99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 100: Tinh vân khởi đầu

Ngày hôm đó. Studio Tinh Vân chính thức bước sang một giai đoạn mới.

Không có lễ khai trương lớn. Không có truyền thông đưa tin. Không có khách mời nổi tiếng. Chỉ có bốn người trong căn phòng nhỏ. Lục Trạch. Trần Hạo. Hứa Thanh Hà. Dương Khải.

Nhưng đối với bọn họ. Ngày hôm nay có ý nghĩa đặc biệt. Bởi từ hôm nay. Tinh Vân không còn chỉ là một ý tưởng. Nó bắt đầu trở thành một tổ chức thật sự.

Buổi sáng. Lục Trạch đặt một bản kế hoạch mới lên bàn. "Đây là kế hoạch phát triển giai đoạn hai."

Mọi người nhìn vào. Trên đầu trang chỉ có một dòng chữ: *Xây dựng nền móng giải trí Tinh Vân. *

Bên dưới là những mục tiêu.

*Một: Hoàn thiện đội ngũ. * Không tuyển người ồ ạt. Mà tìm những người có tiềm năng. Ca sĩ. Diễn viên. Biên kịch. Nhân viên sản xuất. Từng người đều phải phù hợp với hướng đi của Tinh Vân.

*Hai: Phát triển nghệ danh. * Lục Trạch nói: "Một người muốn đi xa trong ngành giải trí. Không chỉ cần tác phẩm. Còn cần thương hiệu cá nhân."

Hứa Thanh Hà nghe rất chăm chú. Bởi cô hiểu. Hiện tại cô vẫn đang dựa vào bài hát của Tinh Dạ. Nhưng sau này. Cô cần có tên tuổi của riêng mình.

*Ba: Xây dựng hệ thống đào tạo. * Trần Hạo nhìn mục này. Hơi bất ngờ. "Anh muốn tự đào tạo nghệ sĩ?"

Lục Trạch gật đầu. "Đúng. Không chỉ tìm người đã thành công. Mà tạo ra người có thể thành công."

Đây là điểm khác biệt của hắn. Các công ty lớn thường tranh giành nghệ sĩ đã có danh tiếng. Còn Tinh Vân, muốn bắt đầu từ những hạt giống nhỏ.

*Bốn: Thành lập bộ phận điện ảnh. * Nhưng bên cạnh có ghi chú. "Chưa mở rộng quá nhanh."

Dương Khải hiểu. Bộ phim đầu tiên chỉ là bước học tập. Tinh Vân chưa đủ sức làm những dự án lớn. Cần thời gian.

Sau cuộc họp. Trần Hạo bắt đầu công việc mới. Anh lập danh sách tìm kiếm nhân tài. Không chỉ ca sĩ. Mà cả: Diễn viên trẻ. Nhân viên hậu kỳ. Biên kịch mới. Nhân viên sản xuất. Một công ty điện ảnh thật sự, không thể chỉ dựa vào một vài người.

Trong khi đó. Hứa Thanh Hà nhận được một tin mới. Một chương trình âm nhạc muốn mời cô biểu diễn. Lần này. Không phải với tư cách khách mời nhỏ. Mà là một trong những ca sĩ trẻ được giới thiệu.

Cô nhìn lời mời. Có chút kích động. Nhưng sau đó lại bình tĩnh. Bởi cô biết. Đây mới chỉ là bắt đầu.

Buổi tối. Lục Trạch mở hệ thống.

Lục Trạch nhìn bảng cấp bậc. Đây mới là con đường thật sự. Không phải một bước lên trời. Mà là từng cấp. Từng tác phẩm. Từng thành tích.

Hệ thống tiếp tục hiện lên.

Lục Trạch đóng hệ thống. Ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố vẫn sáng. Những công ty lớn vẫn đang thống trị ngành giải trí. Nhưng từ hôm nay. Có thêm một cái tên nhỏ bắt đầu tiến lên. Tinh Vân. Một ngày nào đó, cái tên này sẽ khiến cả ngành giải trí phải nhớ đến.

Sau khi hoàn thành kế hoạch giai đoạn mới. Studio Tinh Vân bắt đầu có những thay đổi đầu tiên. Không phải thay đổi bên ngoài. Mà là bên trong.

Lục Trạch biết. Một công ty giải trí muốn phát triển. Không thể mãi dựa vào một mình hắn. Hắn cần những người có thể cùng mình đi tiếp.

Buổi sáng. Trần Hạo mang đến một bản danh sách. "Đây là những người chúng ta đang theo dõi."

Lục Trạch mở ra. Danh sách được chia thành nhiều nhóm.

*Nhóm ca sĩ*: Những người có giọng hát tốt. Nhưng chưa có cơ hội.

*Nhóm diễn viên*: Những người từng học diễn xuất. Có năng lực. Nhưng thiếu tài nguyên.

*Nhóm sáng tạo*: Biên kịch. Nhân viên sản xuất. Đạo diễn trẻ.

Lục Trạch nhìn từng cái tên. Không có ai lập tức trở thành ngôi sao. Nhưng đây chính là điều hắn muốn. Những viên đá thô. Cần được mài giũa.

"Trước tiên chọn ít người." Lục Trạch nói. "Chúng ta chưa đủ sức đào tạo quá nhiều."

Trần Hạo gật đầu. "Ba tháng đầu. Chỉ tập trung vào một số người."

Đây là cách phát triển ổn định. Trong khi các công ty lớn có thể cùng lúc đẩy nhiều nghệ sĩ. Tinh Vân chỉ có thể đi từng bước. Nhưng mỗi bước phải chắc chắn.

Buổi chiều. Lục Trạch gặp lại Dương Khải. "Thế nào?"

Dương Khải đưa bản sửa đổi kịch bản. "Tôi đã chỉnh lại phần đầu. Nhịp độ nhanh hơn. Nhân vật rõ hơn."

Lục Trạch đọc. So với bản đầu tiên. Đã có tiến bộ rõ ràng. Không phải vì câu chuyện thay đổi quá nhiều. Mà vì Dương Khải bắt đầu hiểu cách kể chuyện bằng hình ảnh.

"Lần này tốt hơn." Lục Trạch nói.

Dương Khải cười. "Trước đây tôi nghĩ đạo diễn chỉ cần có ý tưởng. Nhưng bây giờ tôi hiểu. Ý tưởng chỉ chiếm một phần."

Lục Trạch gật đầu. Đây chính là quá trình trưởng thành. Một đạo diễn mới. Đang từng bước hình thành.

Buổi tối. Hứa Thanh Hà biểu diễn tại chương trình âm nhạc mới. Sân khấu không quá lớn. Nhưng có nhiều khán giả hơn trước. Lần này. Cô không chỉ hát. Cô bắt đầu thể hiện phong cách riêng.

Khi bài hát kết thúc. Tiếng vỗ tay vang lên. Không phải tiếng vỗ tay cuồng nhiệt. Nhưng đủ để cô cảm nhận. Có người bắt đầu nhớ đến mình.

Sau chương trình. Một phóng viên hỏi: "Hứa Thanh Hà. Cô nghĩ thành công hiện tại đến từ đâu?"

Câu hỏi này trước đây cô sẽ trả lời: "Nhờ may mắn."

Nhưng lần này. Cô suy nghĩ rồi nói: "May mắn cho tôi cơ hội. Nhưng để đi tiếp, cần bản thân cố gắng."

Câu trả lời không đặc biệt. Nhưng lại rất thật.

Buổi tối. Tin tức nhỏ xuất hiện. "Ca sĩ mới Hứa Thanh Hà đang dần tạo phong cách riêng."

Không phải tin lớn. Nhưng đối với một nghệ sĩ mới. Đó là một bước tiến.

Cùng lúc. Một bài viết về Vô Danh cũng xuất hiện. 《Kiếm Đạo Trường Sinh》 tiếp tục tăng trưởng. Cấp bậc nhà văn của Lục Trạch vẫn chưa tăng. Nhưng lượng độc giả trung thành đang nhiều hơn.

Hệ thống hiển thị:

Lục Trạch nhìn con số. Hắn không dùng ngay. Bởi danh vọng cần tích lũy. Sau này. Khi cần một tác phẩm quan trọng. Nó mới phát huy giá trị. Không thể vì có tài nguyên, mà bỏ qua quá trình.

Đêm khuya. Lục Trạch ngồi trong phòng làm việc. Trước mặt là ba bản kế hoạch. Văn học. Âm nhạc. Điện ảnh. Ba con đường. Nhưng cuối cùng, đều hướng về một mục tiêu. Tinh Vân. Một công ty giải trí có thể tự tạo ra tác phẩm. Tự đào tạo nghệ sĩ. Tự xây dựng hệ sinh thái.

Chặng đường phía trước còn rất dài. Nhưng từ hôm nay. Hạt giống đầu tiên, đã thật sự bắt đầu mọc rễ.

