144
0
Chương 1: Thánh Nữ Bị Bỏ Rơi
Chư thiên vạn giới.
Chính đạo và ma đạo đã tranh đấu suốt nghìn vạn năm.
Máu của vô số cường giả đã nhuộm đỏ tinh không, vô số đại thế giới bị đánh đến tan vỡ, vô số thiên kiêu ngã xuống trong cuộc chiến kéo dài không hồi kết ấy.
Hai phe đều có những tồn tại đứng trên đỉnh cao.
Một bên là Chính Đạo Tổ Sư.
Một bên là Ma Đạo Tổ Sư - Trầm Uyên.
Hai người đều đã bước vào cảnh giới Chí Tôn từ rất lâu, chỉ còn cách cảnh giới Vĩnh Hằng trong truyền thuyết nửa bước chân.
Ngày hôm nay.
Trên chiến trường ngoài vực ngoại tinh không.
Một trận đại chiến kinh thiên động địa lại bùng nổ.
Ầm!
Một quyền đánh ra.
Tinh hà vỡ vụn.
Vô số ngôi sao hóa thành bụi bặm.
Thân thể Chính Đạo Tổ Sư liên tiếp lui về phía sau, khóe miệng tràn máu.
Ánh mắt hắn đầy vẻ không cam lòng.
"Trầm Uyên, ngươi thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt sao?"
Đối diện hắn.
Một nam tử mặc trường bào đen đứng giữa hư không.
Tóc dài như thác nước.
Đôi mắt lạnh nhạt như đang nhìn một người chết.
Người đó chính là Ma Tổ Trầm Uyên.
"Thắng làm vua, thua làm giặc."
"Ngươi sống đến hôm nay đã là may mắn rồi."
Giọng nói bình thản vang lên.
Nhưng sát ý trong đó khiến cả tinh không như đóng băng.
Chính Đạo Tổ Sư sắc mặt khó coi.
Hắn biết mình không còn đường lui.
Nếu tiếp tục đánh.
Hôm nay hắn chắc chắn sẽ chết.
Ngay lúc đó.
Ánh mắt hắn bất ngờ nhìn về phía một bóng người đang đứng phía xa.
Đó là một thiếu nữ mặc váy trắng.
Dung nhan tuyệt mỹ.
Khí chất thanh lãnh như tiên tử trên cửu thiên.
Nàng chính là Thánh Nữ của thánh địa mạnh nhất chính đạo.
Giang Sơ Nguyệt.
Trong lòng nàng bỗng dâng lên cảm giác bất an.
"Đạo Tổ.."
Nàng vừa định mở miệng.
Chính Đạo Tổ Sư đã vung tay.
Một luồng lực lượng khổng lồ trực tiếp phong ấn tu vi của nàng rồi đẩy mạnh về phía trước.
"Đạo Tổ!"
Giang Sơ Nguyệt không dám tin mở to mắt.
Nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng rất nhanh.
Nàng hiểu rồi.
Bởi vì ánh mắt của Chính Đạo Tổ Sư nhìn nàng không còn chút tình cảm nào.
Chỉ có sự lạnh lùng.
"Có thể chết vì chính đạo là vinh hạnh của ngươi."
"Thánh địa sẽ ghi nhớ công lao này."
Nói xong.
Hắn lập tức thi triển bí pháp bỏ chạy.
Biến mất khỏi tinh không.
Mọi thứ xảy ra quá nhanh.
Giang Sơ Nguyệt đứng chết lặng tại chỗ.
Nàng chưa từng nghĩ.
Người mà mình kính trọng nhất.
Người mà mình nguyện dùng sinh mệnh để bảo vệ.
Lại chính là người đẩy mình vào chỗ chết.
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh.
Các cường giả ma đạo đều nhìn về phía nàng.
Trong mắt bọn họ.
Một Thánh Nữ chính đạo rơi vào tay ma đạo sẽ có kết cục thế nào, ai cũng hiểu.
Giang Sơ Nguyệt từ từ nhắm mắt.
Nàng không cầu xin.
Cũng không khóc.
Chỉ cảm thấy buồn cười.
Thì ra trong mắt những tồn tại cao cao tại thượng kia.
Nàng chẳng qua chỉ là một quân cờ có thể tùy ý hi sinh.
Nhưng đúng lúc ấy.
Một giọng nói trầm thấp vang lên.
"Đưa nàng về Ma Tông."
Toàn bộ cường giả ma đạo đều ngây người.
Ngay cả Giang Sơ Nguyệt cũng mở mắt.
Nàng nhìn về phía người vừa lên tiếng.
Trầm Uyên vẫn đứng nơi đó.
Ánh mắt lạnh nhạt.
Không ai biết hắn đang nghĩ gì.
Một trưởng lão ma đạo không nhịn được hỏi:
"Ma Tổ đại nhân, nàng là Thánh Nữ chính đạo.."
Trầm Uyên khẽ liếc hắn.
Người kia lập tức cúi đầu không dám nói thêm.
Sau đó.
Ánh mắt Trầm Uyên dừng lại trên người Giang Sơ Nguyệt.
Hắn nhìn thấy sự tuyệt vọng trong đôi mắt nàng.
Giống như nhìn thấy chính mình năm xưa.
Năm đó.
Hắn cũng từng bị người mình tin tưởng nhất phản bội.
Cho nên hắn hiểu cảm giác ấy.
"Ít nhất."
"Ngươi không nên chết vì loại người như vậy."
Nói xong.
Trầm Uyên xoay người bước đi.
Chỉ để lại Giang Sơ Nguyệt đứng lặng giữa tinh không rộng lớn.
Lần đầu tiên trong cuộc đời.
Nàng cảm thấy người đáng sợ nhất chư thiên vạn giới này..
Có lẽ không đáng sợ như lời đồn.
