Chẳng biết đã bao lâu, hai linh hồn bị bóng đêm tội ác cắn nuốt, giam cầm; tử thần cũng như thể thích thú mà trêu đùa, gieo rắc, chôn vùi chúng trong những nỗi đau khổ tột cùng. Một lần nữa, lại cái đêm mưa bão gào thét như chính cái ngày mà những đứa trẻ lần đầu chạm vào cuộc sống. Sấm chớp nổi lên dữ dội và điên cuồng, gió rít lên điên dại như tiếng cười cợt nhả của tử thần. Chính giữa căn hầm tối tăm ướt át là cái ổ quây bằng giẻ rách là hai thân thể nhỏ bé run rẩy, tím tái, co quắp, ôm chặt lấy nhau, yếu ớt rách rưới. Cố gắng chìm vào cơn mê man để tạm quên đi cái khắc nghiệt của hoàn cảnh cùng cơn đói cào cấu cắn xé dạ dày trống rỗng.
Bỗng như có ma lực khiến hai đứa trẻ hoàn toàn thanh tỉnh, đôi đồng tử dại ra vì đói cũng tỉnh táo, tràn đầy cảnh giác cùng sợ hãi nhìn nhau, trực giác cảm nhận được nguy hiểm cận kề. Ngay lúc sau thực tế đã chứng minh linh cảm là đúng, tiếng nện giày da xuất hiện và lớn dần, âm thanh càng gần khiến toàn thân hai đứa trẻ căng cứng, vô thức móng tay cấu chặt vào da thịt đến chảy máu.
Cánh cửa hầm bật mở, tràn vào thứ ánh sáng ấm áp rọi vào căn hầm tăm tối, thứ ánh sáng mà cả hai đứa trẻ đã khắc sâu trong trí não tràn đầy sợ hãi và ghê tởm. Nó dẫn đường cho con quái thú đội lốt da người với điệu cười điên dại cùng ánh mắt tràn đầy chết chóc, cuồng bạo. Hai thân hình nhỏ gầy không hẹn mà cùng run rẩy kịch liệt, bản năng siết chặt lấy đối phương, lùi dần lại cho đến khi lưng cảm nhận được bức tường rách nát, lạnh lẽo cản chúng lại, hận không thể khảm cả người lên gạch đá. Tiếng roi đã đầu tiên như xé gió nện thẳng xuống mặt đất khiến toàn bộ tế bào trên người hai đứa trẻ nhộn nhạo, rùng mình ớn lạnh: Cuộc chơi bắt đầu. Hai thân thể nhỏ gầy trong ánh sáng lờ mờ điên cuồng chạy trốn khỏi đòn roi đang không ngừng rơi xuống khắp nơi. Con quái thú chơi đùa với hai mạng sống đến thích thú. Xộc vào mũi mùi máu tanh nồng đến nôn não cùng rêu bụi bị quất lên càng khiến nó phát rồ lên vui sướng. Chật vật trốn tránh nhanh chóng tiêu hao sức lực ít ỏi của hai đứa trẻ, tốc độ càng chậm lại, những vết thương càng nhiều lên, chồng chéo lên nhau, xé rách da thịt đến ghê người, máu nhuộm đỏ khắp da thịt. Thứ khủng bố tinh thần hai đứa trẻ lúc này không chỉ là đòn roi mà còn nhận thức đươc: 'con quái thú đang điên cuồng hơn bình thường'.
