- Xu
- 26,875
Chương 40. Đối mặt kẻ giả mạo
Lõi O giờ đây là một lò mổ công nghệ. Khói đen từ những bảng mạch bị thiêu cháy bởi lựu đạn nhiệt áp đặc quánh lại, quyện với mùi dung dịch nơ-ron nồng nặc tạo thành một thứ sương mù hóa học cay xè. Giữa đống đổ nát, kẻ giả mạo bước tới.
Cơ thể hắn không còn mang nhân dạng của Trần Hàn trưởng thành. Xương cốt hắn bắt đầu xoay chuyển, phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc như tiếng cành cây khô bị bẻ gãy. Da thịt hắn co rút, chảy xệ rồi tái tạo lại một cách nhầy nhụa cho đến khi thu nhỏ lại thành một đứa trẻ mười tuổi.
Đó là Triệu Hàn Chương của hẻm bốn mươi bảy.
Cậu bé mang chiếc áo sơ mi trắng lấm lem bùn đất và vệt máu khô của mười năm trước, tay ôm khư khư khối Rubik sắt. Nhưng đôi mắt đứa trẻ đó không có sự tinh anh của một thiên tài; đó là hai cái hố đen hun hút, sâu hoắm, tỏa ra thứ ánh sáng điện tử màu tím lạnh lẽo của virus Azure.
"Chi... nhìn tôi này."
Giọng nói của đứa trẻ vang lên, trong veo nhưng mang theo âm hưởng rè đặc của một cuốn băng từ bị hỏng. Tiếng gọi "Chi" trống không đó như một mũi dùi nung đỏ đâm xuyên qua màng nhĩ Linh Chi, khiến cô loạng loạng, khẩu súng máy trên tay bỗng chốc trở nên nặng trịch như khối chì.
Lạc Minh nghiến răng, anh quỳ thụp dưới sàn thép nóng bỏng, bàn tay thịt duy nhất bấu chặt vào ngực trái đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt. Cơn đau sau gáy gầm rú theo từng nhịp bước của đứa trẻ giả mạo. Mỗi bước chân của X9 nện xuống sàn đều phát ra âm thanh lạch cạch... lạch cạch... từ khối Rubik sắt trên tay hắn. Thứ âm thanh vốn là điểm tựa bình yên của anh, giờ đây lại là tiếng nghiến của lưỡi hái tử thần.
"Ngươi ... không phải... nó..." Lạc Minh rít qua kẽ răng, máu từ nướu tràn ra đỏ thẫm cả khuôn miệng tàn tạ.
"Ta chính là những gì ngươi đã vứt bỏ để làm một con chó săn cho Đế quốc, Hàn Chương" Đứa trẻ X9 mỉm cười, để lộ những chiếc răng trắng dã đều tăm tắp nhưng không có lợi. "Ngươi nhìn xem, con gái của Diệp Thiết Lâm đang kinh tởm ngươi kìa. Cô ta đã biết sự thật. Cha cô ta đã biến ngươi thành một cái lồng nhốt quái vật. Và giờ, cô ta đang nhìn ngươi như nhìn một mầm bệnh cần phải tiêu diệt."
X9 quay sang Linh Chi, đôi mắt đen ngòm của nó xoáy vào cô: "Chi, nhớ miếng bánh sữa bị giẫm nát dưới mưa không? Đêm đó, bố tôi chết ngay trước mặt tôi vì sự im lặng của cha cậu. Ông ấy đã đứng đó, nhìn tôi bị lôi đi như một món hàng. Tại sao cậu lại yêu kẻ mang dòng máu chứa đựng toàn bộ sự sỉ nhục của gia đình mình? Tại sao cậu lại đứng cạnh cái "bình chứa" đã giết chết tuổi thơ của chính mình?"
"Im ngay!" Linh Chi gào lên. Cô bóp cò trong vô thức.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Những viên đạn xé toạc bả vai và lồng ngực đứa trẻ. Nhưng không có máu đỏ bắn ra. Từ những vết thương, một thứ dịch đen đặc như dầu máy chảy xuống sàn, rồi nhanh chóng kết dính lại như những sợi tơ nhện.
X9 không hề ngã. Hắn vẫn bước tới, những mảng da thịt bị đạn xé đang tự bò lại gần nhau, khâu vá một cách thô bạo và nhầy nhụa ngay trước mắt họ.
"Nhân tính của ngươi đang cạn sạch rồi, Triệu Hàn Chương." X9 cười sằng sặc, tiếng cười chuyển từ giọng trẻ con sang giọng khàn đặc, đầy vẻ mỉa mai của Diệp Thiết Lâm. "Ngươi cảm thấy không? Sự căm thù đang sôi lên trong tủy sống. Ngươi muốn xé xác cô ta vì cô ta là con gái của kẻ đã phản bội gia đình ngươi. Ngươi muốn giết ta vì ta là tấm gương phản chiếu sự hèn nhát của ngươi mười năm qua!"
