Trời bắt đầu vào thu, thời tiết có phần thay đổi, không còn những cái nắng gay gắt và chói chang của mùa hè nóng nực. Bầu trời trong xanh cùng với những cơn gió thoang thoảng, dịu nhẹ. Như mọi ngày, mẹ Thu vẫn gọi Nhi dậy để chuẩn bị đi học. Vì đã dần quen với môi trường mới, Nhi đã nhanh nhẹn nhảy tót xuống lầu. Vơ đại miếng bánh mì trên bàn, cô chạy ra cửa thay giày. Mẹ theo sau đưa cho Nhi cốc sữa rồi bảo cô uống hết cho có dinh dưỡng.
Vì xe đạp bị hư vẫn còn nằm ở quán sửa xe gần trường nên hôm nay Nhi quyết định đi bộ đến trạm xe buýt. Khi chuyến xe số năm đến, cô bước lên xe, cảm nhận sự rộn ràng xung quanh. Sau một vài trạm dừng, Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ, bất giác mỉm cười khi nhớ lại những kỷ niệm đáng nhớ trong những ngày đầu đến trường.
Xe dừng lại. Học sinh của trường Trung học đổ xô lao xuống.
Ở sân trường, Nhi gặp Thu Anh – cô gái có tính cách hoạt bát, năng lượng và rất đáng yêu. Thu Anh có sở trường múa, từng tham gia nhiều cuộc thi và giành được nhiều giải thưởng. Sau hôm đầu tiên đi học, hai nguồn năng lượng tích cực ấy tình cờ va vào nhau, rồi dần trở nên thân thiết đến chóng mặt. Ngoài ra, Thu Anh còn được đồn là nàng thơ của lớp, luôn tỏa sáng mỗi khi xuất hiện.
Chuẩn bị đến ngày 20–10, trường tổ chức một sự kiện lớn chào mừng Ngày Phụ nữ Việt Nam. Cô giáo bước vào lớp và đưa ra danh sách
đăng ký tiết mục dự thi. Thu Anh là một trong những người được chọn làm đại diện tham gia phần biểu diễn nghệ thuật.
Những ngày sau đó, sân trường được trang hoàng rực rỡ với cờ và hoa. Các lớp học sinh bận rộn chuẩn bị tiết mục và gian hàng trưng bày, không khí nhộn nhịp hẳn lên. Nhi và Thu Anh đứng cạnh nhau, tay cầm tờ lịch chương trình, vừa đọc vừa háo hức bàn tán.
– Nhi này, mình sẽ biểu diễn một bài múa mà mình đã luyện tập suốt cả tuần rồi. Cậu có đến xem không? – Thu Anh hỏi, ánh mắt sáng rực.
– Đương nhiên rồi! Mình sẽ cổ vũ cho cậu từ hàng ghế đầu! – Nhi đáp, giọng đầy phấn khích.
Ngày 20/10 cuối cùng cũng đến. Bầu không khí ở trường Trung học tràn ngập sự phấn khích. Học sinh háo hức chờ đợi các hoạt động văn nghệ. Nhi cùng các bạn trong lớp hoàn thành việc chuẩn bị gian hàng thủ công. Tiếng cười, tiếng gọi nhau í ới vang lên khắp sân.
– Thu Anh lên sân khấu rồi kìa! – Một bạn trong lớp Nhi hô lên.
Nhi quay lại, nhìn thấy Thu Anh trong bộ váy múa trắng tinh khôi, ánh mắt cô tràn đầy sự ngưỡng mộ. Thu Anh bận rộn trong khu vực hậu trường nhưng vẫn không quên vẫy tay chào Nhi từ xa.
Khi tiếng nhạc vang lên, Thu Anh uyển chuyển từng động tác, vừa dứt khoát vừa dịu dàng. Đám đông bên dưới im phăng phắc, không ai rời mắt khỏi sân khấu. Nhi thấy tự hào, cô biết bạn mình đã cố gắng rất nhiều cho tiết mục này.
Sau khi màn biểu diễn kết thúc, Thu Anh nhận được tràng pháo tay vang dội. Cô bước về phía hậu trường, vẫn còn thở dốc vì mệt nhưng nụ cười không tắt.
– Nhi, cậu thấy mình diễn thế nào? – Thu Anh hỏi.
– Cậu là giỏi nhất đó! Ai cũng vỗ tay rần rần, mình thấy tự hào về cậu lắm! – Nhi cười tươi.
Khi cả hai đang nói chuyện, Minh từ từ bước tới. Thu Anh ngạc nhiên:
– Ủa, Hoàng Minh! Tớ tưởng hôm nay cậu không đến được chứ? Sao, thấy màn trình diễn của tớ ổn không?
Minh hơi lúng túng, gãi đầu:
– Cậu thật sự múa rất đẹp.
Nói xong, mặt cậu đỏ bừng rồi vội quay đi. Nhi bật cười khẽ, cảm thấy hai người thật dễ thương.
Đang ngồi xem tiếp, Nhi bỗng nghe tiếng guitar vang lên. Cậu con trai bước ra sân khấu trong chiếc áo sơ mi trắng, gương mặt không hề xa lạ, Đăng Dương, bạn cùng bàn của cô. Âm thanh từ cây đàn vang lên nhẹ nhàng, sâu lắng. Cậu vừa chơi vừa hát, khiến đám đông phía dưới lặng im. Nhi nhìn Dương say sưa biểu diễn, tim bỗng đập nhanh hơn. Cô cảm thấy mình thật may mắn khi được ngồi cạnh một người như vậy.
Kết thúc buổi kỷ niệm, tất cả học sinh về lớp chuẩn bị cho những tiết học tiếp theo. Trong lớp, các bạn nam lần lượt tặng hoa cho các bạn nữ. Dương bước lên, tay cầm bông hồng đỏ tươi.
– Nhi, mình bốc thăm được cậu. Tặng cậu nè. Ngày 20/10 vui vẻ nhé! – cậu mỉm cườinois.
– Cảm ơn Dương nha, hoa đẹp quá. – Nhi nhận lấy, khuôn mặt khẽ ửng hồng.
Sau khi tặng hoa xong, lớp trưởng đề nghị cùng nhau chụp ảnh làm kỷ niệm. Thu Anh vội vàng kéo Nhi lên đứng cạnh mình. Dương thấy thế cũng nhanh chân đứng phía sau. Cả lớp cùng nhau tạo dáng, những tiếng cười vang lên như bản nhạc của tuổi học trò. Khi bức ảnh cuối cùng được chụp xong, Nhi cảm thấy dần quen thuộc với nơi này, thân thiết hơn với các bạn trong lớp.
– Ngày hôm nay vui nhỉ? – Nhi nói.
– Ừ, mình cũng nghĩ vậy. – Dương đáp, ánh mắt hiền lành.
Về đến nhà, Nhi ngồi xuống bàn học, lòng tràn ngập cảm xúc. Cô không chỉ có thêm những kỷ niệm đáng nhớ mà còn có được những người bạn thân thiết. Ngày hôm nay thật đặc biệt, một dấu mốc của tuổi mười sáu, của những cảm xúc đầu đời trong sáng và dịu dàng.