Chương 481 Hai Con Đường
Sau lễ trao giải Kim Ảnh, cái tên Tạ Hành vẫn tiếp tục xuất hiện trên các trang tin giải trí, nhưng sức nóng không kéo dài mãi. Một đạo diễn mới dù vừa đoạt giải cao, cũng phải nhanh chóng trở lại với công việc, và Tạ Hành cũng không ngoại lệ. Dự án mới chính thức được công bố với tên gọi Mùa Hè Năm Ấy, không có ngân sách khổng lồ, không có dàn diễn viên toàn sao, chỉ có một thông tin khiến truyền thông lập tức chú ý đạo diễn Tạ Hành. Ngay sau đó, những bình luận nghi ngờ nhanh chóng xuất hiện, có người nói vừa đoạt giải đã chọn phim nhỏ, không sợ mất vị thế sao, cũng có người suy đoán có lẽ anh không có đủ tài nguyên để làm phim lớn. Lục Trạch đọc qua những ý kiến đó mà không hề phản ứng, hắn hiểu rõ một đạo diễn thực sự không thể chỉ dựa vào một chiếc cúp để tồn tại lâu dài, và đây chính là con đường hắn muốn đi.
Tại buổi họp đầu tiên của đoàn phim, Tạ Hành đặt kịch bản xuống trước mặt mọi người, giọng nói bình ổn nhưng chắc chắn: Bộ phim này không cần quá nhiều cảnh lớn, không cần kỹ xảo rườm rà, cũng không cần cố tạo cảm giác hoành tráng. Một nhà sản xuất không khỏi thắc mắc vậy điểm mạnh của bộ phim nằm ở đâu, Tạ Hành đáp một cách đơn giản nhưng đầy trọng lượng: Con người. Khán giả phải nhìn thấy chính mình trong từng nhân vật, đó mới là thứ tôi thực sự muốn mang đến. Cả phòng im lặng, mọi người bắt đầu cảm nhận được sự khác biệt trong cách tiếp cận của anh, không chạy theo hiệu ứng bề ngoài mà tập trung vào giá trị cốt lõi của câu chuyện.
Nữ chính được chọn là một diễn viên trẻ gần như vô danh, chỉ từng xuất hiện trong vài vai phụ, chưa có giải thưởng cũng chưa có danh tiếng. Khi nhận được thông báo nhận vai, cô không dám tin vào mắt mình, run rẩy hỏi Tạ Hành có thật sự muốn em đóng không, em chưa nổi tiếng, nhỡ diễn không tốt thì sao. Tạ Hành nhìn cô bằng ánh mắt chân thành, nói: Đạo diễn không chọn diễn viên vì họ đã hoàn hảo, mà chọn vì họ có thể trở thành nhân vật. Nếu diễn không tốt thì chúng ta tập lại cho đến khi tốt, đơn giản chỉ có vậy. Câu nói ấy không chỉ khiến cô yên tâm mà còn cho cô thêm sự tự tin, lần đầu tiên cô cảm thấy mình được tin tưởng hoàn toàn.
Cùng thời điểm, dự án Mùa Đông Cuối Cùng của Trần Mặc cũng chính thức khởi quay với quy mô lớn, ngân sách cao và dàn diễn viên đều là những ngôi sao hạng A. Truyền thông liên tục đưa tin, hai bộ phim với hai phong cách hoàn toàn khác nhau lập tức được đặt lên bàn cân, một bên là phim tâm lý nhỏ của Tạ Hành, một bên là tác phẩm điện ảnh quy mô lớn của Trần Mặc. Không ai nói ra nhưng mọi người đều hiểu, đây sẽ là cuộc đối đầu trực tiếp giữa hai đạo diễn, hai trường phái và hai cách hiểu về điện ảnh hoàn toàn khác biệt.
