Chương 100: Tinh vân khởi đầu
Ngày hôm đó. Studio Tinh Vân chính thức bước sang một giai đoạn mới.
Không có lễ khai trương lớn. Không có truyền thông đưa tin. Không có khách mời nổi tiếng. Chỉ có bốn người trong căn phòng nhỏ. Lục Trạch. Trần Hạo. Hứa Thanh Hà. Dương Khải.
Nhưng đối với bọn họ. Ngày hôm nay có ý nghĩa đặc biệt. Bởi từ hôm nay. Tinh Vân không còn chỉ là một ý tưởng. Nó bắt đầu trở thành một tổ chức thật sự.
Buổi sáng. Lục Trạch đặt một bản kế hoạch mới lên bàn. "Đây là kế hoạch phát triển giai đoạn hai."
Mọi người nhìn vào. Trên đầu trang chỉ có một dòng chữ: *Xây dựng nền móng giải trí Tinh Vân. *
Bên dưới là những mục tiêu.
*Một: Hoàn thiện đội ngũ. * Không tuyển người ồ ạt. Mà tìm những người có tiềm năng. Ca sĩ. Diễn viên. Biên kịch. Nhân viên sản xuất. Từng người đều phải phù hợp với hướng đi của Tinh Vân.
*Hai: Phát triển nghệ danh. * Lục Trạch nói: "Một người muốn đi xa trong ngành giải trí. Không chỉ cần tác phẩm. Còn cần thương hiệu cá nhân."
Hứa Thanh Hà nghe rất chăm chú. Bởi cô hiểu. Hiện tại cô vẫn đang dựa vào bài hát của Tinh Dạ. Nhưng sau này. Cô cần có tên tuổi của riêng mình.
*Ba: Xây dựng hệ thống đào tạo. * Trần Hạo nhìn mục này. Hơi bất ngờ. "Anh muốn tự đào tạo nghệ sĩ?"
Lục Trạch gật đầu. "Đúng. Không chỉ tìm người đã thành công. Mà tạo ra người có thể thành công."
Đây là điểm khác biệt của hắn. Các công ty lớn thường tranh giành nghệ sĩ đã có danh tiếng. Còn Tinh Vân, muốn bắt đầu từ những hạt giống nhỏ.
*Bốn: Thành lập bộ phận điện ảnh. * Nhưng bên cạnh có ghi chú. "Chưa mở rộng quá nhanh."
Dương Khải hiểu. Bộ phim đầu tiên chỉ là bước học tập. Tinh Vân chưa đủ sức làm những dự án lớn. Cần thời gian.
Sau cuộc họp. Trần Hạo bắt đầu công việc mới. Anh lập danh sách tìm kiếm nhân tài. Không chỉ ca sĩ. Mà cả: Diễn viên trẻ. Nhân viên hậu kỳ. Biên kịch mới. Nhân viên sản xuất. Một công ty điện ảnh thật sự, không thể chỉ dựa vào một vài người.
Trong khi đó. Hứa Thanh Hà nhận được một tin mới. Một chương trình âm nhạc muốn mời cô biểu diễn. Lần này. Không phải với tư cách khách mời nhỏ. Mà là một trong những ca sĩ trẻ được giới thiệu.
Cô nhìn lời mời. Có chút kích động. Nhưng sau đó lại bình tĩnh. Bởi cô biết. Đây mới chỉ là bắt đầu.
Buổi tối. Lục Trạch mở hệ thống.
Lục Trạch nhìn bảng cấp bậc. Đây mới là con đường thật sự. Không phải một bước lên trời. Mà là từng cấp. Từng tác phẩm. Từng thành tích.
Hệ thống tiếp tục hiện lên.
Lục Trạch đóng hệ thống. Ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố vẫn sáng. Những công ty lớn vẫn đang thống trị ngành giải trí. Nhưng từ hôm nay. Có thêm một cái tên nhỏ bắt đầu tiến lên. Tinh Vân. Một ngày nào đó, cái tên này sẽ khiến cả ngành giải trí phải nhớ đến.
