Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,326 ❤︎ Bài viết: 3604 Tìm chủ đề
1238 16

Tháp đổ​


Ai lẩn thẩn đem màu tươi hoa lá

Rắc trên cành khô chết nhựa trong cây?

Ai khờ dại nhặt từng viên gạch rã

Băng bó sườn cổ tháp đã lung lay?


Cây dù gượng xanh lại ngày xuân cũ

Tháp dù mong hàn lại vết phong sương

Mộng ảo tất! Gió lùa cây xiêu đổ

Tháp chênh vênh tan sập dưới chân tường


Thi sĩ hỡi! Đi tìm chi vơ vẩn

Trong hồn già đã chết những yêu mơ?

Có lành đâu vết thương đầy oán hận

Có tan đâu khi uất tự bao giờ?


Này hãy nghe cả lâu đài xã hội

Chuyển rung trong biển máu ngập tràn trề

Này hãy nghe một thời đang hấp hối

Trong mồ đêm dĩ vãng sắp lui về


Hãy cắt đứt những dây đàn ca hát

Những sắc tàn vị nhạt của ngày qua

Nâng đón lấy màu xanh hương bát ngát

Của ngày mai muôn thuở với muôn hoa.

Tố Hữu

55432061492_2fd0e85353_o.png


Cảm nhận bài thơ Tháp Đổ – Tố Hữu​


Tháp Đổ mang một giọng điệu mạnh mẽ, quyết liệt và đầy khí thế. Đây không chỉ là bài thơ nói về một tòa tháp cũ kỹ đang sụp đổ, mà còn là lời tuyên ngôn về sự cáo chung của một thời đại và khát vọng hướng tới một cuộc sống mới. Đọc bài thơ, người ta cảm nhận rõ tinh thần cách mạng sôi nổi của Tố Hữu trong những năm đầu sáng tác.

Điều nổi bật nhất là cách nhà thơ sử dụng hình ảnh biểu tượng. Cây khô, tháp đổ, lâu đài cũ... đều gợi đến những giá trị đã lỗi thời, không còn sức sống. Dù có cố gắng níu kéo hay vá víu đến đâu, những gì đã mục nát cũng không thể hồi sinh. Qua đó, Tố Hữu bày tỏ quan điểm dứt khoát: cái cũ phải nhường chỗ cho cái mới, lịch sử không thể quay ngược.

Bài thơ cũng thể hiện sự phê phán đối với những con người còn nuối tiếc quá khứ. Nhà thơ cho rằng nếu chỉ mãi chìm trong những giấc mơ cũ, trong những nỗi buồn hay sự hoài niệm, con người sẽ không thể nhìn thấy những đổi thay đang diễn ra trước mắt. Vì thế, giọng thơ càng về cuối càng trở nên thôi thúc, như một lời kêu gọi hãy bước ra khỏi những gì đã tàn lụi để đón lấy tương lai.

Khổ thơ cuối mang đến một cảm giác rất sáng. Sau những hình ảnh đổ nát, u tối là màu xanh, hương thơm và muôn hoa của ngày mai. Đó là niềm tin mãnh liệt vào sự đổi thay của xã hội và sức sống của con người. Chính sự đối lập ấy đã tạo nên sức truyền cảm mạnh mẽ cho bài thơ.
 
Chỉnh sửa cuối:
1,648 ❤︎ Bài viết: 1938 Tìm chủ đề

Phân tích bài thơ Tháp Đổ​


Ngay từ khổ thơ đầu, Tố Hữu đã đặt ra những câu hỏi đầy tính phủ định:

"Ai lẩn thẩn đem màu tươi hoa lá

Rắc trên cành khô chết nhựa trong cây?

Ai khờ dại nhặt từng viên gạch rã

Băng bó sườn cổ tháp đã lung lay?"


Những hình ảnh "cành khô", "tháp đã lung lay" là những biểu tượng cho những gì đã cũ kỹ, suy tàn. Hai câu hỏi tu từ không nhằm tìm câu trả lời mà để khẳng định sự vô ích của việc cố níu kéo những điều đã hết sức sống.

Khổ thơ thứ hai tiếp tục phát triển hình tượng ấy:

"Cây dù gượng xanh lại ngày xuân cũ

Tháp dù mong hàn lại vết phong sương

Mộng ảo tất! Gió lùa cây xiêu đổ

Tháp chênh vênh tan sập dưới chân tường."


Điệp cấu trúc "dù.. Lại.." cho thấy mọi nỗ lực phục hồi đều chỉ là ảo tưởng. Câu cảm thán "Mộng ảo tất!" thể hiện thái độ dứt khoát của tác giả. Hình ảnh cây đổ và tháp sập không chỉ mang ý nghĩa hiện thực mà còn là biểu tượng cho sự sụp đổ tất yếu của một trật tự xã hội đã lỗi thời.

Đến khổ thơ thứ ba, lời thơ chuyển sang đối thoại trực tiếp:

"Thi sĩ hỡi! Đi tìm chi vơ vẩn

Trong hồn già đã chết những yêu mơ?"


Tiếng gọi "Thi sĩ hỡi!" là lời nhắn gửi đến những người nghệ sĩ còn chìm trong thế giới lãng mạn, bi quan và hoài niệm. Theo Tố Hữu, một tâm hồn đã mất đi sức sống thì không thể tạo nên những giá trị mới cho cuộc đời.

Hai câu thơ sau:

"Có lành đâu vết thương đầy oán hận

Có tan đâu khi uất tự bao giờ?"


Tiếp tục khẳng định rằng những đau thương, bất công của xã hội cũ không thể được xoa dịu bằng sự né tránh hay những lời ca buồn. Muốn chữa lành phải có một sự thay đổi tận gốc.

Khổ thơ thứ tư mở rộng tầm nhìn từ cá nhân đến xã hội:

"Này hãy nghe cả lâu đài xã hội

Chuyển rung trong biển máu ngập tràn trề.

Này hãy nghe một thời đang hấp hối

Trong mồ đêm dĩ vãng sắp lui về."


Điệp ngữ "Này hãy nghe" tạo nên âm hưởng mạnh mẽ như một lời thức tỉnh. "Lâu đài xã hội" và "một thời đang hấp hối" là những hình ảnh ẩn dụ về sự cáo chung của chế độ cũ. Tác giả tin rằng lịch sử đang chuyển mình và không thế lực nào có thể ngăn cản.

Khổ thơ cuối khép lại bằng lời kêu gọi đầy lạc quan:

"Hãy cắt đứt những dây đàn ca hát

Những sắc tàn vị nhạt của ngày qua

Nâng đón lấy màu xanh hương bát ngát

Của ngày mai muôn thuở với muôn hoa."


Động từ "cắt đứt" thể hiện thái độ dứt khoát với quá khứ đã cũ. Trái ngược với "sắc tàn vị nhạt" là "màu xanh", "hương bát ngát", "muôn hoa" – những hình ảnh tượng trưng cho tương lai tươi sáng và sức sống mới. Bài thơ kết thúc bằng niềm tin mạnh mẽ vào một ngày mai tốt đẹp hơn.

Về nghệ thuật, Tháp Đổ mang đậm phong cách thơ cách mạng thời kỳ đầu của Tố Hữu. Bài thơ sử dụng nhiều hình ảnh mang tính biểu tượng như cây khô, tháp đổ, lâu đài xã hội, ngày mai muôn hoa để diễn đạt những tư tưởng lớn. Hệ thống câu hỏi tu từ, câu cảm thán, điệp ngữ và những động từ mạnh đã tạo nên giọng thơ hùng hồn, giàu sức cổ vũ. Cảm hứng lãng mạn kết hợp với tinh thần chính luận giúp bài thơ vừa giàu hình tượng vừa có sức thuyết phục.

Tháp Đổ không chỉ phản ánh khát vọng đổi thay của một thời đại mà còn thể hiện niềm tin mãnh liệt của Tố Hữu vào tương lai. Qua hình tượng tháp đổ và mùa xuân mới, nhà thơ khẳng định quy luật vận động của lịch sử: Cái cũ sẽ lùi vào quá khứ để nhường chỗ cho những giá trị mới, tốt đẹp và giàu sức sống hơn.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back