Chương 400 Một Bước Mới
Cuối năm đến, Tinh Vân chính thức bước vào giai đoạn bận rộn nhất kể từ ngày thành lập. Mảng điện ảnh có dự án phim mới đang trong giai đoạn chuẩn bị khởi quay, bộ phim Mùa Hè Năm Ấy thì chờ ngày công bố kết quả lễ trao giải thưởng lớn. Mảng âm nhạc vẫn vận hành đều đặn, chương trình Âm Thanh Của Chúng Ta tiếp tục phát sóng với sự quan tâm ngày càng tăng của khán giả, còn chương trình mới Bài Hát Của Tôi thì bắt đầu đợt tuyển chọn những người tham gia đầu tiên. Bên cạnh đó, mảng văn học cũng âm thầm tiến triển, tác giả Vô Danh vẫn duy trì tốc độ sáng tác ổn định, từng ngày một tích lũy lượng độc giả trung thành. Ba lĩnh vực cùng lúc tiến về phía trước, Tinh Vân cũng dần hình thành một hệ thống vận hành hoàn chỉnh và quy mô hơn hẳn những ngày đầu.
Sáng thứ hai, cuộc họp lớn của Tinh Vân diễn ra tại phòng họp tầng mười hai. Lục Trạch ngồi ở vị trí đầu bàn, trước mặt là những người giữ vị trí chủ chốt trong công ty: Dương Khải phụ trách điện ảnh, Giang Nguyệt phụ trách âm nhạc và đối ngoại, Lâm Nhiên phụ trách hành chính và nhân sự, cùng đại diện các bộ phận khác và những người phụ trách các dự án truyền hình. Nhìn khung cảnh trong phòng, Lục Trạch không khỏi nhận ra sự thay đổi rõ rệt. Chỉ cách đây không lâu, một cuộc họp quan trọng của Tinh Vân chỉ cần ba bốn người tham dự là đủ, còn ngày nay, một dự án mới được triển khai có thể kéo theo hàng chục bộ phận phối hợp cùng lúc.
Lục Trạch liếc qua bảng kế hoạch chi tiết rồi mở lời: "Trước hết, chúng ta nói về dự án điện ảnh mới."
Dương Khải mở tập tài liệu trong tay, báo cáo rõ ràng: "Dự án đã hoàn tất khâu tuyển chọn diễn viên và chuẩn bị bối cảnh. Đạo diễn phụ trách dự án này là Tạ Hành."
Căn phòng lặng đi trong vài giây. Cái tên Tạ Hành từ khi bộ phim Mùa Hè Năm Ấy tạo được tiếng vang, đã dần có sức nặng nhất định trong nội bộ Tinh Vân, nhưng bên ngoài công ty, không ai biết được Tạ Hành thực chất là ai. Lục Trạch không giải thích thêm về thân phận của đạo diễn, chỉ ra lệnh: "Để Tạ Hành toàn quyền điều hành đoàn phim và công việc chuyên môn. Bộ phận tài chính chỉ cần kiểm soát chặt chẽ ngân sách theo đúng kế hoạch đã phê duyệt, không cần can thiệp vào công việc sáng tác."
Dương Khải ghi nhận ngay lập tức.
Tiếp theo là phần báo cáo về mảng âm nhạc. Giang Nguyệt đứng lên, chiếu số liệu lên màn hình lớn phía sau: "Hứa Thanh Hà tiếp tục duy trì đà tăng trưởng ổn định, hiện tại vị trí trên bảng xếp hạng luôn dao động quanh khoảng hạng hai mươi lăm đến hạng ba mươi. Lục Thành có những tiến bộ rõ rệt, thứ hạng thường nằm trong khoảng từ hạng bốn mươi đến hạng năm mươi. Các nghệ sĩ mới khác cũng dần có được lượng người nghe yêu mến tác phẩm và phong cách riêng."
Lục Trạch nghe xong thì gật đầu: "Có ai trong số họ chuẩn bị đủ điều kiện phát hành album riêng chưa?"
"Chưa đủ điều kiện ạ."
"Vậy thì không cần vội." Lục Trạch nhìn bảng kế hoạch chi tiết, nói một cách chắc chắn: "Giai đoạn này chúng ta cần ưu tiên tạo ra những tác phẩm có chất lượng thực sự, chứ không cần chạy theo số lượng hay tung ra sản phẩm chỉ để giữ chân khán giả."