Sau khi hoàn thành kế hoạch giai đoạn mới. Studio Tinh Vân bắt đầu có những thay đổi đầu tiên. Không phải thay đổi bên ngoài. Mà là bên trong.
Lục Trạch biết. Một công ty giải trí muốn phát triển. Không thể mãi dựa vào một mình hắn. Hắn cần những người có thể cùng mình đi tiếp.
Buổi sáng. Trần Hạo mang đến một bản danh sách. "Đây là những người chúng ta đang theo dõi."
Lục Trạch mở ra. Danh sách được chia thành nhiều nhóm.
*Nhóm ca sĩ*: Những người có giọng hát tốt. Nhưng chưa có cơ hội.
*Nhóm diễn viên*: Những người từng học diễn xuất. Có năng lực. Nhưng thiếu tài nguyên.
*Nhóm sáng tạo*: Biên kịch. Nhân viên sản xuất. Đạo diễn trẻ.
Lục Trạch nhìn từng cái tên. Không có ai lập tức trở thành ngôi sao. Nhưng đây chính là điều hắn muốn. Những viên đá thô. Cần được mài giũa.
"Trước tiên chọn ít người." Lục Trạch nói. "Chúng ta chưa đủ sức đào tạo quá nhiều."
Trần Hạo gật đầu. "Ba tháng đầu. Chỉ tập trung vào một số người."
Đây là cách phát triển ổn định. Trong khi các công ty lớn có thể cùng lúc đẩy nhiều nghệ sĩ. Tinh Vân chỉ có thể đi từng bước. Nhưng mỗi bước phải chắc chắn.
Buổi chiều. Lục Trạch gặp lại Dương Khải. "Thế nào?"
Dương Khải đưa bản sửa đổi kịch bản. "Tôi đã chỉnh lại phần đầu. Nhịp độ nhanh hơn. Nhân vật rõ hơn."
Lục Trạch đọc. So với bản đầu tiên. Đã có tiến bộ rõ ràng. Không phải vì câu chuyện thay đổi quá nhiều. Mà vì Dương Khải bắt đầu hiểu cách kể chuyện bằng hình ảnh.
"Lần này tốt hơn." Lục Trạch nói.
Dương Khải cười. "Trước đây tôi nghĩ đạo diễn chỉ cần có ý tưởng. Nhưng bây giờ tôi hiểu. Ý tưởng chỉ chiếm một phần."
Lục Trạch gật đầu. Đây chính là quá trình trưởng thành. Một đạo diễn mới. Đang từng bước hình thành.
Buổi tối. Hứa Thanh Hà biểu diễn tại chương trình âm nhạc mới. Sân khấu không quá lớn. Nhưng có nhiều khán giả hơn trước. Lần này. Cô không chỉ hát. Cô bắt đầu thể hiện phong cách riêng.
Khi bài hát kết thúc. Tiếng vỗ tay vang lên. Không phải tiếng vỗ tay cuồng nhiệt. Nhưng đủ để cô cảm nhận. Có người bắt đầu nhớ đến mình.
Sau chương trình. Một phóng viên hỏi: "Hứa Thanh Hà. Cô nghĩ thành công hiện tại đến từ đâu?"
Câu hỏi này trước đây cô sẽ trả lời: "Nhờ may mắn."
Nhưng lần này. Cô suy nghĩ rồi nói: "May mắn cho tôi cơ hội. Nhưng để đi tiếp, cần bản thân cố gắng."
Câu trả lời không đặc biệt. Nhưng lại rất thật.
Buổi tối. Tin tức nhỏ xuất hiện. "Ca sĩ mới Hứa Thanh Hà đang dần tạo phong cách riêng."
Không phải tin lớn. Nhưng đối với một nghệ sĩ mới. Đó là một bước tiến.
Cùng lúc. Một bài viết về Vô Danh cũng xuất hiện. 《Kiếm Đạo Trường Sinh》 tiếp tục tăng trưởng. Cấp bậc nhà văn của Lục Trạch vẫn chưa tăng. Nhưng lượng độc giả trung thành đang nhiều hơn.
Hệ thống hiển thị:
Lục Trạch nhìn con số. Hắn không dùng ngay. Bởi danh vọng cần tích lũy. Sau này. Khi cần một tác phẩm quan trọng. Nó mới phát huy giá trị. Không thể vì có tài nguyên, mà bỏ qua quá trình.
Đêm khuya. Lục Trạch ngồi trong phòng làm việc. Trước mặt là ba bản kế hoạch. Văn học. Âm nhạc. Điện ảnh. Ba con đường. Nhưng cuối cùng, đều hướng về một mục tiêu. Tinh Vân. Một công ty giải trí có thể tự tạo ra tác phẩm. Tự đào tạo nghệ sĩ. Tự xây dựng hệ sinh thái.
Chặng đường phía trước còn rất dài. Nhưng từ hôm nay. Hạt giống đầu tiên, đã thật sự bắt đầu mọc rễ.
Một tháng sau khi bước vào giai đoạn mới. Studio Tinh Vân bắt đầu có những thay đổi rõ ràng hơn. Không phải sự thay đổi khiến giới giải trí chấn động. Mà là những thay đổi âm thầm. Nhưng vững chắc.
Buổi sáng. Lục Trạch đến Studio sớm hơn thường lệ. Căn phòng nhỏ trước đây có chút trống trải. Bây giờ đã có thêm vài thiết bị. Thêm tài liệu. Thêm dấu vết của những người đang làm việc.
Hắn đứng trước cửa. Trong lòng có chút cảm xúc. Một năm trước. Nơi này chỉ tồn tại trong suy nghĩ. Hiện tại. Nó đã trở thành nơi tập hợp những người cùng chung mục tiêu.
Trần Hạo bước vào. "Ông chủ."
"ừ?"
"Đã có kết quả bước đầu của danh sách tuyển chọn." Anh đặt tài liệu lên bàn. "Chúng ta tìm được vài người đáng chú ý."
Lục Trạch mở ra.
Người đầu tiên: Một ca sĩ trẻ. Có kỹ năng tốt. Nhưng tính cách khá nhút nhát.
Người thứ hai: Một diễn viên mới tốt nghiệp. Có khả năng diễn xuất. Nhưng chưa từng có cơ hội.
Người thứ ba: Một biên kịch trẻ. Có nhiều ý tưởng. Nhưng kinh nghiệm còn ít.
Lục Trạch xem từng người. Sau đó nói: "Tiếp xúc. Nhưng chưa ký hợp đồng ngay."
Trần Hạo gật đầu. Đây là nguyên tắc của Tinh Vân. Không chạy theo số lượng. Không vì muốn mở rộng nhanh mà bỏ qua chất lượng.
Buổi chiều. Dương Khải hoàn thành bản kế hoạch quay bổ sung. Bộ phim đầu tiên đã gần đến giai đoạn hoàn thiện. Anh đến gặp Lục Trạch.
"Lục Trạch."
"ừ?"
"Tôi muốn sau bộ phim này, tôi tiếp tục làm một dự án khác."
Lục Trạch nhìn anh. "Đã có ý tưởng?"
Dương Khải gật đầu. "Lần này tôi muốn thử một câu chuyện lớn hơn."
Lục Trạch không phản đối. Nhưng hắn nói: "Đừng vội. Trước tiên nhìn lại tác phẩm đầu tiên. Mỗi bộ phim đều là một bài học."
Dương Khải hiểu. Một đạo diễn giỏi. Không phải người luôn muốn làm dự án lớn. Mà là người biết mình đang ở đâu.
