7 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
182 0

Tiệm máy ảnh cuối con phố


Tác giả: Tường Lam

Thể loại: Tình cảm hiện đại, đời thường, trưởng thành, nhẹ nhàng

Độ dài: 5 chương

Tình trạng: Đang tiến hành

20260817-114949-8aad8a5b0e.png


Giới thiệu

Nguyễn An Hạ đã quen với việc trong nhà không còn ai nhắc đến ba. Ông rời đi khi cô còn nhỏ, ban đầu vẫn thỉnh thoảng gọi về, sau đó những cuộc gọi thưa dần cho đến lúc biến mất hẳn. Nhiều năm trôi qua, An Hạ vẫn nghĩ mình không cần biết thêm gì về một người đã tự chọn bước ra khỏi cuộc sống của mẹ con cô.

Cho đến ngày dọn lại căn nhà cũ, cô tìm thấy chiếc máy ảnh phim của ba nằm sâu trong một ngăn tủ, bên trong vẫn còn nguyên một cuộn phim chưa từng được rửa. Không phải vì nhớ, cũng chẳng phải vì muốn tìm ông, An Hạ chỉ muốn biết trước khi rời đi, ba đã nhìn thấy những gì qua chiếc máy ảnh ấy.

Chiếc máy cũ đưa cô đến một tiệm sửa máy ảnh nhỏ nằm cuối con phố, nơi Trần Minh Khôi vẫn kiên nhẫn ngồi giữa những chiếc máy đã lỗi thời, những cuộn phim cũ và mùi hóa chất nhàn nhạt từ căn phòng tối phía sau. Từ những bức ảnh dần hiện ra, An Hạ bắt đầu nhận ra những con đường mình từng đi qua, căn nhà mình từng sống, chiếc bàn ăn quen thuộc và cả bóng dáng của chính mình trong những ngày còn chưa biết một người có thể vừa yêu thương gia đình, vừa lựa chọn rời khỏi đó.

Minh Khôi vốn chỉ là người giúp cô rửa một cuộn phim, nhưng rồi lại trở thành người cùng cô đi qua những địa điểm đã đổi khác sau hơn mười năm. Giữa lúc An Hạ cố ghép lại một quãng đời không còn nguyên vẹn, tiệm máy ảnh của Minh Khôi cũng đang chuẩn bị đóng cửa, và cả hai đều phải đối diện với một điều tưởng đơn giản nhưng chẳng dễ chấp nhận: Có những thứ rất tiếc, nhưng tiếc không có nghĩa là phải giữ mãi.

Tiệm máy ảnh cuối con phố là câu chuyện về những bức ảnh không thể trả lời hết mọi câu hỏi, về một người đã bỏ đi, một người đang chuẩn bị rời khỏi nơi mình gắn bó, và một cô gái cuối cùng hiểu rằng không phải quá khứ nào cũng cần một lời giải trọn vẹn thì người ta mới có thể bước tiếp.

Danh sách chương

Chương 1: Cuộn phim trong ngăn kéo

Chương 2: Những nơi ba từng đứng

Chương 3: Người đã chọn rời đi

Chương 4: Tấm ảnh cuối cùng

Chương 5: Ngày tiệm đóng cửa

20260817-115312-cdabf10ecc.png
 
Chỉnh sửa cuối:
7 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 1: Cuộn phim trong ngăn kéo

An Hạ đang ngồi xổm trước chiếc tủ thấp dưới cầu thang thì mẹ từ ngoài bếp gọi vào:

"Cái gì không dùng nữa thì bỏ đi con. Đừng có lôi ra rồi chất từ phòng này sang phòng khác."

"Con biết rồi."

"Biết mà từ sáng tới giờ chưa bỏ được cái gì."

An Hạ nhìn ba chiếc thùng giấy đang mở nắp trước mặt, trong đó có từ hóa đơn tiền điện mười mấy năm trước đến một cái vợt muỗi đã gãy cán, rồi quyết định không trả lời. Mẹ cô nói không sai. Công việc dọn nhà bắt đầu từ tám giờ sáng, đến gần trưa thành quả lớn nhất của cô là tìm được một đôi dép nhựa không còn chiếc bên phải và bốn cái chìa khóa chẳng ai nhớ dùng để mở cửa nào.

Căn nhà này không phải nhà cũ đến mức cần sửa lớn. Mái vẫn tốt, tường chỉ có vài mảng ẩm gần cửa sau, hệ thống điện được thay cách đây bảy năm. Mẹ muốn sửa vì căn bếp quá tối và cầu thang chiếm gần hết gian giữa. Người thợ đến xem hai lần, lần nào cũng bảo nếu muốn làm thì phải dọn sạch cái kho dưới gầm cầu thang trước.

Mẹ đã trì hoãn việc ấy gần một tháng.

Sáng nay bà kéo rèm cửa, buộc tóc lên rồi tuyên bố:

"Hôm nay làm cho xong."

An Hạ bị gọi về từ tám giờ.

Cô vốn tưởng mất chừng một tiếng.

Bốn tiếng sau, cô vẫn ngồi giữa một đống đồ chẳng biết nên giữ hay bỏ.

"Con ăn cơm không?" mẹ hỏi.

"Chút nữa."

"Chút nữa là mấy giờ?"

"Con dọn hết ngăn này đã."

Mẹ cô xuất hiện ở cửa bếp, trên tay còn cầm đôi đũa đang dùng để chiên cá. Bà nhìn cái tủ rồi nhìn cô, vẻ mặt có chút nghi ngờ.

"Trong đó còn gì đâu."

"Con chưa mở ngăn dưới."

"Ngăn đó kẹt rồi."

An Hạ thử kéo. Quả thật không nhúc nhích.

Mẹ cô quay vào bếp.

"Đấy, bỏ luôn cái tủ đi là nhanh nhất."

Cô không nghe. Cô lấy tua vít từ hộp dụng cụ bên cạnh, luồn vào khe gỗ, cạy thử hai lần. Bụi từ mép tủ rơi xuống tay. Đến lần thứ ba, ngăn kéo bật ra khá đột ngột làm cô suýt ngồi bệt xuống sàn.

Bên trong không nhiều đồ như cô tưởng.

Một tập lịch cũ đã cuộn mép, vài viên pin chảy nước, một cái bật lửa bằng kim loại và một hộp nhựa màu xám nằm ở trong cùng.

An Hạ kéo chiếc hộp ra.

Nắp hộp đóng không kín. Khi cô mở lên, một chiếc máy ảnh nằm bên trong, được quấn sơ bằng chiếc khăn tay màu xanh đã bạc.

Cô ngồi yên một lúc.

Không phải vì xúc động. Chỉ là cô biết chiếc máy này.

Ngày nhỏ, An Hạ từng rất ghét nó.

Ba thường đeo nó trước ngực vào những ngày cả nhà đi đâu đó. Đi sở thú cũng mang. Về quê ngoại cũng mang. Thậm chí chỉ đưa hai mẹ con ra quán ăn đầu đường, ông cũng có lúc đặt máy lên bàn. Mỗi lần cô đang ăn hoặc đang cau có mà nghe tiếng màn trập, cô sẽ lập tức lấy tay che mặt.

Có lần tám tuổi, cô giận đến mức nói:

"Ba chụp nữa con quăng máy đó."

Ba cô cười:

"Con quăng không nổi đâu, nặng lắm."

Cô thử cầm lên rồi phải dùng cả hai tay.

Đó là một trong số ít chuyện về ba mà An Hạ vẫn nhớ rất rõ.

Những chuyện khác đã nhạt đi theo cách hơi kỳ lạ. Cô còn nhớ ông từng có một cái áo sơ mi màu xanh đậm, nhưng không nhớ gương mặt ông lúc mặc nó. Nhớ ông thường để chìa khóa trên tủ lạnh rồi cả nhà phải đi tìm, nhưng không còn nhớ giọng ông khi cáu. Có những buổi tối cô chắc chắn ba từng ngồi ở chiếc ghế cạnh cửa sổ, nhưng nếu bắt cô kể ông làm gì ở đó, cô không thể.

Mười sáu năm là khoảng thời gian đủ dài để một người từ chỗ chiếm gần nửa căn nhà trở thành vài chi tiết rời rạc.

An Hạ lấy chiếc máy ra khỏi khăn.

Thân máy lạnh và nặng. Phần da bọc bên ngoài đã bong ở góc, dây đeo cứng lại vì lâu ngày. Cô không biết nhiều về máy ảnh phim nên chỉ xoay thử vòng lấy nét, rồi lập tức dừng khi nghe một tiếng lạch cạch bên trong.

Mẹ cô lại đi ngang.

Lần này bà dừng lại.

"Ở đâu ra vậy?"

"Trong ngăn kéo."

Mẹ nhìn chiếc máy ảnh trong tay con gái. Nét mặt bà gần như không thay đổi, chỉ có bàn tay cầm đũa hơi hạ xuống.

"Máy của ba con."

"Con nhớ."

Mẹ im một lát rồi hỏi:

"Còn dùng được không?"

"Con đâu biết."

"Không biết thì bỏ."

An Hạ ngẩng lên.

Mẹ cô nói rất bình thường. Bà cũng không nhìn chiếc máy nữa, chỉ xoay người đi về phía bếp.

"Cơm chín rồi. Rửa tay ăn đi."

An Hạ nhìn theo bà.

Câu "không biết thì bỏ" nghe chẳng có gì đặc biệt. Mẹ vốn dọn đồ theo nguyên tắc như thế. Hai cái nồi sáu tháng không dùng cũng bị bỏ, quần áo hai mùa không mặc bị cho đi, hộp bánh trung thu đẹp đến mấy mà giữ qua Tết cũng bị đem đựng hành tỏi hoặc vứt.

Nhưng An Hạ vẫn đặt chiếc máy ảnh sang bên thay vì bỏ vào thùng rác.

Bữa cơm trưa diễn ra như mọi bữa cơm hai mẹ con. Mẹ cô kể nhà dì Loan ở cuối hẻm vừa bán được miếng đất, rồi chê người thợ lát nền lần trước làm việc cẩu thả. An Hạ vừa ăn vừa xem tin nhắn công việc. Không ai nhắc đến chiếc máy nằm ngoài phòng khách.

Đến lúc rửa chén, An Hạ mới hỏi:

"Ba bỏ cái máy đó lại từ hồi nào vậy mẹ?"

Mẹ đang tráng bát dưới vòi nước.

"Không nhớ."

"Lúc ba đi hả?"

"Chắc trước đó."

"Ba không lấy theo à?"

Mẹ đặt chiếc bát lên giá.

"Ổng lấy nhiều thứ lắm. Cái nào không lấy chắc là không cần."

An Hạ chống tay vào mép bàn.

"Con tưởng ba thích chụp hình."

"Thì thích."

"Vậy sao bỏ máy lại?"

Lần này mẹ quay sang nhìn cô.

"Con hỏi mẹ sao mẹ biết?"

An Hạ bật cười nhỏ.

"Con hỏi thôi mà."

"Ừ, thì mẹ trả lời vậy đó."

Bà kéo khăn lau tay xuống, lau mấy giọt nước trên mặt bàn.

"Đừng có thấy cái máy rồi nghĩ lung tung. Người ta đi mười mấy năm rồi."

An Hạ không thích hai chữ "người ta" mẹ dùng, nhưng cô cũng không sửa.

"Con có nghĩ gì đâu."

"Vậy tốt."

Mẹ mang rổ rau ra sau nhà.

Cuộc nói chuyện kết thúc ở đó.

An Hạ từng hỏi về ba nhiều hơn vào những năm đầu.

Lúc mười ba tuổi, cô hỏi tại sao ba không về.

Mẹ nói người lớn có chuyện của người lớn.

Mười bốn tuổi, cô hỏi ba đang ở đâu.

Mẹ đưa cô một số điện thoại.

An Hạ gọi. Ba bắt máy sau bốn hồi chuông, hỏi chuyện học hành, hỏi cô có cao thêm không, rồi hứa cuối tháng sẽ về thăm.

Ông không về.

Mười lăm tuổi, sinh nhật An Hạ nhận được một chiếc đồng hồ gửi qua bưu điện. Không có thiệp, chỉ có tên người gửi.

Mười sáu tuổi, ông gọi hai lần.

Mười bảy tuổi, một lần.

Năm mười tám tuổi, khi An Hạ thi đại học, ông nhắn chúc cô thi tốt. Cô nhìn tin nhắn suốt một buổi chiều mà không trả lời.

Từ đó hai bên gần như chẳng còn liên lạc.

Không có trận cãi vã cuối cùng. Không có câu tuyên bố từ mặt. Cũng chẳng có ngày nào An Hạ chính thức quyết định mình không còn ba.

Chỉ là một người gọi ít dần, người còn lại chờ ít dần.

Đến một lúc nào đó, chuyện ấy dừng hẳn.

Buổi chiều, sau khi dọn xong tủ dưới cầu thang, An Hạ bỏ chiếc máy ảnh vào túi xách mang về.

Mẹ nhìn thấy nhưng không nói gì.

Cô cũng không giải thích.

Căn hộ An Hạ thuê cách nhà mẹ chưa tới hai mươi phút chạy xe. Tối ấy cô đặt chiếc máy lên bàn làm việc, mở máy tính xử lý nốt bản thảo còn dang dở, thỉnh thoảng lại liếc sang nó.

Đến gần mười một giờ, cô mới tìm trên mạng cách kiểm tra một chiếc máy ảnh phim cũ.

Video đầu tiên dài mười bảy phút.

An Hạ xem được ba phút đã tua.

Cô biết tên hãng, biết sơ qua model, biết chiếc máy được sản xuất từ rất lâu nhưng vẫn có người mua lại. Sau đó cô tìm được một video hướng dẫn mở nắp lưng.

Người trong video nói phải chắc chắn máy không còn phim trước khi mở.

An Hạ đưa tay tới chốt mở rồi dừng.

Cô xoay núm cuộn phim theo hướng người ta hướng dẫn.

Nó có lực căng.

An Hạ thử thêm lần nữa.

Vẫn vậy.

Cô ngồi thẳng lên.

Trong máy có phim.

Ý nghĩ đầu tiên của cô khá đơn giản: Chắc là cuộn phim cũ ba quên tháo.

Ý nghĩ thứ hai đến ngay sau đó: Nếu đã chụp rồi, tại sao không rửa?

Cô không mở nắp nữa.

Thay vào đó, cô tìm chỗ rửa phim.

Kết quả hiện ra rất nhiều tiệm, phần lớn nằm ở khu trung tâm. Có tiệm nhận gửi phim qua bưu điện, có nơi quảng cáo rửa trong ngày. An Hạ xem vài trang rồi đóng lại. Cô cũng không hiểu vì sao mình chưa muốn gửi chiếc máy cho một nơi nào đó chỉ cần điền biểu mẫu.

Sáng hôm sau, lúc ghé quán cà phê gần cơ quan lấy đồ uống, cô hỏi cậu nhân viên đang đeo một chiếc máy phim trước ngực:

"Em biết chỗ nào sửa máy ảnh cũ không?"

Cậu ta nhìn chiếc túi cô chỉ.

"Máy phim hả chị?"

"Ừ."

"Chị muốn sửa hay rửa phim?"

"Cả hai chắc vậy."

Cậu suy nghĩ một chút rồi lấy điện thoại.

"Có một tiệm em hay qua. Hơi xa trung tâm chút nhưng chú.. À không, anh chủ làm kỹ lắm."

An Hạ nhìn màn hình.

Địa chỉ nằm trên một con phố cô đã đi qua rất nhiều lần nhưng chưa từng để ý có tiệm máy ảnh.

"Chỗ này còn mở hả?"

"Còn. Mà giờ mở thất thường lắm. Chị gọi trước đi."

"Cảm ơn em."

Cậu nhân viên cười:

"Nếu phim trong đó chụp lâu quá thì hên xui nha chị."

Câu nói ấy khiến An Hạ nhớ đến chiếc máy suốt cả buổi sáng.

Đến ba giờ chiều, cô gọi số điện thoại trên trang của tiệm.

Một giọng nam bắt máy.

"Alo."

"Cho tôi hỏi tiệm có sửa máy ảnh phim không?"

"Máy gì?"

An Hạ đọc tên model.

Đầu dây bên kia im vài giây.

"Có."

"Trong máy còn một cuộn phim cũ. Tôi không biết để bao lâu rồi."

"Đừng mở nắp."

"Tôi chưa mở."

"Vậy mang qua đi."

An Hạ chờ thêm, tưởng anh sẽ nói giờ làm việc hay giá cả.

Không có gì.

Cô hỏi:

"Tiệm mở tới mấy giờ?"

"Nay sáu giờ."

"Khoảng năm giờ tôi qua."

"Ừ."

Điện thoại tắt.

An Hạ nhìn màn hình rồi nghĩ người này có vẻ không giỏi làm dịch vụ cho lắm.

Năm giờ mười phút, cô mới tìm thấy tiệm.

Nó nằm gần cuối con phố, chen giữa một cửa hàng sửa khóa và một căn nhà hai tầng có giàn hoa giấy tràn qua ban công. Biển hiệu nhỏ đến mức An Hạ chạy xe qua một lần rồi phải vòng lại.

Cửa kính đã cũ. Phía trong có hai tủ gỗ cao gần chạm trần, xếp đủ loại máy ảnh. Một chiếc quạt đứng quay chậm ở góc. Không gian không tối nhưng ánh sáng có màu vàng cũ, một phần từ nắng chiều xuyên qua cửa kính, phần còn lại từ chiếc đèn bàn đặt sau quầy.

An Hạ bước vào.

Chuông nhỏ trên cửa kêu leng keng.

Không ai ngẩng lên.

Người đàn ông phía sau quầy đang cúi đầu dùng một chiếc nhíp rất nhỏ gắp thứ gì đó trong thân máy ảnh. Anh mặc áo sơ mi tối màu, tay áo xắn qua cổ tay, trước người có một chiếc tạp dề màu nâu sẫm.

An Hạ đứng khoảng năm giây.

"Xin chào."

"Chờ chút."

Anh vẫn không nhìn cô.

An Hạ hơi nhướng mày nhưng không nói.

Gần một phút sau, người đàn ông đặt nhíp xuống, chỉnh lại chiếc kính nhỏ đang kẹp trên mắt rồi mới ngẩng lên.

"Máy gọi hồi chiều?"

"Anh nhớ à?"

"Hôm nay có một người gọi."

"Ồ."

Câu trả lời làm cô không biết nên nói gì tiếp.

An Hạ lấy chiếc máy ra, đặt lên tấm vải trên quầy.

Người đàn ông cầm nó lên khá cẩn thận. Anh kiểm tra phần cần lên phim, nút chụp, rồi nhìn qua khe ngắm.

"Để lâu rồi?"

"Tôi không biết chính xác. Hơn mười năm."

Anh ngước lên.

"Trong kho?"

"Trong tủ."

"Ẩm không?"

"Chắc có."

"Chắc?"

"Tôi đâu ở trong cái tủ đó."

Người đàn ông nhìn cô một giây, dường như không biết cô đang đùa hay cáu. Sau đó anh lại cúi xuống chiếc máy.

An Hạ tự thấy câu trả lời hơi khó chịu, nhưng không rút lại. Anh xoay núm phim.

"Có phim thật."

"Tôi kiểm tra rồi."

"May là chưa mở."

"Trên mạng cũng nói vậy."

Anh nhìn chiếc máy thêm một lúc.

"Muốn lấy phim trước hay sửa máy trước?"

"Khác nhau à?"

"Có."

"Vậy.. Lấy phim trước."

"Phim để lâu vậy không chắc còn hình."

"Tôi biết."

"Có thể mốc. Có thể ám màu. Có thể tráng ra trắng hết."

"Anh đang cố làm tôi đổi ý hả?"

"Không. Nói trước để khỏi kỳ vọng."

An Hạ dựa nhẹ vào cạnh quầy.

"Anh cứ làm đi."

Người đàn ông gật đầu. Anh lấy một tờ giấy nhỏ, viết vài dòng rồi hỏi:

"Tên?"

"Nguyễn An Hạ."

Anh ghi xuống.

"Số điện thoại?"

Cô đọc.

"Anh tên gì?"

Bút dừng lại một chút.

"Trần Minh Khôi."

An Hạ liếc quanh tiệm.

"Anh là chủ?"

"Ừ."

"Tiệm này lâu chưa?"

"Của ông ngoại tôi trước."

"Anh tiếp quản lại à?"

"Ừ."

Cô bắt đầu hiểu phong cách nói chuyện của anh chỉ gồm những câu tối thiểu cần thiết. Minh Khôi đặt tờ giấy sang bên.

"Ba ngày."

"Rửa phim thôi mà ba ngày?"

"Cô cần gấp?"

"Không."

"Vậy ba ngày."

An Hạ bật cười.

"Anh nói chuyện với khách ai cũng vậy à?"

Lần này anh nhìn cô lâu hơn.

"Cô muốn tôi nói thêm gì?"

Cô nghĩ một lúc.

"Thôi, như vậy cũng được."

Minh Khôi kéo chiếc hộp nhựa lại gần, chuẩn bị đặt máy vào. An Hạ chợt hỏi:

"Nếu phim còn hình thì anh xem trước đúng không?"

"Có."

"Anh có nhớ được không?"

"Nhớ gì?"

"Nội dung trong ảnh."

Minh Khôi hơi cau mày.

"Cô không muốn tôi xem?"

"Không phải."

"Rửa phim thì phải xem để kiểm tra."

"Tôi biết."

An Hạ im vài giây.

"Chỉ là tôi không biết trong đó có gì."

"Phim của cô?"

"Của ba tôi."

Minh Khôi gật đầu, không hỏi thêm. Chính sự không hỏi ấy làm An Hạ thấy nhẹ hơn một chút. Cô kéo dây túi lên vai.

"Có gì anh gọi tôi."

"Ừ."

"Và đừng mở ra rồi làm hỏng hết nha."

"Tôi làm nghề này."

"Biết đâu."

Minh Khôi nhìn cô, cuối cùng khóe miệng hơi động.

"Ba ngày."

An Hạ rời khỏi tiệm lúc nắng đã gần tắt. Cô đi chậm ra chỗ dựng xe, vừa đội nón bảo hiểm vừa quay lại nhìn qua cửa kính. Minh Khôi đã cúi xuống bàn làm việc, chiếc máy ảnh của ba nằm bên cạnh khuỷu tay anh.

Cô tự hỏi mình đang mong nhìn thấy gì trong cuộn phim đó.

Một chuyến đi nào đó.

Một người lạ.

Hay chỉ vài bức ảnh chẳng còn ý nghĩa sau mười mấy năm.

An Hạ nổ máy.

Cô chưa đi ngay.

Một lát sau cô tự cười vì thấy mình đứng trước một tiệm sửa máy ảnh xa lạ, mất thời gian với một cuộn phim của người đã rời khỏi nhà khi cô còn chưa học hết cấp hai.

Sau đó cô chạy xe đi.

Tối hôm ấy, Minh Khôi đóng cửa tiệm muộn hơn thường lệ.

Anh làm xong hai chiếc máy khách hẹn lấy rồi mới mang chiếc máy của An Hạ vào căn phòng nhỏ phía sau. Việc lấy cuộn phim cũ mất nhiều thời gian hơn dự tính vì cơ cấu cuộn bị kẹt. Anh không cố xoay mạnh, tháo phần đáy máy rồi xử lý từng chút một.

Gần chín giờ, cuộn phim mới nằm nguyên vẹn trong tay.

Minh Khôi xem phần đầu phim dưới ánh sáng an toàn. Cũ thật.

Anh không chắc còn cứu được bao nhiêu.

Ngày hôm sau anh mới bắt đầu xử lý.

Những khung đầu gần như hỏng hết. Màu bị lệch, một phần ảnh phủ lớp mờ xám. Đến khung thứ tư, hình bắt đầu rõ hơn.

Một mái nhà.

Một góc đường.

Một quán ăn nhỏ.

Minh Khôi không chú ý nhiều. Anh đã rửa hàng nghìn cuộn phim, trong đó có đủ thứ từ sinh nhật, đám cưới, du lịch đến những bức ảnh người ta chụp nhầm cả ngón tay mình.

Nhưng đến một khung ở gần giữa cuộn, anh dừng lại. Anh cúi sát hơn.

Trong ảnh là một con đường hẹp có hai hàng cây, phía cuối có một căn nhà với phần ban công sơn màu xanh.

Minh Khôi nhìn thêm vài giây rồi đặt tấm phim xuống.

Anh biết nơi đó. Vấn đề là căn nhà ấy đã không còn từ rất lâu.

20260818-073931-d7d8442d09.png
 
7 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 2: Những nơi ba từng đứng

Ba ngày sau, Minh Khôi gọi cho An Hạ lúc cô đang sửa một bài viết về những quán cà phê mới mở trong thành phố.

"Phim ra được rồi."

An Hạ vẫn nhìn màn hình.

"Được bao nhiêu tấm?"

"Không đếm."

"Anh rửa mà không đếm à?"

"Có tấm hỏng, có tấm nhìn được. Cô qua rồi xem."

"Chiều tôi ghé."

"Trước sáu giờ."

"Tôi nhớ."

Minh Khôi cúp máy trước khi cô kịp hỏi thêm.

An Hạ đặt điện thoại xuống, đọc lại đoạn văn vừa sửa và phát hiện mình không nhớ nổi hai câu cuối nói gì. Cô xóa cả đoạn, viết lại từ đầu rồi lại dừng. Một lát sau, cô đóng bản thảo, đứng dậy pha cà phê dù cốc trên bàn vẫn còn nửa ly.

Suốt ba ngày qua, cô đã vài lần nghĩ đến cuộn phim rồi tự thấy mình hơi buồn cười.

Có gì đáng mong chờ đâu.

Một người đàn ông bỏ lại chiếc máy ảnh trong ngăn kéo hơn mười năm trước. Một cuộn phim chưa rửa. Vài bức hình cũ. Cùng lắm cũng chỉ thế.

Nhưng đến chiều, An Hạ rời chỗ làm sớm hơn thường lệ gần nửa tiếng.

Lần này cô không chạy qua tiệm.

Cô nhận ra tấm biển nhỏ ngay từ đầu phố, dựng xe dưới giàn hoa giấy của căn nhà bên cạnh rồi đẩy cửa bước vào. Chiếc chuông nhỏ vẫn kêu đúng một tiếng leng keng như lần trước.

Minh Khôi đang đứng trên ghế, tay với lên kệ cao nhất để lấy một chiếc hộp. Anh quay lại khi nghe tiếng cửa, nhìn thấy cô rồi tiếp tục công việc.

"Ngồi đi."

"Anh lúc nào cũng tiếp khách từ trên cao vậy à?"

"Đang lấy đồ."

An Hạ kéo chiếc ghế gỗ cạnh quầy ra. Trên mặt bàn hôm nay bớt lộn xộn hơn, chỉ có một chiếc máy ảnh đang tháo dở, một cái kính lúp và hai chiếc tua vít nhỏ đặt song song. Cô nhìn quanh tìm những tấm ảnh nhưng không thấy.

Minh Khôi xuống ghế, cất chiếc hộp vào ngăn tủ dưới quầy.

"Đợi chút."

Anh đi vào căn phòng phía sau. An Hạ nghe tiếng ngăn kéo mở rồi đóng. Khoảng một phút sau, anh trở ra với một phong bì giấy màu nâu và một túi nhựa trong suốt đựng các dải phim.

Anh đặt trước mặt cô.

"Có mười chín khung còn nhìn được. Bảy khung gần như hỏng."

An Hạ cầm phong bì.

"Anh nói không đếm mà."

"Lúc nãy chưa."

"Anh vừa đi vô đếm hả?"

"Ừ."

Cô bật cười.

"Anh sợ tôi hỏi lại à?"

"Đỡ mất công."

Minh Khôi kéo ghế ngồi phía đối diện rồi cầm chiếc máy trên bàn lên, tiếp tục vặn một con ốc nhỏ. Anh có vẻ không định nhìn phản ứng của cô.

An Hạ mở phong bì.

Tấm đầu tiên gần như chẳng có gì. Một khoảng trời bạc màu, góc mái nhà và một vệt sáng chạy ngang khung hình. Tấm thứ hai là một chiếc xe máy cũ dựng trước cửa hàng tạp hóa. Tấm thứ ba chụp một hàng cây ven đường, màu ảnh đã ngả vàng đến mức lá cây trông như đang vào cuối thu dù thành phố này hầu như chẳng bao giờ có mùa thu rõ rệt.

Cô lật tiếp.

Một quán ăn nhỏ có mái tôn.

Một đoạn vỉa hè với mấy chiếc ghế nhựa.

Một chiếc xe đạp trẻ con màu đỏ dựng sát tường.

An Hạ dừng lại ở tấm ấy lâu hơn một chút.

Cô không nhớ mình từng có chiếc xe màu đỏ.

Có thể là của ai khác.

Tấm sau chụp một người phụ nữ đang đứng phơi quần áo sau nhà. Chỉ thấy từ phía sau, tóc búi thấp, mặc bộ đồ ở nhà màu nhạt. Ảnh hơi mờ nhưng An Hạ nhận ra ngay.

"Mẹ tôi."

Minh Khôi ngẩng lên.

Anh nhìn tấm ảnh cô đưa, rồi lại nhìn cô.

"Ừ."

"Anh thấy rồi đúng không?"

"Thấy."

"Anh biết là mẹ tôi à?"

"Không."

An Hạ đặt tấm ảnh xuống.

"Anh không tò mò gì hết sao?"

"Có."

"Vậy sao không hỏi?"

Minh Khôi dùng nhíp gắp một miếng kim loại nhỏ khỏi thân máy.

"Cô có định kể đâu."

An Hạ thấy câu đó nghe hơi đáng ghét nhưng lại không sai.

Cô tiếp tục xem.

Mẹ cô xuất hiện thêm hai lần, đều là những khoảnh khắc chẳng có gì đặc biệt. Một tấm bà ngồi bên bàn ăn, cúi đầu nhặt rau. Một tấm khác chỉ chụp phần nghiêng của gương mặt khi đang nói chuyện với ai đó ngoài khung hình.

Không có ảnh chụp chung với ba.

Không có người phụ nữ lạ.

Không có chuyến đi xa.

Thậm chí chẳng có gì đủ để gọi là bí mật.

Đến gần cuối xấp ảnh, An Hạ mới thấy một tấm khiến cô ngồi thẳng lên.

Trong ảnh là một căn nhà có ban công sơn màu xanh, phía trước có hai cây dầu cao. Con đường hẹp, ít xe. Một chiếc xe đạp dựng bên lề và dưới mái hiên có bảng hiệu gì đó đã mờ vì phim cũ.

Cô nhìn kỹ.

"Cái này ở đâu vậy?"

Minh Khôi đặt chiếc máy xuống.

Anh nghiêng người nhìn.

"Đường Phan Đình."

"Chắc không?"

"Chắc."

"Đường Phan Đình bây giờ làm gì có nhà kiểu này."

"Giờ không còn."

"Anh biết căn nhà à?"

Minh Khôi cầm tấm ảnh lên, đưa gần cửa sổ hơn.

"Trước đây có một dãy nhà cũ ở đoạn gần chợ. Khoảng mười năm trước phá gần hết."

"Anh từng ở đó?"

"Ông ngoại tôi có tiệm gần đó."

An Hạ nhìn anh.

"Tiệm này à?"

"Không. Tiệm cũ."

"Vậy anh nhận ra vì từng đi qua?"

"Ừ."

Cô lấy điện thoại mở bản đồ.

"Đoạn nào?"

Minh Khôi nhìn màn hình rồi chỉ.

"Khoảng chỗ này."

"Bây giờ là ngân hàng mà."

"Thì tôi nói phá rồi."

An Hạ phóng to bản đồ, nhìn tên đường một lúc.

Cô biết nơi đó.

Từ nhà mẹ đến đoạn ấy chưa tới ba cây số.

Không hiểu vì sao ba cô lại chụp một căn nhà ở đó, nhưng cũng chẳng có gì quá lạ. Có thể ông đi ngang. Có thể biết chủ nhà. Có thể đơn giản thấy ban công đẹp.

An Hạ cất điện thoại.

"Còn mấy tấm nữa?"

Minh Khôi đẩy phần ảnh còn lại về phía cô.

Tấm kế tiếp chụp một con hẻm.

Tấm sau nữa là một quầy bán trái cây.

Rồi một bến xe cũ.

Tấm cuối cùng bị cháy sáng gần nửa khung. Phần còn lại là hình một đứa trẻ đang ngủ nghiêng trên ghế sofa, chỉ thấy mái tóc và một cánh tay nhỏ thò ra khỏi chiếc chăn.

An Hạ nhìn rất lâu.

Cô biết chiếc sofa ấy.

Nhà cô từng có một bộ ghế bọc vải màu nâu, mẹ thay từ khi cô học cấp ba vì lò xo bên trong đã hỏng.

"Chắc là tôi."

Minh Khôi không nói gì.

An Hạ đặt tấm ảnh xuống rồi xếp lại toàn bộ.

Cảm giác cô chờ đợi suốt ba ngày bỗng biến mất khá nhanh, thay bằng một thứ khó gọi tên. Không thất vọng hẳn, cũng không nhẹ nhõm.

Chỉ là những bức ảnh quá bình thường.

Bình thường đến mức cô không hiểu vì sao ba đã để lại chúng trong máy mà không đem đi rửa.

"Máy sửa được không?" cô hỏi.

"Được."

"Bao lâu?"

"Khoảng một tuần."

"Có đáng sửa không?"

Minh Khôi nhìn chiếc máy đang nằm bên cạnh.

"Nếu cô chỉ muốn giữ làm kỷ niệm thì không cần."

"Tôi không biết có muốn giữ làm kỷ niệm không."

"Vậy càng không cần sửa."

An Hạ ngước lên.

"Anh làm nghề sửa máy mà khuyên khách đừng sửa?"

"Máy này để lâu, phải thay vài chỗ. Tốn tiền."

"Anh có vẻ không thích kiếm tiền lắm."

"Có."

"Nhìn không giống."

Minh Khôi hơi cười.

"Cô muốn sửa thì tôi sửa."

An Hạ chống tay lên quầy.

"Bao nhiêu?"

Anh nói giá.

Không đắt đến mức cô phải suy nghĩ.

"Làm đi."

"Được."

Anh viết thêm vào tờ phiếu cũ.

An Hạ bỏ xấp ảnh vào phong bì rồi đứng dậy. Khi kéo khóa túi, cô chợt nhìn tấm ảnh căn nhà ban công xanh còn nằm ngoài vì Minh Khôi chưa trả lại.

"Anh giữ tấm đó làm gì?"

Minh Khôi cúi nhìn, như lúc ấy mới nhận ra.

"Quên."

Anh đưa lại.

An Hạ cầm lấy nhưng chưa cất.

"Chỗ này giờ còn gì của khu cũ không?"

"Không nhiều."

"Anh có biết chính xác căn nhà nằm ở đâu không?"

"Biết đại khái."

"Đại khái là sao?"

"Cô tính đi tìm à?"

An Hạ im một giây.

"Không biết."

"Vậy hỏi làm gì?"

"Anh có thể bớt hỏi ngược khách được không?"

"Được."

Anh tiếp tục ghi phiếu.

An Hạ đợi.

Một lúc sau cô hỏi:

"Rồi sao?"

"Gì?"

"Anh nói được mà."

Minh Khôi ngẩng lên.

"Đoạn nhà đó giờ là dãy cửa hàng mới. Nếu muốn xem thì đi buổi sáng dễ hơn, chiều đông xe."

"Anh từng ở gần đó mà, chắc biết đường."

"Ừ."

"Cuối tuần anh có mở tiệm không?"

"Có."

"Vậy thôi."

An Hạ cất ảnh vào túi.

Cô bước ra cửa rồi nghe Minh Khôi gọi phía sau.

"Khoan."

Cô quay lại.

Anh lấy từ dưới quầy một tấm ảnh khác.

"Cô bỏ sót."

An Hạ nhận lấy.

Đó là tấm chụp quán ăn mái tôn lúc nãy.

Cô nhìn mặt sau, chẳng có gì.

"Cảm ơn."

Minh Khôi gật đầu.

An Hạ về nhà mẹ vào tối hôm đó.

Mẹ đang ngồi trước cửa nhặt rau muống, bên cạnh là chiếc rổ nhựa xanh đã dùng từ nhiều năm. Bà nhìn con gái dựng xe rồi nhìn chiếc túi trên tay cô.

"Ăn cơm chưa?"

"Chưa."

"Vô lấy chén đi."

An Hạ đi thẳng vào bếp, mở nồi cơm. Mẹ đã nấu canh chua cá và một đĩa thịt kho. Cô lấy phần cơm cho mình rồi mang ra bàn.

Suốt bữa ăn, An Hạ không nhắc đến cuộn phim.

Mẹ cũng không hỏi.

Đến khi ăn xong, bà đứng dậy định dọn chén thì An Hạ mới lấy phong bì ra.

"Rửa được rồi."

Mẹ nhìn phong bì trong tay cô.

"Ừ."

"Có hình của mẹ."

"Thì sao?"

"Không sao."

An Hạ rút tấm ảnh bà đang phơi quần áo đặt lên bàn.

Mẹ cô không cầm lên ngay. Bà đứng nhìn một lúc, rồi mới kéo ghế ngồi xuống.

"Trời đất, bộ đồ này xấu dữ."

An Hạ phì cười.

"Con tưởng mẹ sẽ nói gì khác."

"Nói gì?"

"Không biết."

Mẹ cầm tấm ảnh lên, nheo mắt nhìn.

"Chắc hồi mới dọn về nhà này."

"Ba chụp hả?"

"Máy của ổng thì chắc ổng chụp."

"Thời gian nào?"

"Lâu quá ai nhớ."

An Hạ đưa thêm mấy tấm khác.

Mẹ nhìn từng cái, không có vẻ né tránh. Có tấm bà còn nói được địa điểm, có tấm không nhớ. Đến tấm chiếc xe đạp đỏ, bà bật cười.

"Xe của con chứ ai."

"Con từng có xe đỏ hả?"

"Có. Đi được hai tháng té xuống mương, khóc dữ lắm."

"Con không nhớ."

"Con còn nhỏ."

"Xe đâu rồi?"

"Cho con dì Loan."

An Hạ lật tấm ảnh lại.

Một ký ức nhỏ lướt qua rất nhanh, mơ hồ đến mức cô không chắc mình nhớ thật hay chỉ đang tưởng tượng theo lời mẹ: Cái tay lái màu đen, chiếc chuông nhỏ bên trái, đầu gối trầy và mùi bùn.

Mẹ đặt ảnh xuống.

"Rồi hết chưa?"

"Còn."

An Hạ lấy tấm căn nhà có ban công xanh.

"Chỗ này mẹ biết không?"

Mẹ vừa nhìn đã khựng lại.

Chỉ một chút thôi, nhưng An Hạ thấy.

"Biết."

"Ở đường Phan Đình đúng không?"

"Ừ."

"Nhà ai vậy?"

Mẹ không trả lời ngay. Bà kéo tấm ảnh lại gần, nhìn phần ban công.

"Nhà cũ của dì Thu."

"Dì Thu nào?"

"Bạn ba con."

An Hạ ngồi yên.

"Bạn thôi hả?"

Mẹ ngước lên.

"Con hỏi kiểu gì vậy?"

"Thì con hỏi."

"Bạn học cũ. Hồi trước ba con chơi với một nhóm ở đó."

"Con chưa nghe bao giờ."

"Con lúc đó biết gì."

"Dì Thu còn ở đây không?"

"Không."

"Đi đâu?"

"Nghe nói lên Sài Gòn lâu rồi."

Mẹ đặt tấm ảnh xuống, không có vẻ muốn nói thêm.

An Hạ nhìn nét mặt bà. Không có giận dữ, cũng chẳng có vẻ buồn. Chỉ hơi mệt.

"Ba hay qua nhà đó hả?"

"Có thời trẻ."

"Trước khi cưới mẹ?"

"Có cả trước lẫn sau. Cả nhóm chơi chung."

"Vậy tại sao ba lại chụp riêng căn nhà?"

Mẹ thở ra.

"An Hạ."

"Con hỏi thôi."

"Con rửa được mấy tấm hình rồi bắt đầu điều tra hả?"

"Con có điều tra đâu."

"Thì đừng nhìn cái gì cũng nghĩ có chuyện."

An Hạ im.

Mẹ gom ảnh lại, đẩy về phía cô.

"Ba con bỏ đi vì chuyện của ba con với mẹ. Không phải vì cái nhà này, cũng không phải vì dì Thu."

Câu nói đến quá thẳng khiến An Hạ không kịp đáp.

Mẹ đứng dậy cầm chén vào bếp.

An Hạ nhìn theo.

"Con có nói là vì dì Thu đâu."

"Nhưng con đang nghĩ."

"Con chỉ hỏi."

Mẹ xả vòi nước, tiếng nước chảy che mất mấy giây im lặng.

"Con muốn biết chuyện gì thì hỏi mẹ. Đừng tự ngồi đoán."

An Hạ ngồi thêm một lúc rồi cầm tấm ảnh lên.

"Vậy vì sao ba đi?"

Tiếng nước ngừng.

Mẹ quay lưng về phía cô.

"Câu này con hỏi hồi nhỏ rồi."

"Lúc đó mẹ không trả lời."

"Giờ cũng không có gì hay để kể."

"Con hai mươi chín tuổi rồi."

"Thì sao?"

"Thì con hiểu được."

Mẹ lau tay, quay lại.

"Hiểu để làm gì?"

An Hạ không trả lời được ngay.

Mẹ nhìn cô vài giây rồi dịu giọng hơn.

"Có những chuyện hồi đó hai người sống với nhau không được nữa thì thôi. Ba con muốn đi. Mẹ không giữ. Vậy thôi."

"Không cãi nhau hả?"

"Có."

"Có người khác không?"

"Không."

An Hạ hơi bất ngờ.

Mẹ cười nhạt.

"Con thất vọng à?"

"Không."

"Chuyện đời đâu phải lúc nào cũng có lý do ghê gớm. Có khi ở với nhau lâu rồi mệt. Người này trách người kia, người kia chán người này. Tới lúc không ai muốn nói nữa."

"Nhưng ba đi luôn."

"Ừ."

"Và bỏ cả con."

Mẹ không nói ngay.

Lần đầu tiên từ lúc An Hạ mang ảnh về, bà kéo ghế ngồi xuống lần nữa.

"Cái này mẹ không nói thay ổng được."

An Hạ nhìn tấm ảnh trên bàn.

"Con biết."

"Ổng đi khỏi nhà không có nghĩa lúc đó ổng không thương con. Nhưng chuyện sau này ít gọi, ít về, đó là lựa chọn của ổng."

Mẹ nói rất chậm, giọng bình thường đến mức An Hạ thấy khó chịu.

Có những câu cô từng muốn nghe từ lâu. Đến lúc thật sự nghe được, chúng lại chẳng làm gì nhẹ hơn.

"Vậy mẹ không giận ba nữa à?"

Mẹ nghĩ một chút.

"Giận lâu mệt."

Bà đứng lên, lần này thật sự mang chén đi rửa.

An Hạ không hỏi thêm.

Cô gom ảnh vào phong bì, riêng tấm căn nhà ban công xanh để bên ngoài một lúc rồi mới cất.

Đêm ấy cô ngủ lại nhà mẹ.

Căn phòng cũ của cô đã được đổi rèm, thay tủ và sơn lại tường nhưng vị trí cửa sổ không thay đổi. An Hạ nằm trên giường, lướt điện thoại rồi mở lại tấm ảnh cô đã chụp bằng máy lúc ở tiệm.

Căn nhà màu xanh.

Dì Thu.

