445 ❤︎ Bài viết: 265 Tìm chủ đề
1299 42
Thời cổ ở Trung Quốc đã từng có phong tục đến mùa mai chín nam nữ sẽ ném quả mai vào nhau để định người trăm năm. Thanh mai nghĩa là quả mai vẫn chưa chín còn xanh để biểu thị tình bạn giữa nam và nữ vẫn còn chưa trưởng thành, trúc mã tức là lấy cành trúc làm ngựa, đây là một kiểu trò chơi mà rất nhiều trẻ con thích chơi. Trẻ con thường lấy cành trúc khô kẹp dưới háng, một tay cầm phía trước cành trúc, tay kia làm vẫy giống như đuôi ngựa. Miệng giả làm tiếng ngựa phi, hai chân đều bước giống như phi ngựa vậy. Thanh mai và trúc mã đều là những biểu tượng cho thời thơ ấu, vì vậy người ta chỉ đôi bạn sống bên nhau từ nhỏ tới lớn là Thanh mai trúc mã

thanh-mai-noi-ve-truc-ma.jpg


- Thông tục rắc đồ lên màn trong hôn lẽ truyền thống ở trung quốc có ý nghĩa gì?

Trong hôn lễ sau khi cô dâu chú rể bái thiên địa đưa vào động phòng ngồi ở trên giường cưới lúc đó sẽ có mấy người phụ nữ sẽ rắc táo, quả vải, quả nhãn khô, lạc, ngũ cốc và giấy vụn xanh đỏ rắc vào người cô dâu, chú rể. Trong 4 cái tên gọi của 4 loại đồ: Táo, lạc, nhãn kho, hạt dẻ gộp lại là sớm sinh quý tử. Rắc các thứ vào màn có ý chúc sức tốt lành cho đôi vợ chồng mới cưới

Vào thời trung cổ nước ý có một phong tục là tất cả mọi người tham gia hôn lễ sẽ phải rắc tất cả những cái kẹo rực rỡ và nhỏ xíu để chúc phúc cho cô dâu chú rể sống hạnh phúc. Đén thế kỉ 19 người ta thay kẹo bằng giấy vụn màu sắc rực rỡ
 
118 ❤︎ Bài viết: 51 Tìm chủ đề

Thanh Mai Trúc Mã


Ta và chàng cùng nhau lớn lên, cùng nhau trưởng thành. Trước nhà ta có dàn hoa thiên lý. Ta và chàng hay đi hái trộm đào nhà lão Lưu hàng xóm rồi về ngồi dưới dàn hoa thiên lý chia chiếm lợi phẩm. Chàng từ bé tới lớn đều luôn như mang theo ánh mặt trời, rực rỡ tràn đầy chí hướng. Ta là một cô nương không được yêu thương của gia đình. Chàng nói giờ nàng đóng vai phu nhân của ta thì sau này nàng là phu nhân tướng quân. Ta là tướng quân uy mãnh, nàng là phu nhân của tướng quân không ai có thể bắt nạt được nàng hết. Ai bắt nạt nàng ta đánh kẻ đó.

Thoáng chốc, ta và chàng cũng thiếu niên. Năm 15 tuổi đó, thiếu niên của ta rời xa ta. Chàng nói chàng đi đánh giặc, đi bảo vệ đất nước, mang vinh quang về cho ta. Ngày chàng đi nắng sớm rực rỡ, bình minh đỏ rực cùng ánh mắt đầy lưu luyến của ta nhìn chàng đi. Cơn gió khẽ thoảng qua hướng về phía chàng như thay lời ta chúc chàng một đời vinh quang cũng như nuối tiếc về chúng ta hay về cái gì đó.

Thoắt cái đã 8 năm rồi, nay tiền tuyến báo tin về. Quân ta đại thắng rồi. Có phải thiếu niên của ta cũng trở về rồi không?

Ta háo hức, vui mừng xen lẫn chút lo lắng hoảng hốt. Đã 8 năm rồi, không biết chàng giờ ra sao?

Sáng sớm, trống đánh kèn thổi nhộn nhịp cả kinh thành. Người dân đi lại háo hức nhộn nhịp. Xa xa còn nghe thấy tiếng trẻ con chơi đùa. À quân thắng trận vào thành rồi. Ta nay mặc một bộ váy xanh nhạt êm dịu mà trang nhã thời gian như trở về 8 năm trước vậy. Trang điểm, quần áo chỉnh chu háo hức ra cửa.

