45,131 ❤︎ Bài viết: 1397 Tìm chủ đề
783 3
55367035057_548f62ffab_o.png


Có người dùng một đời để tìm kiếm tín ngưỡng.

Có người dùng một đời để bảo vệ tín ngưỡng.

Cũng có người, từ khoảnh khắc ngước nhìn bóng dáng ấy giữa tầng tầng lớp lớp bá tánh năm xưa, liền nguyện lấy cả quãng đời còn lại kết thành một lời hẹn với chính mình. Dẫu người chẳng hay, dẫu người chẳng hứa, hắn vẫn nguyện giữ trọn sơ tâm.

Hắn là Huyết Vũ Thám Hoa khiến Tiên Kinh phải dè chừng, khiến vạn quỷ phải quy phục. Quỷ Vương mà ba cõi mỗi khi nghe danh, thần quan lặng tiếng, yêu ma cúi đầu. Một thân áo đỏ, một thanh đao cong, nắm trong tay quyền sinh sát của bao kẻ, không cần mở miệng thiên hạ nghiễm nhiên tự lùi.

Thế nhân chỉ nhìn thấy một Quỷ vương danh chấn uy phong, lại chẳng ai hay biết, dưới lớp huyết y rực rỡ ấy là một tấm chân tâm tám trăm năm chưa từng đổi chủ.

Người đời quỳ dưới chân hắn nhiều vô kể, nào hay cả đời Huyết Vũ Thám Hoa cũng chỉ cam tâm quỳ gối trước duy nhất một người.

Không phải vì người ấy đứng trên đỉnh cao.

Cũng không phải vì người ấy từng là Hoa Quan Võ Thần được muôn dân kính ngưỡng.

Lại càng không phải vì người ấy là Thái tử điện hạ nước Tiên Lạc cao quý đến nhường nào.

Điều hắn nhìn thấy chỉ đơn giản là một người luôn cố gắng giữ lấy thanh tâm giữa thế gian đầy bụi bặm vây khốn.

Là một trái tim dù bị muôn trùng thế sự nghiền nát hết lần này đến lần khác, vẫn nhặt từng vụn vỡ gắng gượng chắp vá lại, chưa từng hóa tâm ma, chưa từng chọn oán hận.

Là một người, dù từng nắm tất cả, hay đã mất tất cả, vẫn chưa từng cần đến một thân phận để lòng thiện lương được tồn tại. Người nâng niu một nhành hoa trắng, bởi người biết có ai đó luôn bất chấp mưa gió che chở nó mang đến cái miếu cũ nát liêu xiêu bên vệ đường. Người bất chấp phạm quy chỉ để nói vài lời dịu dàng đáp lại sự nồng nhiệt của một đứa bé vô danh.

Một thoáng kinh hồng trên đường Thần Võ năm ấy, hóa thành tín ngưỡng cho cả một đời sau.

Tám trăm năm liệu có đáng?

Hoa Thành chưa từng trả lời.

Bởi với hắn, tình yêu không bao giờ là phép tính để cân đo đong đếm, ngươi ít ta nhiều.

Cũng chẳng phải cuộc đánh cược cần một kết quả xứng đáng.

Hắn không đợi vì tin chắc sẽ được đáp lại.

Hắn đợi, vì trong lòng hắn vốn chưa từng tồn tại một con đường nào khác mà nơi đó không có người.

Trái tim của Hoa Thành lớn lắm.

Lớn đến mức có thể cất giữ trọn vẹn tám trăm năm gió sương. Cất giữ những ngày cô độc, những ngày nhớ nhung chẳng thể gọi thành tên, những đêm dài lặng lẽ chờ đợi và cả những đau thương chưa từng nói cùng ai.

Ấy vậy mà trái tim ấy cũng nhỏ bé đến lạ. Từ thuở ban đầu cho đến tận hôm nay, chỉ đủ chỗ chứa đựng một bóng hình bạch y duy nhất.

Tám trăm năm..

Đủ để non xanh hóa biển khơi.

Đủ để bao triều đại thay tên đổi họ.

Đủ để những lời hứa trên thế gian chìm vào quên lãng.

Chỉ có ước hẹn trong lòng Hoa Thành là chưa từng phai nhạt đi chút nào.

Có lẽ ai ai cũng nhớ đến Huyết Vũ Thám Hoa bởi loan đao giắt bên hông mang tên Ách Mệnh đã tắm máu không biết bao nhiêu lần.

Bởi biển bạc điệp rợp kín cả bầu trời.

Bởi Quỷ Thị phồn hoa không phải ai đi vào cũng trở ra như cũ.

Nhưng điều khiến hắn nhận định chính mình là Hoa Thành..

Lại chỉ là một ý niệm kéo dài suốt tám thế kỷ đằng đẵng.

Một niệm ấy không hóa chấp niệm.

Không hóa xiềng xích trói buộc người thương.

Nó lặng lẽ nảy mầm. Lặng lẽ lớn lên.

Lặng lẽ đến mức khó ai nhận ra nó tồn tại.

Nếu ái nhân cần, hắn sẽ bước tới.

Nếu ái nhân không cần, hắn sẽ lùi lại.

Nếu người muốn bay lên trời cao, hắn nguyện đứng dưới nhân gian ngước nhìn.

Nếu người rơi xuống vực sâu, hắn sẽ là người đầu tiên nhảy theo để bắt kịp đôi tay ấy.

Chỉ cần người an yên.

Mọi điều còn lại đều hóa vô thường, tự nhiên chẳng còn quan trọng.

Có lẽ..

Trên đời này vốn chẳng tồn tại thứ tình yêu được khẳng định là hoàn mỹ.

Nhưng nếu thật sự có một tình yêu đủ sức vượt qua thời gian, vượt qua sinh tử, vượt qua khoảng cách giữa thần và quỷ, giữa điện hạ cao quý và phàm nhân tầm thường..

Thì đó không phải là vì thời gian đã ưu ái họ.

Mà bởi suốt tám trăm năm ấy, chưa từng có một ngày hắn cho phép bản thân quên đi ánh sáng đã từng cứu lấy mình.

Tập thơ này không viết về một Quỷ vương uy chấn tam giới. Cũng không viết về những chiến công lừng lẫy của Thái tử Tiên Lạc mà thiên hạ truyền tụng.

Chỉ mong mượn từng vần thơ, để kể về một tấm chân tình lặng lẽ của vị Huyết Vũ Thám Hoa dành riêng cho Thái tử Tiên Lạc - tín ngưỡng duy nhất mà hắn nguyện tôn thờ.

Dẫu thiên hạ phụ người, ta cũng sẽ vì người mà nghịch thiên.

Các tác phẩm của nguyễn ngọc nguyên
 
Chỉnh sửa cuối:
45,131 ❤︎ Bài viết: 1397 Tìm chủ đề
55367044672_1331c1fbea_o.png


Dữ Quân Nghinh Thân

Dữ quân huyết vũ mãn sơn phong

Hỉ kiệu dao dao nhập quỷ vực.

Hồng y nhất tập kinh bách quỷ,

Nhất phiết kinh hồng động ngã tâm.

Chấp tán từ hành già huyết vũ,

Phù quân hoãn bộ độ thi lâm.

Duy khủng huyết ô bạch y khiết,

Bất nhẫn hồng trần nhiễm ngọc dung.

Bát bách hàn tiêu tàng nhất niệm,

Nhất triêu tương kiến động tâm ba.

Nhược phi quyền kế vi tân giá,

Nguyện dữ quân đồng hành hợp cẩn.

Phượng quan vị đội tình tiên lão,

Hồng chúc vị nhiên lệ dĩ nùng.

Thử nhật nhược thành chân hỉ sự,

Vạn kiếp trầm luân diệc bất cùng.

Bất cảm minh ngôn tâm sở mộ,

Duy xưng Điện hạ úy dư trung.

Thùy tri tán hạ đồng hành xứ,

Tảo dĩ tam sinh định thử chung.

* * *

Dịch thơ:

Cùng Người Nên Lễ Nghinh Thân


Dữ Quân mưa máu mịt mùng,

Kiệu hoa thấp thoáng giữa vùng quỷ sơn.

Áo hồng rực một sắc son,

Khiến cho bách quỷ cúi đầu lặng im.

Một lần thoáng thấy dung nghi,

Mà tim đã động, khắc ghi suốt đời.

Ô nghiêng che giọt máu rơi,

Dìu người từng bước qua nơi xác tàn.

Chỉ e máu nhuốm bạch sam,

Chẳng đành bụi thế vương làn ngọc dung.

Tám trăm năm giấu trong lòng,

Hôm nay gặp lại, sóng lòng dậy lên.

Giá như chẳng bởi quyền mưu,

Xin cùng người kết rượu đào giao bôi.

Phượng quan chưa đội lên đầu,

Nến hồng chưa thắp, lệ sầu đã sâu.

Nếu đây là lễ se duyên,

Muôn đời chìm nổi cũng thề chẳng lui.

Chỉ đành gọi Điện hạ thôi,

Giấu đi tâm sự một đời tương tư.