Một tháng sau khi bước vào giai đoạn mới. Studio Tinh Vân bắt đầu có những thay đổi rõ ràng hơn. Không phải sự thay đổi khiến giới giải trí chấn động. Mà là những thay đổi âm thầm. Nhưng vững chắc.

Buổi sáng. Lục Trạch đến Studio sớm hơn thường lệ. Căn phòng nhỏ trước đây có chút trống trải. Bây giờ đã có thêm vài thiết bị. Thêm tài liệu. Thêm dấu vết của những người đang làm việc.

Hắn đứng trước cửa. Trong lòng có chút cảm xúc. Một năm trước. Nơi này chỉ tồn tại trong suy nghĩ. Hiện tại. Nó đã trở thành nơi tập hợp những người cùng chung mục tiêu.

Trần Hạo bước vào. "Ông chủ."

"ừ?"

"Đã có kết quả bước đầu của danh sách tuyển chọn." Anh đặt tài liệu lên bàn. "Chúng ta tìm được vài người đáng chú ý."

Lục Trạch mở ra.

Người đầu tiên: Một ca sĩ trẻ. Có kỹ năng tốt. Nhưng tính cách khá nhút nhát.

Người thứ hai: Một diễn viên mới tốt nghiệp. Có khả năng diễn xuất. Nhưng chưa từng có cơ hội.

Người thứ ba: Một biên kịch trẻ. Có nhiều ý tưởng. Nhưng kinh nghiệm còn ít.

Lục Trạch xem từng người. Sau đó nói: "Tiếp xúc. Nhưng chưa ký hợp đồng ngay."

Trần Hạo gật đầu. Đây là nguyên tắc của Tinh Vân. Không chạy theo số lượng. Không vì muốn mở rộng nhanh mà bỏ qua chất lượng.

Buổi chiều. Dương Khải hoàn thành bản kế hoạch quay bổ sung. Bộ phim đầu tiên đã gần đến giai đoạn hoàn thiện. Anh đến gặp Lục Trạch.

"Lục Trạch."

"ừ?"

"Tôi muốn sau bộ phim này, tôi tiếp tục làm một dự án khác."

Lục Trạch nhìn anh. "Đã có ý tưởng?"

Dương Khải gật đầu. "Lần này tôi muốn thử một câu chuyện lớn hơn."

Lục Trạch không phản đối. Nhưng hắn nói: "Đừng vội. Trước tiên nhìn lại tác phẩm đầu tiên. Mỗi bộ phim đều là một bài học."

Dương Khải hiểu. Một đạo diễn giỏi. Không phải người luôn muốn làm dự án lớn. Mà là người biết mình đang ở đâu.

Buổi tối. Hứa Thanh Hà kết thúc buổi luyện tập. Cô nhìn bảng kế hoạch trước mặt. Trong đó có mục tiêu: Hoàn thiện kỹ năng hát. Xây dựng phong cách cá nhân. Chuẩn bị album đầu tiên.

Album. Đối với một ca sĩ mới. Đó vẫn là mục tiêu rất xa. Nhưng bây giờ. Nó đã xuất hiện trong kế hoạch. Không còn là giấc mơ hồ. Mà là mục tiêu có thể hướng tới.

Đêm đó. Lục Trạch mở hệ thống.

Lục Trạch nhìn bảng hệ thống. Không có phần thưởng khổng lồ. Không có sức mạnh thay đổi mọi thứ. Chỉ có những con số phản ánh quá trình. Hắn hài lòng. Bởi con đường này, mới là con đường hắn muốn.

Sáng hôm sau. Một tin tức nhỏ xuất hiện. "Studio Tinh Vân chuẩn bị mở rộng đội ngũ."

Chỉ vài dòng. Không gây chú ý. Nhưng trong giới giải trí. Một số người bắt đầu nhớ đến cái tên này. Một công ty nhỏ. Đang từng bước tiến lên.

Cùng ngày. Lục Trạch viết một dòng mới trong kế hoạch.

*Giai đoạn hai: Xây dựng đội ngũ nghệ sĩ và tác phẩm. *

*Mục tiêu*: Hứa Thanh Hà bước lên cấp độ mới. Tinh Dạ tiếp tục xây dựng danh tiếng. Vô Danh nâng cao vị trí văn học. Dương Khải hoàn thiện năng lực đạo diễn. Tìm kiếm thế hệ nghệ sĩ đầu tiên của Tinh Vân.

Chương 100 kết thúc. Nhưng

Câu chuyện của Tinh Vân, mới thật sự bắt đầu.

Từ một studio nhỏ. Đến một đế chế giải trí. Còn rất nhiều con đường phải đi.

*Hết Chương 100. *
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 101: Những người đầu tiên của tinh vân

Sau khi 《Ngày Mai Sẽ Khác》 leo lên Top 4 BXH, Studio Tinh Vân không tổ chức ăn mừng.

Không có tiệc lớn. Không có banner chúc mừng. Không có bài đăng "Chúng tôi đã thành công".

Bởi vì tất cả 4 người trong căn phòng 40m2 này đều hiểu. Bọn họ mới chỉ hoàn thành bước đầu tiên. Con đường thật sự.. Vừa mới bắt đầu.

Sáng hôm sau, 9 giờ.

Trần Hạo đẩy cửa bước vào, trên tay là 3 tập hồ sơ mỏng. "Ông chủ. Ba người hôm trước chúng ta quan sát. Đã đồng ý gặp mặt."

Lục Trạch gật đầu. "Xếp lịch. Chiều nay."

Hiện tại Tinh Vân cần người. Nhưng không phải bất kỳ ai. Với một công ty lớn, tuyển sai một người có thể dùng 100 người khác bù lại. Nhưng với một công ty 4 người, mỗi quyết định đều quyết định văn hóa của cả đội sau này.

Buổi chiều. Người đầu tiên đến là Phương Minh.

23 tuổi. Tốt nghiệp Học viện Nghệ thuật Vân Hòa. Quần áo đơn giản, tóc hơi dài. Nhìn là biết kiểu người sống bằng tiền đi hát phòng trà.

"Vì sao muốn làm ca sĩ?" Lục Trạch hỏi thẳng, không vòng vo.

Phương Minh suy nghĩ 5 giây. "Vì tôi thích hát. Nhưng không chỉ là hát. Tôi muốn có một ngày, khi mọi người nghe một bài hát, họ nhớ đến người biểu diễn nó."

Không phải câu trả lời màu mè kiểu "vì đam mê, vì ước mơ". Mà là sự nghiêm túc.

Trần Hạo từng gửi cho Lục Trạch mấy video Phương Minh hát ở quán bar. Kỹ thuật chưa hoàn chỉnh, có lúc còn hụt hơi. Nhưng cảm xúc rất tốt. Anh ta hát "mình" vào trong bài.

Lục Trạch không quyết định ngay. "Thử luyện tập với chúng tôi một thời gian. Nếu phù hợp, chúng ta sẽ tiếp tục."

Phương Minh gật đầu mạnh. Với anh, đây là cơ hội đầu tiên không cần hát 4 tiếng một đêm để đổi lấy 300k.

Người thứ hai đến là Tô Mạn.

Cô gái 22 tuổi này từng đóng vai nữ phụ trong bộ phim đầu tiên của Tinh Vân. Đất diễn ít, chỉ 3 phân đoạn. Nhưng Dương Khải sau khi xem lại 7 lần rush đã nói một câu: "Cô bé này có ánh mắt."

"Tôi muốn trở thành diễn viên." Tô Mạn nói. "Không phải vì nổi tiếng. Mà vì tôi muốn được kể nhiều câu chuyện khác nhau."

Một câu trả lời đơn giản. Nhưng hợp với Tinh Vân. Ở đây không có ai mơ mộng thành Thiên Hậu sau một đêm.

Người thứ ba là Tống Minh. Biên kịch trẻ 24 tuổi, từng đến phỏng vấn 2 tháng trước nhưng bị trượt vì "quá non".

Lần này anh mang đến 3 bản ý tưởng. Không phải kịch bản hoàn chỉnh. Một cái về tình cảm đô thị, một cái về trinh thám, một cái về giới giải trí.

Dương Khải xem qua 20 phút. "Có tiềm năng. Ý tưởng về 'người quản lý và nghệ sĩ' khá mới. Nhưng kết cấu còn rời rạc."

"Em biết." Tống Minh đẩy kính. "Cho nên em đến đây để học."

Đến 7 giờ tối, căn phòng nhỏ lần đầu tiên có 7 người. 4 người cũ và 3 người mới.

Hứa Thanh Hà nhìn quanh. Có chút cảm giác kỳ lạ. 3 tháng trước cô đến đây chỉ với một vali và một bài hát. Bây giờ căn phòng đã có bàn, có máy in, có TV, và có thêm 3 gương mặt mới.

Lục Trạch đứng dậy. Không có bài phát biểu dài.

"Chào mừng mọi người. Nhưng tôi nói trước. Gia nhập Tinh Vân không có nghĩa là lập tức thành công. Ở đây không có con đường tắt."