Lạc Minh cảm thấy một luồng nhiệt kinh khủng chạy dọc cột sống. Mã nguồn trong tủy sống anh bắt đầu phản ứng dữ dội với sự hiện diện của X9. Anh thấy những dòng gân xanh nổi cộm dưới lớp da tay, bò dần lên cổ, giật lên bần bật theo nhịp tim. Thế giới trong mắt anh - dù anh đang mù - bỗng chốc rực lên một màu đỏ lòm.
Đây chính là cái bẫy của Azure. X9 đang cưỡng ép anh phải hận. Nó muốn anh từ bỏ sự lương thiện cuối cùng, từ bỏ tình yêu dành cho Linh Chi để trở thành một thực thể vô cảm. Vì chỉ khi anh không còn là "người", anh mới hoàn toàn thuộc về nó.
"Đừng nghe nó, Hàn Chương! Nhìn em này!" Linh Chi lao lại, cô vứt bỏ khẩu súng, dùng hai tay ôm chặt lấy gương mặt tàn tạ của Lạc Minh. "Dù cha em có làm gì, dù cả thế giới có lừa dối anh... thì anh vẫn là người bạn năm đó của em! Anh là người đã xoay khối Rubik để mang lại sự tĩnh lặng cho em cơ mà!"
Lạc Minh gầm lên một tiếng như thú dữ bị thương. Anh đẩy mạnh Linh Chi ra, khiến cô ngã văng vào đống linh kiện máy móc sắc lẹm.
"Tránh xa tôi ra!" Anh hổn hển, mồ hôi và dịch bạc chảy ròng ròng trên mặt. "Trong tôi... nó đang thức dậy... Tôi muốn giết sạch... tôi không kiểm soát được nữa!"
Đứa trẻ X9 đã đứng ngay trước mặt anh. Nó đưa khối Rubik sắt đen kịt ra trước mặt Lạc Minh. "Xoay nó đi, Hàn Chương. Tìm lại sự tĩnh lặng của cái chết. Một khi ngươi xoay xong vòng cuối cùng, thần kinh của ngươi sẽ được đồng bộ. Ngươi sẽ không còn đau đớn, không còn dằn vặt. Ngươi sẽ là Chúa tể của thế giới mới này, nơi không có sự phản bội."
Cánh tay máy nát vụn của Lạc Minh run rẩy vươn ra, vô thức muốn chạm vào khối Rubik của quỷ dữ. Nhân tính của anh đang treo trên một sợi tóc. Những ký ức về mẹ, về bố, về hẻm bốn mươi bảy đang bị những dòng mã độc nuốt chửng từng mảng một.
Linh Chi nhìn thấy cảnh đó. Cô hiểu rằng không có viên đạn nào giết được X9. Cách duy nhất là kéo Lạc Minh trở lại từ bờ vực của sự vô cảm. Cô lảo đảo đứng dậy, máu từ vết thương trên trán chảy xuống mắt, làm nhòe đi tầm nhìn.
Cô không dùng súng. Cô đưa tay vào túi áo, rút ra một mảnh vỡ thủy tinh sắc lẹm từ khối trụ của cha mình - mảnh vỡ vẫn còn dính lại một chút dung dịch nơ-ron nguyên bản đã bị nung nóng.
"Hàn Chương! Nhìn đây!"
Cô không đâm X9. Cô tự đâm mảnh thủy tinh vào lòng bàn tay mình. Cơn đau thấu xương khiến cô tỉnh táo giữa làn khói độc. Cô lao đến, áp bàn tay đẫm máu của mình vào bàn tay thịt của Lạc Minh, đan chặt những ngón tay vào nhau. Máu nóng của cô thấm vào lớp da lạnh lẽo của anh.
"Máu của em biết đau! Anh cũng biết đau! Chừng nào chúng ta còn thấy đau, chúng ta còn là con người, Hàn Chương!"
Xung chấn nơ-ron từ máu của Linh Chi truyền qua Lạc Minh như một luồng điện cực mạnh tạt thẳng vào lò lửa mã độc. Lạc Minh khựng lại. Khối Rubik trên tay X9 bỗng chốc rạn nứt.
Trận chiến thực sự giờ mới bắt đầu. Không phải là súng đạn, mà là cuộc giằng co giữa một bên là sự bất tử lạnh lùng của máy móc và một bên là nỗi đau trần trụi, nhầy nhụa của kiếp người. X9 lùi lại một bước, gương mặt đứa trẻ mười tuổi của nó méo xệch đi trong sự kinh ngạc. Nó không hiểu được tại sao một sinh vật yếu ớt như Linh Chi lại có thể dùng nỗi đau để chiến thắng thuật toán.
Cơ thể hắn không còn mang nhân dạng của Trần Hàn trưởng thành. Xương cốt hắn bắt đầu xoay chuyển, phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc như tiếng cành cây khô bị bẻ gãy. Da thịt hắn co rút, chảy xệ rồi tái tạo lại một cách nhầy nhụa cho đến khi thu nhỏ lại thành một đứa trẻ mười tuổi.
Đó là Triệu Hàn Chương của hẻm bốn mươi bảy.
Cậu bé mang chiếc áo sơ mi trắng lấm lem bùn đất và vệt máu khô của mười năm trước, tay ôm khư khư khối Rubik sắt. Nhưng đôi mắt đứa trẻ đó không có sự tinh anh của một thiên tài; đó là hai cái hố đen hun hút, sâu hoắm, tỏa ra thứ ánh sáng điện tử màu tím lạnh lẽo của virus Azure.
"Chi... nhìn tôi này."
Giọng nói của đứa trẻ vang lên, trong veo nhưng mang theo âm hưởng rè đặc của một cuốn băng từ bị hỏng. Tiếng gọi "Chi" trống không đó như một mũi dùi nung đỏ đâm xuyên qua màng nhĩ Linh Chi, khiến cô loạng loạng, khẩu súng máy trên tay bỗng chốc trở nên nặng trịch như khối chì.
Lạc Minh nghiến răng, anh quỳ thụp dưới sàn thép nóng bỏng, bàn tay thịt duy nhất bấu chặt vào ngực trái đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt. Cơn đau sau gáy gầm rú theo từng nhịp bước của đứa trẻ giả mạo. Mỗi bước chân của X9 nện xuống sàn đều phát ra âm thanh lạch cạch... lạch cạch... từ khối Rubik sắt trên tay hắn. Thứ âm thanh vốn là điểm tựa bình yên của anh, giờ đây lại là tiếng nghiến của lưỡi hái tử thần.
"Ngươi ... không phải... nó..." Lạc Minh rít qua kẽ răng, máu từ nướu tràn ra đỏ thẫm cả khuôn miệng tàn tạ.
"Ta chính là những gì ngươi đã vứt bỏ để làm một con chó săn cho Đế quốc, Hàn Chương" Đứa trẻ X9 mỉm cười, để lộ những chiếc răng trắng dã đều tăm tắp nhưng không có lợi. "Ngươi nhìn xem, con gái của Diệp Thiết Lâm đang kinh tởm ngươi kìa. Cô ta đã biết sự thật. Cha cô ta đã biến ngươi thành một cái lồng nhốt quái vật. Và giờ, cô ta đang nhìn ngươi như nhìn một mầm bệnh cần phải tiêu diệt."
X9 quay sang Linh Chi, đôi mắt đen ngòm của nó xoáy vào cô: "Chi, nhớ miếng bánh sữa bị giẫm nát dưới mưa không? Đêm đó, bố tôi chết ngay trước mặt tôi vì sự im lặng của cha cậu. Ông ấy đã đứng đó, nhìn tôi bị lôi đi như một món hàng. Tại sao cậu lại yêu kẻ mang dòng máu chứa đựng toàn bộ sự sỉ nhục của gia đình mình? Tại sao cậu lại đứng cạnh cái "bình chứa" đã giết chết tuổi thơ của chính mình?"
"Im ngay!" Linh Chi gào lên. Cô bóp cò trong vô thức.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Những viên đạn xé toạc bả vai và lồng ngực đứa trẻ. Nhưng không có máu đỏ bắn ra. Từ những vết thương, một thứ dịch đen đặc như dầu máy chảy xuống sàn, rồi nhanh chóng kết dính lại như những sợi tơ nhện.
X9 không hề ngã. Hắn vẫn bước tới, những mảng da thịt bị đạn xé đang tự bò lại gần nhau, khâu vá một cách thô bạo và nhầy nhụa ngay trước mắt họ.
"Nhân tính của ngươi đang cạn sạch rồi, Triệu Hàn Chương." X9 cười sằng sặc, tiếng cười chuyển từ giọng trẻ con sang giọng khàn đặc, đầy vẻ mỉa mai của Diệp Thiết Lâm. "Ngươi cảm thấy không? Sự căm thù đang sôi lên trong tủy sống. Ngươi muốn xé xác cô ta vì cô ta là con gái của kẻ đã phản bội gia đình ngươi. Ngươi muốn giết ta vì ta là tấm gương phản chiếu sự hèn nhát của ngươi mười năm qua!"
