Chương 501 lời mời không đơn giản
Sáng hôm sau, Tinh Vân vừa mở cửa chưa lâu, Lâm Nhiên đã mang theo một tập hồ sơ bước vào phòng làm việc của Lục Trạch. Anh báo cáo có ba chuyện cần nói, thứ nhất phía nhà phát hành của Khoảng Cách đang tích cực liên hệ với các hệ thống rạp, thứ hai ba công ty lớn đã gửi lời mời hợp tác cho Tạ đạo diễn, thứ ba một trong ba công ty đó muốn mua quyền phát hành dự án điện ảnh tiếp theo của Tinh Vân. Lục Trạch hơi nhướng mày hỏi giá bao nhiêu, Lâm Nhiên đưa tài liệu sang, con số một trăm hai mươi triệu chỉ riêng phí phát hành khiến cả phòng ngạc nhiên. Dương Khải ngồi bên cạnh lập tức nói đây là mức giá rất cao. Lục Trạch gật đầu xác nhận nhưng hỏi điều kiện thì sao. Lâm Nhiên lật sang trang sau, họ muốn độc quyền phát hành trong ba năm. Lục Trạch lập tức đóng tài liệu nói không ký. Dương Khải hơi bất ngờ hỏi không cần suy nghĩ thêm sao. Lục Trạch bình tĩnh giải thích một trăm hai mươi triệu nghe rất đẹp nhưng nếu giao quyền phát hành ba năm chúng ta mất quá nhiều quyền chủ động, Tinh Vân hiện tại không thiếu một khoản tiền để đổi lấy việc bị người khác nắm cổ. Lâm Nhiên gật đầu hiểu ý. Lục Trạch tựa lưng vào ghế nói họ bắt đầu chủ động tìm tới chúng ta, điều đó chứng minh Tinh Vân đã có giá trị nhưng cũng có nghĩa từ bây giờ mỗi lời mời đều phải cẩn thận, không còn là thời điểm trước đây khi Tinh Vân muốn tìm đối tác mà bây giờ đối tác bắt đầu tìm Tinh Vân.
Cùng lúc đó trên mạng xuất hiện một bài viết mới với tiêu đề Tạ Hành sau khi nổi tiếng ba công ty lớn đồng loạt tranh giành, bài viết nhanh chóng leo lên hot search. Nội dung không chỉ nhắc đến những lời mời hợp tác mà còn phân tích giá trị thương mại của Tạ Hành, sau thành công của Mùa Hè Năm Ấy tên tuổi hắn bắt đầu có sức hút riêng, nhà đầu tư muốn hắn, nền tảng muốn hắn, các nhà sản xuất muốn hắn, thậm chí một số diễn viên nổi tiếng cũng công khai nói rằng họ muốn hợp tác với Tạ Hành. Fan lập tức phấn khích khen Tạ đạo diễn cuối cùng cũng được công nhận, mong phim tiếp theo phải lớn hơn. Nhưng anti-fan cũng không đứng yên, họ nhắc nhở chỉ một bộ phim thôi mà đã tranh nhau, đừng quên Mùa Đông Cuối Cùng vẫn có hơn hai trăm triệu, phim tiếp theo mới là bài kiểm tra thật, nếu thất bại thì những lời khen hiện tại sẽ quay lại cắn hắn. Hai phe tiếp tục tranh luận không ai chịu ai. Lần này Lục Trạch không khó chịu, ngược lại hắn nhìn những bình luận đó rất lâu, bởi có một điều hắn biết rõ một đạo diễn không thể chỉ sống bằng một bộ phim.
Buổi chiều Tạ Hành xuất hiện trong phòng biên kịch của Tinh Vân, trên bàn đặt ba kịch bản. Dương Khải giải thích đây là ba dự án đã qua vòng đầu. Tạ Hành cầm lên xem từng bản, dự án thứ nhất là phim thương mại quy mô lớn, thứ hai là phim tâm lý, thứ ba là phim tình cảm. Hắn đọc từng bản không nhanh không chậm, gần hai tiếng sau đặt cả ba xuống nói không được. Dương Khải thở dài nói tôi cũng đoán vậy. Tạ Hành phân tích dự án thứ nhất có quy mô nhưng kịch bản quá cũ, dự án thứ hai có chiều sâu nhưng cấu trúc chưa ổn, dự án thứ ba quá dựa vào công thức thị trường. Dương Khải hỏi vậy chúng ta tiếp tục chờ. Tạ Hành gật đầu xác nhận, chính vì nhiều người đang chờ nên càng không được làm vội. Dương Khải im lặng một lúc sau bật cười nói Lục tổng trước đây cũng từng nói câu này. Tạ Hành hơi khựng lại sau đó chỉ cười nói có lẽ chúng tôi nghĩ giống nhau. Dương Khải không hề biết câu nói đó có ý nghĩa gì, trong mắt hắn Tạ Hành và Lục Trạch chỉ là hai người có phong cách làm việc khá giống nhau.
Tối tại một nhà hàng yên tĩnh, Tần Mộc Tuyết ngồi đối diện Lục Trạch. Cô hỏi anh hôm nay bận lắm à, Lục Trạch trả lời cũng bình thường. Cô nói em thấy tin tức rồi, ba công ty tranh giành anh. Lục Trạch bật cười nói không đến mức đó. Tần Mộc Tuyết nói trên mạng nói rất ghê gớm. Lục Trạch đáp trên mạng mà. Tần Mộc Tuyết nhìn hắn hỏi anh có định nhận lời không. Lục Trạch trả lời không biết. Cô hỏi anh không thích. Lục Trạch đặt đũa xuống nói không phải, anh chỉ muốn chọn thứ phù hợp. Tần Mộc Tuyết gật đầu nói vậy thì tốt. Lục Trạch nhìn cô hỏi em không hỏi anh tại sao. Tần Mộc Tuyết mỉm cười nói không cần, vì em biết anh không phải người vì tiền mà thay đổi quyết định. Lục Trạch hơi im lặng, câu nói rất bình thường nhưng hắn lại cảm thấy trong lòng có một thứ gì đó mềm xuống. Đã rất lâu rồi có người tin hắn mà không cần hắn giải thích, không phải vì thành tích, không phải vì tiền, không phải vì cái tên Tạ Hành, chỉ đơn giản là tin Lục Trạch.
Sau bữa ăn hai người đi bộ trên đường. Tần Mộc Tuyết bỗng hỏi anh có nghĩ sau này mình sẽ hối hận không, hối hận chuyện gì, đã đi con đường này. Lục Trạch bước chậm lại nói có lẽ sẽ có lúc, nhưng vẫn đi. Tần Mộc Tuyết nhìn hắn hỏi vì sao. Lục Trạch suy nghĩ vài giây trả lời bởi vì nếu biết phía trước chắc chắn sẽ hối hận mà vẫn không đi thì có lẽ sẽ càng hối hận hơn. Tần Mộc Tuyết không nói nữa, hai người tiếp tục bước đi, khoảng cách giữa họ không còn xa như trước nhưng cũng chưa ai nói ra điều gì vượt qua ranh giới đó, chỉ là sự thân thuộc đang từng chút một hình thành.
Ngày hôm sau một tin tức mới xuất hiện, Tinh Hải chính thức công bố dàn diễn viên Khoảng Cách, ba cái tên đứng đầu đều là những ngôi sao có lượng fan khổng lồ. Ngay sau đó nhà phát hành công bố chiến lược quảng bá quy mô lớn với một tháng, ba mươi thành phố, hơn một trăm hoạt động quảng bá và hàng trăm triệu ngân sách truyền thông, giới truyền thông lập tức gọi đây là cỗ máy thương mại của mùa phim năm nay. Tinh Vân không phản ứng ra bên ngoài nhưng trong phòng họp Lục Trạch nhìn bảng số liệu. Lâm Nhiên hỏi chúng ta có cần tăng ngân sách quảng bá không. Lục Trạch suy nghĩ rồi nói tăng nhưng không chạy theo họ, Tinh Hải dùng một trăm triệu để quảng bá chúng ta không cần dùng một trăm triệu để chứng minh mình cũng có tiền, chỉ cần khiến khán giả biết bộ phim tồn tại, phần còn lại để tác phẩm nói chuyện.
Tối hôm đó một cuộc điện thoại từ Lục Thành đến. Hắn mở đầu gọi anh, Lục Trạch đang xem tài liệu hỏi có chuyện gì. Lục Thành im lặng vài giây rồi nói em muốn nhờ anh một việc, em muốn thử casting một bộ phim. Lục Trạch hỏi dự án nào, Lục Thành nói tên dự án, Lục Trạch nhanh chóng nhớ ra đó là một bộ phim truyền hình của Tinh Vân, không phải dự án lớn nhưng vai diễn khá quan trọng. Lục Thành nói em chỉ muốn một cơ hội. Lục Trạch im lặng, đây chính là chuyện hắn đã dự đoán từ trước, sau khi biết Tinh Vân có tài nguyên Lục Thành cuối cùng vẫn tìm tới. Lục Trạch trả lời được, anh sẽ cho em cơ hội casting nhưng em phải nhớ nếu không phù hợp anh sẽ không chọn em, và nếu được chọn cũng phải tự mình chứng minh, không có chuyện anh dùng quan hệ để đảm bảo em có vị trí. Lục Thành siết điện thoại, trong lòng có chút thất vọng nhưng cuối cùng vẫn nói được. Cuộc gọi kết thúc, Lục Trạch đặt điện thoại xuống, hắn không biết rằng với Lục Thành câu anh sẽ cho em cơ hội đã đủ để khiến suy nghĩ trong lòng hắn thay đổi, bởi trong mắt Lục Thành đây không còn chỉ là một cơ hội casting mà là cánh cửa bước vào Tinh Vân, và một khi đã bước vào tham vọng sẽ rất khó dừng lại.
HẾT CHƯƠNG 501
Cùng lúc đó trên mạng xuất hiện một bài viết mới với tiêu đề Tạ Hành sau khi nổi tiếng ba công ty lớn đồng loạt tranh giành, bài viết nhanh chóng leo lên hot search. Nội dung không chỉ nhắc đến những lời mời hợp tác mà còn phân tích giá trị thương mại của Tạ Hành, sau thành công của Mùa Hè Năm Ấy tên tuổi hắn bắt đầu có sức hút riêng, nhà đầu tư muốn hắn, nền tảng muốn hắn, các nhà sản xuất muốn hắn, thậm chí một số diễn viên nổi tiếng cũng công khai nói rằng họ muốn hợp tác với Tạ Hành. Fan lập tức phấn khích khen Tạ đạo diễn cuối cùng cũng được công nhận, mong phim tiếp theo phải lớn hơn. Nhưng anti-fan cũng không đứng yên, họ nhắc nhở chỉ một bộ phim thôi mà đã tranh nhau, đừng quên Mùa Đông Cuối Cùng vẫn có hơn hai trăm triệu, phim tiếp theo mới là bài kiểm tra thật, nếu thất bại thì những lời khen hiện tại sẽ quay lại cắn hắn. Hai phe tiếp tục tranh luận không ai chịu ai. Lần này Lục Trạch không khó chịu, ngược lại hắn nhìn những bình luận đó rất lâu, bởi có một điều hắn biết rõ một đạo diễn không thể chỉ sống bằng một bộ phim.
Buổi chiều Tạ Hành xuất hiện trong phòng biên kịch của Tinh Vân, trên bàn đặt ba kịch bản. Dương Khải giải thích đây là ba dự án đã qua vòng đầu. Tạ Hành cầm lên xem từng bản, dự án thứ nhất là phim thương mại quy mô lớn, thứ hai là phim tâm lý, thứ ba là phim tình cảm. Hắn đọc từng bản không nhanh không chậm, gần hai tiếng sau đặt cả ba xuống nói không được. Dương Khải thở dài nói tôi cũng đoán vậy. Tạ Hành phân tích dự án thứ nhất có quy mô nhưng kịch bản quá cũ, dự án thứ hai có chiều sâu nhưng cấu trúc chưa ổn, dự án thứ ba quá dựa vào công thức thị trường. Dương Khải hỏi vậy chúng ta tiếp tục chờ. Tạ Hành gật đầu xác nhận, chính vì nhiều người đang chờ nên càng không được làm vội. Dương Khải im lặng một lúc sau bật cười nói Lục tổng trước đây cũng từng nói câu này. Tạ Hành hơi khựng lại sau đó chỉ cười nói có lẽ chúng tôi nghĩ giống nhau. Dương Khải không hề biết câu nói đó có ý nghĩa gì, trong mắt hắn Tạ Hành và Lục Trạch chỉ là hai người có phong cách làm việc khá giống nhau.
Tối tại một nhà hàng yên tĩnh, Tần Mộc Tuyết ngồi đối diện Lục Trạch. Cô hỏi anh hôm nay bận lắm à, Lục Trạch trả lời cũng bình thường. Cô nói em thấy tin tức rồi, ba công ty tranh giành anh. Lục Trạch bật cười nói không đến mức đó. Tần Mộc Tuyết nói trên mạng nói rất ghê gớm. Lục Trạch đáp trên mạng mà. Tần Mộc Tuyết nhìn hắn hỏi anh có định nhận lời không. Lục Trạch trả lời không biết. Cô hỏi anh không thích. Lục Trạch đặt đũa xuống nói không phải, anh chỉ muốn chọn thứ phù hợp. Tần Mộc Tuyết gật đầu nói vậy thì tốt. Lục Trạch nhìn cô hỏi em không hỏi anh tại sao. Tần Mộc Tuyết mỉm cười nói không cần, vì em biết anh không phải người vì tiền mà thay đổi quyết định. Lục Trạch hơi im lặng, câu nói rất bình thường nhưng hắn lại cảm thấy trong lòng có một thứ gì đó mềm xuống. Đã rất lâu rồi có người tin hắn mà không cần hắn giải thích, không phải vì thành tích, không phải vì tiền, không phải vì cái tên Tạ Hành, chỉ đơn giản là tin Lục Trạch.
Sau bữa ăn hai người đi bộ trên đường. Tần Mộc Tuyết bỗng hỏi anh có nghĩ sau này mình sẽ hối hận không, hối hận chuyện gì, đã đi con đường này. Lục Trạch bước chậm lại nói có lẽ sẽ có lúc, nhưng vẫn đi. Tần Mộc Tuyết nhìn hắn hỏi vì sao. Lục Trạch suy nghĩ vài giây trả lời bởi vì nếu biết phía trước chắc chắn sẽ hối hận mà vẫn không đi thì có lẽ sẽ càng hối hận hơn. Tần Mộc Tuyết không nói nữa, hai người tiếp tục bước đi, khoảng cách giữa họ không còn xa như trước nhưng cũng chưa ai nói ra điều gì vượt qua ranh giới đó, chỉ là sự thân thuộc đang từng chút một hình thành.
Ngày hôm sau một tin tức mới xuất hiện, Tinh Hải chính thức công bố dàn diễn viên Khoảng Cách, ba cái tên đứng đầu đều là những ngôi sao có lượng fan khổng lồ. Ngay sau đó nhà phát hành công bố chiến lược quảng bá quy mô lớn với một tháng, ba mươi thành phố, hơn một trăm hoạt động quảng bá và hàng trăm triệu ngân sách truyền thông, giới truyền thông lập tức gọi đây là cỗ máy thương mại của mùa phim năm nay. Tinh Vân không phản ứng ra bên ngoài nhưng trong phòng họp Lục Trạch nhìn bảng số liệu. Lâm Nhiên hỏi chúng ta có cần tăng ngân sách quảng bá không. Lục Trạch suy nghĩ rồi nói tăng nhưng không chạy theo họ, Tinh Hải dùng một trăm triệu để quảng bá chúng ta không cần dùng một trăm triệu để chứng minh mình cũng có tiền, chỉ cần khiến khán giả biết bộ phim tồn tại, phần còn lại để tác phẩm nói chuyện.
Tối hôm đó một cuộc điện thoại từ Lục Thành đến. Hắn mở đầu gọi anh, Lục Trạch đang xem tài liệu hỏi có chuyện gì. Lục Thành im lặng vài giây rồi nói em muốn nhờ anh một việc, em muốn thử casting một bộ phim. Lục Trạch hỏi dự án nào, Lục Thành nói tên dự án, Lục Trạch nhanh chóng nhớ ra đó là một bộ phim truyền hình của Tinh Vân, không phải dự án lớn nhưng vai diễn khá quan trọng. Lục Thành nói em chỉ muốn một cơ hội. Lục Trạch im lặng, đây chính là chuyện hắn đã dự đoán từ trước, sau khi biết Tinh Vân có tài nguyên Lục Thành cuối cùng vẫn tìm tới. Lục Trạch trả lời được, anh sẽ cho em cơ hội casting nhưng em phải nhớ nếu không phù hợp anh sẽ không chọn em, và nếu được chọn cũng phải tự mình chứng minh, không có chuyện anh dùng quan hệ để đảm bảo em có vị trí. Lục Thành siết điện thoại, trong lòng có chút thất vọng nhưng cuối cùng vẫn nói được. Cuộc gọi kết thúc, Lục Trạch đặt điện thoại xuống, hắn không biết rằng với Lục Thành câu anh sẽ cho em cơ hội đã đủ để khiến suy nghĩ trong lòng hắn thay đổi, bởi trong mắt Lục Thành đây không còn chỉ là một cơ hội casting mà là cánh cửa bước vào Tinh Vân, và một khi đã bước vào tham vọng sẽ rất khó dừng lại.
HẾT CHƯƠNG 501
