- Xu
- 25,460
Chương 20. Trạng thái: Đã xóa bỏ nhân tính!
Đêm đầu tiên tại Đế Đô Học Phủ không hề yên tĩnh. Tiếng gió rít qua những khe hở của tòa tháp viễn thông tạo nên một thứ âm thanh u uất, như tiếng khóc của những linh hồn bị giam cầm trong những dãy số.
2:00 sáng.
Diệp Linh Chi rời khỏi ký túc xá qua lối cửa sổ tầng ba. Cô di chuyển nhẹ nhàng như một vệt bóng tối, toàn thân diện bộ đồ tác chiến ôm sát bằng sợi carbon có khả năng hấp thụ sóng radar vi mô. Mục tiêu của cô là Tầng hầm số 4 của Thư viện Trung tâm - nơi đặt máy chủ lưu trữ hồ sơ nhân sự của dự án "Mặt trời nhân tạo".
Để chạm vào được "Quốc sĩ", cô phải bắt đầu từ những mảnh vụn dữ liệu mà hắn đang che giấu.
Linh Chi tiếp cận cửa sập thông gió của tòa tháp. Cô không dùng kìm cộng lực hay thuốc nổ. Cô lấy ra một lọ dung dịch màu xanh lục nhạt, nhỏ một giọt duy nhất lên ổ khóa sinh trắc học. Tiếng xèo xèo cực nhỏ vang lên; một loại axit hữu cơ đặc biệt đã ăn mòn cấu trúc polymer bên trong mạch điện mà không gây ra bất kỳ tiếng động hay sự chập cháy nào.
Cửa mở. Cô trượt vào trong như một con rắn.
Cùng lúc đó, tại đỉnh tháp quản trị, trong một căn phòng chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ các màn hình tinh thể lỏng, Sở Lạc Minh đang ngồi tựa lưng vào ghế da. Trước mặt cậu là hàng chục cửa sổ dữ liệu đang chạy cuồn cuộn.
[Chủ nhân, phát hiện sụt giảm điện áp bất thường tại cửa sập số 14, khu vực Thư viện.]
[Cảm biến nhiệt không ghi nhận thực thể sinh học, nhưng thuật toán dự đoán xác suất xâm nhập là 94.2%.]
Lạc Minh không hề ngạc nhiên. Cậu nâng tách trà trắng tỏa hương thơm dịu, đôi mắt bạc nhìn chằm chằm vào màn hình cảm biến hồng ngoại. Trên đó, một khoảng không khí đang bị méo mó nhẹ do sự thay đổi nhiệt độ - chính là Diệp Linh Chi.
"Cô ta nhanh hơn tôi nghĩ." Lạc Minh thản nhiên nói, giọng điệu như đang nhận xét một thí nghiệm vật lý. "Kích hoạt giao thức Mê cung ảo. Đừng ngăn chặn ngay lập tức, tôi muốn xem thủ khoa Hóa sinh sẽ làm gì khi nhận ra kẻ thù của cô ta không phải là con người, mà là một không gian chết."
Bên trong đường hầm tối om, Linh Chi cảm thấy có điều gì đó không ổn. Hệ thống cảm ứng nhiệt trên cổ tay cô báo động: không khí xung quanh đang nóng lên một cách có hệ thống.
Bẫy nhiệt.
Nếu cô tiếp tục di chuyển, sự chênh lệch nhiệt độ giữa cơ thể và môi trường sẽ biến cô thành một mục tiêu sáng rực trên radar. Linh Chi lập tức dừng lại, lấy ra một bình xịt chứa khí Nitơ lỏng tinh khiết. Cô phun một lớp sương mỏng quanh người, tạo ra một vùng đệm nhiệt độ trung hòa.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Ngay khi cô chạm chân xuống sàn tầng hầm số 4, những tia laser bảo mật màu tím - thứ ánh sáng có khả năng cắt đứt kim loại trong tích tắc - bắt đầu quét qua căn phòng theo những quỹ đạo hỗn loạn.
Lạc Minh ở trên cao khẽ xoay nhẹ ngón tay trên bảng điều khiển. "Thêm một chút gia vị hóa học đi, Eve."
[Rõ.]
