Chương 461 Khoảng Cách Của Kim Bài
Ba ngày trôi qua nhanh chóng. Cuộc chiến phòng vé giữa hai bộ phim vẫn chưa chính thức khép lại, nhưng sự chú ý của toàn bộ giới giải trí đã dần chuyển hướng sang một chiến trường khác, nóng bỏng và đầy kịch tính không kém. Chiến trường âm nhạc. Và nguyên nhân khiến mọi người đều hướng mắt về đây chỉ có một: Ca khúc Người Cô Độc Trên Đỉnh do Thiên Quang trình bày, sáng tác bởi Tinh Dạ. Tác phẩm này sẽ chính thức đối đầu trực tiếp với ca khúc mới của Lý Thừa, một nhạc sĩ đã từng đạt giải thưởng Kim Bài, tượng trưng cho vị trí cao quý và sự công nhận của toàn ngành.
Tại phòng thu, bản thu lần thứ sáu vừa kết thúc. Thiên Quang tháo tai nghe ra với vẻ mặt chưa thực sự hài lòng. Nhạc sĩ phối nhạc ngồi bên cạnh ngạc nhiên hỏi: Chỗ nào chưa tốt ạ? Đoạn cuối cùng vẫn chưa đủ sức nặng. Nhưng theo tôi nghe thì đã rất hoàn hảo rồi. Thiên Quang lắc đầu một cách chắc chắn: Chưa đủ. Anh nhìn lại lời bài hát trên màn hình, giọng nói chậm rãi nhưng đầy yêu cầu: Bài hát này không thể chỉ hát hay về mặt kỹ thuật. Phải hát ra được cảm giác cô đơn, lạnh lẽo nhưng kiên cường của một người đang đứng một mình trên đỉnh cao nhất. Cả phòng thu lập tức im lặng. Đây là lần đầu tiên mọi người thấy Thiên Quang nghiêm túc và khắt khe đến mức này. Quản lý tiến tới hỏi: Chúng ta có cần gọi Tinh Dạ đến cùng nghe và chỉnh sửa không ạ. Thiên Quang suy nghĩ một lát rồi trả lời: Không cần. Đừng làm phiền anh ấy. Bản thân chúng ta phải cố gắng hoàn thiện cho thật tốt.
Cùng lúc đó tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch đang xem báo cáo số liệu về bản demo. Sau khi nghe thử nội bộ, mọi phản hồi đều vô cùng tích cực. Nhưng anh vẫn không vội vàng quyết định thời gian phát hành. Lâm Nhiên đứng bên cạnh hỏi: Lục tổng, chúng ta có cần đẩy mạnh quảng bá trước ngày phát hành để tạo sức hút không. Lục Trạch lắc đầu: Chưa cần. Nhưng đối thủ là Lý Thừa, một vị Kim Bài có sức ảnh hưởng rất lớn. Lục Trạch đặt tập tài liệu xuống bàn, ánh mắt bình tĩnh và tỉnh táo: Chính vì đối thủ là Kim Bài, chúng ta càng không nên để truyền thông biến cuộc đối đầu này thành một trận chiến giữa hai danh hiệu hay hai cái tên. Hãy để chính ca khúc nói lên tất cả. Lâm Nhiên gật đầu, hiểu rõ ý đồ của Lục Trạch.
Buổi chiều, bảng xếp hạng nhạc sĩ trong nước chính thức được cập nhật. Ba vị trí dẫn đầu đều là những cái tên đã được công nhận là Kim Bài: Lý Thừa, Trương Viễn, Hàn Mặc. Và ở vị trí thứ mười bảy, cái tên Tinh Dạ đang hiện ra rõ ràng. Con số này chưa thực sự cao, nhưng tốc độ tăng trưởng của Tinh Dạ trong vòng một năm qua khiến không ít người trong giới phải kinh ngạc. Chỉ một năm trước, hầu như không ai biết Tinh Dạ là ai. Còn bây giờ, cái tên này đã chính thức bước vào nhóm hai mươi nhạc sĩ có ảnh hưởng lớn nhất trên toàn quốc.
Trên diễn đàn âm nhạc lớn nhất, một bài viết thu hút sự chú ý của hàng nghìn người: Tinh Dạ hiện còn bao xa mới đủ tư cách được gọi là Kim Bài? Bình luận xuất hiện nhanh như nước chảy. Một người viết: Ít nhất phải có những tác phẩm đủ sức đứng vững và cạnh tranh ngang bằng với những vị Kim Bài hiện tại. Một người khác phản bác: Tinh Dạ đã có rất nhiều ca khúc nổi tiếng và được khán giả yêu thích rồi mà. Một tài khoản đã tham gia diễn đàn nhiều năm trả lời một cách sâu sắc: Nổi tiếng chỉ là sự yêu thích của khán giả. Còn Kim Bài là vị trí và sự công nhận của toàn ngành. Không phải chỉ có một hai ca khúc thịnh hành là đủ. Bình luận này nhận được hàng nghìn lượt tán thành. Lục Trạch tình cờ đọc được bài viết, không hề cảm thấy tức giận hay bất mãn. Ngược lại, anh hoàn toàn đồng ý. Anh hiểu rõ: Giải thưởng Kim Bài không phải là danh hiệu mà bất kỳ hệ thống hay cá nhân nào có thể trao tặng tùy tiện. Muốn thực sự có được nó, phải được cả giới công nhận, cả về năng lực lẫn vị trí.
Cùng ngày, tại mặt trận điện ảnh, Bên Kia Mùa Hạ bước vào tuần thứ hai công chiếu. Doanh thu vẫn duy trì mức ổn định và cao hơn nhiều bộ phim khác cùng thời điểm. Tổng doanh thu đã đạt một phẩy hai mươi mốt tỷ đồng. Trong khi đó, phim của Hoàng Triều dừng ở mức một phẩy không bốn tỷ đồng. Khoảng cách giữa hai bên tiếp tục được mở rộng. Các hệ thống rạp chiếu phim bắt đầu giữ suất chiếu của Bên Kia Mùa Hạ ở những khung giờ vàng và thuận lợi nhất. Không còn vì bất kỳ quan hệ hay giao dịch nào. Mà đơn giản là vì.. Phim bán được vé, khán giả vẫn liên tục đến xem.
Chiều hôm đó, Tạ Hành tham dự một buổi giao lưu với khán giả. Một khán giả đặt câu hỏi: Anh có tin Bên Kia Mùa Hạ sẽ vượt mốc hai tỷ đồng doanh thu không. Tạ Hành suy nghĩ một lát rồi trả lời: Có khả năng. Anh rất tự tin vào tác phẩm của mình sao. Tạ Hành lắc đầu một cách chân thành: Không hề tự tin tuyệt đối. Toàn bộ khán giả trong hội trường bật cười thích thú. Tạ Hành tiếp tục nói: Phim vẫn còn nhiều ngày chiếu. Quyền quyết định cuối cùng luôn thuộc về khán giả. Một người khác đứng lên hỏi: Vậy mục tiêu doanh thu mà anh mong muốn đạt được là bao nhiêu. Tạ Hành lắc đầu nhẹ nhàng: Tôi không đặt ra con số cụ thể. Điều tôi thực sự mong muốn, là bộ phim này sẽ được khán giả nhớ đến rất lâu sau khi rời rạp. Câu trả lời này nhanh chóng được lan truyền trên mạng và trở thành chủ đề bàn luận với vô số lời khen ngợi.
Sau buổi giao lưu, Tạ Hành nhận được một thông báo quan trọng. Ban tổ chức một liên hoan phim quốc tế danh giá đã gửi lời mời chính thức, mời Bên Kia Mùa Hạ tham dự cuộc thi và triển lãm phim. Lâm Nhiên hỏi: Chúng ta có nhận lời mời không. Nhận. Việc tham dự có ảnh hưởng đến lịch quay bộ phim mới không. Có thể điều chỉnh để phù hợp. Vậy tôi sẽ sắp xếp mọi việc ngay. Tạ Hành gật đầu. Đây là bước tiến quan trọng, chứng minh rằng điện ảnh do Tinh Vân sản xuất đã bắt đầu bước ra khỏi phạm vi thị trường trong nước, hướng tới tầm vóc quốc tế.