Cả phòng im lặng.

"Các bạn sẽ cần học. Cần thất bại. Cần chứng minh bản thân. Nhưng nếu cố gắng, chúng ta sẽ cùng nhau tiến lên."

Không hứa biến ai thành ngôi sao. Không hứa công ty sẽ số một. Chỉ có một lời cam kết: Cùng nhau trưởng thành.

Đêm đó hệ thống cập nhật.

Thành viên: 7 người.

Đánh giá: "Đội ngũ sáng tạo ban đầu đã hình thành."

Mở khóa:

Lục Trạch nhìn dòng chữ. Giai đoạn tiếp theo.. Chính thức bắt đầu. Từ hôm nay Tinh Vân không chỉ tìm kiếm nhân tài. Mà bắt đầu tạo ra nhân tài.

Một tuần sau, cách vận hành của Tinh Vân thay đổi.

Trước đây mọi người chỉ tập trung làm việc trước mắt. Thanh Hà luyện hát. Dương Khải học quay. Lục Trạch viết nhạc và lo đối ngoại.

Nhưng bây giờ đã có 7 người. Cần có quy tắc.

Buổi sáng thứ hai, Lục Trạch gọi tất cả ngồi quanh chiếc bàn gỗ nhỏ.

"Hiện tại chúng ta vẫn còn nhỏ. Cho nên mỗi người đều không chỉ làm một việc. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta làm việc tùy ý."

Hắn trải ra một tờ giấy A3. Trên đó là bảng kế hoạch đào tạo.

*Hứa Thanh Hà: Ca sĩ. * Mục tiêu: Hoàn thiện kỹ năng biểu diễn sân khấu. Xây dựng phong cách cá nhân "chữa lành".

*Phương Minh: Ca sĩ tập sự. * Mục tiêu: Cải thiện kỹ thuật thanh nhạc. Tìm kiếm bản sắc riêng.

*Tô Mạn: Diễn viên tập sự. * Mục tiêu: Rèn luyện diễn xuất cơ bản. Tích lũy 3 vai diễn nhỏ.

*Dương Khải: Đạo diễn học việc. * Mục tiêu: Hoàn thành MV đầu tiên.

*Tống Minh: Biên kịch tập sự. * Mục tiêu: Viết xong 1 kịch bản ngắn 15 phút.

*Trần Hạo: Quản lý. * Mục tiêu: Hoàn thiện quy trình vận hành công ty.

Lần đầu tiên, 6 người còn lại cảm nhận được Tinh Vân không chỉ là nơi làm việc. Mà là nơi có kế hoạch để đi lên.

Buổi chiều, Lục Trạch gọi riêng Phương Minh vào phòng thu.

"Anh biết điểm yếu của mình không?"

"Giọng hát?" Phương Minh hỏi.

Lục Trạch lắc đầu. "Không. Điểm yếu của cậu là chưa có bản sắc. Hiện tại có 10 nghìn người có thể hát tốt hơn cậu. Nhưng khán giả cần nhớ một người. Một ca sĩ không chỉ bán giọng hát. Mà còn bán cảm xúc."

Phương Minh im lặng ghi nhớ. Đây cũng là con đường Hứa Thanh Hà đã đi. Từ "hát hay" đến "hát ra chất của Hứa Thanh Hà".

Ở phòng bên cạnh, Dương Khải đưa cho Tô Mạn một đoạn kịch bản 2 trang. "Đừng chỉ đọc lời thoại. Hãy nghĩ xem nhân vật này đang giấu điều gì."

Tô Mạn thử. Lần đầu gượng. Lần hai tốt hơn. Lần ba, ánh mắt cô đã khác.

"Đúng rồi." Dương Khải gật đầu. "Diễn xuất không phải giả vờ trở thành người khác. Mà là hiểu người đó."

Nhìn cảnh này, Lục Trạch rất hài lòng. Bởi hắn biết một công ty giải trí sống được hay không không nằm ở 1-2 tác phẩm. Mà nằm ở con người.

Buổi tối, hắn mở hệ thống.

Đã kích hoạt.

Chức năng: Theo dõi năng lực. Đánh giá tiến bộ. Đề xuất hướng phát triển.

*Hứa Thanh Hà*: Ca sĩ mới. Tiềm năng: Khá cao. Độ phù hợp phong cách: 88%

*Phương Minh*: Ca sĩ tập sự. Tiềm năng: Trung bình - cao. Độ phù hợp: 71%

*Tô Mạn*: Diễn viên tập sự. Tiềm năng: Khá. Độ phù hợp: 79%

*Dương Khải*: Đạo diễn học việc. Tiềm năng: Cao. Độ phù hợp: 85%

*Tống Minh*: Biên kịch tập sự. Tiềm năng: Khá. Độ phù hợp: 76%

Lục Trạch đóng lại. Hắn không tin hoàn toàn vào hệ thống. Tiềm năng chỉ là hạt giống. Muốn thành cây lớn vẫn phải tưới.

Cùng lúc, trên Hot Search xuất hiện tin: "Tập đoàn Hoàng Triều ký hợp đồng với ca sĩ tân binh Lâm Tiểu Vũ. Sau 3 ngày đã có 50 triệu lượt xem."

So với Tinh Vân, họ đang đi rất chậm. Nhưng Lục Trạch không nóng vội. Cây lớn cần thời gian mọc rễ. Tinh Vân hiện tại.. Đang trong giai đoạn gieo hạt.

Một tuần nữa trôi qua.

Studio Tinh Vân bắt đầu vận hành giống một công ty thật sự. Dù vẫn còn nhỏ.

Buổi sáng, trong phòng luyện tập, Hứa Thanh Hà đang hướng dẫn Phương Minh.

"Đừng cố hát quá mạnh." Cô nói. "Bài này không cần bùng nổ. Nó cần cảm xúc lắng xuống."

Phương Minh thử lại. Lần này anh hạ tông, kéo dài chữ cuối. Cả căn phòng yên đi.

Hứa Thanh Hà bất ngờ. "Tốt hơn rồi."

Cô hiểu cảm giác của người mới. Muốn chứng minh bản thân nên hay gồng. Nhưng cô cũng hiểu, muốn tiến bộ không thể chỉ dựa vào cố gắng. Cần có người chỉ dẫn.

Ở phòng bên, Dương Khải và Tô Mạn đang phân tích nhân vật. Không phải để quay. Mà để luyện.

Sau bộ phim đầu, Dương Khải nhận ra một điều: Một diễn viên tốt có thể cứu một kịch bản dở. Và một đạo diễn tốt phải biết đào tạo diễn viên.

Chiều, Lục Trạch và Trần Hạo ngồi xem báo cáo tài chính.

"Nhân sự đã ổn định." Trần Hạo nói. "Nhưng chúng ta còn thiếu một thứ."

"Là gì?"

"Tác phẩm mới."

Lục Trạch im lặng. Đúng vậy. Đào tạo 10 năm mà không có sản phẩm thì cũng vô nghĩa. Nhưng tác phẩm nào?

Âm nhạc cần bài hợp với Thanh Hà và Phương Minh. Điện ảnh cần dự án vừa sức với Dương Khải và Tô Mạn. Văn học cần duy trì chất lượng của Tinh Dạ.

Tất cả phải cân bằng. Không thể đốt cháy giai đoạn.

Buổi tối, Lục Trạch mở máy tính, vào kho danh vọng.

Sau 2 tháng, danh vọng đã tích lũy được 47, 800 điểm. Không đủ để đổi "Thần Khúc Cấp S". Nhưng đủ để hỗ trợ tác phẩm "Cấp C - Trung".

Hệ thống hiện lên:

Có thể sử dụng danh vọng để: Nâng cao chất lượng tác phẩm. Hỗ trợ sáng tạo. Mở khóa tài nguyên.

Lục Trạch suy nghĩ rất lâu. Hắn không muốn dùng danh vọng để tạo ra một siêu phẩm ngay. Như vậy sẽ phá vỡ quá trình phát triển. Một người mới mà đột nhiên có bài 200 triệu lượt nghe thì không ai tin.

Hắn cần hợp lý. Từng bước.

Cuối cùng hắn quyết định. Dùng 8, 000 điểm danh vọng. Để hỗ trợ tác phẩm tiếp theo của Tinh Dạ.

Một bản nhạc mới xuất hiện trong máy tính. Tên: 《Ánh Sáng Trong Mưa》

Lục Trạch không đưa ngay. Hắn nghe đi nghe lại 30 lần. Sửa 2 nốt. Đổi 1 câu từ. Bởi tác phẩm dù tốt cũng cần người phù hợp.

Ngày hôm sau, hắn đưa bản demo cho Hứa Thanh Hà.

Cô nhìn tên bài. "Em có thể hát sao?"

"Thử đi."