[Kích hoạt xả khí gây mê Halothane nồng độ 5%.]
Linh Chi ngay lập tức nhận ra mùi ngọt lịm giả tạo trong không khí. Phổi cô thắt lại. Đây là loại khí gây mê cực mạnh, chỉ cần hít phải một lượng nhỏ sẽ khiến hệ thần kinh trung ương tê liệt.
Muốn dùng hóa học để đấu với tôi sao?
Linh Chi nhếch môi lạnh lùng. Cô không đeo mặt nạ. Cô lấy từ trong túi áo ra một viên nén nhỏ, bẻ đôi và ném xuống sàn. Một phản ứng trung hòa cực nhanh xảy ra, tạo ra luồng khí đối lưu đẩy ngược hơi độc về phía các họng thông gió. Đồng thời, cô thực hiện một loạt các động tác nhào lộn cực kỳ phức tạp, lướt qua những kẽ hở siêu nhỏ của dàn laser tím với sự chính xác của một vũ công.
Qua màn hình, Lạc Minh nhìn thấy "vết mờ" nhiệt độ kia vẫn tiếp tục tiến về phía máy chủ trung tâm. Đôi mắt bạc của cậu nheo lại.
"Kỹ năng xử lý hóa chất tuyệt vời. Cô ta không chỉ trung hòa khí độc, cô ta còn lợi dụng áp suất để che mắt cảm biến áp suất sàn."
Lạc Minh đặt tách trà xuống, lần đầu tiên cậu ngồi thẳng dậy, ngón tay bắt đầu gõ nhanh trên bàn phím ảo. Cậu không dùng các biện pháp vật lý nữa. Cậu trực tiếp can thiệp vào thị giác của Linh Chi thông qua hệ thống đèn chiếu sáng trong hầm.
Ánh đèn đột ngột chớp tắt theo một tần số nhất định, tạo ra hiệu ứng thôi miên thị giác, khiến người bên dưới mất đi khả năng định vị phương hướng. Linh Chi cảm thấy mặt đất dưới chân như đang nghiêng ngả, đầu óc quay cuồng. Cô hiểu rằng mình đang đối đầu trực tiếp với bộ não của Sở Lạc Minh. Hắn đang dùng môi trường xung quanh để "lập trình" lại các giác quan của cô.
Linh Chi cắn chặt môi đến bật máu, dùng cái đau để tỉnh táo. Cô không nhìn bằng mắt nữa. Cô nhắm mắt lại, lấy ra một thiết bị siêu âm cầm tay nhỏ bằng thỏi son. Những sóng âm dội lại giúp cô hình dung ra bản đồ căn phòng trong đầu.
Cô tiến đến sát máy chủ. Bàn tay cô đã chạm vào cổng kết nối dữ liệu.
Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ hệ thống loa âm trần, phẳng lặng, lạnh lẽo và không có chút hơi ấm người:
"Diệp tiểu thư, 2 giờ sáng không phải là lúc thích hợp để tra cứu hồ sơ. Nếu cô muốn biết về tôi, tại sao không hỏi trực tiếp?"
Linh Chi khựng lại. Toàn thân cô lạnh toát. Cô ngước nhìn lên camera giám sát đang phát ra ánh sáng đỏ nhạt. Cô biết, ở đầu dây bên kia, Sở Lạc Minh đang nhìn thẳng vào linh hồn cô qua lăng kính kỹ thuật số.
"Sở Lạc Minh!" Linh Chi gằn giọng, hơi thở dồn dập. "Cậu tưởng mình có thể kiểm soát mọi thứ bằng những thuật toán chết tiệt này sao?"
"Tôi không kiểm soát mọi thứ." Giọng Lạc Minh vang lên đều đặn. "Tôi chỉ đang tối ưu hóa thế giới. Và sự hiện diện của cô ở đây là một lỗi cần được xử lý. Tuy nhiên, tôi sẽ cho cô một đặc ân. Rời đi trong vòng 60 giây, hoặc hệ thống an ninh sẽ tự động kích hoạt chế độ "Thanh trừng sinh học". Khi đó, ngay cả một chuyên gia hóa độc cũng không thể cứu nổi phổi của mình đâu."