Một nhân viên trong phòng ngập ngừng một lát rồi hỏi: "Còn về phía Lục Thành thì sao ạ? Gần đây gia đình anh ấy liên tục hỏi về việc phân bổ nguồn lực và cơ hội cho anh ấy."
Lục Trạch im lặng vài giây, giọng nói vẫn bình thản nhưng rõ ràng từng câu từng chữ: "Tất cả đều tuân theo quy trình chung của công ty. Nếu có tác phẩm phù hợp với giọng hát và phong cách của Lục Thành thì sẽ phân bổ cho anh ấy thử. Nếu có chương trình hay dự án phù hợp thì cũng sẽ cho anh ấy cơ hội tham gia bình đẳng. Nếu không có thì không thể cố tình sắp xếp. Tại Tinh Vân, không có ngoại lệ hay ưu tiên đặc biệt chỉ vì ai đó là người nhà của tôi. Ở đây không có nghệ sĩ đặc biệt, chỉ có cơ hội dành cho người thực sự phù hợp."
Không ai trong phòng nói thêm một lời nào. Quy tắc này đã tồn tại từ những ngày đầu Tinh Vân mới thành lập, và Lục Trạch luôn là người nghiêm minh nhất trong việc thực hiện chính quy tắc đó.
Cuộc họp tiếp tục diễn ra trong không khí nghiêm túc và hiệu quả. Đến phần cuối, Giang Nguyệt mở tập hồ sơ cuối cùng và chiếu nội dung lên màn hình lớn. Đó là kế hoạch chi tiết cho chương trình mới Bài Hát Của Tôi.
"Chúng tôi đã tiếp nhận hồ sơ của một số nhạc sĩ trẻ tiềm năng, đội ngũ sản xuất cũng sắp hoàn thành việc chuẩn bị cơ sở vật chất và sân khấu. Nhưng hiện tại có một vấn đề cần xem xét." Giang Nguyệt nhìn Lục Trạch rồi nói tiếp: "Đây là chương trình tìm kiếm những người sáng tác nhạc chứ không phải cuộc thi ca sĩ, sẽ không có những gương mặt nổi tiếng làm trung tâm thu hút người xem. Do đó, khả năng ban đầu sẽ ít người quan tâm và lượt xem thấp là điều khó tránh."
Lục Trạch lắng nghe rồi suy nghĩ một lát, sau đó đưa ra định hướng rõ ràng: "Vậy thì chúng ta phải tạo ra điểm hấp dẫn khác. Để khán giả nhìn thấy một bài hát được ra đời như thế nào. Hãy cho họ thấy những bản nháp đầu tiên, những lần thử nghiệm thất bại, những lần sửa đổi đi sửa đổi lại, những lúc nhạc sĩ phải đau đầu tìm giai điệu, và rồi ca sĩ bước vào phòng thu thử hát đi thử hát lại cho đến khi hoàn hảo. Để mọi người chứng kiến một tác phẩm từ bản nháp tay trở thành sản phẩm hoàn chỉnh được phát hành rộng rãi."
Lục Trạch nhìn mọi người trong phòng, nhấn mạnh thêm: "Đừng làm chương trình này giống những cuộc thi tài năng thông thường. Hãy khiến khán giả hiểu một điều: Phía sau một ca khúc hay mà mọi người yêu thích, có bao nhiêu người đang lặng lẽ cống hiến trí tuệ và tâm huyết."
Cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt rời phòng. Lục Trạch vẫn ngồi lại một mình, ánh mắt nhìn vào ba chữ lớn hiện trên màn hình: Tinh Vân Entertainment. Hắn nhìn rất lâu, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả. Điện thoại trên bàn bỗng rung nhẹ, là tin nhắn từ Lục Thành gửi đến.
"Anh, ca khúc chủ đề của Hoàng Triều sắp phát hành rồi ạ."
Lục Trạch gõ chữ trả lời: "Em đã chuẩn bị tốt hết chưa?"
Chỉ sau chốc lát có tin nhắn trả lời: "Rồi ạ. Nhưng em hơi căng thẳng."
Lục Trạch nhìn dòng chữ trên màn hình, ngón tay di chuyển nhẹ nhàng trên bàn phím: "Căng thẳng là phản ứng bình thường của mọi người khi đứng trước cơ hội quan trọng. Đừng nghĩ đến thứ hạng hay số liệu. Hãy hát tốt phần của em, truyền tải đúng thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm là đủ."