Tin tức này nhanh chóng lan truyền đến nhà họ Lục. Mẹ Lục cầm tờ báo, ánh mắt đầy sự ngạc nhiên: Liên hoan phim quốc tế.. Thật không ngờ. Cha Lục gật đầu với vẻ mặt phức tạp: Đúng vậy. Lục Thành cũng đang đọc tin tức trên điện thoại, không nói một lời. Nhưng lần này, trong lòng cậu không còn chỉ là sự nghi ngờ mơ hồ như trước. Cậu bắt đầu ngồi xuống, tìm hiểu kỹ lưỡng toàn bộ hành trình phát triển của Tạ Hành từ ngày đầu tiên xuất hiện trên truyền thông. Từng bộ phim. Từng cuộc phỏng vấn. Từng lần xuất hiện công khai. Càng tìm hiểu, cậu càng nhận ra một điều đáng kinh ngạc: Tạ Hành dường như luôn xuất hiện vào những khoảng thời gian mà Lục Trạch biến mất khỏi tầm mắt của gia đình.
Lục Thành mở lại lịch sinh hoạt cũ của gia đình. Ngày Tạ Hành bắt đầu quay bộ phim đầu tiên, Lục Trạch nói với gia đình rằng anh bận công việc và không thể về nhà thường xuyên. Ngày Tạ Hành vào giai đoạn hậu kỳ phim, Lục Trạch thông báo phải đi công tác dài ngày. Ngày Tạ Hành bước lên sân khấu nhận giải thưởng Đạo diễn xuất sắc, Lục Trạch cũng nói rằng anh sẽ tham dự một sự kiện quan trọng và không thể về nhà ăn tối. Ba mốc thời gian quan trọng nhất trong sự nghiệp của Tạ Hành, đều gần như trùng khớp hoàn toàn với những khoảng thời gian Lục Trạch vắng mặt. Lục Thành nhìn dòng thời gian trên màn hình, sắc mặt dần thay đổi. Cậu lẩm bẩm một mình với giọng đầy kinh ngạc: Không thể có sự trùng hợp hoàn hảo đến mức này..
Tại mảng văn học, cuộc bình chọn do độc giả bình chọn chính thức mở ra vào ngày hôm đó. Tác phẩm của Vô Danh ngay ngày đầu đã đứng ở vị trí thứ tám. Chưa phải vị trí cao nhất, nhưng số lượt bình chọn tăng với tốc độ khiến mọi người đều phải kinh ngạc. Nhiều tác giả lớn và có ảnh hưởng cũng tham gia cuộc bình chọn này, khiến cuộc cạnh tranh trở nên vô cùng gay gắt. Biên tập viên gọi điện hỏi: Chúng ta có cần vận động độc giả bình chọn cho tác phẩm không. Vô Danh trả lời một cách chắc chắn: Không cần. Nhưng hiện tại mới chỉ đứng thứ tám. Không sao cả. Anh không mong muốn chiến thắng sao. Mong muốn chứ. Nhưng nếu thắng.. Vô Danh ngừng lại một lát rồi nói tiếp: Thì phải thắng hoàn toàn bằng chính nội dung tác phẩm, chứ không phải bằng bất kỳ hình thức vận động nào.
Buổi tối, Lục Trạch ngồi một mình trong phòng làm việc. Trước mặt anh là ba bảng số liệu cập nhật liên tục. Mảng điện ảnh với thân phận Tạ Hành vẫn đang tiến về phía trước một cách vững chắc. Mảng văn học với thân phận Vô Danh phát triển đều đặn và ổn định. Mảng âm nhạc với thân phận Tinh Dạ hiện đang đứng ở vị trí mười bảy. Ba lĩnh vực đều đang phát triển tốt, nhưng tốc độ lại không giống nhau. Điện ảnh đang tiến nhanh nhất. Văn học đi đều bước. Còn âm nhạc.. Đang đứng ở ngã rẽ quan trọng nhất. Muốn bước vào hàng ngũ những nhạc sĩ được công nhận là Kim Bài, không thể chỉ dựa vào vài ca khúc thịnh hành. Phải có một tác phẩm đủ sức lay động toàn bộ giới âm nhạc và thay đổi nhận thức của mọi người. Và Người Cô Độc Trên Đỉnh.. Chính là tác phẩm có thể tạo ra bước ngoặt đó.
Đúng không giờ, thông báo chính thức thời gian phát hành được công bố trên toàn bộ các nền tảng âm nhạc. Người Cô Độc Trên Đỉnh do Thiên Quang trình bày, sáng tác bởi Tinh Dạ. Cùng lúc đó, ca khúc Vương Triều Mới của Lý Thừa cũng chính thức phát hành. Hai tác phẩm. Hai cái tên. Một người đã đứng trên đỉnh cao và được công nhận là Kim Bài. Một người vẫn đang cố gắng từng bước để có thể bước lên cùng một vị trí.
Một phút sau không giờ, số lượt nghe bắt đầu tăng vọt. Một trăm nghìn. Năm trăm nghìn. Một triệu. Hai nền tảng âm nhạc lớn nhất nước gần như đồng thời rơi vào tình trạng quá tải. Đến nửa giờ, số liệu cập nhật: Vương Triều Mới bốn phẩy tám triệu lượt nghe. Người Cô Độc Trên Đỉnh năm phẩy hai triệu lượt nghe. Khoảng cách ban đầu rất nhỏ, gần như ngang bằng nhau. Đến hai giờ sáng, Vương Triều Mới vượt lên với mười ba phẩy bảy triệu lượt nghe. Người Cô Độc Trên Đỉnh đạt mười ba phẩy một triệu lượt nghe. Lý Thừa tạm dẫn đầu. Điều này hoàn toàn không nằm ngoài dự đoán. Bởi vị Kim Bài có lượng người hâm mộ vô cùng lớn và trung thành. Nhưng khi ánh sáng ban ngày xuất hiện, mọi thứ bắt đầu thay đổi theo một hướng không ai ngờ tới.
Tám giờ sáng, một đoạn clip ngắn chỉ ba mươi giây được đăng lên mạng xã hội. Không phải tài khoản chính thức, mà chỉ là một khán giả quay lại màn hình điện thoại khi đang nghe nhạc. Đoạn clip ghi lại phần điệp khúc cuối của Người Cô Độc Trên Đỉnh. Câu hát vang lên đầy sự lạnh lẽo và kiên cường: Một người đứng trên đỉnh cao, nhưng phía sau không còn ai đi cùng. Chỉ trong vài giờ ngắn, đoạn clip này bùng nổ trên toàn bộ mạng xã hội. Một giờ sau công bố: Ba triệu lượt xem. Hai giờ: Mười một triệu. Ba giờ: Hai mươi bảy triệu lượt xem và chia sẻ.
Mười một giờ trưa, bảng xếp hạng ca khúc chính thức được cập nhật. Ở vị trí số một: Người Cô Độc Trên Đỉnh, Thiên Quang trình bày, Tinh Dạ sáng tác. Vị trí thứ hai: Vương Triều Mới, Lý Thừa. Toàn bộ giới âm nhạc trong nước lặng đi trong vài giây. Sau đó lập tức bùng nổ trong sự kinh ngạc và phấn khích. Tinh Dạ đã chính thức vượt lên trên vị Kim Bài! Nhưng Lục Trạch nhìn con số trên màn hình, không hề có nụ cười chiến thắng trên mặt. Anh chỉ nói một cách bình thản: Đây mới chỉ là ngày đầu tiên thôi. Bởi anh hiểu rõ một điều: Vượt qua một vị Kim Bài trong một ngày không có nghĩa là bản thân mình đã trở thành Kim Bài. Nhưng chiến thắng này đã chứng minh một sự thật quan trọng nhất: Tinh Dạ.. Đã hoàn toàn đủ tư cách đứng trên cùng một sân đấu với những người đứng trên đỉnh cao nhất.
Cuối ngày, tổng số lượt nghe được công bố. Người Cô Độc Trên Đỉnh tám mươi sáu phẩy bốn triệu. Vương Triều Mới tám mươi hai phẩy một triệu. Tinh Dạ đã chiến thắng trong cuộc đua ngày đầu. Nhưng bảng xếp hạng tổng thể về vị trí nhạc sĩ vẫn chưa thay đổi ngay. Tên Tinh Dạ vẫn đang đứng ở vị trí mười bảy. Lục Trạch nhìn con số đó, khẽ mỉm cười một cách tự nhủ: Còn một khoảng cách rất dài. Điện thoại trên bàn rung nhẹ, một tin nhắn từ Thiên Quang đến: Tôi nghĩ.. Anh sắp không thể giấu được bản thân mình nữa rồi. Lục Trạch đọc dòng chữ, không trả lời. Bởi anh hiểu rõ: Thiên Quang nói hoàn toàn đúng. Tinh Dạ đang tiến lên quá nhanh và tạo ra những tác phẩm quá ấn tượng. Và khi một người vô danh liên tục tạo ra những tác phẩm đủ sức cạnh tranh và chiến thắng những vị Kim Bài.. Sớm muộn gì, toàn bộ giới âm nhạc cũng sẽ bắt đầu đặt ra một câu hỏi: Tinh Dạ rốt cuộc là ai?
HẾT CHƯƠNG 461
Ba ngày trôi qua nhanh chóng. Cuộc chiến phòng vé giữa hai bộ phim vẫn chưa chính thức khép lại, nhưng sự chú ý của toàn bộ giới giải trí đã dần chuyển hướng sang một chiến trường khác, nóng bỏng và đầy kịch tính không kém. Chiến trường âm nhạc. Và nguyên nhân khiến mọi người đều hướng mắt về đây chỉ có một: Ca khúc Người Cô Độc Trên Đỉnh do Thiên Quang trình bày, sáng tác bởi Tinh Dạ. Tác phẩm này sẽ chính thức đối đầu trực tiếp với ca khúc mới của Lý Thừa, một nhạc sĩ đã từng đạt giải thưởng Kim Bài, tượng trưng cho vị trí cao quý và sự công nhận của toàn ngành.
Tại phòng thu, bản thu lần thứ sáu vừa kết thúc. Thiên Quang tháo tai nghe ra với vẻ mặt chưa thực sự hài lòng. Nhạc sĩ phối nhạc ngồi bên cạnh ngạc nhiên hỏi: Chỗ nào chưa tốt ạ? Đoạn cuối cùng vẫn chưa đủ sức nặng. Nhưng theo tôi nghe thì đã rất hoàn hảo rồi. Thiên Quang lắc đầu một cách chắc chắn: Chưa đủ. Anh nhìn lại lời bài hát trên màn hình, giọng nói chậm rãi nhưng đầy yêu cầu: Bài hát này không thể chỉ hát hay về mặt kỹ thuật. Phải hát ra được cảm giác cô đơn, lạnh lẽo nhưng kiên cường của một người đang đứng một mình trên đỉnh cao nhất. Cả phòng thu lập tức im lặng. Đây là lần đầu tiên mọi người thấy Thiên Quang nghiêm túc và khắt khe đến mức này. Quản lý tiến tới hỏi: Chúng ta có cần gọi Tinh Dạ đến cùng nghe và chỉnh sửa không ạ. Thiên Quang suy nghĩ một lát rồi trả lời: Không cần. Đừng làm phiền anh ấy. Bản thân chúng ta phải cố gắng hoàn thiện cho thật tốt.
Cùng lúc đó tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch đang xem báo cáo số liệu về bản demo. Sau khi nghe thử nội bộ, mọi phản hồi đều vô cùng tích cực. Nhưng anh vẫn không vội vàng quyết định thời gian phát hành. Lâm Nhiên đứng bên cạnh hỏi: Lục tổng, chúng ta có cần đẩy mạnh quảng bá trước ngày phát hành để tạo sức hút không. Lục Trạch lắc đầu: Chưa cần. Nhưng đối thủ là Lý Thừa, một vị Kim Bài có sức ảnh hưởng rất lớn. Lục Trạch đặt tập tài liệu xuống bàn, ánh mắt bình tĩnh và tỉnh táo: Chính vì đối thủ là Kim Bài, chúng ta càng không nên để truyền thông biến cuộc đối đầu này thành một trận chiến giữa hai danh hiệu hay hai cái tên. Hãy để chính ca khúc nói lên tất cả. Lâm Nhiên gật đầu, hiểu rõ ý đồ của Lục Trạch.
Buổi chiều, bảng xếp hạng nhạc sĩ trong nước chính thức được cập nhật. Ba vị trí dẫn đầu đều là những cái tên đã được công nhận là Kim Bài: Lý Thừa, Trương Viễn, Hàn Mặc. Và ở vị trí thứ mười bảy, cái tên Tinh Dạ đang hiện ra rõ ràng. Con số này chưa thực sự cao, nhưng tốc độ tăng trưởng của Tinh Dạ trong vòng một năm qua khiến không ít người trong giới phải kinh ngạc. Chỉ một năm trước, hầu như không ai biết Tinh Dạ là ai. Còn bây giờ, cái tên này đã chính thức bước vào nhóm hai mươi nhạc sĩ có ảnh hưởng lớn nhất trên toàn quốc.
Trên diễn đàn âm nhạc lớn nhất, một bài viết thu hút sự chú ý của hàng nghìn người: Tinh Dạ hiện còn bao xa mới đủ tư cách được gọi là Kim Bài? Bình luận xuất hiện nhanh như nước chảy. Một người viết: Ít nhất phải có những tác phẩm đủ sức đứng vững và cạnh tranh ngang bằng với những vị Kim Bài hiện tại. Một người khác phản bác: Tinh Dạ đã có rất nhiều ca khúc nổi tiếng và được khán giả yêu thích rồi mà. Một tài khoản đã tham gia diễn đàn nhiều năm trả lời một cách sâu sắc: Nổi tiếng chỉ là sự yêu thích của khán giả. Còn Kim Bài là vị trí và sự công nhận của toàn ngành. Không phải chỉ có một hai ca khúc thịnh hành là đủ. Bình luận này nhận được hàng nghìn lượt tán thành. Lục Trạch tình cờ đọc được bài viết, không hề cảm thấy tức giận hay bất mãn. Ngược lại, anh hoàn toàn đồng ý. Anh hiểu rõ: Giải thưởng Kim Bài không phải là danh hiệu mà bất kỳ hệ thống hay cá nhân nào có thể trao tặng tùy tiện. Muốn thực sự có được nó, phải được cả giới công nhận, cả về năng lực lẫn vị trí.
Cùng ngày, tại mặt trận điện ảnh, Bên Kia Mùa Hạ bước vào tuần thứ hai công chiếu. Doanh thu vẫn duy trì mức ổn định và cao hơn nhiều bộ phim khác cùng thời điểm. Tổng doanh thu đã đạt một phẩy hai mươi mốt tỷ đồng. Trong khi đó, phim của Hoàng Triều dừng ở mức một phẩy không bốn tỷ đồng. Khoảng cách giữa hai bên tiếp tục được mở rộng. Các hệ thống rạp chiếu phim bắt đầu giữ suất chiếu của Bên Kia Mùa Hạ ở những khung giờ vàng và thuận lợi nhất. Không còn vì bất kỳ quan hệ hay giao dịch nào. Mà đơn giản là vì.. Phim bán được vé, khán giả vẫn liên tục đến xem.
Chiều hôm đó, Tạ Hành tham dự một buổi giao lưu với khán giả. Một khán giả đặt câu hỏi: Anh có tin Bên Kia Mùa Hạ sẽ vượt mốc hai tỷ đồng doanh thu không. Tạ Hành suy nghĩ một lát rồi trả lời: Có khả năng. Anh rất tự tin vào tác phẩm của mình sao. Tạ Hành lắc đầu một cách chân thành: Không hề tự tin tuyệt đối. Toàn bộ khán giả trong hội trường bật cười thích thú. Tạ Hành tiếp tục nói: Phim vẫn còn nhiều ngày chiếu. Quyền quyết định cuối cùng luôn thuộc về khán giả. Một người khác đứng lên hỏi: Vậy mục tiêu doanh thu mà anh mong muốn đạt được là bao nhiêu. Tạ Hành lắc đầu nhẹ nhàng: Tôi không đặt ra con số cụ thể. Điều tôi thực sự mong muốn, là bộ phim này sẽ được khán giả nhớ đến rất lâu sau khi rời rạp. Câu trả lời này nhanh chóng được lan truyền trên mạng và trở thành chủ đề bàn luận với vô số lời khen ngợi.
Sau buổi giao lưu, Tạ Hành nhận được một thông báo quan trọng. Ban tổ chức một liên hoan phim quốc tế danh giá đã gửi lời mời chính thức, mời Bên Kia Mùa Hạ tham dự cuộc thi và triển lãm phim. Lâm Nhiên hỏi: Chúng ta có nhận lời mời không. Nhận. Việc tham dự có ảnh hưởng đến lịch quay bộ phim mới không. Có thể điều chỉnh để phù hợp. Vậy tôi sẽ sắp xếp mọi việc ngay. Tạ Hành gật đầu. Đây là bước tiến quan trọng, chứng minh rằng điện ảnh do Tinh Vân sản xuất đã bắt đầu bước ra khỏi phạm vi thị trường trong nước, hướng tới tầm vóc quốc tế.
Tin tức này nhanh chóng lan truyền đến nhà họ Lục. Mẹ Lục cầm tờ báo, ánh mắt đầy sự ngạc nhiên: Liên hoan phim quốc tế.. Thật không ngờ. Cha Lục gật đầu với vẻ mặt phức tạp: Đúng vậy. Lục Thành cũng đang đọc tin tức trên điện thoại, không nói một lời. Nhưng lần này, trong lòng cậu không còn chỉ là sự nghi ngờ mơ hồ như trước. Cậu bắt đầu ngồi xuống, tìm hiểu kỹ lưỡng toàn bộ hành trình phát triển của Tạ Hành từ ngày đầu tiên xuất hiện trên truyền thông. Từng bộ phim. Từng cuộc phỏng vấn. Từng lần xuất hiện công khai. Càng tìm hiểu, cậu càng nhận ra một điều đáng kinh ngạc: Tạ Hành dường như luôn xuất hiện vào những khoảng thời gian mà Lục Trạch biến mất khỏi tầm mắt của gia đình.
Lục Thành mở lại lịch sinh hoạt cũ của gia đình. Ngày Tạ Hành bắt đầu quay bộ phim đầu tiên, Lục Trạch nói với gia đình rằng anh bận công việc và không thể về nhà thường xuyên. Ngày Tạ Hành vào giai đoạn hậu kỳ phim, Lục Trạch thông báo phải đi công tác dài ngày. Ngày Tạ Hành bước lên sân khấu nhận giải thưởng Đạo diễn xuất sắc, Lục Trạch cũng nói rằng anh sẽ tham dự một sự kiện quan trọng và không thể về nhà ăn tối. Ba mốc thời gian quan trọng nhất trong sự nghiệp của Tạ Hành, đều gần như trùng khớp hoàn toàn với những khoảng thời gian Lục Trạch vắng mặt. Lục Thành nhìn dòng thời gian trên màn hình, sắc mặt dần thay đổi. Cậu lẩm bẩm một mình với giọng đầy kinh ngạc: Không thể có sự trùng hợp hoàn hảo đến mức này..
Tại mảng văn học, cuộc bình chọn do độc giả bình chọn chính thức mở ra vào ngày hôm đó. Tác phẩm của Vô Danh ngay ngày đầu đã đứng ở vị trí thứ tám. Chưa phải vị trí cao nhất, nhưng số lượt bình chọn tăng với tốc độ khiến mọi người đều phải kinh ngạc. Nhiều tác giả lớn và có ảnh hưởng cũng tham gia cuộc bình chọn này, khiến cuộc cạnh tranh trở nên vô cùng gay gắt. Biên tập viên gọi điện hỏi: Chúng ta có cần vận động độc giả bình chọn cho tác phẩm không. Vô Danh trả lời một cách chắc chắn: Không cần. Nhưng hiện tại mới chỉ đứng thứ tám. Không sao cả. Anh không mong muốn chiến thắng sao. Mong muốn chứ. Nhưng nếu thắng.. Vô Danh ngừng lại một lát rồi nói tiếp: Thì phải thắng hoàn toàn bằng chính nội dung tác phẩm, chứ không phải bằng bất kỳ hình thức vận động nào.
Buổi tối, Lục Trạch ngồi một mình trong phòng làm việc. Trước mặt anh là ba bảng số liệu cập nhật liên tục. Mảng điện ảnh với thân phận Tạ Hành vẫn đang tiến về phía trước một cách vững chắc. Mảng văn học với thân phận Vô Danh phát triển đều đặn và ổn định. Mảng âm nhạc với thân phận Tinh Dạ hiện đang đứng ở vị trí mười bảy. Ba lĩnh vực đều đang phát triển tốt, nhưng tốc độ lại không giống nhau. Điện ảnh đang tiến nhanh nhất. Văn học đi đều bước. Còn âm nhạc.. Đang đứng ở ngã rẽ quan trọng nhất. Muốn bước vào hàng ngũ những nhạc sĩ được công nhận là Kim Bài, không thể chỉ dựa vào vài ca khúc thịnh hành. Phải có một tác phẩm đủ sức lay động toàn bộ giới âm nhạc và thay đổi nhận thức của mọi người. Và Người Cô Độc Trên Đỉnh.. Chính là tác phẩm có thể tạo ra bước ngoặt đó.
Đúng không giờ, thông báo chính thức thời gian phát hành được công bố trên toàn bộ các nền tảng âm nhạc. Người Cô Độc Trên Đỉnh do Thiên Quang trình bày, sáng tác bởi Tinh Dạ. Cùng lúc đó, ca khúc Vương Triều Mới của Lý Thừa cũng chính thức phát hành. Hai tác phẩm. Hai cái tên. Một người đã đứng trên đỉnh cao và được công nhận là Kim Bài. Một người vẫn đang cố gắng từng bước để có thể bước lên cùng một vị trí.
Một phút sau không giờ, số lượt nghe bắt đầu tăng vọt. Một trăm nghìn. Năm trăm nghìn. Một triệu. Hai nền tảng âm nhạc lớn nhất nước gần như đồng thời rơi vào tình trạng quá tải. Đến nửa giờ, số liệu cập nhật: Vương Triều Mới bốn phẩy tám triệu lượt nghe. Người Cô Độc Trên Đỉnh năm phẩy hai triệu lượt nghe. Khoảng cách ban đầu rất nhỏ, gần như ngang bằng nhau. Đến hai giờ sáng, Vương Triều Mới vượt lên với mười ba phẩy bảy triệu lượt nghe. Người Cô Độc Trên Đỉnh đạt mười ba phẩy một triệu lượt nghe. Lý Thừa tạm dẫn đầu. Điều này hoàn toàn không nằm ngoài dự đoán. Bởi vị Kim Bài có lượng người hâm mộ vô cùng lớn và trung thành. Nhưng khi ánh sáng ban ngày xuất hiện, mọi thứ bắt đầu thay đổi theo một hướng không ai ngờ tới.
Tám giờ sáng, một đoạn clip ngắn chỉ ba mươi giây được đăng lên mạng xã hội. Không phải tài khoản chính thức, mà chỉ là một khán giả quay lại màn hình điện thoại khi đang nghe nhạc. Đoạn clip ghi lại phần điệp khúc cuối của Người Cô Độc Trên Đỉnh. Câu hát vang lên đầy sự lạnh lẽo và kiên cường: Một người đứng trên đỉnh cao, nhưng phía sau không còn ai đi cùng. Chỉ trong vài giờ ngắn, đoạn clip này bùng nổ trên toàn bộ mạng xã hội. Một giờ sau công bố: Ba triệu lượt xem. Hai giờ: Mười một triệu. Ba giờ: Hai mươi bảy triệu lượt xem và chia sẻ.
Mười một giờ trưa, bảng xếp hạng ca khúc chính thức được cập nhật. Ở vị trí số một: Người Cô Độc Trên Đỉnh, Thiên Quang trình bày, Tinh Dạ sáng tác. Vị trí thứ hai: Vương Triều Mới, Lý Thừa. Toàn bộ giới âm nhạc trong nước lặng đi trong vài giây. Sau đó lập tức bùng nổ trong sự kinh ngạc và phấn khích. Tinh Dạ đã chính thức vượt lên trên vị Kim Bài! Nhưng Lục Trạch nhìn con số trên màn hình, không hề có nụ cười chiến thắng trên mặt. Anh chỉ nói một cách bình thản: Đây mới chỉ là ngày đầu tiên thôi. Bởi anh hiểu rõ một điều: Vượt qua một vị Kim Bài trong một ngày không có nghĩa là bản thân mình đã trở thành Kim Bài. Nhưng chiến thắng này đã chứng minh một sự thật quan trọng nhất: Tinh Dạ.. Đã hoàn toàn đủ tư cách đứng trên cùng một sân đấu với những người đứng trên đỉnh cao nhất.
Cuối ngày, tổng số lượt nghe được công bố. Người Cô Độc Trên Đỉnh tám mươi sáu phẩy bốn triệu. Vương Triều Mới tám mươi hai phẩy một triệu. Tinh Dạ đã chiến thắng trong cuộc đua ngày đầu. Nhưng bảng xếp hạng tổng thể về vị trí nhạc sĩ vẫn chưa thay đổi ngay. Tên Tinh Dạ vẫn đang đứng ở vị trí mười bảy. Lục Trạch nhìn con số đó, khẽ mỉm cười một cách tự nhủ: Còn một khoảng cách rất dài. Điện thoại trên bàn rung nhẹ, một tin nhắn từ Thiên Quang đến: Tôi nghĩ.. Anh sắp không thể giấu được bản thân mình nữa rồi. Lục Trạch đọc dòng chữ, không trả lời. Bởi anh hiểu rõ: Thiên Quang nói hoàn toàn đúng. Tinh Dạ đang tiến lên quá nhanh và tạo ra những tác phẩm quá ấn tượng. Và khi một người vô danh liên tục tạo ra những tác phẩm đủ sức cạnh tranh và chiến thắng những vị Kim Bài.. Sớm muộn gì, toàn bộ giới âm nhạc cũng sẽ bắt đầu đặt ra một câu hỏi: Tinh Dạ rốt cuộc là ai?
HẾT CHƯƠNG 461