Nào ai biết dưới tàn ô,

Ba sinh đã định nên bờ duyên chung.
 
Chỉnh sửa cuối:
45,131 ❤︎ Bài viết: 1397 Tìm chủ đề
55369870898_835a17b0f2_o.png


Thần Võ Kinh Hồng

Thần Võ trường nhai nhất mộng xuân,

Bạch y như tuyết, kiếm như vân.

Kinh hồng nhất phiết kinh thiên địa,

Nhất nhãn thành si, vạn cổ vương.

Thành đầu hốt kiến đồng nhi trụy,

Vạn chúng kinh thanh thất sắc dung.

Nhất ảnh lăng không như bạch hạc,

Thanh thiên trực thượng phá trường phong.

Ngọc diện thanh phong vô cấu nhiễm,

Tiên tư tuyệt thế động càn khôn.

Hồng trần vạn tượng giai vô sắc,

Chỉ hữu quân dung nhập ngã tâm.

Nhất thủ phù nhân ư tường hạ,

Nhất ngôn ôn ngữ vấn an khang.

Thử thân tòng thử tâm quy xứ,

Bất hối thiên thu bất hối mang.

Bát bách niên lai phong dữ tuyết,

Nhất niệm sơ tâm vị cảm vong.

Tầm quân thiên lý, dĩ cảm như cận

Vị kiến quân thời dạ vị ương.

Kim triêu hạnh đắc kiến quân dung,

Nguyện dữ quân đồng cộng thử sinh.

Nhược vấn si tình thâm kỷ hứa?

Nhất sinh, nhất thế, đáo vô cương.

Dịch thơ:

Một Thoáng Kinh Hồng Trên Đường Thần Võ


Thần Võ rực nắng đầu xuân,

Áo trắng như tuyết, kiếm vần mây trôi.

Một lần thoáng ngước mắt thôi,

Kinh hồng lay động đất trời từ đây.

Bỗng đâu thành quách trên đài,

Một em bé nhỏ rơi ngoài tầng không.

Bạch y như cánh hạc hồng

Xé ngang gió lớn giữa dòng trời cao.

Dung nhan thanh khiết chẳng vương,

Phong tư tựa thể tiên hương giáng trần.

Muôn ngàn cảnh sắc nhân gian,

Bỗng thành hư ảnh, riêng người trong tim.

Đưa người đáp xuống thanh tao,

Khẽ nghiêng hỏi nhỏ: "Đau nào.. Còn chăng?"

Từ đây lòng đã có nhà,

Muôn thu chẳng hối, dẫu là nổi trôi.

Tám trăm năm gió tuyết rơi,

Lòng son thuở ấy chẳng vơi chút nào.

Ngàn trùng vẫn ngỡ gần sao,

Chưa trông thấy bóng đêm nào cũng canh.

Hôm nay may được gặp người,

Nguyện cùng sánh bước trọn đời về sau.

Nếu ai hỏi mối tình sâu,

Một đời, vạn kiếp.. Chẳng đâu là cùng.
 
45,131 ❤︎ Bài viết: 1397 Tìm chủ đề
55371681323_ca9fcafc49_o.png


Tuyên Cơ Oán

Sóc dã kim qua ánh tịch huân,

Hồng nhan tằng thị trấn biên quân.

Nhất triêu hãm trận phùng Bùi tướng,

Khước nhận binh phong thị túc duyên.

Lưỡng quốc phong yên do vị tức,

Song tâm ám hứa bất ngôn công.

Đản đàm nhi nữ phong hòa nguyệt,

Bất vấn sơn hà địch dữ quân.

Si tâm dục hệ quy nhân mộng,

Cánh hiến quân cơ cầu quân cố,

Khả thán tướng quân từ bất thụ,

Thử tâm tòng thử đọa mê đồ.

Tự toái đan điền tàn võ cốt,

Cánh tồi song tất đoạn tiền trần.

Cam tương tàn mệnh cầu quân niệm

Hoán đắc quân tiền bán thế xuân.

Hồng trang vị tựu hồn tiên lãnh,

Ẩm hận hoàng tuyền oán vị thân.

Giá y thân trước vô nhân thú,

Phượng quan không đội đãi hà nhân?

Dữ quân miếu vũ phần thiên tọa,

Khước tỏa cô từ tảo cựu trần.

Mỗi kiến hoa kiệu tân nương tiếu,

Tổng nghi tương giá mộng trung quân.

Hoang sơn huyết vũ mê hồn dạ,

Giá phục tàn hồng tỏa ai trần.

Song thoái dĩ tồi do tất bộ,

Không văn cốt hưởng triệt hàn vân.

Hốt khấp Bùi lang hà bất kiến,

Hốt đối thần dung lệ mãn cân.

Nhất thời phủ diện đê thanh vấn,

Nhất thời oán cực phát cuồng sân.

Bách tải si tâm chung mộng đoạn,

Quần tiên chấp lệnh trấn yêu hồn.

Bùi lang kim nhật hà phương tại,

Khả khẳng lâm sơn khán thử dung?

Nhân ngôn thiên mệnh bất do thân.

Lệ thùy loạn phát ám tiêu hồn.

Đương niên nhất dạ hoành thiên lý,

Kim nhật hà tằng khẳng hạ trần?

Nhược sử đương sơ năng khán phá,

Thử sinh vị tất khốn sầu tân.

Nhân gian tối khổ phi ly biệt,

Thác dĩ chấp mê vi quy đồ.

Lâm hành do hướng cửu thiên chú,

Nguyện nhĩ chung thường thử ái phần.

Vĩnh dạ trường nhiên can phế huyết,

Vạn niên bất đắc thoát tình quan.

Chí kim hoa kiệu bất kinh sơn,

Phong trung do vấn oán thanh tần.

Thùy ký đương niên Tuyên nữ tướng,

Diệc vô nhân ký vị giá nhân.

Dịch thơ:

Oán Khúc Tuyên Cơ


Biên cương giáo ánh chiều tà,

Hồng nhan một thuở xông pha sa trường.

Một phen bại trận gặp chàng,

Nào hay định sẵn tơ vương kiếp nào.

Hai bờ khói lửa triền miên,

Mà lòng đã lặng trao nhau ái tình.

Chỉ bàn trăng gió canh thâu,

Sơn hà chẳng hỏi, chiến bào chẳng phân.

Si mê mong buộc mộng xuân,

Đem tin cơ mật cầu người đoái trông.

Xót thay nữ tướng si tình,

Người thương từ chối, chẳng vương tơ lòng.

Từ đây lạc giữa mê cung,

Một đời cố chấp không cùng lối ra.

Tự tay phế sạch võ công,

Đập tan đôi gối, đoạn dòng tiền duyên.

Đem thân tàn đổi một niềm,

Chỉ mong người nhớ nửa đời nàng trao.

Hồng trang còn chưa kịp thành,

Hồn đã ôm hận xuống nơi Hoàng Tuyền.

Hỉ y đã khoác lên người,

Mũ phượng chưa đội.. Đợi ai rước nàng?

Đốt bao miếu cũ của người,

Riêng ôm một miếu lặng ngồi nhớ thương.

Thấy ai áo cưới môi cười,

Lại ngỡ người ấy vu quy cùng chàng.

Hoang sơn máu nhuộm canh dài,

Giá y rách nát kéo lê bụi trần.

Đôi chân gãy nát từ lâu,

Cồm cộp vọng tận mây hàn xa xăm.

Khóc rằng: "Bùi lang nơi đâu?

Cớ sao chẳng chịu đến nhìn ta đây?"

Lúc thì lệ đẫm chan hòa,

Lúc điên cuồng giận, gào trời trách quân.

Trăm năm mộng vỡ thành không,

Tiên binh phụng lệnh áp gông yêu tà.

"Giờ đây Bùi tướng phương nào?

Có còn chịu xuống nhìn ta thế này?"

Người rằng: "Thiên mệnh buộc thân.."

Tóc rơi che mặt, nghẹn lời lệ sa.

Xưa vì muốn gặp riêng ta,

Ngàn dặm cũng đến, nay là vì đâu?

Giá như sớm tỉnh cơn say,

Kiếp này đâu lắm đoạn trường trái ngang.

Đau nào đâu phải ly tan,

Chỉ lầm chấp niệm ngỡ con đường về.

Trước giờ chịu tội ngàn năm,

Nàng còn ngẩng mặt, rít lời nguyền vang:

"Nếu rồi cũng biết yêu thương,

Xin mang lửa ấy đốt lòng ngàn năm.

Cho chàng gan phổi hóa tro,

Muôn đời chẳng thoát cửa quan ái tình."

Đến nay kiệu cưới lặng thinh,

Chẳng còn ghé lại núi xanh năm nào.

Trong cơn gió vẫn lao xao,

Oán than như thể vọng vào hư không.

Mấy ai còn nhớ hay chăng,

Nữ tướng năm ấy lẫy lừng chiến chinh?

Cũng như chẳng một ai hay,

Có nàng mãi đợi vu quy cùng chàng..
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back