Lục Thành trả lời rất nhanh: "Vâng anh! Em sẽ cố gắng. Cảm ơn anh."
Lục Trạch đặt điện thoại xuống, ánh mắt lại hướng ra ngoài cửa sổ nơi ánh nắng cuối ngày đang vàng ấm áp bao trùm toàn thành phố.
Ba ngày sau, ca khúc Sau Cơn Mưa vẫn duy trì vị trí ổn định trong Top 40 bảng xếp hạng, không bứt phá nhưng cũng không có dấu hiệu tụt hạng. Cùng ngày, phía Hoàng Triều chính thức công bố và phát hành ca khúc chủ đề bộ phim mới do Lục Thành thể hiện với tên gọi Đi Qua Ngày Dài. Ngay sau khi phát hành, số liệu lượt nghe bắt đầu tăng vọt với tốc độ khiến nhiều người giật mình. Một giờ sau phát hành đạt sáu trăm tám mươi nghìn lượt nghe, ba giờ lên một triệu chín trăm nghìn, sáu giờ bốn triệu ba trăm nghìn, và đúng hai mươi bốn giờ sau phát hành, con số chính thức được công bố là chín triệu tám trăm nghìn lượt nghe. Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp, Lục Thành có một tác phẩm đạt gần mười triệu lượt nghe chỉ trong vòng một ngày.
Cộng đồng mạng lập tức sôi động. Nhiều người khen ngợi sự tiến bộ vượt bậc trong giọng hát và cách thể hiện của Lục Thành, cho rằng đây mới là phong cách thực sự phù hợp với cậu. Có người còn nói Tinh Vân thực sự có mắt nhìn người và biết cách phát huy điểm mạnh của từng nghệ sĩ. Nhưng bên cạnh những lời khen ngợi, cũng không thiếu những ý kiến khác cho rằng con số ấn tượng này phần lớn đến từ sự đầu tư mạnh mẽ của Hoàng Triều và sức hút của bộ phim lớn, chứ không hoàn toàn thuộc về chất lượng giọng hát. Hai luồng ý kiến trái chiều nhanh chóng xuất hiện và lan rộng trên các diễn đàn mạng.
Trong khi đó, tại nhà họ Lục, không khí hoàn toàn ngập tràn niềm vui. Tô Nhã Lan vui mừng đến mức gọi điện thông báo cho từng người trong gia đình, liên tục nhắc đi nhắc lại con số gần mười triệu lượt nghe mà Lục Thành đạt được. Lục Thanh Dao mỉm cười nói rằng từ đầu cô đã biết em trai có tài năng. Lục Thanh Vũ thì cho rằng thành công này trước hết phải cảm ơn Lục Trạch, vì chính Tinh Vân đã tạo điều kiện và đưa Lục Thành đến được cơ hội này. Tô Nhã Lan gật đầu tán thành, rồi bổ sung thêm một câu khiến Lục Thanh Tuyết lặng đi: "Đúng là phải cảm ơn anh Trạch đã tạo điều kiện, nhưng cuối cùng thì cũng phải nói rằng Thành Thành thực sự có năng lực mới đạt được kết quả này."
Lục Thanh Tuyết nghe câu nói ấy, trong lòng bỗng dưng cảm thấy có gì đó không đúng. Cô dần nhận ra một điều: Trong suy nghĩ của mọi người trong gia đình, Lục Trạch giúp đỡ Lục Thành đã dần trở thành một lẽ đương nhiên, một nghĩa vụ mà anh phải thực hiện. Khi thành công đến, mọi người đều nhớ đến công lao của Lục Thành, còn sự đóng góp của Lục Trạch thì dường như bị xem nhẹ và cho là chuyện tất yếu.
Tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch cũng đã nhìn thấy số liệu mới nhất. Chín triệu tám trăm nghìn lượt nghe. Hắn không có vẻ vui mừng hay ngạc nhiên, chỉ đơn giản nhận xét một câu: "Kết quả cũng không tệ."
Giang Nguyệt đứng bên cạnh hỏi: "Chúng ta có cần triển khai thêm chiến dịch quảng bá để đẩy thứ hạng cao hơn không ạ?"
Lục Trạch lắc đầu: "Không cần. Đây là dự án do Hoàng Triều chủ trì, chúng ta không nên can thiệp quá sâu vào khâu vận hành và quảng bá. Hãy chờ xem số liệu cuối tuần để có đánh giá chính xác nhất."
Tối đến, Lục Thành gọi điện cho Lục Trạch. Giọng nói của cậu đầy niềm vui và sự phấn khích: "Anh, em đã thấy số liệu rồi! Em thực sự rất vui."
"Tôi cũng thấy rồi. Em xứng đáng với niềm vui này." Lục Trạch đáp một cách bình thản.
"Anh, em có một ước mơ." Lục Thành nói với giọng đầy khát vọng: "Em mong một ngày nào đó, em có thể đứng trên sân khấu lớn, được mọi người biết đến và yêu mến như chị Hứa Thanh Hà bây giờ."
Lục Trạch không nói với cậu rằng con đường phía trước còn rất dài và nhiều thử thách, cũng không nói rằng một ca khúc thành công chưa đồng nghĩa với việc đã trở thành nghệ sĩ đỉnh cao. Hắn chỉ nói: "Vậy thì em hãy cố gắng rèn luyện từng ngày một. Tôi tin em sẽ làm được điều mong muốn."
Cùng lúc đó, tại trụ sở chính của một công ty giải trí lớn khác trong thành phố, một cuộc họp cấp cao đang diễn ra trong không khí nghiêm túc. Trên màn hình lớn là bảng xếp hạng nghệ sĩ trẻ, với những cái tên nổi bật nhất được khoanh tròn: Hứa Thanh Hà, Lục Thành, và Tinh Vân Entertainment. Một người đàn ông trung niên ngồi ở vị trí chủ tọa, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn với vẻ suy tư.
"Chúng ta không thể tiếp tục chỉ quan sát từ xa nữa." Ông ta nói với giọng chắc chắn.
Người bên cạnh lập tức hỏi: "Vậy ý anh là chúng ta nên ra tay hành động?"
"Đúng." Ông ta gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hình ảnh Hứa Thanh Hà trên màn hình: "Trước hết, hãy tập trung vào Hứa Thanh Hà. Cô ấy mới là người thực sự đáng giá và có tiềm năng phát triển dài hạn nhất tại Tinh Vân hiện tại. Còn Lục Thành.." Ông ta ngừng lại một lát rồi nói tiếp: "Hãy để Hoàng Triều đối phó với cậu ta. Phần việc của chúng ta là phải tìm hiểu rõ ràng người đứng sau Tinh Vân thực sự có ý đồ gì và muốn đi đến đâu."
Đêm đã sâu, Lục Trạch một mình bước lên sân thượng tòa nhà Tinh Vân. Gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh của cuối năm, phảng phất trong gió là hương hoa từ những hàng cây bên dưới. Nhìn ra xa, biển quảng cáo lớn của Hứa Thanh Hà đang tỏa sáng rực rỡ trên một góc đường chính, còn ở góc khác, hình ảnh quảng bá ca khúc mới của Lục Thành cũng vừa xuất hiện trên màn hình lớn nhất khu trung tâm. Tinh Vân đã thực sự bước ra khỏi bóng tối, trở thành một cái tên được mọi người biết đến. Nhưng Lục Trạch hiểu rõ một điều: Khi bạn càng đứng cao, càng có nhiều người ngước nhìn bạn, và cũng càng có nhiều người muốn kéo bạn xuống.
Hắn nhìn ra chân trời xa nơi ánh đèn thành phố chỉ còn là những chấm sáng lấp lánh, rồi quay người lại. Trước mắt hắn vẫn là ba con đường lớn mà Tinh Vân đang kiên trì bước đi: Điện Ảnh, Âm Nhạc, Văn Học. Và bên cạnh đó, một con đường mới cũng đang dần hình thành rõ nét: Chương trình truyền hình và sản xuất nội dung giải trí gốc. Lục Trạch khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự kiên định và tự tin.
Đã đến lúc rồi. Không phải lúc để anh đứng trên sân khấu tỏa sáng, mà là lúc Tinh Vân tự tay tạo ra sân khấu của riêng mình. Một sân khấu rộng lớn, công bằng, và thuộc về những người thực sự có tài năng và đam mê.
HẾT CHƯƠNG 400
Cuối năm đến, Tinh Vân chính thức bước vào giai đoạn bận rộn nhất kể từ ngày thành lập. Mảng điện ảnh có dự án phim mới đang trong giai đoạn chuẩn bị khởi quay, bộ phim Mùa Hè Năm Ấy thì chờ ngày công bố kết quả lễ trao giải thưởng lớn. Mảng âm nhạc vẫn vận hành đều đặn, chương trình Âm Thanh Của Chúng Ta tiếp tục phát sóng với sự quan tâm ngày càng tăng của khán giả, còn chương trình mới Bài Hát Của Tôi thì bắt đầu đợt tuyển chọn những người tham gia đầu tiên. Bên cạnh đó, mảng văn học cũng âm thầm tiến triển, tác giả Vô Danh vẫn duy trì tốc độ sáng tác ổn định, từng ngày một tích lũy lượng độc giả trung thành. Ba lĩnh vực cùng lúc tiến về phía trước, Tinh Vân cũng dần hình thành một hệ thống vận hành hoàn chỉnh và quy mô hơn hẳn những ngày đầu.
Sáng thứ hai, cuộc họp lớn của Tinh Vân diễn ra tại phòng họp tầng mười hai. Lục Trạch ngồi ở vị trí đầu bàn, trước mặt là những người giữ vị trí chủ chốt trong công ty: Dương Khải phụ trách điện ảnh, Giang Nguyệt phụ trách âm nhạc và đối ngoại, Lâm Nhiên phụ trách hành chính và nhân sự, cùng đại diện các bộ phận khác và những người phụ trách các dự án truyền hình. Nhìn khung cảnh trong phòng, Lục Trạch không khỏi nhận ra sự thay đổi rõ rệt. Chỉ cách đây không lâu, một cuộc họp quan trọng của Tinh Vân chỉ cần ba bốn người tham dự là đủ, còn ngày nay, một dự án mới được triển khai có thể kéo theo hàng chục bộ phận phối hợp cùng lúc.
Lục Trạch liếc qua bảng kế hoạch chi tiết rồi mở lời: "Trước hết, chúng ta nói về dự án điện ảnh mới."
Dương Khải mở tập tài liệu trong tay, báo cáo rõ ràng: "Dự án đã hoàn tất khâu tuyển chọn diễn viên và chuẩn bị bối cảnh. Đạo diễn phụ trách dự án này là Tạ Hành."
Căn phòng lặng đi trong vài giây. Cái tên Tạ Hành từ khi bộ phim Mùa Hè Năm Ấy tạo được tiếng vang, đã dần có sức nặng nhất định trong nội bộ Tinh Vân, nhưng bên ngoài công ty, không ai biết được Tạ Hành thực chất là ai. Lục Trạch không giải thích thêm về thân phận của đạo diễn, chỉ ra lệnh: "Để Tạ Hành toàn quyền điều hành đoàn phim và công việc chuyên môn. Bộ phận tài chính chỉ cần kiểm soát chặt chẽ ngân sách theo đúng kế hoạch đã phê duyệt, không cần can thiệp vào công việc sáng tác."
Dương Khải ghi nhận ngay lập tức.
Tiếp theo là phần báo cáo về mảng âm nhạc. Giang Nguyệt đứng lên, chiếu số liệu lên màn hình lớn phía sau: "Hứa Thanh Hà tiếp tục duy trì đà tăng trưởng ổn định, hiện tại vị trí trên bảng xếp hạng luôn dao động quanh khoảng hạng hai mươi lăm đến hạng ba mươi. Lục Thành có những tiến bộ rõ rệt, thứ hạng thường nằm trong khoảng từ hạng bốn mươi đến hạng năm mươi. Các nghệ sĩ mới khác cũng dần có được lượng người nghe yêu mến tác phẩm và phong cách riêng."
Lục Trạch nghe xong thì gật đầu: "Có ai trong số họ chuẩn bị đủ điều kiện phát hành album riêng chưa?"
"Chưa đủ điều kiện ạ."
"Vậy thì không cần vội." Lục Trạch nhìn bảng kế hoạch chi tiết, nói một cách chắc chắn: "Giai đoạn này chúng ta cần ưu tiên tạo ra những tác phẩm có chất lượng thực sự, chứ không cần chạy theo số lượng hay tung ra sản phẩm chỉ để giữ chân khán giả."
