệm đó trong chiều mưa tan trường
Hai đứa chung đường sao nghe vấn vương.
[ĐK:]
Bao yêu thương trong ta tìm về
Một thoáng trường xưa đã nghe thời gian thoi đưa
Nghe bâng khuâng trong ta một thời
Tìm bước ngày xưa ướt mưa người còn đâu nữa.
Ai thương ai quên ai giận hờn
Buồn cánh phượng rơi khi ta chờ người không tới
Cho hôm nay miên man bồi hồi
Nhặt lá vàng mơ khi xưa một mối tình thơ.
Chỉnh sửa cuối:

