Ánh mặt trời nhàn nhạt bên ngoài hiên xuyên qua những kẽ lá nhỏ chiếu thẳng lên mặt cô gái trên giường. Lý Tuệ Lâm mở choàng đôi mắt, gục dậy thật nhanh vồ lấy điện thoại trên đầu giường. Đã 6 giờ 54 phút.
Cô nhanh chóng rời khỏi giường, chạy vào nhà tắm rồi lại cuống cuồng đi tìm quần áo, thầm trách đêm qua ngủ quá muộn, lại không hiểu sao báo thức lại im bặt.
Lý Tuệ Lâm đang là học sinh cấp 3, cũng sắp thi tốt nghiệp rồi, bạn bè cô đều đang cắm đầu để ôn thi xuyên đêm. Còn cô cũng thức đến quá nửa đêm chỉ để đọc vài cuốn
tiểu thuyết, đôi khi là sử thi. Cô không phải một tấm gương hiếu học, thậm trí thiếu chút nữa đã là học sinh cá biệt rồi. Cô cảm thấy mình chẳng có chút đam mê học hành gì đối với mấy môn Toán Lý, nhưng lại có niềm đam mê đặc biệt với Sử học.
Nhà cô cách trường khá xa, đi đến trường cũng mất hơn 20 phút. Kết quả cô đã đi học muộn.
Đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên, bác bảo vệ mở cổmg trường cho cô còn có chút bực tức: "Sao cháu suốt ngày đi học muộn thế, có mỗi việc đi học cũng không nên hồn thì sau này làm cái gì được."
Lý Tuệ Lâm cảm thấy thật ấm ức nhưng cũng chỉ biết im lặng chẳng nói được gì. Cho dù cô cũng hay đi học muộn nhưng hai chữ "suốt ngày" kia cũng đâu có đúng. Mỗi lần đi học muộn cô đều bị phạt, đương nhiên lần này cũng không ngoại lệ, cô bị phạt phải lên dọn dẹp thư viện sau giờ học chiều.
Trời đã vào tháng ba, lại đúng đợt rét nàng bân, trời ban ngày tuy nắng nhưng về chiều lại rất nhanh đã trở nên âm u, gió kéo về thổi ù ù trên những cành bàng sớm đã rụng hết lá từ khi mới vào đông. Lý Tuệ Lâm mang theo gương mặt chảy dài đi vào thư viện của trường quét dọn, sắp sếp lại sách. Gần về cuối năm học, học sinh càng có xu hướng kéo nhau đến thư viện học nhóm, điều này khiến cho Lý Tuệ Lâm dọn dẹp càng thêm phần vất vả. Cô lần lượt phải dọn sạch bàn ghế, sau đó lại ôm sách xếp lên giá cho đúng vị trí.
Thực ra lâu nay Lý Tuệ Lâm rất ít khi đến thư viện để đọc sách, thành ra mấy loại sách ở đây đối với cô rất xa lạ lại càng nhạt nhẽo, chẳng có gì đáng chú ý cả. Bật chợt ánh mắt cô dừng lại, khẽ liếc qua bên trái, một cuốn sách thu được tầm nhìn của cô. "Bí Sử Lý- Trần". Một cuốn sách về lịch sử. Cô cầm lấy, lật qua vài trang rồi gật gù cảm thấy thú vị quyết định bỏ sang một bên, một lát sẽ mượn về đọc.
Lúc xong việc ở thư viện trời đã tối hẳn lại, gió càng lạnh hơn, nhưng không phải chỉ còn mình cô ở trường. Lý Tuệ Lâm ôm trong tay cuốn sách đã mượn ở thư viện trở lại lớp học lấy cặp sách chuẩn bị về nhà. Lúc đi ngang qua hành lang tầng hai tòa nhà trung tâm, tầm mắt cô hướng xuống phía dưới, một đám bạn học nam đang chơi bóng rổ. Cô chợt đứng lại, lặng lẽ nhìn vào một cậu thiếu niên kia, ánh mắt tràn ngập ý vị vui vẻ, khuân miệng nhanh chóng cong lên.
Cậu ấy tên là Trần Đình Long, là bạn học cùng lớp đồng thời cũng là crush của Lý Tuệ Lâm. Cô cứ vậy mà đứng xem chăm chú, miệng cũng cười không ngừng, trái tim cũng rộn ràng theo.
Trái bóng chuyền qua chuyền lại, đến được tay của Trần Đình Long cậu ta vươn người tung ra một cú ném bóng xa, tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn, bóng bay vào rổ, đồng đội đều ôm nhau ăn mừng. Mà lúc này ở trên tầng 2 chợt vang lên tiếng vỗ tay rất nhiệt tình. Tất cả đều quay đầu lên nhìn, lại thấy Lý Tuệ Lâm đứng đó. Cô chợt cứng đờ người, thật muốn đào một cái hố chui ngay xuống.
Một bạn học lên tiếng: "Này Tuệ Lâm, đứng đấy âm thầm ngắm Đình Long đấy à, muộn như vậy còn chưa chịu về?".
Bên dưới rộ lên những tiếng cười của đám con trai. Lý Tuệ Lâm đỏ bừng mặt lập tức xoay người chạy chối chết. Nhưng đoạn đi đến gần cầu thang xuống tầng 1, vì chạy quá nhanh nên cô bị trượt chân một cái, cả người lao về phía trước. Cô chỉ kịp hét lên một tiếng, cả thân thể đều lộn qua lan can, rơi tự do xuống dưới, cuốn sách trong tay cũng bay lên không trung, gió thổi từng trang sách loạt xoạt. Đám con trai kinh hoàng há hốc miệng, có người chạy đến định đón lấy thân thể đang rơi xuống nhưng không kịp.
Lý Tuệ Lậm rơi xuống trên mặt đất, đôi mắt mở lớn, cảm giác đầu đau quá. Giây cuối cùng trước khi nhắm mắt lại, cô kịp nhìn thấy trong cuốn sách đang rơi xuống, một hình ảnh nữ tử mặc áo đỏ kiểu cổ, đầu cài trâm vàng, đôi mắt nàng ấy nhìn chằm chằm vào cô. Rút cuộc cuốn sách ấy rơi xuống ngay trên mặt cô.
Cô nghe thấy có tiếng ai đó liên tục gọi mình: "Tuệ Lâm.. Tuệ Lâm.."
Đầu Lý Tuệ Lâm chạm đất thật mạnh, máu bắt đầu chảy một vũng lớn. Nam sinh nhanh chóng gọi cứu thương, nhanh chóng đưa cô đi bệnh viện. Khung cảnh chiều tối ở trường chợt trở nên ảm đạm, cứ như vừa diễn ra một vụ nhảy lầu tự tự.
Ngày hôm sau, ở trường đều nổ ra tin đồn, Lý Tuệ Lâm vì áp lực học hành thi cử mà nhảy từ tầng 2 của tòa nhà trung tâm xuống sân bóng rổ, sợ rằng không toàn mạng.
* * *
*Lời Tác giả:
Truyện được ra mỗi ngày 1 chương, mong độc giả vui lòng đón đọc và góp ý. Thập Tứ Nương Tử trân thành cảm ơn!