Một nhân viên trong phòng ngập ngừng một lát rồi hỏi: "Còn về phía Lục Thành thì sao ạ? Gần đây gia đình anh ấy liên tục hỏi về việc phân bổ nguồn lực và cơ hội cho anh ấy."
Lục Trạch im lặng vài giây, giọng nói vẫn bình thản nhưng rõ ràng từng câu từng chữ: "Tất cả đều tuân theo quy trình chung của công ty. Nếu có tác phẩm phù hợp với giọng hát và phong cách của Lục Thành thì sẽ phân bổ cho anh ấy thử. Nếu có chương trình hay dự án phù hợp thì cũng sẽ cho anh ấy cơ hội tham gia bình đẳng. Nếu không có thì không thể cố tình sắp xếp. Tại Tinh Vân, không có ngoại lệ hay ưu tiên đặc biệt chỉ vì ai đó là người nhà của tôi. Ở đây không có nghệ sĩ đặc biệt, chỉ có cơ hội dành cho người thực sự phù hợp."
Không ai trong phòng nói thêm một lời nào. Quy tắc này đã tồn tại từ những ngày đầu Tinh Vân mới thành lập, và Lục Trạch luôn là người nghiêm minh nhất trong việc thực hiện chính quy tắc đó.
Cuộc họp tiếp tục diễn ra trong không khí nghiêm túc và hiệu quả. Đến phần cuối, Giang Nguyệt mở tập hồ sơ cuối cùng và chiếu nội dung lên màn hình lớn. Đó là kế hoạch chi tiết cho chương trình mới Bài Hát Của Tôi.
"Chúng tôi đã tiếp nhận hồ sơ của một số nhạc sĩ trẻ tiềm năng, đội ngũ sản xuất cũng sắp hoàn thành việc chuẩn bị cơ sở vật chất và sân khấu. Nhưng hiện tại có một vấn đề cần xem xét." Giang Nguyệt nhìn Lục Trạch rồi nói tiếp: "Đây là chương trình tìm kiếm những người sáng tác nhạc chứ không phải cuộc thi ca sĩ, sẽ không có những gương mặt nổi tiếng làm trung tâm thu hút người xem. Do đó, khả năng ban đầu sẽ ít người quan tâm và lượt xem thấp là điều khó tránh."
Lục Trạch lắng nghe rồi suy nghĩ một lát, sau đó đưa ra định hướng rõ ràng: "Vậy thì chúng ta phải tạo ra điểm hấp dẫn khác. Để khán giả nhìn thấy một bài hát được ra đời như thế nào. Hãy cho họ thấy những bản nháp đầu tiên, những lần thử nghiệm thất bại, những lần sửa đổi đi sửa đổi lại, những lúc nhạc sĩ phải đau đầu tìm giai điệu, và rồi ca sĩ bước vào phòng thu thử hát đi thử hát lại cho đến khi hoàn hảo. Để mọi người chứng kiến một tác phẩm từ bản nháp tay trở thành sản phẩm hoàn chỉnh được phát hành rộng rãi."
Lục Trạch nhìn mọi người trong phòng, nhấn mạnh thêm: "Đừng làm chương trình này giống những cuộc thi tài năng thông thường. Hãy khiến khán giả hiểu một điều: Phía sau một ca khúc hay mà mọi người yêu thích, có bao nhiêu người đang lặng lẽ cống hiến trí tuệ và tâm huyết."
Cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt rời phòng. Lục Trạch vẫn ngồi lại một mình, ánh mắt nhìn vào ba chữ lớn hiện trên màn hình: Tinh Vân Entertainment. Hắn nhìn rất lâu, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả. Điện thoại trên bàn bỗng rung nhẹ, là tin nhắn từ Lục Thành gửi đến.
"Anh, ca khúc chủ đề của Hoàng Triều sắp phát hành rồi ạ."
Lục Trạch gõ chữ trả lời: "Em đã chuẩn bị tốt hết chưa?"
Chỉ sau chốc lát có tin nhắn trả lời: "Rồi ạ. Nhưng em hơi căng thẳng."
Lục Trạch nhìn dòng chữ trên màn hình, ngón tay di chuyển nhẹ nhàng trên bàn phím: "Căng thẳng là phản ứng bình thường của mọi người khi đứng trước cơ hội quan trọng. Đừng nghĩ đến thứ hạng hay số liệu. Hãy hát tốt phần của em, truyền tải đúng thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm là đủ."
Lục Thành trả lời rất nhanh: "Vâng anh! Em sẽ cố gắng. Cảm ơn anh."
Lục Trạch đặt điện thoại xuống, ánh mắt lại hướng ra ngoài cửa sổ nơi ánh nắng cuối ngày đang vàng ấm áp bao trùm toàn thành phố.
Ba ngày sau, ca khúc Sau Cơn Mưa vẫn duy trì vị trí ổn định trong Top 40 bảng xếp hạng, không bứt phá nhưng cũng không có dấu hiệu tụt hạng. Cùng ngày, phía Hoàng Triều chính thức công bố và phát hành ca khúc chủ đề bộ phim mới do Lục Thành thể hiện với tên gọi Đi Qua Ngày Dài. Ngay sau khi phát hành, số liệu lượt nghe bắt đầu tăng vọt với tốc độ khiến nhiều người giật mình. Một giờ sau phát hành đạt sáu trăm tám mươi nghìn lượt nghe, ba giờ lên một triệu chín trăm nghìn, sáu giờ bốn triệu ba trăm nghìn, và đúng hai mươi bốn giờ sau phát hành, con số chính thức được công bố là chín triệu tám trăm nghìn lượt nghe. Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp, Lục Thành có một tác phẩm đạt gần mười triệu lượt nghe chỉ trong vòng một ngày.
Cộng đồng mạng lập tức sôi động. Nhiều người khen ngợi sự tiến bộ vượt bậc trong giọng hát và cách thể hiện của Lục Thành, cho rằng đây mới là phong cách thực sự phù hợp với cậu. Có người còn nói Tinh Vân thực sự có mắt nhìn người và biết cách phát huy điểm mạnh của từng nghệ sĩ. Nhưng bên cạnh những lời khen ngợi, cũng không thiếu những ý kiến khác cho rằng con số ấn tượng này phần lớn đến từ sự đầu tư mạnh mẽ của Hoàng Triều và sức hút của bộ phim lớn, chứ không hoàn toàn thuộc về chất lượng giọng hát. Hai luồng ý kiến trái chiều nhanh chóng xuất hiện và lan rộng trên các diễn đàn mạng.
Trong khi đó, tại nhà họ Lục, không khí hoàn toàn ngập tràn niềm vui. Tô Nhã Lan vui mừng đến mức gọi điện thông báo cho từng người trong gia đình, liên tục nhắc đi nhắc lại con số gần mười triệu lượt nghe mà Lục Thành đạt được. Lục Thanh Dao mỉm cười nói rằng từ đầu cô đã biết em trai có tài năng. Lục Thanh Vũ thì cho rằng thành công này trước hết phải cảm ơn Lục Trạch, vì chính Tinh Vân đã tạo điều kiện và đưa Lục Thành đến được cơ hội này. Tô Nhã Lan gật đầu tán thành, rồi bổ sung thêm một câu khiến Lục Thanh Tuyết lặng đi: "Đúng là phải cảm ơn anh Trạch đã tạo điều kiện, nhưng cuối cùng thì cũng phải nói rằng Thành Thành thực sự có năng lực mới đạt được kết quả này."
Lục Thanh Tuyết nghe câu nói ấy, trong lòng bỗng dưng cảm thấy có gì đó không đúng. Cô dần nhận ra một điều: Trong suy nghĩ của mọi người trong gia đình, Lục Trạch giúp đỡ Lục Thành đã dần trở thành một lẽ đương nhiên, một nghĩa vụ mà anh phải thực hiện. Khi thành công đến, mọi người đều nhớ đến công lao của Lục Thành, còn sự đóng góp của Lục Trạch thì dường như bị xem nhẹ và cho là chuyện tất yếu.
Tại văn phòng Tinh Vân, Lục Trạch cũng đã nhìn thấy số liệu mới nhất. Chín triệu tám trăm nghìn lượt nghe. Hắn không có vẻ vui mừng hay ngạc nhiên, chỉ đơn giản nhận xét một câu: "Kết quả cũng không tệ."
Giang Nguyệt đứng bên cạnh hỏi: "Chúng ta có cần triển khai thêm chiến dịch quảng bá để đẩy thứ hạng cao hơn không ạ?"
Lục Trạch lắc đầu: "Không cần. Đây là dự án do Hoàng Triều chủ trì, chúng ta không nên can thiệp quá sâu vào khâu vận hành và quảng bá. Hãy chờ xem số liệu cuối tuần để có đánh giá chính xác nhất."
Tối đến, Lục Thành gọi điện cho Lục Trạch. Giọng nói của cậu đầy niềm vui và sự phấn khích: "Anh, em đã thấy số liệu rồi! Em thực sự rất vui."
"Tôi cũng thấy rồi. Em xứng đáng với niềm vui này." Lục Trạch đáp một cách bình thản.
"Anh, em có một ước mơ." Lục Thành nói với giọng đầy khát vọng: "Em mong một ngày nào đó, em có thể đứng trên sân khấu lớn, được mọi người biết đến và yêu mến như chị Hứa Thanh Hà bây giờ."
Lục Trạch không nói với cậu rằng con đường phía trước còn rất dài và nhiều thử thách, cũng không nói rằng một ca khúc thành công chưa đồng nghĩa với việc đã trở thành nghệ sĩ đỉnh cao. Hắn chỉ nói: "Vậy thì em hãy cố gắng rèn luyện từng ngày một. Tôi tin em sẽ làm được điều mong muốn."
Cùng lúc đó, tại trụ sở chính của một công ty giải trí lớn khác trong thành phố, một cuộc họp cấp cao đang diễn ra trong không khí nghiêm túc. Trên màn hình lớn là bảng xếp hạng nghệ sĩ trẻ, với những cái tên nổi bật nhất được khoanh tròn: Hứa Thanh Hà, Lục Thành, và Tinh Vân Entertainment. Một người đàn ông trung niên ngồi ở vị trí chủ tọa, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn với vẻ suy tư.
"Chúng ta không thể tiếp tục chỉ quan sát từ xa nữa." Ông ta nói với giọng chắc chắn.
Người bên cạnh lập tức hỏi: "Vậy ý anh là chúng ta nên ra tay hành động?"
"Đúng." Ông ta gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hình ảnh Hứa Thanh Hà trên màn hình: "Trước hết, hãy tập trung vào Hứa Thanh Hà. Cô ấy mới là người thực sự đáng giá và có tiềm năng phát triển dài hạn nhất tại Tinh Vân hiện tại. Còn Lục Thành.." Ông ta ngừng lại một lát rồi nói tiếp: "Hãy để Hoàng Triều đối phó với cậu ta. Phần việc của chúng ta là phải tìm hiểu rõ ràng người đứng sau Tinh Vân thực sự có ý đồ gì và muốn đi đến đâu."
Đêm đã sâu, Lục Trạch một mình bước lên sân thượng tòa nhà Tinh Vân. Gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh của cuối năm, phảng phất trong gió là hương hoa từ những hàng cây bên dưới. Nhìn ra xa, biển quảng cáo lớn của Hứa Thanh Hà đang tỏa sáng rực rỡ trên một góc đường chính, còn ở góc khác, hình ảnh quảng bá ca khúc mới của Lục Thành cũng vừa xuất hiện trên màn hình lớn nhất khu trung tâm. Tinh Vân đã thực sự bước ra khỏi bóng tối, trở thành một cái tên được mọi người biết đến. Nhưng Lục Trạch hiểu rõ một điều: Khi bạn càng đứng cao, càng có nhiều người ngước nhìn bạn, và cũng càng có nhiều người muốn kéo bạn xuống.
Hắn nhìn ra chân trời xa nơi ánh đèn thành phố chỉ còn là những chấm sáng lấp lánh, rồi quay người lại. Trước mắt hắn vẫn là ba con đường lớn mà Tinh Vân đang kiên trì bước đi: Điện Ảnh, Âm Nhạc, Văn Học. Và bên cạnh đó, một con đường mới cũng đang dần hình thành rõ nét: Chương trình truyền hình và sản xuất nội dung giải trí gốc. Lục Trạch khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự kiên định và tự tin.
Đã đến lúc rồi. Không phải lúc để anh đứng trên sân khấu tỏa sáng, mà là lúc Tinh Vân tự tay tạo ra sân khấu của riêng mình. Một sân khấu rộng lớn, công bằng, và thuộc về những người thực sự có tài năng và đam mê.
HẾT CHƯƠNG 400