Một người bạn của ba.

Không có người thứ ba.

Không có bí mật lớn.

Vậy mà An Hạ vẫn thấy bứt rứt.

Sáng hôm sau, cô dậy sớm hơn mẹ.

Ngoài trời vừa qua một trận mưa đêm, sân trước còn ướt. An Hạ pha cà phê, ngồi ở bàn ăn rồi lấy xấp ảnh ra xem lần nữa.

Lúc đó cô mới nhận ra điều mình đã bỏ qua.

Hầu hết những địa điểm trong ảnh đều nằm quanh nhà cũ.

Quán ăn mái tôn cô thấy quen quen chính là quán bún từng nằm cách trường tiểu học của cô hai con phố.

Bến xe cũ ở phía bắc thành phố.

Con hẻm có bức tường vàng nằm trên đường từ nhà đến chợ.

Căn nhà ban công xanh cũng chỉ cách vài phút chạy xe.

Ngay cả tấm hàng cây Minh Khôi nói không rõ ở đâu, An Hạ cũng bắt đầu thấy nó giống đoạn đường gần công viên cũ.

Không phải những nơi ba từng đi xa.

Đều là những nơi quanh cuộc sống của họ.

An Hạ xếp ảnh theo thứ tự.

Có thể cuộn phim được chụp trong vài tuần.

Có thể vài tháng.

Cô không biết.

Cô lấy điện thoại gọi mẹ, dù bà đang ngủ ngay phòng bên cạnh. Sau hai hồi chuông, cửa phòng bật mở.

Mẹ đứng ở hành lang, tóc rối.

"Con làm cái gì vậy?"

An Hạ giơ điện thoại lên.

"Con tưởng mẹ đi chợ."

"Trời còn chưa sáng hẳn."

"À."

Mẹ nhìn xấp ảnh trên bàn.

"Lại coi nữa hả?"

"Con hỏi cái này."

An Hạ chỉ tấm quán ăn.

"Quán này đóng hồi nào?"

"Lâu rồi."

"Khoảng năm con bao nhiêu tuổi?"

"Không nhớ."

"Còn bến xe này?"

"Con hỏi chi vậy?"

"Con muốn biết mấy tấm này chụp khi nào."

Mẹ dụi mắt.

"Coi tóc con coi."

An Hạ lật tấm cô bé ngủ trên sofa.

Mẹ cúi xuống.

"Chắc mười một, mười hai tuổi."

An Hạ ngẩng lên.

"Trước khi ba đi."

"Ừ."

"Bao lâu trước đó?"

Mẹ nhìn kỹ hơn.

"Không biết."

"Có thể vài tháng không?"

"Có thể."

Mẹ kéo ghế ngồi xuống.

"Con định làm gì?"

"Con không biết."

"Vậy thôi đi."

"Con chỉ muốn xem ba chụp gì trước khi đi."

"Thì thấy rồi đó."

"Nhưng sao toàn quanh nhà mình?"

Mẹ nhìn cô.

"Ba con sống ở đây thì chụp quanh đây chứ chụp đâu."

An Hạ không cãi.

Mẹ lại nói:

"Con đừng biến mấy tấm hình thành thứ gì lớn quá."

"Con có đâu."

"Có."

Bà đứng dậy.

"Cà phê còn không?"

"Có."

Mẹ tự rót một cốc, vừa uống vừa đi ra sau nhà tưới mấy chậu cây.

An Hạ ngồi lại một mình.

Cô biết mẹ đúng.

Và chính vì biết nên càng thấy phiền.

Buổi chiều, cô nhắn cho Minh Khôi.

"Anh có rảnh không?"

Mười phút sau anh mới trả lời.

"Có việc gì?"

"Chỉ tôi chỗ căn nhà trong ảnh."

Tin nhắn hiện chữ đã xem nhưng không có trả lời.

An Hạ đặt điện thoại xuống, tiếp tục làm việc.

Gần nửa tiếng sau, Minh Khôi nhắn:

"Chiều mai."

"Anh đi cùng à?"

"Không thì chỉ kiểu gì?"

"Gửi vị trí."

"Không chính xác."

"Vậy chiều mai."

"4 giờ."

An Hạ nhìn tin nhắn, nghĩ đúng là nói chuyện với anh qua điện thoại cũng chẳng khác ngoài đời.

Bốn giờ chiều hôm sau, cô tới tiệm.

Minh Khôi đang kéo cửa cuốn xuống một nửa.

"Anh đóng tiệm à?"

"Đi với cô."

"Có cần long trọng vậy không?"

"Không ai trông."

Anh khóa cửa, treo tấm bảng nhỏ vào tay nắm rồi lấy xe máy.

An Hạ nhìn chiếc xe cũ của anh.

"Đi hai xe hay một?"

"Hai."

"Vậy anh chạy trước."

"Biết."

Cô đội nón bảo hiểm, nhịn không hỏi anh có bao giờ trả lời dài hơn hai chữ không.

Minh Khôi chạy không nhanh, nhưng chọn đường vòng qua mấy con phố nhỏ để tránh kẹt xe. An Hạ theo sau, vừa đi vừa nhận ra thành phố nhìn từ tuyến đường này khác hẳn những con đường cô thường chạy.

Có những tiệm tồn tại lâu đến mức biển hiệu đã phai, những căn nhà thấp nằm kẹt giữa hai tòa mới xây, mấy cây me già bị cắt tán nhưng gốc vẫn lớn đến hai người ôm không xuể.

Khoảng mười lăm phút sau, Minh Khôi dừng xe trước một cửa hàng bán đồ gia dụng.

An Hạ đỗ phía sau.

"Đây hả?"

"Khoảng đây."

Cô lấy tấm ảnh ra.

Trong ảnh, căn nhà có ban công xanh nằm chếch bên trái. Bây giờ chỗ đó là một dãy ba cửa hàng liền nhau, mặt tiền kính sáng bóng, phía trên treo biển quảng cáo lớn.

"Không còn gì thật."

"Ừ."

An Hạ đứng bên lề đường nhìn một lúc.

Minh Khôi không giục.

Dòng xe chạy ngang liên tục, khác hẳn con đường gần như vắng trong ảnh. Hai cây dầu trước nhà cũng không còn, thay bằng một cột điện và một cây bằng lăng còn nhỏ.

"Ông ngoại anh mở tiệm chỗ nào?"

Minh Khôi chỉ sang phía đối diện.

"Đằng kia, qua hai căn."

"Còn không?"

"Không."

"Giờ là gì?"

"Tiệm thuốc."

An Hạ nhìn theo.

"Anh có tiếc không?"

"Cái gì?"

"Tiệm cũ."

"Lúc dời tôi còn nhỏ."

"Vậy không nhớ?"

"Có nhớ."

"Nhưng không tiếc?"

Minh Khôi dựa lưng vào xe.

"Cô hay hỏi câu này à?"

"Câu nào?"

"Có tiếc không."

An Hạ nghĩ lại.

"Không biết."

"Cô muốn vào hỏi không?"

"Nhà giờ đâu còn."

"Nhà bên cạnh còn một căn cũ. Có thể người ở lâu năm biết."

An Hạ nhìn căn nhà nằm giữa hai cửa hàng. Cổng sắt sơn xanh đã bong, bên trong có một bà cụ đang ngồi nhặt rau.

Cô do dự.

"Thôi."

Minh Khôi không hỏi vì sao.

An Hạ lại nhìn tấm ảnh.

"Dì Thu từng sống ở đây."

"Dì nào?"

"Bạn ba tôi."

"Ừ."

"Anh không hỏi thêm à?"

"Cô muốn kể thì kể."

An Hạ bật cười.

"Anh nói câu này nghe giống người tử tế ghê."

"Bình thường tôi không tử tế?"

"Chưa biết."

Minh Khôi cười rất nhẹ rồi quay nhìn sang đường.

Hai người đứng thêm một lúc. An Hạ tưởng mình sẽ có cảm giác gì đó khi tận mắt thấy nơi trong ảnh, nhưng hóa ra chẳng có gì đặc biệt. Một căn nhà biến mất, thay bằng cửa hàng mới. Một người từng sống ở đó đã đi nơi khác. Thành phố thay đổi theo cách vẫn thường xảy ra.

Cô cất tấm ảnh.

"Đi chỗ khác không?"

Minh Khôi nhìn cô.

"Còn chỗ nào?"

An Hạ lấy xấp ảnh từ túi ra.

"Quán ăn này anh biết không?"

Anh nhìn.

"Biết."

"Còn không?"

"Không."

"Lại không."

"Cô tìm ảnh hơn mười lăm năm trước."

"Anh đừng nói như thể tôi vô lý."

"Không."

"Vậy đi."

Minh Khôi nổ máy.

Quán ăn cũ giờ là một cửa hàng bán phụ kiện điện thoại.

Bến xe đã chuyển đi từ lâu, khu đất cũ thành một trung tâm thương mại nhỏ. Con hẻm vẫn còn nhưng bức tường vàng đã được sơn trắng. Riêng hàng cây ven đường vẫn gần như nguyên vẹn, chỉ có những thân cây lớn hơn rất nhiều.

An Hạ đứng dưới một cây sao, giơ tấm ảnh lên so với khung cảnh trước mặt.

"Đúng chỗ này."

Minh Khôi nhìn.

"Ừ."

"Anh thấy cái gì trong mấy tấm này?"

"Cái gì là sao?"

"Nếu không biết chuyện của tôi, anh xem cuộn phim này thì nghĩ người chụp đang làm gì?"

Minh Khôi im một lúc.

"Chụp linh tinh."

An Hạ quay sang.

"Cảm ơn anh."

"Cô hỏi thật mà."

"Anh không thấy có gì lạ sao?"

"Lạ chỗ nào?"

"Toàn những nơi rất gần nhà tôi."

"Người ta thường chụp nơi người ta sống."

"Nhưng đây là trước lúc ba tôi bỏ đi."

Minh Khôi không đáp ngay.

Gió thổi mấy chiếc lá khô lăn qua vỉa hè.

An Hạ nói tiếp:

"Tôi cứ nghĩ nếu một người chuẩn bị rời khỏi nhà, họ sẽ chụp thứ gì đó khác."

"Ví dụ?"

"Tôi không biết."

"Vậy sao cô biết thứ này không phải cái họ muốn chụp?"

An Hạ nhìn anh.

Minh Khôi vẫn nhìn hàng cây.

"Tôi chỉ hỏi thôi."

Cô hạ tấm ảnh xuống.

"Anh đang bênh ba tôi à?"

"Không biết ba cô."

"Vậy câu đó là sao?"

"Cô đang cố đoán người chụp nghĩ gì từ mấy tấm hình. Tôi nói có thể đơn giản là ông ấy muốn chụp những thứ đó."

An Hạ thấy mình hơi bực.

"Anh nói nghe dễ quá."

"Thì tôi đâu có chuyện gì với ông ấy."

Câu trả lời làm cô im.

Minh Khôi nhận ra giọng mình có lẽ hơi cứng, nhưng không sửa ngay.

Một lát sau anh nói:

"Tôi không có ý nói cô nghĩ nhiều."

"Nhưng anh nghĩ vậy."

"Có một chút."

An Hạ bật cười, dù vẫn bực.

"Ít nhất anh cũng thật."

"Cô hỏi mà."

"Lần sau tôi không hỏi nữa."

"Ừ."

"Anh còn ừ?"

Minh Khôi quay sang, vẻ mặt như không hiểu mình lại sai chỗ nào.

An Hạ không nhịn được cười hẳn.

"Thôi, đi uống nước đi."

Có một quán cà phê nhỏ ở cuối đường, bàn ghế kê dưới mái hiên. Hai người chọn bàn ngoài cùng. Minh Khôi gọi cà phê đen, An Hạ gọi trà tắc.

Cô trải mấy tấm ảnh lên bàn.

Nắng cuối chiều rơi qua tán cây, làm những vệt vàng trên mặt ảnh càng rõ.

"Anh có chụp phim không?" cô hỏi.

"Có."

"Chụp gì?"

"Linh tinh."

"Anh rất thích chữ này ha."

"Đúng mà."

"Có ảnh của tiệm không?"

"Có."

"Có ảnh của anh không?"

"Ít."

"Vì anh chụp nên không có anh?"

"Ừ."

An Hạ cầm tấm ảnh cô bé ngủ trên sofa.

"Ba tôi cũng gần như không có trong cuộn phim này."

"Người chụp thường vậy."

"Vậy nếu không ai chụp lại, sau này chẳng có bằng chứng là mình từng đứng ở đó."

Minh Khôi uống một ngụm cà phê.

"Cần bằng chứng à?"

"Không biết."

"Cô hỏi nhiều cái không biết ghê."

"Anh nói chuyện vậy mà vẫn có khách quay lại thật à?"

"Có."

"Chắc vì sửa máy giỏi."

"Có thể."

An Hạ nhìn anh một lúc rồi cười.

Cô không nhớ lần gần nhất mình ngồi với một người gần như xa lạ mà không phải cố tìm chủ đề là khi nào. Với Minh Khôi, những khoảng im không đến mức khó chịu. Anh không vội lấp đầy chúng, cô cũng không cần nghĩ ra chuyện gì để nói.

Một lát sau, An Hạ chỉ vào tấm ảnh quán ăn.

"Ngày xưa tôi hay ăn ở đây."

"Nhớ không?"

"Không rõ. Mẹ nói mới nhớ."

"Vậy cô tìm mấy chỗ này để nhớ lại?"

"Chắc không."

"Để tìm ba cô?"

"Không."

"Vậy để làm gì?"

An Hạ chống cằm.

"Anh vừa bảo tôi hỏi nhiều cái không biết, giờ anh cũng hỏi."

Minh Khôi gật.

"Được. Không hỏi."

Cô xoay ly trà trong tay.

"Có lẽ tôi chỉ muốn xem ông ấy đã đứng ở đâu."

Minh Khôi nhìn cô.

An Hạ nói tiếp, chậm hơn:

"Nghe hơi vô nghĩa ha."

"Không."

"Lần này anh không nói thật à?"

"Tôi nói thật."

Cô cười.

"Ba tôi đi lúc tôi mười hai tuổi. Hồi đó tôi cứ nghĩ ông đi vài ngày rồi về. Sau đó thành vài tuần. Rồi vài tháng. Mỗi lần điện thoại reo tôi đều chạy ra xem."

An Hạ không biết vì sao mình kể chuyện này. Có lẽ vì Minh Khôi không nhìn cô bằng vẻ thương hại.

"Sau này ổng vẫn gọi, nhưng ít dần. Đến lúc tôi lớn thì gần như không còn."

"Cô có biết ông ấy ở đâu không?"

"Biết đại khái. Trước đây ở Đà Nẵng, sau đó nghe nói chuyển đi đâu đó. Tôi không hỏi."

"Không muốn gặp?"

"Không."

Cô trả lời quá nhanh.

Minh Khôi chỉ "ừ".

An Hạ nhìn anh.

"Anh không hỏi tại sao?"

"Cô vừa nói không muốn."

"Anh đúng là người lạ nhất tôi từng gặp."

"Có người lạ quen nhiều quá hả?"

"Không. Ý tôi là anh không tò mò."

"Có tò mò."

"Nhưng không hỏi."

"Ừ."

An Hạ dựa lưng vào ghế.

"Vậy tốt."

Hai người ngồi đến khi trời bớt nắng.

Trên đường về, An Hạ không theo Minh Khôi nữa mà tự chạy về nhà. Đến ngã tư, cô chợt nhìn thấy một cửa hàng bán xe đạp trẻ em. Trước cửa có một chiếc xe màu đỏ.

Cô giảm ga theo phản xạ.

Một ký ức nhỏ lại hiện ra, lần này rõ hơn chút: Ba chạy phía sau giữ yên xe, cô vừa đạp vừa hét đừng buông. Ông nói không buông, nhưng lúc quay lại thì bàn tay đã rời khỏi yên từ lúc nào.

An Hạ thắng xe bên lề.

Cô không chắc ký ức ấy có thật.

Có thể mẹ từng kể.

Có thể cô đã tự ghép nó từ chiếc xe đỏ trong ảnh.

Nhưng cảm giác khi quay đầu lại và thấy người phía sau đã buông tay thì rất thật.

An Hạ ngồi trên xe vài phút rồi mới đi tiếp.

Tối đó, cô lấy xấp ảnh ra lần nữa.

Lần này cô không tìm căn nhà màu xanh trước.

Cô nhìn từng thứ nhỏ trong ảnh.

Chiếc áo mẹ phơi.

Cái ghế nhựa trước quán ăn.

Chiếc xe đạp đỏ.

Một góc cửa sổ nhà mình.

Những chậu cây sau sân.

Tất cả đều là những thứ người ta thường chẳng nghĩ đến việc phải chụp lại, bởi lúc đang sống cùng chúng, chẳng ai nghĩ một ngày chúng sẽ biến mất.

An Hạ nhìn tấm ảnh cô đang ngủ.

Góc chụp từ cửa phòng.

Nếu đúng là ba đứng đó, ông đã nhìn cô qua ống kính trong một buổi chiều nào đó trước khi rời khỏi nhà.

Cô không biết lúc bấm máy ông nghĩ gì.

Cũng không biết vài tháng sau ông có nhớ cảnh ấy hay không.

Và cô nhận ra Minh Khôi nói đúng một điều mà cô không thích thừa nhận.

Cô đang cố ép những bức ảnh phải trả lời câu hỏi chúng không thể trả lời.

Điện thoại rung.

Một tin nhắn từ Minh Khôi.

"Ngày mai tiệm nghỉ buổi sáng. Máy của cô cần thay dây màn trập, tôi đặt linh kiện rồi."

An Hạ đọc xong, gõ:

"Anh nhắn chỉ để báo vậy thôi à?"

Bên kia trả lời:

"Ừ."

Cô nhìn màn hình rồi cười.

Một lát sau cô chụp tấm ảnh chiếc xe đạp đỏ, gửi cho anh.

"Anh nghĩ chỗ này còn không?"

Minh Khôi trả lời sau vài phút.

"Không biết."

An Hạ gõ:

"Cuối cùng cũng có thứ anh không biết."

Tin nhắn hiện đã xem.

Không có trả lời.

Gần năm phút sau, một dòng mới hiện lên:

"Mai chiều đi tìm."

An Hạ nhìn câu đó lâu hơn cần thiết.

Rồi cô đặt điện thoại xuống, cất những tấm ảnh lại vào phong bì.

Ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn. Xe chạy dưới đường thành những vệt sáng nối nhau, phủ lên những con phố cũ một lớp khác hoàn toàn với những gì nằm trong cuộn phim của ba.

An Hạ không biết ngày mai mình sẽ tìm thấy chiếc xe đạp đỏ ở đâu, cũng không chắc còn điều gì đáng để tìm.

Nhưng lần đầu tiên kể từ khi mở chiếc ngăn kéo dưới cầu thang, cô không còn cảm giác mình đang đi ngược về một nơi đã mất.

Cô chỉ thấy mình muốn biết con đường tiếp theo dẫn tới đâu.

20260818-110713-ac6fa727f2.png
 
7 ❤︎ Bài viết: 24 Tìm chủ đề
Chương 3: Người đã chọn rời đi

Chiều hôm sau, An Hạ không đi tìm chiếc xe đạp đỏ như đã hẹn với Minh Khôi. Công việc bất ngờ kéo dài đến gần bảy giờ, một bài viết phải sửa lại từ đầu vì khách hàng đổi yêu cầu vào phút cuối. Đến lúc đóng máy tính, cô mới nhớ ra cuộc hẹn. Điện thoại có một tin nhắn gửi từ hơn một tiếng trước, Minh Khôi chỉ hỏi cô còn qua không. An Hạ trả lời rằng hôm nay không kịp, để hôm khác rồi tính. Anh xem gần như ngay lập tức, nhưng không nhắn thêm.

Cô thu dọn bàn làm việc, lúc đi xuống bãi xe mới nhận ra mình hơi thất vọng. Cảm giác ấy không liên quan nhiều đến chiếc xe đạp. Mấy ngày vừa rồi, việc cầm những tấm ảnh cũ chạy quanh thành phố cùng một người chẳng biết gì về gia đình cô đã trở thành một khoảng chen ngang khá dễ chịu giữa lịch làm việc vốn chẳng có gì mới. Minh Khôi ít nói đến mức đôi khi gây bực, nhưng đổi lại, ở cạnh anh cô không phải giải thích vì sao mình đang làm những việc có vẻ chẳng mang lại ích lợi gì.

Tối đó An Hạ về thẳng căn hộ. Cô ăn tạm một hộp cơm mua dưới chung cư, mở máy làm thêm gần hai tiếng rồi mới lấy phong bì ảnh từ ngăn bàn ra. Sau nhiều lần xem, các tấm ảnh không còn đem lại cảm giác xa lạ như lúc mới nhận. Cô đã biết đâu là quán bún cũ, đâu là con hẻm gần chợ, đâu là đoạn đường có hàng cây lớn. Những địa điểm ấy bắt đầu nối với nhau thành một vòng nhỏ quanh căn nhà nơi cô đã sống thời thơ ấu.

An Hạ đặt tất cả ảnh xuống sàn, thử xếp theo một trình tự mà cô cho là hợp lý. Cô không biết ba đã chụp chúng vào ngày nào, nhưng vài chi tiết giúp đoán được chúng không cách nhau quá xa. Mẹ đeo cùng một chiếc vòng tay trong hai tấm khác nhau. Chiếc xe đạp đỏ vẫn còn khá mới. Ở góc một bức ảnh chụp ngoài sân có cái cặp học sinh màu xanh mà An Hạ mơ hồ nhớ mình dùng vào năm lớp sáu.

Năm đó ba rời khỏi nhà.

Cô đã từng nghĩ mình nhớ rất rõ khoảng thời gian ấy. Nhưng khi thật sự cố nhớ, những gì còn lại lại vụn hơn cô tưởng. Một buổi tối mẹ nấu canh bị mặn. Một chiếc vali màu đen đặt cạnh cửa phòng khách. Tiếng tivi vẫn mở dù không ai xem. Hình như ba đã ngồi bên mép ghế nói chuyện gì đó với mẹ, nhưng trong trí nhớ của An Hạ hai người không hề cãi nhau. Cũng có thể họ đã cãi quá nhiều trước đó nên đến lúc ông đi, chẳng còn gì để nói lớn tiếng nữa.

Sáng hôm sau cô ghé nhà mẹ trước khi đi làm. Mẹ đang tưới cây ngoài sân, tóc còn kẹp cao, dép nhựa dính đất. An Hạ đứng dựa cổng, nhìn bà cắt bỏ mấy lá úa của chậu nguyệt quế. Cô định hỏi thêm về năm ba rời đi nhưng rồi thôi. Hai hôm trước mẹ đã trả lời đủ rõ: Không có người thứ ba, không có biến cố ghê gớm, chỉ là hai người sống với nhau không nổi nữa. Cái phần An Hạ thật sự muốn biết không nằm ở cuộc hôn nhân của họ. Cô muốn biết vì sao một người có thể rời khỏi vợ mà sau đó cũng dần rời luôn khỏi con.

Mẹ phát hiện cô đứng lâu liền hỏi sáng sớm qua làm gì. An Hạ bảo ghé lấy ít đồ rồi vào căn phòng cũ, mở mấy ngăn tủ nhưng chẳng thật sự tìm thứ gì. Trước khi đi, cô vẫn hỏi một câu tưởng như không liên quan: Hồi đó ba có còn chụp ảnh sau khi rời nhà không. Mẹ đang rửa tay ngoài vòi nước, nghe vậy thì nghĩ một lúc rồi nói bà không biết. Chiếc máy đã để lại đây, nhưng ông có thể mua cái khác. Họ không còn sống cùng nhau, về sau những chuyện nhỏ như thế bà không hỏi.

An Hạ gật đầu, nhưng khi chuẩn bị dắt xe ra, mẹ lại gọi cô lại. Bà bảo có một điều An Hạ nên biết nếu cô cứ tiếp tục xem những tấm hình ấy. Những tháng trước khi đi, ba cô chụp ảnh nhiều hơn bình thường. Không phải chụp gia đình ngồi ngay ngắn nhìn vào ống kính, mà cứ cầm máy đi quanh nhà, chụp sân, cửa sổ, đường phố, những thứ rất linh tinh. Mẹ từng hỏi ông chụp làm gì, ông chỉ bảo để đó rồi sau này xem.

An Hạ nghe đến đây thì đứng yên.

"Sau này" của ba rốt cuộc không có mặt trong căn nhà ấy.

Mẹ có vẻ nhận ra điều mình vừa nói khiến con gái nghĩ thêm, liền bảo bà cũng chẳng biết ông có ý gì. Có thể chỉ là sở thích nhất thời, không nên vì vài tấm ảnh mà dựng nên một câu chuyện khác cho người đã đi từ lâu. An Hạ không đáp. Cô dắt xe ra khỏi cổng, mang theo câu nói ấy đến tận chỗ làm.

Buổi chiều Minh Khôi nhắn báo linh kiện của chiếc máy đã về, nếu thuận lợi hai ngày nữa có thể lấy. An Hạ đọc xong mới nhớ cuộc hẹn bị bỏ lỡ hôm trước, bèn hỏi anh có tìm được vị trí chiếc xe đạp trong ảnh không. Anh trả lời rằng chiếc xe thì chắc chắn không còn, nhưng bức tường phía sau có thể nhận ra được. Cuối cùng họ hẹn chiều thứ bảy.

Đến ngày đó, An Hạ tới tiệm sớm hơn mười phút. Cửa mở, nhưng bên trong không có Minh Khôi. Một ông cụ khoảng ngoài sáu mươi đang ngồi ở chiếc ghế gần quầy, xem một quyển album bìa da. Thấy cô bước vào, ông hỏi tìm Khôi phải không rồi nói anh đang sang đầu phố lấy đồ, lát nữa về.

An Hạ chào rồi ngồi chờ. Ông cụ có vẻ rất quen tiệm, tự lấy nước từ bình phía sau, còn biết chính xác ly để ở ngăn nào. Trên bàn trước mặt ông là những tấm ảnh đen trắng cũ, phần lớn chụp khu phố từ nhiều năm trước. An Hạ vô tình nhìn thấy một tấm có dãy nhà thấp và cây dầu lớn, khá giống nơi cô đã cùng Minh Khôi đứng hôm trước.

Ông cụ nhận ra ánh mắt cô, liền đẩy album sang một chút để cô xem. Ông nói mình từng làm tiệm ảnh gần đây, quen ông ngoại Minh Khôi từ hồi cả hai còn trẻ. Khu này thay đổi nhanh quá, thỉnh thoảng ông mang ảnh cũ sang cho Khôi quét lại thành file để con cháu giữ.

An Hạ lật vài trang. Có một tấm chụp đúng dãy nhà trên đường Phan Đình. Căn nhà có ban công xanh hiện lên rõ hơn nhiều so với tấm phim của ba cô. Trước hiên có bốn người trẻ đứng cạnh nhau, hai nam hai nữ. Người đứng ngoài cùng bên trái hơi nghiêng mặt, nhưng An Hạ vẫn nhận ra.

Ba cô. Cô không cần hỏi cũng biết.

Khuôn mặt trẻ hơn rất nhiều, tóc dài hơn, dáng người gầy. Ông mặc áo sơ mi sáng màu, một tay đặt lên vai người đàn ông bên cạnh, miệng đang cười. Trong trí nhớ của An Hạ, ba hiếm khi cười lớn như thế.

Ông cụ nhìn theo ngón tay cô rồi hỏi cô quen ai trong ảnh. An Hạ nói người đàn ông ngoài cùng là ba mình.

Ông cụ nhìn cô kỹ hơn.

"Con thằng Thành hả?"

An Hạ khựng lại.

Cách ông gọi tên ba tự nhiên như thể hai người không cách nhau hơn mười năm im lặng. Cô gật.

Ông cụ có vẻ hơi bất ngờ, sau đó nhìn ra cửa như chờ Minh Khôi về. Ông hỏi tên cô, rồi bảo hồi trước ba cô hay đi cùng nhóm ở đường này, có một thời còn phụ ông ngoại Minh Khôi chụp đám cưới, rửa phim, chạy việc lặt vặt. Ông Thành thích máy ảnh nhưng không theo nghề, sau đó đi làm chỗ khác.

An Hạ hỏi người phụ nữ đứng cạnh ba trong ảnh có phải dì Thu không. Ông cụ gật đầu, nói đúng là Thu, con gái chủ căn nhà có ban công xanh. Cả nhóm thân nhau từ thời học phổ thông. Thu lên thành phố học rồi ở lại làm việc, lâu lâu mới về.

Không có biểu hiện gì trong cách ông kể khiến An Hạ nghĩ giữa hai người từng có chuyện tình cảm. Họ chỉ là một nhóm bạn trẻ đứng sát nhau trước một căn nhà, cười với ống kính vào một ngày cách đây gần ba mươi năm.

Nhưng câu tiếp theo của ông cụ làm cô ngẩng lên.

Ông nói Minh Khôi đã hỏi ông về ba cô mấy hôm trước. An Hạ tưởng mình nghe nhầm.

Ông cụ vẫn vô tư kể rằng Khôi mang tấm ảnh căn nhà ban công xanh sang, hỏi ông còn nhớ ai từng ở đó không, rồi hỏi luôn về người chụp ảnh nếu ông nhận ra. Minh Khôi không nói nhiều, chỉ bảo có một người muốn tìm lại mấy địa điểm cũ trong cuộn phim.

An Hạ không hỏi tiếp nữa.

Đúng lúc ấy chiếc chuông trên cửa vang lên. Minh Khôi bước vào, một tay cầm túi giấy, tay kia còn giữ chìa khóa xe. Anh nhìn thấy An Hạ trước, rồi nhìn ông cụ và quyển album đang mở trên bàn. Ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh có ba cô.

Chỉ vài giây, An Hạ biết anh hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Ông cụ cười, bảo hóa ra hai người biết nhau, rồi tiếp tục kể thêm một chuyện về thời ba An Hạ còn phụ tiệm ảnh. Minh Khôi đặt túi giấy xuống nhưng không ngồi. Anh ít nói hơn bình thường, gần như chỉ nghe.

An Hạ không hỏi anh ngay.

Cô ngồi thêm khoảng mười phút, xem nốt mấy trang album rồi cảm ơn ông cụ. Minh Khôi tiễn ông ra cửa. Khi quay vào, An Hạ đã đứng bên quầy, tay cầm chiếc túi của mình.

"Anh hỏi ông ấy về ba tôi?"

Giọng cô không lớn.

Minh Khôi không phủ nhận. Anh nói hôm xem tấm ảnh căn nhà, anh nhớ ông cụ từng sống ở khu đó nên hỏi thử. Anh nghĩ biết thêm một chút có thể giúp cô đỡ phải đi lòng vòng.

An Hạ nhìn anh một lúc. Điều làm cô khó chịu không hẳn là anh đã tìm hiểu. Mấy ngày qua chính cô cũng đi khắp nơi, hỏi mẹ, xem ảnh, cố ghép mọi thứ lại. Nhưng đó là phần đời của cô, còn Minh Khôi đã bước vào nó mà không nói trước.

"Anh có thể hỏi tôi trước."

Minh Khôi im vài giây rồi gật.

Anh không biện minh rằng mình chỉ muốn giúp. Cũng không nói cô đã từng hỏi nhiều lần về những nơi trong ảnh nên anh tưởng cô muốn biết. Sự im lặng của anh khiến An Hạ bớt giận đi một chút nhưng lại càng khó chịu vì cô không biết nên đặt cảm giác ấy ở đâu.

Cô hỏi anh còn hỏi những gì nữa. Minh Khôi nói chỉ hỏi về căn nhà, người từng sống ở đó và người đàn ông trong vài bức ảnh. Ông cụ không biết nhiều về chuyện gia đình của ba cô. Những gì anh biết cũng chỉ là ba An Hạ từng chơi với nhóm bạn ở khu ấy và có thời phụ tiệm ảnh.

An Hạ nghe xong mới nhận ra Minh Khôi biết tên ba cô trước cả khi cô chủ động nói.

Cảm giác ấy khiến khoảng cách giữa hai người thay đổi rất nhanh. Mới vài hôm trước, cô còn thấy dễ chịu vì anh là người ngoài, không có ký ức chung với gia đình cô, không đưa ra phán xét nào. Bây giờ anh vẫn là người ngoài, nhưng đã biết nhiều hơn mức cô cho phép.

"Anh nghĩ tôi muốn tìm ba tôi à?"

Minh Khôi lắc đầu. Anh nói anh không nghĩ vậy, chỉ thấy cô muốn biết những tấm ảnh được chụp ở đâu.

"Vậy là đủ rồi."

An Hạ cất điện thoại vào túi.

"Chiếc xe đạp hôm nay không cần tìm nữa."

Minh Khôi nhìn cô, định nói gì đó nhưng thôi.