Buổi luyện tập bắt đầu. Lần đầu, Thanh Hà hơi lạc nhịp. Lần hai, cô bắt đầu vào cảm xúc. Đến đoạn điệp khúc cuối, khi cô hát "Dù mưa có rơi, em vẫn tìm thấy ánh sáng", cả phòng thu im lặng.

Bởi bài hát này.. Quá hợp với cô. Không phải vì nó mạnh nhất. Mà vì nó nói ra được con người cô.

Trần Hạo hỏi: "Chuẩn bị phát hành?"

Lục Trạch lắc đầu. "Chưa. Để cô ấy luyện 1 tuần nữa. Không vội."

Đây chính là cách Tinh Vân phát triển. Không chạy theo tốc độ. Mà xây nền móng.

Đêm đó, hệ thống cập nhật.

Tiến độ phát triển: +12%. Trạng thái: Ổn định

Cấp độ: Sơ cấp. Tiến độ: 75%

Lục Trạch nhìn con số 75%. Còn 25% nữa mới lên cấp Trung cấp.

Nhưng hắn biết, 25% còn lại sẽ không dễ. Bởi muốn tiến lên, cần tạo ra thành tích t

Hật sự. Cần bước vào thị trường, đối đầu với công ty khác, đối đầu với BXH, đối đầu với dư luận.

Và Tinh Vân.. Đang chuẩn bị bước vào cuộc cạnh tranh đầu tiên trong ngành giải trí.

*hết chương 101*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 102: Tác phẩm đầu tiên của tinh vân

Sau khi đội ngũ ban đầu được hình thành, Studio Tinh Vân bước vào giai đoạn quan trọng nhất: Tạo ra tác phẩm.

Bởi trong ngành giải trí, con người rất quan trọng. Nhưng cuối cùng, vẫn cần sản phẩm để chứng minh năng lực.

Một ca sĩ cần bài hát. Một diễn viên cần vai diễn. Một đạo diễn cần bộ phim. Một công ty giải trí cần tác phẩm đại diện.

Sáng thứ hai. Phòng họp 20m2 của Tinh Vân. 7 người ngồi quanh chiếc bàn gỗ.

Lục Trạch chỉ vào bảng trắng. Trên đó có 3 mục: Âm nhạc. Điện ảnh. Văn học.

"Hôm nay chúng ta bàn về kế hoạch tiếp theo."

Trần Hạo mở đầu: "Về âm nhạc. Hứa Thanh Hà đã chuẩn bị khá lâu. Bài hát mới có thể bắt đầu quảng bá."

Tất cả nhìn về phía Thanh Hà. Cô ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên bàn. Đây là tác phẩm đầu tiên sau khi cô thật sự gia nhập Tinh Vân. Không còn chỉ là người hát bài của Tinh Dạ. Mà là nghệ sĩ được Tinh Vân xây dựng.

"Cảm thấy thế nào?" Lục Trạch hỏi.

"Có áp lực." Thanh Hà nói thật. "Nhưng em muốn thử."

Lục Trạch gật đầu. Áp lực là bình thường. Nếu một nghệ sĩ không có áp lực trước tác phẩm quan trọng, có lẽ họ chưa thật sự coi trọng nó.

Tiếp theo, Dương Khải báo cáo về điện ảnh. "Bộ phim 《Ngày Mưa Không Trở Lại》 đã hoàn thành chỉnh sửa cuối. Chúng ta đang chuẩn bị gửi tham dự một số liên hoan phim nhỏ."

Không phải giải thưởng lớn. Không phải mục tiêu gây tiếng vang. Chỉ là để tác phẩm được nhìn thấy.

Lục Trạch đồng ý. Một bộ phim mới cần khán giả, cũng cần sự đánh giá. Đây là cách một đạo diễn trưởng thành.

Cuối cùng đến văn học. Trần Hạo đọc báo cáo: "《Kiếm Đạo Trường Sinh》 tiếp tục tăng. Lượng độc giả ổn định 120 nghìn/ngày. Nhưng chưa có bước đột phá."

Lục Trạch gật đầu. Điều này nằm trong dự đoán. Một tác phẩm mạng không thể mãi tăng trưởng chỉ bằng thời gian. Cần một giai đoạn cao trào. Nhưng hắn không vội. Bởi Tinh Dạ cần xây dựng danh tiếng lâu dài.

Sau cuộc họp, Thanh Hà ở lại. "Anh Lục. Em có thể hỏi một chuyện không?"

"Nói đi."

"Tại sao anh luôn không vội? Nhiều công ty khác, họ muốn nghệ sĩ nhanh nổi tiếng. Nhưng anh lúc nào cũng bảo chậm lại."

Lục Trạch im lặng vài giây. "Vì anh không muốn tạo ra một ngôi sao chỉ sáng trong thời gian ngắn. Anh muốn tạo ra nghệ sĩ có thể đi rất lâu."

Thanh Hà không nói gì. Nhưng câu nói đó cô ghi nhớ trong lòng.

Buổi tối, một cuộc điện thoại đến. Là phía nhà phát hành phim.

"Anh Lục. Có tin tốt. Bộ phim của các anh được chọn vào danh sách trình chiếu thử tại Liên hoan phim Thanh Sơn. Quy mô nhỏ, khán giả 200 người."

Lục Trạch hơi bất ngờ. Không phải giải thưởng. Nhưng đây là lần đầu tiên một tác phẩm điện ảnh của Tinh Vân xuất hiện trước công chúng.

Hắn nhìn về phía Dương Khải. Anh cũng nghe thấy. Ánh mắt sáng lên. Đây là lần đầu tiên một bộ phim do anh đạo diễn sắp được khán giả nhìn thấy.

Hệ thống cập nhật:

Kinh nghiệm: +15%

Tiến độ: 78%

Lục Trạch nhìn thông báo. 78%. Chỉ còn một đoạn nữa. Nhưng hắn biết, muốn đạt đến cấp độ tiếp theo, Tinh Vân cần một tác phẩm thật sự tạo được ảnh hưởng. Và có lẽ.. Cơ hội đầu tiên đang đến gần.

Ba ngày sau. Bộ phim 《Ngày Mưa Không Trở Lại》 chính thức có lịch trình chiếu thử.

Với những công ty lớn, một buổi chiếu 200 người không đáng chú ý. Nhưng với Tinh Vân, đây là lần đầu tiên tác phẩm của họ xuất hiện trước khán giả.

Không ai biết phản ứng sẽ thế nào. Không ai biết liệu những nỗ lực trong thời gian qua có được công nhận hay không.

Sáng ngày chiếu, 8 giờ, Dương Khải đã đến rạp. Sớm đến mức nhân viên còn đang lau ghế.

Anh ngồi một mình trong phòng chiếu trống, nhìn màn hình lớn. Trong đầu nhớ lại từng cảnh quay. Lần đầu gặp diễn viên. Lần đầu cầm máy quay. Lần đầu nghe tiếng "Action".

"Lần đầu làm đạo diễn.." Dương Khải khẽ nói. "Cảm giác thật sự khác."

Lục Trạch bước vào, ngồi xuống bên cạnh. "Lo lắng?"

"Rất lo." Dương Khải gật đầu. "Không biết khán giả có thích không."

"Đừng nghĩ quá nhiều." Lục Trạch nói. "Hôm nay không phải để chứng minh cậu là đạo diễn giỏi. Mà là để biết bộ phim còn thiếu gì."

Câu nói này khiến Dương Khải bình tĩnh hơn. Đúng vậy. Một tác phẩm đầu tiên không phải kết quả cuối cùng. Mà là bước đầu của con đường.

9 giờ 30. Buổi chiếu bắt đầu. Những khán giả đầu tiên tiến vào. Có nhà phê bình, có sinh viên điện ảnh, có khán giả bình thường mua vé 30k.

Mười phút đầu, không khí hơi lạnh. Bởi nhịp phim chậm. Không có tình tiết gây sốc. Không có cảnh quay hoành tráng.

Nhưng khi câu chuyện về người con trai đợi người yêu trong mưa dần mở ra, cảm xúc của nhân vật bắt đầu được thể hiện. Căn phòng dần yên lặng hơn. Mọi người bắt đầu tập trung.

Đến đoạn cao trào, khi nam chính đứng dưới mưa 3 tiếng, có một cô gái ở hàng 3 rút khăn giấy.

Khi bộ phim kết thúc, không có tiếng vỗ tay quá lớn. Nhưng sau 3 giây im lặng, tiếng vỗ tay bắt đầu vang lên. Không quá mạnh. Nhưng chân thành.

Dương Khải ngồi phía sau, bàn tay siết chặt. Khoảnh khắc này, anh sẽ không bao giờ quên.

Sau buổi chiếu, một số đánh giá bắt đầu xuất hiện trên diễn đàn làm phim nhỏ.

ID "Phê bình dạo" : "Không phải bộ phim hoàn hảo. Có một số điểm còn non. Chuyển cảnh hơi gượng. Nhưng cảm xúc chân thật. Đạo diễn mới có cách kể chuyện đáng chú ý."