Từ xa, khí thế trang nghiêm quân binh dồn dập. Chàng đang ngồi trên lưng ngựa, khí thế hiên ngang, giữa mày mang nét nghiêm nghị khác lạ. Nhưng trong lồng ngực chàng là ai vậy. Bóng hình hồng y nữ tử nổi bật giữa dàn quân binh. Không biết cô ấy nói gì, ánh mắt sắc bén bỗng hóa dịu dàng nhìn nàng hồng y thật trìu mến. Ánh mắt này ta cũng quá quen thuộc. Ôn nhu như nước le lách chảy thẳng vào lòng ta. Tim đau nhói. Mắt không tự chủ rơi nước mắt. Xung quang như đông đúc hơi khiến ta không tài nào thở nổi. Người dân xung quanh đang bàn tán về hồng y nữ tử trong lồng ngực chàng. Ôn lại truyện xưa, chàng là tướng quân dũng mãnh uy phong, nàng là cô công chúa yêu kiểu xinh đẹp. Trong một lần gặp nạn, tướng quân vô tình cứu được công chúa. Chàng có tình, nàng có ý. Từ đó, ngoài biên cương nổi lên giai thoại chàng tướng quân và công chúa. Một giai thoại đẹp nhất thế gian. Người dân nọ còn đang tấm tắc khen họ quả xứng đôi vừa lứa, không ngờ mình khi còn sống có thể gặp chuyện tình đẹp này. Nghe nói tiểu công chúa lần này đặc biệt theo tướng quân về để bàn chuyện chung thân đại sự. Đoàn người lướt qua nơi ta đứng. Chàng cũng lướt qua ta, không ngoảnh lại lấy một lần. Là ta nhìn nhầm người rồi sao? Không. Là ta tự mình đa tình, lời nói thủa niên thiếu làm sao mà tin được đây.

Ta bần thần quay lại ngôi nhà nhỏ nằm phía Bắc này. Dàn hoa thiên lý chứng kiến chúng ta thủa nhỏ vẫn đang đung đưa trong gió. Ngày chàng đi, khuôn mặt hăng hái, rạng rỡ nhìn ta cười thật tươi. Đôi mắt chứ đầy sự kiên định như nói với ta: "Đợi ta". Xa cách đã lâu nay gặp lại rồi, giờ lại hóa người dung rồi. Cảm giác chàng niên thiếu của ta đã đi trong ánh bình minh rực rỡ đó rồi, không trở về nữa. Khá khen cho câu thanh mai trúc mã, cũng chỉ là thanh mai trúc mã mà thôi, để người đời phải cười chê rồi. Năm tháng vô tình, kiếp này thôi đành vô duyên vậy. Ta lui về góc nhà nhỏ phía Bắc này. Ngoài đình viện rêu xanh mọc đã dài. Nơi thỉnh thoảng có những cơn mưa phùn phất qua ghi dấu ấn thời gian. Xuân đến xuân đi, nơi này ngày càng ít người. Ta vẫn tại nơi này, sợ một ngày nào đó chàng trở về không thấy ta đâu, sẽ hoảng hốt đi tìm. Hình như ta lo xa quá rồi. Giờ thì nơi này khả năng cũng không cần ta ở lại nữa rồi. Hy vọng chàng nơi phồn hoa rực rỡ có thể đón nhận sự ưu ái tốt nhất trên thế gian này. Hy vong hồng y nữ tử sánh bước bên chàng có thể yêu chàng đến thiên hoang địa lão, yêu chàng thay cả phần ta nữa. Ngọn gió nhẹ khẽ thoảng qua như ngọn gió năm đó khẽ lướt hôn lên mặt chàng chúc chàng một đời vinh quang cũng coi như hoàn thành giấc mộng thủa niên thiếu của ta đi. Thế là ta mãn nguyện rồi. Tướng quân của ta.

Lòng nam nhân như kim đáy biển. Có chăng thời niên thiếu chàng từng yêu ta, chàng cũng từng để ta ở trong lòng, đặt ta ở đầu quả tim, từng xem ta là duy nhất. Chỉ là vật đổi sao rời, năm thoáng thoi đưa thoắt cái đã 8 năm rồi. Trên chiến trường vô tình, đơn độc, mưa máu khốc liệt, bên cạnh chàng lại có hồng y nữ tử. Sợ là chàng không còn nhớ đến nữ tử thời niên thiếu vui đùa cuốn quýt bên nhau nữa rồi. Cũng không thể trách ai được có trách chỉ trách duyện phận mà thôi. Tiếc cho người chung tình mà chẳng thể có cái kết đẹp.