*Rầm* tiếng vang lạnh ngắt trên sàn nhà cứng rắn của một thân thể đổ ngã. Bị một roi vào chân trái khiến đứa trẻ ngã khụy, vết rồi hằn sâu xé rách da thịt như muốn chạm vào cả sương trắng. Cái ngã này như trút tất cả mọi nỗ lực chạy chốn cuối cùng, không kiên trì được nữa, thu mình lại hứng chịu đòn roi. Chứng kiến một nửa sinh mạng, máu thịt của mình ngã xuống kiến đứa trẻ còn lại không màng roi da đang không ngừng vụt xuống mà lao đến, ôm lấy thân thể kia, dùng cả cơ thể bé nhỏ của mình để bảo vệ, bao bọc lấy, gánh chịu mọi đòn roi. Thu vào tầm mắt toàn bộ quá trình càng khích thích con quái vật sướng ran lên, mỗi vết quật thêm mạnh như từng chút tước đi hơi thở của sinh mạng trước mặt. Tiếng roi cùng tiếng cười sặc sụa, không ngừng gào rú thứ ngôn ngữ điên dại, nó thả xuống chiếc roi còn đang tí tách nhỏ máu, từ từ tiến lại gần hai đứa trẻ đã không còn ra dạng người, đang rúm ró, cổ họng nấc lên sợ hãi. Đeo nụ cười quái gở, ghê tởm trên lớp da người cùng ánh mắt ngập tơ máu lòng lên sòng sọc, đỏ ngầu khiến gương mặt càng trở nên đáng sợ khủng khiếp đến dọa người; nó vồ lấy chiếc ghế gỗ đã gãy chân ngay gần đó hứng hăng giơ lên. Giây phút ấy, siết chặt người trong lòng, đôi mắt nhắm nghiền vì sợ hãi nhưng vẫn luôn ý thức phải bảo hộ thật tốt người trong lòng. Thời gian như đọng lại, tiếng gỗ va đập vỡ vụn thành từng mảnh thanh thúy vang lên, không hề thấy đau đớn như trong suy nghĩ đâu cả, nhưng trong vòng tay lại trống trải vô cùng. Ánh mắt trợn tròn hãi hùng, cứng ngắc quay đầu lại. "Không.. không phải như thế..". Từng vệt máu nóng hổi nhỏ xuống gương mặt lạnh ngắt, bàng hoàng sợ hãi, thân thể người vốn nằm trong vòng tay, giờ đây lại đứng ngay đó, che chắn cho mình. Giây phút ngắn ngủi khi mà cái ghế nện xuống, thân thể yếu mềm nằm bất động đã như có phép màu, dùng tất cả sức sống ít ỏi vùng dậy, nâng lên hình hài méo mó bảo vệ cho nguồn sống của mình. Chiếc ghế vỡ nát, cả thân hình đổ ập xuống, máu xối xả từ phần đầu đã vỡ toác ra mà chảy xuống, nhỏ cả xuống sàn, xuống gương mặt của người anh em mà mình đã đánh đổi tất cả để bảo vệ. Chiếc vòng cổ với mặt kim loại in nổi chữ Kuro trĩu xuống, sáng lóa lên trong không trung, đung đưa theo cơ thể không ngừng run rẩy rung lắc. Giờ thì thân thể này mệt thật rồi, thật muốn ngủ sâu trong vòng tay ấm áp mới vừa ôm mình. Nhìn thân thể máu mủ của mình đổ rạp xuống, vươn đôi tay theo phản xạ đỡ lấy cỗ thân thể mềm oặt, nặng trĩu và lạnh lẽo.
Sau khi đã đạt được thành quả mà nó mong muốn trong tiếng cười thỏa mãn man rợ đến lạnh người, ghê tớm, con quái vật xoay thân mình bỏ đi. Nó đóng sầm cánh cửa căn hầm, vứt lại trong đó một đóng hoang tàn. Ánh sáng cuối cùng nơi cánh cửa vụt tắt, để lại đứa trẻ ôm lấy thân xác anh em của mình, đôi mắt trắng rã không tiêu cự nhìn vào khoảng không tối mịt, siết chặt người trong lòng đã bất động. Bên tai là tiếng ồn rất lớn, rất đau đớn, tuyệt vọng, mà chính đứa trẻ ấy cũng không nhận ra đấy là tiếng hét của mình. Cổ họng như xé rách ra, vị tanh ngọt trào lên, hai hốc mắt không ngừng chảy ra thứ mà trong bóng tối chẳng phân biệt được là nước mắt hay chính là máu nữa. Tiếng hét cứ vang vọng mãi trong căn hầm đến khi khản đặc rồi tắt hẳn, cũng là lúc cơ thể nhỏ bé không còn trụ nổi nữa mà ngã xuống theo nửa kia của mình xuống nền đất ẩm ướt, đầy máu và nước mắt.
Chẳng biết đã qua bao lâu kể từ khi hai thân xác ấy đổ gục xuống bên nhau, như hai sinh vật nhỏ nhắn đang ngủ yên, hay đã chết lặng trên nền đất cứng rắn, lạnh lẽo. Cơn đói quằn quại đau đớn đã đánh thức ít nhận thức cho đứa trẻ. Mùi hôi thối của căn phòng ẩm mốc, của máu tanh, cũng những vết thương gần như tê dại xông thẳng vào thần kinh khiến tinh thần thanh tỉnh hoàn toàn. Sờ sờ cái bụng lép kẹp trơ xương đang kêu gào chua sót, đau đớn. Xờ vào cơ thể nhỏ yếu thoi thóp co quắp, gần như không còn mấy độ ấm ngay trong lòng mình, ý thức được không ổn, lập tức điên cuồng lao nhanh trong bóng tối, vơ vét, cào loạn khắp ngóc ngách kiếm tìm vải rách, giẻ lau, bao bố, tất cả những thứ có thể để bao bọc, ủ ấm thân thể nhỏ gầy đã chìm vào vô thức kia thật cẩn thận. Dù không biết đói là gì nhưng thực tại cái bụng đang gào thét thể hiện chính mình cũng đang nguy hiểm, bụng lúc này rất đau, rất khổ sở, chắc chắc Kuro đang nằm đây cũng đang rất đau, rất khó chịu. Bản năng sinh tồn khiến thân thể dù tả tơi, tàn tạ đến thảm hại vẫn phải đứng lên đấu tranh.