Linh Chi nhìn vào cổng dữ liệu chỉ còn vài giây nữa là hoàn tất việc sao chép, rồi lại nhìn vào ống kính camera. Cô biết hắn không đùa. Một kẻ như hắn sẽ không ngần ngại biến nơi này thành một hố chôn tập thể nếu điều đó là cần thiết cho sự an toàn của hệ thống.
"Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu thôi, Quốc sĩ!" Linh Chi nói, sau đó cô ném một quả bom khói hóa học đặc dụng, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của camera và rút lui vào đường ống thông gió nhanh như một cơn gió.
Trong phòng điều khiển, Lạc Minh nhìn màn hình chỉ còn một màu trắng xóa của khói. Cậu không ra lệnh truy đuổi. Cậu tựa lưng lại vào ghế, nhìn dòng chữ trên màn hình:
[Kết nối bị ngắt.]
[Dữ liệu đã tải: 12%].
"12% sao?" Lạc Minh khẽ lẩm bẩm. "Cô ta chỉ lấy được danh sách nhân sự cấp thấp. Đáng để khen ngợi cho một nỗ lực vô vọng."
Cậu tắt màn hình, căn phòng lại chìm vào bóng tối xanh thẳm. Đêm nay, Lạc Minh đã xác nhận được một điều: Diệp Linh Chi không chỉ là một sinh viên xuất sắc, cô ta là một "virus" có trí tuệ. Và cậu, với tư cách là hệ điều hành của Đế quốc này, sẽ bắt đầu quá trình "cách ly" cô ta theo một cách nhạt nhẽo nhất có thể.
Dưới sân trường, Linh Chi nấp sau bóng tối của bức tường, lồng ngực phập phồng. Cô mở thiết bị cầm tay ra, nhìn vào 12% dữ liệu ít ỏi vừa trộm được.
Giữa danh sách hàng ngàn cái tên, cô thấy một dòng ghi chú bị mã hóa một nửa: [Dự án 0.1nm - Chủ trì: Quốc sĩ Sở Lạc Minh - Trạng thái: Đã xóa bỏ nhân tính].
Ánh mắt Linh Chi lóe lên một tia sáng tàn nhẫn. "Để xem ai sẽ là người bị xóa bỏ trước, Sở Lạc Minh."
2:00 sáng.
Diệp Linh Chi rời khỏi ký túc xá qua lối cửa sổ tầng ba. Cô di chuyển nhẹ nhàng như một vệt bóng tối, toàn thân diện bộ đồ tác chiến ôm sát bằng sợi carbon có khả năng hấp thụ sóng radar vi mô. Mục tiêu của cô là Tầng hầm số 4 của Thư viện Trung tâm - nơi đặt máy chủ lưu trữ hồ sơ nhân sự của dự án "Mặt trời nhân tạo".
Để chạm vào được "Quốc sĩ", cô phải bắt đầu từ những mảnh vụn dữ liệu mà hắn đang che giấu.
Linh Chi tiếp cận cửa sập thông gió của tòa tháp. Cô không dùng kìm cộng lực hay thuốc nổ. Cô lấy ra một lọ dung dịch màu xanh lục nhạt, nhỏ một giọt duy nhất lên ổ khóa sinh trắc học. Tiếng xèo xèo cực nhỏ vang lên; một loại axit hữu cơ đặc biệt đã ăn mòn cấu trúc polymer bên trong mạch điện mà không gây ra bất kỳ tiếng động hay sự chập cháy nào.
Cửa mở. Cô trượt vào trong như một con rắn.
Cùng lúc đó, tại đỉnh tháp quản trị, trong một căn phòng chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ các màn hình tinh thể lỏng, Sở Lạc Minh đang ngồi tựa lưng vào ghế da. Trước mặt cậu là hàng chục cửa sổ dữ liệu đang chạy cuồn cuộn.
[Chủ nhân, phát hiện sụt giảm điện áp bất thường tại cửa sập số 14, khu vực Thư viện.]
[Cảm biến nhiệt không ghi nhận thực thể sinh học, nhưng thuật toán dự đoán xác suất xâm nhập là 94.2%.]
