Chương 441 Hai Người Khiêu Chiến
Sáng hôm sau, cái tên Tạ Hành vẫn nằm trong nhóm từ khóa được tìm kiếm nhiều nhất trên mọi nền tảng. Nhưng điều khiến giới điện ảnh thực sự chú ý lại là số liệu phòng vé ngày đầu công chiếu. Hoàng Triều đạt hai mươi bảy phẩy tám tỷ đồng. Tinh Vân đạt mười lăm phẩy chín tỷ đồng. Khoảng cách về doanh thu vẫn rất lớn. Nhưng nếu so với những dự đoán ban đầu trước ngày công chiếu, Tinh Vân đã giành được một chiến thắng quan trọng hơn cả con số tiền bạc. Đó không phải chiến thắng trên bảng tổng hợp doanh thu. Mà là chiến thắng về vị thế. Từ chỗ bị xem là đối thủ không có cửa thắng, Tinh Vân đã chính thức giành được quyền để mọi người xem mình như một đối thủ thực sự.
Tám giờ sáng, cuộc họp tại Tinh Vân bắt đầu đúng giờ. Dương Khải đặt báo cáo số liệu lên bàn, giọng có chút phấn khởi: Có một tin tốt. Suất chiếu cho ngày hôm nay đã được các rạp chủ động tăng thêm. Lục Trạch ngẩng đầu: Tăng bao nhiêu. Gần mười hai phần trăm so với ngày đầu. Lâm Nhiên tiếp lời: Đặc biệt là các suất chiếu vào giờ vàng buổi tối, một số cụm rạp đã chủ động giảm suất chiếu phim của Hoàng Triều để bổ sung suất cho chúng ta. Trong phòng có vài tiếng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng Lục Trạch vẫn giữ vẻ bình thản, giọng nói không hề có chút mừng rỡ: Đừng vội mừng. Mọi người cùng nhìn về phía anh. Phim mới chỉ công chiếu được ngày thứ hai. Chúng ta cần quan sát thêm ít nhất ba ngày nữa mới biết được xu hướng thực sự. Anh nhìn mọi người một lượt rồi tiếp tục: Tiếp tục quảng bá theo kế hoạch thông thường. Tuyệt đối không đưa ra bất kỳ bình luận nào nhắm vào đối thủ. Không tạo ra chiến tranh dư luận. Hãy để bộ phim tự nói lên tất cả.
Sự thay đổi nhỏ về tỷ lệ suất chiếu lập tức bị giới truyền thông phát hiện. Các bài viết liên tiếp xuất hiện trên các trang tin giải trí. Có người nói Tinh Vân đang tạo ra bất ngờ lớn nhất năm, có người phân tích lý do tại sao khán giả lại lựa chọn bộ phim ít ngân sách hơn. Nhưng cũng có những ý kiến thẳng thắn phản bác: Chỉ một ngày chưa nói lên điều gì, khoảng cách doanh thu vẫn hơn mười tỷ, không nên vì một bộ phim đầu tay thành công mà lập tức tôn người đạo diễn thành thiên tài. Hai luồng ý kiến tiếp tục tranh luận gay gắt trên mọi diễn đàn. Và chính cuộc tranh luận ấy lại vô tình giúp bộ phim càng ngày càng được nhiều người biết đến và quan tâm.
Trên mặt trận âm nhạc, vào buổi trưa cùng ngày, chương trình Âm Thanh Tinh Vân chính thức công bố luật chơi cho vòng tiếp theo. Nghệ sĩ có thứ hạng thấp hơn được quyền chủ động đưa ra lời khiêu chiến với bất kỳ người nào đứng phía trên mình. Nếu thắng, hai người sẽ đổi vị trí trên bảng xếp hạng. Nếu thua, người đưa ra lời khiêu chiến sẽ bị trừ một phần điểm bình chọn tích lũy. Thông tin vừa được công bố, cộng đồng mạng lập tức náo nhiệt. Nhưng không ai ngờ rằng, ngay trong ngày đầu mở đăng ký, đã có hai người cùng lúc đưa ra lời khiêu chiến.
Người đầu tiên chính là Hứa Thanh Hà. Cô hiện đang đứng thứ hai trên bảng xếp hạng. Và người cô chọn để khiêu chiến chính là Trần An người đang giữ vững vị trí số một. Thông báo chính thức được hiển thị trên màn hình lớn tại trường quay. Khán giả xem trực tiếp lập tức bùng nổ trong sự phấn khích. Mọi người đều biết cuộc đối đầu mà họ mong chờ từ lâu cuối cùng cũng đã đến. Trần An nhận được thông báo khi đang luyện tập. Cô nhìn dòng chữ trên màn hình, không hề có chút ngạc nhiên hay hoảng sợ. Chỉ mỉm cười nhẹ nhàng rồi nói một cách chắc chắn: Được. Tôi nhận lời.
Vài phút sau, một thông báo khác lại xuất hiện trên bảng danh sách. Lục Thành, hiện đang đứng thứ năm, chính thức đưa ra lời khiêu chiến với ca sĩ đứng thứ tư trên bảng xếp hạng. Không phải Hứa Thanh Hà. Càng không phải Trần An. Lục Thành đã thay đổi quyết định vào phút cuối. Cậu không chọn đối thủ mạnh nhất để đánh cược tất cả vào một trận đấu quá khó. Cậu chọn người có vị trí gần mình nhất, người mà khoảng cách giữa hai bên đủ gần để cậu có cơ hội chiến thắng. Một lựa chọn thực tế và cân nhắc. Nhưng chính sự thay đổi trong suy nghĩ ấy lại cho thấy một điều quan trọng: Lục Thành bắt đầu học cách tự mình đánh giá năng lực, tự mình đưa ra lựa chọn, chứ không còn ỷ lại vào sự ưu ái và bảo vệ của gia đình.
Tại phòng luyện tập, Lục Thành cầm bản nhạc trên tay, ánh mắt chăm chú nhìn từng nốt nhạc. Giáo viên thanh nhạc đứng bên cạnh quan sát cậu một lúc rồi hỏi: Em có hối hận với lựa chọn của mình không. Lục Thành lắc đầu một cách chắc chắn: Không hề hối hận. Tại sao. Bởi vì nếu tôi không dám khiêu chiến với người đứng ngay trên mình, thì mãi mãi tôi chỉ có thể đứng ở vị trí này. Lục Thành ngước nhìn giáo viên, ánh mắt trong trẻo và đầy sự quyết tâm. Giáo viên im lặng một lát rồi gật đầu. Lần đầu tiên, ông nhìn thấy ở cậu một chút trưởng thành thực sự, vượt ra ngoài sự bao bọc và kỳ vọng của gia đình.
Chiều cùng ngày, Hứa Thanh Hà bước vào phòng làm việc của Lục Trạch. Cô đặt thông báo đăng ký khiêu chiến lên bàn rồi nói: Lục tổng, vòng sau em sẽ khiêu chiến Trần An. Lục Trạch liếc nhìn tờ giấy rồi trả lời một cách bình thản: Tôi đã biết rồi. Hứa Thanh Hà hơi ngạc nhiên: Anh không có điều gì muốn nói với em sao. Lục Trạch đặt bút xuống, ngước nhìn cô: Có. Hứa Thanh Hà chờ đợi những lời khuyên hay chỉ dẫn. Nhưng anh chỉ nói một câu: Đừng nghĩ rằng em nhất thiết phải thắng. Hứa Thanh Hà ngẩn người: Vậy em nên làm gì. Hãy hát theo cách tốt nhất mà em có thể. Lục Trạch nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói đều đều và chắc chắn: Đừng hát để đánh bại Trần An. Đừng hát để chứng minh em mạnh hơn ai. Hãy hát bài ca mà em thực sự muốn hát. Hứa Thanh Hà im lặng vài giây, sau đó chậm rãi gật đầu. Em hiểu ý anh rồi. Cô quay người chuẩn bị rời đi, thì nghe Lục Trạch nói tiếp: Thanh Hà. Cô dừng chân quay lại: Vâng. Đây là trận đấu đầu tiên của em mà đối thủ thực sự ngang tầm với em. Đừng lãng phí cơ hội này. Hứa Thanh Hà mỉm cười, ánh mắt rạng rỡ: Em sẽ không làm anh thất vọng.
Đêm đến, tại phòng thu, Hứa Thanh Hà nhận được một tệp nhạc mới được gửi đến hộp thư cá nhân. Không có tên người gửi, chỉ có một mã số được đánh dấu trên tệp. Cô nhấn nút phát. Giai điệu chậm rãi vang lên, mềm mại nhưng chứa đựng một sức nặng và cảm xúc khó tả. Chỉ sau vài giây đầu tiên, ánh mắt Hứa Thanh Hà đã thay đổi. Cô nghe hết toàn bộ bài hát trong im lặng, sau đó tháo tai nghe ra, vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cảm xúc mà giai điệu mang lại. Quản lý bên cạnh hỏi: Em thấy bài hát này thế nào. Hứa Thanh Hà thở nhẹ một hơi, giọng vẫn còn chút ngậm ngùi: Rất hợp với em. Giống như được viết riêng cho em vậy. Anh có muốn dùng bài này cho trận đấu với Trần An không. Hứa Thanh Hà nhìn tên tệp nhạc trên màn hình, chỉ có ba chữ số không ba một. Cô không biết ai là người sáng tác. Nhưng cô hiểu rõ một điều: Nếu được hát bài ca này trên sân khấu, cô sẽ có đủ sức mạnh để đối đầu thực sự với Trần An.
Trong phòng làm việc cách đó không xa, Lục Trạch tắt máy tính. Bản nhạc vừa được gửi đi chính là tác phẩm mà anh đã viết dưới bút danh Tinh Dạ. Nhưng lần này, anh không định để cái tên Tinh Dạ xuất hiện trước công chúng. Chỉ một bài hát. Chỉ dành cho Hứa Thanh Hà. Tinh Dạ vẫn chưa thể bước ra ánh sáng. Ít nhất là vào lúc này.
Cuối ngày, số liệu phòng vé ngày thứ hai chính thức được cập nhật. Hoàng Triều đạt hai mươi bốn phẩy một tỷ đồng. Tinh Vân đạt mười bảy phẩy tám tỷ đồng. Khoảng cách giữa hai bên tiếp tục thu hẹp rõ rệt. Tinh Vân vẫn chưa vượt qua đối thủ. Nhưng xu hướng đã hoàn toàn thay đổi. Tạ Hành tiếp tục được giới chuyên môn và công chúng nhắc đến ngày càng nhiều. Một số nhà phê bình điện ảnh bắt đầu gọi anh là đạo diễn trẻ đáng chú ý nhất trong năm nay. Lục Trạch đọc những bình luận đó trên màn hình máy tính, không hề có chút vui mừng hay tự mãn. Anh hiểu rõ một điều khiến người ta tò mò ban đầu là Tạ Hành là ai. Nhưng khi sự quan tâm ngày càng tăng, họ sẽ bắt đầu đặt một câu hỏi khác: Tạ Hành sẽ tạo ra tác phẩm gì tiếp theo. Và đó mới chính là điều nguy hiểm nhất. Khi cái tên Tạ Hành có đủ giá trị và đủ sự chú ý, người ta sẽ bắt đầu đào sâu quá khứ, truy tìm mọi dấu vết.
Đêm đã khuya, Lục Trạch nhận được tin nhắn từ Tần Mộc Tuyết. Em hôm nay lại thấy tên Tạ Hành xuất hiện ở khắp mọi nơi. Lục Trạch nhìn màn hình một lát rồi trả lời: Em bắt đầu quan tâm đến đạo diễn kia rồi sao. Tin nhắn trả lời đến rất nhanh: Không hề. Em chỉ thấy có một điều rất lạ. Lục Trạch nhắn lại: Điều gì làm em thấy lạ. Bên kia im lặng một lát, rồi dòng chữ hiện ra: Anh và Tạ Hành.. Dường như có một chút gì đó rất giống nhau. Lục Trạch nhìn dòng chữ ấy trên màn hình trong một thời gian rất dài. Ngón tay lơ lửng trên bàn phím, cuối cùng anh trả lời: Em nghĩ nhiều rồi đó. Đầu dây bên kia không trả lời thêm. Nhưng Tần Mộc Tuyết cũng không hề gửi một tin nhắn nào nói rằng cô tin vào lời giải thích đó.
Ngày thứ ba mở ra. Trên mặt trận điện ảnh, cuộc chiến về phòng vé vẫn đang tiếp tục từng giờ. Trên mặt trận âm nhạc, hai trận đối đầu trực tiếp đang được chuẩn bị trong sự mong chờ của hàng triệu khán giả. Hứa Thanh Hà đã chọn bài hát của Tinh Dạ làm vũ khí cho trận chiến quan trọng nhất trong sự nghiệp của mình. Trần An cũng đang luyện tập chăm chỉ, chuẩn bị cho mọi khả năng. Còn Lục Thành, lần đầu tiên bước lên sân khấu với một mục tiêu hoàn toàn mới: Không phải để gia đình thấy cậu xứng đáng với sự ưu ái, mà là để tự mình giành lấy một vị trí xứng đáng với năng lực thực sự. Tinh Vân đang từng ngày trưởng thành và lớn mạnh. Nhưng cùng lúc đó, những kế hoạch dài hạn vẫn chưa hoàn thành. Và những bí mật được giấu kín phía sau Lục Trạch.. Đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ đầu tiên, khi Tần Mộc Tuyết vô tình chạm vào sự thật mà anh cố gắng che giấu.
HẾT CHƯƠNG 441
Tám giờ sáng, cuộc họp tại Tinh Vân bắt đầu đúng giờ. Dương Khải đặt báo cáo số liệu lên bàn, giọng có chút phấn khởi: Có một tin tốt. Suất chiếu cho ngày hôm nay đã được các rạp chủ động tăng thêm. Lục Trạch ngẩng đầu: Tăng bao nhiêu. Gần mười hai phần trăm so với ngày đầu. Lâm Nhiên tiếp lời: Đặc biệt là các suất chiếu vào giờ vàng buổi tối, một số cụm rạp đã chủ động giảm suất chiếu phim của Hoàng Triều để bổ sung suất cho chúng ta. Trong phòng có vài tiếng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng Lục Trạch vẫn giữ vẻ bình thản, giọng nói không hề có chút mừng rỡ: Đừng vội mừng. Mọi người cùng nhìn về phía anh. Phim mới chỉ công chiếu được ngày thứ hai. Chúng ta cần quan sát thêm ít nhất ba ngày nữa mới biết được xu hướng thực sự. Anh nhìn mọi người một lượt rồi tiếp tục: Tiếp tục quảng bá theo kế hoạch thông thường. Tuyệt đối không đưa ra bất kỳ bình luận nào nhắm vào đối thủ. Không tạo ra chiến tranh dư luận. Hãy để bộ phim tự nói lên tất cả.
Sự thay đổi nhỏ về tỷ lệ suất chiếu lập tức bị giới truyền thông phát hiện. Các bài viết liên tiếp xuất hiện trên các trang tin giải trí. Có người nói Tinh Vân đang tạo ra bất ngờ lớn nhất năm, có người phân tích lý do tại sao khán giả lại lựa chọn bộ phim ít ngân sách hơn. Nhưng cũng có những ý kiến thẳng thắn phản bác: Chỉ một ngày chưa nói lên điều gì, khoảng cách doanh thu vẫn hơn mười tỷ, không nên vì một bộ phim đầu tay thành công mà lập tức tôn người đạo diễn thành thiên tài. Hai luồng ý kiến tiếp tục tranh luận gay gắt trên mọi diễn đàn. Và chính cuộc tranh luận ấy lại vô tình giúp bộ phim càng ngày càng được nhiều người biết đến và quan tâm.
Trên mặt trận âm nhạc, vào buổi trưa cùng ngày, chương trình Âm Thanh Tinh Vân chính thức công bố luật chơi cho vòng tiếp theo. Nghệ sĩ có thứ hạng thấp hơn được quyền chủ động đưa ra lời khiêu chiến với bất kỳ người nào đứng phía trên mình. Nếu thắng, hai người sẽ đổi vị trí trên bảng xếp hạng. Nếu thua, người đưa ra lời khiêu chiến sẽ bị trừ một phần điểm bình chọn tích lũy. Thông tin vừa được công bố, cộng đồng mạng lập tức náo nhiệt. Nhưng không ai ngờ rằng, ngay trong ngày đầu mở đăng ký, đã có hai người cùng lúc đưa ra lời khiêu chiến.
Người đầu tiên chính là Hứa Thanh Hà. Cô hiện đang đứng thứ hai trên bảng xếp hạng. Và người cô chọn để khiêu chiến chính là Trần An người đang giữ vững vị trí số một. Thông báo chính thức được hiển thị trên màn hình lớn tại trường quay. Khán giả xem trực tiếp lập tức bùng nổ trong sự phấn khích. Mọi người đều biết cuộc đối đầu mà họ mong chờ từ lâu cuối cùng cũng đã đến. Trần An nhận được thông báo khi đang luyện tập. Cô nhìn dòng chữ trên màn hình, không hề có chút ngạc nhiên hay hoảng sợ. Chỉ mỉm cười nhẹ nhàng rồi nói một cách chắc chắn: Được. Tôi nhận lời.
Vài phút sau, một thông báo khác lại xuất hiện trên bảng danh sách. Lục Thành, hiện đang đứng thứ năm, chính thức đưa ra lời khiêu chiến với ca sĩ đứng thứ tư trên bảng xếp hạng. Không phải Hứa Thanh Hà. Càng không phải Trần An. Lục Thành đã thay đổi quyết định vào phút cuối. Cậu không chọn đối thủ mạnh nhất để đánh cược tất cả vào một trận đấu quá khó. Cậu chọn người có vị trí gần mình nhất, người mà khoảng cách giữa hai bên đủ gần để cậu có cơ hội chiến thắng. Một lựa chọn thực tế và cân nhắc. Nhưng chính sự thay đổi trong suy nghĩ ấy lại cho thấy một điều quan trọng: Lục Thành bắt đầu học cách tự mình đánh giá năng lực, tự mình đưa ra lựa chọn, chứ không còn ỷ lại vào sự ưu ái và bảo vệ của gia đình.
Tại phòng luyện tập, Lục Thành cầm bản nhạc trên tay, ánh mắt chăm chú nhìn từng nốt nhạc. Giáo viên thanh nhạc đứng bên cạnh quan sát cậu một lúc rồi hỏi: Em có hối hận với lựa chọn của mình không. Lục Thành lắc đầu một cách chắc chắn: Không hề hối hận. Tại sao. Bởi vì nếu tôi không dám khiêu chiến với người đứng ngay trên mình, thì mãi mãi tôi chỉ có thể đứng ở vị trí này. Lục Thành ngước nhìn giáo viên, ánh mắt trong trẻo và đầy sự quyết tâm. Giáo viên im lặng một lát rồi gật đầu. Lần đầu tiên, ông nhìn thấy ở cậu một chút trưởng thành thực sự, vượt ra ngoài sự bao bọc và kỳ vọng của gia đình.
Chiều cùng ngày, Hứa Thanh Hà bước vào phòng làm việc của Lục Trạch. Cô đặt thông báo đăng ký khiêu chiến lên bàn rồi nói: Lục tổng, vòng sau em sẽ khiêu chiến Trần An. Lục Trạch liếc nhìn tờ giấy rồi trả lời một cách bình thản: Tôi đã biết rồi. Hứa Thanh Hà hơi ngạc nhiên: Anh không có điều gì muốn nói với em sao. Lục Trạch đặt bút xuống, ngước nhìn cô: Có. Hứa Thanh Hà chờ đợi những lời khuyên hay chỉ dẫn. Nhưng anh chỉ nói một câu: Đừng nghĩ rằng em nhất thiết phải thắng. Hứa Thanh Hà ngẩn người: Vậy em nên làm gì. Hãy hát theo cách tốt nhất mà em có thể. Lục Trạch nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói đều đều và chắc chắn: Đừng hát để đánh bại Trần An. Đừng hát để chứng minh em mạnh hơn ai. Hãy hát bài ca mà em thực sự muốn hát. Hứa Thanh Hà im lặng vài giây, sau đó chậm rãi gật đầu. Em hiểu ý anh rồi. Cô quay người chuẩn bị rời đi, thì nghe Lục Trạch nói tiếp: Thanh Hà. Cô dừng chân quay lại: Vâng. Đây là trận đấu đầu tiên của em mà đối thủ thực sự ngang tầm với em. Đừng lãng phí cơ hội này. Hứa Thanh Hà mỉm cười, ánh mắt rạng rỡ: Em sẽ không làm anh thất vọng.
Đêm đến, tại phòng thu, Hứa Thanh Hà nhận được một tệp nhạc mới được gửi đến hộp thư cá nhân. Không có tên người gửi, chỉ có một mã số được đánh dấu trên tệp. Cô nhấn nút phát. Giai điệu chậm rãi vang lên, mềm mại nhưng chứa đựng một sức nặng và cảm xúc khó tả. Chỉ sau vài giây đầu tiên, ánh mắt Hứa Thanh Hà đã thay đổi. Cô nghe hết toàn bộ bài hát trong im lặng, sau đó tháo tai nghe ra, vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cảm xúc mà giai điệu mang lại. Quản lý bên cạnh hỏi: Em thấy bài hát này thế nào. Hứa Thanh Hà thở nhẹ một hơi, giọng vẫn còn chút ngậm ngùi: Rất hợp với em. Giống như được viết riêng cho em vậy. Anh có muốn dùng bài này cho trận đấu với Trần An không. Hứa Thanh Hà nhìn tên tệp nhạc trên màn hình, chỉ có ba chữ số không ba một. Cô không biết ai là người sáng tác. Nhưng cô hiểu rõ một điều: Nếu được hát bài ca này trên sân khấu, cô sẽ có đủ sức mạnh để đối đầu thực sự với Trần An.
Trong phòng làm việc cách đó không xa, Lục Trạch tắt máy tính. Bản nhạc vừa được gửi đi chính là tác phẩm mà anh đã viết dưới bút danh Tinh Dạ. Nhưng lần này, anh không định để cái tên Tinh Dạ xuất hiện trước công chúng. Chỉ một bài hát. Chỉ dành cho Hứa Thanh Hà. Tinh Dạ vẫn chưa thể bước ra ánh sáng. Ít nhất là vào lúc này.
Cuối ngày, số liệu phòng vé ngày thứ hai chính thức được cập nhật. Hoàng Triều đạt hai mươi bốn phẩy một tỷ đồng. Tinh Vân đạt mười bảy phẩy tám tỷ đồng. Khoảng cách giữa hai bên tiếp tục thu hẹp rõ rệt. Tinh Vân vẫn chưa vượt qua đối thủ. Nhưng xu hướng đã hoàn toàn thay đổi. Tạ Hành tiếp tục được giới chuyên môn và công chúng nhắc đến ngày càng nhiều. Một số nhà phê bình điện ảnh bắt đầu gọi anh là đạo diễn trẻ đáng chú ý nhất trong năm nay. Lục Trạch đọc những bình luận đó trên màn hình máy tính, không hề có chút vui mừng hay tự mãn. Anh hiểu rõ một điều khiến người ta tò mò ban đầu là Tạ Hành là ai. Nhưng khi sự quan tâm ngày càng tăng, họ sẽ bắt đầu đặt một câu hỏi khác: Tạ Hành sẽ tạo ra tác phẩm gì tiếp theo. Và đó mới chính là điều nguy hiểm nhất. Khi cái tên Tạ Hành có đủ giá trị và đủ sự chú ý, người ta sẽ bắt đầu đào sâu quá khứ, truy tìm mọi dấu vết.
Đêm đã khuya, Lục Trạch nhận được tin nhắn từ Tần Mộc Tuyết. Em hôm nay lại thấy tên Tạ Hành xuất hiện ở khắp mọi nơi. Lục Trạch nhìn màn hình một lát rồi trả lời: Em bắt đầu quan tâm đến đạo diễn kia rồi sao. Tin nhắn trả lời đến rất nhanh: Không hề. Em chỉ thấy có một điều rất lạ. Lục Trạch nhắn lại: Điều gì làm em thấy lạ. Bên kia im lặng một lát, rồi dòng chữ hiện ra: Anh và Tạ Hành.. Dường như có một chút gì đó rất giống nhau. Lục Trạch nhìn dòng chữ ấy trên màn hình trong một thời gian rất dài. Ngón tay lơ lửng trên bàn phím, cuối cùng anh trả lời: Em nghĩ nhiều rồi đó. Đầu dây bên kia không trả lời thêm. Nhưng Tần Mộc Tuyết cũng không hề gửi một tin nhắn nào nói rằng cô tin vào lời giải thích đó.
Ngày thứ ba mở ra. Trên mặt trận điện ảnh, cuộc chiến về phòng vé vẫn đang tiếp tục từng giờ. Trên mặt trận âm nhạc, hai trận đối đầu trực tiếp đang được chuẩn bị trong sự mong chờ của hàng triệu khán giả. Hứa Thanh Hà đã chọn bài hát của Tinh Dạ làm vũ khí cho trận chiến quan trọng nhất trong sự nghiệp của mình. Trần An cũng đang luyện tập chăm chỉ, chuẩn bị cho mọi khả năng. Còn Lục Thành, lần đầu tiên bước lên sân khấu với một mục tiêu hoàn toàn mới: Không phải để gia đình thấy cậu xứng đáng với sự ưu ái, mà là để tự mình giành lấy một vị trí xứng đáng với năng lực thực sự. Tinh Vân đang từng ngày trưởng thành và lớn mạnh. Nhưng cùng lúc đó, những kế hoạch dài hạn vẫn chưa hoàn thành. Và những bí mật được giấu kín phía sau Lục Trạch.. Đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ đầu tiên, khi Tần Mộc Tuyết vô tình chạm vào sự thật mà anh cố gắng che giấu.
HẾT CHƯƠNG 441