Tại nhà họ Lục, Bố Lục vẫn âm thầm theo dõi mọi thứ. Ông không nói với ai về những nghi ngờ của mình, nhưng càng quan sát, ông càng nhận ra một điều khiến tim ông đập mạnh: Lục Trạch trước đây thường xuyên biến mất khỏi nhà vào những thời điểm quan trọng, và những khoảng thời gian đó lại trùng khớp một cách kỳ lạ với lịch trình công việc của Tạ Hành. Ông lập một bảng so sánh hai cột thời gian, một của Lục Trạch tại Tinh Vân, một của Tạ Hành tại đoàn phim, không phải tất cả đều trùng hợp, nhưng đủ nhiều để khiến mọi nghi ngờ trước đó trở nên có cơ sở. Ông gọi thư ký đến hỏi có ai từng gặp Tạ Hành và Lục Trạch xuất hiện cùng một lúc không, câu trả lời là chưa từng có, hai người dường như luôn xuất hiện ở những nơi khác nhau, vào những thời điểm khác nhau, chưa bao giờ có mặt cùng một chỗ.
Lục Thành thấy bố quá chú ý đến Tạ Hành, không khỏi khó chịu: Bố đang nghĩ quá nhiều thôi, anh ta chỉ là một đạo diễn được Tinh Vân thuê, không thể là anh hai được. Nếu thật sự là anh hai, anh ấy đã nói từ lâu rồi, đâu cần phải giấu giếm. Bố Lục nhìn con trai mà không đáp, nhưng trong lòng lại xuất hiện một suy nghĩ nặng nề: Có lẽ chính vì Lục Trạch chưa từng nói, nên mọi người mới không nhận ra, bởi vì họ chưa bao giờ thực sự cố gắng hiểu con trai mình.
Trên mặt trận âm nhạc, Tinh Dạ vẫn giữ im lặng dù mọi người đang háo hức chờ đợi Đường Chân Trời. Một đoạn video ngắn chỉ mười hai giây bất ngờ xuất hiện trên tài khoản chính thức của Tinh Vân, không có giọng hát hoàn chỉnh, không có mặt ca sĩ, chỉ có một bóng người ngồi trước piano với giai điệu dịu dàng nhưng đầy cảm xúc. Ngay lập tức, cộng đồng âm nhạc nhận ra phong cách đặc trưng của Tinh Dạ, lượng xem tăng vọt, mọi người đổ xô hỏi khi nào phát hành bản hoàn chỉnh. Lục Trạch xem số liệu rồi nói chưa vội, đợi sau khi bộ phim ra mắt. Lâm Nhiên hiểu ý anh, Tạ Hành vừa nhận giải, Tinh Dạ sắp trở lại, Vô Danh đang tranh vị trí số một, nếu cả ba cùng bùng nổ cùng lúc, sự chú ý sẽ quá lớn và dễ khiến người ta liên tưởng đến mối quan hệ giữa ba thân phận khác nhau này. Anh muốn mỗi người đều có thời gian và không gian riêng để khẳng định giá trị của mình.
BXH văn học có sự thay đổi lớn, Vô Danh chính thức vượt lên trên Mặc Hà với khoảng cách rất nhỏ, chỉ hơn không phẩy không không bốn phần trăm, nhưng đủ để đưa anh lên vị trí số một. Các diễn đàn lập tức náo nhiệt, cuộc chiến giữa hai tác giả càng lúc càng căng thẳng, nhưng Vô Danh không hề để ý đến những lời bình luận xung quanh, anh chỉ tập trung vào từng chương, từng câu chữ, bởi với anh, sự cạnh tranh tốt nhất chính là làm tốt hơn chính mình.
Buổi tối, Tần Mộc Tuyết đến Tinh Vân, mang theo một chiếc bút máy làm quà tặng: Để anh viết kịch bản cho bộ phim mới. Lục Trạch cầm chiếc bút trong tay, cảm nhận được sự ấm áp trong món quà, mỉm cười cảm ơn. Tần Mộc Tuyết nhìn anh nói anh lúc nào cũng vậy, vừa hoàn thành một việc đã ngay lập tức hướng đến việc tiếp theo, không bao giờ dừng lại để nghỉ ngơi và tận hưởng thành quả. Lục Trạch lắc đầu đáp giải thưởng chỉ là một cột mốc nhỏ trên đường đi, còn phía trước vẫn còn rất dài, và tôi chưa bao giờ nghĩ mình đã đến đích.
Đêm đó, Lục Trạch nhận được cuộc gọi từ Dương Khải, thông báo các nhà phát hành muốn đổi lịch phát hành Mùa Hè Năm Ấy để tránh đụng độ với Mùa Đông Cuối Cùng của Trần Mặc. Lục Trạch suy nghĩ một lát rồi trả lời không cần đổi, cứ giữ nguyên lịch đã định. Dương Khải ngạc nhiên hỏi không sợ cạnh tranh ảnh hưởng đến doanh thu sao, Lục Trạch trả lời một cách bình thản: Điện ảnh vốn dĩ đã là một cuộc cạnh tranh, khán giả có quyền lựa chọn, chúng ta chỉ cần đảm bảo bộ phim đủ tốt, đó là cách cạnh tranh công bằng và đáng giá nhất.
Ngay sau đó, lịch phát hành chính thức được công bố, hai bộ phim sẽ ra mắt cùng một tháng, cùng đối tượng khán giả và cùng thời điểm. Truyền thông lập tức gọi đây là cuộc chiến Tạ Hành và Trần Mặc lần thứ hai, nhưng lần này không còn là cuộc chiến trên sân khấu trao giải, mà là cuộc chiến tại phòng vé, nơi khán giả là những người ra quyết định cuối cùng.
Cuối ngày, Bố Lục nhận được thông tin mới từ người điều tra, có một nhân viên cũ của Tinh Vân từng gặp Tạ Hành đến công ty từ rất sớm, trước khi bất kỳ dự án điện ảnh nào bắt đầu, và anh ta cũng từng thấy Lục Trạch và Tạ Hành ở cùng một tòa nhà, dù không rõ hai người có gặp nhau hay không. Người đó cũng nói hai người trông khá giống nhau, lúc đầu còn tưởng là anh em họ. Bố Lục ngồi lặng người khi nghe những điều đó, một lần có thể là trùng hợp, hai lần có thể là ngẫu nhiên, nhưng càng nhiều dấu vết xuất hiện, tất cả càng khó có thể gọi là tình cờ. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, đêm đã xuống, thành phố lấp lánh ánh đèn, và trong lòng ông, một suy nghĩ ngày càng rõ ràng: Nếu Tạ Hành thật sự là Lục Trạch, thì người con trai ấy đã giấu tất cả mọi người bao lâu, và anh ấy đã đi được bao xa trên con đường mà không ai trong gia đình từng tin anh có thể bước vào.
HẾT CHƯƠNG 481
Tại buổi họp đầu tiên của đoàn phim, Tạ Hành đặt kịch bản xuống trước mặt mọi người, giọng nói bình ổn nhưng chắc chắn: Bộ phim này không cần quá nhiều cảnh lớn, không cần kỹ xảo rườm rà, cũng không cần cố tạo cảm giác hoành tráng. Một nhà sản xuất không khỏi thắc mắc vậy điểm mạnh của bộ phim nằm ở đâu, Tạ Hành đáp một cách đơn giản nhưng đầy trọng lượng: Con người. Khán giả phải nhìn thấy chính mình trong từng nhân vật, đó mới là thứ tôi thực sự muốn mang đến. Cả phòng im lặng, mọi người bắt đầu cảm nhận được sự khác biệt trong cách tiếp cận của anh, không chạy theo hiệu ứng bề ngoài mà tập trung vào giá trị cốt lõi của câu chuyện.
Nữ chính được chọn là một diễn viên trẻ gần như vô danh, chỉ từng xuất hiện trong vài vai phụ, chưa có giải thưởng cũng chưa có danh tiếng. Khi nhận được thông báo nhận vai, cô không dám tin vào mắt mình, run rẩy hỏi Tạ Hành có thật sự muốn em đóng không, em chưa nổi tiếng, nhỡ diễn không tốt thì sao. Tạ Hành nhìn cô bằng ánh mắt chân thành, nói: Đạo diễn không chọn diễn viên vì họ đã hoàn hảo, mà chọn vì họ có thể trở thành nhân vật. Nếu diễn không tốt thì chúng ta tập lại cho đến khi tốt, đơn giản chỉ có vậy. Câu nói ấy không chỉ khiến cô yên tâm mà còn cho cô thêm sự tự tin, lần đầu tiên cô cảm thấy mình được tin tưởng hoàn toàn.
Cùng thời điểm, dự án Mùa Đông Cuối Cùng của Trần Mặc cũng chính thức khởi quay với quy mô lớn, ngân sách cao và dàn diễn viên đều là những ngôi sao hạng A. Truyền thông liên tục đưa tin, hai bộ phim với hai phong cách hoàn toàn khác nhau lập tức được đặt lên bàn cân, một bên là phim tâm lý nhỏ của Tạ Hành, một bên là tác phẩm điện ảnh quy mô lớn của Trần Mặc. Không ai nói ra nhưng mọi người đều hiểu, đây sẽ là cuộc đối đầu trực tiếp giữa hai đạo diễn, hai trường phái và hai cách hiểu về điện ảnh hoàn toàn khác biệt.
Tại nhà họ Lục, Bố Lục vẫn âm thầm theo dõi mọi thứ. Ông không nói với ai về những nghi ngờ của mình, nhưng càng quan sát, ông càng nhận ra một điều khiến tim ông đập mạnh: Lục Trạch trước đây thường xuyên biến mất khỏi nhà vào những thời điểm quan trọng, và những khoảng thời gian đó lại trùng khớp một cách kỳ lạ với lịch trình công việc của Tạ Hành. Ông lập một bảng so sánh hai cột thời gian, một của Lục Trạch tại Tinh Vân, một của Tạ Hành tại đoàn phim, không phải tất cả đều trùng hợp, nhưng đủ nhiều để khiến mọi nghi ngờ trước đó trở nên có cơ sở. Ông gọi thư ký đến hỏi có ai từng gặp Tạ Hành và Lục Trạch xuất hiện cùng một lúc không, câu trả lời là chưa từng có, hai người dường như luôn xuất hiện ở những nơi khác nhau, vào những thời điểm khác nhau, chưa bao giờ có mặt cùng một chỗ.
Lục Thành thấy bố quá chú ý đến Tạ Hành, không khỏi khó chịu: Bố đang nghĩ quá nhiều thôi, anh ta chỉ là một đạo diễn được Tinh Vân thuê, không thể là anh hai được. Nếu thật sự là anh hai, anh ấy đã nói từ lâu rồi, đâu cần phải giấu giếm. Bố Lục nhìn con trai mà không đáp, nhưng trong lòng lại xuất hiện một suy nghĩ nặng nề: Có lẽ chính vì Lục Trạch chưa từng nói, nên mọi người mới không nhận ra, bởi vì họ chưa bao giờ thực sự cố gắng hiểu con trai mình.
Trên mặt trận âm nhạc, Tinh Dạ vẫn giữ im lặng dù mọi người đang háo hức chờ đợi Đường Chân Trời. Một đoạn video ngắn chỉ mười hai giây bất ngờ xuất hiện trên tài khoản chính thức của Tinh Vân, không có giọng hát hoàn chỉnh, không có mặt ca sĩ, chỉ có một bóng người ngồi trước piano với giai điệu dịu dàng nhưng đầy cảm xúc. Ngay lập tức, cộng đồng âm nhạc nhận ra phong cách đặc trưng của Tinh Dạ, lượng xem tăng vọt, mọi người đổ xô hỏi khi nào phát hành bản hoàn chỉnh. Lục Trạch xem số liệu rồi nói chưa vội, đợi sau khi bộ phim ra mắt. Lâm Nhiên hiểu ý anh, Tạ Hành vừa nhận giải, Tinh Dạ sắp trở lại, Vô Danh đang tranh vị trí số một, nếu cả ba cùng bùng nổ cùng lúc, sự chú ý sẽ quá lớn và dễ khiến người ta liên tưởng đến mối quan hệ giữa ba thân phận khác nhau này. Anh muốn mỗi người đều có thời gian và không gian riêng để khẳng định giá trị của mình.
BXH văn học có sự thay đổi lớn, Vô Danh chính thức vượt lên trên Mặc Hà với khoảng cách rất nhỏ, chỉ hơn không phẩy không không bốn phần trăm, nhưng đủ để đưa anh lên vị trí số một. Các diễn đàn lập tức náo nhiệt, cuộc chiến giữa hai tác giả càng lúc càng căng thẳng, nhưng Vô Danh không hề để ý đến những lời bình luận xung quanh, anh chỉ tập trung vào từng chương, từng câu chữ, bởi với anh, sự cạnh tranh tốt nhất chính là làm tốt hơn chính mình.
Buổi tối, Tần Mộc Tuyết đến Tinh Vân, mang theo một chiếc bút máy làm quà tặng: Để anh viết kịch bản cho bộ phim mới. Lục Trạch cầm chiếc bút trong tay, cảm nhận được sự ấm áp trong món quà, mỉm cười cảm ơn. Tần Mộc Tuyết nhìn anh nói anh lúc nào cũng vậy, vừa hoàn thành một việc đã ngay lập tức hướng đến việc tiếp theo, không bao giờ dừng lại để nghỉ ngơi và tận hưởng thành quả. Lục Trạch lắc đầu đáp giải thưởng chỉ là một cột mốc nhỏ trên đường đi, còn phía trước vẫn còn rất dài, và tôi chưa bao giờ nghĩ mình đã đến đích.
Đêm đó, Lục Trạch nhận được cuộc gọi từ Dương Khải, thông báo các nhà phát hành muốn đổi lịch phát hành Mùa Hè Năm Ấy để tránh đụng độ với Mùa Đông Cuối Cùng của Trần Mặc. Lục Trạch suy nghĩ một lát rồi trả lời không cần đổi, cứ giữ nguyên lịch đã định. Dương Khải ngạc nhiên hỏi không sợ cạnh tranh ảnh hưởng đến doanh thu sao, Lục Trạch trả lời một cách bình thản: Điện ảnh vốn dĩ đã là một cuộc cạnh tranh, khán giả có quyền lựa chọn, chúng ta chỉ cần đảm bảo bộ phim đủ tốt, đó là cách cạnh tranh công bằng và đáng giá nhất.
Ngay sau đó, lịch phát hành chính thức được công bố, hai bộ phim sẽ ra mắt cùng một tháng, cùng đối tượng khán giả và cùng thời điểm. Truyền thông lập tức gọi đây là cuộc chiến Tạ Hành và Trần Mặc lần thứ hai, nhưng lần này không còn là cuộc chiến trên sân khấu trao giải, mà là cuộc chiến tại phòng vé, nơi khán giả là những người ra quyết định cuối cùng.
Cuối ngày, Bố Lục nhận được thông tin mới từ người điều tra, có một nhân viên cũ của Tinh Vân từng gặp Tạ Hành đến công ty từ rất sớm, trước khi bất kỳ dự án điện ảnh nào bắt đầu, và anh ta cũng từng thấy Lục Trạch và Tạ Hành ở cùng một tòa nhà, dù không rõ hai người có gặp nhau hay không. Người đó cũng nói hai người trông khá giống nhau, lúc đầu còn tưởng là anh em họ. Bố Lục ngồi lặng người khi nghe những điều đó, một lần có thể là trùng hợp, hai lần có thể là ngẫu nhiên, nhưng càng nhiều dấu vết xuất hiện, tất cả càng khó có thể gọi là tình cờ. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, đêm đã xuống, thành phố lấp lánh ánh đèn, và trong lòng ông, một suy nghĩ ngày càng rõ ràng: Nếu Tạ Hành thật sự là Lục Trạch, thì người con trai ấy đã giấu tất cả mọi người bao lâu, và anh ấy đã đi được bao xa trên con đường mà không ai trong gia đình từng tin anh có thể bước vào.
HẾT CHƯƠNG 481