Mong sinh lão bệnh tử đời này có nhau

Mong chàng ta hoàn thành ước nguyện

Chỉ tiếc, lòng chàng ta không quan trọng

Chỉ tiếc, lòng chàng chẳng giống lòng ta

Ta không trách chàng. Cũng không hy vọng chàng đến tìm ta. Không muốn chàng khó xử với cô nương bên cạnh mình. Hy vọng đời này chàng bình bình an an, đạt như ước nguyện. Hy vọng ta buông bỏ đoạn tình thiếu niên này, yên ổn sống đến cuối đời, tìm được một nam nhân yêu ta. Không cần giàu sang phú quý gì cả, chỉ cần trong tim có nhau là đủ rồi. Hy vọng ta, chàng chúng ta đều có thể có một nhà, hai người, ba bữa, bốn mùa. Thế là đủ rồi

- Hết-
 
Last edited by a moderator:
0 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề

Thanh Mai Trúc Mã


Nàng là trưởng công chúa được sủng ái nhất trong cung, chàng là tướng quân nổi tiếng nơi xa trường. Nàng và chàng vốn là thanh mai trúc mã của nhau, đã định rằng sẽ về bên nhau, sống với nhau hạnh phúc cả đời. Vậy mà, vì để củng cố quyền lực của bản thân, hoàng đế đã chia cắt đôi uyên ương, ban hôn chàng với công chúa nước láng giềng. Chàng vì bảo vệ gia tộc, lại vì bảo vệ nàng, mà hi sinh tình yêu của mình. Nàng lúc đó, lại vẫn đinh ninh rằng mình sắp được gả cho người mình yêu. Mãi đến lúc thánh chỉ ban hôn tới, nàng mới bàng hoàng, không dám tiếp nhận. Nàng chạy đến hỏi hoàng huynh của mình tại sao lại làm như vậy, thì nhận được câu trả lời không thể tiếp nhận: "Là tướng quân tự mình cầu hôn". Nàng không tin, liền đi hỏi chàng:

- Chàng đã từng yêu ta hay chưa?

- Chưa từng - Chàng lạnh lùng nói.

Nàng cười lạnh, rời đi. Từ hôm đó, nàng giấu mình trong phòng, không gặp ai, cũng không ăn gì, chỉ ngồi bần thần một mình trong phòng, không khóc, cũng không nháo. Đến ngày đại hôn, nàng ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ: "Thì ra đây là cái giá phải trả của quyền lực sao".

Từ sau khi ban hôn cho chàng, hoàng đế thường xuyên tặng những đồ quý giá cho nàng. Người khác nhìn vào thì thấy vinh sủng vô hạn, chỉ có người trong cuộc mới biết, đó là sự bù đắp mà hoàng đế dành cho nàng. Nhưng nàng cần những thứ này làm gì kia chứ!

Mấy năm này, nàng vẫn luôn nghe ngóng tin tức về chàng. Nghe nói đêm tân hôn, chàng đi ra chiến trường, mây tháng liền không về. Nghe nói chàng thường xuyên không có ở trong phủ. Nàng nghĩ mà thấy lạ lùng, tại sao không yêu mà chàng lại xin tứ hôn. Đến khi nghe tin phu nhân chàng có thai, nàng lại bàng hoàng một lần nữa. Trước ngày chàng ra chiến trường, nàng hẹn chàng đến nơi ngày xưa hai người thường bí mật đến chơi. Hai người cùng nhau trò chuyện về ngày xưa, cùng nhau uống rượu. Đến cuối cùng, khi đứng dậy rời đi, nàng mỉm cười, lệ tuôn rơi:

- Nếu có thể sống lại một lần nữa, ta nguyện làm người bình thường, yêu chàng, cùng chàng sống đến đầu bạc răng long.

Ngày hôm sau, người ta phát hiện nàng cắt cổ tay tự tử, trực tiếp hủy hoại đôi tay xinh đẹp ấy. Trên người nàng mặc bộ giá y mình tự tay thêu để chuẩn bị cho ngày đại hôn của nàng và vị trúc mã ấy, trang điểm vô cùng tinh xảo, trên bàm để lại một tấm di thư:

"Ta không hối hận. Hẹn chàng kiếp sau."

Chẳng rõ nàng không hối hận về điều gì, không hối hận về việc đem lòng yêu người ấy, hay không hối hận về việc từ bỏ mạng sống của bản thân, chỉ biết rằng, ngày hôm ấy, nàng đã ra đi với nụ cười nở trên môi nhưng trên mặt vẫm hiện vết nước mắt.

Nhưng, nàng vẫn không biết rằng, phu nhân chàng vốn không có thai.

Khi chàng trở về từ chiến trường, biết được tin nàng ra đi thế nào, chàng ngồi thơ thẩn nhìn ra cửa sổ đến tận đêm khuya, không ai được phép vào phòng. Ngay sau hôm đó, chàng hưu thê, sống cô độc như vậy cả một đời, tự dằn vặt bản thân. Đến khi chết, chàng lại mặc giá ý một lần nữa. Nhưng lần này, có lẽ là để đi đón tân nương của mình, người con gái mà mình thật sự yêu.

Mãi về sau, khi nhắc đến hai người họ, người ta đều thở dài tiếc nuối, tiếc cho đôi thanh mai trúc mã, một lòng một dạ hướng về nhau, nhưng lại chẳng thể thắng được số phận.

"Hắn ta ngốc, nàng ta ngốc, vốn là thanh mai trúc mã trời đất sắp đặt, lại không có kết cục tốt đẹp."
 
Last edited by a moderator:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back