An Hạ bước ra cửa. Trước khi cô đi, anh chỉ nói một câu rằng chuyện này anh làm quá tay.

Cô không quay lại.

Ngoài đường trời nắng rất gắt. An Hạ chạy xe gần nửa đường mới nhớ mình chưa lấy lại chiếc máy ảnh, nhưng cô không muốn quay về. Cô ghé một quán nước ven đường, gọi chai nước lạnh rồi ngồi ở chiếc bàn sát vỉa hè.

Cô không giận đến mức muốn cắt liên lạc với Minh Khôi. Điều đó nghe quá trẻ con. Anh cũng chẳng làm điều gì ghê gớm. Nếu kể chuyện cho người khác nghe, có khi họ còn bảo anh nhiệt tình.

Nhưng An Hạ không cần sự nhiệt tình đó.

Cô từng có quá nhiều người hỏi thay mình những câu cô không muốn nghe. Hồi nhỏ, họ hàng hỏi mẹ ba đi đâu, hỏi cô có nhớ ba không, hỏi ba có gửi tiền về không. Bạn học nghe chuyện thì có đứa tò mò tại sao ba mẹ ly hôn, có người lại cẩn thận không nhắc tới từ "ba" trước mặt cô như thể đó là một từ dễ vỡ.

An Hạ đã mất nhiều năm mới có thể kể rằng ba mình bỏ đi mà không thấy cần phải giải thích thêm.

Minh Khôi vô tình kéo câu chuyện ấy trở lại thành một thứ cần tìm hiểu.

Cô uống hết chai nước rồi mới về nhà.

Tối hôm đó Minh Khôi không nhắn.

Ngày hôm sau cũng vậy.

Đến ngày thứ ba, tiệm gọi từ một số điện thoại khác báo chiếc máy đã sửa xong. Người gọi là nhân viên làm theo buổi, An Hạ nói vài hôm nữa cô sẽ qua lấy.

Cô không vội.

Trong lúc đó, xấp ảnh vẫn nằm trên bàn làm việc. An Hạ không xem thêm. Cô bắt đầu nghĩ có lẽ mẹ đúng từ đầu: Một chiếc máy cũ thì cứ bỏ đi, vài tấm ảnh thì xem xong rồi cất. Không phải thứ gì tìm thấy cũng có nghĩa nó đang chờ được giải mã.

Nhưng cuối tuần, mẹ gọi cô qua ăn cơm rồi đưa cho một chiếc hộp nhỏ.

Bà đã lục trong tủ và tìm thấy vài phong bì ảnh khác, đều đã rửa từ lâu. Không nhiều, phần lớn là ảnh gia đình. An Hạ ngồi dưới sàn phòng khách xem cùng mẹ. Có ảnh cô lúc năm tuổi đứng trước cổng trường, ảnh sinh nhật năm tám tuổi, ảnh mẹ đang bế con mèo nhà hàng xóm. Trong số đó có vài tấm ba xuất hiện.

An Hạ bất ngờ vì thấy ông trẻ hơn trong trí nhớ. Có một tấm ba đang ngủ trên ghế, miệng hơi há, chiếc khăn đặt ngang bụng. Một tấm ông cầm tô mì đứng trong bếp, nhìn thẳng vào ống kính với vẻ không vui vì bị chụp. Mẹ bảo những tấm đó bà chụp.

An Hạ cầm rất lâu.

Người trong ảnh không giống "người đã bỏ đi" mà cô vẫn nghĩ đến mỗi khi ai đó nhắc tới ba. Ông chỉ là một người đàn ông trong căn nhà cũ, đôi dép để lệch trước cửa, áo chưa cài hết nút, đứng trong bếp ăn mì.

Điều đó làm cô khó chịu theo một cách khác.

Nếu ông hoàn toàn lạnh lùng, nếu trong ký ức chẳng có gì tốt đẹp, có lẽ chuyện đã dễ hơn. Nhưng An Hạ từng có những năm tháng bình thường với ba. Ông từng dạy cô đi xe đạp, từng bế cô ngủ từ phòng khách vào giường, từng cắt trái cây nhưng luôn để nguyên hạt vì lười. Sau đó chính người ấy lại có thể gọi điện ngày càng ít cho đến khi gần như không còn gọi nữa.

An Hạ hỏi mẹ có bao giờ biết lý do vì sao sau khi đi ba lại xa cô dần như vậy không.

Mẹ ngồi dựa ghế, nhìn ra khoảng sân trước nhà. Bà bảo lúc đầu ông vẫn muốn đón An Hạ đi chơi, nhưng chính bà có thời gian không muốn gặp, nên mọi thứ trở nên khó khăn. Sau đó ba chuyển chỗ làm, rồi có cuộc sống riêng. An Hạ lớn dần, bắt đầu giận và không nghe điện thoại. Mỗi người lùi một chút, lâu ngày thành một khoảng rất xa.

An Hạ nghe rồi hỏi liệu mẹ có đang bênh ba không.

Mẹ lắc đầu.

Bà nói có những chuyện một người lớn phải chịu trách nhiệm. Đứa trẻ mười mấy tuổi có thể giận, có thể không nghe điện thoại; người lớn không thể vì thế mà thôi cố gắng. Nếu ba cô đã dừng lại, đó là phần ông phải chịu.

An Hạ cúi nhìn tấm ảnh trong tay.

Câu trả lời ấy không làm cô buồn hơn. Nó chỉ đặt mọi thứ về đúng chỗ.

Ba không phải một người hoàn toàn xấu.

Nhưng ông đã làm một việc khiến cô tổn thương.

Hai điều ấy không cần loại trừ nhau.

Buổi chiều, trước khi về, mẹ đưa cho cô thêm một tấm ảnh đã bạc màu. Trong ảnh là ba đứng bên chiếc xe đạp đỏ, còn An Hạ khoảng mười một tuổi đang ngồi trên yên, chân chưa chạm đất. Mẹ bảo tấm này do người hàng xóm chụp. Sau lần An Hạ té xuống mương, ba đem xe sửa lại rồi vẫn bắt cô tập tiếp vì đã mua rồi mà không biết đi thì phí.

An Hạ bật cười.

"Ba nói vậy thật hả mẹ?"

"Ổng nói hoài. Mua cái gì cũng tiếc tiền."

Tấm ảnh chẳng đẹp. Mặt ba bị nắng chiếu mất một nửa, An Hạ thì đang cau có. Nhưng cô bỏ nó vào túi.

Thứ hai, cô đến tiệm lấy máy.

Minh Khôi đang ngồi phía sau quầy. Khi An Hạ bước vào, anh đứng dậy lấy chiếc máy từ trong tủ, đặt cùng phần linh kiện cũ đã thay ra. Anh giải thích rất ngắn về những chỗ đã sửa, thử màn trập cho cô xem rồi nói máy vẫn dùng được, nhưng đo sáng không còn chính xác hoàn toàn.

An Hạ nghe, thanh toán tiền.

Cả hai đều không nhắc tới chuyện mấy hôm trước.

Không khí không căng thẳng đến mức khó chịu, chỉ lạ hơn những lần trước. Minh Khôi không hỏi cô còn muốn tìm mấy địa điểm khác không. An Hạ cũng không nán lại xem anh đang sửa gì.

Cô cầm máy lên, thử nhìn qua kính ngắm. Qua khung hình nhỏ, Minh Khôi đứng phía đối diện bị cắt mất một phần vai. Anh đang cúi xuống sắp xếp mấy món đồ trên bàn.

An Hạ hạ máy xuống.

"Anh có phim không?"

Minh Khôi mở ngăn kéo lấy ra vài hộp. Anh hỏi cô muốn loại nào, rồi giải thích sơ qua khác biệt. An Hạ chọn đại loại rẻ nhất. Khi anh định tính tiền, cô lấy từ túi ra tấm ảnh chiếc xe đạp đỏ đặt trên quầy.

Minh Khôi nhìn tấm ảnh.

"Tìm thấy rồi?"

"Không. Mẹ tìm thấy ảnh khác."

Cô đưa tấm ba đứng cạnh chiếc xe cho anh xem.

Minh Khôi chỉ nhìn một lúc rồi trả lại, không hỏi gì.

An Hạ cất ảnh vào túi.

"Tôi vẫn giận chuyện anh tự ý đi hỏi."

"Biết."

"Nhưng tôi cũng biết anh không có ý xấu."

Minh Khôi gật. Một lát sau anh nói anh đã quen với việc khách mang ảnh cũ tới rồi nhờ tìm địa điểm, tìm người chụp, đôi khi tìm cả người trong ảnh. Anh tưởng chuyện của cô cũng gần giống vậy, nên làm theo thói quen.

An Hạ nhìn những máy ảnh xếp sau lưng anh.

"Không giống."

"Ừ."

"Anh biết rồi hả?"

"Giờ biết."

Cô thấy câu trả lời nghe rất Minh Khôi, ngắn đến mức chẳng thể giận thêm.

Anh lắp cuộn phim mới vào máy cho cô, chỉ cách lên phim và chỉnh tốc độ. An Hạ đứng nhìn, nhận ra tay anh làm những việc đó rất nhanh nhưng không hề vội. Khi đóng nắp máy lại, Minh Khôi đưa cho cô rồi bảo thử chụp một tấm.

An Hạ giơ máy lên.

"Chụp gì?"

"Gì cũng được."

Cô nhìn qua kính ngắm. Trên kệ đối diện có một chiếc máy ảnh nhỏ, cái đồng hồ cũ, vài khung hình dựa vào tường. Cô xoay người về phía cửa, nơi nắng đầu chiều đang chiếu lên giàn hoa giấy bên ngoài.

Rồi không hiểu sao cô quay lại phía Minh Khôi.

Anh đang cúi xuống ghi gì đó, hoàn toàn không để ý.

An Hạ đưa máy lên.

Ngay lúc Minh Khôi ngẩng đầu, cô bấm.

Tiếng màn trập vang lên rất gọn.

Anh nhìn cô.

"Cô vừa chụp tôi?"

"Thử máy."

"Có nhiều thứ để thử."

"Anh đứng gần nhất."

Minh Khôi không nói thêm. Anh cúi xuống tiếp tục viết, nhưng An Hạ thấy khóe miệng anh hơi cong.

Cô cầm máy ra cửa. Đi được vài bước, cô quay lại hỏi cuộn phim này chụp được bao nhiêu tấm.

"Ba mươi sáu."

An Hạ nhìn con số nhỏ trên thân máy, mới chỉ hiện số một.

Ba mươi lăm tấm còn lại.

Lần này không phải phim của ba.

Cũng không có gì nằm sẵn bên trong chờ cô tìm hiểu.

An Hạ đeo chiếc máy lên vai rồi bước ra phố. Nắng đã dịu hơn buổi trưa, bóng giàn hoa giấy đổ xuống vỉa hè thành những mảng rung nhẹ theo gió. Cô đi được một đoạn mới nhớ mình chưa hẹn khi nào quay lại rửa cuộn phim.

Nhưng việc ấy không cần vội.

Trong máy vẫn còn rất nhiều chỗ trống.

20260818-114548-80f0277520.png
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back