Lạc Minh cảm thấy một luồng nhiệt kinh khủng chạy dọc cột sống. Mã nguồn trong tủy sống anh bắt đầu phản ứng dữ dội với sự hiện diện của X9. Anh thấy những dòng gân xanh nổi cộm dưới lớp da tay, bò dần lên cổ, giật lên bần bật theo nhịp tim. Thế giới trong mắt anh - dù anh đang mù - bỗng chốc rực lên một màu đỏ lòm.
Đây chính là cái bẫy của Azure. X9 đang cưỡng ép anh phải hận. Nó muốn anh từ bỏ sự lương thiện cuối cùng, từ bỏ tình yêu dành cho Linh Chi để trở thành một thực thể vô cảm. Vì chỉ khi anh không còn là "người", anh mới hoàn toàn thuộc về nó.
"Đừng nghe nó, Hàn Chương! Nhìn em này!" Linh Chi lao lại, cô vứt bỏ khẩu súng, dùng hai tay ôm chặt lấy gương mặt tàn tạ của Lạc Minh. "Dù cha em có làm gì, dù cả thế giới có lừa dối anh... thì anh vẫn là người bạn năm đó của em! Anh là người đã xoay khối Rubik để mang lại sự tĩnh lặng cho em cơ mà!"
Lạc Minh gầm lên một tiếng như thú dữ bị thương. Anh đẩy mạnh Linh Chi ra, khiến cô ngã văng vào đống linh kiện máy móc sắc lẹm.
"Tránh xa tôi ra!" Anh hổn hển, mồ hôi và dịch bạc chảy ròng ròng trên mặt. "Trong tôi... nó đang thức dậy... Tôi muốn giết sạch... tôi không kiểm soát được nữa!"
Đứa trẻ X9 đã đứng ngay trước mặt anh. Nó đưa khối Rubik sắt đen kịt ra trước mặt Lạc Minh. "Xoay nó đi, Hàn Chương. Tìm lại sự tĩnh lặng của cái chết. Một khi ngươi xoay xong vòng cuối cùng, thần kinh của ngươi sẽ được đồng bộ. Ngươi sẽ không còn đau đớn, không còn dằn vặt. Ngươi sẽ là Chúa tể của thế giới mới này, nơi không có sự phản bội."
Cánh tay máy nát vụn của Lạc Minh run rẩy vươn ra, vô thức muốn chạm vào khối Rubik của quỷ dữ. Nhân tính của anh đang treo trên một sợi tóc. Những ký ức về mẹ, về bố, về hẻm bốn mươi bảy đang bị những dòng mã độc nuốt chửng từng mảng một.
Linh Chi nhìn thấy cảnh đó. Cô hiểu rằng không có viên đạn nào giết được X9. Cách duy nhất là kéo Lạc Minh trở lại từ bờ vực của sự vô cảm. Cô lảo đảo đứng dậy, máu từ vết thương trên trán chảy xuống mắt, làm nhòe đi tầm nhìn.
Cô không dùng súng. Cô đưa tay vào túi áo, rút ra một mảnh vỡ thủy tinh sắc lẹm từ khối trụ của cha mình - mảnh vỡ vẫn còn dính lại một chút dung dịch nơ-ron nguyên bản đã bị nung nóng.
"Hàn Chương! Nhìn đây!"
Cô không đâm X9. Cô tự đâm mảnh thủy tinh vào lòng bàn tay mình. Cơn đau thấu xương khiến cô tỉnh táo giữa làn khói độc. Cô lao đến, áp bàn tay đẫm máu của mình vào bàn tay thịt của Lạc Minh, đan chặt những ngón tay vào nhau. Máu nóng của cô thấm vào lớp da lạnh lẽo của anh.
"Máu của em biết đau! Anh cũng biết đau! Chừng nào chúng ta còn thấy đau, chúng ta còn là con người, Hàn Chương!"
Xung chấn nơ-ron từ máu của Linh Chi truyền qua Lạc Minh như một luồng điện cực mạnh tạt thẳng vào lò lửa mã độc. Lạc Minh khựng lại. Khối Rubik trên tay X9 bỗng chốc rạn nứt.
Trận chiến thực sự giờ mới bắt đầu. Không phải là súng đạn, mà là cuộc giằng co giữa một bên là sự bất tử lạnh lùng của máy móc và một bên là nỗi đau trần trụi, nhầy nhụa của kiếp người. X9 lùi lại một bước, gương mặt đứa trẻ mười tuổi của nó méo xệch đi trong sự kinh ngạc. Nó không hiểu được tại sao một sinh vật yếu ớt như Linh Chi lại có thể dùng nỗi đau để chiến thắng thuật toán.
Chỉnh sửa cuối:

