Chiều đến ta cùng Lưu bà đi bán những sản phẩm thêu tay mà bà bà đã chuẩn bị trước. Lưu bà cũng rất thương ta, bà liền vác trên vai một rổ lớn những sản phẩm thêu thủ công chỉ bảo theo sát bà tránh bị lạc. Ánh nắng chiều xuyên qua vai của bà bà, không hiểu sao ta có chút thương cảm, ta liền nói:
- Bà bà, con cũng muốn giúp người.
Nói rồi ta chủ động đỡ chiếc rổ trên vai bà xuống. Thấy ta kiên quyết bà bà liền đến bên cạnh góc lấy một chiếc rổ nhỏ chuyển bớt đồ sang cho ta mang. Ta liền mang chiếc rổ lên vai rồi đi theo Lưu bà.
Vừa đi ta vừa quan sát xung quanh, con đường nơi đây khá hoang vắng lại cách thành trì khá xa. Đi được nửa đoạn đường ta đã thấy thấm mệt, cơ thể này cũng yếu quá rồi, suy dinh dưỡng nữa. Nhìn cơ thể không cao lớn nhưng đại khái cũng có thể đoán ra đại khái khoảng 10 tuổi. Xem ra sau này cần rèn luyện thân thể nhiều hơn nhưng đến bữa ăn còn không no cũng khó mà cải thiện.
Lan man suy nghĩ một hồi ta cùng Lưu bà cũng đến thành. Cổng thành có chút đơn sơ nhưng sự kết hợp của mây núi bao quanh khiến thành trì như được ngự trị bởi một vị sơn nhân đạm mạc, không phân tranh với đời. Tên thành cũng như phong thái mà thành mang - "Thành Sơn Nhân." Nếu không phải tình cảnh bất kham, ta thật muốn ở lại thành trì nơi này. Nó khá thích hợp để tịnh dưỡng giống như những gì ta mong muốn khi về già.
Ta cùng Lưu bà vào thành, cổng thành không có lính canh gác như ta vẫn thường thấy trong những bộ phim điện ảnh cổ trang, cũng không cần phải kiểm soát hộ tịch, mọi người ra vào rất tự do.
Lưu bà liền dẫn ta đi một đoạn đường đến một nơi bà ấy thường xuyên ngồi bán đồ, thuần thục lấy ra hai chiếc ghế nhỏ cùng một tấm ván gỗ bên trong góc bày biện đồ ra. Nơi đây cũng có đa dạng mẫu mã hàng hóa, về cơ bản có thể xem như một khu chợ tại thế giới hiện đại sống, có điều nó to hơn rất nhiều.
Lưu bà ngồi xuống liền lấy thêm những mảnh vải vụn bắt đầu thêu. Ta liền nghĩ "Bản thân cũng đã ở tại nơi đây rồi, cũng phải tự lập kiếm sống thôi. Trước hết, ta cần biết nơi này như thế nào đã." Nghĩ vậy, ta liền xin phép Lưu bà cho ta đi dạo quanh thành.
- Bà bà, con muốn đi dạo xung quanh thành, có được không ạ?
Lưu bà hơi kinh ngạc nhìn ta, có lẽ trước kia nguyên chủ của thân thể này hướng nội, ít nói cũng không có chủ kiến gì. Nhưng thoáng chốc ta nhìn thấy trong ánh mắt bà ấy có sự hoài nghi cùng sự lo lắng. Thấy vậy, ta liền nói với bà:
- Bà bà, con thấy hơi ngột ngạt, muốn đi dạo xung quanh.
Thấy ta nói vậy Lưu bà càng lo lắng hơn nắm lấy tay ta hỏi:
- Con cảm thấy thân thể thế nào rồi?
Nhìn Lưu bà lo lắng, ta cũng có chút chột dạ.
- Con không sao, có lẽ ban nãy đi đường nên hơi mệt thôi. Muốn đi dạo xung quanh cho thoải mái hơn chút.
Lưu bà nghe vậy không hỏi thêm nữa, bà tìm túi tiền lấy ra vài đồng lẻ:
- Con cầm lấy thấy không khỏe thì trên đường mua chút đồ ăn.
- Dạ vâng.
Cầm trên tay 3 đồng tiền xu, khóe mắt ta hơi phiếm hồng. Có lẽ, đã lâu ta không cảm nhận được tình yêu thương như này.
Khi đi dạo xung quanh, ta cũng thu thập được kha khá thông tin về nơi đây. Trên đại lục này tồn tại bốn quốc gia: Đông Tà Quốc, Tây Hoa Quốc, Nam Hạt Quốc, Bắc Á Quốc. Bốn quốc gia này không phân biệt lớn nhỏ, mỗi nước đều có thế mạnh riêng của mình kìm kẹp lẫn nhau tạo ra cân bằng thế lực. Nơi ta đang ở là Đông Tà Quốc, có tứ thành, kinh thành là Thành Thiên Hoàng.
Thành Sơn Nhân là thành trì cổ nhất, các thế lực đơn giản nhưng hỗn loạn. Nghe nói thành chủ là một vị cao nhân đắc đạo trên thông thiên văn, dưới tường địa lý rất được hoàng thượng coi trọng. Sở dĩ thành trì không có lính canh bởi nơi đây trị an rất tốt, thế trận có thể gọi cổ quái đều nằm trong tính toán của vị thành chủ thần bí.
Đang trong suy nghĩ miên man thì bỗng có một lão nhân mặc đạo bào tả tơi, đầu tóc rối tung, khuôn mặt nhem nhuốc va phải khiến ta ngã. Ta cố đứng dậy, tay chống lên mặt đất mà xương chậu như muốn nứt ra vậy.
Lão nhân va phải ta không những không ngoái lại nhìn ta mà một mạch co cẳng chạy. Ta thầm nghĩ "Một cụ già cũng có thể dẻo dai như vậy sao?". Chỉ một vài phút sau, ta liền thấy một đạo sét hướng thẳng lão nhân gia ban nãy đánh xuống "Đùng.. Đoàng.. Đoàng.. Xẹt.. Xẹt". Lão già ấy cứ như một cọng bún vậy, uốn bên này, né bên kia, hai tay vái thiên địa, lúc lại đưa hai tay lên má miệng thét ra tiếng "Ôi sai rồi, sai thật rồi..".
Cảnh tượng này quá đỗi kinh hoàng khiến ta nhớ đến bức tranh nổi tiếng của
Edvard Munch "Tiếng thét". Ban đầu, ta tính đòi lão tiền thuốc men nhưng thôi thấy lão cũng tội đành bỏ qua quay người đi về sạp hàng của Lưu bà.