- Xu
- 142,413
44
0
Có người dùng một đời để tìm kiếm tín ngưỡng.
Có người dùng một đời để bảo vệ tín ngưỡng.
Cũng có người, từ khoảnh khắc ngước nhìn bóng dáng ấy giữa tầng tầng lớp lớp bá tánh năm xưa, liền nguyện lấy cả quãng đời còn lại kết thành một lời hẹn với chính mình. Dẫu người chẳng hay, dẫu người chẳng hứa, hắn vẫn nguyện giữ trọn sơ tâm.
Hắn là Huyết Vũ Thám Hoa khiến Tiên Kinh phải dè chừng, khiến vạn quỷ phải quy phục. Quỷ Vương mà ba cõi mỗi khi nghe danh, thần quan lặng tiếng, yêu ma cúi đầu. Một thân áo đỏ, một thanh đao cong, nắm trong tay quyền sinh sát của bao kẻ, không cần mở miệng thiên hạ nghiễm nhiên tự lùi.
Thế nhân chỉ nhìn thấy một Quỷ vương danh chấn uy phong, lại chẳng ai hay biết, dưới lớp huyết y rực rỡ ấy là một tấm chân tâm tám trăm năm chưa từng đổi chủ.
Người đời quỳ dưới chân hắn nhiều vô kể, nào hay cả đời Huyết Vũ Thám Hoa cũng chỉ cam tâm quỳ gối trước duy nhất một người.
Không phải vì người ấy đứng trên đỉnh cao.
Cũng không phải vì người ấy từng là Hoa Quan Võ Thần được muôn dân kính ngưỡng.
Lại càng không phải vì người ấy là Thái tử điện hạ nước Tiên Lạc cao quý đến nhường nào.
Điều hắn nhìn thấy chỉ đơn giản là một người luôn cố gắng giữ lấy thanh tâm giữa thế gian đầy bụi bặm vây khốn.
Là một trái tim dù bị muôn trùng thế sự nghiền nát hết lần này đến lần khác, vẫn nhặt từng vụn vỡ gắng gượng chắp vá lại, chưa từng hóa tâm ma, chưa từng chọn oán hận.
Là một người, dù từng nắm tất cả, hay đã mất tất cả, vẫn chưa từng cần đến một thân phận để lòng thiện lương được tồn tại. Người nâng niu một nhành hoa trắng, bởi người biết có ai đó luôn bất chấp mưa gió che chở nó mang đến cái miếu cũ nát liêu xiêu bên vệ đường. Người bất chấp phạm quy chỉ để nói vài lời dịu dàng đáp lại sự nồng nhiệt của một đứa bé vô danh.
Một thoáng kinh hồng trên đường Thần Võ năm ấy, hóa thành tín ngưỡng cho cả một đời sau.
Tám trăm năm liệu có đáng?
Hoa Thành chưa từng trả lời.
Bởi với hắn, tình yêu không bao giờ là phép tính để cân đo đong đếm, ngươi ít ta nhiều.
Cũng chẳng phải cuộc đánh cược cần một kết quả xứng đáng.
Hắn không đợi vì tin chắc sẽ được đáp lại.
Hắn đợi, vì trong lòng hắn vốn chưa từng tồn tại một con đường nào khác mà nơi đó không có người.
Trái tim của Hoa Thành lớn lắm.
Lớn đến mức có thể cất giữ trọn vẹn tám trăm năm gió sương. Cất giữ những ngày cô độc, những ngày nhớ nhung chẳng thể gọi thành tên, những đêm dài lặng lẽ chờ đợi và cả những đau thương chưa từng nói cùng ai.
Ấy vậy mà trái tim ấy cũng nhỏ bé đến lạ. Từ thuở ban đầu cho đến tận hôm nay, chỉ đủ chỗ chứa đựng một bóng hình bạch y duy nhất.
Tám trăm năm..
Đủ để non xanh hóa biển khơi.
Đủ để bao triều đại thay tên đổi họ.
Đủ để những lời hứa trên thế gian chìm vào quên lãng.
Chỉ có ước hẹn trong lòng Hoa Thành là chưa từng phai nhạt đi chút nào.
Có lẽ ai ai cũng nhớ đến Huyết Vũ Thám Hoa bởi loan đao giắt bên hông mang tên Ách Mệnh đã tắm máu không biết bao nhiêu lần.
Bởi biển bạc điệp rợp kín cả bầu trời.
Bởi Quỷ Thị phồn hoa không phải ai đi vào cũng trở ra như cũ.
Nhưng điều khiến hắn nhận định chính mình là Hoa Thành..
Lại chỉ là một ý niệm kéo dài suốt tám thế kỷ đằng đẵng.
Một niệm ấy không hóa chấp niệm.
Không hóa xiềng xích trói buộc người thương.
Nó lặng lẽ nảy mầm. Lặng lẽ lớn lên.
Lặng lẽ đến mức khó ai nhận ra nó tồn tại.
Nếu ái nhân cần, hắn sẽ bước tới.
Nếu ái nhân không cần, hắn sẽ lùi lại.
Nếu người muốn bay lên trời cao, hắn nguyện đứng dưới nhân gian ngước nhìn.
Nếu người rơi xuống vực sâu, hắn sẽ là người đầu tiên nhảy theo để bắt kịp đôi tay ấy.
Chỉ cần người an yên.
Mọi điều còn lại đều hóa vô thường, tự nhiên chẳng còn quan trọng.
Có lẽ..
Trên đời này vốn chẳng tồn tại thứ tình yêu được khẳng định là hoàn mỹ.
Nhưng nếu thật sự có một tình yêu đủ sức vượt qua thời gian, vượt qua sinh tử, vượt qua khoảng cách giữa thần và quỷ, giữa điện hạ cao quý và phàm nhân tầm thường..
Thì đó không phải là vì thời gian đã ưu ái họ.
Mà bởi suốt tám trăm năm ấy, chưa từng có một ngày hắn cho phép bản thân quên đi ánh sáng đã từng cứu lấy mình.
Tập thơ này không viết về một Quỷ vương uy chấn tam giới. Cũng không viết về những chiến công lừng lẫy của Thái tử Tiên Lạc mà thiên hạ truyền tụng.
Chỉ mong mượn từng vần thơ, để kể về một tấm chân tình lặng lẽ của vị Huyết Vũ Thám Hoa dành riêng cho Thái tử Tiên Lạc - tín ngưỡng duy nhất mà hắn nguyện tôn thờ.
Dẫu thiên hạ phụ người, ta cũng sẽ vì người mà nghịch thiên.