ID "Sinh viên năm 3" : "Tôi khóc ở đoạn cuối. Không phải vì kịch bản quá hay. Mà vì diễn viên diễn thật."

Một người trong ngành đi ra bắt tay Dương Khải: "Cậu còn thiếu kinh nghiệm. Nhưng có khả năng. Cố gắng tiếp tục."

Dương Khải cúi đầu cảm ơn. Bởi anh biết, lời nhận xét này quý giá hơn lời khen đơn thuần.

Buổi tối, Tinh Vân tổ chức họp nhỏ. Trần Hạo nhìn số liệu: "Phản hồi tốt hơn dự đoán. Có 3 trang web phim nhỏ đã đăng bài giới thiệu."

Hứa Thanh Hà cười: "Chúc mừng anh Dương."

Dương Khải lắc đầu: "Không. Đây là công sức của mọi người."

Lục Trạch nhìn cảnh này, trong lòng có chút vui. Bởi đây chính là điều hắn muốn xây dựng. Không phải một nơi chỉ có một người tỏa sáng. Mà là một tập thể cùng phát triển.

Hệ thống hiện lên:

Kết quả: Có ảnh hưởng nhất định. +5000 danh vọng

Kinh nghiệm: 60%

Tiến độ: 82%

Lục Trạch nhìn con số. 82%. Bước tiếp theo không còn chỉ là tồn tại. Mà là phát triển.

Sau buổi chiếu thử, cái tên Studio Tinh Vân bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong một phạm vi nhỏ.

Không phải trên trang đầu. Không phải là tin tức lớn. Nhưng trong group "Đạo diễn trẻ Vân Hòa" 3.2 vạn thành viên, có người đăng bài:

"Có ai xem 《Ngày Mưa Không Trở Lại》 ở LHP Thanh Sơn không? Studio mới. Làm phim đầu tay mà cách kể chuyện khá ổn. Đạo diễn Dương Khải là ai vậy?"

Dưới comment có 40 mấy lượt trả lời. "Chưa nghe bao giờ." "Tìm rồi, công ty 7 người."

Đối với những công ty lớn, đây chỉ là một gợn sóng nhỏ. Nhưng với Tinh Vân.. Đây là dấu hiệu đầu tiên cho thấy họ đã bước ra khỏi phạm vi của chính mình.

Sáng hôm sau, Dương Khải đến Studio với tâm trạng khác hẳn. Trước đây anh luôn cảm thấy mình là người đang học hỏi. Nhưng sau khi bộ phim được công chiếu, anh bắt đầu hiểu rõ hơn trách nhiệm của một đạo diễn.

"Lục Trạch."

"ừ?"

"Tôi muốn học thêm." Dương Khải nói. "Lần trước tôi nghĩ chỉ cần có câu chuyện hay. Nhưng bây giờ tôi hiểu.. Một đạo diễn cần biết nhiều hơn. Cách làm việc với diễn viên. Cách quản lý đoàn phim. Cách kiểm soát chi phí. Cách truyền đạt ý tưởng."

Lục Trạch gật đầu. "Đó mới là bắt đầu."

Một câu nói đơn giản. Nhưng Dương Khải hiểu ý nghĩa. Bởi sau tác phẩm đầu tiên, anh không còn là người chỉ muốn làm phim. Mà bắt đầu trở thành một đạo diễn thật sự.

Trong khi đó, Hứa Thanh Hà cũng nhận được tin mới. Bài hát mới của cô đã hoàn thành quá trình chuẩn bị.

Tên bài hát: 《Ánh Sáng Cuối Con Đường》

Không phải một ca khúc có giai điệu quá mạnh. Không phải bài hát để lập tức chiếm bảng xếp hạng. Nhưng nó phù hợp với giai đoạn hiện tại của cô. Một ca sĩ trẻ, đang từng bước tìm kiếm vị trí của mình.

Ngày thu âm. Trong phòng thu, Thanh Hà đeo tai nghe. Cô hít sâu. Bắt đầu hát.

Lần đầu, có chút căng thẳng, giọng hơi run. Lần thứ hai, tốt hơn. Lần thứ ba, cảm xúc bắt đầu xuất hiện. Đến đoạn "dù con đường còn dài, em vẫn bước", cô nhắm mắt lại.

Lục Trạch đứng bên ngoài phòng thu, không can thiệp. Bởi hắn biết, một nghệ sĩ muốn trưởng thành không thể mãi dựa vào sự chỉ dẫn của người khác. Cần tự tìm ra cách biểu đạt của mình.

Cuối cùng, bản thu hoàn thành. Kỹ thuật chưa hoàn mỹ. Vẫn có 2 chỗ hụt hơi. Nhưng cảm xúc đã rõ ràng hơn rất nhiều.

Hứa Thanh Hà tháo tai nghe. "Cảm giác.. Khác với trước đây."

"Khác ở đâu?" Lục Trạch hỏi.

Cô suy nghĩ. "Trước đây em chỉ muốn hát đúng. Nhưng bây giờ.. Em muốn người nghe cảm nhận được điều em muốn nói."

Lục Trạch mỉm cười. Đó chính là sự thay đổi. Không phải tăng cấp trong một ngày. Mà là sự trưởng thành từng chút một.

Đêm đó, hệ thống cập nhật.

Đánh giá: Hoàn thành. +8000 danh vọng

Cấp: Học việc. Kinh nghiệm: 70%

Cấp: Người mới. Tiến độ: 45%

Độc giả tăng trưởng ổn định: +5%/tuần

Tác phẩm mới hoàn thành

Tiến độ: 85%

Lục Trạch nhìn bảng hệ thống. 85%. Còn một đoạn nữa để đạt đến bước tiếp theo.

Nhưng hắn không vội. Bởi hiện tại, Tinh Vân đã có: Một đạo diễn đang trưởng thành. Một ca sĩ đang tìm phong cách. Một nhóm sáng tạo đang hình thành.

Bước tiếp theo.. Là xây dựng danh tiếng thật sự. Và để làm được điều đó.. Tinh Vân cần nhiều tác p

Hẩm hơn. Nhiều nghệ sĩ hơn.

*Chương 103. Sẽ bắt đầu giai đoạn mở rộng đầu tiên. Từ một studio nhỏ.. Bắt đầu tiến đến con đường của một công ty giải trí. *

*hết chương 102*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 103: Bước đầu mở rộng

Sau thành công bước đầu của bộ phim 《Ngày Mưa Không Trở Lại》, Studio Tinh Vân bắt đầu nhận được nhiều sự chú ý hơn.

Không phải sự nổi tiếng. Không phải danh tiếng lớn. Nhưng ít nhất.. Cái tên Tinh Vân đã không còn hoàn toàn xa lạ.

Một tuần sau buổi chiếu, email của Trần Hạo tăng từ 3 cái/ngày lên 12 cái/ngày. Có nhà đầu tư nhỏ muốn góp 500 triệu. Có công ty truyền thông muốn cùng sản xuất web drama. Có nhãn hàng trà sữa muốn mời Hứa Thanh Hà làm KOL.

Nhưng Lục Trạch không thay đổi kế hoạch. Hắn vẫn giữ nguyên nguyên tắc: Phát triển chậm. Nhưng chắc chắn.

Sáng thứ hai, phòng họp. Trần Hạo đặt một tập tài liệu dày 2cm lên bàn. "Đây là những lời mời hợp tác gần đây."

Lục Trạch lật từng trang. Có "Dự án phim 2 tỷ, cần góp 30%". Có "Show thực tế cần 1 ca sĩ mới, cát-sê 80 triệu". Có "Hợp tác với công ty A&B, ký 3 năm".

Nếu là studio mới khác, đây là cơ hội vàng. Nhưng Lục Trạch xem rất kỹ mục "điều khoản".

"Dự án phim này kịch bản dở." Hắn chỉ vào trang 3. "Đạo diễn chỉ muốn có tên chúng ta để đi gọi vốn."

"Show thực tế này yêu cầu bóc phốt đời tư." Hắn gạt sang. "Không phù hợp."

"Công ty A&B muốn độc quyền nghệ sĩ 5 năm." Hắn lắc đầu. "Quá sớm."

"Không nhận hết." Lục Trạch nói. "Lựa chọn dự án phù hợp. Không chạy theo lợi ích trước mắt."

Trần Hạo gật đầu. Anh đã quen với cách làm việc này. Một dự án sai có thể khiến cả công ty mất 3 năm để sửa.

Buổi chiều, Dương Khải mang đến một bản đề cương 10 trang. "Lần này tôi muốn thử một câu chuyện khác. Về một biên kịch và nữ ca sĩ."

Lục Trạch xem. So với 《Ngày Mưa Không Trở Lại》, ý tưởng lớn hơn. Bối cảnh nhiều hơn. Kinh phí dự tính 800 triệu.

"Muốn quay ngay?"

Dương Khải lắc đầu. "Chưa. Tôi muốn chuẩn bị thêm 3 tháng. Đi thực tế, viết 5 bản thảo."

Câu trả lời khiến Lục Trạch hài lòng. Bởi trước đây Dương Khải có thể đã muốn lập tức bắt đầu. Nhưng bây giờ anh hiểu: Một bộ phim tốt cần chuẩn bị.

Trong phòng luyện tập, Hứa Thanh Hà đang hướng dẫn Phương Minh. "Chỗ này em nên giữ hơi lâu hơn, đừng gồng."

Phương Minh gật đầu, thử lại. Lần này âm cuối mượt hơn.

Lục Trạch đứng ngoài nhìn. Hắn nhận ra một điều: Tinh Vân đang dần hình thành văn hóa riêng. Người đi trước giúp người đi sau. Không cạnh tranh nội bộ. Mà cùng nhau tiến bộ. Đây chính là thứ hắn muốn.

Buổi tối, Lục Trạch mở hệ thống.

Đánh giá: Đội ngũ cơ bản ổn định

Nhiệm vụ giai đoạn: Xây dựng nghệ danh đầu tiên

Lục Trạch hơi dừng lại. Nghệ danh. Đây là một bước quan trọng. Trong ngành giải trí, một nghệ sĩ không chỉ cần năng lực. Cần một dấu ấn để khán giả nhớ đến.

Hệ thống tiếp tục hiện lên:

Không sử dụng danh vọng để thay thế quá trình trưởng thành

Lục Trạch mỉm cười. Hệ thống vẫn nhắc lại nguyên tắc cũ. Không có đường tắt.

Sau khi xác định hướng phát triển, Tinh Vân bắt đầu bước vào giai đoạn đào tạo chính thức.

Không giống những công ty lớn có phòng đào tạo 200 người. Tinh Vân hiện tại chỉ có 7 thành viên. Nhưng Lục Trạch đặt yêu cầu rất cao. Bởi hắn biết, những người đầu tiên sẽ trở thành nền móng cho tương lai.

Sáng, phòng luyện tập. Trên bảng trắng viết: "Nghệ sĩ không chỉ cần kỹ năng."

Lục Trạch đứng trước 6 người còn lại. "Trong ngành giải trí, có rất nhiều người có năng lực. Nhưng tại sao có người thành công, mà có người biến mất?"

Không ai trả lời.

"Vì khán giả không chỉ nhớ tác phẩm. Họ nhớ con người đứng sau tác phẩm."

Đây là bài học đầu tiên: Xây dựng hình ảnh cá nhân.

Hứa Thanh Hà suy nghĩ. Trước đây cô chỉ muốn hát thật tốt. Nhưng bây giờ cô hiểu, một ca sĩ cần có câu chuyện riêng.

Buổi chiều, Trần Hạo bắt đầu liên hệ 3 studio truyền thông nhỏ, 5-7 người. Không phải để tạo scandal. Mà để quản lý hình ảnh, lên kế hoạch đăng bài, phỏng vấn.

"Một nghệ sĩ mới. Nếu không có kế hoạch, dễ dàng bị lãng quên." Trần Hạo nói. "Một bài hát hay, một vai diễn tốt, cũng cần được đưa đến đúng khán giả."

Trong khi đó, Dương Khải xin đi theo đoàn phim của một đạo diễn đàn anh 2 tuần. Với vai trò "trợ lý quan sát", không lương.

Có hôm, vị đạo diễn kia hỏi: "Cậu đã làm một bộ phim rồi. Vậy cậu nghĩ mình là đạo diễn chưa?"

Dương Khải im lặng, rồi lắc đầu. "Chưa. Tôi chỉ mới bắt đầu."

Người đạo diễn bật cười: "Giữ được suy nghĩ này. Cậu có thể đi xa."

Dương Khải ghi nhớ. Bởi càng học, anh càng nhận ra điện ảnh rộng lớn hơn những gì mình tưởng.

Buổi tối, Lục Trạch nhận báo cáo.

- Bài hát 《Ánh Sáng Cuối Con Đường》 của Thanh Hà đã master xong. Dự kiến phát hành 2 tuần nữa.

- Phim đầu tay tiếp tục nhận thêm 4 đánh giá 7.5/10 trên web phim độc lập.

- 《Kiếm Đạo Trường Sinh》: 134, 000 độc giả/ngày, +8%/tuần.

Mọi thứ đang tiến triển. Nhưng chưa có đột phá lớn. Đúng với kế hoạch.

Hệ thống cập nhật:

Danh tiếng: Đang hình thành

Độc giả: Tăng trưởng

Tiến độ: 90%

Lục Trạch nhìn con số. 90%. Chỉ còn 10%. Nhưng 10% này sẽ cần một thành tích thật sự. Một tác phẩm. Một bước tiến. Một dấu mốc.

Đêm đó, Trần Hạo gửi tin nhắn: "Ông chủ. Có một cơ hội. Chương trình 《Tân Thanh Âm》 mùa 1. Sân khấu tìm kiếm tài năng ca sĩ trẻ. Họ đang mời nghệ sĩ mới. Trong danh sách có tên Hứa Thanh Hà."

Lục Trạch mở link. Đây là chương trình của đài truyền hình Vân Hòa, đầu tư 40 tỷ. Giám khảo có 1 Thiên Hậu, 2 Kim Bài nhạc sĩ. Mỗi tuần phát sóng, rating dự kiến 2.1%.

Đây có thể là cơ hội để Thanh Hà bước lên sân khấu lớn hơn. Nhưng cũng là thử thách. Bởi từ lúc này, cô sẽ không còn chỉ biểu diễn trước 200 người quen thuộc. Mà sẽ đối mặt với toàn bộ thị trường.

Ngày hôm sau, tin tức về 《Tân Thanh Âm》 được công bố.

Một sân khấu lớn. Một cơ hội để những nghệ sĩ mới chứng minh bản thân. Poster treo khắp 8 ga tàu điện ngầm. Trailer trên Vân Bác đạt 90 triệu lượt xem sau 2 ngày.

Đối với các công ty lớn, đây chỉ là một trong rất nhiều hoạt động quảng bá. Nhưng đối với Hứa Thanh Hà.. Đây là lần đầu tiên cô thật sự bước vào một cuộc cạnh tranh.

Sáng, phòng luyện tập. Thanh Hà đứng trước gương. Trên người là áo sơ mi trắng đơn giản, không trang sức.

Cô nhìn chính mình. Không còn là cô gái hát trong quán bar nhỏ. Không còn là người chỉ được biết đến nhờ ca khúc của Tinh Dạ. Lần này, cô phải chứng minh bản thân.

Phương Minh đứng bên cạnh. "Chị Thanh Hà. Chị có lo không?"

"Có." Thanh Hà cười. "Nhưng lo lắng không có nghĩa là không thể làm."

Câu nói này, cũng chính là điều Lục Trạch từng nói với cô. Không ai biết mình có đủ khả năng hay không. Cho đến khi bước lên sân khấu.

Buổi chiều, Lục Trạch và Trần Hạo xem danh sách 32 thí sinh.

Có Lâm Tiểu Vũ - ca sĩ của Hoàng Triều, 2.1 triệu fan Vân Bác. Có Chu Mẫn - quán quân cuộc thi cấp tỉnh, được công ty B đầu tư 3 triệu quảng bá. Có 7 người đến từ các học viện lớn.

So với họ, Hứa Thanh Hà không có nhiều lợi thế. Fan chỉ có 87 nghìn. Công ty chỉ có 7 người. Không có đội ngũ PR.

Nhưng Lục Trạch không lo lắng. "Mục tiêu lần này không phải chiến thắng bằng mọi giá."

Trần Hạo hỏi: "Vậy mục tiêu là gì?"

"Để khán giả nhớ tên." Lục Trạch nói. "Trong ngành giải trí, bước đầu tiên không phải trở thành ngôi sao. Mà là khiến người khác bắt đầu chú ý."

Buổi tối, Dương Khải mang đến tin mới. Bộ phim 《Ngày Mưa Không Trở Lại》 nhận được lời mời tham dự "Liên hoan phim Đạo diễn trẻ Vân Hòa". Quy mô 500 người, có 20 đạo diễn mới.

"Tôi có nên đi không?" Dương Khải do dự. "Tôi chỉ là đạo diễn mới."

"Chính vì là người mới, nên càng cần xuất hiện." Lục Trạch nói. "Nếu chỉ ngồi trong phòng, không ai biết đến mình. Một đạo diễn cần tác phẩm, nhưng cũng cần bước ra thế giới bên ngoài."

Dương Khải gật đầu.

Ngày hôm sau, Tinh Vân bắt đầu chuẩn bị cho hai sự kiện. Một bên, Hứa Thanh Hà tập vũ đạo, chọn bài dự thi vòng 1: 《Ánh Sáng Cuối Con Đường》. Một bên, Dương Khải đóng gói phim, làm poster, chuẩn bị lời giới thiệu 3 phút.

Hai con đường khác nhau. Nhưng cùng chung mục tiêu: Đưa cái tên Tinh Vân đi xa hơn.