Lạc Minh không hề ngạc nhiên. Cậu nâng tách trà trắng tỏa hương thơm dịu, đôi mắt bạc nhìn chằm chằm vào màn hình cảm biến hồng ngoại. Trên đó, một khoảng không khí đang bị méo mó nhẹ do sự thay đổi nhiệt độ - chính là Diệp Linh Chi.
"Cô ta nhanh hơn tôi nghĩ." Lạc Minh thản nhiên nói, giọng điệu như đang nhận xét một thí nghiệm vật lý. "Kích hoạt giao thức Mê cung ảo. Đừng ngăn chặn ngay lập tức, tôi muốn xem thủ khoa Hóa sinh sẽ làm gì khi nhận ra kẻ thù của cô ta không phải là con người, mà là một không gian chết."
Bên trong đường hầm tối om, Linh Chi cảm thấy có điều gì đó không ổn. Hệ thống cảm ứng nhiệt trên cổ tay cô báo động: không khí xung quanh đang nóng lên một cách có hệ thống.
Bẫy nhiệt.
Nếu cô tiếp tục di chuyển, sự chênh lệch nhiệt độ giữa cơ thể và môi trường sẽ biến cô thành một mục tiêu sáng rực trên radar. Linh Chi lập tức dừng lại, lấy ra một bình xịt chứa khí Nitơ lỏng tinh khiết. Cô phun một lớp sương mỏng quanh người, tạo ra một vùng đệm nhiệt độ trung hòa.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Ngay khi cô chạm chân xuống sàn tầng hầm số 4, những tia laser bảo mật màu tím - thứ ánh sáng có khả năng cắt đứt kim loại trong tích tắc - bắt đầu quét qua căn phòng theo những quỹ đạo hỗn loạn.
Lạc Minh ở trên cao khẽ xoay nhẹ ngón tay trên bảng điều khiển. "Thêm một chút gia vị hóa học đi, Eve."
[Rõ.]
[Kích hoạt xả khí gây mê Halothane nồng độ 5%.]
Linh Chi ngay lập tức nhận ra mùi ngọt lịm giả tạo trong không khí. Phổi cô thắt lại. Đây là loại khí gây mê cực mạnh, chỉ cần hít phải một lượng nhỏ sẽ khiến hệ thần kinh trung ương tê liệt.
Muốn dùng hóa học để đấu với tôi sao?
Linh Chi nhếch môi lạnh lùng. Cô không đeo mặt nạ. Cô lấy từ trong túi áo ra một viên nén nhỏ, bẻ đôi và ném xuống sàn. Một phản ứng trung hòa cực nhanh xảy ra, tạo ra luồng khí đối lưu đẩy ngược hơi độc về phía các họng thông gió. Đồng thời, cô thực hiện một loạt các động tác nhào lộn cực kỳ phức tạp, lướt qua những kẽ hở siêu nhỏ của dàn laser tím với sự chính xác của một vũ công.
Qua màn hình, Lạc Minh nhìn thấy "vết mờ" nhiệt độ kia vẫn tiếp tục tiến về phía máy chủ trung tâm. Đôi mắt bạc của cậu nheo lại.
"Kỹ năng xử lý hóa chất tuyệt vời. Cô ta không chỉ trung hòa khí độc, cô ta còn lợi dụng áp suất để che mắt cảm biến áp suất sàn."
Lạc Minh đặt tách trà xuống, lần đầu tiên cậu ngồi thẳng dậy, ngón tay bắt đầu gõ nhanh trên bàn phím ảo. Cậu không dùng các biện pháp vật lý nữa. Cậu trực tiếp can thiệp vào thị giác của Linh Chi thông qua hệ thống đèn chiếu sáng trong hầm.
Ánh đèn đột ngột chớp tắt theo một tần số nhất định, tạo ra hiệu ứng thôi miên thị giác, khiến người bên dưới mất đi khả năng định vị phương hướng. Linh Chi cảm thấy mặt đất dưới chân như đang nghiêng ngả, đầu óc quay cuồng. Cô hiểu rằng mình đang đối đầu trực tiếp với bộ não của Sở Lạc Minh. Hắn đang dùng môi trường xung quanh để "lập trình" lại các giác quan của cô.