Buổi tối. Hứa Thanh Hà kết thúc buổi luyện tập. Cô nhìn bảng kế hoạch trước mặt. Trong đó có mục tiêu: Hoàn thiện kỹ năng hát. Xây dựng phong cách cá nhân. Chuẩn bị album đầu tiên.
Album. Đối với một ca sĩ mới. Đó vẫn là mục tiêu rất xa. Nhưng bây giờ. Nó đã xuất hiện trong kế hoạch. Không còn là giấc mơ hồ. Mà là mục tiêu có thể hướng tới.
Đêm đó. Lục Trạch mở hệ thống.
Lục Trạch nhìn bảng hệ thống. Không có phần thưởng khổng lồ. Không có sức mạnh thay đổi mọi thứ. Chỉ có những con số phản ánh quá trình. Hắn hài lòng. Bởi con đường này, mới là con đường hắn muốn.
Sáng hôm sau. Một tin tức nhỏ xuất hiện. "Studio Tinh Vân chuẩn bị mở rộng đội ngũ."
Chỉ vài dòng. Không gây chú ý. Nhưng trong giới giải trí. Một số người bắt đầu nhớ đến cái tên này. Một công ty nhỏ. Đang từng bước tiến lên.
Cùng ngày. Lục Trạch viết một dòng mới trong kế hoạch.
*Giai đoạn hai: Xây dựng đội ngũ nghệ sĩ và tác phẩm. *
*Mục tiêu*: Hứa Thanh Hà bước lên cấp độ mới. Tinh Dạ tiếp tục xây dựng danh tiếng. Vô Danh nâng cao vị trí văn học. Dương Khải hoàn thiện năng lực đạo diễn. Tìm kiếm thế hệ nghệ sĩ đầu tiên của Tinh Vân.
Chương 100 kết thúc. Nhưng
Câu chuyện của Tinh Vân, mới thật sự bắt đầu.
Từ một studio nhỏ. Đến một đế chế giải trí. Còn rất nhiều con đường phải đi.
*Hết Chương 100. *
Không có lễ khai trương lớn. Không có truyền thông đưa tin. Không có khách mời nổi tiếng. Chỉ có bốn người trong căn phòng nhỏ. Lục Trạch. Trần Hạo. Hứa Thanh Hà. Dương Khải.
Nhưng đối với bọn họ. Ngày hôm nay có ý nghĩa đặc biệt. Bởi từ hôm nay. Tinh Vân không còn chỉ là một ý tưởng. Nó bắt đầu trở thành một tổ chức thật sự.
Buổi sáng. Lục Trạch đặt một bản kế hoạch mới lên bàn. "Đây là kế hoạch phát triển giai đoạn hai."
Mọi người nhìn vào. Trên đầu trang chỉ có một dòng chữ: *Xây dựng nền móng giải trí Tinh Vân. *
Bên dưới là những mục tiêu.
*Một: Hoàn thiện đội ngũ. * Không tuyển người ồ ạt. Mà tìm những người có tiềm năng. Ca sĩ. Diễn viên. Biên kịch. Nhân viên sản xuất. Từng người đều phải phù hợp với hướng đi của Tinh Vân.
*Hai: Phát triển nghệ danh. * Lục Trạch nói: "Một người muốn đi xa trong ngành giải trí. Không chỉ cần tác phẩm. Còn cần thương hiệu cá nhân."
Hứa Thanh Hà nghe rất chăm chú. Bởi cô hiểu. Hiện tại cô vẫn đang dựa vào bài hát của Tinh Dạ. Nhưng sau này. Cô cần có tên tuổi của riêng mình.
*Ba: Xây dựng hệ thống đào tạo. * Trần Hạo nhìn mục này. Hơi bất ngờ. "Anh muốn tự đào tạo nghệ sĩ?"
Lục Trạch gật đầu. "Đúng. Không chỉ tìm người đã thành công. Mà tạo ra người có thể thành công."
Đây là điểm khác biệt của hắn. Các công ty lớn thường tranh giành nghệ sĩ đã có danh tiếng. Còn Tinh Vân, muốn bắt đầu từ những hạt giống nhỏ.
*Bốn: Thành lập bộ phận điện ảnh. * Nhưng bên cạnh có ghi chú. "Chưa mở rộng quá nhanh."
Dương Khải hiểu. Bộ phim đầu tiên chỉ là bước học tập. Tinh Vân chưa đủ sức làm những dự án lớn. Cần thời gian.
Sau cuộc họp. Trần Hạo bắt đầu công việc mới. Anh lập danh sách tìm kiếm nhân tài. Không chỉ ca sĩ. Mà cả: Diễn viên trẻ. Nhân viên hậu kỳ. Biên kịch mới. Nhân viên sản xuất. Một công ty điện ảnh thật sự, không thể chỉ dựa vào một vài người.
Trong khi đó. Hứa Thanh Hà nhận được một tin mới. Một chương trình âm nhạc muốn mời cô biểu diễn. Lần này. Không phải với tư cách khách mời nhỏ. Mà là một trong những ca sĩ trẻ được giới thiệu.
Cô nhìn lời mời. Có chút kích động. Nhưng sau đó lại bình tĩnh. Bởi cô biết. Đây mới chỉ là bắt đầu.
Buổi tối. Lục Trạch mở hệ thống.
Lục Trạch nhìn bảng cấp bậc. Đây mới là con đường thật sự. Không phải một bước lên trời. Mà là từng cấp. Từng tác phẩm. Từng thành tích.
Hệ thống tiếp tục hiện lên.
Lục Trạch đóng hệ thống. Ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố vẫn sáng. Những công ty lớn vẫn đang thống trị ngành giải trí. Nhưng từ hôm nay. Có thêm một cái tên nhỏ bắt đầu tiến lên. Tinh Vân. Một ngày nào đó, cái tên này sẽ khiến cả ngành giải trí phải nhớ đến.
Sau khi hoàn thành kế hoạch giai đoạn mới. Studio Tinh Vân bắt đầu có những thay đổi đầu tiên. Không phải thay đổi bên ngoài. Mà là bên trong.
Lục Trạch biết. Một công ty giải trí muốn phát triển. Không thể mãi dựa vào một mình hắn. Hắn cần những người có thể cùng mình đi tiếp.
Buổi sáng. Trần Hạo mang đến một bản danh sách. "Đây là những người chúng ta đang theo dõi."
Lục Trạch mở ra. Danh sách được chia thành nhiều nhóm.
*Nhóm ca sĩ*: Những người có giọng hát tốt. Nhưng chưa có cơ hội.
*Nhóm diễn viên*: Những người từng học diễn xuất. Có năng lực. Nhưng thiếu tài nguyên.
*Nhóm sáng tạo*: Biên kịch. Nhân viên sản xuất. Đạo diễn trẻ.
Lục Trạch nhìn từng cái tên. Không có ai lập tức trở thành ngôi sao. Nhưng đây chính là điều hắn muốn. Những viên đá thô. Cần được mài giũa.
"Trước tiên chọn ít người." Lục Trạch nói. "Chúng ta chưa đủ sức đào tạo quá nhiều."
Trần Hạo gật đầu. "Ba tháng đầu. Chỉ tập trung vào một số người."
Đây là cách phát triển ổn định. Trong khi các công ty lớn có thể cùng lúc đẩy nhiều nghệ sĩ. Tinh Vân chỉ có thể đi từng bước. Nhưng mỗi bước phải chắc chắn.
Buổi chiều. Lục Trạch gặp lại Dương Khải. "Thế nào?"
Dương Khải đưa bản sửa đổi kịch bản. "Tôi đã chỉnh lại phần đầu. Nhịp độ nhanh hơn. Nhân vật rõ hơn."
Lục Trạch đọc. So với bản đầu tiên. Đã có tiến bộ rõ ràng. Không phải vì câu chuyện thay đổi quá nhiều. Mà vì Dương Khải bắt đầu hiểu cách kể chuyện bằng hình ảnh.
"Lần này tốt hơn." Lục Trạch nói.
Dương Khải cười. "Trước đây tôi nghĩ đạo diễn chỉ cần có ý tưởng. Nhưng bây giờ tôi hiểu. Ý tưởng chỉ chiếm một phần."
Lục Trạch gật đầu. Đây chính là quá trình trưởng thành. Một đạo diễn mới. Đang từng bước hình thành.
Buổi tối. Hứa Thanh Hà biểu diễn tại chương trình âm nhạc mới. Sân khấu không quá lớn. Nhưng có nhiều khán giả hơn trước. Lần này. Cô không chỉ hát. Cô bắt đầu thể hiện phong cách riêng.
Khi bài hát kết thúc. Tiếng vỗ tay vang lên. Không phải tiếng vỗ tay cuồng nhiệt. Nhưng đủ để cô cảm nhận. Có người bắt đầu nhớ đến mình.
Sau chương trình. Một phóng viên hỏi: "Hứa Thanh Hà. Cô nghĩ thành công hiện tại đến từ đâu?"
Câu hỏi này trước đây cô sẽ trả lời: "Nhờ may mắn."
Nhưng lần này. Cô suy nghĩ rồi nói: "May mắn cho tôi cơ hội. Nhưng để đi tiếp, cần bản thân cố gắng."
Câu trả lời không đặc biệt. Nhưng lại rất thật.
Buổi tối. Tin tức nhỏ xuất hiện. "Ca sĩ mới Hứa Thanh Hà đang dần tạo phong cách riêng."
Không phải tin lớn. Nhưng đối với một nghệ sĩ mới. Đó là một bước tiến.
Cùng lúc. Một bài viết về Vô Danh cũng xuất hiện. 《Kiếm Đạo Trường Sinh》 tiếp tục tăng trưởng. Cấp bậc nhà văn của Lục Trạch vẫn chưa tăng. Nhưng lượng độc giả trung thành đang nhiều hơn.
Hệ thống hiển thị:
Lục Trạch nhìn con số. Hắn không dùng ngay. Bởi danh vọng cần tích lũy. Sau này. Khi cần một tác phẩm quan trọng. Nó mới phát huy giá trị. Không thể vì có tài nguyên, mà bỏ qua quá trình.
Đêm khuya. Lục Trạch ngồi trong phòng làm việc. Trước mặt là ba bản kế hoạch. Văn học. Âm nhạc. Điện ảnh. Ba con đường. Nhưng cuối cùng, đều hướng về một mục tiêu. Tinh Vân. Một công ty giải trí có thể tự tạo ra tác phẩm. Tự đào tạo nghệ sĩ. Tự xây dựng hệ sinh thái.
Chặng đường phía trước còn rất dài. Nhưng từ hôm nay. Hạt giống đầu tiên, đã thật sự bắt đầu mọc rễ.
Một tháng sau khi bước vào giai đoạn mới. Studio Tinh Vân bắt đầu có những thay đổi rõ ràng hơn. Không phải sự thay đổi khiến giới giải trí chấn động. Mà là những thay đổi âm thầm. Nhưng vững chắc.
Buổi sáng. Lục Trạch đến Studio sớm hơn thường lệ. Căn phòng nhỏ trước đây có chút trống trải. Bây giờ đã có thêm vài thiết bị. Thêm tài liệu. Thêm dấu vết của những người đang làm việc.
Hắn đứng trước cửa. Trong lòng có chút cảm xúc. Một năm trước. Nơi này chỉ tồn tại trong suy nghĩ. Hiện tại. Nó đã trở thành nơi tập hợp những người cùng chung mục tiêu.
Trần Hạo bước vào. "Ông chủ."
"ừ?"
"Đã có kết quả bước đầu của danh sách tuyển chọn." Anh đặt tài liệu lên bàn. "Chúng ta tìm được vài người đáng chú ý."
Lục Trạch mở ra.
Người đầu tiên: Một ca sĩ trẻ. Có kỹ năng tốt. Nhưng tính cách khá nhút nhát.
Người thứ hai: Một diễn viên mới tốt nghiệp. Có khả năng diễn xuất. Nhưng chưa từng có cơ hội.
Người thứ ba: Một biên kịch trẻ. Có nhiều ý tưởng. Nhưng kinh nghiệm còn ít.
Lục Trạch xem từng người. Sau đó nói: "Tiếp xúc. Nhưng chưa ký hợp đồng ngay."
Trần Hạo gật đầu. Đây là nguyên tắc của Tinh Vân. Không chạy theo số lượng. Không vì muốn mở rộng nhanh mà bỏ qua chất lượng.
Buổi chiều. Dương Khải hoàn thành bản kế hoạch quay bổ sung. Bộ phim đầu tiên đã gần đến giai đoạn hoàn thiện. Anh đến gặp Lục Trạch.
"Lục Trạch."
"ừ?"
"Tôi muốn sau bộ phim này, tôi tiếp tục làm một dự án khác."
Lục Trạch nhìn anh. "Đã có ý tưởng?"
Dương Khải gật đầu. "Lần này tôi muốn thử một câu chuyện lớn hơn."
Lục Trạch không phản đối. Nhưng hắn nói: "Đừng vội. Trước tiên nhìn lại tác phẩm đầu tiên. Mỗi bộ phim đều là một bài học."
Dương Khải hiểu. Một đạo diễn giỏi. Không phải người luôn muốn làm dự án lớn. Mà là người biết mình đang ở đâu.
Buổi tối. Hứa Thanh Hà kết thúc buổi luyện tập. Cô nhìn bảng kế hoạch trước mặt. Trong đó có mục tiêu: Hoàn thiện kỹ năng hát. Xây dựng phong cách cá nhân. Chuẩn bị album đầu tiên.
Album. Đối với một ca sĩ mới. Đó vẫn là mục tiêu rất xa. Nhưng bây giờ. Nó đã xuất hiện trong kế hoạch. Không còn là giấc mơ hồ. Mà là mục tiêu có thể hướng tới.
Đêm đó. Lục Trạch mở hệ thống.
Lục Trạch nhìn bảng hệ thống. Không có phần thưởng khổng lồ. Không có sức mạnh thay đổi mọi thứ. Chỉ có những con số phản ánh quá trình. Hắn hài lòng. Bởi con đường này, mới là con đường hắn muốn.
Sáng hôm sau. Một tin tức nhỏ xuất hiện. "Studio Tinh Vân chuẩn bị mở rộng đội ngũ."
Chỉ vài dòng. Không gây chú ý. Nhưng trong giới giải trí. Một số người bắt đầu nhớ đến cái tên này. Một công ty nhỏ. Đang từng bước tiến lên.
Cùng ngày. Lục Trạch viết một dòng mới trong kế hoạch.
*Giai đoạn hai: Xây dựng đội ngũ nghệ sĩ và tác phẩm. *
*Mục tiêu*: Hứa Thanh Hà bước lên cấp độ mới. Tinh Dạ tiếp tục xây dựng danh tiếng. Vô Danh nâng cao vị trí văn học. Dương Khải hoàn thiện năng lực đạo diễn. Tìm kiếm thế hệ nghệ sĩ đầu tiên của Tinh Vân.
Chương 100 kết thúc. Nhưng
Câu chuyện của Tinh Vân, mới thật sự bắt đầu.
Từ một studio nhỏ. Đến một đế chế giải trí. Còn rất nhiều con đường phải đi.
*Hết Chương 100. *