Đêm trước ngày xuất phát, 11 giờ, Lục Trạch một mình ngồi trong phòng.

Hắn mở hệ thống.

Mốc tiếp theo: Công ty giải trí sơ cấp.

Điều kiện: Có nghệ sĩ đạt bước tiến quan trọng. Có tác phẩm tạo ảnh hưởng. Có đội ngũ ổn định.

Lục Trạch nhìn những điều kiện đó. Không có điều kiện nào dễ dàng. Nhưng cũng không phải không thể. Bởi hiện tại, Tinh Vân đã có nền móng.

Ngày mai, sẽ là một lần thử thách. Một lần thử thách dành cho những người đầu tiên của Tinh Vân.

Nếu thành công, bọn họ sẽ ti

Ến thêm một bước. Nếu thất bại, cũng sẽ học được bài học.

Bởi con đường trở thành đế chế giải trí.. Chưa bao giờ là con đường bằng phẳng.

*hết chương 103*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 104: Sân khấu đầu tiên của hứa thanh hà

Ngày diễn ra chương trình. Thành phố Vân Hòa.

Trung tâm biểu diễn Vân Hòa, sức chứa 5000 người. Từ 6 giờ sáng, bên ngoài đã có fan cầm lightstick, có phóng viên, có xe của 8 công ty giải trí xếp hàng.

Trong ngành giải trí, một sân khấu như 《Tân Thanh Âm》 có thể thay đổi vận mệnh của một người. Thắng 1 vòng, tên tuổi có thể lên Hot Search. Thua cũng không sao, miễn là được nhớ mặt.

8 giờ 30. Chiếc xe 7 chỗ của Studio Tinh Vân dừng ở cổng sau. Không có đoàn 20 người. Không có xe bảo mẫu. Không có banner.

Chỉ có 3 người: Lục Trạch. Trần Hạo. Và Hứa Thanh Hà.

Thanh Hà nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài là hàng trăm người, máy quay, micro. Cô siết chặt quai túi.

"Lần đầu thấy nhiều người như vậy sao?" Lục Trạch hỏi.

Cô gật đầu. "Trước đây em từng biểu diễn ở quán bar 100 người. Nhưng cảm giác hôm nay khác."

"Bởi vì hôm nay em không chỉ đại diện cho bản thân." Lục Trạch nói. "Mà còn đại diện cho Tinh Vân."

"Nhớ kỹ. Đừng nghĩ về đối thủ. Đừng nghĩ về thứ hạng. Hãy nghĩ về bài hát. Bài hát muốn nói gì."

Hứa Thanh Hà hít sâu. Sau đó gật đầu.

Bên trong hậu trường, không khí náo nhiệt đến nghẹt thở. Có ca sĩ đang khởi động giọng, âm thanh vang cả hành lang. Có vũ công đang tập. Có người quản lý của Hoàng Triều đi qua, sau lưng là 4 trợ lý.

Hứa Thanh Hà nhìn xung quanh. Trong lòng xuất hiện áp lực.

Trần Hạo nhận ra. "Đừng so sánh. Công ty lớn có tài nguyên của họ. Chúng ta có con đường của chúng ta."

"Em biết." Cô cười nhẹ. Nhưng biết là một chuyện, cảm nhận lại là chuyện khác.

Lúc này, một nữ ca sĩ trẻ đi ngang, liếc nhìn thẻ tên. "Tinh Vân?"

Hứa Thanh Hà quay lại. "Đúng."

Người kia hơi suy nghĩ. "Là studio làm bộ phim 《Ngày Mưa Không Trở Lại》 gần đây sao? Tôi thấy có người trong group đạo diễn bàn."

Hứa Thanh Hà hơi bất ngờ. "Chị biết sao?"

Người kia cười. "Trong giới trẻ cũng có người chú ý. Một công ty nhỏ nhưng khá thú vị."

Không phải lời khen lớn. Nhưng với Thanh Hà, đây là lần đầu tiên có người ngoài ngành chủ động nhắc đến Tinh Vân.

9 giờ 30. Buổi ghi hình bắt đầu.

Từng ca sĩ lần lượt lên sân khấu. Lâm Tiểu Vũ của Hoàng Triều hát một bài ballad cao vút, kết thúc được 3000 người hò reo. Chu Mẫn nhảy, vũ đạo đẹp, fan hét tên.

Áp lực càng lúc càng lớn.

Cuối cùng, MC đọc: "Thí sinh tiếp theo. Hứa Thanh Hà - Studio Tinh Vân."

Tên cô xuất hiện trên màn hình LED. 5 chữ "Studio Tinh Vân" lần đầu tiên xuất hiện trên truyền hình cấp thành phố.

Khoảnh khắc đó, Hứa Thanh Hà đứng sau cánh gà, nhắm mắt lại. Nhớ lại 6 tháng trước, cô còn hát trong quán bar nhỏ 50 chỗ. Một người từng không biết mình có thể đi bao xa.

"Chuẩn bị." Nhân viên gọi.

Cô bước lên.

Ánh đèn trắng chiếu xuống. 5000 chỗ ngồi, chỉ có 1/3 khán giả. Nhưng với cô, đây là sân khấu lớn nhất cuộc đời.

Cô cầm micro. Nhạc bắt đầu vang lên.

Ca khúc: 《Ánh Sáng Cuối Con Đường》

Giọng hát đầu tiên vang lên. Không mạnh mẽ. Không phô trương. Âm đầu còn hơi run.

Trên sân khấu, Hứa Thanh Hà không còn nghe thấy âm thanh xung quanh. Không còn tiếng bước chân hậu trường. Không còn tiếng bàn luận.

Trong khoảnh khắc này, cô chỉ còn lại bài hát.

《Ánh Sáng Cuối Con Đường》 không phải ca khúc để khoe kỹ thuật. Không có đoạn cao trào liên tục. Không có nốt cao C6 khiến khán giả phải kinh ngạc.

Nhưng từng câu hát đều mang theo cảm xúc. Một người từng cô đơn. Một người từng nghi ngờ bản thân. Một người vẫn lựa chọn bước tiếp.

Đó chính là câu chuyện của Hứa Thanh Hà.

Ở hàng ghế khán giả, một cô gái ban đầu đang lướt điện thoại ngẩng lên. "Ca sĩ này là ai?"

Bạn cô bên cạnh đáp: "Không nghe giống phong cách của Lâm Tiểu Vũ."

"Giọng hát không quá mạnh, nhưng rất có cảm giác."

Những cuộc trò chuyện nhỏ bắt đầu xuất hiện.

Phía sau sân khấu, đạo diễn chương trình nhìn màn hình giám sát. "Ca sĩ mới?"

"Ừ. Từ Studio Tinh Vân."

"Công ty làm phim kia à? Gần đây có người nhắc." Có người gật đầu. Cái tên này bắt đầu xuất hiện trong giới.

Bài hát đi đến đoạn điệp khúc cuối: "Dù mưa có rơi, em vẫn tìm thấy ánh sáng."

Hứa Thanh Hà nhắm mắt, đẩy cảm xúc ra. Lần này không hụt hơi.

Bài hát kết thúc. Cô cúi chào 90 độ.

Trong 2 giây, cả hội trường yên lặng.

Sau đó, tiếng vỗ tay vang lên. Không phải tiếng reo hò cuồng nhiệt như Lâm Tiểu Vũ. Nhưng kéo dài 12 giây. Nhiều hơn cô tưởng.

Hứa Thanh Hà đứng trên sân khấu. Trong lòng nhẹ đi. Cô biết. Mình chưa nổi tiếng. Chưa thể so sánh với những ca sĩ hàng đầu. Nhưng hôm nay.. Cô đã để lại dấu ấn.

Sau khi xuống sân khấu, Trần Hạo lập tức đến. "Thế nào?"

"Em hát ổn không?"

Trần Hạo cười. "Không phải ổn. Là có tiến bộ."

"Còn thứ hạng?"

"Chưa biết. Ban giám khảo chấm sau." Trần Hạo lắc đầu. "Nhưng thứ quan trọng hơn.. Đã có người nhớ tên em."

Câu nói khiến cô im lặng. Đúng vậy. Mục tiêu ban đầu của bọn họ không phải chiến thắng. Mà là bắt đầu được nhìn thấy.

Ở một góc khác, Lục Trạch nhận được báo cáo từ tổ hậu kỳ.

- Phản ứng khán giả hiện trường: 7.8/10

- Lượng tìm kiếm "Hứa Thanh Hà" trên Vân Bác: +340% trong 1 giờ

- Bình luận: 80% tích cực. Từ khóa: "Cảm xúc", "chữa lành"

Không thất vọng. Bởi đây là kết quả hợp lý. Một nghệ sĩ mới không thể chỉ sau một sân khấu đã thành ngôi sao. Cần nhiều tác phẩm hơn. Nhiều lần xuất hiện hơn.