Linh Chi cắn chặt môi đến bật máu, dùng cái đau để tỉnh táo. Cô không nhìn bằng mắt nữa. Cô nhắm mắt lại, lấy ra một thiết bị siêu âm cầm tay nhỏ bằng thỏi son. Những sóng âm dội lại giúp cô hình dung ra bản đồ căn phòng trong đầu.
Cô tiến đến sát máy chủ. Bàn tay cô đã chạm vào cổng kết nối dữ liệu.
Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói vang lên từ hệ thống loa âm trần, phẳng lặng, lạnh lẽo và không có chút hơi ấm người:
"Diệp tiểu thư, 2 giờ sáng không phải là lúc thích hợp để tra cứu hồ sơ. Nếu cô muốn biết về tôi, tại sao không hỏi trực tiếp?"
Linh Chi khựng lại. Toàn thân cô lạnh toát. Cô ngước nhìn lên camera giám sát đang phát ra ánh sáng đỏ nhạt. Cô biết, ở đầu dây bên kia, Sở Lạc Minh đang nhìn thẳng vào linh hồn cô qua lăng kính kỹ thuật số.
"Sở Lạc Minh!" Linh Chi gằn giọng, hơi thở dồn dập. "Cậu tưởng mình có thể kiểm soát mọi thứ bằng những thuật toán chết tiệt này sao?"
"Tôi không kiểm soát mọi thứ." Giọng Lạc Minh vang lên đều đặn. "Tôi chỉ đang tối ưu hóa thế giới. Và sự hiện diện của cô ở đây là một lỗi cần được xử lý. Tuy nhiên, tôi sẽ cho cô một đặc ân. Rời đi trong vòng 60 giây, hoặc hệ thống an ninh sẽ tự động kích hoạt chế độ "Thanh trừng sinh học". Khi đó, ngay cả một chuyên gia hóa độc cũng không thể cứu nổi phổi của mình đâu."
Linh Chi nhìn vào cổng dữ liệu chỉ còn vài giây nữa là hoàn tất việc sao chép, rồi lại nhìn vào ống kính camera. Cô biết hắn không đùa. Một kẻ như hắn sẽ không ngần ngại biến nơi này thành một hố chôn tập thể nếu điều đó là cần thiết cho sự an toàn của hệ thống.
"Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu thôi, Quốc sĩ!" Linh Chi nói, sau đó cô ném một quả bom khói hóa học đặc dụng, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của camera và rút lui vào đường ống thông gió nhanh như một cơn gió.
Trong phòng điều khiển, Lạc Minh nhìn màn hình chỉ còn một màu trắng xóa của khói. Cậu không ra lệnh truy đuổi. Cậu tựa lưng lại vào ghế, nhìn dòng chữ trên màn hình:
[Kết nối bị ngắt.]
[Dữ liệu đã tải: 12%].
"12% sao?" Lạc Minh khẽ lẩm bẩm. "Cô ta chỉ lấy được danh sách nhân sự cấp thấp. Đáng để khen ngợi cho một nỗ lực vô vọng."
Cậu tắt màn hình, căn phòng lại chìm vào bóng tối xanh thẳm. Đêm nay, Lạc Minh đã xác nhận được một điều: Diệp Linh Chi không chỉ là một sinh viên xuất sắc, cô ta là một "virus" có trí tuệ. Và cậu, với tư cách là hệ điều hành của Đế quốc này, sẽ bắt đầu quá trình "cách ly" cô ta theo một cách nhạt nhẽo nhất có thể.
Dưới sân trường, Linh Chi nấp sau bóng tối của bức tường, lồng ngực phập phồng. Cô mở thiết bị cầm tay ra, nhìn vào 12% dữ liệu ít ỏi vừa trộm được.
Giữa danh sách hàng ngàn cái tên, cô thấy một dòng ghi chú bị mã hóa một nửa: [Dự án 0.1nm - Chủ trì: Quốc sĩ Sở Lạc Minh - Trạng thái: Đã xóa bỏ nhân tính].
Ánh mắt Linh Chi lóe lên một tia sáng tàn nhẫn. "Để xem ai sẽ là người bị xóa bỏ trước, Sở Lạc Minh."
Chỉnh sửa cuối:

