BÌNH CHỌN CHO "TAM DIỆN TRÙM GIẢI TRÍ

  • 1. Theo bạn Lục Trạch dùng thân phận nào vả mặt đã nhất? - Vo Danh- Tinh Dạ- Tạ Hành

    Votes: 0 0.0%
  • 2. Bạn muốn chương tới Lục Trạch làm gì? - Mở công ty Tinh Vân - Thu mua đối thủ - Lộ thân phận

    Votes: 0 0.0%
  • Mọi người vote + cmt lý do đi để tác giả có động lực ra chương mới

    Votes: 0 0.0%

  • Số người bình chọn
    0
  • Poll closed .
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 441 Hai Người Khiêu Chiến

Sáng hôm sau, cái tên Tạ Hành vẫn nằm trong nhóm từ khóa được tìm kiếm nhiều nhất trên mọi nền tảng. Nhưng điều khiến giới điện ảnh thực sự chú ý lại là số liệu phòng vé ngày đầu công chiếu. Hoàng Triều đạt hai mươi bảy phẩy tám tỷ đồng. Tinh Vân đạt mười lăm phẩy chín tỷ đồng. Khoảng cách về doanh thu vẫn rất lớn. Nhưng nếu so với những dự đoán ban đầu trước ngày công chiếu, Tinh Vân đã giành được một chiến thắng quan trọng hơn cả con số tiền bạc. Đó không phải chiến thắng trên bảng tổng hợp doanh thu. Mà là chiến thắng về vị thế. Từ chỗ bị xem là đối thủ không có cửa thắng, Tinh Vân đã chính thức giành được quyền để mọi người xem mình như một đối thủ thực sự.

Tám giờ sáng, cuộc họp tại Tinh Vân bắt đầu đúng giờ. Dương Khải đặt báo cáo số liệu lên bàn, giọng có chút phấn khởi: Có một tin tốt. Suất chiếu cho ngày hôm nay đã được các rạp chủ động tăng thêm. Lục Trạch ngẩng đầu: Tăng bao nhiêu. Gần mười hai phần trăm so với ngày đầu. Lâm Nhiên tiếp lời: Đặc biệt là các suất chiếu vào giờ vàng buổi tối, một số cụm rạp đã chủ động giảm suất chiếu phim của Hoàng Triều để bổ sung suất cho chúng ta. Trong phòng có vài tiếng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng Lục Trạch vẫn giữ vẻ bình thản, giọng nói không hề có chút mừng rỡ: Đừng vội mừng. Mọi người cùng nhìn về phía anh. Phim mới chỉ công chiếu được ngày thứ hai. Chúng ta cần quan sát thêm ít nhất ba ngày nữa mới biết được xu hướng thực sự. Anh nhìn mọi người một lượt rồi tiếp tục: Tiếp tục quảng bá theo kế hoạch thông thường. Tuyệt đối không đưa ra bất kỳ bình luận nào nhắm vào đối thủ. Không tạo ra chiến tranh dư luận. Hãy để bộ phim tự nói lên tất cả.

Sự thay đổi nhỏ về tỷ lệ suất chiếu lập tức bị giới truyền thông phát hiện. Các bài viết liên tiếp xuất hiện trên các trang tin giải trí. Có người nói Tinh Vân đang tạo ra bất ngờ lớn nhất năm, có người phân tích lý do tại sao khán giả lại lựa chọn bộ phim ít ngân sách hơn. Nhưng cũng có những ý kiến thẳng thắn phản bác: Chỉ một ngày chưa nói lên điều gì, khoảng cách doanh thu vẫn hơn mười tỷ, không nên vì một bộ phim đầu tay thành công mà lập tức tôn người đạo diễn thành thiên tài. Hai luồng ý kiến tiếp tục tranh luận gay gắt trên mọi diễn đàn. Và chính cuộc tranh luận ấy lại vô tình giúp bộ phim càng ngày càng được nhiều người biết đến và quan tâm.

Trên mặt trận âm nhạc, vào buổi trưa cùng ngày, chương trình Âm Thanh Tinh Vân chính thức công bố luật chơi cho vòng tiếp theo. Nghệ sĩ có thứ hạng thấp hơn được quyền chủ động đưa ra lời khiêu chiến với bất kỳ người nào đứng phía trên mình. Nếu thắng, hai người sẽ đổi vị trí trên bảng xếp hạng. Nếu thua, người đưa ra lời khiêu chiến sẽ bị trừ một phần điểm bình chọn tích lũy. Thông tin vừa được công bố, cộng đồng mạng lập tức náo nhiệt. Nhưng không ai ngờ rằng, ngay trong ngày đầu mở đăng ký, đã có hai người cùng lúc đưa ra lời khiêu chiến.

Người đầu tiên chính là Hứa Thanh Hà. Cô hiện đang đứng thứ hai trên bảng xếp hạng. Và người cô chọn để khiêu chiến chính là Trần An người đang giữ vững vị trí số một. Thông báo chính thức được hiển thị trên màn hình lớn tại trường quay. Khán giả xem trực tiếp lập tức bùng nổ trong sự phấn khích. Mọi người đều biết cuộc đối đầu mà họ mong chờ từ lâu cuối cùng cũng đã đến. Trần An nhận được thông báo khi đang luyện tập. Cô nhìn dòng chữ trên màn hình, không hề có chút ngạc nhiên hay hoảng sợ. Chỉ mỉm cười nhẹ nhàng rồi nói một cách chắc chắn: Được. Tôi nhận lời.

Vài phút sau, một thông báo khác lại xuất hiện trên bảng danh sách. Lục Thành, hiện đang đứng thứ năm, chính thức đưa ra lời khiêu chiến với ca sĩ đứng thứ tư trên bảng xếp hạng. Không phải Hứa Thanh Hà. Càng không phải Trần An. Lục Thành đã thay đổi quyết định vào phút cuối. Cậu không chọn đối thủ mạnh nhất để đánh cược tất cả vào một trận đấu quá khó. Cậu chọn người có vị trí gần mình nhất, người mà khoảng cách giữa hai bên đủ gần để cậu có cơ hội chiến thắng. Một lựa chọn thực tế và cân nhắc. Nhưng chính sự thay đổi trong suy nghĩ ấy lại cho thấy một điều quan trọng: Lục Thành bắt đầu học cách tự mình đánh giá năng lực, tự mình đưa ra lựa chọn, chứ không còn ỷ lại vào sự ưu ái và bảo vệ của gia đình.

Tại phòng luyện tập, Lục Thành cầm bản nhạc trên tay, ánh mắt chăm chú nhìn từng nốt nhạc. Giáo viên thanh nhạc đứng bên cạnh quan sát cậu một lúc rồi hỏi: Em có hối hận với lựa chọn của mình không. Lục Thành lắc đầu một cách chắc chắn: Không hề hối hận. Tại sao. Bởi vì nếu tôi không dám khiêu chiến với người đứng ngay trên mình, thì mãi mãi tôi chỉ có thể đứng ở vị trí này. Lục Thành ngước nhìn giáo viên, ánh mắt trong trẻo và đầy sự quyết tâm. Giáo viên im lặng một lát rồi gật đầu. Lần đầu tiên, ông nhìn thấy ở cậu một chút trưởng thành thực sự, vượt ra ngoài sự bao bọc và kỳ vọng của gia đình.

Chiều cùng ngày, Hứa Thanh Hà bước vào phòng làm việc của Lục Trạch. Cô đặt thông báo đăng ký khiêu chiến lên bàn rồi nói: Lục tổng, vòng sau em sẽ khiêu chiến Trần An. Lục Trạch liếc nhìn tờ giấy rồi trả lời một cách bình thản: Tôi đã biết rồi. Hứa Thanh Hà hơi ngạc nhiên: Anh không có điều gì muốn nói với em sao. Lục Trạch đặt bút xuống, ngước nhìn cô: Có. Hứa Thanh Hà chờ đợi những lời khuyên hay chỉ dẫn. Nhưng anh chỉ nói một câu: Đừng nghĩ rằng em nhất thiết phải thắng. Hứa Thanh Hà ngẩn người: Vậy em nên làm gì. Hãy hát theo cách tốt nhất mà em có thể. Lục Trạch nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói đều đều và chắc chắn: Đừng hát để đánh bại Trần An. Đừng hát để chứng minh em mạnh hơn ai. Hãy hát bài ca mà em thực sự muốn hát. Hứa Thanh Hà im lặng vài giây, sau đó chậm rãi gật đầu. Em hiểu ý anh rồi. Cô quay người chuẩn bị rời đi, thì nghe Lục Trạch nói tiếp: Thanh Hà. Cô dừng chân quay lại: Vâng. Đây là trận đấu đầu tiên của em mà đối thủ thực sự ngang tầm với em. Đừng lãng phí cơ hội này. Hứa Thanh Hà mỉm cười, ánh mắt rạng rỡ: Em sẽ không làm anh thất vọng.

Đêm đến, tại phòng thu, Hứa Thanh Hà nhận được một tệp nhạc mới được gửi đến hộp thư cá nhân. Không có tên người gửi, chỉ có một mã số được đánh dấu trên tệp. Cô nhấn nút phát. Giai điệu chậm rãi vang lên, mềm mại nhưng chứa đựng một sức nặng và cảm xúc khó tả. Chỉ sau vài giây đầu tiên, ánh mắt Hứa Thanh Hà đã thay đổi. Cô nghe hết toàn bộ bài hát trong im lặng, sau đó tháo tai nghe ra, vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cảm xúc mà giai điệu mang lại. Quản lý bên cạnh hỏi: Em thấy bài hát này thế nào. Hứa Thanh Hà thở nhẹ một hơi, giọng vẫn còn chút ngậm ngùi: Rất hợp với em. Giống như được viết riêng cho em vậy. Anh có muốn dùng bài này cho trận đấu với Trần An không. Hứa Thanh Hà nhìn tên tệp nhạc trên màn hình, chỉ có ba chữ số không ba một. Cô không biết ai là người sáng tác. Nhưng cô hiểu rõ một điều: Nếu được hát bài ca này trên sân khấu, cô sẽ có đủ sức mạnh để đối đầu thực sự với Trần An.

Trong phòng làm việc cách đó không xa, Lục Trạch tắt máy tính. Bản nhạc vừa được gửi đi chính là tác phẩm mà anh đã viết dưới bút danh Tinh Dạ. Nhưng lần này, anh không định để cái tên Tinh Dạ xuất hiện trước công chúng. Chỉ một bài hát. Chỉ dành cho Hứa Thanh Hà. Tinh Dạ vẫn chưa thể bước ra ánh sáng. Ít nhất là vào lúc này.

Cuối ngày, số liệu phòng vé ngày thứ hai chính thức được cập nhật. Hoàng Triều đạt hai mươi bốn phẩy một tỷ đồng. Tinh Vân đạt mười bảy phẩy tám tỷ đồng. Khoảng cách giữa hai bên tiếp tục thu hẹp rõ rệt. Tinh Vân vẫn chưa vượt qua đối thủ. Nhưng xu hướng đã hoàn toàn thay đổi. Tạ Hành tiếp tục được giới chuyên môn và công chúng nhắc đến ngày càng nhiều. Một số nhà phê bình điện ảnh bắt đầu gọi anh là đạo diễn trẻ đáng chú ý nhất trong năm nay. Lục Trạch đọc những bình luận đó trên màn hình máy tính, không hề có chút vui mừng hay tự mãn. Anh hiểu rõ một điều khiến người ta tò mò ban đầu là Tạ Hành là ai. Nhưng khi sự quan tâm ngày càng tăng, họ sẽ bắt đầu đặt một câu hỏi khác: Tạ Hành sẽ tạo ra tác phẩm gì tiếp theo. Và đó mới chính là điều nguy hiểm nhất. Khi cái tên Tạ Hành có đủ giá trị và đủ sự chú ý, người ta sẽ bắt đầu đào sâu quá khứ, truy tìm mọi dấu vết.

Đêm đã khuya, Lục Trạch nhận được tin nhắn từ Tần Mộc Tuyết. Em hôm nay lại thấy tên Tạ Hành xuất hiện ở khắp mọi nơi. Lục Trạch nhìn màn hình một lát rồi trả lời: Em bắt đầu quan tâm đến đạo diễn kia rồi sao. Tin nhắn trả lời đến rất nhanh: Không hề. Em chỉ thấy có một điều rất lạ. Lục Trạch nhắn lại: Điều gì làm em thấy lạ. Bên kia im lặng một lát, rồi dòng chữ hiện ra: Anh và Tạ Hành.. Dường như có một chút gì đó rất giống nhau. Lục Trạch nhìn dòng chữ ấy trên màn hình trong một thời gian rất dài. Ngón tay lơ lửng trên bàn phím, cuối cùng anh trả lời: Em nghĩ nhiều rồi đó. Đầu dây bên kia không trả lời thêm. Nhưng Tần Mộc Tuyết cũng không hề gửi một tin nhắn nào nói rằng cô tin vào lời giải thích đó.

Ngày thứ ba mở ra. Trên mặt trận điện ảnh, cuộc chiến về phòng vé vẫn đang tiếp tục từng giờ. Trên mặt trận âm nhạc, hai trận đối đầu trực tiếp đang được chuẩn bị trong sự mong chờ của hàng triệu khán giả. Hứa Thanh Hà đã chọn bài hát của Tinh Dạ làm vũ khí cho trận chiến quan trọng nhất trong sự nghiệp của mình. Trần An cũng đang luyện tập chăm chỉ, chuẩn bị cho mọi khả năng. Còn Lục Thành, lần đầu tiên bước lên sân khấu với một mục tiêu hoàn toàn mới: Không phải để gia đình thấy cậu xứng đáng với sự ưu ái, mà là để tự mình giành lấy một vị trí xứng đáng với năng lực thực sự. Tinh Vân đang từng ngày trưởng thành và lớn mạnh. Nhưng cùng lúc đó, những kế hoạch dài hạn vẫn chưa hoàn thành. Và những bí mật được giấu kín phía sau Lục Trạch.. Đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ đầu tiên, khi Tần Mộc Tuyết vô tình chạm vào sự thật mà anh cố gắng che giấu.

HẾT CHƯƠNG 441
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 442 Khoảng Cách

Ngày thứ ba sau ngày công chiếu chính thức, số liệu phòng vé tiếp tục thay đổi từng giờ. Buổi sáng, phim của Hoàng Triều vẫn giữ vị trí dẫn đầu trên toàn quốc. Nhưng khi bước sang buổi chiều, một sự thay đổi ngoài mọi dự đoán đã xảy ra. Tỷ lệ lấp đầy suất chiếu của Tinh Vân bắt đầu vượt qua đối thủ tại nhiều thành phố lớn, tại các rạp chiếu phim đông khán giả nhất. Không phải trên toàn quốc, không phải mọi địa điểm. Chỉ là một phần. Nhưng con số ấy đã đủ để khiến các hệ thống rạp chiếu phim bắt đầu nhìn nhận Tinh Vân một cách nghiêm túc hơn.

Lâm Nhiên cầm báo cáo số liệu bước vào phòng làm việc, giọng có chút phấn khởi: Lục tổng, chúng ta được bổ sung thêm suất chiếu. Lục Trạch liếc nhìn số liệu trên bảng: Hiện tại tỷ lệ suất chiếu của chúng ta là bao nhiêu. Khoảng bốn mươi ba phần trăm. Còn Hoàng Triều vẫn giữ năm mươi bảy phần trăm. Lục Trạch gật đầu nhẹ. Khoảng cách vẫn còn tồn tại, nhưng đã không còn lớn chênh lệch như ngày đầu công chiếu. Dương Khải đứng bên cạnh nói: Chúng ta đang thu hẹp khoảng cách từng giờ. Lục Trạch lắc đầu một cách bình thản: Không phải chúng ta đang đuổi theo họ. Mọi người cùng nhìn về phía anh. Chúng ta không chạy theo nhịp độ hay tốc độ của ai. Chúng ta chỉ đang chạy trên con đường của chính mình. Dương Khải ngẩn người vài giây rồi lập tức hiểu và mỉm cười.

Buổi chiều cùng ngày, một nhà phê bình điện ảnh có hàng triệu người theo dõi chính thức đăng tải bài phân tích. Bài viết không quá dài, chỉ hơn một nghìn chữ, nhưng tiêu đề lập tức thu hút sự chú ý của mọi người: Một bộ phim không cần thắng ngay ngày đầu. Trong bài viết, ông phân tích chi tiết cách xây dựng cốt truyện, cách diễn xuất của dàn diễn viên, nhịp độ phim và cách xử lý đoạn kết. Đặc biệt, ông dành nhiều lời đánh giá cao cho khả năng kiểm soát hình ảnh và ánh sáng của đạo diễn Tạ Hành. Ở phần kết, ông viết: Tạ Hành hiện tại chưa phải là một đạo diễn lớn trong ngành. Nhưng chỉ với bộ phim này, anh ta đã đủ tư cách ngồi vào bàn chơi của những người thực sự hiểu và yêu điện ảnh. Bài viết chỉ trong thời gian ngắn đã được chia sẻ rộng rãi, tạo ra làn sóng thảo luận mới.

Tại trụ sở Hoàng Triều, cuộc họp đang diễn ra trong không khí không còn hoàn toàn tự tin như trước. Người phụ trách dự án nhìn số liệu trên màn hình, giọng nói trở nên nghiêm túc: Đối phương vẫn đang tăng trưởng đều đặn. Có người hỏi: Chúng ta có cần tăng cường quảng cáo và đẩy mạnh truyền thông để kìm nén đà tăng của họ không. Người đó lắc đầu: Không cần. Nhưng.. Ngày thứ ba mà họ vẫn có thể tăng trưởng với tốc độ như vậy, thì phải công nhận một điều. Ông ta ngước nhìn biểu đồ doanh thu: Bộ phim này không hề dễ dàng bị đánh bại. Lần đầu tiên kể từ ngày công chiếu, những người đứng đầu Hoàng Triều chính thức xem Tinh Vân như một đối thủ thực sự ngang tầm.

Tại Tinh Vân, Lục Trạch không hề biết rằng bài phân tích kia đã khiến đối thủ thay đổi thái độ. Anh hiện đang tập trung cho một công việc khác. Chương trình Âm Thanh Tinh Vân đang bước vào giai đoạn chuẩn bị cho tập tiếp theo. Lần này, hai trận đối đầu trực tiếp sẽ được phát sóng cùng lúc. Hứa Thanh Hà khiêu chiến vị trí số một Trần An. Ca sĩ đứng thứ năm khiêu chiến vị trí thứ tư. Đây chính là lần đầu tiên chương trình thực sự có cảm giác như một chiến trường cạnh tranh công bằng và gay gắt. Triệu Minh Viễn nhìn lịch phát sóng rồi nói: Tỷ suất xem tập này chắc chắn sẽ tăng cao. Lục Trạch gật đầu: Nhưng cũng có thể giảm đột ngột. Tại sao. Nếu khán giả nhận ra mọi kết quả đều đã được sắp đặt trước. Triệu Minh Viễn lập tức hiểu ý: Vậy chúng ta không can thiệp kết quả. Không được sắp đặt. Hãy để họ thật sự chiến đấu và thật sự thắng thua. Đúng vậy.

Trong phòng luyện tập, Hứa Thanh Hà đã nghe đi nghe lại bản nhạc do Tinh Dạ gửi hàng chục lần. Nhưng cô vẫn chưa quyết định cách thể hiện trên sân khấu. Quản lý bên cạnh hỏi: Em có thể hát theo bản demo mà, tại sao phải tự mình suy nghĩ quá nhiều. Hứa Thanh Hà lắc đầu: Bản demo hát quá hoàn hảo và quá đẹp. Vậy thì đó không phải điều tốt sao. Hứa Thanh Hà ngước nhìn giai điệu trên giấy, giọng nói đều đều: Nếu tôi hát một cách hoàn hảo không một chút sai sót, khán giả sẽ chỉ khen kỹ thuật thanh nhạc. Nhưng nếu tôi để chính mình hòa vào từng câu chữ, để có hơi thở và có cảm xúc thật, thì họ sẽ nhớ đến bài hát và nhớ đến người hát. Quản lý nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên: Em thực sự hiểu bài hát này hơn ai hết. Hứa Thanh Hà mỉm cười nhẹ nhàng: Bởi vì người viết bài hát này.. Cũng hiểu tôi.

Ở phòng luyện tập khác, Trần An cũng đang chuẩn bị chăm chỉ cho trận đấu sắp tới. Cô không biết Hứa Thanh Hà sẽ hát bài gì, cũng không biết đối phương đã chuẩn bị những gì. Nhưng cô hiểu rõ một điều: Người đứng sau lưng mình đã chuẩn bị trong im lặng suốt thời gian qua với sự nghiêm túc và quyết tâm lớn. Vì vậy, Trần An cũng không cho phép mình có chút lơ là hay chủ quan.

Trong phòng thu khác, Lục Thành đang đứng trước micro. Cậu hát thử một lần rồi quay lại nhìn giáo viên thanh nhạc. Vẻ mặt giáo viên không hề hài lòng: Chưa được. Lục Thành cau mày: Em sai ở đâu. Em đang cố gắng thắng đối phương thay vì cố gắng hát tốt. Em nghĩ quá nhiều về người đứng trước thay vì nghĩ về bài hát mà em đang hát. Nhưng đây là cuộc thi đấu, mục tiêu chính là thắng chứ ạ. Đúng là thi đấu. Giáo viên nhìn thẳng vào mắt cậu: Nhưng khán giả không bỏ phiếu cho việc em muốn thắng. Họ bỏ phiếu cho phần trình diễn mà em mang đến cho họ. Lục Thành đứng im lặng một lát, sau đó gật đầu thật sâu. Cậu hít một hơi thật sâu rồi nói: Cho em hát lại một lần nữa. Lần thứ hai tốt hơn. Lần thứ ba càng tốt hơn. Lục Thành dần nhận ra một điều: Không có sự bao bọc của gia đình, không có tài nguyên ưu tiên, không có những lời khen sẵn sàng được nói ra. Chỉ có chính cậu, đứng trước micro, với từng nốt nhạc và từng câu chữ.

Đến hai mươi ba giờ cùng ngày, số liệu doanh thu ngày thứ ba chính thức được công bố. Hoàng Triều đạt hai mươi ba phẩy bốn tỷ đồng. Tinh Vân đạt mười chín phẩy sáu tỷ đồng. Khoảng cách giữa hai bên chỉ còn ba phẩy tám tỷ đồng. Mọi người đều nhớ rõ, ngày đầu công chiếu khoảng cách là mười một phẩy chín tỷ đồng. Ngày thứ hai còn sáu phẩy ba tỷ đồng. Ngày thứ ba chỉ còn ba phẩy tám tỷ đồng. Xu hướng thay đổi quá rõ ràng đến mức không thể phủ nhận. Dương Khải nhìn con số trên màn hình, giọng có chút kích động: Chúng ta sắp đuổi kịp họ rồi. Lục Trạch không trả lời ngay. Anh im lặng một lát rồi nói: Ngày mai mới là ngày quan trọng nhất. Tại sao. Vì ngày mai là cuối tuần. Lục Trạch ngón tay chỉ vào đường biểu đồ: Nếu ngày mai chúng ta tiếp tục giữ được đà tăng trưởng này và vượt qua đối thủ.. Dương Khải lập tức hiểu rõ ý nghĩa: Thì bộ phim sẽ hoàn toàn đảo ngược cục diện và chiếm ưu thế chủ động. Lục Trạch gật đầu: Đúng vậy. Nhưng đừng nói ra trước khi mọi việc thực sự xảy ra.

Gần nửa đêm, Lục Trạch nhận được tin nhắn từ Tần Mộc Tuyết. Ngày mai em sẽ lại đi xem phim. Lục Trạch nhắn trả lời: Em định xem lần thứ hai à. Ừ. Tại sao vậy. Phía bên im lặng một lát rồi tin nhắn đến: Muốn xem lại đoạn cuối một lần nữa. Lục Trạch đọc dòng chữ trên màn hình, lòng đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm và ấm áp. Không phải vì con số doanh thu đang ngày càng tốt đẹp. Không phải vì cái tên Tạ Hành đang được mọi người khen ngợi. Mà đơn giản là vì có một người, thực sự hiểu được những điều mà anh muốn gửi gắm vào từng khung hình, từng câu thoại.

Đêm đó, trên diễn đàn điện ảnh xuất hiện một bài phân tích dài được chia sẻ hàng chục nghìn lần. Tiêu đề bài viết viết rõ ràng: Nếu Tạ Hành tiếp tục tạo ra những tác phẩm như vậy, thì những người cần lo lắng không phải là các đạo diễn trẻ. Mà là những công ty lớn vẫn đang nghĩ Tinh Vân chỉ là một công ty may mắn nhất thời. Lục Trạch không đọc bài viết đó. Nhưng sáng hôm sau, cả gia đình họ Lục đều đọc được. Cha Lục đặt điện thoại xuống bàn, không nói một lời. Mẹ Lục nhìn từng dòng chữ trên màn hình với vẻ mặt khó diễn tả. Lục Thành cũng nhìn thấy bài viết. Ba người ngồi im lặng trong phòng khách. Công ty mà họ từng nghĩ chỉ nhờ may mắn mới có được vị trí ngày nay.. Đang từng ngày trưởng thành và lớn mạnh bằng chính sức lực thực sự. Và điều khiến họ cảm thấy lạnh lùng nhất là.. Dường như Lục Trạch vẫn chưa bao giờ dùng hết toàn bộ sức mạnh mà anh có. Tầng thứ hai trong kế hoạch dài hạn.. Đã bắt đầu chạm đến giới hạn cuối cùng.

HẾT CHƯƠNG 442
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 443 Ngày Thứ Tư

Ngày thứ bảy, cũng chính là ngày thứ tư kể từ khi hai bộ phim chính thức công chiếu. Từ sáng sớm, hệ thống phòng vé trên toàn quốc đã thể hiện những dấu hiệu hoàn toàn khác thường. Lượng vé đặt trước cho bộ phim của Tinh Vân tăng vọt không phải vì có chiến dịch quảng cáo đột xuất hay bài viết thu hút sự chú ý. Mà đơn giản là vì lời giới thiệu từ những người đã xem ngày hôm trước ngày càng lan rộng.

Tám giờ sáng, Lâm Nhiên bước vào phòng làm việc với tốc độ nhanh hơn bình thường. Lục Trạch ngước nhìn khi nghe tiếng bước chân. Lục tổng, có chuyện bất thường. Lục Trạch đặt tài liệu xuống tay: Chuyện gì vậy. Các cụm rạp lại tiếp tục chủ động tăng suất chiếu cho chúng ta. Hiện tại tỷ lệ suất chiếu của Tinh Vân đã đạt bốn mươi sáu phần trăm. Còn Hoàng Triều chỉ còn năm mươi bốn phần trăm. Lục Trạch gật đầu nhẹ: Tiếp tục theo dõi sát sao từng giờ. Dương Khải đứng bên cạnh nhìn số liệu trên màn hình, giọng có chút phấn khởi: Có vẻ hôm nay chúng ta thực sự có cơ hội vượt lên. Lục Trạch không trả lời ngay, ánh mắt anh chỉ dừng lại ở đường biểu đồ tỷ lệ lấp đầy đang tiếp tục đi lên một cách đều đặn.

Mười giờ ba mươi phút, những suất chiếu buổi sáng bắt đầu kết thúc. Điểm đánh giá trung bình của khán giả vẫn duy trì ở mức tám phẩy bốn trên mười, không hề có dấu hiệu sụt giảm. Đặc biệt, tỷ lệ khán giả để lại bình luận tích cực và sẵn sàng giới thiệu cho người khác xem đang ở mức rất cao. Một bình luận được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội viết: Nếu hôm qua tôi không tình cờ mua vé xem, thì hôm nay tôi chắc chắn sẽ nghe theo lời bạn bè và vẫn đi mua vé. Đó chính là hiệu ứng truyền miệng quý giá nhất, thứ mà không một chiến dịch quảng cáo nào có thể mua được.

Mười hai giờ trưa, số liệu phòng vé được cập nhật. Hoàng Triều đạt mười phẩy bảy tỷ đồng. Tinh Vân đạt mười phẩy ba tỷ đồng. Khoảng cách chỉ còn không đến nửa tỷ đồng. Dương Khải nhìn con số rồi quay sang Lục Trạch: Gần rồi. Lục Trạch gật đầu nhưng giọng nói vẫn hoàn toàn bình thản: Chỉ là gần thôi, chưa vượt qua. Hãy nhắc mọi người trong công ty không được chủ quan, chưa có gì đảm bảo đến hết ngày.

Mười ba giờ mười lăm phút, tại một rạp chiếu phim lớn ở trung tâm thành phố, một suất chiếu đặc biệt vừa kết thúc. Một phóng viên đứng ở lối ra ngẫu nhiên hỏi một khán giả trẻ: Theo bạn, hai bộ phim này phim nào hay hơn. Người đó suy nghĩ một lát rồi trả lời: Phim của Hoàng Triều xem rất vui, nhiều cảnh đẹp và hấp dẫn. Còn phim Tinh Vân thì hay theo một cách khác, xem xong vẫn còn nghĩ về nó. Vậy bạn sẽ giới thiệu cho bạn bè xem bộ phim nào. Không do dự một giây, người đó trả lời: Phim Tinh Vân. Câu trả lời ngắn gọn ấy được đăng tải lên mạng và nhanh chóng trở thành đoạn video được chia sẻ hàng nghìn lần.

Mười lăm giờ, số liệu phòng vé lại được cập nhật. Lần này, con số trên màn hình khiến mọi người trong phòng họp Tinh Vân đều ngỡ ngàng. Tạm thời, Tinh Vân đã vượt lên. Hoàng Triều mười bốn phẩy chín tỷ đồng. Tinh Vân mười lăm phẩy hai tỷ đồng. Khoảng cách nhỏ nhưng rõ ràng. Dương Khải bật cười vui mừng: Vượt lên rồi. Lâm Nhiên cũng thở phào nhẹ nhõm sau nhiều ngày căng thẳng. Chỉ có Lục Trạch vẫn giữ vẻ bình thản: Đây chỉ là số liệu giữa ngày. Tiếp tục theo dõi, chưa đến lúc có thể vui mừng.

Mười bảy giờ ba mươi phút, Hoàng Triều chính thức tung ra đợt phản công. Hàng loạt đoạn phỏng vấn diễn viên, clip hậu trường, chương trình khuyến mãi giá vé và các bài viết đánh giá đồng loạt xuất hiện trên mọi phương tiện truyền thông. Phòng vé của họ lập tức có dấu hiệu phục hồi, khoảng cách được kéo ngược lại. Hoàng Triều tạm thời dẫn trước thêm không phẩy tám tỷ đồng. Một số tài khoản trên mạng lập tức lên tiếng chế nhạo: Tinh Vân chỉ là may mắn trong chốc lát thôi, Hoàng Triều vừa bắt đầu phản công thì đã thấy kết quả. Chờ xem tối nay ai sẽ đứng vị trí dẫn đầu. Lục Trạch đọc qua những bình luận đó, không hề có chút tức giận hay lo lắng. Anh chỉ nói một cách bình thản: Điều đó hoàn toàn bình thường. Dương Khải hỏi: Chúng ta không cần làm gì để đáp trả hay sao. Lục Trạch lắc đầu: Để họ làm những gì họ giỏi nhất. Chúng ta chỉ cần giữ vững những gì mình đang có.

Hai mươi giờ, các suất chiếu giờ vàng bắt đầu. Lượng vé bán ra của Tinh Vân tiếp tục tăng với tốc độ vượt trội. Hai mươi hai giờ, khoảng cách còn không phẩy ba tỷ đồng. Hai mươi ba giờ, chỉ còn không phẩy một tỷ đồng. Hai mươi ba giờ ba mươi phút, hệ thống phòng vé cập nhật số liệu cuối cùng trong ngày. Tinh Vân chính thức vượt lên và giữ vững vị trí dẫn đầu. Hoàng Triều hai mươi hai phẩy tám tỷ đồng. Tinh Vân hai mươi ba phẩy một tỷ đồng. Cả phòng họp im lặng trong vài giây. Lục Trạch nhìn con số trên màn hình, sau đó nói một cách chắc chắn: Ngày mai tiếp tục giữ vững tốc độ này. Dương Khải mỉm cười nhìn anh: Lục tổng, dù sao thì hôm nay cũng nên vui một chút chứ. Lục Trạch nhìn những gương mặt rạng rỡ xung quanh, cuối cùng cũng mỉm cười nhẹ nhàng: Được. Vậy thì vui một chút.

Đêm hôm đó, các từ khóa liên quan đến bộ phim thay đổi hoàn toàn vị trí trên bảng tìm kiếm. Tinh Vân vượt qua Hoàng Triều, Tạ Hành, Bộ phim Tinh Vân lật ngược tình thế, Đạo diễn trẻ tạo kỳ tích. Cái tên Tạ Hành đứng ở vị trí cao nhất trên mọi diễn đàn điện ảnh. Một nhà phê bình viết trong bài phân tích của mình: Ngày đầu tiên tôi nói Tạ Hành có đủ tư cách để bước vào bàn chơi. Hôm nay tôi phải sửa lại lời nói đó. Bởi vì cậu ta đã ngồi vào vị trí và bắt đầu chơi rồi.

Tại nhà họ Lục, cả gia đình đều thấy tin tức trên truyền hình. Cha Lục im lặng không nói một lời. Mẹ Lục nhìn màn hình với ánh mắt phức tạp. Lục Thành cũng đang đọc tin tức trên điện thoại. Cậu thấy Tinh Vân đã thắng một bộ phim lớn của Hoàng Triều trong cùng một ngày. Nhưng thứ khiến cậu chú ý nhất không phải là doanh thu hay tên công ty. Mà là cái tên xuất hiện lặp đi lặp lại trong mọi bài báo. Tạ Hành. Lục Thành nhíu mày cố gắng nhớ lại. Cậu có cảm giác như đã từng nghe cái tên này ở đâu đó rất gần đây. Nhưng dù cố nghĩ thế nào, cậu cũng không thể nhớ ra.

Cùng lúc đó, tại trường quay chương trình Âm Thanh Tinh Vân, tập phát sóng vòng khiêu chiến đang chuẩn bị bắt đầu. Hứa Thanh Hà đứng ở vị trí chờ sau sân khấu. Phía đối diện, Trần An cũng đang đứng yên lặng. Hai người nhìn nhau qua khoảng cách, không có nụ cười xã giao, không có lời nói khiêu khích hay ngạo mạn. Chỉ có sự nghiêm túc và sự trân trọng đối với đối thủ. Người dẫn chương trình bước ra giữa sân khấu, giọng nói vang rõ: Đêm nay, hai người đứng đầu bảng xếp hạng sẽ đối đầu trực tiếp. Khán giả dưới sân khấu reo hò vang động. Camera chuyển sang Hứa Thanh Hà. Cô hít một hơi thật sâu, bàn tay nhẹ nhàng siết chặt micro. Bản nhạc mà Tinh Dạ gửi cho cô, bài hát mà cô đã luyện tập suốt thời gian qua, đã sẵn sàng.

Ở phòng điều khiển phía sau sân khấu, Lục Trạch nhìn màn hình phát sóng trực tiếp. Không ai biết rằng, bài hát sắp vang lên trên sân khấu là tác phẩm do chính anh sáng tác. Không ai biết rằng, người đứng sau bút danh Tinh Dạ đang có mặt ngay tại đây, trong chính tòa nhà này. Và càng không ai biết rằng, khi thời cơ thực sự chín muồi, cái tên Tinh Dạ sẽ không chỉ đơn thuần là một tác giả giấu tên đứng sau sân khấu. Anh sẽ từng bước tiến ra ánh sáng, giành lấy những giải thưởng cao quý nhất trong giới âm nhạc. Nhưng chưa phải hôm nay. Hiện tại, trên sân khấu kia, trận chiến của Hứa Thanh Hà mới chỉ vừa bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG 443
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 444 Khiêu Chiến Hạng Nhất

Đèn trên sân khấu dần tắt. Toàn bộ khán phòng lập tức chìm vào yên tĩnh. Trên màn hình lớn ở phía sau hiện lên rõ ràng hai cái tên và thứ hạng của họ. Hứa Thanh Hà, hạng hai. Trần An, hạng nhất. Bên dưới là dòng chữ to và rõ ràng: Khiêu chiến bảng xếp hạng. Ngay khi mọi người vừa nhìn thấy nội dung trên màn hình, tiếng hò reo vang vọng khắp không gian trường quay. Người dẫn chương trình bước ra giữa sân khấu, giọng nói vang rõ trong tiếng ồn ào: Đêm nay, Hứa Thanh Hà sẽ chính thức đưa ra lời khiêu chiến với vị trí số một của Trần An. Người chiến thắng sẽ giữ vững hoặc bước lên ngôi đầu bảng. Người thất bại sẽ bị trừ một phần điểm tích lũy. Camera quay lần lượt sang hai người đang đứng ở hai phía sân khấu. Trần An vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt vững chãi. Hứa Thanh Hà hít sâu một hơi, bàn tay nhẹ nhàng siết chặt lấy nhau. Không ai nói một lời, nhưng không khí giữa hai người đã trở nên căng thẳng và đầy sự tôn trọng.

Lượt biểu diễn đầu tiên thuộc về Trần An. Cô bước ra giữa sân khấu dưới ánh đèn chiếu rọi và tiếng vỗ tay không ngớt. Bài hát mà cô chọn lần này hoàn toàn khác với những tiết mục trước. Không phải những bản tình ca chậm rãi đầy cảm xúc, cũng không phải những khúc ca có đoạn cao trào vang vọng. Đây là một ca khúc có tiết tấu nhanh, nhịp điệu mạnh mẽ và đầy sức sống. Ngay từ những nốt nhạc đầu tiên, khán giả đã bị cuốn vào không khí mà Trần An tạo ra. Cô kiểm soát không gian sân khấu một cách hoàn hảo, từng bước di chuyển đều đặn và chính xác theo nhịp nhạc, trong khi giọng hát vẫn giữ được sự ổn định, trong trẻo và đầy sức nặng dù đang thực hiện vũ đạo liên tục. Đến đoạn cuối bài, khi mọi người đang nghĩ rằng tiết mục sẽ kết thúc theo nhịp độ nhanh ấy, nhạc nền đột ngột giảm xuống chỉ còn âm thanh của một cây đàn piano. Trần An đứng yên giữa sân khấu, ánh đèn thu nhỏ chỉ chiếu vào mình cô. Cô hát một câu duy nhất, chậm rãi và đầy cảm xúc, rồi ngay sau đó toàn bộ dàn nhạc đồng loạt bùng nổ theo nhịp điệu mạnh mẽ nhất. Khán phòng bùng nổ trong tiếng reo hò và vỗ tay. Ban giám khảo đưa ra số điểm: Chín phẩy năm. Trần An tạm thời giữ vững vị trí dẫn đầu. Cô bước xuống sân khấu, không có vẻ vui mừng quá đỗi, chỉ lặng lẽ nhìn về phía Hứa Thanh Hà và nói một cách rõ ràng: Đến lượt cô rồi.

Hứa Thanh Hà bước lên sân khấu. Không có vũ đạo phức tạp, không có hiệu ứng ánh sáng rực rỡ, không có dàn nhạc đông đúc hỗ trợ. Chỉ có một chiếc micro đứng trước mặt và một cây đàn piano đặt ở góc sân khấu. Dưới sân khấu bắt đầu có những tiếng xôn xao bàn luận: Cô định hát theo cách này sao, không có bất kỳ sự hỗ trợ nào, có lẽ cô muốn dựa hoàn toàn vào giọng hát thật. Hứa Thanh Hà ngồi xuống trước cây đàn piano. Ánh đèn trên sân khấu dần thu hẹp, chỉ còn một chùm sáng dịu nhẹ bao phủ lấy cô. Ngón tay nhẹ nhàng đặt trên phím đàn, giai điệu chậm rãi vang lên, dịu nhẹ và sâu lắng. Sau đó, cô cất tiếng hát. Giọng hát không quá mạnh, không cố gắng thể hiện những kỹ thuật thanh nhạc khó hay những nốt cao vút. Cô chỉ đơn giản là hát, như đang kể lại một câu chuyện mà chính mình đã trải qua. Có những khoảnh khắc giọng cô hơi run nhẹ, nhưng chính sự thật ấy lại càng chạm đến trái tim người nghe. Dần dần, những tiếng bàn luận dưới sân khấu biến mất. Toàn bộ khán phòng im lặng, chỉ còn lại giọng hát và tiếng đàn piano hòa quyện vào nhau. Đến đoạn điệp khúc, giai điệu bắt đầu nâng lên cao dần, giọng hát cũng theo đó mà vươn xa, từng câu chữ đều chứa đựng một tình cảm chân thành và sâu nặng, không cần khoe khoang kỹ thuật mà vẫn đủ sức lay động lòng người. Đến câu hát cuối cùng, cô hạ giọng xuống thật thấp, ngón tay nhẹ nhàng nhấn nốt cuối cùng. Tiếng đàn im lặng. Sân khấu hoàn toàn yên tĩnh. Hai giây. Ba giây. Sau đó, tiếng vỗ tay vang lên từ hàng ghế đầu, rồi lan tỏa ra toàn bộ khán phòng. Không ồn ào, không cuồng nhiệt, nhưng kéo dài và đầy sự trân trọng.

Tại phòng điều khiển, Triệu Minh Viễn nhìn màn hình, không nói ra một lời. Một nhân viên bên cạnh hồi hộp hỏi: Điểm là bao nhiêu. Ông liếc nhìn bảng điểm do ban giám khảo đưa ra, giọng nói có chút khó tin: Chín phẩy sáu. Toàn bộ phòng điều khiển im lặng trong giây lát. Hứa Thanh Hà.. Đã vượt qua điểm số của Trần An.

Khán phòng lập tức bùng nổ trong tiếng reo hò. Chín phẩy sáu điểm! Cô ấy thắng về điểm chuyên môn rồi! Trần An đứng dưới sân khấu nhìn số điểm trên màn hình lớn, không có vẻ thất vọng hay ghen tuông. Sau vài giây suy nghĩ, cô mỉm cười và vỗ tay một cách chân thành chúc mừng đối phương. Hứa Thanh Hà bước xuống sân khấu, hai người gặp nhau ở lối vào hậu trường. Trần An nói một cách thẳng thắn: Lần này về điểm chuyên môn, cô thắng tôi. Hứa Thanh Hà lắc đầu nhẹ nhàng: Trận chiến chưa kết thúc đâu. Trần An hơi ngạc nhiên: Cô còn lo lắng điều gì. Hứa Thanh Hà ngước nhìn màn hình đang hiển thị giao diện bình chọn: Điểm của giám khảo chỉ chiếm một phần. Kết quả cuối cùng còn phụ thuộc vào số phiếu bình chọn của khán giả. Trần An lập tức hiểu rõ ý nghĩa. Trận đối đầu thực sự vẫn chưa đến hồi kết.

Hệ thống bình chọn của khán giả chính thức mở ra. Mười phút. Hai mươi phút. Ba mươi phút. Số phiếu liên tục thay đổi, hai cái tên luân phiên nhau đứng ở vị trí dẫn đầu. Trần An bốn mươi chín phẩy bảy phần trăm, Hứa Thanh Hà năm mươi phẩy ba phần trăm. Ngay sau đó, Trần An lại vượt lên với năm mươi phẩy một phần trăm. Khán giả dưới sân khấu theo dõi sự thay đổi số liệu mà không ngớt tiếng reo hò. Rồi Hứa Thanh Hà lại vượt lên, năm mươi phẩy sáu phần trăm. Khoảng cách luôn rất nhỏ, chỉ đủ để mọi người hiểu rằng đây là một cuộc chiến ngang tài ngang sức và kết quả chưa bao giờ thực sự ổn định. Cuối cùng, màn hình thông báo thời gian bình chọn đã kết thúc. Con số cố định trên màn hình lớn: Hứa Thanh Hà nhận được năm mươi phẩy tám phần trăm số phiếu bình chọn. Trần An nhận được bốn mươi chín phẩy hai phần trăm. Hứa Thanh Hà chính thức giành chiến thắng chung cuộc. Khán phòng như nổ tung trong tiếng reo hò và vỗ tay chúc mừng.

Hứa Thanh Hà đứng trên sân khấu, nhìn con số trên màn hình. Trong lòng cô không có cảm giác vui mừng cuồng nhiệt hay phấn khích quá độ. Chỉ có một suy nghĩ lặp lại trong đầu: Cuối cùng mình cũng đã thắng cô ấy. Nhưng cùng lúc đó, cô cũng hiểu rõ một điều. Đây mới chỉ là khởi đầu cho những thử thách đang chờ đợi phía trước.

Sau khi chương trình kết thúc, Hứa Thanh Hà trở về phòng nghỉ. Cô cầm bản nhạc mà mình đã hát tối nay trên tay. Tên tác giả vẫn chỉ có hai chữ: Tinh Dạ. Cô gọi cho quản lý đến và hỏi: Tôi có thể liên hệ với tác giả Tinh Dạ được không. Quản lý lắc đầu: Chúng tôi đã cố gắng hỏi thăm. Không có thông tin cá nhân nào được cung cấp. Chỉ có một tài khoản trung gian nhận thông tin và gửi tác phẩm. Hứa Thanh Hà im lặng, ngước nhìn hai chữ Tinh Dạ trên góc tờ giấy. Cô không hiểu tại sao, nhưng từ lần đầu tiên hát những tác phẩm này, cô đã luôn có một mong muốn được gặp mặt, được nói lời cảm ơn với người đã viết ra những giai điệu dường như được sinh ra để dành riêng cho giọng hát của mình.

Cùng lúc đó, tại một phòng làm việc trong tòa nhà Tinh Vân, Lục Trạch tắt máy tính. Trên màn hình vừa hiển thị kết quả cuối cùng của chương trình. Hứa Thanh Hà chính thức bước lên ngôi vị số một. Anh không hề ngạc nhiên với kết quả này. Bởi vì bài hát ấy vốn được viết riêng cho cô, theo giọng điệu, theo tâm trạng và theo cách thể hiện mà chỉ có Hứa Thanh Hà mới làm được. Nhưng anh cũng hiểu rõ một điều. Sau đêm nay, cái tên Tinh Dạ sẽ thu hút sự chú ý của toàn bộ giới âm nhạc. Và đúng như những gì anh dự đoán, ngay trong đêm, hàng loạt từ khóa liên quan đến Tinh Dạ đã xuất hiện trên bảng tìm kiếm. Tinh Dạ là ai, Bài hát của Hứa Thanh Hà do Tinh Dạ sáng tác, Tác giả Tinh Dạ từ đâu xuất hiện. Các diễn đàn âm nhạc bắt đầu đào lại những tác phẩm trước đây từng được ghi tên Tinh Dạ, lượt tìm kiếm thông tin về cái tên này tăng vọt lên từng giờ.

Một tài khoản chuyên phân tích âm nhạc đăng tải bài viết nhận xét: Tinh Dạ cho đến nay đã sáng tác nhiều ca khúc với phong cách hoàn toàn khác nhau, dành cho những giọng hát khác nhau. Nhưng điểm chung đáng kinh ngạc nhất là mỗi tác phẩm đều dường như được viết ra chính xác với năng lực và đặc điểm giọng hát của người thể hiện. Nếu Tinh Dạ tiếp tục duy trì được chất lượng và sự phù hợp tuyệt đối này trong những tác phẩm tiếp theo, thì rất nhanh chóng, cái tên này sẽ bước vào hàng ngũ những nhạc sĩ hàng đầu trong giới. Bài viết được chia sẻ rộng rãi, và bình luận nhận được nhiều lượt tán thành nhất viết: Tinh Dạ có thể sẽ là nhạc sĩ Kim Bài tiếp theo của giới âm nhạc không. Lục Trạch đọc qua dòng bình luận ấy, khóe miệng hiện lên một nụ cười nhẹ nhàng. Nhạc sĩ Kim Bài. Danh hiệu ấy vẫn còn quá xa. Anh chưa có đủ số lượng tác phẩm, chưa có đủ thành tích, chưa có đủ sự công nhận rộng rãi. Nhưng ít nhất, anh đang đi đúng hướng và từng bước tiến gần đến mục tiêu mà mình đã đặt ra.

Cùng ngày, số liệu phòng vé ngày thứ tư cũng chính thức được công bố. Tinh Vân đạt hai mươi ba phẩy một tỷ đồng. Hoàng Triều đạt hai mươi hai phẩy tám tỷ đồng. Tạ Hành và bộ phim của anh trở thành chủ đề được nhắc đến trên nhiều chương trình tin tức và giải trí. Nhiều đạo diễn và nhà sản xuất bắt đầu gửi lời mời hợp tác. Nhiều công ty lớn chủ động liên hệ đề xuất các dự án chung. Nhiều diễn viên nổi tiếng cũng bày tỏ mong muốn được tham gia vào bộ phim tiếp theo của Tạ Hành. Lục Trạch không vội vàng đồng ý hay từ chối bất kỳ lời mời nào. Anh hiểu rõ một điều. Khi danh tiếng và sự chú ý đột ngột tăng vọt, đó cũng chính là lúc nguy hiểm nhất. Nếu lựa chọn sai lầm, cái tên Tạ Hành sẽ nhanh chóng bị đóng khung trong một hình ảnh cố định và không còn cơ hội phát triển xa hơn.

Tối hôm đó, tại nhà họ Lục, người cha đang ngồi xem ba tin tức lớn liên tiếp xuất hiện trên màn hình. Tin tức đầu tiên nói về sự phát triển vượt bậc của công ty Tinh Vân. Tin tức thứ hai nói về tài năng và sự nổi lên nhanh chóng của đạo diễn trẻ Tạ Hành. Tin tức thứ ba nói về Hứa Thanh Hà chính thức bước lên ngôi vị số một với tác phẩm của nhạc sĩ bí ẩn Tinh Dạ. Ông ngồi im lặng rất lâu, không nói ra một lời. Mẹ Lục ngồi bên cạnh cũng theo dõi tin tức rồi nói một cách chậm rãi: Công ty mà Trạch lập ra.. Đã hoàn toàn khác trước rồi. Lục Thành ngồi ở góc phòng, lặng lẽ nhìn những thông tin liên tục cập nhật trên màn hình di động. Tinh Vân đang thắng trên mọi mặt trận. Hứa Thanh Hà đang đứng ở vị trí cao nhất. Tạ Hành đang được mọi người săn đón. Và tất cả những thành công, những sự nổi lên ấy.. Đều dường như có liên quan đến Lục Trạch. Nhưng gia đình họ vẫn chưa thực sự hiểu rõ một điều. Lục Trạch chính là người đang đứng ở trung tâm của tất cả những sự kiện đó.

Đêm đã khuya, Lục Trạch nhận được tin nhắn từ Tần Mộc Tuyết. Em vừa xem chương trình tối nay rồi. Bài hát rất hay. Lục Trạch nhắn trả lời: Em thích bài hát đó à. Rất thích. Đặc biệt là đoạn cuối, nghe xong cứ thấy lòng mình lắng lại. Lục Trạch đọc dòng chữ trên màn hình, một ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng. Anh không nói với cô rằng chính anh là người đã viết ra những giai điệu ấy. Chỉ đơn giản trả lời: Em thích thì thật tốt quá. Tần Mộc Tuyết lại gửi tin nhắn đến: Anh có biết tác giả Tinh Dạ là ai không. Lục Trạch ngón tay lơ lửng trên bàn phím trong vài giây. Sau đó anh trả lời: Tôi cũng không biết. Bên kia im lặng một lát rồi tin nhắn tiếp tục xuất hiện: Em cứ có một cảm giác kỳ lạ.. Dường như anh biết rõ người đó là ai. Lục Trạch nhìn dòng chữ ấy trên màn hình trong một thời gian rất dài, không biết nên trả lời như thế nào. Lần đầu tiên sau khi giấu kín tất cả những thân phận khác nhau của mình, anh cảm thấy có chút khó khăn. Bởi vì những bí mật mà anh cố gắng che giấu đang dần trở nên quá gần gũi, quá rõ ràng trong mắt người mà anh tin tưởng. Và chỉ cần một mắt xích nhỏ bị kéo ra, tất cả những sự thật mà anh giấu kín bấy lâu nay sẽ cùng lúc lộ ra ánh sáng.

HẾT CHƯƠNG 444
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 445 Những Dấu Vết Trùng Nhau



Sáng hôm sau, cái tên Tinh Dạ lần đầu tiên thực sự bước vào tầm chú ý của toàn bộ giới âm nhạc. Không phải vì một ca khúc đơn lẻ hay một hiện tượng nhất thời. Mà là khi mọi người bắt đầu lục lại toàn bộ những tác phẩm từng mang bút danh ấy, họ mới nhận ra một điều kinh ngạc. Từ những ca khúc lồng trong phim của Tinh Vân, đến những tác phẩm giúp Hứa Thanh Hà tiến sâu trong cuộc thi, rồi đến bài hát vừa giúp cô đánh bại Trần An một cách thuyết phục nhất. Càng đào sâu, người ta càng nhận ra một điểm chung khó lý giải: Tinh Dạ dường như luôn xuất hiện đúng vào những thời điểm quan trọng nhất, đúng với những vị trí mà Tinh Vân cần nhất.

Chín giờ sáng, tại phòng họp Tinh Vân, Lâm Nhiên đặt một tập tài liệu điều tra lên trước mặt Lục Trạch. Có nhiều người đang cố gắng truy tìm thông tin về Tinh Dạ. Không chỉ các trang tin giải trí và phóng viên. Lục Trạch ngước nhìn: Còn ai nữa. Ba công ty lớn trong ngành. Hoàng Triều, Tinh Hải và một công ty khác. Lục Trạch lật qua từng trang tài liệu, không hề có chút ngạc nhiên. Một nhạc sĩ có tác phẩm liên tục thành công và luôn tạo được dấu ấn riêng, đương nhiên sẽ bị các công ty lớn để ý và săn tìm. Họ có điều tra ra được gì chưa. Lâm Nhiên lắc đầu: Chưa tìm được thông tin cá nhân nào. Nhưng họ đã bắt đầu nghi ngờ Tinh Dạ có quan hệ trực tiếp với Tinh Vân. Lục Trạch khép tập tài liệu lại một cách bình thản: Để họ điều tra. Chúng ta không cần can thiệp hay cố tình che giấu. Lục Trạch nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói đều đều: Càng cố gắng che giấu quá mức, càng dễ để lại dấu vết.

Trên mặt trận âm nhạc, Hứa Thanh Hà chính thức giữ vững vị trí số một sau vòng khiêu chiến. Nhưng chiến thắng ấy không khiến cô chủ quan hay ngủ quên trên thành tích. Ngược lại, cô càng hiểu rõ vị trí mình đang đứng sẽ trở thành mục tiêu của mọi người phía sau. Ngay sau chương trình, Trần An chủ động gửi tin nhắn: Lần này cô thắng. Nhưng lần sau tôi sẽ lấy lại vị trí đó. Hứa Thanh Hà đọc xong mỉm cười, trả lời: Tôi luôn chờ đợi trận đấu với cô. Không có sự thù địch, không có lời công kích. Nhưng cả hai đều hiểu rõ, từ hôm nay, họ đã trở thành những đối thủ thực sự ngang tầm.

Lục Thành cũng đang chăm chỉ chuẩn bị cho trận đấu của mình. Đối thủ của cậu là ca sĩ đứng thứ tư trên bảng xếp hạng, người có nhiều kinh nghiệm sân khấu và được đánh giá cao hơn về kỹ thuật. Khoảng cách điểm số giữa hai bên không quá lớn, nhưng kinh nghiệm và sự ổn định lại là một khoảng cách khó lấp đầy. Lần này, Lục Thành không gọi cho gia đình, không nhờ ai xin ưu tiên, không yêu cầu thay đổi bài hát hay điều chỉnh thứ tự biểu diễn. Cậu tự mình chọn ca khúc phù hợp với giọng hát, tự luyện tập từng câu chữ, tự ghi nhận và sửa chữa từng lỗi nhỏ. Ba ngày liền, cậu đều ở phòng thu đến khuya mới về. Sự thay đổi ấy không quá to lớn, không khiến ai lập tức nhận ra. Nhưng nó đã bắt đầu hiện ra rõ rệt trong từng nốt nhạc, từng khoảnh khắc cậu đứng trước micro.

Trên mặt trận điện ảnh, ngày thứ năm công chiếu chính thức bắt đầu. Tinh Vân tiếp tục duy trì đà tăng trưởng ổn định và vững chắc. Doanh thu trong ngày đạt hai mươi phẩy bảy tỷ đồng. Trong khi đó, Hoàng Triều chỉ đạt mười chín phẩy hai tỷ đồng. Tổng doanh thu tích lũy Tinh Vân vẫn còn thấp hơn đối thủ, nhưng xu hướng đã hoàn toàn đảo ngược. Ngày đầu công chiếu, Hoàng Triều bỏ xa Tinh Vân gấp nhiều lần. Đến ngày thứ năm, Tinh Vân đã bắt đầu dẫn đầu về doanh thu từng ngày. Dương Khải nhìn số liệu trên màn hình, giọng có chút không thể tin: Chúng ta thật sự có thể vượt qua đối thủ về tổng doanh thu luôn sao. Lục Trạch gật đầu: Có khả năng đó. Nhưng anh có điều chưa nói. Dương Khải nhìn anh: Nhưng cái gì. Đừng xem việc vượt doanh thu là mục tiêu duy nhất. Vậy mục tiêu thực sự của chúng ta là gì. Lục Trạch nhìn biểu đồ: Để khán giả nhớ đến Tinh Vân. Một bộ phim thắng phòng vé chỉ là một con số trên báo cáo. Nhưng khi khán giả tự nhiên nhớ đến cái tên Tinh Vân với sự tin tưởng và mong đợi, đó mới là nền móng mà không ai có thể lấy đi.

Cái tên Tạ Hành ngày càng trở nên nổi tiếng và được nhắc đến nhiều hơn trên các phương tiện truyền thông. Một chương trình phỏng vấn điện ảnh đặt câu hỏi mở: Tạ Hành có phải là thiên tài đạo diễn mới xuất hiện trong giới. Ý kiến trong ngành lại chia ra hai luồng. Một số đạo diễn kỳ cựu thẳng thắn: Không nên vội vàng gọi ai đó là thiên tài chỉ sau một bộ phim. Cần ít nhất ba tác phẩm liên tiếp có chất lượng ổn định mới có thể nói về năng lực thực sự. Một nhà phê bình khác lại có nhận định được nhiều người đồng tình: Không cần vội vàng tôn ai đó lên thiên tài. Nhưng có một điều có thể xác nhận ngay. Tạ Hành thực sự có năng lực và tư duy riêng trong từng khung hình. Nhận định ấy được chia sẻ rộng rãi bởi nó không quá tâng bốc cũng không hề phủ nhận thành tích. Nó đặt Tạ Hành vào đúng vị trí thực tế: Một đạo diễn trẻ có năng lực, đang từng bước trưởng thành và chiếm được vị trí vững chắc trong ngành.

Chiều cùng ngày, một công ty điện ảnh lớn chủ động gửi thư mời hợp tác đến Tạ Hành. Điều kiện vô cùng hấp dẫn: Ngân sách lớn, dàn diễn viên nổi tiếng, quyền tự chủ trong sáng tác gần như tuyệt đối. Lục Trạch đọc kỹ bản hợp đồng rồi đặt sang một bên. Dương Khải ngạc nhiên: Chúng ta không nhận sao. Đây là cơ hội mà nhiều người cả đời không có được. Lục Trạch lắc đầu: Không phù hợp. Tại sao. Lục Trạch nhìn hắn một cách bình thản: Bởi vì Tạ Hành vừa mới nổi lên, chưa thể ngay lập tức nhận lấy một dự án do người khác giao cho. Dương Khải im lặng một lát rồi hiểu rõ ý anh. Lục Trạch không muốn Tạ Hành trở thành người đạo diễn được thuê làm phim theo ý người khác. Anh muốn Tạ Hành có những tác phẩm thực sự thuộc về chính mình, từ nội dung đến hình thức, từ ý tưởng đến cách thể hiện.

Buổi tối, Lục Trạch gặp Tần Mộc Tuyết như thường lệ. Cô đưa cho anh một ly cà phê rồi ngồi đối diện với ánh mắt có chút trêu chọc. Dạo này anh cũng bắt đầu được nhắc đến nhiều đấy. Lục Trạch mỉm cười: Tôi thì có gì đáng để mọi người chú ý đâu. Không phải anh. Tần Mộc Tuyết mở điện thoại, trên màn hình là bài viết phân tích về Tạ Hành và bộ phim của Tinh Vân. Cô nhìn anh chăm chú: Anh thấy vị đạo diễn này thế nào. Lục Trạch liếc qua màn hình rồi trả lời: Khá giỏi. Chỉ khá thôi à. Tần Mộc Tuyết nghiêng đầu nhìn anh một cách khó hiểu: Cách anh nói về người này, dường như anh hiểu rõ cách anh ta làm phim hơn ai hết. Lục Trạch bình thản trả lời: Chỉ đơn giản là tôi đã xem phim và cảm nhận như khán giả bình thường thôi. Thật vậy chứ. Thật. Tần Mộc Tuyết không hỏi thêm, nhưng ánh mắt vẫn có chút nghi ngờ chưa hoàn toàn tan biến.

Đêm đó, một blogger đăng bài phân tích thu hút sự chú ý của một số người quan tâm. Bài viết không nói về Tạ Hành cũng không nói về Tinh Dạ. Mà nói về chính Tinh Vân. Người này chỉ ra một điểm đáng ngờ: Tất cả những dự án lớn của Tinh Vân dường như đều được chuẩn bị từ rất sớm, có kế hoạch rõ ràng và liên kết chặt chẽ với nhau. Những thành công tưởng như đột ngột thực ra đều có dấu hiệu được sắp xếp từ nhiều tháng trước. Blogger đặt câu hỏi: Nếu Tinh Vân chỉ là một công ty mới thành lập và phát triển trong thời gian ngắn.. Thì ai là người đang đứng sau và lập ra những kế hoạch dài hạn này. Bài viết chưa có nhiều lượt xem và bình luận. Nhưng có một người đã đọc hết từng dòng chữ. Tần Mộc Tuyết. Cô đọc lại bài viết rồi liên kết những điều mình quan sát được trong thời gian gần đây. Lục Trạch. Tinh Vân. Tạ Hành. Tinh Dạ. Cô chưa có bằng chứng cụ thể. Nhưng một cảm giác ngày càng rõ ràng trong lòng: Lục Trạch không đơn giản như cô vẫn từng nghĩ.

Hai mươi ba giờ bốn mươi phút, Lục Trạch vẫn đang ngồi làm việc trong văn phòng. Điện thoại rung nhẹ, tin nhắn từ Tần Mộc Tuyết đến. Lục Trạch. Anh nghe. Nếu một ngày em phát hiện ra anh đang giấu rất nhiều bí mật.. Lục Trạch nhìn màn hình, tim đột ngột chậm lại một nhịp. Tin nhắn tiếp theo hiện ra: Anh có sẽ nói cho em biết sự thật không. Lục Trạch ngón tay lơ lửng trên bàn phím rất lâu. Anh muốn nói ra tất cả, muốn gạt bỏ mọi sự giấu giếm. Nhưng anh không thể. Ít nhất là vào lúc này. Cuối cùng anh trả lời: Khi đến thời điểm thích hợp.. Anh sẽ nói hết với em. Tần Mộc Tuyết đọc câu trả lời, im lặng một lát rồi chỉ gửi lại một chữ: Được.

Lục Trạch đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố về đêm vẫn rực rỡ ánh đèn. Tinh Vân đang từng ngày lớn mạnh. Tạ Hành đang ngày càng nổi tiếng. Tinh Dạ đang được cả giới âm nhạc săn tìm. Và cái tên Vô Danh trong lĩnh vực văn học cũng đang dần được người đọc công nhận. Bốn thân phận. Bốn mặt trận. Bốn con đường tưởng như tách biệt, nhưng thực ra đều đang hướng về cùng một đích. Lục Trạch vẫn cố gắng giữ chúng tách biệt, không để ai biết sự trùng hợp ấy. Bởi anh hiểu rõ một điều. Chỉ cần một thân phận bị lộ ra trước, những thân phận còn lại sẽ không còn được che giấu. Và đúng vào đêm đó, một lá thư điện tử được gửi đến hộp thư chính thức của Tinh Vân. Người gửi là một nhà báo điều tra. Tiêu đề thư chỉ có một câu ngắn gọn: Chúng tôi muốn phỏng vấn người thực sự đang đứng sau Tinh Vân. Tầng thứ hai trong kế hoạch dài hạn.. Đã đi đến một bước ngoặt quan trọng.

HẾT CHƯƠNG 445
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 446 Người Đứng Sau Tinh Vân



Sáng hôm sau, lá thư điện tử của nhà báo điều tra được đặt ngay ngắn trên bàn làm việc của Lục Trạch. Dòng tiêu đề ngắn gọn nhưng đủ để khiến mọi người trong công ty phải cân nhắc: Chúng tôi muốn phỏng vấn người thực sự đang đứng sau Tinh Vân. Lâm Nhiên đứng đối diện, chờ đợi chỉ thị: Lục tổng, chúng ta nên trả lời như thế nào. Lục Trạch liếc qua nội dung thư trên màn hình, giọng nói bình thản: Không nhận lời phỏng vấn. Lâm Nhiên mỉm cười nhẹ: Điều này thì ai cũng đoán được. Nhưng họ nói nếu không gặp mặt trực tiếp thì có thể gửi câu hỏi và nhận trả lời bằng văn bản. Lục Trạch lắc đầu: Cũng không. Lâm Nhiên hơi nghiêng đầu: Vì kế hoạch Tầng hai phải giữ kín danh tính. Lục Trạch ngước nhìn cô, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn: Không chỉ vì Tầng hai. Hắn đóng máy tính lại, tiếp tục nói: Càng ngày càng nhiều người để ý đến Tinh Vân, nên chúng ta càng phải hạn chế để họ biết quá nhiều về tôi. Lâm Nhiên lập tức hiểu rõ ý nghĩa. Hiện tại, người ngoài chỉ biết Lục Trạch là người sáng lập và điều hành Tinh Vân, một vị giám đốc trẻ có tư duy dài hạn. Nhưng họ chưa hề hay biết, chính anh cũng là người đứng sau quá nhiều tác phẩm thành công trên mọi lĩnh vực. Nếu để truyền thông đào sâu thêm, những mảnh ghép tưởng như không liên quan đến nhau sẽ dần được nối lại và hiện ra rõ ràng. Vậy chúng ta sẽ dùng ai trả lời họ. Người phát ngôn chính thức của công ty. Trả lời một cách chuẩn mực, không tiết lộ thêm thông tin nào ngoài những điều đã công bố công khai.

Trên mặt trận điện ảnh, ngày thứ sáu công chiếu mở ra với những con số tiếp tục đi theo hướng tốt đẹp. Doanh thu trong ngày của Tinh Vân đạt mười tám phẩy chín tỷ đồng. Hoàng Triều đạt mười bảy phẩy một tỷ đồng. Khoảng cách theo từng ngày tiếp tục được mở rộng về phía Tinh Vân, nhưng tổng doanh thu tích lũy vẫn chưa hoàn toàn đảo ngược. Dương Khải nhìn đường biểu đồ rồi nói: Đây chính là sức mạnh của lời giới thiệu truyền miệng, không cần quảng cáo rầm rộ mà khán giả vẫn tự nguyện kéo nhau đến rạp. Lục Trạch gật đầu: Đó mới chính là thứ mà chúng ta cần giữ gìn và vun đắp lâu dài. Vậy chúng ta có cần tăng cường quảng cáo để đẩy nhanh tốc độ vượt lên không. Giữ nguyên mức hiện tại. Không cần đốt tiền vào những thứ không cần thiết. Lục Trạch nhìn bảng số liệu rồi tiếp tục nói: Một bộ phim thực sự có giá trị không thể chỉ dựa vào sức nóng ngày đầu. Nếu khán giả tiếp tục tin tưởng và giới thiệu cho nhau, thì thị trường sẽ tự cho nó một vị trí xứng đáng. Đó cũng chính là bài học mà Tinh Vân cần ghi nhớ: Thành công không đến từ sự may mắn trong một thời điểm, mà đến từ năng lực thực sự và sự tin tưởng của công chúng.

Buổi chiều cùng ngày, hội nghị điều chỉnh suất chiếu cho giai đoạn cuối tuần được tổ chức bởi các hệ thống rạp chiếu phim. Các đại diện rạp đưa ra đề xuất: Phim của Tinh Vân hiện có tỷ lệ lấp đầy suất chiếu rất cao, phản hồi khán giả cũng tốt, nên có thể tiếp tục tăng suất cho bộ phim này. Có người hỏi: Còn phim của Hoàng Triều thì sao. Phim ấy vẫn ổn định, có lượng khán giả trung thành và doanh thu không tệ. Vậy chúng ta nên giữ tỷ lệ suất chiếu hợp lý cho cả hai bộ phim. Cuối cùng, phương án được thông qua: Tinh Vân tiếp tục được tăng suất chiếu thêm một chút, không quá nhiều nhưng đủ để cho thấy một điều rõ ràng: Thị trường điện ảnh đã chính thức công nhận giá trị và sức hút của bộ phim.

Cùng lúc đó, tại trụ sở Hoàng Triều, không khí trong phòng họp đã không còn thoải mái và tự tin như những ngày đầu công chiếu. Người phụ trách dự án nhìn con số trên màn hình với vẻ mặt khó hiểu: Ngày đầu công chiếu, chúng ta dẫn trước Tinh Vân gần mười hai tỷ đồng. Bây giờ thì sao. Khoảng cách đang thu hẹp với tốc độ nhanh đến bất thường. Một quản lý cau mày đề xuất: Chúng ta có cần tung ra chiến dịch quảng cáo lớn để kéo lại đà tăng trưởng không. Người đứng đầu suy nghĩ trong giây lát rồi lắc đầu: Không nên làm vậy. Tại sao. Bởi vì đối phương đã có được sự ủng hộ của khán giả thông qua lời giới thiệu truyền miệng. Nếu chúng ta lúc này tung ra quảng cáo quá mạnh, sẽ chỉ khiến khán giả tò mò và so sánh nhiều hơn. Hãy để hai bộ phim tự cạnh tranh bằng chính giá trị của mình. Lần đầu tiên kể từ khi công chiếu, những người đứng đầu Hoàng Triều đã chính thức thay đổi thái độ. Họ không còn xem Tinh Vân là một công ty mới nổi may mắn, mà thực sự coi đây là một đối thủ ngang tầm và đáng gờm.

Trên mặt trận âm nhạc, tối hôm đó chương trình Âm Thanh Tinh Vân công bố bảng xếp hạng mới sau vòng khiêu chiến. Hứa Thanh Hà chính thức bước lên ngôi vị số một. Trần An xuống vị trí thứ hai. Khoảng cách điểm số không quá lớn, nhưng đây là lần đầu tiên kể từ khi chương trình phát sóng, người đứng đầu bảng xếp hạng bị thay đổi. Cộng đồng mạng lập tức náo nhiệt và tranh luận sôi nổi. Có người vui mừng cho Hứa Thanh Hà, có người tin chắc Trần An sẽ phản công trong thời gian tới, nhưng hầu hết mọi người đều đồng tình một điều: Đây là cuộc cạnh tranh công bằng và thực sự, không có dấu hiệu mua giải hay sắp xếp kết quả như những chương trình khác. Chính sự công bằng và hấp dẫn này đã khiến tỷ suất xem chương trình tăng vọt. Nhiều nghệ sĩ nổi tiếng và công ty giải trí khác bắt đầu chú ý đến chương trình. Một ca sĩ cấp Thiên Vương trong ngành chủ động liên hệ, bày tỏ mong muốn tham gia với tư cách khách mời đặc biệt. Triệu Minh Viễn mang thông tin đến phòng làm việc của Lục Trạch: Lục tổng, có một ca sĩ cấp Thiên Vương muốn tham gia chương trình của chúng ta. Lục Trạch ngước nhìn với chút ngạc nhiên: Thiên Vương ư. Đúng vậy. Anh ta muốn đến với tư cách khách mời biểu diễn thôi sao. Không phải. Anh ta muốn tham gia thi đấu thực sự với các nghệ sĩ trong chương trình. Lục Trạch suy nghĩ trong giây lát rồi trả lời: Không chỉ cho anh ta đến biểu diễn. Hãy cho anh ta đăng ký thi đấu như những người khác. Triệu Minh Viễn lập tức hiểu rõ ý đồ: Chúng ta sẽ nâng cấp quy mô và sức hấp dẫn của chương trình lên một tầm cao mới. Đúng vậy. Lục Trạch nhìn danh sách nghệ sĩ đang tham gia rồi tiếp tục nói: Nếu đã làm chương trình âm nhạc, thì phải để những người thực sự có năng lực được bước vào sân khấu. Có thắng thì có thua. Tuyệt đối không được biến chương trình thành nơi quảng bá hình ảnh cho người nổi tiếng. Triệu Minh Viễn gật đầu hiểu rõ: Tôi hiểu ý anh rồi.

Sau khi Hứa Thanh Hà bước lên ngôi vị số một, cái tên Tinh Dạ lại một lần nữa trở thành tâm điểm chú ý của toàn bộ giới âm nhạc. Nhiều công ty giải trí gửi lời mời hợp tác dài hạn, các nhạc sĩ nổi tiếng đề nghị cùng sáng tác, các nền tảng âm nhạc muốn mua độc quyền các ca khúc mới. Tất cả những lời mời ấy đều được Lục Trạch từ chối một cách lịch sự nhưng chắc chắn. Không phải vì anh không muốn Tinh Dạ được công nhận hay không muốn có thu nhập. Mà vì anh hiểu rõ một điều: Tinh Dạ hiện tại cần tích lũy thêm nhiều hơn là nổi tiếng quá nhanh. Cần có thêm nhiều tác phẩm chất lượng, thêm những vị trí cao trên bảng xếp hạng, thêm những giải thưởng thực sự có giá trị, thêm sự công nhận từ chuyên môn và công chúng. Từng bước một, vững chắc và chắc chắn. Đến khi có đủ tất cả những điều ấy, thì danh hiệu Nhạc sĩ Kim Bài mới thực sự có ý nghĩa.

Trong khi âm nhạc và điện ảnh liên tục tạo ra những tin tức lớn, một cái tên khác vẫn âm thầm tiến lên trên mặt trận văn học. Vô Danh. Tác phẩm mới của Vô Danh tiếp tục được đăng tải đều đặn mỗi ngày. Không tạo ra hiện tượng một đêm nổi tiếng, không có bình luận gây sốc hay sự kiện thu hút chú ý. Nhưng lượng độc giả đọc theo và ủng hộ luôn ổn định ở mức cao, thứ hạng tác giả trên bảng xếp hạng cũng tăng lên từng chút một. Nhiều độc giả để lại bình luận: Không hiểu tại sao mỗi tác phẩm của Vô Danh đều mang một cảm giác rất vững chãi, từ cốt truyện đến cách diễn đạt đều không có chỗ nào hời hợt. Tác giả này dường như chưa bao giờ xuất hiện trước công chúng, không livestream, không phỏng vấn, không chia sẻ hình ảnh cá nhân. Chỉ âm thầm viết và gửi tác phẩm đến bạn đọc. Lục Trạch đọc qua một vài bình luận rồi đóng trang web lại. Với anh, lĩnh vực văn học không cần nóng nhất hay được nhắc đến nhiều nhất. Chỉ cần một điều: Đừng bao giờ dừng lại.

Chiều tối, Lục Trạch gặp Tần Mộc Tuyết như thường lệ. Cô không nhắc đến Tạ Hành, không nhắc đến Tinh Dạ, cũng không hỏi về những thành công liên tiếp của Tinh Vân. Chỉ ngồi đối diện anh rồi hỏi một cách dịu dàng: Dạo này anh bận lắm đúng không. Lục Trạch mỉm cười: Ừ, có một số việc cần hoàn thành. Bận đến mức không có thời gian ăn cơm đúng bữa luôn sao. Lục Trạch hơi ngẩn người: Tôi vẫn ăn cơm đấy. Ăn gì. Câu hỏi đơn giản khiến anh không biết nên trả lời như thế nào. Tần Mộc Tuyết nhìn biểu cảm trên gương mặt anh rồi mỉm cười: Nhìn vẻ mặt là tôi đã đoán ra rồi. Cô đẩy một chiếc hộp cơm còn nóng hổi về phía anh: Ăn đi kẻo đói. Lục Trạch nhận lấy hộp cơm, lòng tràn ngập sự ấm áp: Cảm ơn em. Hai người ngồi bên nhau trong không gian yên tĩnh, không nói quá nhiều nhưng lại vô cùng thoải mái và tự nhiên. Một lát sau, Tần Mộc Tuyết lại hỏi: Bộ phim của Tinh Vân đang thắng đúng không. Chưa thực sự thắng hoàn toàn. Nhưng đang trên đà thắng. Ừ. Cô mỉm cười vui vẻ: Vậy thì tốt quá. Lục Trạch nhìn cô với ánh mắt dịu dàng: Em quan tâm đến bộ phim của Tinh Vân đến vậy sao. Tần Mộc Tuyết lắc đầu: Không phải quan tâm bộ phim. Cô ngước nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: Em quan tâm đến người đã làm ra nó. Lục Trạch hơi ngẩn người trước câu trả lời ấy. Tần Mộc Tuyết lập tức cúi đầu uống nước, giọng có chút ngượng ngùng: Ăn cơm đi kẻo nguội. Anh không hỏi thêm gì nữa, nhưng khóe miệng đã không tự chủ mà cong lên một nụ cười dịu dàng.

Đêm đến, số liệu tổng doanh thu ngày thứ sáu chính thức được công bố. Tinh Vân tiếp tục thu hẹp khoảng cách với Hoàng Triều. Các phương tiện truyền thông bắt đầu đưa ra dự đoán: Nếu xu hướng này tiếp tục vào cuối tuần, Tinh Vân hoàn toàn có khả năng vượt qua đối thủ về tổng doanh thu. Nhưng cùng lúc đó, một tin tức khác cũng chính thức được công bố. Một công ty điện ảnh lớn khác đã chính thức công bố dự án phim mới, với lịch công chiếu rơi đúng vào thời điểm mà bộ phim tiếp theo của Tinh Vân đang chuẩn bị ra mắt. Không có gì là trùng hợp ngẫu nhiên. Trong giới giải trí, không ai vô tình chọn ngày công chiếu trùng với đối thủ. Dương Khải nhìn thông báo trên màn hình với vẻ mặt nghiêm trọng: Bọn họ đang cố tình nhắm vào chúng ta, muốn kìm nén sự phát triển của Tinh Vân. Lục Trạch gật đầu một cách bình thản: Tôi biết rồi. Vậy chúng ta có cần điều chỉnh lịch công chiếu để tránh họ không. Lục Trạch lắc đầu một cách chắc chắn: Không. Nhưng nếu họ cố tình dùng quy mô và tài chính để áp đảo chúng ta.. Lục Trạch nhìn lịch phát hành trên màn hình, giọng nói đều đều nhưng đầy sự quyết tâm: Nếu họ đã chủ động muốn cạnh tranh.. Vậy thì chúng ta không cần tránh. Hãy cạnh tranh một cách công bằng và thẳng thắn.

Cùng lúc đó, trên bảng xếp hạng âm nhạc, Hứa Thanh Hà đang đứng vững vàng ở vị trí số một. Trên bảng số liệu phòng vé, Tinh Vân đang đuổi sát và sắp vượt qua Hoàng Triều. Trong thế giới văn học, cái tên Vô Danh vẫn âm thầm tích lũy từng chút thành tựu. Còn cái tên Tạ Hành, đã chính thức bước vào tầm ngắm và được những đạo diễn kỳ cựu trong ngành công nhận tài năng. Ba mặt trận. Ba bước tiến vững chắc. Nhưng đối với Lục Trạch, những thành công ấy mới chỉ là phần nổi của tảng băng. Bởi từ ngày hôm nay, Tinh Vân đã chính thức có những đối thủ chủ động tìm đến và muốn đối đầu. Và đó cũng chính là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy một điều: Kế hoạch Tầng hai đã bước vào giai đoạn cuối cùng.

HẾT CHƯƠNG 446
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 447 Đối Thủ Chủ Động

Sáng thứ bảy, tin tức về dự án điện ảnh mới của Hoàng Triều tiếp tục là chủ đề được bàn luận sôi nổi trong toàn ngành. Lịch công chiếu được công bố rõ ràng, không né tránh, không điều chỉnh, thậm chí còn cố tình đặt sát với lịch dự kiến phát hành bộ phim tiếp theo của Tinh Vân. Ai trong giới điện ảnh cũng hiểu rõ, đây không còn là sự cạnh tranh thông thường giữa hai công ty. Hoàng Triều đang chủ động ra đòn, thử thách năng lực và vị trí của Tinh Vân một cách công khai và không hề giữ lại.

Tại phòng họp Tinh Vân, Dương Khải đặt tài liệu lên bàn với vẻ mặt nghiêm trọng. Lục tổng, bọn họ rõ ràng đang muốn ép chúng ta vào thế bị động. Lục Trạch lật qua từng trang báo cáo rồi bình thản đặt xuống: Không hẳn là vậy. Dương Khải ngạc nhiên: Không phải sao. Muốn ép đối phương thì phải biết đối phương sẽ sợ hãi và lùi bước. Lục Trạch ngước nhìn mọi người trong phòng: Thực ra họ chỉ đang nói cho chúng ta biết một điều. Bọn họ đã chính thức coi Tinh Vân là đối thủ ngang tầm. Cả phòng im lặng trong giây lát. Lâm Nhiên lập tức hiểu ra ý nghĩa sâu xa. Trước đây, dù Tinh Vân có những thành công ban đầu, các công ty lớn vẫn chưa thực sự đặt Tinh Vân vào vị trí đối thủ xứng tầm. Hiện tại, khi Hoàng Triều chủ động sắp xếp lịch công chiếu để đối đầu trực tiếp, đó chính là sự công nhận cao nhất về vị trí mà Tinh Vân đã đạt được.

Vậy chúng ta có điều chỉnh lịch công chiếu không. Dương Khải hỏi. Lục Trạch lắc đầu chắc chắn: Giữ nguyên kế hoạch. Dương Khải nhíu mày lo lắng: Nếu đối phương đầu tư nhiều hơn, có dàn diễn viên nổi tiếng hơn và chiêu sinh lớn hơn thì sao. Chúng ta không thể mãi né tránh mọi đối thủ mạnh. Lục Trạch trả lời một cách bình tĩnh: Nếu thất bại thì chúng ta chấp nhận kết quả. Thua một bộ phim không có nghĩa Tinh Vân thất bại hoàn toàn. Điều quan trọng nhất là chúng ta biết rõ mình thua ở đâu, học được điều gì và đứng lên mạnh mẽ hơn sau đó. Dương Khải nhìn anh: Còn nếu chúng ta thắng. Lục Trạch mỉm cười: Nếu thắng, thì từ đó về sau, mọi đối thủ sẽ đối đầu với chúng ta một cách nghiêm túc và tôn trọng hơn nhiều. Không ai nói thêm một lời. Bởi tất cả đều hiểu rõ một điều: Tinh Vân đã chính thức bước vào một giai đoạn phát triển hoàn toàn mới.

Ngày thứ bảy công chiếu, số liệu phòng vé tiếp tục đi theo hướng tốt đẹp. Buổi sáng, Tinh Vân đạt chín phẩy bốn tỷ đồng. Hoàng Triều đạt tám phẩy bảy tỷ đồng. Khoảng cách trong ngày chưa quá lớn, nhưng tổng doanh thu tích lũy của hai bên đã gần như ngang bằng nhau. Một tiếng sau, hệ thống cập nhật số liệu mới, Tinh Vân tiếp tục mở rộng khoảng cách một chút. Các phương tiện truyền thông lập tức đưa tin tức: Tinh Vân tiếp tục dẫn đầu doanh thu ngày thứ bảy. Nhưng lần này, không ai còn dùng từ may mắn để nói về Tinh Vân nữa. Bởi bảy ngày liên tiếp duy trì đà tăng trưởng và vượt lên trên đối thủ lớn không thể chỉ giải thích bằng sự may mắn. Một bộ phim có thể may mắn một ngày, có thể may mắn hai ngày, nhưng không thể may mắn suốt một tuần. Đây chính là sức mạnh thực sự của tác phẩm.

Buổi chiều cùng ngày, chương trình Âm Thanh Tinh Vân chính thức công bố danh sách những người sẽ tham gia thi đấu vào tuần tiếp theo. Một cái tên khiến toàn bộ cộng đồng mạng lập tức bùng nổ. Thiên Quang. Một trong những ca sĩ cấp Thiên Vương có vị trí vững chắc nhất trong giới âm nhạc. Anh ta không phải nghệ sĩ ký hợp đồng tại Tinh Vân, cũng không phải người mới bước chân vào nghề. Mà là một người có địa vị, danh tiếng và lượng khán giả khổng lồ. Ngay khi thông tin được công bố, bình luận lập tức xuất hiện dày đặc trên mọi diễn đàn: Thiên Quang thật sự sẽ tham gia thi đấu sao, chương trình này dám chơi lớn đến vậy, ngay cả Thiên Vương cũng đến thi đấu như những người khác, từ nay chương trình này không còn chỉ là sân khấu của các ca sĩ trẻ nữa. Tại Tinh Vân, Triệu Minh Viễn mang danh sách vào phòng làm việc: Thiên Quang đã đồng ý tham gia theo đúng lịch. Anh ta có yêu cầu đặc quyền hay điều chỉnh luật không. Không. Anh ta chấp nhận thi đấu bình thường như mọi thí sinh khác. Lục Trạch gật đầu: Được. Triệu Minh Viễn vẫn có chút lo lắng: Nhưng nếu một Thiên Vương như Thiên Quang mà thua trong cuộc thi thì danh tiếng của anh ta sẽ bị ảnh hưởng, và tỷ suất xem chương trình cũng có thể bị ảnh hưởng theo. Lục Trạch nhìn anh một cách chắc chắn: Không sao. Chúng ta không làm chương trình này để bảo vệ danh tiếng của bất kỳ ai. Ai có thực lực thì thắng, ai chưa đủ tốt thì nhận kết quả thua. Đó là quy tắc công bằng nhất mà chúng ta luôn theo đuổi.

Buổi tối, Thiên Quang chủ động gọi điện đến ban tổ chức chương trình. Giọng nói anh ta đều đều nhưng đầy sự tò mò: Người viết ca khúc mà Hứa Thanh Hà đã biểu diễn trong vòng khiêu chiến.. Đó là Tinh Dạ đúng không. Đúng vậy. Tôi muốn biết thông tin về người này. Nhân viên trả lời một cách lịch sự nhưng chắc chắn: Xin lỗi, thông tin về tác giả được bảo mật và chúng tôi không có quyền tiết lộ. Thiên Quang im lặng một lát rồi nói: Không sao, cảm ơn. Cuộc gọi kết thúc. Anh ta ngồi trước màn hình, xem lại danh sách những ca khúc từng mang bút danh Tinh Dạ. Từng tác phẩm một, từng giọng hát khác nhau, từng phong cách khác nhau. Thiên Quang hiểu rõ một điều mà không phải ai cũng nhận ra: Một nhạc sĩ có thể viết được một ca khúc hay đã không dễ. Nhưng một nhạc sĩ có thể liên tục viết ra những ca khúc phù hợp với từng giọng hát, từng phong cách và từng tâm trạng của những ca sĩ khác nhau.. Thì người đó chắc chắn sẽ sớm trở thành một trong những nhạc sĩ hàng đầu. Thiên Quang nói nhỏ với chính mình: Cuộc thi này trở nên thú vị rồi.

Lục Trạch hoàn toàn không có ý định đáp lại sự chú ý mà Tinh Dạ đang nhận được. Anh bắt đầu soạn thảo ca khúc mới trong phòng làm việc. Lần này không phải là những bản tình ca dịu nhẹ, không phải những giai điệu chậm rãi đầy cảm xúc. Mà là một ca khúc có tiết tấu mạnh mẽ, nhịp điệu rõ ràng, đủ sức làm rung chuyển cả sân khấu lớn. Anh muốn thử nghiệm một hướng đi hoàn toàn mới. Không phải để chứng minh bản thân với ai, mà để chứng minh một điều: Tinh Dạ không chỉ có thể viết được một phong cách âm nhạc duy nhất. Tuy nhiên, ca khúc vẫn chưa được giao cho ai, chưa có màn hình phát sóng, chưa có vị trí trên bảng xếp hạng. Tất cả vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị và tích lũy.

Trên mặt trận văn học, tại một diễn đàn lớn dành cho người yêu thích truyện, một tác giả nổi tiếng có nhiều độc giả đăng bài viết nhận xét: Gần đây tôi đọc tác phẩm của Vô Danh và nhận thấy sự tiến bộ rất rõ rệt trong từng chương. Bình luận lập tức xuất hiện: Cuối cùng cũng có người nhận ra điều đó, Vô Danh viết rất vững chắc và chắc chắn, nhưng vẫn còn quá sớm để nói về vị trí hàng đầu, khoảng cách giữa Vô Danh và những tác giả đứng đầu bảng vẫn còn rất xa. Đúng là như vậy. Vô Danh chưa phải là tác giả số một, chưa có lý do nào khiến anh ta đột nhiên vươn lên đứng đầu bảng xếp hạng. Nhưng thứ hạng đang tăng từng ngày, số lượng độc giả đang tăng đều đặn, tên tuổi đang được nhắc đến nhiều hơn. Con đường mà anh chọn vẫn đang đi đúng tốc độ và hướng đi đã định.

Buổi tối tại nhà họ Lục, Lục Thành về nhà sau một ngày luyện tập. Mẹ Lục hỏi với vẻ quan tâm: Chuẩn bị cho vòng thi tiếp theo thế nào rồi con. Khá ổn ạ. Có tự tin giành chiến thắng không. Lục Thành im lặng một lát rồi trả lời một cách thành thật: Có. Cha Lục ngồi bên cạnh nói: Đừng đặt áp lực quá lớn lên bản thân, cứ thể hiện hết khả năng của mình là đủ. Con hiểu rồi. Mẹ Lục lại nói: Nếu cần công ty hỗ trợ hay sắp xếp gì cho con thì cứ nói. Lục Thành lắc đầu một cách kiên định: Không cần mẹ ạ. Cả hai người hơi ngạc nhiên trước câu trả lời ấy. Lục Thành tiếp tục: Lần này con muốn tự mình thử sức, không dựa vào bất kỳ sự hỗ trợ nào. Mẹ Lục nhìn con trai với ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn niềm vui, sau đó gật đầu: Được, mẹ tin con. Khi Lục Thành bước lên cầu thang, bà quay sang chồng: Con trai chúng ta thực sự đã thay đổi rồi. Cha Lục không trả lời ngay, ánh mắt nhìn vào màn hình điện thoại đang hiển thị tin tức về Tinh Vân. Ông nói một cách chậm rãi: Có lẽ.. Không chỉ Thành Thành thay đổi.

Ngày thứ bảy kết thúc, số liệu tổng doanh thu cuối cùng được cập nhật. Tinh Vân chính thức vượt qua Hoàng Triều. Không vượt với khoảng cách lớn, chỉ hơn một chút. Nhưng con số ấy đã đủ để thay đổi vị trí trên bảng xếp hạng. Tinh Vân đứng vị trí thứ nhất. Hoàng Triều lùi xuống vị trí thứ hai. Lâm Nhiên nhìn màn hình với niềm vui khó che giấu: Lục tổng, chúng ta đã đứng đầu bảng phòng vé rồi. Lục Trạch nhìn con số trên màn hình, im lặng vài giây rồi nói: Ghi lại con số này. Ghi lại để làm gì. Để sau này khi nhìn lại, chúng ta sẽ biết mình đã bắt đầu từ đâu và đã đi được bao xa. Lục Trạch đóng sổ tay, vẻ mặt vẫn bình thản như thường lệ.

Đêm đó, cái tên Tinh Vân lần đầu tiên xuất hiện ở vị trí số một trên bảng xếp hạng phòng vé hàng tuần. Không phải nhờ những ngôi sao điện ảnh hạng A, không phải nhờ thương hiệu đã có từ lâu đời, không phải nhờ chiến dịch quảng cáo khổng lồ. Mà nhờ một bộ phim do một đạo diễn trẻ bí ẩn tên Tạ Hành thực hiện. Lục Trạch ngồi trước màn hình, nhìn cái tên Tạ Hành hiện rõ trên các trang tin tức. Anh hiểu rõ một điều: Kế hoạch Tầng hai vẫn chưa hoàn toàn kết thúc. Gia đình họ Lục vẫn chưa thực sự nhìn thấy quy mô thực sự của Tinh Vân và những thành tựu mà anh đã đạt được. Nhưng khoảng cách giữa sự thật và những gì mọi người biết đã ngày càng thu hẹp. Giới điện ảnh đã chuẩn bị cho những trận chiến lớn hơn trong tương lai. Trong khi đó, trên mặt trận âm nhạc, Thiên Quang đã chính thức bước vào cuộc thi. Một Thiên Vương đầy thực lực, một Tinh Dạ đang âm thầm tích lũy sức mạnh, một Hứa Thanh Hà vừa lên ngôi vị số một, một Trần An đang chuẩn bị phản công. Những con đường tưởng như tách biệt ấy đang dần hội tụ về cùng một điểm. Nhưng Lục Trạch chưa hề biết rằng, người đầu tiên vô tình khiến bí mật về Tinh Dạ bị hé lộ trước công chúng.. Sẽ không phải là đối thủ từ bên ngoài. Mà sẽ là một người đang ở ngay trong chính Tinh Vân.

HẾT CHƯƠNG 447
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 448 Người Đầu Tiên Nghi Ngờ

Sáng hôm sau, bảng xếp hạng phòng vé tuần đầu tiên chính thức được cập nhật trên tất cả các nền tảng tin tức lớn. Tinh Vân đứng hạng nhất. Hoàng Triều lùi xuống hạng hai. Chênh lệch về tổng doanh thu không quá lớn, nhưng ý nghĩa mà con số ấy mang lại thì hoàn toàn khác biệt. Chỉ một tuần trước, gần như không ai trong giới điện ảnh nghĩ rằng một công ty mới thành lập như Tinh Vân lại có thể vượt qua đối thủ lớn và có nhiều kinh nghiệm như Hoàng Triều. Nhưng ngày hôm nay, khi cái tên Tinh Vân hiện rõ ở vị trí cao nhất, không ai còn dám xem đây là một công ty nhỏ hay một hiện tượng nhất thời nữa.

Tại phòng họp Tinh Vân, Lâm Nhiên đặt báo cáo tổng kết lên bàn. Tuần đầu tiên công chiếu đã kết thúc. Tổng doanh thu tích lũy đạt một trăm hai mươi bảy phẩy sáu tỷ đồng. Dương Khải nhìn con số trên trang báo cáo với niềm vui khó che giấu: Đây là bộ phim có doanh thu cao nhất trong lịch sử hoạt động của Tinh Vân cho đến nay. Lục Trạch gật đầu một cách bình thản rồi nói: Nhưng đừng dùng thành tích này để đánh giá toàn bộ năng lực và tương lai của công ty. Dương Khải hơi ngạc nhiên trước câu nói ấy: Anh có ý gì. Một bộ phim thành công không có nghĩa những bộ phim sau cũng sẽ thành công theo cùng một cách. Lục Trạch nhìn mọi người trong phòng, giọng nói đều đều nhưng đầy sự tỉnh táo: Chúng ta phải tiếp tục giữ vững chất lượng và tiến độ như trước. Bởi từ hôm nay trở đi, mọi đối thủ sẽ nhìn chúng ta với thái độ khác, họ sẽ chuẩn bị kỹ lưỡng hơn, cẩn trọng hơn và mạnh mẽ hơn trong những cuộc đụng độ sau này. Không ai có ý kiến phản bác. Bởi tất cả đều hiểu rõ một điều: Ngay từ ngày hôm qua, Hoàng Triều đã chính thức coi Tinh Vân là đối thủ thực sự và đáng gờm.

Cùng lúc đó, cái tên Tạ Hành cũng bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều trên bảng tìm kiếm và các trang tin điện ảnh. Chỉ trong vòng một tuần, với một bộ phim đầu tay, Tạ Hành đã vượt qua cả công ty lớn và dàn diễn viên nổi tiếng. Hàng loạt lời mời hợp tác liên tục được gửi đến Tinh Vân. Có đạo diễn kỳ cựu muốn mời Tạ Hành cùng tham gia đồng đạo diễn dự án lớn. Có nhà sản xuất muốn mua bản quyền kịch bản cho các bộ phim tiếp theo. Có công ty giải trí đề nghị ký hợp đồng độc quyền dài hạn với những điều kiện vô cùng hấp dẫn. Nhưng tất cả những lời mời ấy đều được Lục Trạch từ chối một cách lịch sự nhưng chắc chắn. Không phải vì Tạ Hành không cần sự giúp đỡ hay cơ hội. Mà bởi Lục Trạch hiểu rõ một quy luật trong giới giải trí: Khi danh tiếng đột ngột tăng vọt, đó chính là lúc cần giữ vững sự tỉnh táo nhất. Nếu Tạ Hành nhận quá nhiều dự án cùng một lúc, chất lượng tác phẩm sẽ bị chia sẻ và cái tên này sẽ nhanh chóng mất đi giá trị vốn có. Một đạo diễn thực sự cần những tác phẩm xuất sắc, chứ không cần xuất hiện mỗi ngày trên các trang tin nổi bật.

Buổi trưa, một chương trình điện ảnh nổi tiếng phát lại đoạn phỏng vấn ngắn với Tạ Hành được ghi lại trước đó. Người dẫn chương trình hỏi: Tạ Hành, anh nghĩ điều gì đã khiến bộ phim của mình giành được chiến thắng như vậy. Tạ Hành trong đoạn phỏng vấn chỉ trả lời một cách đơn giản: Tôi không nghĩ bản thân tôi thắng. Chính bộ phim này đã chiến thắng. Câu trả lời ngắn gọn, khiêm tốn và đầy sự sâu sắc lập tức được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội. Có người khen Tạ Hành khiêm tốn và có tư duy rõ ràng. Cũng có người để lại bình luận khiến nhiều người bất ngờ: Cách nói chuyện và thái độ của người này rất giống ông chủ Tinh Vân đấy, đúng vậy, cả hai đều không thích khoe khoang hay nói nhiều, lẽ nào hai người có quan hệ gì với nhau. Suy đoán ấy vừa xuất hiện đã nhanh chóng bị mọi người bỏ qua và xem như là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Bởi không ai có bằng chứng cụ thể, và cũng không ai dám nghĩ rằng một người có thể đồng thời đứng sau nhiều danh tiếng lớn đến vậy.

Chiều cùng ngày, chương trình Âm Thanh Tinh Vân chính thức công bố luật lệ và danh sách tham gia vòng thi mới. Thiên Quang, một ca sĩ cấp Thiên Vương, sẽ chính thức bước vào cuộc thi. Luật lệ được công bố rất rõ ràng và đơn giản: Không có đặc quyền cho bất kỳ ai. Không có sự bảo vệ danh tiếng hay thứ hạng. Không có vị trí mặc định được giữ lại. Thiên Quang sẽ bắt đầu thi đấu từ vòng đầu tiên như những người khác. Nếu thắng sẽ tiến lên và leo hạng. Nếu thua sẽ bị loại ngay lập tức. Cộng đồng mạng lập tức bùng nổ trong sự ngạc nhiên và ngưỡng mộ. Thiên Vương mà cũng phải bắt đầu từ vòng đầu như người mới sao, chương trình này thật sự không nể mặt ai cả, đây mới chính là một cuộc thi thực sự chứ không phải trò chơi trang trí. Tại phòng họp, Triệu Minh Viễn có chút lo lắng hỏi: Lục tổng, nếu Thiên Quang bị loại ngay trong vòng đầu thì sao. Lục Trạch trả lời một cách bình thản: Thì chấp nhận kết quả thôi. Chúng ta không sợ bị người ta nói chương trình cố tình làm khó hay hạ thấp người nổi tiếng. Chính vì sợ người ta nói nên chúng ta càng phải công bằng và minh bạch. Luật lệ được áp dụng như nhau cho tất cả mọi người, không có ngoại lệ.

Sau khi bước lên ngôi vị số một, Hứa Thanh Hà nhận được rất nhiều lời mời biểu diễn, hợp tác và quảng bá. Nhưng cô đều từ chối và vẫn tiếp tục giữ vững nhịp làm việc tại Tinh Vân như trước. Vẫn luyện tập mỗi ngày, vẫn chuẩn bị ca khúc mới, vẫn không ngừng trau dồi kỹ năng. Và đặc biệt, cô bắt đầu thường xuyên hỏi quản lý về tác giả Tinh Dạ. Không hỏi một cách trực tiếp hay quá rõ ràng, chỉ lặng lẽ hỏi thăm: Có thêm thông tin nào về tác giả Tinh Dạ chưa ạ. Chưa có thêm thông tin nào. Không biết tên thật hay địa chỉ liên lạc sao. Chỉ có kênh liên hệ trung gian và không tiết lộ thông tin cá nhân. Hứa Thanh Hà gật đầu như đã hiểu. Nhưng trong lòng cô, sự tò mò và nghi ngờ ngày càng lớn dần. Bởi cô bắt đầu nhận ra một điều khó lý giải: Tất cả những ca khúc mà Tinh Dạ gửi cho cô dường như luôn hiểu rõ giọng hát, tâm trạng và hoàn cảnh của cô đến mức kỳ lạ. Như thể người viết đã thực sự ở gần và hiểu rõ cô hơn bất kỳ ai khác.

Đêm đến, tại phòng thu số ba của Tinh Vân, Chu Diệc đang hoàn thành công việc kiểm tra dữ liệu bản quyền các ca khúc. Khi lướt qua thông tin lưu trữ của những tác phẩm mang tên Tinh Dạ, cậu bỗng dừng lại với một điểm bất thường. Thời gian tạo và gửi file nhạc của Tinh Dạ đều rơi vào những khung giờ rất giống nhau. Không phải cùng một ngày, nhưng khoảng cách giữa các lần gửi đều rất ngắn và đều đặn. Cậu mở lịch sử hệ thống để xem chi tiết hơn. Một số file được tạo vào một giờ mười bảy phút, một giờ hai mươi ba phút, một giờ mười chín phút sáng. Một số khác vào hai giờ lẻ bốn phút, hai giờ mười một phút sáng. Tất cả đều rơi vào những khoảng thời gian rất muộn, khi hầu hết nhân viên đã về nhà và không còn ai làm việc tại công ty. Chu Diệc nhíu mày suy nghĩ. Cậu kiểm tra quyền truy cập và lịch sử gửi file, mọi thứ đều hợp lệ và không có dấu hiệu bất thường. Nhưng người gửi cuối cùng chỉ được ghi bằng một mã ký tự nội bộ: T. D. Chu Diệc lẩm bẩm một mình: T. D.. Tinh Dạ sao. Cậu tự cười vào suy nghĩ hoang đường của chính mình rồi chuẩn bị đóng cửa sổ dữ liệu. Nhưng trước khi rời khỏi máy tính, cậu lại quay đầu nhìn màn hình một lần nữa. Một suy nghĩ lạ lùng bỗng xuất hiện trong đầu: Nếu Tinh Dạ thực sự đang làm việc ngay tại Tinh Vân thì sao.

Đúng vào lúc đó, cánh cửa phòng thu mở ra. Lục Trạch bước vào. Chu Diệc lập tức đứng dậy: Lục tổng. Lục Trạch gật đầu nhẹ: Ừ. Anh còn đến công ty vào giờ này sao. Có một số việc cần hoàn thành. Chu Diệc nhìn gương mặt bình thản của người trước mặt, sau đó liếc nhanh sang màn hình máy tính rồi nói: Em vừa kiểm tra dữ liệu bản quyền tác phẩm, không có vấn đề gì cả. Lục Trạch nhìn biểu cảm hơi ngập ngừng của cậu: Chỉ là gì. Chu Diệc do dự một lát rồi lắc đầu: Không có gì ạ, chỉ là em thấy một số thông tin hơi đặc biệt thôi. Lục Trạch nhìn cậu vài giây như đã hiểu rõ suy nghĩ trong lòng người kia, sau đó chỉ nói một cách bình thản: Vậy thì nghỉ sớm đi, đừng làm việc quá muộn. Vâng ạ. Chu Diệc rời khỏi phòng với tâm trạng vẫn còn những nghi vấn chưa thể giải thích. Khi cánh cửa đóng lại, Lục Trạch vẫn đứng yên tại vị trí, ánh mắt dừng lại trên màn hình máy tính vừa được tắt. Anh hiểu rõ một điều: Chu Diệc đã bắt đầu nghi ngờ. Nhưng anh hoàn toàn không hoảng sợ hay lo lắng. Bởi anh biết rõ một sự thật đơn giản: Sự nghi ngờ trong suy nghĩ chưa bao giờ là bằng chứng thực sự.

Đêm đã khuya, Lục Trạch nhận được tin nhắn từ Tần Mộc Tuyết. Anh có biết hôm nay tôi đọc được tin gì không. Lục Trạch mỉm cười trả lời: Tin gì vậy. Người ta bắt đầu nói Tạ Hành có thể sẽ là đạo diễn lớn tiếp theo của giới điện ảnh đấy. Lục Trạch trả lời: Nhanh quá mà. Tần Mộc Tuyết gửi tiếp: Nhưng tôi nghĩ họ nói đúng. Lục Trạch đọc dòng chữ rồi gõ chữ: Em cũng thích những tác phẩm của Tạ Hành sao. Tần Mộc Tuyết trả lời rất nhanh: Không phải thích người. Mà thích những tác phẩm mà anh ta tạo ra. Lục Trạch bật cười nhẹ: Hai điều đó khác nhau sao. Khác nhau hoàn toàn. Khác như thế nào. Tần Mộc Tuyết gửi tin nhắn với sự chín chắn mà thường ngày hiếm thấy: Nếu thích một người thì phải hiểu rõ con người và bản chất của người đó. Còn nếu thích một tác phẩm thì chỉ cần tác phẩm đó đủ tốt, đủ chân thành và đủ sức lay động lòng người là đủ. Lục Trạch nhìn màn hình trong một thời gian dài, sau đó mới trả lời: Em nói rất có lý.

Đêm càng sâu, Lục Trạch đứng trước cửa sổ, nhìn ra ánh đèn thành phố rực rỡ trong đêm. Chỉ trong vòng một tuần, Tinh Vân có bộ phim đứng đầu bảng phòng vé. Hứa Thanh Hà chính thức bước lên ngôi vị số một. Tinh Dạ bắt đầu được cả giới âm nhạc săn tìm và công nhận. Vô Danh vẫn âm thầm tích lũy từng chút thành tựu trên con đường văn học. Còn cái tên Tạ Hành đã chính thức bước vào tầm nhìn của những người có vị trí cao nhất trong giới điện ảnh. Tất cả những thành công ấy đều đến đúng lúc, đúng mức và đúng kế hoạch. Chưa có thân phận nào bị lộ ra trước công chúng. Chưa đến lúc. Kế hoạch Tầng hai vẫn đang tiến hành đúng theo tiến độ đã định từ trước. Gia đình họ Lục đã nhìn thấy sự phát triển vượt bậc của Tinh Vân, nhưng họ vẫn chưa thực sự hiểu rõ Lục Trạch đã đi được bao xa và đang đứng ở vị trí nào. Còn Chu Diệc.. Cậu đã trở thành người đầu tiên trong nội bộ Tinh Vân vô tình chạm vào dấu vết bí mật của Tinh Dạ. Chỉ là cậu chưa hề hay biết, mình vừa chạm vào một bí mật lớn đến mức nào. Và ở phía bên kia thành phố, Thiên Quang đang ngồi trong phòng thu, chuẩn bị kỹ lưỡng ca khúc đầu tiên cho vòng thi tới. Một sự lựa chọn mà nếu thành công, sẽ có thể buộc Tinh Dạ phải ra tay đáp trả bằng tất cả năng lực của mình.

HẾT CHƯƠNG 448
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 449 Thiên Vương Ra Tay

Ba ngày trước khi vòng đấu mới chính thức bắt đầu, cái tên Thiên Quang đã đứng đầu danh sách tìm kiếm trên mọi nền tảng giải trí. Không phải vì anh vừa phát hành ca khúc mới, cũng không phải vì có sự kiện gì đặc biệt. Mà đơn giản là vì một Thiên Vương đã đứng trên đỉnh cao của giới âm nhạc nhiều năm, lại đột ngột tham gia thi đấu trong một chương trình còn rất trẻ. Trong giới, chuyện này đủ để khiến mọi người chú ý. Một bên là người đã chinh phục đỉnh cao và được công nhận rộng rãi, một bên là sân khấu còn trong giai đoạn xây dựng. Không ai biết kết quả sẽ nghiêng về phía ai, và không ai dám chắc ai sẽ có lợi hơn từ cuộc gặp gỡ này.

Tại phòng tập riêng của Thiên Quang, nhạc nền vang lên trong không gian yên tĩnh. Anh đứng trước micro, luyện tập đi luyện lại từng câu chữ. Một lần, hai lần, ba lần. Sau đó anh giơ tay ra hiệu dừng lại. Giọng hát vẫn tròn trịa, kỹ thuật hoàn hảo, nhưng chính Thiên Quang lại lắc đầu với chính mình. Chưa được. Quản lý bên cạnh bước tới hỏi: Chỗ nào chưa tốt anh. Thiếu một điều gì đó. Thiếu cái gì ạ. Cảm xúc. Thiên Quang nhìn bản nhạc được ghi chú chi tiết trên giá nhạc: Bài hát này cần người viết thực sự hiểu sân khấu, hiểu cách giọng hát thổi hồn vào từng nốt nhạc. Quản lý hơi ngạc nhiên: Anh muốn đổi bài hát khác sao. Không. Thiên Quang lắc đầu chắc chắn: Tôi muốn sửa lại phần biểu diễn, hòa điệu và cách thể hiện cho phù hợp hơn. Nhạc sĩ đồng ý với những thay đổi đó không. Tôi đã liên hệ và họ đồng ý rồi. Có kịp hoàn thành trước ngày thi đấu không. Thiên Quang mỉm cười tự tin: Còn đủ ba ngày. Đủ rồi.

Cùng lúc đó tại Tinh Vân, Triệu Minh Viễn mang thông tin mới nhất vào phòng làm việc của Lục Trạch. Thiên Quang đã chọn xong ca khúc cho vòng đấu đầu tiên. Bài nào. 《Không Bao Giờ Quay Lại》. Lục Trạch hơi ngừng lại một chút khi nghe tên bài hát. Anh biết ca khúc này. Đây là một tác phẩm rất nổi tiếng trong giới âm nhạc thế giới cũ, nhưng tại thế giới này thì chưa từng xuất hiện. Không phải ca khúc của Tinh Dạ, mà là tác phẩm của một nhạc sĩ kỳ cựu có chất lượng nghệ thuật rất cao, phù hợp với giọng hát và phong cách biểu diễn của Thiên Quang. Triệu Minh Viễn nhìn biểu cảm của anh rồi hỏi: Chúng ta có cần sắp xếp đối thủ mạnh hơn để cân bằng không. Không cần. Vậy để Hứa Thanh Hà đấu với anh ta. Lục Trạch suy nghĩ trong giây lát rồi lắc đầu: Chưa phải lúc. Tại sao. Hứa Thanh Hà vừa lên ngôi vị số một, áp lực đang rất lớn. Cho cô ấy nghỉ một vòng, giữ vững tinh thần và sức khỏe. Triệu Minh Viễn gật đầu hiểu rõ: Vậy thì ai sẽ đối đầu với Thiên Quang. Để hệ thống bốc thăm ngẫu nhiên. Triệu Minh Viễn hơi ngạc nhiên: Thật vậy chứ. Ừ. Lục Trạch giải thích một cách bình thản: Tôi không muốn chương trình này biến thành nơi mọi sự xoay quanh một người. Nếu mọi trận đấu đều xoay quanh Hứa Thanh Hà, những nghệ sĩ khác sẽ không có cơ hội trưởng thành và tỏa sáng. Tinh Vân cần xây dựng một hệ sinh thái âm nhạc lành mạnh, chứ không phải chỉ có một ngôi sao duy nhất tỏa sáng mà thôi.

Tại phòng dữ liệu của công ty, Chu Diệc vẫn không thể nào quên những phát hiện bất thường cách đây mấy hôm. Cậu lại mở hệ thống lưu trữ dữ liệu bản quyền, không phải với ý định điều tra hay truy tìm thông tin bí mật, mà đơn thuần là sự tò mò trong nghề nghiệp. Cậu gõ mã ký tự T. D vào ô tìm kiếm. Một danh sách các tệp nhạc lần lượt hiện ra. Không phải số lượng nhiều nhất, nhưng chất lượng của từng tác phẩm đều ở mức xuất sắc. Cậu liếc nhìn cột thời gian tạo và gửi tệp. Mắt cậu bỗng dừng lại. Lại một tệp nhạc mới được cập nhật vào hệ thống. Thời gian ghi rõ: Hai giờ lẻ bảy phút sáng. Chu Diệc nhìn chằm chằm vào dãy số thời gian trên màn hình. Lại là những khung giờ nửa đêm đến rạng sáng. Đúng vào những lúc hầu như không còn ai ở công ty làm việc. Ngay lúc đó, có tiếng bước chân vang lại từ ngoài hành lang. Chu Diệc giật mình lập tức nhấn tắt màn hình máy tính. Cửa mở ra, người bước vào là Lâm Nhiên. Cậu chưa về sao. Em sắp về rồi ạ. Lâm Nhiên liếc nhìn màn hình máy tính vừa tắt rồi hỏi: Đang kiểm tra dữ liệu bản quyền à. Vâng ạ. Có phát hiện vấn đề gì không. Không có ạ. Chu Diệc cố gắng giữ giọng điệu bình thường: Chỉ là thấy một số dữ liệu có chút thú vị thôi. Lâm Nhiên không hỏi sâu thêm gì nữa, chỉ gật đầu rồi rời đi. Sau khi Chu Diệc bước ra khỏi phòng, Lâm Nhiên lại quay đầu nhìn chiếc máy tính rồi nhìn ra cửa. Một cảm giác khó tả bỗng xuất hiện trong lòng. Tinh Vân dường như đang giấu quá nhiều điều bí mật mà ngay cả những người làm việc lâu năm trong công ty cũng chưa hề hay biết.

Ngày thi đấu chính thức đến. Khán phòng kín chỗ ngồi, không khí hoàn toàn khác hẳn những tập phát sóng trước đó. Mọi người đều biết hôm nay Thiên Quang sẽ chính thức bước lên sân khấu của chương trình. Người dẫn chương trình lớn tiếng giới thiệu: Mời Thiên Quang! Tiếng reo hò vang dội khắp khán phòng. Thiên Quang bước ra từ sau cánh gà, không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ nhẹ nhàng cúi đầu chào khán giả. Nhạc nền bắt đầu vang lên. Ngay từ những câu hát đầu tiên, toàn bộ khán phòng dường như lặng đi trong sự ngưỡng mộ. Thiên Quang không dùng vũ đạo rườm rà, không dùng hiệu ứng sân khấu rực rỡ. Anh chỉ đứng yên tại vị trí, giọng hát vang lên mạnh mẽ, ổn định từ thấp đến cao, từng nốt nhạc đều chạm đến trái tim người nghe. Đến đoạn điệp khúc, sức chứa cảm xúc trong giọng hát bùng nổ đến mức toàn bộ khán giả đều đứng dậy vỗ tay theo nhịp điệu. Nhiều người thậm chí còn hát theo những câu hát quen thuộc. Khi bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay kéo dài hàng phút không ngớt. Điểm do ban giám khảo chấm hiện lên trên màn hình: Chín phẩy tám điểm. Một con số gần như hoàn hảo. Triệu Minh Viễn nhìn màn hình với ánh mắt ngưỡng mộ: Đây mới chính là sức mạnh thực sự của một Thiên Vương.

Đối thủ được bốc thăm ngẫu nhiên của Thiên Quang là một ca sĩ trẻ tên Lâm Dật, hiện đang đứng hạng bảy trên bảng xếp hạng. Không có danh tiếng lẫy lừng, không có kinh nghiệm sân khấu nhiều bằng đối thủ. Nhưng cậu đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng. Lựa chọn ca khúc hoàn toàn khác phong cách, không cố gắng đối đầu với đối thủ bằng kỹ thuật thanh nhạc vốn là điểm mạnh của Thiên Quang. Thay vào đó, Lâm Dật chọn cách dùng chính sự chân thành và cảm xúc để lay động lòng người. Khi tiết mục kết thúc, ban giám khảo chấm cho Lâm Dật chín phẩy ba điểm. Thua đối thủ nửa điểm, nhưng hoàn toàn không làm người xem thất vọng hay mất mặt. Khán phòng lập tức vang lên tiếng vỗ tay khen ngợi sự cố gắng của chàng ca sĩ trẻ. Lâm Dật cúi đầu chào khán giả và ban giám khảo. Thiên Quang chủ động bước tới đưa tay ra bắt tay cậu: Cậu hát rất tốt. Cảm ơn anh. Tiếp tục cố gắng nhé. Một khoảnh khắc đơn giản, không có những màn kịch tính giả tạo, không có lời công kích hay so sánh quá khích. Chỉ có sự cạnh tranh công bằng và sự tôn trọng giữa những người cùng nghề. Chính điều này lại càng khiến khán giả yêu thích chương trình hơn bao giờ hết.

Hệ thống mở bình chọn. Số phiếu dành cho Thiên Quang nhanh chóng vượt lên dẫn trước với sáu mươi mốt phần trăm. Lâm Dật nhận được ba mươi chín phần trăm số phiếu bình chọn. Kết quả không có bất kỳ sự bất ngờ nào. Thiên Quang thắng. Nhưng điều khiến mọi người chú ý và bàn luận nhiều nhất không phải là chiến thắng của anh, mà chính là ca khúc mà anh đã biểu diễn. Ngay sau khi chương trình kết thúc, hàng triệu người trên khắp các nền tảng âm nhạc cùng tìm kiếm tên bài hát 《Không Bao Giờ Quay Lại》. Lượt nghe tăng vọt trong thời gian ngắn, tên tuổi của nhạc sĩ sáng tác cũng được nhiều người quan tâm và tìm hiểu. Không phải Tinh Dạ. Nhưng điều này lại chứng minh một sự thật mà Lục Trạch đã nhìn thấy từ trước: Thiên Quang hoàn toàn có thể thắng với năng lực và sự lựa chọn của chính mình, không cần dựa vào bất kỳ ai hay bất kỳ tác phẩm nào. Và đó mới chính là đối thủ xứng tầm mà Tinh Dạ cần gặp trên con đường phát triển.

Sau khi kết thúc chương trình, Thiên Quang tình cờ gặp Hứa Thanh Hà tại khu vực chờ. Chúc mừng anh đã có màn trình diễn tuyệt vời. Hứa Thanh Hà mỉm cười nói. Thiên Quang cũng mỉm cười đáp lại: Cảm ơn em. Bài hát anh chọn rất hay. Thiên Quang gật đầu rồi nhìn cô với ánh mắt nghiêm chỉnh: Những ca khúc mà em đã biểu diễn trước đây, đều là tác phẩm của Tinh Dạ đúng không. Hứa Thanh Hà hơi ngạc nhiên trước câu hỏi: Anh cũng biết đến tên Tinh Dạ ạ. Đương nhiên. Thiên Quang nói với giọng đầy sự đánh giá cao: Người có thể viết ra những ca khúc đó tuyệt đối không phải là người bình thường. Tư duy âm nhạc và sự hiểu biết về giọng hát của từng ca sĩ rất sâu sắc. Hứa Thanh Hà mỉm cười lắng nghe, trong lòng càng thêm tò mò về người bí ẩn ấy. Trước khi rời đi, Thiên Quang dừng lại một chút rồi nói: Nếu có cơ hội trong tương lai, tôi rất mong được một lần biểu diễn ca khúc do Tinh Dạ sáng tác. Hứa Thanh Hà nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng bỗng nảy ra một suy nghĩ: Nếu Tinh Dạ thực sự có một ngày hợp tác với một Thiên Vương như Thiên Quang, thì vị trí và danh tiếng của người ấy trong giới âm nhạc sẽ thay đổi đến mức nào.

Đêm đó, sau khi mọi việc kết thúc, Triệu Minh Viễn vào phòng làm việc của Lục Trạch. Anh có muốn chúng ta chủ động liên hệ với Thiên Quang không. Anh ta đã ngỏ lời muốn hát ca khúc của Tinh Dạ đấy. Lục Trạch lắc đầu một cách chắc chắn: Chưa phải lúc. Triệu Minh Viễn khó hiểu: Tại sao. Lục Trạch nhìn bảng xếp hạng trên màn hình rồi giải thích: Nếu bây giờ Tinh Dạ lập tức viết ca khúc cho Thiên Quang, mọi người sẽ lập tức nghĩ rằng Tinh Dạ chỉ đang cố gắng dựa vào danh tiếng của Thiên Vương để nhanh chóng nổi tiếng. Sự công nhận dành cho Tinh Dạ sẽ trở nên méo mó và không còn giá trị thực sự. Triệu Minh Viễn lắng nghe rồi dần hiểu ra ý đồ sâu xa. Lục Trạch tiếp tục nói: Hãy để Tinh Dạ tiếp tục tích lũy thêm thành tích và tác phẩm. Đến khi danh tiếng và năng lực của Tinh Dạ đủ lớn, đủ vững chắc trong mắt mọi người, thì lúc đó hợp tác với Thiên Quang sẽ không còn là chuyện dựa dẫm hay dựa vào ai. Mà đó sẽ là sự hợp tác giữa hai đối tác thực sự ngang tầm.

Cùng đêm, tại thế giới văn học, một nền tảng lớn công bố bảng xếp hạng tháng. Tác giả Vô Danh tăng thêm tám bậc so với tháng trước. Chưa vào trong nhóm mười tác giả dẫn đầu, chưa tạo ra hiện tượng gây chấn động. Nhưng tốc độ tăng đều đặn và sự ổn định trong chất lượng tác phẩm đã khiến nhiều người trong ngành bắt đầu chú ý. Một biên tập viên cao cấp nhận xét với đồng nghiệp: Tác giả này.. Dường như đang tiến bộ đều đặn và có phương hướng. Nếu tiếp tục giữ vững tốc độ này, sẽ sớm vươn lên rất cao.

Sáng hôm sau, gia đình họ Lục lại cùng nhau nhìn thấy những tin tức về Tinh Vân trên các phương tiện truyền thông. Bộ phim vẫn đứng đầu bảng phòng vé hàng tuần. Chương trình âm nhạc có sự tham gia của Thiên Quang thu hút sự chú ý toàn quốc. Hứa Thanh Hà vẫn giữ vững ngôi vị số một. Tên Tinh Dạ ngày càng được nhắc đến nhiều hơn. Tác giả Vô Danh trên bảng xếp hạng văn học cũng đang âm thầm tiến lên. Cha Lục đặt điện thoại xuống sau khi đọc xong các tin tức. Ông không nói một lời nào. Mẹ Lục cũng im lặng, không biết nên nói gì. Lục Thành ngồi bên cạnh đọc từng dòng tin tức, trong lòng dần nhận ra một điều rõ rệt: Tinh Vân không còn là công ty nhỏ chỉ có một bộ phim thành công như mọi người vẫn nghĩ. Tất cả các lĩnh vực đều đang phát triển cùng lúc, từng bước một và vô cùng vững chắc. Nhưng trong lòng cậu vẫn tồn tại một nghi vấn mà không ai có thể giải đáp: Nếu không có sự hỗ trợ và hậu phương vững chắc từ gia đình họ Lục.. Liệu anh trai mình có thể xây dựng được tất cả những điều này đến mức rực rỡ như hiện tại không. Câu hỏi ấy, chính là hạt mầm đầu tiên sẽ làm thay đổi mọi nhận thức trong tương lai.

Đêm đến, Lục Trạch ngồi một mình trước bàn làm việc. Ba tập tài liệu được đặt ngay ngắn trước mặt. Một về điện ảnh, một về âm nhạc, một về văn học. Anh chậm rãi xem qua từng trang, sau đó nhẹ nhàng khép lại tất cả. Kế hoạch Tầng hai vẫn chưa hoàn toàn kết thúc. Nhưng có một điều đã trở nên vô cùng rõ ràng: Tinh Vân đã chính thức bước vào sàn chơi lớn của giới giải trí. Và từ khoảnh khắc này trở đi, không còn ai dám đứng nhìn nữa. Tất cả những đối thủ xung quanh sẽ chủ động ra tay, tìm cách cạnh tranh và kìm nén. Còn Lục Trạch, anh sẽ phải chứng minh một điều đơn giản: Tất cả những thành công mà Tinh Vân đạt được, không hề có chút may mắn nào. Mọi thứ đều được tính toán, chuẩn bị và xây dựng bằng chính năng lực thực sự.

HẾT CHƯƠNG 449
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 450 Không Còn Là May Mắn

Một tuần mới chính thức bắt đầu. Cái tên Tinh Vân vẫn luôn nằm trong danh sách tìm kiếm trên mọi nền tảng giải trí. Nhưng sự tò mò và quan tâm của công chúng đã dần chuyển sang một vấn đề khác. Sau khi giành chiến thắng trên mặt trận phòng vé, Tinh Vân sẽ tiếp tục làm gì tiếp theo. Một bộ phim thành công có thể chỉ là sự may mắn ngẫu nhiên. Nhưng nếu hai bộ phim liên tiếp đều đạt được thành tích tốt.. Thì đó mới bắt đầu được gọi là năng lực thực sự. Đó cũng chính là câu hỏi mà toàn bộ giới điện ảnh đang chờ đợi câu trả lời từ Tinh Vân.

Tại phòng họp tầng cao nhất, Lục Trạch ngắm nhìn bảng kế hoạch được chiếu trên màn hình lớn. Ba hướng đi chính được vạch ra rõ ràng. Dự án điện ảnh tiếp theo. Việc phát triển và mở rộng quy mô chương trình Âm Thanh Tinh Vân. Và bước đầu xây dựng, phát triển mảng văn học riêng của công ty. Dương Khải đứng bên cạnh báo cáo: Dự án điện ảnh thứ hai đã hoàn tất giai đoạn chuẩn bị đầu tiên. Đạo diễn vẫn là Tạ Hành. Thời gian dự kiến bắt đầu quay khoảng một tháng nữa. Lục Trạch gật đầu một cách bình thản: Tiếp tục theo tiến độ đã định. Dương Khải có chút do dự rồi nói: Nhưng có một vấn đề cần xem xét. Đối thủ cạnh tranh. Một tập tài liệu chi tiết được đẩy về phía trước mặt Lục Trạch. Ba công ty điện ảnh lớn nhất trong ngành đều có dự án phim mới dự kiến công chiếu cùng quý với bộ phim của Tinh Vân. Lục Trạch mở tài liệu, xem xét kỹ lưỡng từng thông tin. Tên tuổi đạo diễn, dàn diễn viên tham gia, mức ngân sách đầu tư, lịch phát hành chính xác. Tất cả đều là những dự án mạnh, có đủ sức cạnh tranh và không hề yếu kém so với bất kỳ đối thủ nào. Dương Khải nói với giọng nghiêm trọng: Bọn họ không còn né tránh hay điều chỉnh lịch phát hành nữa. Họ chủ động xếp lịch đối đầu trực tiếp với chúng ta. Lục Trạch đóng tài liệu lại, giọng nói vẫn bình thản như thường lệ: Đó là một điều tốt. Dương Khải hơi ngạc nhiên: Tốt ư. Có đối thủ mạnh mới giúp chúng ta nhìn rõ vị trí thực sự của mình trên thị trường.

Dương Khải lại hỏi: Vậy chúng ta có cần tăng ngân sách đầu tư cho bộ phim mới không. Lục Trạch lắc đầu chắc chắn: Không tăng. Không tăng sao. Ngân sách phải luôn phục vụ cho tác phẩm, chứ không phải phục vụ cho những cuộc chiến truyền thông hay cạnh tranh danh tiếng. Lục Trạch chỉ vào bảng số liệu trên màn hình: Nếu đối phương muốn bỏ nhiều tiền hơn vào quảng bá và chiêu sinh thì cứ để họ làm. Chúng ta không cần và cũng không nên cố gắng thắng bằng cách đốt tiền. Dương Khải im lặng lắng nghe. Câu nói nghe tưởng đơn giản và dễ hiểu, nhưng trong một ngành mà mức vốn đầu tư thường quyết định rất nhiều thứ, đó lại là một lựa chọn vô cùng táo bạo và đầy rủi ro.

Trên mặt trận điện ảnh, với tư cách là Tạ Hành, Lục Trạch bắt đầu chuẩn bị mọi công việc cho bộ phim thứ hai. Lần này, anh hoàn toàn không có ý định lặp lại những gì đã làm ở bộ phim trước. Một câu chuyện hoàn toàn khác. Một cách kể chuyện khác. Một dàn diễn viên với những gương mặt và thế hệ khác. Và điều quan trọng nhất: Không được để bất kỳ ai nghĩ rằng thành công của bộ phim đầu tay chỉ là một lần may mắn tình cờ. Trong cuộc họp thảo luận nội dung kịch bản, một biên kịch hỏi: Chúng ta có cần giữ nguyên phong cách thể hiện và cách kể chuyện của bộ phim trước không. Tạ Hành lắc đầu: Không cần. Nhưng đó chính là phong cách mà khán giả yêu thích và quen thuộc. Chính vì họ thích nên chúng ta càng không thể lặp lại chính mình. Cả phòng họp lập tức im lặng. Tạ Hành nhìn từng trang bản thảo trên bàn rồi nói một cách chậm rãi và chắc chắn: Nếu bộ phim thứ hai hoàn toàn giống hệt bộ phim đầu tiên, thì chúng ta chẳng hề tiến lên được một bước nào. Đó chính là điều Lục Trạch mong muốn. Tạ Hành cần phải trưởng thành và phát triển theo thời gian, chứ không chỉ dừng lại ở một chỗ và chỉ biết đến danh tiếng.

Trên mặt trận âm nhạc, sau khi Thiên Quang chính thức tham gia, tỷ suất xem chương trình Âm Thanh Tinh Vân đã tăng lên một mức độ rõ rệt. Nhưng Triệu Minh Viễn hiểu rõ một điều: Không thể để chương trình này trở thành sân khấu biểu diễn của một người duy nhất. Vì vậy ở vòng thi tiếp theo, ban tổ chức đã đưa lên sân khấu nhiều ca sĩ trẻ khác nhau. Có người giành chiến thắng và được khán giả công nhận. Có người chấp nhận thất bại và rời đi. Không phải ai cũng thành công và tỏa sáng. Nhưng chính sự thật đó mới khiến chương trình trở nên chân thực và đáng xem hơn bao giờ hết. Một ca sĩ trẻ tên Phùng Duy đã bị loại ngay trong vòng đầu. Sau khi bước xuống sân khấu, cậu chỉ cúi đầu và nói: Em xin lỗi mọi người. Người quản lý bên cạnh an ủi: Không sao, chỉ là một cuộc thi thôi. Phùng Duy lắc đầu với ánh mắt kiên định: Em không buồn vì bị loại. Em buồn vì em hiểu rõ chính mình vẫn chưa đủ tốt. Câu nói ấy được camera ghi lại hoàn chỉnh. Đêm đó, đoạn ghi hình ngắn ấy bất ngờ lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội. Hàng triệu người xem và để lại bình luận đồng tình: Thua một trận đấu không có nghĩa là kết thúc cả cuộc đời. Nhiều công ty giải trí lập tức gửi lời mời hợp tác đến Phùng Duy. Nhưng Lục Trạch chỉ đưa ra một chỉ thị duy nhất: Hãy để cậu ấy tự do lựa chọn con đường mà mình mong muốn. Không ép ký hợp đồng. Không lợi dụng khoảnh khắc ấy để trói buộc. Không biến một khoảnh khắc chân thành và xúc động thành một giao dịch kinh doanh. Đó chính là nguyên tắc mà Tinh Vân luôn tuân thủ.

Hứa Thanh Hà vẫn giữ vững ngôi vị số một trên bảng xếp hạng. Nhưng khoảng cách giữa cô và người đứng thứ hai đang dần bị thu hẹp lại. Hứa Thanh Hà đứng hạng nhất. Trần An đứng hạng hai. Chênh lệch về điểm số chỉ còn hai phẩy bảy phần trăm. Trần An không nói một lời nào, không bình luận cũng không tạo ra bất kỳ sự chú ý nào. Cô chỉ tiếp tục luyện tập mỗi ngày, hoàn thiện từng chi tiết nhỏ trong giọng hát và cách biểu diễn. Một cuộc cạnh tranh thực sự và công bằng đang dần hình thành. Không có ai được bảo đảm chiến thắng. Không có ai được nhận sự ưu tiên đặc biệt. Và chính áp lực ấy đang khiến Hứa Thanh Hà trưởng thành và mạnh mẽ hơn từng ngày.

Trong phòng làm việc riêng, Lục Trạch mở ra một bản nhạc mới mà anh đã soạn thảo trong thời gian dài. Anh đã suy nghĩ rất kỹ lưỡng trước khi đưa ra quyết định. Ca khúc này không thể giao cho Hứa Thanh Hà biểu diễn. Cũng không phù hợp với giọng hát và phong cách của Trần An. Anh cần một giọng nam có đủ sức nặng, đủ khả năng kiểm soát và chi phối cả một sân khấu lớn. Ánh mắt anh dừng lại trên cái tên mà anh đã nghĩ đến từ rất lâu: Thiên Quang. Nhưng bản nhạc vẫn nằm yên trên màn hình máy tính. Chưa được gửi đi. Chưa được ký tên Tinh Dạ. Chưa được chuyển qua kênh trung gian. Bởi Lục Trạch hiểu rõ một điều: Nếu ca khúc này được Thiên Quang biểu diễn và thành công, danh tiếng và vị trí của Tinh Dạ sẽ lập tức vươn lên một tầm cao mới. Nhưng đồng thời, một khi đã bước lên tầm cao đó, sẽ vô cùng khó khăn để tiếp tục giữ vững sự ẩn danh như hiện tại.

Mảng văn học của Tinh Vân cũng đang bước vào giai đoạn thay đổi và phát triển. Lục Trạch không chỉ đơn thuần muốn ký thêm tác giả mới. Anh muốn xây dựng một bộ phận văn học hoàn chỉnh với đầy đủ chức năng từ biên tập, phát hành, bảo hộ bản quyền, cho đến việc chuyển thể tác phẩm sang các hình thức khác. Một biên tập viên hỏi: Chúng ta có cần đầu tư mạnh và đẩy nhanh tốc độ ngay từ bây giờ không. Lục Trạch lắc đầu: Chưa cần. Tại sao. Lĩnh vực văn học cần thời gian để vun đắp và trưởng thành. Không thể đốt cháy giai đoạn. Anh nhìn bảng xếp hạng tác giả trên màn hình rồi tiếp tục nói: Chúng ta hiện đang có Vô Danh. Nhưng chỉ một Vô Danh thì vẫn chưa đủ. Cần thêm nhiều tác giả khác. Cần thêm nhiều tác phẩm chất lượng. Cần để độc giả thực sự tin rằng Tinh Vân có đủ năng lực để xây dựng và phát triển mảng văn học một cách nghiêm túc. Đây không phải là con đường tắt dẫn đến thành công nhanh chóng. Mà là quá trình xây dựng nền tảng một cách vững chắc và bền bỉ.

Buổi tối tại nhà họ Lục, Cha Lục gọi Lục Thành xuống phòng khách. Gần đây công việc và cuộc thi của con tiến triển thế nào. Vẫn ổn ạ. Chương trình thì sao. Con đang chuẩn bị kỹ lưỡng. Cha Lục gật đầu với vẻ hài lòng: Đừng quá nóng vội, cứ bình tĩnh mà tiến. Lục Thành im lặng trong giây lát rồi hỏi một cách do dự: Cha. Ừ. Cha nghĩ.. Anh Trạch thực sự có năng lực đến vậy hay chỉ là may mắn. Cha Lục im lặng một lúc trước khi trả lời: Con đang nói về anh trai con phải không. Vâng ạ. Mẹ Lục ngồi bên cạnh nói với giọng bình thản: Trạch chỉ may mắn hơn con trong một số việc thôi. Lục Thành không nói gì thêm. Nhưng lần này, cậu không còn gật đầu đồng ý như mọi khi. Bởi trong suốt thời gian qua, cậu đã chứng kiến quá nhiều điều. Một bộ phim thành công có thể là may mắn. Nhưng điện ảnh, âm nhạc, chương trình giải trí, văn học.. Tất cả các lĩnh vực cùng phát triển vững chắc và đều đạt được thành tích tốt, thì không thể chỉ dùng hai chữ may mắn để giải thích một cách đơn giản được nữa.

Ngày hôm sau, Tần Mộc Tuyết đến Tinh Vân. Đây là lần đầu tiên cô bước vào khu vực làm việc chính của công ty. Nhân viên đi ngang đều lịch sự chào hỏi: Chào Tần tiểu thư. Cô mỉm cười đáp lại mọi người. Nhưng ánh mắt lại lặng lẽ quan sát từng khu vực. Phòng thu âm, phòng biên tập, phòng kịch bản, khu hậu kỳ.. Mỗi bộ phận đều hoạt động một cách có trật tự và quy mô. Không còn vẻ đơn sơ và nhỏ bé như những lần cô đến trước đây. Tần Mộc Tuyết quay sang nhìn Lục Trạch bên cạnh: Anh đã xây dựng nơi này từ bao giờ vậy. Từ khá lâu rồi. Em chưa từng thấy anh nhắc đến. Lục Trạch mỉm cười không trả lời. Tần Mộc Tuyết nhìn anh với ánh mắt dịu dàng: Đúng vậy. Anh vốn có rất nhiều chuyện chưa từng nói với ai. Lục Trạch cười nhẹ: Sau này rồi sẽ có lúc nói hết. Tần Mộc Tuyết không hề ép buộc hay hỏi sâu thêm. Chỉ gật đầu một cách tin tưởng: Được. Em sẽ chờ.

Cuối ngày, các bảng xếp hạng chính thức được cập nhật. Tinh Vân được bình chọn là công ty điện ảnh có tốc độ phát triển nhanh nhất trong tháng. Hứa Thanh Hà vẫn giữ vững vị trí số một trên bảng xếp hạng ca sĩ. Tạ Hành lọt vào nhóm mười đạo diễn được thảo luận và quan tâm nhiều nhất trong giới. Vô Danh tiếp tục tăng hạng một cách đều đặn trên bảng xếp hạng tác giả. Còn cái tên Tinh Dạ vẫn chưa xuất hiện trong nhóm những người đứng đầu. Nhưng số lượt tìm kiếm và sự quan tâm dành cho cái tên ấy đã tăng gấp nhiều lần so với trước đây.

Lục Trạch đứng trước tấm kính lớn trong phòng làm việc. Anh lấy bút viết xuống bốn chữ lớn trên giấy: Điện ảnh, Âm nhạc, Văn học, Tinh Vân. Sau đó chậm rãi khoanh tròn chữ cuối cùng. Không phải vì Tinh Vân đã đứng ở vị trí cao nhất hay vượt qua tất cả đối thủ. Mà vì từ hôm nay, Tinh Vân cuối cùng đã có đủ tư cách thực sự để đứng trên sàn chơi lớn và cạnh tranh một cách bình đẳng với mọi đối thủ.

Tại nhà họ Lục, vào buổi tối, lần đầu tiên cha mẹ Lục chủ động bàn bạc với nhau về một vấn đề. Nếu Tinh Vân tiếp tục phát triển và lớn mạnh như hiện tại, liệu gia đình có nên dựa vào quan hệ huyết thống với Lục Trạch để tạo điều kiện và đưa Lục Thành tiến xa hơn trên con đường sự nghiệp hay không. Đó ban đầu chỉ là một suy nghĩ nhỏ nhen trong đầu người lớn. Nhưng lại ẩn chứa những nguy cơ khó lường. Bởi từ khoảnh khắc này, sự thiên vị trong gia đình sẽ không còn chỉ là những lời nói thông thường. Nó sẽ dần trở thành những yêu cầu thực tế đặt ra trước mặt Lục Trạch. Còn Lục Trạch.. Anh sẽ sớm phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn. Liệu có nên giúp đỡ em trai mình một lần và để mọi việc theo ý gia đình. Hay kiên quyết đặt ra ranh giới rõ ràng và giữ vững nguyên tắc mà mình đã theo đuổi từ đầu đến cuối. Kế hoạch Tầng hai đã chính thức bước vào giai đoạn sâu sắc và khó khăn nhất.

HẾT CHƯƠNG 450
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 451 Một Lời Đề Nghị

Sáng thứ hai, Lục Trạch vừa bước vào phòng làm việc thì đã thấy Lâm Nhiên chờ sẵn bên trong. Vẻ mặt cô có chút nghiêm trọng. Lục tổng, gia đình họ Lục vừa gọi điện đến công ty. Lục Trạch dừng bước tay đang cởi áo khoác, giọng nói bình thản không chút ngạc nhiên: Gọi tìm tôi sao. Không phải ạ. Lâm Nhiên hơi ngập ngừng rồi tiếp tục: Họ gọi trực tiếp cho em, muốn nói về chuyện của Lục Thành. Lục Trạch kéo ghế ngồi xuống sau bàn làm việc, ánh mắt lặng lẽ nhìn cô: Họ muốn gì. Muốn một cơ hội cho Lục Thành. Lục Trạch cười nhạt một tiếng, giọng vẫn không thay đổi: Cơ hội gì. Muốn đưa Lục Thành tham gia dự án điện ảnh mới của Tinh Vân.

Không gian phòng làm việc im lặng trong giây lát. Lục Trạch mở tập hồ sơ trên bàn, giọng nói đều đều: Dự án nào. Bộ phim điện ảnh thứ hai mà Tạ Hành sắp khởi quay. Vai gì. Vai nam phụ quan trọng. Lục Trạch lướt qua thông tin trên hồ sơ. Không phải vai chính, không phải nhân vật cốt lõi, nhưng vẫn là một vai có đủ đất diễn và dễ dàng để khán giả chú ý. Lâm Nhiên nói thêm: Phía gia đình cho rằng Lục Thành đã có ba ca khúc được chú ý, danh tiếng đang tăng. Nếu được Tinh Vân đưa vào tác phẩm điện ảnh, cậu ấy sẽ có thêm nhiều tài nguyên và cơ hội phát triển. Lục Trạch gật đầu: Họ nói đúng. Vậy chúng ta có đồng ý không. Lục Trạch ngước nhìn Lâm Nhiên, trả lời một cách chắc chắn và không chút do dự: Không.

Lâm Nhiên không ngạc nhiên trước câu trả lời ấy, nhưng vẫn hỏi: Vậy chúng ta nên trả lời như thế nào. Bảo Lục Thành đến thử vai như mọi người. Lâm Nhiên hơi ngẩn ra: Thử vai như những diễn viên khác. Đúng vậy. Không nhận trực tiếp không cần qua thử thách. Lục Trạch đặt hồ sơ xuống, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn: Đây là Tinh Vân, là công ty làm việc theo quy tắc. Không phải nhà họ Lục. Muốn có vai diễn thì dùng năng lực và sự phù hợp với nhân vật để chứng minh. Không có ngoại lệ. Lâm Nhiên gật đầu, trong lòng đã hiểu rõ ý định của anh: Em hiểu rồi. Em sẽ trả lời lại cho gia đình.

Tại nhà họ Lục, thông tin nhanh chóng được truyền về. Mẹ Lục nghe xong lập tức cau mày với vẻ không hài lòng: Chỉ là một lời nói của Trạch thôi mà, cần gì phải làm phức tạp đến vậy. Cha Lục ngồi bên cạnh im lặng không nói một lời. Lục Thành ngồi đối diện, sau khi nghe hết câu chuyện thì im lặng một lát rồi nói: Con sẽ đến thử vai. Mẹ Lục nhìn con trai với vẻ không đồng tình: Con không cần phải làm những việc đó, chỉ cần anh con nói một câu là đủ. Lục Thành lắc đầu một cách kiên định: Con muốn tự mình thử. Con muốn biết xem liệu mình có thực sự đủ khả năng để đảm nhận vai diễn đó hay không, chứ không phải được nhận nhờ quan hệ gia đình. Cả căn phòng lập tức im lặng. Đây là lần đầu tiên Lục Thành chủ động từ chối một con đường dễ dàng và thuận lợi đã được sắp xếp sẵn cho mình. Cha Lục nhìn con trai với ánh mắt phức tạp, sau đó chỉ gật đầu nhẹ mà không nói thêm lời nào.

Buổi chiều cùng ngày, Lục Thành xuất hiện tại phòng thử vai của Tinh Vân. Không có người nhà đi theo, không có đoàn trợ lý đông đảo, chỉ có một quản lý đi cùng để hỗ trợ những việc cần thiết. Cậu bước vào phòng thử vai, đối diện với giám đốc tuyển chọn diễn viên và các thành viên trong ban tuyển chọn. Người phụ trách đưa một trang kịch bản cho cậu: Hãy đọc và diễn đoạn này. Lục Thành nhận lấy kịch bản, đọc nhanh qua một lượt rồi bắt đầu diễn. Lần đầu tiên, biểu cảm và hành động còn hơi cứng nhắc, chưa thực sự chạm vào tâm trạng nhân vật. Người phụ trách không bình luận gì nhiều, chỉ nói một câu: Diễn lại lần nữa. Lần thứ hai, cậu đã bình tĩnh hơn, biểu cảm tự nhiên hơn. Diễn lại lần thứ ba. Lần thứ ba, ánh mắt, giọng nói và từng cử chỉ đều thay đổi rõ rệt, cậu đã thực sự hòa mình vào nhân vật trong đoạn kịch bản. Người phụ trách xem xét hồ sơ và đánh giá trong tay rồi nói: Có tiến bộ rõ rệt. Lục Thành ngước nhìn với ánh mắt chờ đợi: Vậy con có được nhận vai không. Chưa thể biết ngay. Vẫn phải chờ kết quả tổng hợp và lựa chọn cuối cùng. Lục Thành nghe câu trả lời hoàn toàn bình thường và công bằng, nhưng trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Ít nhất, lần này cậu được đánh giá bằng chính năng lực của bản thân, chứ không phải bằng họ Lục.

Trên mặt trận điện ảnh, Tạ Hành chính thức công bố thông tin dự án phim thứ hai. Không tiết lộ nội dung chi tiết, chỉ công bố tên tác phẩm: 《Bên Kia Mùa Hạ》. Ngay khi thông tin được đưa ra, toàn bộ giới điện ảnh lập tức chú ý. Bởi đây chính là tác phẩm thứ hai của Tạ Hành. Nếu bộ phim này tiếp tục thành công, anh sẽ chính thức thoát khỏi danh hiệu đạo diễn mới nổi và được công nhận là một đạo diễn thực thụ có năng lực. Ngược lại, nếu thất bại, mọi người sẽ lập tức có lý do để nói rằng thành công của bộ phim trước chỉ là sự may mắn tình cờ. Áp lực lớn lập tức đổ xuống vai Tạ Hành. Một phóng viên tại buổi họp báo hỏi thẳng: Tạ Hành, anh có sợ bộ phim thứ hai sẽ thất bại hay không. Tạ Hành trả lời một cách thẳng thắn và không hề né tránh: Có. Cả phòng báo chí hơi ngạc nhiên trước câu trả lời ấy. Tạ Hành tiếp tục nói: Nhưng sợ không có nghĩa là chúng ta sẽ dừng lại và không làm gì cả. Câu trả lời chân thành và dũng cảm ấy nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi trên các phương tiện truyền thông.

Trên mặt trận âm nhạc, chương trình Âm Thanh Tinh Vân đang chuẩn bị cho vòng thi tiếp theo. Thiên Quang vẫn duy trì vị trí cao và nhận được sự ủng hộ đông đảo từ khán giả. Hứa Thanh Hà vẫn giữ vững ngôi vị số một trên bảng xếp hạng. Trần An tiếp tục rút ngắn khoảng cách từng ngày, tạo thành một cuộc đua hấp dẫn và công bằng. Nhưng trong vòng thi này, ban tổ chức đã đưa trở lại một gương mặt mà mọi người vẫn chưa quên: Phùng Duy. Không được đặc cách vào vòng trong, mà thông qua bình chọn của khán giả trong vòng hồi sinh. Triệu Minh Viễn vào phòng làm việc hỏi Lục Trạch: Chúng ta có cần sắp xếp đối thủ yếu hơn cho Phùng Duy để cậu ấy dễ dàng đi tiếp không. Lục Trạch lắc đầu: Không. Để cậu ấy đối đầu với người mạnh nhất trong nhóm. Ngay vòng đầu tiên luôn. Đúng vậy. Chúng ta không sợ cậu ấy tiếp tục bị loại. Lục Trạch nói một cách chắc chắn: Nếu muốn ở lại trên sân khấu này, thì phải có đủ năng lực để chiến thắng. Phùng Duy nhận danh sách đối thủ, nhìn thấy tên người đứng hạng sáu trên bảng xếp hạng thì im lặng rất lâu. Cuối cùng cậu gật đầu một cách kiên định: Em sẽ cố gắng hết sức.

Trong lúc mọi người đang bận rộn chuẩn bị cho vòng thi mới, Lục Trạch cũng hoàn thành bản nhạc mới mà anh đã soạn thảo trong thời gian dài. Lần này, anh không gửi cho Hứa Thanh Hà, cũng không gửi cho Trần An. Anh gửi qua kênh liên hệ trung gian mà hai bên đã thỏa thuận trước. Người nhận bản nhạc: Thiên Quang. Nội dung tin nhắn chỉ có một câu ngắn gọn: Nếu anh thấy giai điệu và nội dung phù hợp với giọng hát, có thể thử biểu diễn. Không đưa ra yêu cầu hợp tác độc quyền. Không đòi hỏi phải ký hợp đồng tại Tinh Vân. Không đặt ra bất kỳ điều kiện ràng buộc nào. Chỉ có tác phẩm và sự tin tưởng. Thiên Quang nhận được bản nhạc vào buổi tối. Anh mở tệp ghi âm và lắng nghe bản demo. Ba phút hai mươi bảy giây. Khi giai điệu cuối cùng chấm dứt, anh ngồi im lặng trong phòng thu một lúc lâu mà không nói một lời. Quản lý bên cạnh hỏi với vẻ tò mò: Thế nào ạ. Thiên Quang nhìn tên tác giả ghi trên màn hình, giọng nói đầy sự ngạc nhiên và kính trọng: Đây là tác phẩm của Tinh Dạ. Quản lý ngạc nhiên: Anh chắc chắn chứ. Phong cách có vẻ khác với những bài hát trước đây anh ấy đã viết. Thiên Quang mỉm cười, ánh mắt vẫn dừng trên bản nhạc: Cách xử lý giai điệu, cách đặt từ và cách để giọng hát tự do bay bổng.. Không ai khác có thể viết ra như vậy. Chắc chắn không thể nhầm lẫn được.

Một bước tiến nhỏ nhưng vô cùng ý nghĩa. Tên Tinh Dạ tiếp tục xuất hiện trên các trang tin âm nhạc. Nhưng lần này, cái tên ấy không còn chỉ được biết đến với những ca khúc dành cho Hứa Thanh Hà. Một Thiên Vương hàng đầu của giới âm nhạc cũng đang lắng nghe, đánh giá và trân trọng tác phẩm của Tinh Dạ. Nếu ca khúc này được chính thức phát hành và biểu diễn trên sân khấu lớn, vị trí và danh tiếng của Tinh Dạ sẽ lập tức vươn lên một tầm cao mới. Nhưng Lục Trạch hoàn toàn không có ý định nổi tiếng trong thời gian ngắn. Anh nhìn lịch trình công việc trên bàn, từng bước một, từng tác phẩm một, từng thành tích một. Danh hiệu nhạc sĩ xuất sắc không thể được trao chỉ với một ca khúc. Cần đủ số lần đứng đầu bảng xếp hạng. Cần đủ giải thưởng lớn nhỏ. Cần đủ sự công nhận từ giới chuyên môn và khán giả. Tất cả phải được xây dựng một cách vững chắc và bền bỉ.

Trên mặt trận văn học, Vô Danh vẫn tiếp tục duy trì tốc độ cập nhật và chất lượng tác phẩm. Tác phẩm mới đang đi vào giai đoạn phát triển quan trọng nhất. Số lượng độc giả tăng đều đặn, bình luận và đánh giá cũng ngày càng nhiều. Nhưng vẫn chưa có hiện tượng bùng nổ hay đột biến nào xảy ra. Một biên tập viên đề xuất với Lục Trạch: Chúng ta có cần tăng cường quảng bá và đẩy tác phẩm lên các kênh nổi bật hơn không. Lục Trạch lắc đầu: Không cần. Hãy để tác phẩm tự đi tìm độc giả của mình. Nhưng nếu bỏ lỡ thời điểm thì sao. Không sao. Lục Trạch hiểu rõ một điều: Văn học không phải là cuộc đua kết thúc trong vài ngày hay vài tuần. Một tác giả có thể cần vài tháng, thậm chí vài năm để xây dựng được vị trí vững chắc trong lòng độc giả. Điều quan trọng nhất là Vô Danh phải có đủ nền tảng và đủ kinh nghiệm trước khi bước lên những bậc thang cao hơn.

Buổi tối, Lục Trạch và Tần Mộc Tuyết cùng đi ăn tối. Cô vừa nghe được tin tức thì hỏi: Nghe nói Lục Thành đã đến thử vai tại công ty rồi đúng không. Ừ. Anh thực sự không giúp một chút nào sao. Để cậu ấy tự mình thử. Tần Mộc Tuyết nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên: Anh thay đổi rồi đấy. Thay đổi như thế nào. Trước đây anh thường sẽ âm thầm giúp đỡ để mọi việc êm đẹp. Lục Trạch mỉm cười: Vậy bây giờ thì sao. Bây giờ anh đặt ra quy tắc rõ ràng cho mọi người. Tần Mộc Tuyết chống cằm nhìn anh, ánh mắt đầy sự khâm phục: Đó là một điều rất tốt. Lục Trạch không trả lời, chỉ lắng nghe. Cô lại hỏi: Anh có sợ gia đình sẽ trách móc và không vui không. Có sợ. Vậy anh vẫn làm như vậy. Ừ. Tại sao. Lục Trạch nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói bình thản nhưng đầy sự kiên định: Bởi vì nếu một công ty không có quy tắc và nguyên tắc rõ ràng, thì sớm muộn cũng sẽ bị người khác chi phối và điều khiển theo ý muốn. Tần Mộc Tuyết im lặng lắng nghe, sau đó mỉm cười một cách tin tưởng: Em hiểu rồi.

Đêm đến, bảng số liệu tổng hợp mới được công bố. Tinh Vân tiếp tục tăng trưởng trên mọi mặt trận. Điện ảnh đang chuẩn bị bước vào giai đoạn quan trọng. Chương trình âm nhạc đã đi vào hoạt động ổn định và thu hút khán giả. Mảng văn học đang xây dựng nền tảng một cách vững chắc. Số lượng nghệ sĩ và đối tác ngày càng tăng. Còn số lượng đối thủ cạnh tranh cũng ngày càng nhiều và mạnh mẽ. Cùng lúc đó, gia đình họ Lục cũng bắt đầu nhận ra một sự thật hiển nhiên: Lục Trạch không còn là người có thể dễ dàng bị thuyết phục hay chi phối chỉ bằng hai chữ gia đình. Đây mới chính là sự thay đổi lớn nhất mà không ai ngờ tới. Kế hoạch Tầng hai không còn chỉ dừng lại ở việc họ nhìn thấy Tinh Vân ngày càng lớn mạnh. Mà là họ bắt đầu có ý định muốn lấy sức mạnh và thành quả đó để phục vụ cho Lục Thành. Và từ thời điểm này trở đi, mỗi lần gia đình đưa ra yêu cầu hay mong muốn, Lục Trạch sẽ phải kiên quyết đặt ra một ranh giới rõ ràng. Không phải để chống đối hay trả thù ai. Mà đơn giản là để bảo vệ tất cả những gì anh đã xây dựng bằng cả tâm huyết. Ở phía bên kia thành phố, Thiên Quang vẫn đang ngồi lắng nghe bản nhạc của Tinh Dạ lần thứ năm. Anh nhìn tên tác giả trên màn hình trong một thời gian dài, sau đó nhấc máy lên và nói với trợ lý: Hãy liên hệ ngay với kênh trung gian của Tinh Dạ. Nói với họ.. Tôi muốn gặp trực tiếp tác giả Tinh Dạ.

HẾT CHƯƠNG 451
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 452 Lời Mời Của Thiên Vương

Thiên Quang ngồi trước màn hình máy tính, ánh mắt vẫn dừng trên tên tác giả ghi bên dưới bản nhạc. Anh nói một cách chắc chắn: Bảo họ, tôi muốn gặp Tinh Dạ. Quản lý đứng bên cạnh hơi ngạc nhiên: Gặp trực tiếp ạ. Đúng vậy. Nhưng trước giờ Tinh Dạ chưa từng lộ mặt với ai, cũng chưa từng xuất hiện trước công chúng. Tôi biết. Có thể họ sẽ không đồng ý đấy. Thiên Quang mỉm cười một cách bình thản: Không đồng ý thì cũng không sao. Anh không hề có ý định ép buộc hay gây khó khăn cho ai. Nhưng anh thực sự muốn gặp người đã viết ra ca khúc này. Bởi sau năm lần lắng nghe một cách chăm chú, anh càng chắc chắn một điều: Tinh Dạ hoàn toàn không phải là một nhạc sĩ bình thường hay chỉ có may mắn được vài tác phẩm thành công.

Sáng hôm sau tại Tinh Vân, Lâm Nhiên mang tin nhắn đến phòng làm việc. Lục tổng, Thiên Quang gửi lời nhắn muốn gặp Tinh Dạ trực tiếp. Lục Trạch đọc qua nội dung tin nhắn, sau đó im lặng một lát mà không nói gì. Chúng ta có gặp không ạ. Lục Trạch trả lời một cách chắc chắn: Không gặp. Lâm Nhiên gật đầu: Em cũng đoán anh sẽ quyết định như vậy. Nhưng đừng từ chối một cách dứt khoát ngay. Lục Trạch ngước nhìn cô, ánh mắt bình thản mà suy nghĩ rõ ràng. Hãy trả lời rằng Tinh Dạ hiện tại chưa tiện gặp mặt. Nhưng vẫn giữ liên lạc và duy trì quan hệ bình thường. Lâm Nhiên hơi ngẩn ra rồi nhanh chóng hiểu rõ ý định của anh. Lục Trạch nhìn bản nhạc đang mở trên màn hình, giọng nói đều đều: Chuyện này không cần vội vàng. Anh chưa muốn Tinh Dạ lộ diện. Không phải vì e ngại Thiên Quang, mà là chưa đến thời điểm thích hợp. Càng không thể để truyền thông hay đối thủ biết được thân phận thực sự. Hiện tại Tinh Dạ đang ở đúng vị trí mà anh mong muốn: Có tác phẩm được công nhận, có danh tiếng trong giới, nhưng không ai biết mặt mũi và thân phận thực sự.

Phía bên kia thành phố, Thiên Quang nhận được câu trả lời từ người trung gian. Chưa tiện gặp. Anh đọc xong, không hề cảm thấy thất vọng hay tức giận. Chỉ hỏi một câu đơn giản: Vậy ca khúc này tôi có thể dùng để biểu diễn và phát hành không. Người trung gian trả lời: Có thể ạ. Có điều kiện gì không. Không yêu cầu độc quyền. Nếu muốn chỉnh sửa nội dung hay giai điệu thì cần trao đổi và nhận được sự đồng ý trước. Thiên Quang suy nghĩ trong giây lát rồi trả lời: Được. Quản lý bên cạnh vẫn chưa hiểu rõ: Anh thực sự quyết định dùng ca khúc này sao. Thiên Quang gật đầu một cách chắc chắn: Đây là ca khúc tốt nhất và phù hợp nhất với tôi trong vài tháng qua. Nhưng nếu phát hành thành công, Tinh Dạ sẽ lập tức trở nên nổi tiếng và được mọi người săn đón. Anh không sợ người khác nói rằng anh đang nâng đỡ một người mới hay chỉ dựa vào danh tiếng của mình để kéo người khác lên sao. Thiên Quang cười nhẹ, giọng nói đầy sự chính trực: Trong giới âm nhạc, người ta không bao giờ hỏi tác giả bao nhiêu tuổi hay có bao nhiêu quan hệ. Người ta chỉ hỏi một câu duy nhất: Ca khúc đó có thực sự đủ tốt hay không.

Ba ngày sau, tại phòng thu âm của Thiên Quang, mọi công việc chuẩn bị đã hoàn tất. Ca khúc được giữ nguyên phần lớn theo bản demo gốc, giữ trọn vẹn tinh thần và cảm xúc mà tác giả muốn truyền tải. Nhưng ở đoạn cuối bài, Thiên Quang đề nghị kéo dài thêm một nhịp để giọng hát có đủ không gian và thời gian để bộc lộ hết cảm xúc. Kỹ thuật viên hỏi: Chúng ta có cần gửi bản chỉnh sửa này cho tác giả xem và xin phép không. Thiên Quang gật đầu: Đương nhiên phải gửi. Bản nhạc được chuyển qua kênh liên hệ trung gian. Khoảng hai tiếng sau, một tin nhắn ngắn gọn được gửi lại: Có thể sửa. Chỉ vỏn vẹn bốn chữ. Thiên Quang nhìn màn hình, sau đó bật cười vui vẻ: Người này thật sự rất thú vị.

Trong phòng làm việc tại Tinh Vân, Lục Trạch lắng nghe bản thu thử mà Thiên Quang gửi qua. Anh hoàn toàn không nói với ai rằng chính mình là tác giả Tinh Dạ. Cũng không hề đứng ra nhận công lao hay tìm cách thu hút sự chú ý. Chỉ gửi lại một vài ý kiến chỉnh sửa nhỏ cần thiết, sau đó đóng máy và tiếp tục công việc khác. Một ca khúc thực sự tốt, không nhất thiết phải có tác giả đứng trên sân khấu hay xuất hiện trên mọi phương tiện truyền thông để chứng minh giá trị của nó. Ít nhất là vào thời điểm hiện tại.

Trong khi Thiên Quang đang chuẩn bị cho ca khúc mới, chương trình Âm Thanh Tinh Vân vẫn tiếp tục phát sóng theo lịch trình. Vòng thi hồi sinh chính thức bắt đầu. Phùng Duy bước lên sân khấu với tâm trạng hoàn toàn khác trước. Đối thủ của cậu chính là Lâm Dật, người đã từng đánh bại cậu trong vòng thi trước. Lâm Dật nhìn cậu với ánh mắt thân thiện nhưng không hề xem nhẹ: Lần trước tôi thắng cậu. Phùng Duy mỉm cười, ánh mắt đầy sự tự tin và quyết tâm: Lần này thì chưa chắc ai thắng ai. Hai người bắt tay nhau một cách chân thành, sau đó nhạc nền vang lên.

Phùng Duy chọn một ca khúc chậm, giai điệu dịu dàng và đầy cảm xúc. Cậu không cố gắng khoe kỹ thuật thanh nhạc cao siêu, cũng không cố tạo ra những cao trào giả tạo để gây ấn tượng. Toàn bộ sự tập trung đều đặt vào từng lời hát, từng nốt nhạc và cảm xúc chân thành mà cậu gửi gắm vào đó. Đến đoạn cuối bài, giọng hát cậu hơi khàn đi một chút, nhưng chính điều đó lại khiến cảm xúc trở nên chân thực và chạm đến trái tim người nghe hơn bao giờ hết. Khán phòng lập tức vang lên tiếng vỗ tay. Ban giám khảo chấm cho cậu chín phẩy một điểm.

Lâm Dật bước lên sau đó, vẫn giữ vững phong cách mạnh mẽ và đầy sức sống vốn là thế mạnh của mình. Một ca khúc trẻ trung với nhịp điệu nhanh, cách biểu diễn tự tin và khả năng làm chủ sân khấu xuất sắc. Ban giám khảo chấm cho cậu chín phẩy hai điểm, tạm thời dẫn trước Phùng Duy với khoảng cách rất nhỏ chỉ không phẩy một điểm.

Phần bình chọn của khán giả mở ra, kết quả liên tục thay đổi khiến trái tim người xem cũng không ngừng lo lắng. Năm mươi phẩy bốn phần trăm dành cho Lâm Dật, bốn mươi chín phẩy sáu phần trăm dành cho Phùng Dật. Sau đó lại đảo chiều. Cuối cùng, hệ thống chính thức khóa kết quả. Phùng Dật nhận được năm mươi mốt phẩy hai phần trăm số phiếu bình chọn. Lâm Dật nhận được bốn mươi tám phẩy tám phần trăm. Phùng Dật thắng. Cậu đứng yên trên sân khấu, không reo lên sung sướng, cũng không rơi nước mắt xúc động. Chỉ chậm rãi cúi đầu thật sâu trước khán giả và ban giám khảo. Bởi cậu hiểu rõ hơn ai hết: Chiến thắng này là do chính cậu giành lấy bằng sự cố gắng và năng lực thực sự, chứ không nhận được bất kỳ sự ưu ái hay hỗ trợ nào. Lục Trạch theo dõi toàn bộ quá trình trong phòng điều khiển, sau đó nói một cách bình thản: Cho Phùng Duy tiếp tục hành trình của mình. Triệu Minh Viễn hỏi: Chúng ta có cần điều chỉnh và đẩy mạnh tài nguyên cho cậu ấy không. Lục Trạch lắc đầu: Không cần. Vậy thì chúng ta để cậu ấy tự mình tiến về phía trước. Nhưng nếu cậu ấy lại thua trong vòng sau thì sao. Thua thì cũng không sao. Lục Trạch nhìn hình ảnh Phùng Duy trên màn hình, giọng nói đều đều mà chứa đựng nhiều ý nghĩa: Trên con đường dài của sự nghiệp, không ai có thể thắng trong tất cả các trận đấu. Quan trọng là đứng dậy và tiếp tục đi sau mỗi lần vấp ngã.

Cùng lúc đó, dự án phim điện ảnh Bên Kia Mùa Hạ bước vào giai đoạn tuyển chọn diễn viên cuối cùng. Lục Thành cũng nhận được kết quả sau khi tham gia thử vai. Cậu đậu. Nhưng không phải vai nam phụ quan trọng như gia đình mong muốn. Đạo diễn sau khi xem xét tổng thể đã quyết định giao cho cậu một vai nhỏ hơn, tổng thời gian xuất hiện trên màn ảnh khoảng hai mươi phút. Lục Thành đọc thông báo, trong lòng có chút thất vọng nhưng không hề tức giận hay phàn nàn. Mẹ Lục ngay khi biết tin lập tức gọi điện, giọng đầy không hài lòng: Chỉ cho con một vai nhỏ như vậy sao. Để mẹ gọi cho anh con nói một chút, chắc chắn sẽ thay đổi được. Lục Thành bình thản ngắt lời: Mẹ ạ, không cần đâu. Nhưng con chỉ có được vai nhỏ này mà. Con tự mình thử vai và được nhận vai này. Con muốn đảm nhận nó một cách nghiêm túc. Mẹ Lục im lặng ở đầu dây, không nói thêm lời nào. Đây là lần đầu tiên Lục Thành chủ động chấp nhận một vị trí thấp hơn mong muốn, và kiên quyết từ chối sự can thiệp từ gia đình.

Lâm Nhiên vào phòng làm việc báo cáo cho Lục Trạch biết kết quả: Lục Thành đã đậu thử vai và chính thức tham gia đoàn phim. Vai gì. Một vai phụ nhỏ ạ. Lục Trạch gật đầu nhẹ: Được. Chúng ta có cần điều chỉnh và giao cho cậu ấy vai lớn hơn không. Không cần. Mẹ dường như rất không hài lòng với kết quả này. Lục Trạch giọng nói vẫn bình thản: Đó là chuyện của gia đình. Không liên quan đến công việc của Tinh Vân. Lâm Nhiên nhìn anh với ánh mắt tò mò: Anh thực sự không giúp đỡ em trai mình một chút nào sao. Lục Trạch nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ, sau vài giây mới nói một cách chậm rãi: Tôi không giúp đặc cách. Nhưng nếu cậu ấy thực sự có năng lực và làm tốt công việc được giao, thì trong tương lai cơ hội lớn hơn sẽ tự nhiên đến với cậu ấy.

Buổi tối, Tần Mộc Tuyết nghe được câu chuyện thì hỏi Lục Trạch: Lục Thành đã chính thức tham gia phim rồi đúng không. Ừ. Anh đã ra lệnh cho bên phim giao vai cho cậu ấy sao. Không. Cậu ấy tự thử vai và được nhận. Tần Mộc Tuyết mỉm cười với vẻ hài lòng: Vậy thì rất tốt. Lục Trạch nhìn cô: Em không nghĩ anh quá lạnh lùng và không nể tình người nhà sao. Tần Mộc Tuyết lắc đầu một cách chắc chắn: Không hề. Em nghĩ anh đang đối xử một cách công bằng nhất với mọi người. Cô nhìn anh với ánh mắt dịu dàng mà kiên định: Gia đình là gia đình, công việc là công việc. Hai việc này hoàn toàn khác nhau. Chúng ta không thể lúc nào cũng trộn lẫn vào nhau để tạo ra sự ưu ái cho ai đó. Lục Trạch lắng nghe, im lặng trong giây lát rồi nói với giọng đầy sự khâm phục: Em hiểu tôi hơn bao giờ hết. Tần Mộc Tuyết mỉm cười: Có lẽ vậy.

Đêm đó, một tin vui bất ngờ đến với mảng văn học. Tác phẩm mới của Vô Danh lần đầu tiên lọt vào nhóm ba mươi tác giả có doanh số và lượt xem cao nhất trong tháng. Chưa phải vị trí trong nhóm mười người dẫn đầu, cũng chưa tạo ra hiện tượng chấn động giới văn học. Nhưng sự tiến bộ đều đặn và ổn định đã đủ khiến các biên tập viên bắt đầu thực sự chú ý đến tác giả bí ẩn này. Một biên tập viên nói với đồng nghiệp: Vô Danh đang tăng hạng một cách đều đặn và vững chắc, hoàn toàn không có dấu hiệu tụt hạng hay chững lại. Chúng ta có thể chủ động đề nghị ký hợp đồng tác phẩm tiếp theo với tác giả này không. Khó đấy. Tại sao. Tác giả này quá kín đáo và ít giao tiếp. Không bao giờ tham gia livestream, không nhận phỏng vấn, không xuất hiện tại bất kỳ sự kiện nào. Người ngoài chỉ biết đến tên Vô Danh và những tác phẩm xuất sắc, chứ hoàn toàn không biết bất kỳ thông tin cá nhân nào. Và chính sự bí ẩn ấy lại càng khiến Vô Danh trở nên khác biệt và đáng chú ý hơn.

Một tuần sau, ba tin tức quan trọng cùng lúc xuất hiện trên các phương tiện truyền thông. Mảng điện ảnh: Lục Thành chính thức gia nhập đoàn phim Bên Kia Mùa Hạ với vai trò diễn viên. Mảng âm nhạc: Thiên Quang chính thức xác nhận sẽ phát hành ca khúc mới do Tinh Dạ sáng tác. Mảng văn học: Tác giả Vô Danh chính thức lọt vào Top ba mươi tác giả xuất sắc nhất trong tháng. Ba cái tên khác nhau, thuộc ba lĩnh vực hoàn toàn khác nhau, nhưng chỉ có một người duy nhất hiểu rõ: Cả ba đều có liên quan đến chính mình.

Lục Trạch ngồi trước bảng số liệu tổng hợp trong phòng làm việc. Tinh Dạ đang từng bước tiến gần đến nhóm những nhạc sĩ hàng đầu được giới chuyên môn công nhận. Vô Danh đang âm thầm tiến lên trên bảng xếp hạng tác giả. Tạ Hành đang chuẩn bị kỹ lưỡng cho bộ phim thứ hai với đầy đủ hy vọng và áp lực. Tinh Vân đang từng bước xây dựng vị thế trong lĩnh vực chương trình giải trí. Còn gia đình họ Lục thì ngày càng có nhiều yêu cầu và mong muốn được chia sẻ tài nguyên. Kế hoạch Tầng hai đang ngày càng rõ ràng và đi vào giai đoạn cốt lõi. Nhưng Lục Trạch hiểu rõ: Vẫn chưa đến lúc mọi thứ phải bộc lộ hoàn toàn. Bởi nếu gia đình chỉ thấy Tinh Vân ngày càng lớn mạnh mà không hiểu nguyên nhân sâu xa, thì vẫn chưa đủ. Họ cần phải tận mắt chứng kiến một sự thật hiển nhiên: Một công ty hoàn toàn không có sự chống lưng hay hậu phương từ gia đình họ Lục, vẫn có thể đứng vững và tỏa sáng trên những sân khấu lớn nhất. Và để chứng minh điều đó một cách hoàn hảo, Lục Trạch cần thêm một chiến thắng vĩ đại. Không phải ở phòng vé, cũng không phải ở tỷ suất xem chương trình. Mà là một thành tích khiến toàn bộ ngành giải trí phải thay đổi thái độ và nhìn Tinh Vân bằng một con mắt hoàn toàn khác. Đúng lúc đó, Lâm Nhiên bước vào phòng làm việc với vẻ mặt vui mừng: Lục tổng, có tin từ ban tổ chức giải thưởng điện ảnh lớn nhất trong năm. Lục Trạch ngước nhìn: Giải thưởng nào. Lâm Nhiên đặt tập hồ sơ đề cử lên bàn, giọng nói hơi run vì xúc động: Danh sách đề cử chính thức năm nay vừa được công bố. Bộ phim của Tinh Vân đã chính thức được đề cử. Lục Trạch nhìn tập hồ sơ trên bàn, ánh mắt dần thay đổi. Kế hoạch Tầng hai đã chính thức chạm đến một cấp độ hoàn toàn mới.

HẾT CHƯƠNG 452
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 453 Danh Sách Đề Cử

Sáng hôm sau, tin tức về lễ trao giải thưởng điện ảnh lớn nhất năm nhanh chóng lan tỏa trên mọi phương tiện truyền thông. Danh sách đề cử chính thức được công bố, không khí trong toàn giới điện ảnh lập tức thay đổi rõ rệt. Bởi trong danh sách năm nay, cái tên Tinh Vân xuất hiện ở những hạng mục quan trọng nhất, khiến không ít người phải ngạc nhiên và suy ngẫm.

Tại lễ công bố danh sách đề cử, từng hạng mục được đọc lên một cách trang trọng. Đầu tiên là hạng mục Phim xuất sắc nhất. Ba tác phẩm nổi bật lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý. Một bộ phim của Hoàng Triều Entertainment, một bộ phim của Thiên Hải, và tác phẩm của Tinh Vân. Ngay khi danh sách được công bố, cộng đồng mạng lập tức nổ ra những cuộc thảo luận sôi nổi. Không ít người bình luận rằng không ngờ Tinh Vân thực sự có thể lọt vào danh sách đề cử cao quý như vậy. Có người nói bộ phim trước đã thắng phòng vé, lần này lại còn được giới chuyên môn đề cử, Tinh Vân đang tiến bộ với tốc độ đáng kinh ngạc. Nhưng cũng có người giữ thái độ dè dặt: Được đề cử là một chuyện, còn chiến thắng và nhận giải thưởng lại là chuyện hoàn toàn khác. Lục Trạch lướt qua những bình luận đó trên màn hình máy tính, không có bất kỳ phản ứng hay bình luận nào. Anh hiểu rõ một điều đơn giản: Đây mới chỉ là sự khởi đầu của cuộc chiến thực sự.

Tiếp theo là hạng mục Đạo diễn xuất sắc nhất. Tên tuổi của những đạo diễn kỳ cựu với kinh nghiệm hàng chục năm lần lượt được đọc lên. Và ở cuối danh sách, một cái tên trẻ xuất hiện: Tạ Hành. Ngay lập tức, cái tên này trở thành chủ đề nóng trên mọi diễn đàn. Một đạo diễn mới chỉ có một tác phẩm điện ảnh thành công, lại được đề cử vào hạng mục cao quý như vậy. Nhiều người tỏ ra nghi ngờ và cho rằng điều này đến quá sớm. Nhưng cũng có khán giả và giới chuyên môn lên tiếng bảo vệ: Bởi chính tác phẩm của Tạ Hành đã thực sự chạm đến trái tim người xem và có giá trị nghệ thuật xứng đáng. Cuộc tranh luận kéo dài suốt buổi sáng, hai luồng ý kiến trái ngược nhau nhưng đều không thể phủ nhận một sự thật: Tạ Hành đã đứng vào hàng những đạo diễn được giới công nhận.

Tại phòng họp Tinh Vân, mọi người cùng xem danh sách đề cử trên màn hình lớn. Dương Khải liệt kê từng hạng mục một cách chậm rãi: Phim xuất sắc nhất, Đạo diễn xuất sắc nhất, Nam diễn viên chính xuất sắc, Nữ diễn viên chính xuất sắc, Biên kịch, Quay phim, Âm nhạc. Tất cả đều có tên Tinh Vân. Tổng cộng sáu hạng mục quan trọng được đề cử. Dương Khải thở ra một hơi dài với vẻ không giấu được sự vui mừng: Số lượng đề cử nhiều hơn dự kiến rất nhiều. Lục Trạch ngồi ở vị trí chủ tịch, giọng nói vẫn bình thản và tỉnh táo: Được đề cử là một chuyện, còn chiến thắng thì vẫn chưa có gì chắc chắn. Anh ngước nhìn mọi người: Chúng ta có kỳ vọng, nhưng không nên đặt nặng kết quả. Chiến thắng cần được chứng minh bằng giá trị thực sự của tác phẩm, chứ không phải bằng mong muốn hay hy vọng.

Tại phòng làm việc của Tạ Hành, đạo diễn cùng toàn bộ ê-kíp cũng đang theo dõi danh sách đề cử. Một thành viên trong đoàn vui vẻ nói: Đạo diễn, chúng ta có đến sáu hạng mục được đề cử. Tạ Hành mỉm cười nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh hiếm có: Đừng nghĩ đến chuyện nhận được cả sáu giải thưởng. Vậy chúng ta nên nghĩ đến điều gì ạ. Tạ Hành nhìn mọi người với ánh mắt kiên định: Hãy nghĩ cách làm tốt hơn bộ phim tiếp theo. Cả phòng cùng bật cười. Một nữ diễn viên tò mò hỏi: Anh lúc nào cũng bình tĩnh và tự chủ như vậy sao. Tạ Hành lắc đầu một cách thành thật: Không phải vậy. Thực ra trong lòng tôi cũng rất hồi hộp và mong chờ. Chỉ là những cảm xúc riêng không cần phải để mọi người thấy.

Buổi chiều cùng ngày, phía Hoàng Triều Entertainment tổ chức buổi họp báo. Bộ phim của họ cũng nhận được nhiều đề cử quan trọng. Đạo diễn Trần Mặc, một người có vị thế cao trong giới điện ảnh, xuất hiện trước hàng trăm phóng viên. Một phóng viên đặt câu hỏi thẳng: Năm nay Tạ Hành cũng được đề cử Đạo diễn xuất sắc nhất. Ông đánh giá như thế nào về người trẻ này. Trần Mặc suy nghĩ trong giây lát rồi trả lời: Cậu ấy thực sự có tài năng. Phóng viên tiếp tục hỏi: Vậy theo ông, cậu ấy có khả năng giành chiến thắng không. Trần Mặc mỉm cười, giọng nói có chút ý nhị: Có khả năng. Nhưng giải thưởng điện ảnh không bao giờ được trao chỉ vì một bộ phim bán được nhiều vé. Câu trả lời này lập tức được đưa lên các trang tin tức và trở thành chủ đề bàn luận. Không hề công kích trực tiếp, nhưng đủ để mọi người hiểu ý nghĩa ẩn chứa bên trong.

Lâm Nhiên vào phòng làm việc hỏi Lục Trạch: Chúng ta có cần ra lời giải thích hay đáp lại những phát ngôn đó không. Lục Trạch lắc đầu một cách chắc chắn: Không cần. Chúng ta không đáp lại bằng lời nói. Nhưng ông ấy nói cũng đúng một phần. Doanh thu phòng vé không bao giờ là tiêu chí duy nhất để đánh giá một tác phẩm điện ảnh. Vậy thì chúng ta hãy dùng chính giá trị nghệ thuật và tác phẩm để chứng minh cho mọi người thấy. Không cần khẩu chiến trên báo chí, không cần mua truyền thông bênh vực. Hãy để tác phẩm tự nói lên tất cả. Lâm Nhiên gật đầu, trong lòng càng thêm khâm phục sự kiên định và tầm nhìn xa của Lục Trạch.

Trong khi giới điện ảnh đang dành hết sự chú ý cho danh sách đề cử, chương trình Âm Thanh Tinh Vân vẫn tiếp tục phát sóng theo lịch trình. Thiên Quang không tham gia thi đấu trong vòng này, mà xuất hiện với tư cách khách mời đặc biệt. Hứa Thanh Hà và Trần An là hai cái tên được chú ý nhất. Người dẫn chương trình công bố kết quả bình chọn tuần này: Người đứng đầu bảng xếp hạng vẫn là Hứa Thanh Hà. Tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng. Nhưng ngay sau tên Hứa Thanh Hà là tên Trần An, với khoảng cách chỉ còn một phẩy tám phần trăm. Hứa Thanh Hà nhìn con số trên màn hình, không hề có vẻ vui mừng hay tự mãn. Cô hiểu rõ: Trần An đang đuổi theo rất nhanh, và có thể vượt lên bất cứ lúc nào.

Sau khi chương trình kết thúc, Trần An chủ động bước tới chào Hứa Thanh Hà: Chúc mừng em vẫn giữ vị trí số một. Hứa Thanh Hà mỉm cười đáp lại: Cảm ơn chị. Nhưng tuần sau thì chị sẽ vượt lên đấy. Hứa Thanh Hà nhìn cô với ánh mắt đầy sự tự tin: Vậy thì em sẽ cố gắng không để chị vượt qua. Hai người cùng cười với nhau, không hề có sự thù địch hay ganh đua quá khích. Nhưng trong ánh mắt của cả hai đều toát lên sự nghiêm túc và quyết tâm. Đó mới chính là sự cạnh tranh thực sự, công bằng và đầy sự tôn trọng.

Đêm đến, ca khúc mới do Thiên Quang biểu diễn chính thức hoàn thành và được công bố rộng rãi. Tên bài hát: Phía Sau Ánh Đèn. Tác giả lời và nhạc: Tinh Dạ. Thông tin này vừa được công bố, toàn bộ mạng xã hội lập tức trở nên sôi động. Không ai ngờ rằng Thiên Quang lại chính thức hợp tác và biểu diễn ca khúc của nhạc sĩ bí ẩn Tinh Dạ. Mọi người bàn luận về sự kết hợp hoàn hảo giữa giọng hát của Thiên Quang và giai điệu đặc trưng của Tinh Dạ. Số lượt tìm kiếm tên Tinh Dạ tăng vọt trong thời gian ngắn, nhưng vẫn không ai biết được thân phận thực sự của người nhạc sĩ tài năng này.

Chỉ sau một ngày phát hành, ca khúc Phía Sau Ánh Đèn đứng ở vị trí thứ tám trên bảng xếp hạng ca khúc mới. Sau ba ngày, vươn lên vị trí thứ tư. Đến cuối tuần, ca khúc đứng ở vị trí thứ hai trên tổng bảng xếp hạng, chỉ đứng sau một ca khúc đã giữ ngôi vị số một trong nhiều tuần liên tiếp. Tên Tinh Dạ bắt đầu xuất hiện trong các bài phân tích chuyên môn của giới phê bình âm nhạc. Một nhà phê bình viết: Tinh Dạ đang từ một cái tên bí ẩn trở thành một trong những nhạc sĩ tài năng và đáng chú ý nhất của thế hệ trẻ. Nhưng Lục Trạch nhìn bảng xếp hạng với vẻ bình thản. Anh hiểu rõ: Còn một khoảng cách rất xa mới đến được những giải thưởng danh giá nhất trong giới âm nhạc.

Trên mặt trận văn học, tác phẩm của Vô Danh cũng tiếp tục duy trì sự tăng trưởng ổn định. Không có hiện tượng bùng nổ hay đột biến, nhưng số lượng độc giả trung thành và doanh số bán sách đều tăng đều đặn mỗi ngày. Bảng xếp hạng tác giả tháng: Vô Danh đứng ở vị trí thứ hai mươi tám. Một biên tập viên xem số liệu rồi nói: Lại tăng hạng thêm một bậc nữa. Có nên đẩy mạnh quảng bá và đưa tác phẩm lên các kênh nổi bật hơn không. Người quản lý lắc đầu: Không cần. Vô Danh đang tự tăng trưởng bằng chính sức hút của tác phẩm. Đó mới là sự phát triển vững chắc và đáng sợ nhất.

Tại nhà họ Lục vào buổi tối, Cha Lục mở danh sách đề cử giải thưởng điện ảnh và xem xét rất lâu. Mẹ Lục ngồi bên cạnh không giấu được sự ngạc nhiên: Bộ phim của Tinh Vân được đề cử nhiều hạng mục đến vậy sao. Cha Lục gật đầu: Đúng vậy. Còn Tạ Hành thì sao. Được đề cử Đạo diễn xuất sắc nhất. Lục Thành ngồi đối diện, lắng nghe từ đầu đến cuối mà không nói một lời. Sau một thời gian im lặng, cậu nói một cách chậm rãi: Anh ấy thực sự rất giỏi. Mẹ Lục nghe con trai nói thì hơi ngạc nhiên: Con đang nói về Tạ Hành sao. Đúng vậy. Anh ta chỉ là một đạo diễn trẻ mới vào nghề mà thôi. Lục Thành không phản bác lại lời mẹ. Nhưng trong lòng cậu đã có những suy nghĩ hoàn toàn khác. Bởi cậu vừa chính thức bước vào đoàn phim và chứng kiến trực tiếp mọi công việc. Cậu hiểu rõ rằng để hoàn thành một bộ phim đã không dễ dàng. Để được khán giả yêu thích lại càng khó hơn. Và để được giới chuyên môn công nhận và đề cử giải thưởng.. Thì khó biết bao nhiêu lần.

Cha Lục quay sang hỏi Lục Thành: Con thấy vai diễn mà con đang đảm nhận thì thế nào. Chỉ là một vai nhỏ, thời lượng xuất hiện không nhiều. Con có cảm thấy thất vọng không. Có chút ạ. Vậy tại sao con vẫn cố gắng hoàn thành tốt nó. Lục Thành ngước nhìn cha, ánh mắt đầy sự kiên định: Bởi con muốn tự mình chứng minh và biết được, bản thân con thực sự có thể đi được bao xa trên con đường này. Cha Lục im lặng. Mẹ Lục cũng không nói thêm lời nào. Đây là lần đầu tiên, câu trả lời của Lục Thành không còn là mong muốn được anh trai giúp đỡ hay xin thêm tài nguyên. Mà là một khát vọng chân thành: Con muốn tự mình đi, và tự mình biết giới hạn của bản thân.

Đêm đã muộn, Tần Mộc Tuyết gửi tin nhắn cho Lục Trạch. Chúc mừng anh, bộ phim của Tinh Vân được đề cử nhiều hạng mục. Lục Trạch trả lời: Mới chỉ được đề cử thôi, chưa có gì đáng mừng. Nhưng đó vẫn là một thành tích rất đáng tự hào. Cảm ơn em. Một lát sau, Tần Mộc Tuyết gửi tiếp: Anh có dự định tham dự lễ trao giải thưởng điện ảnh không. Lục Trạch ngẫm nghĩ một lát rồi trả lời: Có lẽ sẽ tham dự. Vậy em cũng muốn đi cùng anh. Lục Trạch nhìn màn hình, khóe miệng khẽ nở một nụ cười nhẹ: Được chứ. Thật sao ạ. Đúng vậy. Bên kia im lặng vài giây, sau đó gửi lại một tin nhắn ngắn gọn: Vậy thì quyết định rồi. Lục Trạch nhìn màn hình, trong lòng cảm thấy ấm áp.

Đêm trước ngày diễn ra lễ trao giải, Tạ Hành đứng trước gương chỉnh sửa bộ trang phục chỉnh tề. Anh nhìn hình ảnh chính mình trong gương, không phải vì mong chờ một giải thưởng, mà vì hiểu rõ một điều: Đây là lần đầu tiên, tên Tạ Hành thực sự đứng trước cánh cửa của giới điện ảnh chính thống. Nếu chiến thắng, anh sẽ tiến thêm một bước dài trên con đường sự nghiệp. Nếu không may thất bại, anh vẫn phải tiếp tục đi về phía trước, bởi đây mới chỉ là sự khởi đầu. Cùng lúc đó, tại một nơi khác, Lục Trạch tắt máy tính và nhìn lịch trình trên bàn. Còn hai tuần nữa đến ngày lễ trao giải. Hai tuần đủ để dư luận tiếp tục tranh luận, đủ để đối thủ chuẩn bị mọi kế hoạch, đủ để Tinh Vân chịu thêm những áp lực vô hình. Và cũng đủ để một số người trong gia đình họ Lục bắt đầu nhìn Lục Trạch với ánh mắt hoàn toàn khác. Nhưng họ vẫn chưa biết một sự thật quan trọng: Người mà mọi người đang bàn tán và đánh giá cao đạo diễn Tạ Hành chính là người mà họ vẫn gặp mặt mỗi ngày. Kế hoạch Tầng hai vẫn chưa hoàn toàn kết thúc. Nhưng cánh cửa dẫn đến Tầng ba.. Đã bắt đầu hiện ra rõ ràng ở phía trước.

HẾT CHƯƠNG 453
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 454 Trước Giờ Trao Giải

Hai tuần trôi qua trong nháy mắt. Càng đến gần ngày lễ trao giải, sự chú ý của toàn bộ giới điện ảnh càng đổ dồn về đây. Danh sách đề cử năm nay được các phương tiện truyền thông phân tích, bình luận gần như mỗi ngày. Và trong số những cái tên được nhắc đến nhiều nhất, ngoài những đạo diễn kỳ cựu đã có vị thế, còn có một gương mặt trẻ khiến không ít người phải ngạc nhiên. Tạ Hành. Một đạo diễn mới nổi. Chỉ có một tác phẩm điện ảnh thành công. Và lần đầu tiên bước vào danh sách đề cử của giải thưởng lớn nhất trong năm. Nhưng ai cũng hiểu rõ: Được đề cử là một chuyện, còn thực sự bước lên bục nhận giải thì lại là một con đường hoàn toàn khác, đầy khó khăn và cạnh tranh khốc liệt.

Chiều ngày diễn ra lễ trao giải, thảm đỏ đã được trải dài trước trung tâm hội nghị lớn nhất thành phố. Xe của các đoàn phim lần lượt xuất hiện, dừng lại trước lối vào. Phóng viên đứng kín hai bên đường, máy ảnh liên tục lóe sáng rực rỡ trong ánh hoàng hôn. Một chiếc xe dừng lại, cửa mở. Tạ Hành bước xuống. Anh mặc bộ vest đen đơn giản, không trang sức cầu kỳ, không cố tình tạo dáng hay thu hút sự chú ý. Nhưng ngay lập tức, hàng loạt tiếng gọi vang lên từ hai phía. Tạ đạo diễn! Nhìn về phía này! Anh nghĩ mình có khả năng giành giải Đạo diễn xuất sắc nhất năm nay không. Tạ Hành dừng bước, quay người về phía đám phóng viên, ánh mắt bình thản mà chân thành. Anh trả lời một cách thành thật: Tôi không biết chắc chắn. Một phóng viên tiếp tục hỏi: Vậy anh có hồi hộp không. Tạ Hành mỉm cười: Có chứ. Nhưng hôm nay tôi đến đây trước hết là để xem và học hỏi những tác phẩm và cách làm phim của mọi người. Câu trả lời chân thành và khiêm tốn lập tức khiến nhiều người bật cười thiện cảm. Tiếng máy ảnh tiếp tục vang lên không ngừng, ghi lại từng khoảnh khắc.

Lục Trạch không đi cùng đoàn phim Tinh Vân. Anh đến sau đó, với tư cách là người đại diện cho công ty sản xuất Tinh Vân. Lâm Nhiên đi bên cạnh anh, nói nhỏ: Lục tổng, bên trong hội trường gần như đã kín chỗ rồi. Lục Trạch gật đầu nhẹ: Đi thôi. Hai người bước vào trong hội trường. Không có ai chú ý hay đổ xô đến chào hỏi quá nhiều. Lục Trạch dần đã quen với việc đứng phía sau mọi ánh đèn và sự chú ý. Anh không cần mọi người biết đến mình vào lúc này. Ít nhất là chưa đến thời điểm thích hợp.

Cùng thời điểm, tại một khu vực khác trong hội trường, Cha Lục và Mẹ Lục cũng đã đến. Lục Thành đi cùng hai người. Mẹ Lục nhìn quanh không giấu được sự ngạc nhiên: Không ngờ lễ trao giải năm nay lại quy mô và trọng đại đến vậy. Cha Lục gật đầu với vẻ trang trọng: Đây là một trong những sự kiện quan trọng nhất của giới điện ảnh trong năm. Lục Thành không nói gì, chỉ im lặng nhìn về phía sân khấu rực rỡ ánh đèn. Cậu nhìn rất lâu, trong lòng thầm nghĩ: Một ngày nào đó, mình cũng muốn đứng trên sân khấu ấy, với tư cách là một người thực sự có thành tựu.

Tần Mộc Tuyết xuất hiện sau đó, tìm đến vị trí của Lục Trạch. Anh quay người nhìn cô, giọng nói nhẹ nhàng: Em đến rồi à. Cô mỉm cười đáp lại: Vâng. Rồi cô nhìn anh với ánh mắt tinh nghịch: Hôm nay anh có vẻ không hề bận tâm hay lo lắng gì cả. Lục Trạch trả lời một cách bình thản: Chỉ là một lễ trao giải thôi mà. Tần Mộc Tuyết cười khẽ: Với anh thì chỉ là một sự kiện thông thường. Nhưng với rất nhiều người đang có mặt ở đây, thì đây có thể là cả một sự nghiệp, cả một nỗ lực bao năm. Lục Trạch không phản bác lại lời cô. Bởi anh hiểu rất rõ, những lời nói đó hoàn toàn đúng.

Đúng tám giờ tối, buổi lễ chính thức bắt đầu. Ánh đèn trên sân khấu lần lượt tắt, chỉ còn lại ánh sáng tập trung vào khu vực trung tâm. Nhạc hiệu trang trọng vang lên. Người dẫn chương trình bước ra với nụ cười rạng rỡ: Xin chào tất cả quý vị đang có mặt tại lễ trao giải điện ảnh năm nay! Tiếng vỗ tay vang vọng khắp hội trường. Danh sách các hạng mục giải thưởng lần lượt được công bố.

Đầu tiên là hạng mục Giải quay phim xuất sắc nhất. Tác phẩm của Tinh Vân có tên trong danh sách đề cử. Nhưng khi người dẫn chương trình mở phong bì và đọc tên tác phẩm chiến thắng, không phải là phim của Tinh Vân. Toàn bộ đoàn phim vẫn cùng nhau vỗ tay chúc mừng người chiến thắng, không ai có biểu hiện thất vọng hay khó chịu. Tạ Hành ngồi yên tại vị trí, sắc mặt không thay đổi chút nào. Lục Trạch ở phía dưới cũng vẫn giữ được sự bình tĩnh. Một giải thưởng chưa đạt được, không có gì đáng ngại.

Tiếp theo là hạng mục Giải nhạc phim xuất sắc nhất. Tác phẩm của Tinh Vân lại một lần nữa được xướng tên trong danh sách đề cử. Và lần này, tên bộ phim được đọc lên với tư cách là người chiến thắng. Tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường. Một thành viên trong đoàn phim bước lên bục nhận giải, niềm vui hiện rõ trên gương mặt. Lục Trạch mỉm cười nhẹ. Đây chính là chiến thắng đầu tiên mà Tinh Vân giành được trong đêm nay.

Đến hạng mục Giải nữ diễn viên xuất sắc nhất. Nữ diễn viên của Tinh Vân cũng có mặt trong danh sách đề cử. Nhưng giải thưởng cuối cùng lại thuộc về một nữ diễn viên đã có nhiều năm kinh nghiệm và vị thế trong giới. Không có bất kỳ sự ngạc nhiên nào xảy ra, mọi người đều cho rằng kết quả này là hoàn toàn xứng đáng.

Tiếp theo là hạng mục Giải nam diễn viên xuất sắc nhất. Tên của từng ứng viên xuất hiện trên màn hình lớn. Không khí trong hội trường dần trở nên căng thẳng và yên lặng hơn. Người dẫn chương trình mở phong bì, dừng lại vài giây để tạo sự hồi hộp rồi đọc tên người chiến thắng. Không phải diễn viên của Tinh Vân. Tạ Hành ngồi yên, cùng mọi người vỗ tay chúc mừng. Nam diễn viên của Tinh Vân ngồi bên cạnh có chút tiếc nuối hiện trên mặt. Tạ Hành nói nhỏ với anh: Không sao. Chúng ta còn có cơ hội vào những năm sau.

Đến lúc công bố hạng mục quan trọng nhất trong đêm: Giải phim xuất sắc nhất năm. Người dẫn chương trình lần lượt giới thiệu từng tác phẩm được đề cử. Tên bộ phim của Tinh Vân xuất hiện trên màn hình lớn kèm theo những cảnh phim ấn tượng, phản ứng của khán giả, số liệu doanh thu và những đánh giá của giới chuyên môn. Sau đó là hai tác phẩm còn lại, thuộc về hai công ty điện ảnh lớn nhất trong ngành là Hoàng Triều và Thiên Hải. Không khí trong hội trường trở nên yên lặng đến kỳ lạ. Mọi người đều chờ đợi khoảnh khắc quan trọng nhất. Người dẫn chương trình mở phong bì, nhìn vào bên trong rồi mỉm cười, đọc một cách chậm rãi và rõ ràng: Bộ phim xuất sắc nhất năm nay là 《Ngày Mưa Không Trở Lại》! Cả hội trường lập tức bùng nổ trong tiếng vỗ tay vang dội. Đoàn phim Tinh Vân ngỡ ngàng trong giây lát, sau đó tất cả cùng đứng lên vỗ tay. Tạ Hành cúi đầu nhẹ, rồi đứng dậy cùng toàn bộ đoàn phim bước lên bục nhận giải. Chiếc cúp danh giá được trao vào tay đại diện đoàn phim. Người đại diện phát biểu với giọng đầy xúc động: Bộ phim này không phải thành quả của riêng ai. Nó thuộc về tất cả những người đã ngày đêm nỗ lực, tin tưởng và đồng hành cùng nhau. Cảm ơn khán giả đã luôn yêu mến. Cảm ơn những người đã tin tưởng chúng tôi. Lục Trạch đứng ở phía dưới, ánh mắt bình thản nhìn lên sân khấu. Nhưng trong lòng anh hiểu rõ một điều quan trọng: Tầng hai trong kế hoạch của anh đã tiến thêm một bước vô cùng to lớn.

Chưa dừng lại ở đó, người dẫn chương trình quay lại vị trí trung tâm sân khấu và nói với giọng trang trọng: Tiếp theo, chúng ta sẽ công bố giải thưởng mà nhiều người đang chờ đợi nhất Giải đạo diễn xuất sắc nhất năm. Không khí trong hội trường lập tức thay đổi, trở nên căng thẳng và hồi hộp hơn bao giờ hết. Trên màn hình lớn lần lượt xuất hiện năm cái tên. Bốn trong số đó là những đạo diễn kỳ cựu đã có nhiều tác phẩm nổi tiếng và vị thế vững chắc trong giới. Và cái tên cuối cùng, trẻ nhất trong danh sách: Tạ Hành. Cha Lục nhìn chăm chú vào màn hình. Mẹ Lục cũng không chớp mắt. Lục Thành ngồi thẳng người, ánh mắt đầy sự ngạc nhiên và tò mò. Cậu thì thầm trong lòng: Anh ta.. Tạ Hành.. Cậu đã từng xem phỏng vấn và hình ảnh của Tạ Hành trước đây, nhưng chưa bao giờ để ý hay suy nghĩ nhiều. Người dẫn chương trình cầm phong bì, mở ra một cách chậm rãi. Toàn bộ hội trường im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở nhẹ. Một giây. Hai giây. Ba giây. Sau đó, giọng nói vang lên rõ ràng và đầy sức nặng: Người chiến thắng giải đạo diễn xuất sắc nhất năm nay là - Tạ Hành! Cả hội trường như nổ tung trong tiếng vỗ tay và tiếng reo hò. Tạ Hành ngồi yên tại vị trí trong giây lát, hơi ngạc nhiên. Anh cúi đầu nhẹ, hít vào một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, sau đó chậm rãi đứng lên. Tiếng vỗ tay kéo dài không ngớt. Mọi ánh mắt và mọi ống kính máy quay đều hướng về phía anh. Tạ Hành bước từng bước vững chắc lên sân khấu. Ánh đèn rực rỡ chiếu xuống người anh. Dưới khán đài, Lục Thành nhìn theo với ánh mắt kinh ngạc. Cha Lục, Mẹ Lục cũng đều nhìn theo không chớp mắt. Tần Mộc Tuyết ngồi bên cạnh Lục Trạch cũng nhìn lên sân khấu với ánh mắt đầy sự tự hào và xúc động. Không ai trong số họ biết một sự thật chấn động: Người đang bước lên trên sân khấu, được ánh đèn vinh quang bao bọc kia, chính là Lục Trạch.

Tạ Hành đứng trước micro, nhận chiếc cúp vàng từ người dẫn chương trình. Anh cúi đầu chào mọi người với nét mặt đầy sự kính trọng. Người dẫn chương trình mỉm cười nói: Xin chúc mừng đạo diễn Tạ Hành. Đây là giải thưởng lớn đầu tiên trong sự nghiệp của anh. Anh có điều gì muốn nói với mọi người không. Tạ Hành nhìn vào toàn bộ khán phòng, ánh mắt lướt qua từng hàng ghế. Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở một vị trí cụ thể. Nơi gia đình họ Lục đang ngồi. Anh mỉm cười nhẹ, giọng nói vang vọng khắp hội trường: Cảm ơn ban tổ chức. Cảm ơn toàn bộ đoàn phim đã cùng tôi nỗ lực trong suốt thời gian qua. Cảm ơn những người đã luôn tin tưởng và ủng hộ tôi. Và cảm ơn quý vị khán giả. Anh dừng lại trong giây lát rồi tiếp tục: Chiếc cúp này không phải thành quả của riêng tôi. Nó thuộc về tất cả những người đã đồng hành cùng tôi trên bộ phim này. Tiếng vỗ tay lại một lần nữa vang lên.

Người dẫn chương trình lại hỏi: Đạo diễn Tạ Hành, đây là giải thưởng lớn đầu tiên trong sự nghiệp của anh. Anh có điều gì muốn nói với người thân hay những người thân thiết không. Tạ Hành im lặng vài giây, ánh mắt vẫn không rời khỏi vị trí gia đình họ Lục. Sau đó anh nói một cách chậm rãi và rõ ràng: Có. Tôi chỉ muốn nói một câu thôi. Cảm ơn mọi người. Cha Lục khẽ gật đầu với vẻ hài lòng. Mẹ Lục cũng mỉm cười. Nhưng ngay lúc đó, Lục Thành ngồi bên cạnh bỗng nhíu mày lại. Cậu cảm thấy ánh mắt, nét mặt và từng cử chỉ của Tạ Hành.. Vô cùng quen thuộc. Cậu không thể nói rõ tại sao, nhưng cảm giác ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Tạ Hành tiếp tục nói với giọng đầy ý nghĩa: Tôi hy vọng rằng từ nay về sau, mọi người sẽ nhìn nhận và đánh giá một người bằng chính năng lực và nỗ lực của họ. Chứ không phải bằng những gì thuộc về quá khứ hay xuất thân của họ. Toàn bộ hội trường lắng nghe trong im lặng, không ai hiểu rõ ý nghĩa đằng sau những lời nói ấy. Ngoại trừ hai người. Lục Trạch đang ngồi dưới khán đài lắng nghe, trong lòng hiểu rõ từng lời anh nói. Và Tần Mộc Tuyết ngồi bên cạnh anh, cũng chăm chú nhìn Tạ Hành trên sân khấu, ánh mắt dần thay đổi khi nhận ra những điều ẩn chứa sau lời nói ấy.

Buổi lễ vẫn tiếp tục diễn ra theo đúng trình tự. Nhưng đối với gia đình họ Lục, một cảm giác kỳ lạ và khó diễn tả đã bắt đầu nảy sinh trong lòng mỗi người. Họ chưa thực sự biết chắc chắn điều gì. Chưa có bằng chứng cụ thể. Nhưng hình dáng, nét mặt, ánh mắt và cả những lời nói của Tạ Hành.. Tất cả đều khiến họ nhớ đến một người mà họ vẫn luôn nghĩ đang ngồi yên lặng ở đâu đó dưới khán đài. Một người mà họ vẫn thường cho rằng chỉ là một ông chủ trẻ may mắn có được thành công ban đầu. Một người mà họ chưa bao giờ thực sự nhìn nhận bằng chính năng lực của bản thân.

HẾT CHƯƠNG 454
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 455 Tạ Hành Là Ai

Lễ trao giải vẫn tiếp tục diễn ra theo đúng trình tự. Nhưng ở vị trí gia đình họ Lục, không ai còn tâm trạng theo dõi những hạng mục còn lại. Ánh mắt của mẹ Lục liên tục hướng về phía sân khấu, nơi Tạ Hành vừa đứng và phát biểu. Câu nói cuối cùng của anh vẫn vong vong trong đầu bà: Hy vọng sau này mọi người có thể nhìn một người bằng chính năng lực của họ. Một câu nói hoàn toàn bình thường và hợp lý. Nhưng không hiểu vì lý do gì, bà lại cảm thấy có điều gì đó không ổn, như có một sự thật đang giấu sau từng chữ.

Sau khi rời sân khấu, Tạ Hành vừa bước xuống thì đạo diễn Trần Mặc tiến tới với nụ cười chân thành. Chúc mừng cậu. Cảm ơn anh. Trần Mặc nhìn chiếc cúp trong tay Tạ Hành rồi nói với giọng trân trọng: Cậu còn rất trẻ. Giải thưởng này không hề dễ dàng để giành được. Tạ Hành mỉm cười: Tôi biết. Đừng để chiếc cúp này trở thành áp lực đè nặng lên vai. Tôi sẽ cố gắng giữ vững chính mình. Trần Mặc gật đầu: Hy vọng những năm sau chúng ta vẫn còn gặp nhau trên sân khấu này. Nhất định sẽ gặp lại. Hai người bắt tay nhau một cách trang trọng, không có sự khiêu khích, không có sự hơn thua. Nhưng từ khoảnh khắc này, Tạ Hành đã chính thức bước vào hàng ngũ những đạo diễn được toàn giới công nhận và kính trọng.

Ở phía khu vực khán giả, cha Lục cầm điện thoại, mở từng thông tin liên quan đến Tạ Hành. Họ và tên. Năm sinh. Quê quán. Công ty. Các tác phẩm đã thực hiện. Ông đọc từng dòng một cách chậm rãi, cẩn thận. Mẹ Lục nghiêng người nhìn sang: Có điều gì bất thường sao. Không có gì đặc biệt. Vậy tại sao ông cứ nhìn liên tục. Cha Lục không trả lời ngay. Sau một lát ông hỏi với giọng thấp: Bà có thấy Tạ Hành có nét gì đó rất quen thuộc không. Mẹ Lục ngẩn người: Quen thuộc à. Bà nhìn hình ảnh trên màn hình rồi lắc đầu: Không thấy. Nhưng chính bà cũng không thực sự chắc chắn về câu trả lời của chính mình.

Lục Thành ngồi bên cạnh vẫn không rời mắt khỏi sân khấu. Cậu chăm chú nhớ lại từng chi tiết nhỏ: Cách Tạ Hành đứng. Cách anh nói chuyện. Cách anh nhìn người đối diện. Và đặc biệt là ánh mắt khi anh ngước nhìn về phía hàng ghế gia đình họ Lục lúc phát biểu. Lục Thành bỗng lấy điện thoại, gõ từ khóa tìm kiếm: Tạ Hành phỏng vấn. Một đoạn video ngắn hiện ra. Cậu bấm xem. Tạ Hành trong video đang trả lời phóng viên. Giọng nói. Cách ngắt câu. Nét mặt khi cười. Lục Thành càng xem, sắc mặt càng thay đổi từng chút một. Không thể nào.. Mẹ Lục nghe thấy tiếng con thì quay sang hỏi: Con nói gì vậy ạ. Không có gì mẹ ơi. Lục Thành nhanh chóng tắt màn hình điện thoại. Nhưng trong đầu cậu, một cái tên đã hiện ra rõ ràng không thể xóa đi. Lục Trạch.

Cha Lục vẫn tiếp tục tìm kiếm thông tin. Một bài viết cũ hiện ra trên màn hình: Tạ Hành, đạo diễn trẻ bí ẩn nhất của Tinh Vân. Một dòng khác khiến ông dừng lại: Tạ Hành và chủ tịch Tinh Vân Lục Trạch rất ít khi xuất hiện cùng nhau tại các sự kiện. Cha Lục lẩm bẩm một mình: Rất ít khi xuất hiện cùng nhau.. Ông mở ảnh chụp Lục Trạch, sau đó mở ảnh chụp Tạ Hành đặt cạnh nhau. Hai khuôn mặt không hoàn toàn giống nhau ở mọi góc độ. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt, ánh mắt ấy.. Lại giống hệt nhau đến khó tin.

Lục Thành chìa tay ra: Bố, cho con xem lại thông tin vừa rồi được không. Cha Lục đưa điện thoại cho con trai. Lục Thành xem lại từng bức ảnh, từng đoạn video. Khi nghe đến câu nói: Đừng đánh giá một người chỉ bằng quá khứ của họ. Lục Thành ngước nhìn cha mẹ, giọng nói rất khẽ nhưng rõ ràng từng chữ: Là anh ấy. Mẹ Lục sững người: Con nói ai. Là anh Trạch. Cả ba người ngồi im lặng. Không ai nói thêm một lời nào.

Mẹ Lục lập tức lắc đầu với vẻ không thể tin được: Không thể nào. Tạ Hành là đạo diễn. Lục Trạch là chủ tịch công ty Tinh Vân. Làm sao có thể là cùng một người được. Cha Lục im lặng không nói gì. Lục Thành cũng không giải thích thêm. Nhưng trong đầu cả ba, những mảnh ghép tưởng chừng không liên quan bỗng nối lại với nhau một cách hoàn hảo. Lục Trạch từng hiểu rõ mọi thứ về điện ảnh đến mức bất thường. Tinh Vân phát triển với tốc độ không tưởng. Tạ Hành xuất hiện đúng vào thời điểm Tinh Vân cần một đạo diễn. Tạ Hành luôn là người đứng sau mọi tác phẩm của Tinh Vân. Những lần Lục Trạch vắng mặt không có lý do rõ ràng. Những lần anh nói: Tôi có việc riêng cần giải quyết. Tất cả.. Bỗng đều có lời giải thích.

Mẹ Lục run rẩy lấy điện thoại, gọi cho Lục Trạch. Điện thoại đổ chuông. Một lần. Hai lần. Ba lần. Cuối cùng được bắt máy. Giọng nói của Lục Trạch vang lên rất bình tĩnh: Có chuyện gì vậy mẹ. Mẹ Lục cố gắng giữ bình tĩnh: Con đang ở đâu. Con đang tại lễ trao giải. Mẹ Lục ngước nhìn sân khấu. Tạ Hành đã rời đi từ lúc nào. Bà ngập ngừng không nói tiếp. Lục Trạch hỏi tiếp: Có chuyện gì sao mẹ. Không có gì. Bà nhanh chóng cúp máy, tim đập mạnh trong lồng ngực.

Nhưng đã quá muộn. Ngay sau đó, màn hình lớn tại lễ trao giải phát lại khoảnh khắc Tạ Hành bước lên nhận giải. Tên anh được hiển thị rõ ràng: TẠ HÀNH, ĐẠO DIỄN XUẤT SẮC NHẤT. Bên dưới, dòng chữ nhỏ nhưng đủ để mọi người nhìn thấy: Tinh Vân Entertainment. Cha Lục nhìn dòng chữ. Mẹ Lục nhìn dòng chữ. Lục Thành cũng nhìn dòng chữ. Không ai nói một lời. Nhưng trong lòng mỗi người đều đã có câu trả lời.

Sau khi lễ trao giải kết thúc, Tạ Hành không đi cùng đoàn phim. Anh bước vào phòng nghỉ phía sau sân khấu, đóng cửa lại. Chiếc cúp được đặt trên bàn. Một lúc sau, Lục Trạch bước ra từ phòng thay đồ. Không còn trang phục và vẻ ngoài của Tạ Hành. Chỉ có Lục Trạch với bộ trang phục đơn giản và gương mặt quen thuộc. Tần Mộc Tuyết đứng bên cạnh, nhìn chiếc cúp trên bàn rồi nói: Chúc mừng anh. Cảm ơn em. Anh đã biết gia đình họ đang nghi ngờ rồi phải không. Biết. Anh cố tình nhìn về phía họ khi phát biểu phải không. Lục Trạch im lặng một lát rồi mỉm cười: Ừ. Tần Mộc Tuyết hỏi tiếp: Vậy anh có muốn họ biết sự thật ngay bây giờ không. Chưa phải lúc. Nhưng họ đã gần như đoán ra hết rồi. Đoán ra là một chuyện. Lục Trạch nhìn chiếc cúp trước mặt: Còn có bằng chứng xác nhận và chính tôi thừa nhận lại là chuyện hoàn toàn khác.

Đúng lúc đó, trên mạng xã hội xuất hiện một bài đăng thu hút sự chú ý: Có ai thấy Tạ Hành và Lục Trạch có rất nhiều điểm giống nhau không. Ban đầu chỉ có vài trăm bình luận. Một giờ sau, số bình luận lên đến mười nghìn. Ba giờ sau, con số vượt hơn trăm nghìn. Cư dân mạng bắt đầu ghép ảnh, so sánh từng góc mặt, từng đoạn phỏng vấn, từng khoảnh khắc. Càng so sánh, mọi người càng nhận ra sự giống nhau đến kinh ngạc.

Lâm Nhiên lập tức gọi điện cho Lục Trạch: Lục tổng, có chuyện rồi. Tôi biết. Mạng xã hội đang lan truyền tin nghi ngờ Tạ Hành chính là anh. Chúng ta có cần xử lý hay ra thông báo không. Lục Trạch trả lời một cách bình thản: Không cần. Không xác nhận cũng không phủ nhận. Để mọi người tự suy nghĩ. Lâm Nhiên lập tức hiểu rõ ý định của anh. Đây chính là cách xử lý thông minh nhất vào thời điểm này.

Đêm đó, tại nhà họ Lục, không ai ngủ được. Cha Lục ngồi một mình trong phòng khách, suy nghĩ liên miên. Ông nhớ lại những ngày Lục Trạch rời nhà. Những lần gia đình coi thường anh. Những lần Lục Thành được ưu ái và che chở. Những lần họ nói: Con chỉ may mắn thôi. Nhưng bây giờ.. Người con mà họ từng xem thường, vừa có công ty vững mạnh, vừa có tác phẩm điện ảnh thành công, vừa giành giải thưởng danh giá nhất trong năm. Và có lẽ.. Chính anh đã là Tạ Hành từ rất lâu. Mẹ Lục ngồi bên cạnh với vẻ mặt hoảng sợ: Ông nghĩ.. Cha Lục để lời nói lửng, sau một thời gian dài mới nói một cách chắc chắn: Ngày mai. Chúng ta phải trực tiếp hỏi nó rõ ràng.

Cùng lúc đó, Lục Trạch đứng bên cửa sổ phòng nghỉ, nhìn chiếc cúp đặt trên bàn. Điện thoại rung nhẹ, một tin nhắn từ Tần Mộc Tuyết đến: Tầng ba đã chính thức bắt đầu rồi anh ạ. Lục Trạch đọc dòng chữ, khóe miệng khẽ nở nụ cười nhẹ. Ừ. Nhưng anh không hề vội vàng. Bởi anh hiểu rõ một điều: Một sự thật đủ sức lay động mọi người không nằm ở việc họ đoán ra một cách mơ hồ. Mà nằm ở khoảnh khắc chính anh đứng trước mặt họ, bình thản thừa nhận tất cả. Và khoảnh khắc ấy.. Vẫn chưa đến.

HẾT CHƯƠNG 455
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 456 Không Phải Bây Giờ

Sáng hôm sau, nhà họ Lục chìm trong sự yên tĩnh khác thường. Không ai nói nhiều. Không ai cười nói. Cha Lục ngồi ở vị trí đầu bàn, mặt lạnh lùng. Mẹ Lục ngồi bên cạnh, tay nắm chặt chiếc thìa không động vào đồ ăn. Lục Thành cũng có mặt, ánh mắt liên tục hướng về cửa ra vào. Tất cả đều đang chờ một người. Lục Trạch.

Đúng lúc đó, điện thoại trên bàn vang lên. Cha Lục liếc nhìn màn hình, thấy tên Lục Trạch thì nhấc máy ngay. Giọng ông không có chút ấm áp nào: Trạch. Thưa cha. Con đang ở đâu. Tại công ty ạ. Có thể về nhà một chuyến không. Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Lục Trạch biết rõ chuyện gì đang chờ mình. Có chuyện gì sao. Về rồi nói. Lục Trạch nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt bình thản như thường. Được.

Tại văn phòng Tinh Vân, Lâm Nhiên đứng trước cửa phòng làm việc với vẻ mặt lo lắng. Lục tổng, gia đình gọi anh về nhà phải không. Lục Trạch ừ một tiếng, không ngạc nhiên. Có phải họ đã biết điều gì rồi không. Lục Trạch quay người nhìn cô, giọng chắc chắn: Không cần đoán. Nhưng trên mạng đang lan truyền tin đồn ngày càng lớn. Lục Trạch lắc đầu: Cứ để họ nói. Chúng ta không ra thông báo bác bỏ hay xác nhận gì cả. Không xử lý dư luận thật sao. Lục Trạch giải thích một cách bình tĩnh: Hiện tại càng giải thích, mọi người càng nghi ngờ hơn. Chỉ cần giữ thái độ im lặng, không xác nhận cũng không phủ nhận. Lâm Nhiên gật đầu, hiểu rõ ý đồ của anh.

Buổi trưa, Lục Trạch bước vào nhà. Cửa vừa mở, không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng. Cha Lục nhìn hắn chằm chằm. Mẹ Lục cũng nhìn với ánh mắt đầy hoài nghi. Lục Thành không rời mắt khỏi anh trai. Lục Trạch ngồi xuống ghế, giọng bình thường như mọi ngày: Có chuyện gì vậy. Không ai trả lời ngay. Cuối cùng cha Lục mở lời: Con có biết Tạ Hành không. Biết. Quan hệ thế nào. Là đạo diễn đang làm việc cho Tinh Vân. Câu trả lời không có chút nao núng. Mẹ Lục nhịn không được nữa: Chỉ đơn giản là vậy sao. Lục Trạch ngước nhìn bà: Vậy mẹ nghĩ còn có gì khác nữa. Bà nghẹn lời, không biết nói sao.

Cha Lục đặt điện thoại lên bàn. Màn hình hiện ra bức ảnh Tạ Hành đứng trên sân khấu nhận giải, ánh mắt hướng thẳng về phía khán giả. Con nhìn đi. Lục Trạch liếc qua một cái, giọng vẫn bình thản: Bức ảnh chụp rất tốt. Câu trả lời này khiến Lục Thành không thể nhịn được nữa. Anh ơi. Lục Trạch quay sang em trai: Ừ. Anh có biết mọi người trên mạng đang nói gì không. Biết. Vậy anh không muốn giải thích rõ ràng cho gia đình nghe sao. Lục Trạch hỏi ngược lại: Giải thích chuyện gì. Lục Thành nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ rõ ràng: Anh có phải chính là Tạ Hành không. Cả căn phòng lập tức im lặng đến ngột ngạt. Một câu hỏi trực tiếp, không vòng vo, không né tránh. Mẹ Lục chờ đợi với tim đập nhanh. Cha Lục cũng chờ câu trả lời. Lục Trạch không trả lời ngay. Hắn nhìn từng người một cách chậm rãi, sau đó hỏi lại: Nếu tôi nói không phải thì mọi người có tin không. Lục Thành ngẩn người. Chưa kịp suy nghĩ, Lục Trạch lại nói tiếp: Còn nếu tôi nói phải thì sao. Không ai nói được một lời.

Lục Trạch chậm rãi đứng dậy, giọng nói chắc chắn và đầy ý nghĩa: Chuyện này hiện tại chưa đến lúc cần có câu trả lời. Mẹ Lục cau mày: Nhưng chúng ta là gia đình. Lục Trạch nhìn bà: Chính vì là gia đình, nên con càng không muốn dùng sự thân phận này để nói chuyện với mọi người. Cha Lục im lặng lắng nghe. Lục Trạch tiếp tục: Nếu một ngày con công khai thân phận thật của mình, con muốn làm điều đó từ trên sân khấu lớn, trước mặt toàn bộ giới điện ảnh và khán giả. Chứ không phải trong một cuộc hỏi đáp riêng tại nhà. Lục Thành sững người. Cậu hiểu ngay ý anh. Lục Trạch không phủ nhận. Nhưng cũng không hề thừa nhận. Và thái độ này lại càng khiến mọi người trong gia đình cảm thấy khó chịu và không thể nói rõ lý do.

Buổi chiều, tin đồn trên mạng càng lan rộng hơn. Một hashtag nhanh chóng leo lên đầu bảng tìm kiếm: Tạ Hành có phải Lục Trạch không. Các diễn đàn lớn chia thành hai phe tranh luận sôi nổi. Phe nghi ngờ đưa ra bằng chứng: Giọng nói quá giống nhau. Cách dùng từ và biểu cảm cũng giống hệt nhau. Tạ Hành luôn xuất hiện đúng vào những thời điểm Lục Trạch thường vắng mặt không rõ lý do. Phe phản bác thì cho rằng: Chỉ là trùng hợp về ngoại hình thôi. Không có bằng chứng xác thực nào. Lục Trạch là chủ tịch công ty, vừa quản lý toàn bộ Tinh Vân vừa đạo diễn phim là điều không thể. Một bài phân tích chi tiết xuất hiện, liệt kê từng mốc thời gian, từng sự kiện, từng lần xuất hiện và biến mất. Kết luận cuối cùng được đưa ra: Khả năng Tạ Hành và Lục Trạch là cùng một người chiếm sáu mươi ba phần trăm. Bài viết này lập tức được chia sẻ rộng rãi khắp mọi nơi.

Tại văn phòng Tinh Vân, Lâm Nhiên đọc xong bài phân tích thì thở dài: Sáu mươi ba phần trăm rồi. Chu Diệc ngồi bên cạnh cười khẽ: Còn thiếu ba mươi bảy phần trăm nữa mới đủ chắc chắn. Giang Nguyệt hỏi: Chúng ta có cần ra thông báo gì để ổn định dư luận không. Lâm Nhiên lắc đầu: Lục tổng đã nói không đưa ra bất kỳ phản hồi nào. Dương Khải nhìn số liệu trên màn hình, mỉm cười: Vậy cứ để họ tự đoán mò thôi sao. Thú vị thật đấy.

Trong phòng làm việc riêng, Lục Trạch nhìn chiếc cúp giải thưởng đặt trên kệ. Hắn không phủ nhận một sự thật: Kế hoạch Tầng ba đã chính thức bắt đầu. Nhưng hắn cũng hiểu rõ, nếu bây giờ công khai thân phận thật của mình, cú sốc sẽ chưa đủ lớn. Chỉ là một tin đồn. Một bài phân tích. Một lời xác nhận. Tất cả đều chưa đủ sức nặng. Hắn muốn gia đình họ Lục phải tận mắt chứng kiến. Muốn toàn bộ giới điện ảnh phải nhìn thấy. Muốn cái tên Tạ Hành được mọi người công nhận và kính trọng trước hết. Sau đó mới để thân phận thật của Lục Trạch xuất hiện trước công chúng.

Buổi tối, cuộc họp nội bộ Tinh Vân diễn ra. Dự án điện ảnh tiếp theo của Tạ Hành được đưa ra thảo luận, tên dự án là Bên Kia Mùa Hạ. Lâm Nhiên hỏi: Sau khi đoạt giải, chúng ta có tăng ngân sách đầu tư cho dự án này không. Có tăng một phần. Mức tăng bao nhiêu. Lục Trạch chỉ vào bảng ngân sách: Không tăng một cách vô hạn. Tập trung nâng cao chất lượng phần hậu kỳ, âm thanh, hình ảnh và hiệu ứng. Nhưng chi phí cho diễn viên và biên kịch không được phép dùng tiền để giải quyết vấn đề. Chất lượng phải đến từ nỗ lực và tài năng, chứ không phải từ số tiền bỏ ra. Mọi người đều gật đầu tán thành. Đây luôn là nguyên tắc mà Lục Trạch đặt ra cho Tinh Vân.

Ngay ngày hôm sau, tin tức khiến toàn giới điện ảnh kinh ngạc. Hoàng Triều Entertainment chính thức công bố dự án điện ảnh lớn của mình, do đạo diễn kỳ cựu Trần Mặc cầm trịch. Và ngày công chiếu.. Hoàn toàn trùng với Bên Kia Mùa Hạ của Tinh Vân. Một bên là đạo diễn trẻ vừa đoạt giải, đang ở đỉnh cao phong độ. Một bên là đạo diễn lão làng với kinh nghiệm dày dặn và hậu phương vững chắc. Hai bộ phim cùng ngày ra mắt, cùng đối tượng khán giả, cùng thị trường cạnh tranh. Giới điện ảnh lập tức đưa ra dự đoán: Tạ Hành có thể giữ vững phong độ trước đối thủ nặng ký hay không. Hay Trần Mặc sẽ dùng kinh nghiệm để cho đạo diễn trẻ một bài học đích thực. Lục Trạch đọc tin tức trên báo, không hề tức giận hay hoảng sợ. Chỉ nói một câu ngắn gọn: Chuẩn bị mọi thứ thật tốt. Lâm Nhiên hỏi: Chúng ta đối đầu trực tiếp sao. Đúng vậy. Có muốn đề xuất đổi lịch công chiếu không. Lục Trạch lắc đầu chắc chắn: Không đổi. Tại sao. Lục Trạch nhìn hình ảnh trên poster phim Bên Kia Mùa Hạ, giọng nói đầy sự kiên định: Chúng ta đã muốn bước lên tầm cao này từ lâu. Thì sớm muộn cũng phải đối mặt với những đối thủ mạnh nhất. Không có lý do gì để né tránh.

Đêm đó, Tần Mộc Tuyết gọi điện cho Lục Trạch. Em nghe nói phim mới của Tinh Vân bị đụng lịch với tác phẩm của Hoàng Triều phải không. Ừ. Anh có lo lắng không. Có chút. Em ngạc nhiên: Anh cũng nói thật đấy. Lục Trạch cười: Lo lắng là cảm xúc bình thường của ai cũng có khi đối mặt với thử thách. Vậy anh có tự tin không. Lục Trạch suy nghĩ một lát rồi trả lời: Có tự tin. Khoảng bảy phần. Tần Mộc Tuyết bật cười vui vẻ: Sao không phải mười phần. Không ai có thể chắc chắn mười phần trăm trước khi trận đấu thực sự bắt đầu. Đúng vậy. Hai người im lặng một lát. Tần Mộc Tuyết nói một cách dịu dàng: Ngày công chiếu em sẽ đi xem. Lục Trạch hỏi: Xem phim nào. Em sẽ xem cả hai bộ phim. Lục Trạch cười to: Được chứ.

Đêm ấy, hai tin tức quan trọng khác đồng thời xuất hiện. Thiên Quang chính thức công bố ngày phát hành ca khúc Phía Sau Ánh Đèn do Tinh Dạ sáng tác, chỉ còn một tuần nữa đến ngày ra mắt. Cùng lúc đó, tác phẩm mới của Vô Danh cũng bước vào giai đoạn quan trọng nhất trên bảng xếp hạng. Ba lĩnh vực quan trọng của Tinh Vân: Điện ảnh, âm nhạc và văn học, đồng thời tiến về phía trước với tốc độ nhanh chóng. Lục Trạch đứng trước cửa sổ phòng làm việc, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa. Hắn hiểu rõ, Tinh Vân đã bước vào một giai đoạn hoàn toàn mới. Không còn là thời kỳ âm thầm xây dựng nền móng. Tinh Vân đã chính thức lọt vào tầm ngắm của những thế lực lớn trong ngành. Và một khi đã bị chú ý, thì mọi bước đi sau này đều sẽ có vô số ánh mắt theo dõi và đánh giá.

Cùng lúc đó, tại một tòa nhà cao tầng thuộc một công ty giải trí lớn nhất nước, một cuộc họp khẩn cấp vừa kết thúc. Trên màn hình chiếu ba cái tên được đánh dấu đỏ: Tinh Vân, Tạ Hành, Lục Trạch. Người đàn ông ngồi ở vị trí cao nhất chậm rãi lên tiếng, giọng lạnh lùng và đầy sự quyết đoán: Từ bộ phim này trở đi, không được để Tinh Vân tiếp tục phát triển lớn mạnh. Chúng ta phải khiến họ thua. Cuộc cạnh tranh thực sự, đầy sự toan tính và nguy hiểm, mới chính thức mở màn.

HẾT CHƯƠNG 456
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 457 Cuộc Chiến Lịch Chiếu

Sáng hôm sau, tin tức về cuộc đụng độ lịch chiếu lập tức đứng đầu mọi trang giải trí. Bộ phim Bên Kia Mùa Hạ chính thức giữ nguyên lịch công chiếu, đối đầu trực tiếp với tác phẩm điện ảnh lớn của Hoàng Triều Entertainment. Ngay sau khi thông tin được công bố, dư luận nhanh chóng chia thành hai phe rõ rệt. Một bên ủng hộ Tạ Hành và tin tưởng vào chất lượng tác phẩm. Phe kia cho rằng Trần Mặc với kinh nghiệm nhiều năm và hậu phương vững chắc chắc chắn sẽ chiếm ưu thế áp đảo. Nhưng ít ai biết, phía sau những cuộc tranh luận sôi nổi trên mạng, còn có một mặt trận khác âm thầm diễn ra, căng thẳng và quyết liệt hơn nhiều: Cuộc chiến giành suất chiếu tại các hệ thống rạp.

Tại phòng họp của Hoàng Triều Entertainment, giám đốc bộ phận phát hành đặt bảng số liệu lên bàn với vẻ mặt tự tin: Chúng ta cần đảm bảo ít nhất bốn mươi tám phần trăm tổng suất chiếu trong ba ngày đầu công chiếu. Một người trong ban lãnh đạo cau mày: Con số này quá cao, sẽ chiếm quá nhiều tỷ lệ của các bộ phim khác. Giám đốc phát hành lắc đầu một cách chắc chắn: Không cao chút nào. Đối thủ của chúng ta là Tinh Vân. Tạ Hành vừa đoạt giải Đạo diễn xuất sắc nhất, đang có sức hút lớn. Nếu để họ có tỷ lệ suất chiếu cao ngay ngày đầu, hiệu ứng truyền thông và truyền miệng sẽ lan ra rất nhanh, đến lúc đó sẽ rất khó kìm hãm. Một người khác dè dặt hỏi: Chúng ta có cần trực tiếp yêu cầu hay gây áp lực với các hệ thống rạp không? Cả phòng im lặng trong giây lát. Giám đốc phát hành chậm rãi trả lời: Không cần nói thẳng. Nhưng chúng ta đã có quan hệ hợp tác nhiều năm với hầu hết các hệ thống rạp lớn trên toàn quốc. Câu nói không hề nặng giọng, nhưng mọi người trong phòng đều hiểu rõ ý nghĩa ẩn chứa bên trong. Đây chính là sự chênh lệch về tài nguyên và quan hệ mà Tinh Vân hiện tại chưa có.

Tại văn phòng Tinh Vân, Lâm Nhiên bước vào phòng làm việc với báo cáo trên tay, sắc mặt không được tốt lắm. Lục tổng, có biến động lớn về tỷ lệ suất chiếu. Lục Trạch ngước nhìn một cách bình thản: Bao nhiêu phần trăm. Dự kiến ngày đầu công chiếu, chúng ta chỉ có khoảng hai mươi bảy phần trăm. Còn phía Hoàng Triều thì sao. Gần bốn mươi lăm phần trăm. Lục Trạch im lặng trong giây lát. Con số này không nằm ngoài dự đoán của anh. Hoàng Triều là công ty lớn, có hệ thống phân phối và quan hệ lâu năm với mọi rạp chiếu phim. Còn Tinh Vân mới bước vào lĩnh vực điện ảnh được thời gian ngắn, đây chính là khoảng cách thực tế giữa hai bên. Có hệ thống rạp nào chủ động cắt giảm suất chiếu của chúng ta không. Có một số rạp đã điều chỉnh giảm. Lục Trạch xem qua danh sách, sau đó hỏi: Điểm đánh giá của giới chuyên môn và khán giả sớm đã có chưa. Chưa có báo cáo chính thức. Lục Trạch gật đầu: Vậy chúng ta không tranh bằng lời nói, không tranh bằng quan hệ. Lâm Nhiên lập tức hiểu ý anh: Chúng ta dùng chính chất lượng tác phẩm để chứng minh. Đúng vậy.

Để tạo sự công bằng và lan tỏa đánh giá thực tế, Tinh Vân tổ chức một buổi chiếu sớm dành riêng cho giới chuyên môn. Không mời phóng viên lớn tiếng, không phát trực tiếp, không tiết lộ toàn bộ nội dung phim. Chỉ mời những nhà phê bình uy tín, các đạo diễn đồng nghiệp, diễn viên và những người thực sự hiểu về điện ảnh. Tạ Hành cũng có mặt tại buổi chiếu. Hai tiếng sau, khi ánh đèn phòng chiếu bật lên, không ai nói lời nào ngay lập tức. Một nhà phê bình ngồi im lặng gần một phút, sau đó mới chậm rãi lên tiếng: Bộ phim này không tệ. Một người khác ngồi bên cạnh hỏi với vẻ tò mò: Chỉ là không tệ thôi sao. Nhà phê bình lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía màn hình: Không phải vậy. Ý tôi là.. Bộ phim này rất tốt.

Đêm cùng ngày, những bài đánh giá đầu tiên bắt đầu xuất hiện trên các trang chuyên môn. Có người viết: Tạ Hành không lặp lại những thành công cũ mà anh đã có. Anh dám thử thách chính mình với cách kể chuyện mới, chậm rãi nhưng sâu lắng hơn. Một bài khác nhận xét: Nhịp độ phim không nhanh, nhưng từng chi tiết đều có ý nghĩa, chiều sâu nội dung vượt xa kỳ vọng. Phần hình ảnh và âm thanh tiếp tục là điểm mạnh nổi bật. Nhưng cũng có những đánh giá hoàn toàn trái chiều: Nửa đầu phim diễn ra hơi chậm, dễ khiến khán giả thích tiết tấu nhanh cảm thấy khó theo dõi. Cách kể chuyện này có nguy cơ khó tiếp cận với đại chúng, sẽ ảnh hưởng đến doanh thu phòng vé. Lục Trạch đọc qua tất cả các bài đánh giá, cả khen lẫn chê. Anh không yêu cầu gỡ bỏ những bài viết tiêu cực, cũng không mua bài quảng bá thổi phồng. Chỉ nói một câu: Để mọi người tự đánh giá theo chính cảm nhận của họ.

Cùng ngày, ca khúc mới Phía Sau Ánh Đèn do Thiên Quang trình bày chính thức phát hành vào lúc không giờ. Tất cả các nền tảng âm nhạc đồng loạt mở khóa. Số lượt nghe tăng vọt theo từng phút. Một triệu lượt. Ba triệu. Bảy triệu. Đến sáng hôm sau, tổng lượt nghe đã đạt mười tám phẩy sáu triệu. Tên Tinh Dạ lại một lần nữa xuất hiện trên mọi bảng tìm kiếm. Nhưng điều đáng chú ý hơn cả là phản ứng của giới chuyên môn. Một nhạc sĩ kỳ cựu nhận xét công khai: Cấu trúc ca khúc này đã thể hiện phong cách riêng và sự trưởng thành rõ rệt của tác giả. Một nhà phân tích khác viết: Nếu Tinh Dạ tiếp tục duy trì chất lượng ở mức này, giải thưởng Kim Bài chỉ còn là vấn đề thời gian. Lục Trạch đọc những nhận xét đó, không hề vui mừng thái quá. Anh hiểu rõ: Một lời khen từ giới chuyên môn chưa bao giờ tự động biến thành giải thưởng. Còn rất nhiều việc phải làm.

Tại phòng tập luyện, Hứa Thanh Hà vừa hoàn thành buổi luyện thanh. Trợ lý đưa điện thoại cho cô: Chị xem này, ca khúc mới của Thiên Quang đang gây sốt. Hứa Thanh Hà nghe qua đoạn đầu, sau đó mỉm cười chân thành: Thật sự rất hay. Trợ lý hỏi: Chị có cảm thấy áp lực không. Hứa Thanh Hà đặt điện thoại xuống, giọng nói bình thản: Có áp lực chứ. Nhưng không phải vì Thiên Quang hay bất kỳ ai khác. Cô ngước nhìn bảng xếp hạng hiện tại, nơi tên Trần An đang từng bước áp sát với khoảng cách ngày càng thu hẹp. Áp lực của tôi đến từ cô ấy.

Ở một phòng thu khác, Trần An cũng đang lắng nghe ca khúc Phía Sau Ánh Đèn một cách nghiêm túc. Quản lý hỏi: Cảm giác thế nào. Rất mạnh mẽ và ấn tượng. Chúng ta có nên tìm cách hợp tác với Tinh Dạ trong tương lai không. Trần An im lặng suy nghĩ một lát rồi trả lời: Rất mong muốn được hợp tác. Nhưng trước khi nghĩ đến chuyện đó.. Cô nhìn bảng xếp hạng, ánh mắt đầy sự quyết tâm. Tôi phải đánh bại Hứa Thanh Hà trước đã.

Cùng thời điểm, mảng văn học cũng xuất hiện biến động. Tác phẩm mới của Vô Danh vốn đang tăng trưởng tốt, nhưng đột nhiên có một tác giả khác tung ra tác phẩm cùng thể loại, thu hút một lượng lớn độc giả. Lượng độc giả của Vô Danh bị chia sẻ, thứ hạng trên bảng xếp hạng từ vị trí hai mươi tám tụt xuống ba mươi mốt. Biên tập viên gọi điện thoại với vẻ lo lắng: Tác phẩm của anh bị tụt hạng, có cần đẩy mạnh quảng bá ngay không. Vô Danh trả lời một cách bình thản: Không cần. Nhưng nếu cứ để vậy thứ hạng sẽ tiếp tục giảm. Hãy để thị trường và độc giả tự đưa ra lựa chọn. Biên tập viên im lặng, sau đó đồng ý. Đây mới chính là cạnh tranh thực sự. Không phải lúc nào cũng đứng ở vị trí cao nhất. Mỗi vị trí đều phải dùng chất lượng để giữ vững.

Buổi tối tại nhà họ Lục, Mẹ Lục xem tin tức trên điện thoại: Bộ phim của Tạ Hành được giới chuyên môn đánh giá rất cao. Cha Lục gật đầu: Đúng vậy. Nhưng suất chiếu ban đầu lại thấp hơn nhiều so với đối thủ. Lục Thành ngồi bên cạnh hỏi với vẻ lo lắng: Vậy anh ấy sẽ thua ngay ngày đầu sao. Cha Lục nhìn con trai, giọng nói chậm rãi: Không nhất thiết phải thua. Chất lượng tốt có thể khiến khán giả lan truyền lời khen, từ đó các rạp sẽ tự động điều chỉnh tăng suất chiếu. Lục Thành im lặng lắng nghe, dần hiểu ra một điều quan trọng: Điện ảnh không chỉ đơn thuần là việc diễn viên diễn tốt hay đạo diễn quay tốt. Phía sau một bộ phim thành công còn có cả hệ thống phát hành, quan hệ với rạp chiếu, ngân sách, truyền thông, đối thủ cạnh tranh và vô số yếu tố khác.

Đúng lúc đó, điện thoại của Lục Thành reo lên. Là người phụ trách đoàn phim gọi: Ngày mai đến trường quay sớm một chút. Có cảnh cần quay lại. Cảnh của em sao. Đúng vậy. Lục Thành đồng ý ngay. Sau khi cúp máy, Mẹ Lục hỏi: Có khó khăn không. Có chút ạ. Có cần mẹ nói với anh giúp một tay không. Lục Thành lắc đầu một cách kiên định: Không cần mẹ ạ. Con sẽ tự mình hoàn thành tốt. Mẹ Lục ngạc nhiên nhìn con trai, nhận ra dường như Lục Thành đã thực sự trưởng thành và thay đổi.

Đêm khuya, tại trường quay, Tạ Hành đang kiểm tra lại cảnh quay. Một diễn viên tò mò hỏi: Đạo diễn, nếu bộ phim này không đạt doanh thu như kỳ vọng thì anh sẽ làm gì. Tạ Hành nhìn khung cảnh đang được dựng lên, giọng nói bình thản: Thì chuẩn bị cho bộ phim tiếp theo thôi. Anh không sợ mất danh hiệu Đạo diễn xuất sắc nhất vừa giành được sao. Tạ Hành quay người lại, ánh mắt kiên định: Giải thưởng là thành quả của quá khứ. Còn bộ phim này là trách nhiệm của hiện tại. Diễn viên im lặng, trong lòng thấm nhuần sự bình tĩnh và vững tin của vị đạo diễn trẻ.

Ngày công chiếu chính thức đến. Lúc không giờ, hai bộ phim đồng thời mở bán vé. Hệ thống bán vé của nhiều nền tảng lập tức gặp tình trạng quá tải trong vài phút. Bảng số liệu trực tuyến cập nhật liên tục: Tỷ lệ lấp đầy suất chiếu của Bên Kia Mùa Hạ đạt sáu mươi ba phần trăm. Còn bộ phim của Hoàng Triều đạt bảy mươi tám phần trăm. Khoảng cách ban đầu khá rõ rệt. Các kênh truyền thông lập tức đưa tin với giọng điệu không mấy thiện cảm: Tạ Hành gặp bất lợi ngay ngày đầu công chiếu. Hoàng Triều dẫn trước về mọi mặt. Một số người còn bình luận: Giải thưởng Đạo diễn xuất sắc không đồng nghĩa với việc thắng được trên chiến trường phòng vé.

Nhưng chỉ sau ba tiếng, tình hình bắt đầu thay đổi. Tỷ lệ lấp đầy suất chiếu của Bên Kia Mùa Hạ bắt đầu tăng đều đặn: Sáu mươi ba phần trăm, sáu mươi chín phần trăm, bảy mươi bốn phần trăm. Đến các suất chiếu tối, tỷ lệ lấp đầy đã lên đến tám mươi hai phần trăm, gần như kín vé hoàn toàn. Một số hệ thống rạp bắt đầu chủ động điều chỉnh lịch, tăng thêm suất chiếu cho Bên Kia Mùa Hạ. Lâm Nhiên báo cáo ngay: Lục tổng, tỷ lệ suất chiếu của chúng ta đã tăng lên ba mươi hai phần trăm. Lục Trạch nhìn biểu đồ số liệu, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ. Chúng ta không can thiệp gì thêm. Chờ khán giả đưa ra câu trả lời cuối cùng.

Kết quả hai mươi bốn giờ đầu tiên được công bố chính thức. Hoàng Triều dẫn đầu với một trăm tám mươi sáu triệu đồng doanh thu. Bên Kia Mùa Hạ đứng thứ hai với một trăm bảy mươi ba triệu. Tinh Vân tạm thời thua ở ngày đầu. Nhưng khoảng cách không lớn như mọi người dự đoán. Điểm đáng chú ý hơn cả là điểm đánh giá trung bình của khán giả dành cho Bên Kia Mùa Hạ cao hơn hẳn. Tỷ lệ lấp đầy suất chiếu vào các khung giờ vàng cũng vượt qua đối thủ. Lâm Nhiên nhìn bảng số liệu: Ngày đầu chúng ta tạm thua. Lục Trạch gật đầu: Tôi biết. Có cần lo lắng không. Lục Trạch lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía xa xôi: Cuộc chiến này.. Mới chỉ thực sự bắt đầu.

Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ như mọi ngày. Trên mạng xã hội, một luồng ý kiến mới đang hình thành và lan rộng: Nếu chất lượng phim luôn được khán giả công nhận và suất chiếu tiếp tục tăng, liệu Tinh Vân có thể lật ngược thế cờ và vượt qua Hoàng Triều trong những ngày tới không. Lục Trạch đặt điện thoại xuống, ánh mắt vẫn bình tĩnh và tự tin. Anh hiểu rõ một điều: Tầng hai không cần một chiến thắng áp đảo ngay trong ngày đầu. Điều Tinh Vân cần chứng minh, là một sự thật đơn giản: Tinh Vân đã đủ sức đứng trên cùng một sân chơi, cạnh tranh công bằng với những công ty vốn từng ở rất xa phía trước. Và cuộc chiến này.. Mới chỉ mở màn.

HẾT CHƯƠNG 457
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 458 Không Có Người Đứng Ngoài Cuộc



Ngày thứ hai sau ngày công chiếu, bảng số liệu doanh thu tiếp tục thay đổi từng giờ. Phim của Hoàng Triều vẫn tạm dẫn đầu, nhưng khoảng cách giữa hai bên đang thu hẹp với tốc độ khiến mọi người đều phải kinh ngạc. Bên Kia Mùa Hạ đạt một trăm sáu mươi tám triệu đồng doanh thu, trong khi phim của Hoàng Triều giảm xuống một trăm bảy mươi mốt triệu. Chỉ sau một ngày ngắn ngủi, khoảng cách từ hơn mười triệu đồng đã rút ngắn xuống còn chưa đến ba triệu. Truyền thông lập tức thay đổi giọng điệu trong các bài viết. Tinh Vân đang tăng tốc vượt lên. Tạ Hành có khả năng lật ngược thế trận ngay trong tuần đầu công chiếu. Đạo diễn trẻ đối đầu đạo diễn kỳ cựu: Ngày thứ hai đã xuất hiện bước ngoặt rõ rệt.

Tại phòng họp của Hoàng Triều Entertainment, không khí không còn thoải mái và tự tin như ngày đầu. Giám đốc bộ phận phát hành nhìn bảng số liệu với vẻ mặt khó coi: Điểm đánh giá của khán giả dành cho phim Tinh Vân vẫn tiếp tục tăng cao. Một người trong ban lãnh đạo đề xuất: Chúng ta có thể yêu cầu các rạp cắt giảm suất chiếu của họ không. Người phụ trách phát hành lắc đầu chắc chắn: Không thể làm vậy. Tại sao. Bởi vì khán giả đang chủ động mua vé xem phim đó. Nếu chúng ta cố tình giảm suất chiếu, họ sẽ tự động tìm đến những hệ thống rạp khác. Căn phòng lập tức im lặng. Đây chính là điều họ lo sợ nhất. Khi một tác phẩm đã đủ tốt để tự tạo ra nhu cầu từ khán giả, thì không một công ty nào có thể dùng quyền lực hay quan hệ để ngăn chặn sự lan tỏa của nó. Trần Mặc ngồi ở cuối bàn, im lặng nhìn số liệu trên màn hình. Sau một thời gian dài ông mới chậm rãi lên tiếng: Đừng can thiệp vào nữa. Hãy để chính khán giả đưa ra quyết định cuối cùng.

Tại văn phòng Tinh Vân, Lâm Nhiên bước vào phòng làm việc với báo cáo trên tay, giọng nói không giấu được niềm vui: Lục tổng, ngày thứ hai chúng ta đã vượt xa mọi dự đoán ban đầu. Lục Trạch đặt bút xuống: Doanh thu đạt bao nhiêu. Một trăm sáu mươi tám triệu. Điểm đánh giá của khán giả và giới chuyên môn. Khán giả chấm tám phẩy bảy điểm, giới phê bình chấm tám phẩy ba điểm. Còn tỷ lệ suất chiếu cho ngày mai. Đã tăng lên ba mươi tám phần trăm. Lục Trạch xem qua số liệu một lượt rồi nói: Khá ổn. Lâm Nhiên hơi ngạc nhiên: Chỉ là ổn thôi ạ. Lục Trạch chỉ vào biểu đồ: Ngày đầu chỉ có hai mươi bảy phần trăm suất chiếu, mà ngày thứ ba đã tăng lên ba mươi tám phần trăm. Đây mới là con số đáng chú ý nhất. Tinh Vân không dùng quan hệ hay áp lực để giành suất chiếu. Chính khán giả đã tự đẩy suất chiếu tăng lên từng ngày. Đây là chiến thắng có giá trị hơn nhiều so với vài chục triệu đồng doanh thu chênh lệch.

Buổi chiều, một nhà phê bình điện ảnh nổi tiếng đăng bài phân tích chi tiết về Bên Kia Mùa Hạ. Bài viết có đoạn: Bên Kia Mùa Hạ không phải là bộ phim dễ xem theo đúng nghĩa thông thường. Nhưng càng xem kỹ, người ta càng nhận ra cách kể chuyện của Tạ Hành đã trưởng thành và sâu sắc hơn rất nhiều so với tác phẩm trước. Bài viết nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi khắp các diễn đàn. Và câu cuối cùng trong bài đã trở thành chủ đề nóng nhất trên mạng: Tạ Hành đã chính thức chứng minh giải thưởng năm ngoái không hề là sự may mắn. Cái tên Tạ Hành lập tức leo lên các bảng tìm kiếm và hot search.

Tại trường quay, Lục Thành vừa hoàn thành cảnh quay theo yêu cầu của đạo diễn. Đạo diễn xem lại màn hình rồi gật đầu: Được rồi. Nhưng lần sau đừng cố gắng biểu diễn quá nhiều, hãy để cảm xúc tự nhiên hơn. Lục Thành nghiêm chỉnh ghi nhận: Vâng, em sẽ cố gắng hơn. Một diễn viên cùng đoàn quay sang nói với cậu: Cậu tiến bộ thật nhanh đấy. Cảm ơn anh. Nghe nói gia đình cậu có quan hệ rất tốt với Tinh Vân phải không. Lục Thành hơi ngẩn người: Có một chút quan hệ thôi. Vậy sau này chắc chắn không bao giờ thiếu tài nguyên và cơ hội rồi. Lục Thành im lặng vài giây, sau đó nói một cách rất nghiêm túc: Tôi muốn tự mình lấy được những thứ đó. Người kia ngạc nhiên: Không cần gia đình giúp đỡ sao. Có thể giúp được thật. Nhưng tôi không muốn mọi người luôn nghĩ rằng tôi chỉ có được mọi thứ nhờ vào gia đình. Câu nói này đã hoàn toàn khác với cách Lục Thành từng nghĩ trước đây. Nhưng cậu không biết, tại nhà họ Lục, cha mẹ cậu vẫn đang âm thầm nghĩ cách tìm người giúp đỡ cậu.

Tại nhà họ Lục, Mẹ Lục cầm điện thoại xem tin tức: Phim của Tạ Hành đang ngày càng phát triển tốt. Cha Lục gật đầu: Đúng vậy. Mẹ Lục ngập ngừng rồi nói: Hay là chúng ta nói với Trạch, để nó giúp đỡ Thành Thành một chút. Cha Lục quay sang nhìn vợ: Con muốn nó giúp bằng cách nào. Cho cậu ấy nhiều cơ hội và tài nguyên hơn. Cả căn phòng im lặng. Đúng lúc đó Lục Thành vừa về đến nhà, đứng sau cánh cửa và nghe rõ toàn bộ câu nói. Cậu bước vào với giọng nói bình thản nhưng chắc chắn: Không cần mẹ ạ. Mẹ Lục quay ngạc nhiên: Con về từ lúc nào vậy. Vừa về đến cửa. Cha mẹ chỉ đang.. Con biết cha mẹ lo lắng cho con. Lục Thành đặt túi xuống bàn, ánh mắt kiên định: Nhưng con không muốn anh ấy cho con cơ hội hay tài nguyên chỉ vì quan hệ gia đình. Mẹ Lục cau mày: Con là em trai của nó, anh em giúp đỡ nhau là chuyện đương nhiên. Đúng vậy. Nhưng con muốn tự mình thử xem.. Nếu không có sự giúp đỡ từ anh ấy, con có thể đi được bao xa trên con đường này. Cha Lục nhìn con trai với ánh mắt phức tạp. Lần đầu tiên sau rất lâu, ông không nói một lời nào phản bác.

Trong khi mặt trận điện ảnh đang căng thẳng, chương trình Âm Thanh Tinh Vân cũng bước vào vòng thi quan trọng. Người dẫn chương trình thông báo với toàn trường quay: Sau ba tuần liên tiếp đứng ở vị trí cao nhất, người đang giữ ngôi số một trên bảng xếp hạng chính là Hứa Thanh Hà. Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã. Nhưng ngay sau tên Hứa Thanh Hà, cái tên Trần An đang đứng ở vị trí thứ hai với khoảng cách chỉ còn không phẩy sáu phần trăm. Khán giả lập tức xôn xao. Người dẫn chương trình mỉm cười: Xem ra tuần tới chúng ta sẽ chứng kiến một cuộc đua vô cùng hấp dẫn. Trần An nhìn về phía Hứa Thanh Hà với ánh mắt đầy quyết tâm: Tuần này.. Tôi sẽ vượt qua chị. Hứa Thanh Hà mỉm cười bình thản: Vậy thì cùng thử xem ai sẽ thắng nhé.

Người dẫn chương trình tiếp tục với giọng đầy phấn khích: Nhưng hôm nay chúng ta còn có một vị khách đặc biệt mà rất nhiều người mong đợi. Ánh đèn trên sân khấu tối dần, màn hình lớn hiện ra ba chữ: Thiên Quang. Toàn trường quay lập tức bùng nổ trong tiếng reo hò. Thiên Quang bước ra với nụ cười thân thiện. Anh không tham gia thi đấu mà chỉ với tư cách khách mời. Nhưng ngay khi anh xuất hiện, tỷ lệ người xem trực tiếp của chương trình lập tức tăng vọt. Lâm Nhiên theo dõi số liệu từ hậu trường với vẻ kinh ngạc: Con số này.. Đang tăng với tốc độ không tưởng. Giang Nguyệt nhìn màn hình mỉm cười: Có Thiên Vương xuất hiện thì khác mà.

Sau phần giao lưu, người dẫn chương trình hỏi: Anh có biết ca khúc mới nhất của mình hiện đang đứng thứ mấy trên bảng xếp hạng không. Thiên Quang cười tự tin: Tôi biết. Đang ở vị trí thứ hai. Anh có hơi tiếc không vì chưa thể giành ngôi đầu. Có một chút tiếc thật. Tại sao vậy. Thiên Quang nhìn thẳng vào ống kính, giọng nói rõ ràng: Bởi vì tôi thực sự muốn ca khúc Phía Sau Ánh Đèn đứng ở vị trí số một. Khán giả cười vui vẻ. Người dẫn chương trình lại hỏi: Vậy theo anh, ai có khả năng đánh bại được ca khúc hiện đang đứng đầu bảng. Thiên Quang suy nghĩ một lát rồi trả lời: Tôi chưa chắc chắn ai có thể làm được. Nhưng tôi biết một người hoàn toàn có khả năng đó. Là ai ạ. Thiên Quang nói từng chữ rõ ràng: Tinh Dạ. Toàn trường quay lập tức xôn xao. Thiên Quang tiếp tục: Nếu người đó thực sự muốn viết một ca khúc đủ sức lay động mọi người, thì ngay cả người đang đứng đầu hiện tại cũng chưa chắc giữ được vị trí của mình.

Đêm hôm đó, Lục Trạch nhận được một lá thư điện tử từ một địa chỉ quen thuộc. Người gửi: Thiên Quang. Nội dung rất ngắn gọn: Tinh Dạ, tôi muốn đặt một ca khúc từ anh. Không phải ca khúc thông thường. Tôi muốn một tác phẩm đủ sức tranh giải thưởng cao nhất trong năm. Lục Trạch đọc qua nội dung, không trả lời ngay. Sau một thời gian suy nghĩ, anh gõ lại dòng chữ: Chủ đề của ca khúc anh mong muốn là gì. Thiên Quang trả lời gần như lập tức: Đỉnh cao. Và cái giá mà người ta phải trả để có thể đứng trên đỉnh cao đó. Lục Trạch nhìn dòng chữ trên màn hình, ánh mắt thay đổi nhẹ. Đây là một chủ đề nặng và khó thể hiện. Nhưng đồng thời, đó cũng là một cơ hội vô cùng quý giá.

Cùng thời gian, mảng văn học cũng đang diễn ra cuộc chiến bền bỉ. Tác phẩm của Vô Danh từ vị trí ba mươi mốt đã từ từ leo lên vị trí hai mươi chín. Không có bước nhảy vọt. Không có kỳ tích nào xảy ra. Chỉ là từng ngày, từng chút một, lấy lại vị trí xứng đáng nhờ chất lượng nội dung. Biên tập viên gọi điện chúc mừng: Chúc mừng anh, đã trở lại nhóm ba mươi đứng đầu. Vô Danh cười nhẹ: Cảm ơn. Vậy thì tiếp tục viết thôi. Đêm đó, một tin tức quan trọng được công bố chính thức: Tác phẩm của Vô Danh chính thức có tên trong danh sách đề cử giải thưởng văn học lớn cuối năm. Không phải hạng mục cao nhất, chỉ là giải tác phẩm nổi bật trong năm. Nhưng đây là lần đầu tiên cái tên Vô Danh bước vào tầm ngắm của những giải thưởng uy tín. Lục Trạch đọc tin tức trên màn hình, không nói một lời. Anh hiểu rõ: Mảng văn học.. Đang âm thầm xây dựng nền móng vững chắc cho những bước tiến xa hơn trong tương lai.

Ngày thứ ba công chiếu, số liệu doanh thu cuối cùng được công bố. Bên Kia Mùa Hạ đạt một trăm sáu mươi hai triệu đồng. Phim của Hoàng Triều đạt một trăm năm mươi bốn triệu đồng. Tinh Vân chính thức vượt lên trong ngày thứ ba. Mạng xã hội lập tức bùng nổ trong niềm vui và sự ngạc nhiên. Tạ Hành đã lật ngược thế trận! Tinh Vân thắng cuộc chiến ngày thứ ba! Đạo diễn trẻ đánh bại đạo diễn kỳ cựu! Nhưng Lục Trạch không hề mở tiệc ăn mừng. Anh nhìn vào tổng doanh thu tích lũy từ đầu, hiểu rõ Hoàng Triều vẫn còn dẫn trước về tổng thể. Cuộc chiến này chưa thực sự kết thúc.

Tối muộn, Tạ Hành xuất hiện tại một rạp chiếu phim. Không có đám đông người hâm mộ vây quanh, chỉ có vài phóng viên đang chờ. Một phóng viên tiến tới: Đạo diễn Tạ Hành, phim của anh đã vượt lên dẫn trước trong ngày thứ ba. Anh có điều gì muốn nói với khán giả không. Tạ Hành nhìn về phía phòng chiếu đang sáng đèn: Chưa phải lúc nói gì cả. Tại sao ạ. Vì bộ phim vẫn còn đang chiếu. Vậy khi nào anh mới nói. Khi bộ phim hoàn toàn rời khỏi rạp chiếu. Phóng viên lại hỏi: Anh có tự tin sẽ giành chiến thắng chung cuộc về tổng doanh thu không. Tạ Hành suy nghĩ một lát rồi trả lời một cách chân thành: Tôi không biết chắc chắn. Nhưng tôi thực sự muốn thắng. Nói xong, anh mỉm cười rồi từ biệt rời đi.

Cùng lúc đó, tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch cũng đang nhìn bảng số liệu doanh thu. Anh hiểu rõ một điều quan trọng nhất: Tinh Vân đã chính thức bước qua một cánh cửa quan trọng. Trước đây, các công ty lớn trong ngành có thể xem Tinh Vân chỉ là một công ty mới nổi chưa đáng kể. Nhưng kể từ ngày hôm nay, mọi chuyện đã hoàn toàn khác. Tinh Vân đã trở thành một đối thủ thực sự. Và khi đã trở thành đối thủ, sẽ không còn ai có thể đứng ngoài cuộc chiến. Điện ảnh, âm nhạc, văn học.. Mọi lĩnh vực mà Tinh Vân bước chân vào đều bắt đầu có vô số ánh mắt theo dõi và đánh giá. Lục Trạch tắt màn hình máy tính, khẽ nói một mình: Cuối cùng cũng đến ngày này rồi. Đây mới chính là thế giới thực mà anh luôn mong muốn được bước vào.

HẾT CHƯƠNG 458
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 459 Khán Giả Chọn Ai



Ngày thứ tư kể từ ngày công chiếu, cuộc chiến phòng vé bước vào giai đoạn căng thẳng và quyết liệt nhất. Các hệ thống rạp chiếu phim trên toàn quốc đồng loạt điều chỉnh lịch chiếu lần thứ hai. Và điều khiến toàn giới kinh ngạc chính là, người được tăng suất chiếu nhiều nhất lần này không phải là tác phẩm của Hoàng Triều với tiềm lực và quan hệ lâu năm. Mà chính là bộ phim Bên Kia Mùa Hạ của Tinh Vân.

Buổi sáng, Lâm Nhiên bước vào phòng làm việc với báo cáo trên tay, giọng nói có chút phấn khích: Lục tổng, suất chiếu đã thay đổi theo hướng rất tốt. Lục Trạch ngước nhìn bình thản: Tăng lên bao nhiêu phần trăm. Từ ba mươi tám phần trăm lên bốn mươi ba phần trăm. Còn phía Hoàng Triều thì sao. Họ giảm xuống bốn mươi phần trăm. Lục Trạch nhìn bảng số liệu trên giấy, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ. Đây là lần đầu tiên kể từ ngày công chiếu, Tinh Vân chính thức vượt qua đối thủ về tỷ lệ suất chiếu trên toàn hệ thống. Không phải dùng quan hệ ép rạp. Không phải dùng tiền quảng bá mua lấy. Mà hoàn toàn nhờ vào sự lựa chọn của chính khán giả.

Chỉ trong một đêm ngắn ngủi, giọng điệu của toàn bộ truyền thông đã thay đổi hoàn toàn. Các tiêu đề lớn liên tục xuất hiện trên trang nhất: Tinh Vân chính thức lật ngược thế cờ. Khán giả đã chọn Tạ Hành. Đạo diễn trẻ một lần nữa chứng minh thực lực vượt xa danh hiệu giải thưởng. Một nhà bình luận nổi tiếng viết trong chuyên mục của mình: Trong giới giải trí, quan hệ và tài nguyên có thể mở ra cho bạn cơ hội đầu tiên. Nhưng người đưa ra quyết định cuối cùng, người thực sự nắm giữ mọi kết quả, vẫn luôn là khán giả. Bài viết này nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi, vượt mười triệu lượt xem trong thời gian ngắn.

Tại phòng họp của Hoàng Triều, không khí chìm trong sự nặng nề. Người phụ trách bộ phận phát hành báo cáo với giọng không giấu được sự thất vọng: Chúng ta đã thử mọi cách có thể. Nhưng điểm đánh giá và tỷ lệ quay lại xem của khán giả dành cho phim đối thủ quá cao, không có cách nào kìm hãm được. Một người đề xuất: Có nên đẩy mạnh quảng bá gấp đôi để kéo người xem trở lại không. Đã tăng rồi. Nhưng hiệu quả rất hạn chế, không đủ để bù đắp khoảng cách đang ngày càng giãn rộng. Trần Mặc ngồi ở cuối bàn, im lặng nghe mọi người nói. Sau một thời gian dài ông mới chậm rãi lên tiếng: Không cần tiếp tục cố gắng nữa. Mọi người đồng loạt nhìn về phía ông. Thua một trận chiến phòng vé không phải là điều đáng sợ nhất. Điều thực sự đáng sợ, là khi chúng ta không thể chấp nhận được sự thật rằng có người thực sự mạnh lên bằng chính năng lực của mình. Cả phòng im lặng, không ai nói thêm một lời.

Buổi chiều, một chương trình phỏng vấn lớn gửi lời mời đến Tạ Hành. Lâm Nhiên hỏi Lục Trạch: Chúng ta có nhận lời mời không. Lục Trạch lắc đầu: Từ chối. Tại sao ạ. Đây chính là thời điểm tốt nhất để quảng bá, sẽ giúp phim tăng doanh thu rất nhiều. Lục Trạch giải thích một cách bình tĩnh: Phim vẫn còn đang chiếu, chưa đến lúc nói nhiều. Quảng bá quá mức vào giai đoạn này sẽ tạo cảm giác phản tác dụng, khiến khán giả cảm thấy nhàm chán. Lâm Nhiên gật đầu, trong lòng thấm nhuần sự tỉnh táo và thận trọng của Lục Trạch. Ngay cả khi đang ở thế thắng, anh vẫn luôn giữ vững lý trí và không bao giờ để sự tự tin vượt quá giới hạn.

Tối hôm đó, tại nhà họ Lục, Cha Lục ngồi xem tin tức trên điện thoại. Màn hình liên tục cập nhật tin tức về Bên Kia Mùa Hạ với doanh thu ngày càng tăng và những lời khen ngợi dành cho Tạ Hành. Mẹ Lục ngồi bên cạnh, không biết từ lúc nào đã bắt đầu quan tâm và chú ý đến cái tên Tạ Hành nhiều hơn bao giờ hết. Lục Thành ngồi đối diện, đột nhiên nói một cách chậm rãi: Ba ạ. Cha Lục quay sang: Có chuyện gì vậy con. Nếu thật sự anh Trạch chính là Tạ Hành.. Cha Lục im lặng không trả lời ngay. Con nghĩ sao về chuyện này. Lục Thành nhìn hình ảnh Tạ Hành trên màn hình, ánh mắt chân thành: Con nghĩ.. Anh ấy thực sự rất giỏi. Mẹ Lục ngạc nhiên quay sang nhìn con trai. Đây là lần đầu tiên Lục Thành tự mình thừa nhận năng lực của anh trai mà không hề bị ai ép buộc hay nhắc nhở.

Ngày hôm sau tại trường quay, Lục Thành tiếp tục quay cảnh theo yêu cầu của đạo diễn. Chỉ là một đoạn hội thoại đơn giản, nhưng đạo diễn yêu cầu quay đi quay lại đến năm lần mà vẫn chưa hài lòng. Lục Thành không hề tỏ ra bực bội hay nản lòng, chỉ thở nhẹ rồi tiếp tục diễn lại một cách nghiêm túc. Đến lần thứ tám, đạo diễn mới gật đầu hài lòng. Sau khi kết thúc cảnh, một diễn viên kỳ cựu trong đoàn vỗ vai cậu với vẻ hài lòng: Em có biết tại sao đạo diễn yêu cầu quay nhiều lần đến vậy không ạ. Bởi vì ông muốn em diễn tốt hơn chính bản thân em lúc trước. Ông nhìn Lục Thành với ánh mắt trân trọng: Một diễn viên thực sự giỏi không phải vì có người nâng đỡ hay có hậu phương vững chắc. Mà là vì dám chịu khó sửa đi sửa lại, dám vượt qua chính mình từng ngày. Lục Thành im lặng lắng nghe, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh Tạ Hành đứng trên sân khấu nhận giải. Nếu thật sự là anh Trạch.. Thì anh đã phải trải qua bao nhiêu lần thất bại, bao nhiêu lần cố gắng mới có được ngày hôm nay. Cậu không biết rõ. Nhưng cậu hiểu chắc chắn một điều: Không hề dễ dàng chút nào.

Cùng lúc đó trên mặt trận âm nhạc, Thiên Quang lại gửi email cho Tinh Dạ với nội dung ngắn gọn: Anh đã suy nghĩ xong chưa. Lục Trạch nhìn chủ đề ca khúc mà Thiên Quang mong muốn: Đỉnh cao. Anh mở hệ thống dữ liệu, xem xét từng số liệu, từng xu hướng, từng yếu tố tạo nên một ca khúc lay động lòng người. Suy nghĩ trong thời gian rất dài. Cuối cùng, anh chậm rãi gõ xuống tên ca khúc: Người Cô Độc Trên Đỉnh. Lục Trạch nhìn dòng chữ trên màn hình, khẽ gật đầu. Ca khúc này vừa vặn với giọng hát và phong cách của Thiên Quang. Và cũng vừa vặn với chính tâm tư và hành trình mà anh đang đi.

Bảng xếp hạng âm nhạc tuần mới được công bố. Hứa Thanh Hà giữ vị trí đầu với tám mươi chín phẩy hai triệu điểm. Trần An đứng thứ hai với tám mươi tám phẩy chín triệu điểm. Khoảng cách chỉ còn không phẩy ba phần trăm. Nhìn con số trên bảng xếp hạng, Hứa Thanh Hà mỉm cười tự nhiên: Cuộc đua càng ngày càng thú vị rồi. Bên kia, Trần An cũng nhìn vào số liệu, ánh mắt đầy sự quyết tâm: Tuần sau.. Tôi nhất định sẽ vượt qua chị.

Tại mảng văn học, tác phẩm của Vô Danh tiếp tục tăng trưởng đều đặn. Từ vị trí hai mươi chín, đã leo lên vị trí hai mươi bảy. Không phải bước nhảy vọt khiến người kinh ngạc. Nhưng từng ngày từng ngày đều tiến về phía trước một cách vững chắc. Biên tập viên gọi điện chúc mừng: Chúc mừng anh, đã lên vị trí hai mươi bảy. Vô Danh cười nhẹ: Cảm ơn. Anh không thấy vui sao. Vẫn chưa đủ. Biên tập viên bất lực nhưng cũng hiểu rõ: Với Vô Danh, vị trí hai mươi bảy chỉ mới là sự khởi đầu của một hành trình dài hơn nhiều.

Buổi tối, số liệu doanh thu ngày thứ tư chính thức được công bố. Bên Kia Mùa Hạ đạt một trăm bảy mươi tám triệu đồng. Phim của Hoàng Triều đạt một trăm bốn mươi hai triệu đồng. Khoảng cách bị kéo giãn ra rõ rệt. Tổng doanh thu tích lũy từ đầu: Hoàng Triều sáu trăm năm mươi bảy triệu đồng. Tinh Vân sáu trăm tám mươi mốt triệu đồng. Tinh Vân chính thức vượt lên dẫn đầu về tổng doanh thu. Toàn mạng xã hội lập tức bùng nổ trong niềm vui và sự kinh ngạc. Cụm từ Tạ Hành lật ngược thế trận nhanh chóng leo lên vị trí đầu bảng tìm kiếm.

Đúng lúc đó, một nhà phê bình nổi tiếng đăng bài phân tích thu hút sự chú ý của mọi người: Chỉ một năm trước, hầu như không ai biết Tạ Hành là ai. Chỉ một năm sau, anh đã có giải thưởng danh giá, có doanh thu phòng vé ấn tượng, và quan trọng nhất là có được sự công nhận từ chính khán giả. Điều đáng sợ nhất không phải là sự thành công của một người trẻ. Mà là.. Không ai biết giới hạn thực sự của người này nằm ở đâu. Bài viết nhanh chóng lan truyền khắp mọi nơi. Lục Trạch đọc qua từng dòng chữ, sau đó đặt điện thoại xuống và nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh hiểu rõ: Đây chưa phải kết thúc. Đây chỉ mới là sự khởi đầu.

Tại một địa điểm khác, ba công ty giải trí lớn nhất nước đang tổ chức cuộc họp kín. Trên màn hình chiếu rõ ba chữ: Tinh Vân. Một người trong số họ lên tiếng với giọng đầy sự dè dặt: Mảng điện ảnh của họ đã hoàn toàn đứng vững. Mảng âm nhạc đang phát triển với tốc độ đáng báo động. Ngay cả mảng văn học cũng bắt đầu nổi lên và có chỗ đứng. Chúng ta không thể để họ tiếp tục lớn mạnh như vậy nữa. Một người khác hỏi: Vậy chúng ta nên bắt đầu từ đâu. Người đàn ông ngồi ở vị trí cao nhất nhìn vào bảng số liệu, sau đó nói một cách chắc chắn: Bắt đầu từ mặt trận âm nhạc. Chúng ta cần xem rõ.. Người tên Tinh Dạ kia.. Rốt cuộc có thực sự có bản lĩnh đến đâu, hay chỉ là may mắn nhất thời.

Cùng lúc đó, Lục Trạch vừa tắt máy tính sau khi hoàn thành bản thảo ca khúc. Điện thoại rung nhẹ, một tin nhắn từ Tần Mộc Tuyết đến: Chúc mừng anh, phim đã chính thức đứng đầu rồi. Lục Trạch trả lời: Đây mới chỉ là sự khởi đầu thôi. Bên kia im lặng vài giây, sau đó gửi lại một dòng chữ đầy ý nghĩa: Vậy em sẽ kiên nhẫn chờ. Chờ cái gì. Chờ ngày.. Anh thực sự đứng ở nơi cao nhất mà anh mong muốn. Lục Trạch nhìn dòng chữ trên màn hình, khóe miệng khẽ nở nụ cười ấm áp. Anh hiểu rõ: Con đường đến nơi cao nhất vẫn còn rất dài và nhiều thử thách. Nhưng ít nhất vào ngày hôm nay, Tinh Vân đã bước thêm một bước vững chắc. Và Tầng Hai trong kế hoạch dài hạn.. Đã tiến gần đến ngày hoàn thành thêm một chút.

HẾT CHƯƠNG 459
 
102 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 460 Người Bắt Đầu Bị Chú Ý

Ngày thứ năm sau ngày công chiếu, cuộc chiến phòng vé vẫn tiếp tục diễn ra căng thẳng. Nhưng vào lúc này, truyền thông đã không còn gọi đây là cuộc cạnh tranh giữa hai bộ phim riêng lẻ. Mọi người đã nhìn ra bản chất thực sự của cuộc đối đầu, nên họ gọi thẳng tên hai công ty đứng sau tác phẩm. Tinh Vân, đại diện cho thế lực mới nổi đang trỗi dậy với tốc độ chóng mặt. Và Hoàng Triều, công ty đã đứng vững trên thị trường nhiều năm với tiềm lực hùng hậu và quan hệ rộng khắp. Ở giữa cuộc đối đầu lớn lao ấy, là hai gương mặt đại diện cho thế hệ đạo diễn: Tạ Hành, người trẻ đầy triển vọng và Trần Mặc, bậc tiền bối có vị trí vững chắc trong giới.

Mười giờ sáng, số liệu doanh thu của ngày hôm qua chính thức được cập nhật trên mọi hệ thống. Bên Kia Mùa Hạ đạt một trăm bảy mươi tám triệu đồng. Phim của Hoàng Triều đạt một trăm bốn mươi hai triệu đồng. Tổng doanh thu tích lũy: Tinh Vân sáu trăm tám mươi mốt triệu đồng, Hoàng Triều sáu trăm năm mươi bảy triệu đồng. Khoảng cách giữa hai bên đã mở rộng lên hai mươi bốn triệu đồng. Nhưng điều khiến các nhà phân tích và giới chuyên môn thực sự chú ý, không phải là con số chênh lệch. Mà là xu hướng phát triển trong tương lai. Đường cong doanh thu của Tinh Vân vẫn đang tiếp tục đi lên một cách đều đặn. Trong khi đó, đường cong của Hoàng Triều lại bắt đầu có dấu hiệu giảm dần.

Tại phòng họp Tinh Vân, Lâm Nhiên đặt báo cáo số liệu lên bàn làm việc của Lục Trạch. Lục tổng, dự kiến đến tối nay tổng doanh thu của chúng ta sẽ chính thức vượt mốc tám trăm triệu đồng. Điểm đánh giá trung bình của khán giả vẫn giữ ở mức tám phẩy tám điểm. Tỷ lệ suất chiếu trên toàn hệ thống đã tăng lên bốn mươi lăm phần trăm. Lục Trạch xem qua số liệu một lượt rồi gật đầu: Đủ rồi, không cần yêu cầu tăng thêm suất chiếu nữa. Lâm Nhiên hơi ngạc nhiên: Chúng ta hoàn toàn có thể yêu cầu thêm suất để kéo dài khoảng cách. Lục Trạch lắc đầu một cách chắc chắn: Bốn mươi lăm phần trăm là mức hợp lý rồi. Đừng ép các hệ thống rạp phải ưu tiên chúng ta tuyệt đối. Các rạp cũng cần phân bổ suất chiếu cho những bộ phim khác để cân bằng thị trường. Chúng ta thắng được hôm nay không có nghĩa là phải chiếm lấy toàn bộ thị trường. Lâm Nhiên hiểu rõ ý đồ của Lục Trạch, liền gật đầu ghi nhận.

Buổi chiều, các hệ thống rạp chiếu phim công bố danh sách điều chỉnh suất chiếu cho ngày tiếp theo. Bên Kia Mùa Hạ vẫn giữ vị trí đầu bảng về mức tăng suất. Nhưng tỷ lệ tăng không quá cao, các bộ phim nhỏ khác cũng vẫn được giữ lại một lượng suất chiếu hợp lý. Cách làm này của Tinh Vân lập tức khiến không ít người trong giới điện ảnh có thiện cảm. Một giám đốc hệ thống rạp lớn nói với phóng viên trong một cuộc phỏng vấn: Tinh Vân không hề yêu cầu chúng tôi ưu tiên tuyệt đối hay chiếm lấy toàn bộ suất chiếu. Họ chỉ muốn có đủ suất để khán giả dễ dàng xem được phim. Cách đối xử này khác hẳn những công ty lớn thường làm. Câu nói này nhanh chóng được đăng tải trên các trang tin, khiến hình ảnh Tinh Vân trong mắt công chúng càng thêm tốt đẹp.

Tại văn phòng Hoàng Triều, Trần Mặc xem qua những tin tức mới nhất. Ông không nói gì trong một thời gian dài. Sau đó mới hỏi người trợ lý: Bên phía Tinh Vân có đưa ra bất kỳ phản hồi hay lời tuyên bố nào về chiến thắng tạm thời không. Chưa có bất kỳ thông điệp nào được công bố. Họ cũng không tổ chức lễ ăn mừng hay sự kiện nào cả. Trần Mặc khẽ mỉm cười với vẻ đánh giá cao: Người trẻ này.. Khá tỉnh táo và hiểu chuyện. Ông đứng dậy, ánh mắt đầy sự quang minh chính đại: Được rồi. Vậy chúng ta cũng không cần dùng những thủ đoạn bên ngoài phim để cạnh tranh. Hãy để chính chất lượng tác phẩm và sự lựa chọn của khán giả đưa ra phán quyết cuối cùng.

Tối hôm đó, Tạ Hành lần đầu tiên nhận lời tham gia chương trình phỏng vấn trực tiếp sau khi bộ phim công chiếu. Người dẫn chương trình hỏi: Bộ phim của anh hiện đang dẫn đầu bảng doanh thu, cảm xúc của anh lúc này như thế nào. Tạ Hành suy nghĩ một lát rồi trả lời một cách chân thành: Rất vui. Chỉ đơn giản là vui thôi sao. Ừ. Khán giả trong trường quay bật cười thích thú. Người dẫn chương trình lại hỏi: Anh có nghĩ mình đã đánh bại đạo diễn Trần Mặc hay chưa. Tạ Hành lắc đầu chắc chắn: Chưa phải vậy. Tại sao. Vì bộ phim vẫn còn đang chiếu. Kết quả hiện tại chưa phải là kết quả cuối cùng. Câu trả lời này lập tức được mọi người đánh giá rất cao. Không hề kiêu ngạo khi đang thắng thế. Không hề công kích đối thủ. Nhưng cũng không có chút khiêm tốn giả tạo nào.

Người dẫn chương trình nhìn Tạ Hành với ánh mắt tò mò: Anh còn rất trẻ, đã có giải thưởng danh giá, lại có doanh thu phòng vé ấn tượng. Vậy mục tiêu tiếp theo của anh trong tương lai là gì. Tạ Hành im lặng vài giây, sau đó trả lời một cách đơn giản và đầy sự kiên định: Làm ra một bộ phim tốt hơn bộ phim này. Chỉ có vậy thôi sao. Chỉ có vậy thôi. Người dẫn chương trình mỉm cười: Anh không mong muốn trở thành đạo diễn số một trong nước hay sao. Tạ Hành nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh, giọng nói rõ ràng và đầy tự tin: Mong muốn chứ. Toàn trường quay lập tức vang lên tiếng cười và vỗ tay. Anh tiếp tục nói: Nhưng không phải bằng cách nói ra. Mà bằng chính tác phẩm của mình.

Đêm khuya, tại nhà họ Lục, cả gia đình cùng xem chương trình phỏng vấn trên truyền hình. Lục Thành ngồi nhìn màn hình chăm chú, càng xem càng cảm thấy mọi cử chỉ, cách nói chuyện, cách suy nghĩ của Tạ Hành đều vô cùng quen thuộc. Đặc biệt là khoảnh khắc Tạ Hành trả lời rằng anh mong muốn trở thành đạo diễn số một.. Lục Thành bất giác mỉm cười tự nhủ: Đúng là anh ấy rồi. Mẹ Lục quay sang nhìn con trai: Con chắc chắn chứ. Không hoàn toàn chắc chắn ạ. Vậy tại sao lại khẳng định như vậy. Chỉ là cảm giác thôi. Cha Lục ngồi ở vị trí đầu bàn vẫn im lặng không nói một lời. Nhưng trong lòng ông, sự hoài nghi ban đầu đã không còn bị phủ nhận hay bác bỏ như trước nữa.

Sau khi chương trình kết thúc, Tạ Hành vừa bước ra khỏi tòa nhà thì thấy Trần Mặc đang đứng chờ ở phía trước. Ông mỉm cười nói: Phỏng vấn hôm nay trả lời khá tốt. Tạ Hành cúi chào: Cảm ơn anh. Em nói muốn trở thành đạo diễn số một phải không. Đúng vậy. Không sợ người khác nói em kiêu ngạo hay không biết chừng mực sao. Tạ Hành mỉm cười trả lời: Không sợ. Bởi vì em nói thật lòng, em thực sự mong muốn điều đó. Trần Mặc nhìn người trẻ trước mặt một lúc, sau đó bật cười lớn: Được lắm. Có chí khí như vậy mới đáng giá. Ông đưa tay ra bắt tay Tạ Hành: Lần sau chúng ta gặp nhau trên chiến trường điện ảnh, không cần nhường nhịn nhau nữa. Tạ Hành bắt tay chặt chẽ, ánh mắt đầy sự kính trọng nhưng cũng không kém phần tự tin: Đương nhiên là vậy ạ.

Cùng ngày, Thiên Quang nhận được bản demo ca khúc từ Tinh Dạ. Tên ca khúc: Người Cô Độc Trên Đỉnh. Anh đeo tai nghe, nhắm mắt lắng nghe. Bản nhạc không có phần mở đầu quá rườm rà hay phô trương. Chỉ có âm thanh piano dịu nhẹ nhưng đầy sức nặng. Sau đó giọng hát đi vào một cách tự nhiên, lắng đọng nhưng lại chứa đựng nỗi cô đơn và sự kiên cường của người đứng ở nơi cao nhất. Càng nghe, Thiên Quang càng im lặng, không nói một lời. Đến đoạn điệp khúc, anh tháo tai nghe ra, ngước nhìn lên trần nhà với ánh mắt đầy sự xúc động. Quản lý ngồi bên cạnh hỏi: Thế nào anh. Thiên Quang trả lời một cách chắc chắn: Đây chính là bài hát tôi mong muốn. Không cần chỉnh sửa gì thêm sao. Không cần. Anh chắc chắn chứ. Hoàn toàn chắc chắn. Thiên Quang lập tức gọi điện cho Tinh Dạ. Khi cuộc gọi kết nối, anh nói ngay: Tinh Dạ, cảm ơn anh. Không cần khách sáo. Bài hát này.. Thiên Quang ngừng lại một lát rồi nói với giọng đầy sự chân thành: Anh hiểu tôi hơn cả chính bản thân tôi. Lục Trạch chỉ im lặng lắng nghe. Thiên Quang tiếp tục: Lần này tôi muốn thắng. Lục Trạch trả lời một cách bình thản: Vậy thì hát cho tốt vào. Thiên Quang cười to: Được chứ.

Ngay sau đó, thông tin chính thức được công bố trên mọi nền tảng âm nhạc: Thiên Quang hợp tác cùng Tinh Dạ với ca khúc Người Cô Độc Trên Đỉnh. Chưa đến ngày phát hành, nhưng chỉ riêng cái tên hai người xuất hiện cùng nhau đã đủ tạo ra một cơn sốt khắp mọi nơi. Các nền tảng âm nhạc mở trang đặt nhắc trước. Chỉ một giờ đã có ba triệu người đăng ký nhận thông báo. Ba giờ lên bảy triệu. Đến một ngày sau con số đã vượt mười ba triệu. Giới âm nhạc bắt đầu thực sự chú ý đến cái tên Tinh Dạ. Một số nhà sản xuất nhận xét: Nếu ca khúc này thành công, Tinh Dạ sẽ tiến rất gần đến ngưỡng giải thưởng Kim Bài.

Nhưng đúng lúc đó, một tin tức khác lập tức thu hút sự chú ý của toàn giới. Công ty Thiên Hải chính thức công bố album mới của nhạc sĩ Kim Bài Lý Thừa, với tên gọi Vương Triều Mới. Và ca khúc chủ đề sẽ chính thức phát hành cùng một tuần với Người Cô Độc Trên Đỉnh. Toàn giới âm nhạc lập tức xôn xao bàn tán. Một bên là nhạc sĩ Kim Bài kỳ cựu với tiềm lực và danh tiếng đã được khẳng định. Một bên là Tinh Dạ, cái tên đầy bí ẩn chưa ai từng gặp mặt. Đây là lần đầu tiên cái tên Tinh Dạ chuẩn bị bước lên sân khấu lớn, cạnh tranh trực tiếp với một vị Kim Bài thực sự.

Tại mảng văn học, Vô Danh cũng nhận được một thông báo quan trọng. Tác phẩm của anh được mời tham gia cuộc bình chọn văn học lớn dành cho tác giả mới nổi trong năm. Không phải giải thưởng do hội đồng giám khảo bình chọn, mà là giải thưởng do chính độc giả bình chọn. Biên tập viên hỏi qua điện thoại: Anh có tham gia không. Tham gia. Chúng ta có cần đẩy mạnh quảng bá để tăng số lượt bình chọn không. Không cần quá mạnh. Tại sao. Nếu độc giả thực sự thích tác phẩm thì họ sẽ tự động bình chọn. Nếu không thích thì quảng bá cũng vô ích. Biên tập viên cười: Anh thực sự tin tưởng vào độc giả quá. Vô Danh trả lời một cách chắc chắn: Bởi vì chính những người đọc mới là người quyết định một tác phẩm có thể tồn tại và sống được bao lâu trong lòng công chúng.

Cuối ngày, tại nhà họ Lục, Cha Lục đặt điện thoại xuống sau khi đọc hết ba tin tức quan trọng nhất trong ngày. Tinh Vân dẫn đầu phòng vé và đang tạo khoảng cách. Tạ Hành được toàn giới điện ảnh công nhận là đạo diễn trẻ xuất sắc nhất. Tinh Dạ chuẩn bị đối đầu trực tiếp với nhạc sĩ Kim Bài. Ông ngồi im lặng rất lâu, ánh mắt đầy sự phức tạp. Mẹ Lục ngồi bên cạnh hỏi: Ông đang nghĩ gì vậy. Cha Lục thở dài một tiếng rồi trả lời: Trước đây, chúng ta luôn nghĩ Trạch chỉ là người may mắn, có được những thành công nhờ thời thế. Mẹ Lục im lặng không nói gì. Nhưng bây giờ.. Cha Lục nhìn ra ngoài cửa sổ với giọng đầy sự nhận ra: Có lẽ chúng ta đã đánh giá nó quá thấp. Lục Thành ngồi bên cạnh lắng nghe, không nói một lời. Nhưng trong lòng cậu, một suy nghĩ lần đầu tiên hiện ra rõ ràng như ban ngày: Nếu Tạ Hành thật sự là anh Trạch.. Thì anh đã đi xa hơn tất cả những gì gia đình này từng tưởng tượng.

Đêm đã khuya, Lục Trạch vẫn đứng trong phòng làm việc. Trên bàn là ba tập tài liệu được đặt ngay ngắn. Mảng điện ảnh với thân phận Tạ Hành. Mảng văn học với thân phận Vô Danh. Mảng âm nhạc với thân phận Tinh Dạ. Ba thân phận khác nhau. Ba con đường riêng biệt. Ba cuộc cạnh tranh đầy thử thách. Nhưng tất cả đều cùng một mục tiêu, cùng tiến về phía trước một cách vững chắc. Điện thoại trên bàn reo nhẹ, là tin nhắn từ Tần Mộc Tuyết. Anh vẫn còn làm việc sao. Ừ. Không mệt sao. Có chút. Vậy thì nghỉ ngơi đi. Lục Trạch khẽ mỉm cười: Được. Anh sẽ nghỉ ngay. Hắn tắt đèn phòng làm việc, bước ra khỏi cửa. Nhưng trước khi đi, ánh mắt anh lại nhìn về phía tập tài liệu âm nhạc trên bàn. Kim Bài.. Anh hiện tại vẫn chưa phải. Nhưng chẳng bao lâu nữa.. Anh sẽ đến đó.

HẾT CHƯƠNG 460
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back