Người ta nói, đời không có tí drama nó không tạo lên hương vị. Nhưng mà drama vừa vừa thôi chứ nó lại nhiều quá thì chẳng còn vui.
Cái sự việc ba kẻ đơn thân chơi với nhau, giúp đỡ nhau nó lại thành câu chuyện của những kẻ nồi nào úp vung ấy. Có thế nào mới đến nước như này. Mặc kệ gia thế như nào, mặc kệ nhiều tiền ra sao, mặc kệ tài giỏi đến đâu. Qua lời các phóng viên xóm phố thì nó cũng thành một dạng đồng nát như nhau cả. Hai người thì là có duyên, ba người thì thành ổ tam hợp. Thôi thì cũng chỉ nhắm mắt cho qua chứ biết sao được nữa.
Ngày hôm sau khi mà Tú đón con trai tới. Thằng bé hồi hộp vô cùng vì lần đầu được ở hẳn cùng với bố. Nó nghĩ ra trong đầu đủ thứ như có thể ăn cùng bố, xem film cùng bố, chơi cùng bố ra sao. Nhưng nó lại nhầm. Bởi vì không chỉ mình bố, còn có nhiều người hơn nữa.
Tối đó, ba
gia đình lại tổ chức đi chơi. Đấy, cứ đi nhiều thế bảo sao người ta lại không bàn tán! Lần đầu gặp những người xa lạ thằng bé ít nói hẳn.
Ba đứa nhỏ cứ nhìn nhìn nhau. An Nhiên bấm bấm tay Gia Bảo ý nói cậu mở lời trước đi. Nhưng một thằng bé cũng ít nói như Gia Bảo chẳng biết phải nói gì. Lúc nãy Tú có giới thiệu tên tuổi của Đăng Khoa ra rồi nên bọn nhỏ cũng chẳng biết nói gì hơn.
- Anh thích uống gì không?
An Nhiên lườm Gia Bảo một cái rồi đành tự lên tiếng, đúng là không có cô bé thì không xong mà.
Đăng Khoa bị hỏi có chút cũng hơi giật mình, thằng bé lắp bắp:
- Nước.. nước cam.
- Cô cho cháu 1 ly nước cam, 2 ly trà sữa matcha, cho nhiều trân châu cô nhá.
Cô bé sau khi nghe Đăng Khoa nói thì quay sang nói với cô nhân viên đang đứng đợi nãy giờ như vậy.
Sau đó cô bé lại quay sang nhìn Đăng Khoa.
- Năm nay anh vào lớp 6 ạ?
- Uk
- Anh định học ở đây luôn không?
- Chắc vậy
- Ngày mai anh có muốn cùng em với Gia Bảo đi chơi không?
- Chắc.. chắc..
- Ai da.. đừng chắc là nữa..
Trước loạt câu hỏi dồn dập của An Nhiên, Đăng Khoa không biết nên trả lời ra sao cho đúng. Thằng bé rụt rè hơn vẻ ngoài rất nhiều ấy chứ.
Thấy thằng bé khó xử, Thu An lên tiếng.
- Thôi nào, anh mới tới, các con để anh quen dần dần đã chứ.
Rồi cô quay sang nói với Đăng Khoa:
- Con cứ coi hai đứa nó như em trai em gái hay bạn bè đều được, thoải mái lên nha!
Đăng Khoa lúc này mới nhìn cô, thằng bé khẽ nheo mày lại. Đây là người phụ nữ khiến bố chuyển đến đây. Ngày bố chuyển đi bà có tức giận đem ảnh cô ấy ra đốt rồi lẩm bẩm gì đó. Những bức ảnh đó cậu biết do bà thuê thám tử theo dõi chụp lại cho bà.
Cô ấy nhìn hiền hơn trong ảnh, nhưng bà bảo cô ấy là hồ ly tinh không biết có đúng không. Nhưng cậu biết một điều, bố vì cô ấy mà đến đây, vì bố đến đây nên cậu mới đến đây cùng. Vậy đây là chuyện tốt hay không tốt?
Thu An thi thoảng lại nhìn thằng bé, đúng là rất đẹp. Dù gì mẹ nó cũng từng là hoa khôi làm sao nó có thể xấu chứ. Thằng bé tuy vậy nhưng lại nhút nhát hơn vẻ bề ngoài. Cậu bé còn có thể làm một minh tinh ấy chứ.
Được một lúc Thu An bảo bọn trẻ ra khu trò chơi để chơi còn lại ba người lớn ngồi nói chuyện với nhau.
Thu An bảo:
- Anh xem thằng bé, lớn vậy rồi mà không tự tin giao tiếp. Anh có phải đã quá không quan tâm tới con hay không?
Tú nhìn con đang đứng đằng xa, hai đứa nhỏ chơi, chỉ mình nó đứng xem. Ban nãy cũng là anh nói mãi nó mới chịu theo hai em ra đó. Đúng thật anh đã không chú ý tới con rồi.
Đêm đó, khi về nhà, Đăng Khoa tắm xong thì đã tự mình lên phòng chuẩn bị đi ngủ. Lúc này Tú đã ngồi chờ thằng bé trong phòng từ lúc nào:
- Bố..
Thằng bé nhìn Tú rất ngạc nhiên, còn Tú thì nhìn lại con cười hiền hậu.
- Con định đi ngủ à? Có thể cho bố chút thời gian không?
Thằng bé vui còn chẳng kịp, đương nhiên nó đồng ý ngay.
- Con cảm thấy về đây như nào?
- Dạ?
Trước câu hỏi của bố, Đăng Khoa không biết trả lời ra sao, thằng bé nhìn bố ánh mắt khó hiểu pha lẫn rụt rè, sợ bố nổi giận.
Thấy con như vậy anh lại khẽ thở dài:
- Không sao, ý bố hỏi là, hôm nay con thấy có vui không?
Thằng bé suy nghĩ một lúc. Nói như nào với bố được nhỉ?
Nó thực sự cảm thấy không vui, bởi vì nó không thấy tự nhiên với người lạ.
Nhưng nếu nó nói thế có phải bố sẽ đem nó trả về cho bà nội hay không?
Còn nếu nó nói vui nó lại không biết vui như thế nào hết.
Anh nhìn đôi mắt của con, nó đang nheo lại rồi thi thoảng đảo nhẹ. Một đưúa nhỏ, vui hay không còn cần suy nghĩ lâu đến thế. Anh chợt thấy rất rất đau lòng. Kéo con lại gần rồi ôm đầu nó vào ngực:
- Không sao, từ từ rồi quen. Bố xin lỗi..
Thằng bé cảm nhận được bố nó đang rất thật lòng, cho nên nó bỗng dưng chảy nước mắt. Nó cũng vòng đôi tay ngắn ra ôm lấy bố của mình. Bao lâu rồi nó chưa thấy ấm áp như thế?
Đêm đó, bố nó đã ôm nó ngủ cho tới sáng, thực sự là một giấc ngủ ngon.
Nhưng niềm vui chỉ vẻn vẹn mấy ngày.
Ngay khi Đăng Khoa chuẩn bị sẵn tâm lý để làm quen với hai đứa nhóc kia thì chuyện không ngờ lại ập đến.
Không biết bằng cách nào mẹ của Đăng Khoa nhấn chuông cửa nhà vào một buổi đêm nọ. Nhìn qua camera Tú đã tức giận đến mức muốn tống cổ kẻ đến ngay lập tức. Anh đã không định mở cửa. Nhưng vì chuông cứ nhấn liên tục cho nên anh đành ra ngoài.
- Cô đang làm cái trò gì trước của nhà tôi vậy?
Cô ta đẩy gọng kính đen lên, đêm rồi còn đeo kính, cô ta nghĩ cô ta là người nổi tiếng hay sao!
- Tôi tới thăm Đăng Khoa.
- Thăm?
Nghe cô ta nói, anh không khỏi mỉa mai mà kéo dài từ đó. Sáu năm rồi, sáu năm không về mà hiện tại lại tới thăm con?
- Cô thôi dở trò đi, cứ cho là về thăm sao lại phải về trong đêm như thế?
- Mà khoan, sao cô biết nhà tôi.
Cô ta ậm ừ trước câu nói của anh, nhưng không nói thì anh cũng đoán được là mẹ anh cho cô ta. Bà cũng ghét cô ta vì cắm sừng con mình, nhưng lại càng ghét Thu An hơn cho nên có lẽ bà cố ý.
- Con ngủ rồi, ngày mai hãy nói.
Anh định xoay mặt vào đóng cửa lại để cô ta ngoài đó một mình. Thế nhưng Đăng Khoa đã giật mình tỉnh giấc từ lúc nào. Thằng bé chạy xuống vừa dụi mắt vừa hỏi:
- Sao bố xuống đây?
Nghe tiếng con, cô ta dùng sức xô anh ra chen vào ôm chầm lấy thằng bé vừa ôm vừa thơm vừa liên tục nói:
- Con yêu đây rồi, mẹ nhớ con quá..
Đăng Khoa bị ôm có chút giật mình, là ai đang ôm thằng bé. Nó đem con mắt hoảng sợ nhìn bố nó, bố nó liền kéo nó ra rồi giữ chặt trong tay mình.
- Là mẹ mà, con không nhận ra mẹ ư?
Lời nói mang theo tổn thương và ủy khuất.
Nhớ chứ, lúc này bình tâm lại nó mới nhận ra mẹ nó. Thế nhưng trái với những tưởng tượng của cô ta, thằng bé không nói gì.
- Con thật sự không nhận ra mẹ sao?
Trong đầu cô ta lúc này là sự khó tin, cô ta đi thì thằng bé cũng 5 tuổi rồi tại sao lại không nhớ mặt cô được cơ chứ!
- Mẹ về có việc gì ư?
Câu nói vô tình của con càng khiến cô ta sững sờ hơn.
- Tại sao con lại hỏi vậy, mẹ đương nhiên về thăm con rồi.
- Chẳng phải mỗi lần mẹ về sẽ có việc gì đó à? Con chưa từng thấy mẹ thăm con.
Câu nói thứ hai cậu bé nói ra khiến cả bố và mẹ nó sững sờ. Anh không nghĩ con anh lại có thể nói chuyện như vậy. Anh cúi xuống nhìn thằng bé trong lòng anh thì anh mới chợt nhận ra đầu thằng bé cũng đang cúi gằm xuống, tay thì từ lúc nào nắm lại thành quyền thật chặt. Anh thấy rất đau lòng, anh lại càng muốn nhanh chóng tống cổ cô ta ra khỏi nhà của bố con anh nhanh hơn.
- Cô đi về đi, đêm rồi. Mai tôi sẽ nói chuyện với cô.
- Con.. tại sao con lại thế?
Cô ta phớt lờ lời nói của anh mà chất vấn con, cô ta không hề nhìn thấy sự tổn thương trong mắt thằng bé. Vẫn như trước cô ta chỉ quan tâm mỗi bản thân mình.
- Có phải con đàn bà đó cho con ăn nhầm thứ gì khồng? Tại sao dám nói với mẹ như thế?
Sốc, hai bố con anh cùng không hiểu cô ta đang nói cái gì. Cái nét mặt ganh ghét, cái giọng nói qua kẽ răng. Cô ta thực sự tới thăm con hay sao?
- Cô điên rồi. Ra khỏi nhà tôi.
Cô ta lúc này mới trừng mắt lên nhìn anh đầy oán hận:
- Sao? Tôi nói đúng à? Bản thân anh mê mệt cô ta thì thôi đi, lại còn dám đem con tới đây để lấy lòng con đàn bà ấy à?
Ghê tởm, anh muốn tát cô ta một cái cho tỉnh ra, nhưng con anh ở đây anh lại chẳng thể làm gì cả.
Lúc này thằng bé trong lòng anh mới bịt chặt tai lại rồi hét lên:
- Mẹ thôi đi, mẹ đi đi. Lần nào mẹ cũng cố cãi nhau với bố. Mẹ về làm gì, mẹ có về thăm con đâu..
Cô ta chộp lấy tay của con siết chặt lại mà hét:
- Con hét với mẹ đấy à.. mẹ đẻ con ra để con như thế à? Đồ bất hiếu.
Lúc này anh cũng kịp hất tay cô ra, nhìn cổ tay con bị đỏ lên hằn vết tay cũng vết cào đỏ, anh tức giận vô cùng:
- Cô thôi ngay đi. Cô làm mẹ nó ư? Cô xứng à? Con ở bên cô có ngày nào vui vẻ không. Cô toàn nhồi nhét vào đầu con những thứ u ám. Khó khăn lắm thằng bé mới vui vẻ lại thì cô lại về làm cái gì?
- Đó còn không phải do anh ư? Chẳng phải anh khiến tôi như vậy à? Kết hôn với tôi mà lòng còn vương vấn người khác. Người ta nói tôi cắm sừng anh. Nhưng ai biết là anh mới cắm sừng tôi..
- Cô đừng quên tại sao mà chúng ta kết hôn, tại sao lại sinh ra Đăng Khoa, cô khiến tôi ghê tởm..
Thằng bé nhìn bố mẹ nó cãi nhau mà chẳng biết làm gì. Nó chạy tới cầm cốc nước trên bàn rồi quăng xuống đất.
Nghe tiếng vỡ bố mẹ nó quay lại nhìn. Lúc này anh mới nhận ra anh đã lỡ lời. Anh cầm tay cô ta kéo ra ngoài rồi đuổi đi. Nói nếu cô ta không đi anh sẽ báo cảnh sát.
Sau khi cô ta đi rồi anh mới quay nhanh vào nhà nhìn con trai đang ôm gối ngồi bệt xuống sàn. Nhìn mảnh vỡ xung quanh anh thực sự sợ thằng bé có suy nghĩ dại dột.
Anh tiến lại ôm con, thằng bé nào có tội gì chứ, chẳng qua chỉ là một đứa bé. Anh nói với con trong hối hận:
- Bố xin lỗi, là bố lỡ lời.
Thằng bé thẫn thờ như cũ, nó không biểu hiện cảm xúc gì, nó hỏi bố nó:
- Có phải con thực sự là đứa không ai cần hay không?
Như có nhát dao đâm vào tim anh vậy, nhưng anh nghĩ có lẽ con còn đau đớn hơn anh lúc này.
- Sao có thể vậy được, bố cần con.. con là tài sản quý giá nhất của bố.
Tới lúc này nó mới òa lên khóc rồi ôm lấy bố nó. Bố cần nó, vậy là đủ rồi.
Đợi khi thằng bé ngừng khóc anh mới cùng con lên phòng. Lau mặt cho con, anh nhìn vào đôi mắt vẫn còn vằn đỏ.
- Con có giận bố không?
Thằng bé lắc đầu.
Anh thở dài rồi ôm lấy nó lần nữa.
- Chuyện của người lớn vốn rất phức tạp, con có thể hiểu từ từ. Nhưng chắc chắn một điều là bố chưa từng hối hận khi con ra đời.
- Trước đây là bố chưa quan tâm đến con, là bố không biết cách quan tâm con sao cho đúng. Là cô Thu An và bác Kiên cho bố dũng khí để sống cùng con như lúc này. Bố chỉ sợ bố chăm con không đủ tốt.. bố.. bố sai rồi.
Lặng yên nghe bố nó nói, nó chỉ khẽ gật đầu, rồi nó hỏi bố nó:
- Có phải cô Thu An khiến bố mẹ chia tay?
Câu hỏi của con khiến anh bối rối. Anh không biết trả lời như nào mới đúng.
- Không, là lỗi ở bố, cô ấy không có lỗi gì cả. Cô ấy chỉ gặp lại bố thời gian gần đây, con có tin lời bố nói không.
Thằng bé lại gật đầu, nó tin bố nhất, bố nói gì nó cũng tin. Dù rằng nó chưa hiểu hết.