Sau khi ông trưởng làng hét lên thì cả làng ai hình như cũng có dự cảm không tốt, họ đều chạy về nhà trưởng làng. Ánh mắt ái ngại như đang bận tâm lo về một cái gì đó xa xôi vậy.
Khi đêm càng về khuya sợ lo ngại trong ánh mắt của người làng Hạ càng sâu đậm, có những người không chịu được cũng đã bắt đầu lẩm bẩm mà chỉ có họ mới biết là họ nói gì.
Vậy là kết thúc một đêm kinh động đến cả làng. Mặt trời đã lên cao quá ngọn tre làng nhưng hôm nay mọi người vẫn chưa dậy đi ra đồng, chắc có lẽ do hôm qua mọi người đã quá mệt với câu chuyện ma mà người đàn ông gặp và phần do tình trạng hoảng hốt của ông trưởng làng khiến họ mất ngủ vậy.
Thời gian cứ thế trôi đi trong sự lo lắng của mọi người, bất giác đã một tuần trôi đi nỗi sợ đêm kinh hoàng cũng dần phai đi trong tâm trí mọi người.
Buổi sáng mặt trời còn chưa lên qua chân đê cả làng lại được một phen nhốn nháo. Nghe đâu anh Tân hay đi soi ếch ban đêm đã ngất xỉu ở ngay lỗi nghĩa địa rã vào cánh đồng. Hang xóm xúm nhau đưa anh Tân về nhà người giã gừng người đem địa liền bôi cho anh, vật vã một lúc thì anh tân cũng tỉnh. Nhưng vừa tỉnh lại anh đã hét lên "không phải tôi, không phải tôi, tha cho tôi đi mà"
- Anh Tân! Bình tĩnh nào?
- Có chuyện gì mà anh ngất ngoài đó vậy?
Một ông chú trong làng nói to lấn át tiếng la hét của anh Tân. Có chuyện gì từ từ bình tĩnh anh kể lại xem nào. Cũng phải mất hơn 20 phút anh Tân mới bình tĩnh lại và kể lại câu chuyện đêm qua. Anh Tân vẫn đi soi ếch như ngày thường nhưng không hiểu sao ma xui quỷ khiến thế nào mà anh lại hì hụi cứ mải miết soi đến lúc đi ra ngã ba chỗ nghĩa địa rẽ ra cánh đồng, anh giật mình lại thì lúc này đã tới gốc cây ngoài ngã ba đó. Định bụng quay trở về rã ra lỗi vào thôn thì bỗng có tiếng ai gọi "anh Tân chờ tôi với" tiếng gọi như cõi xa xăm gọi về, nhưng nó cứ văng vẳng bên tai. Giật mình quoái lạ sao giờ này mà còn có ai gọi mình ngoài này. Hay cô nào trốn nhà đi chơi đêm về muộn gặp mình nên muốn đi về cùng. Nhưng anh nhìn xung quanh không thấy ai nên nghĩ bụng mình nghe nhầm. Thế nhưng khi anh quay lại gốc cây đa để đi về thôn. Cảnh vật trước mặt làm anh chết lặng. Cái thòng lọng trên cành cây đưa ra đập đìu đung đưa như đang vẫy gọi anh tiến tới, một cảm giác rùng mình ớn lạnh toàn thân. Chân chết đứng không sao nhúc nhích được, dưới chân như có một bàn tay vô hình giữ chặt vào đất vậy. Trong lúc hoảng hốt tột đọ tiếng nói như từ cõi xa xăm lại vọng về.
- Lại đây nào. Nào lại đây tôi dẫn anh đi.
Bàn chân không chủ được nhích từng bước từng bước tiến về phía sợi dây, chả biết bên cạnh gốc cây đã xuất hiện một bóng trắng tựa lúc nào. Khi vào tầm gần có thể trông thấy gương mặt người đối diện thì anh ú ớ lên trong cổ vài câu rồi ngất đi vì trông mặt anh là một khuân mặt của Vy người con gái nhiều năm về trước đã treo cổ.
Qua câu
truyện kể lại trong sự sợ hãi của anh Tân lại khiến cả làng trở lên nhốn nháo. Họ lại cặp cụi lũi thũi giải tán trong sự lo ngại, khi còn lại mấy người trong nhà anh Tân lúc này ông chú trong làng lúc trước mới hỏi lại.
- Có thật là nó không, hay mắt gà hóa quốc?
Nhận được là sự im lặng như thừa nhận của anh Tân, lúc lâu gã đàn ông mới nói
- Thôi để mai tao xuống làng dưới mời thầy năm đó trấn áp nó về để kiểm tra lại xem nếu nó là thật thì diệt luân nó lần nữa.
Nhưng trong nội tâm của mỗi người đều hằn sâu về cái chết của Vy. Trong làng có lời đồn năm ấy khi Thanh đi được 4 tháng thì cô Vy treo cổ tử tử, trên tường còn ghi lại mấy câu bằng máu "Tao sẽ trở lại" mà kinh khủng hơn nữa là một xác 2 mạng, Nguyên nhân khi ấy họ đồn rằng khi Vy có bầu với Thanh rồi gạ gẫm ai đó rồi đổ vỏ mà không thành nên sợ cả làng mỉa mai khinh thường nên treo cổ tử tử.
Thế rồi ông chú lại lận đận xuống thôn dưới hỏi thăm ông thầy mo năm ấy làm phép chon cô Vy xem thế nào.
- Dạ chào thầy!
- Vâng ông đến tìm tôi có việc gì thế? Giọng của ông thầy ngoài 60 cất lên
- Dạ chả là..
Người đàn ông kể lại câu truyện 10 năm về trước, rồi lại kể chi tiết lại câu chuyện hiện tại của làng đang gặp phải.
Khi nghe xong thầy chỉ nhíu mày rồi lấy ngón tay bấm bấm không kiểu đang làm gì. Một hồi lâu ông thầy thở dài rồi bắt nói.
- Đúng là oan nghiệp mà.
Rồi dặn người đàn ông về chuẩn bị đồ cúng tế, đúng ngày 27 âm ngày này không trăng có thể gọi hồn lập đàn xem có giải quyết được không.
Chả mấy chốc 27 âm cũng đến, các thứ dặn dò đã đủ cả, vàng mã, giấy tiền, bó nhang máu gà, 2 cây nến và một đĩa hoa quả.
Khoảng 6 giờ tối ông thầy cũng đến thầy nói
- Chờ khoảng 23h30 chúng ta ra đó lập một bàn để làm lễ. Có lẽ đêm nay không yên bình rồi.
Trong lúc chờ đợi thì gần đêm lại có tiếng ai đó vừa chạy vừa nói.
- Bác. Bác trưởng làng không thấy đâu nữa.
Mọi người lại xôn xao, tâm trí ông ấy không ổn định vậy đêm hôm chạy đi đâu mất tiêu rồi.
- Không xong rồi, mọi người mau cùng tôi ra gốc cây đa ngoài nghĩa địa, mau nhanh không là không kịp.
Giọng ông thầy đáp