Cuộc đi săn bắt đầu, trong bóng đên yên tĩnh một con thú nhỏ với đôi mắt sáng rực, tập trung toàn bộ giác quan có thể, lắng nghe, tìm kiếm, cảm nhận con mồi. Chỉ cần một âm thanh hay chuyern động nhỏ của sự sống, giác quan nhạy bén ấy đều có thể nhận ra. Một tiếng chít, động tĩnh rục rịch dù nhỏ cũng khiến đại não phán đoán được vị trí chính xác của con mồi nơi góc phòng, cả cơ thể căng cứng, thu lại trực chờ cơ hội để vọt lên bắt lấy thức ăn. Thảm hại hơn mọi lần bởi cái thân thể đã tê dại đi vì đói, vì những vết thương mới ngừng chảy máu chưa bao lâu, theo từng chuyển động mà lại nứt toác ra; hôm nay chỉ bắt được hai con chuột nhỏ gầy, cùng nắm cỏ dại mọc ngay cái vũng đọng nước. Không gian lại chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng thở dốc của đứa trẻ, lồng ngực vì mệt, mất sức không ngừng phập phồng, thở hổn hển như muốn lôi cả phổi ra vậy. Nắm chiến lợi phẩm còn đang không ngừng dãy dụa trong tay, chẳng nghĩ ngợi gì, đưa thẳng lên miệng, một miếng lại một miếng cắn xuống, rang nhọn cắn vào người con vật nhỏ làm nó giãy dụa, kêu la rồi chết hẳn. Dùng sức cắn xé đi lớp da ngoài cùng, chẳng phân biệt da lông thịt mỡ hay hôi hám gì, trong miệng chỉ toàn vị máu tươi tanh nồng chẳng biết của con chuột hay của chính mình, cổ họng đắng chat, đau rát cứ mặc thế nuốt xuống từng miếng, chỉ chừa lại phần thịt non mềm nhất, cứ thế nuốt sống gần hết hai con chuột, rồi đến nắm có đắng ngắt, dai nhách, sắc đến xẻ cả vào da thịt trong miệng. Tự lo xong, cái bụng đói cũng dịu lại đôi chút, uống ít nước còn vương mùi rêu đất dịu lại cổ họng tổn thương thảm hại.
Lúc này đôi tay nhỏ gầy dung sức lôi từ trong cái ổ vải bao rách nát ra thân thể yếu ớt, thoi thóp, còn đang chìm vào vô thức, giờ đây đã lấy lại được vài tia hơi ấm mà âu yếm liếm liếm lên đôi môi khô khốc nứt nẻ, cho vào miệng từng miếng thịt mềm mà nó đã để dành lúc nãy, rồi từng lá cỏ mềm chọn lựa được để không làm bị thương thân thể ấy, cứ thế nhai thật kĩ, nghiền nát chút một, ngậm them nước để thức ăn có thể theo dòng nước mà chảy vào miệng đối phương. Cứ thế từng chút một, nhẫn nại, kiên trì cho đến hết. Há miệng ra, chiếc lưỡi nhỏ bắt đầu chuyển động, liếm láp lên khắp gương mặt, khắp cơ thể lạnh lẽo kia từng chút một, kĩ càng, cảm nhận từng vết thương trên cơ thể nhỏ gầy như con thú săn sóc cho máu mủ của mình, không hiểu nhưng trái
tim nó lúc này đang run rẩy theo những vết thương, cả cơ thể nó cũng bị thương không kém nhưng nó biết trái tim nó lúc này còn khó chịu hơn cả thân thể mình, không ngừng nhói lên theo từng vết thương mà nó liếm láp. Thực sự rất khó chịu, ôm chặt thân hình trong long cũng như ôm lấy chính mình, cố gắng siết chặt, cuộn vào ổ nhỏ, muốn dung chính mình để sưởi ấm cho cả hai. Trong bóng tối tĩnh lặng, bàn tay nhỏ nhắn nắm mặt dây chuyền in nổi cái tên Shiro đặt vào bàn tay của Kuro như để an ủi, khẳng định với đối phương rằng mình sẽ luôn ở đây không rời, chỉ cần em tỉnh lại sẽ luôn thấy anh. Sự mỏi mệt nhanh chóng kéo đến, và một lần nữa hai thân thể chìm vào giấc ngủ.
(Chú thích nhỏ: Anh trai tên Shiro, em trai là Kuro. Tên của hai đứa là theo mặt dây chuyền để phân biệt, anh em song sinh mà >_O)