Buổi tối, Hứa Thanh Hà trở về Studio. Mọi người chúc mừng.

Phương Minh nói: "Chị Thanh Hà. Hôm nay chị rất khác."

"Khác thế nào?"

"Giống như.. Chị thật sự trở thành ca sĩ rồi."

Câu nói đơn giản. Nhưng khiến cô suy nghĩ. Trở thành ca sĩ. Không phải khi có bài hát. Không phải khi đứng trên sân khấu. Mà là khi bản thân bắt đầu hiểu mình muốn truyền đạt điều gì.

Cùng thời điểm Hứa Thanh Hà hoàn thành sân khấu đầu tiên. Ở một nơi khác trong thành phố Vân Hòa, Liên hoan phim Đạo diễn trẻ chính thức bắt đầu.

Hội trường 500 chỗ. Không có thảm đỏ. Không có ngôi sao. Nhưng nơi đây tập trung rất nhiều người trẻ có cùng giấc mơ. Đạo diễn mới. Biên kịch mới. Nhà sản xuất đang tìm kịch bản.

Đối với Dương Khải, đây là lần đầu tiên anh mang tác phẩm đến một sự kiện chuyên nghiệp. Trước đây anh chỉ là người đứng sau máy quay. Hôm nay, anh xuất hiện với tư cách: Đạo diễn của 《Ngày Mưa Không Trở Lại》.

Trong phòng chiếu, đèn tắt. Bộ phim bắt đầu.

Dương Khải ngồi hàng cuối. Anh không nhìn phản ứng khán giả. Mà nhìn màn hình. Nhìn từng cảnh quay. Nhìn điểm chuyển cảnh gượng ở phút 18. Nhìn ánh sáng chưa đủ ở cảnh mưa.

Một đạo diễn càng trưởng thành, càng nhìn thấy khuyết điểm trong tác phẩm của mình.

Sau phim, có buổi giao lưu 30 phút. Một đạo diễn 40 tuổi đứng lên hỏi: "Bộ phim này có một số điểm còn non. Cậu nghĩ điểm yếu lớn nhất là gì?"

Dương Khải đứng dậy, cúi đầu. "Khả năng kiểm soát nhịp độ. Và cách thể hiện nội tâm nhân vật. Còn rất nhiều thứ tôi cần học."

Người kia hơi bất ngờ, rồi gật đầu. "Biết mình thiếu gì. Đó là bước đầu để tiến bộ. Tôi là Vương Hải. Sau này có kịch bản cứ gửi tôi xem."

Dương Khải cúi đầu cảm ơn. Không có giải thưởng. Không có danh tiếng lớn. Nhưng hôm nay anh nhận được thứ quan trọng hơn: Kinh nghiệm và một mối quan hệ.

10 giờ tối, hai người trở về Studio.

Trần Hạo đặt 2 bản báo cáo lên bàn. "Có vẻ hôm nay là ngày tốt."

"Hứa Thanh Hà: Lượng tìm kiếm tăng 340%. Có 3 tài khoản 100k fan đăng clip cắt đoạn cô hát."

"Dương Khải: Được đạo diễn Vương Hải đánh giá tích cực. Có 2 nhà sản xuất nhỏ xin thông tin liên hệ."

Lục Trạch lắc đầu. "Không. Chỉ là chúng ta đang đi đúng hướng."

Thành công thật sự không đến từ một ngày. Mà từ vô số ngày như hôm nay. Một chút tiến bộ. Một chút tích lũy.

Đêm đó, 12 giờ, Lục Trạch mở hệ thống.

Đánh giá giai đoạn

Hứa Thanh Hà: Đã hoàn thành bước đầu xây dựng hình ảnh nghệ sĩ. Độ nhận diện: +22%

Dương Khải: Đã mở rộng tầm nhìn đạo diễn. Mạng lưới: +1 đạo diễn

Tiến độ: 94%

Điều kiện nâng cấp: Còn thiếu - Một tác phẩm tạo ảnh hưởng rõ ràng

Lục Trạch nhìn dòng chữ cuối. Một tác phẩm tạo ảnh hưởng. Đây chính là điểm khó nhất. Bởi có tác phẩm tốt không đồng nghĩa với thành công. Cần đúng thời điểm. Đúng người. Đúng cơ hội.

Hắn đóng hệ thống.

Trong kế hoạch của hắn, giai đoạn tiếp theo không chỉ là phát triển nghệ sĩ. Mà là tạo ra những

Tác phẩm có thể khiến thị trường chú ý.

Âm nhạc. Điện ảnh. Văn học. Ba con đường bắt đầu hội tụ.

Và ở phía trước.. Một cơ hội lớn hơn đang chờ đợi Tinh Vân.

*hết chương 104*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 105: Cơ hội mới của tinh vân

Sau sự kiện của Hứa Thanh Hà và Dương Khải, Studio Tinh Vân bước vào một khoảng thời gian ổn định.

Không có sự bùng nổ. Không có tin tức chấn động. Không có Hot Search.

Nhưng từng bộ phận đều đang tiến bộ. Đây chính là giai đoạn mà Lục Trạch mong muốn: Xây dựng nền móng.

Sáng thứ hai, phòng họp. Trên bàn là 3 tập báo cáo.

Trần Hạo mở đầu: "Âm nhạc. Bài hát 《Ánh Sáng Cuối Con Đường》 của Hứa Thanh Hà sau 3 tuần phát hành. Không vào top 100, nhưng lượng nghe tăng đều 8%/tuần. Trên Vân Bác có 4 clip fan tự cắt, tổng 1.2 triệu view. Bình luận nhiều nhất là 'giọng chữa lành'."

"Điện ảnh. 《Ngày Mưa Không Trở Lại》 đã đi 3 liên hoan nhỏ. Dương Khải nhận được lời mời hợp tác kịch bản từ 1 nhà sản xuất độc lập."

"Văn học. 《Kiếm Đạo Trường Sinh》 đạt 210, 000 độc giả trung thành. Thu nhập bản quyền tháng này 140 triệu."

Ba con đường. Đều đang phát triển. Nhưng tốc độ vẫn còn chậm.

Trần Hạo gõ bút lên bàn. "Chúng ta cần một bước đột phá."

Lục Trạch hiểu ý. Một công ty giải trí muốn tiến lên. Không thể mãi chỉ tích lũy. Cần có một thời điểm chứng minh năng lực.

Đúng lúc này, điện thoại vang lên. Số lạ.

"Anh Lục? Tôi là Ngô Minh, nhà sản xuất 《Tân Thanh Âm 2》. Chúng tôi muốn mời 1 nghệ sĩ của Tinh Vân tham gia mùa này."

Lục Trạch hơi bất ngờ. Sau 10 phút trò chuyện, hắn đặt điện thoại xuống.

Trần Hạo hỏi: "Có chuyện gì?"

"Một chương trình truyền hình thực tế về âm nhạc. Họ muốn tìm ca sĩ mới tham gia. Rating mùa trước 2.3%."

Mọi người nhìn nhau. Đây là cơ hội. Nhưng cũng là thử thách. Bởi chương trình dạng này không chỉ cần hát tốt. Còn cần khả năng biểu diễn, giao tiếp, thu hút khán giả, chịu áp lực truyền thông.

Hứa Thanh Hà im lặng. Cô biết. Nếu tham gia, tên tuổi có thể được nhiều người biết đến hơn. Nhưng cũng có thể thất bại trước hàng loạt đối thủ có công ty lớn chống lưng.

Buổi chiều. Lục Trạch hỏi cô: "Em muốn tham gia không?"

Hứa Thanh Hà ngạc nhiên. "Anh không quyết định sao?"

Lục Trạch lắc đầu. "Đây là con đường của em. Anh chỉ đưa ra lời khuyên."

Cô suy nghĩ một lúc. "Em muốn thử. Nhưng không phải vì muốn nổi tiếng nhanh. Em muốn biết mình còn thiếu gì."

Lục Trạch gật đầu. Câu trả lời này khiến hắn hài lòng. Bởi một nghệ sĩ muốn trưởng thành cần mong muốn tiến lên. Nhưng cũng cần hiểu bản thân.

Tối đó, hệ thống cập nhật:

Nhiệm vụ mới: Hỗ trợ nghệ sĩ đầu tiên của Tinh Vân bước vào thị trường lớn

Mục tiêu: Hứa Thanh Hà tham gia chương trình âm nhạc

Yêu cầu: Không sử dụng phương thức vượt cấp. Không trực tiếp tăng năng lực. Chỉ hỗ trợ tài nguyên phù hợp

Lục Trạch mỉm cười. Đúng như hắn mong muốn. Con đường này vẫn cần tự mình bước đi.

Ngày hôm sau, Hứa Thanh Hà bắt đầu chuẩn bị. Huấn luyện thanh nhạc 3 tiếng. Luyện biểu diễn trước gương. Học cách đối diện máy quay. Lần đầu tiên, một nghệ sĩ của Tinh Vân chuẩn bị bước vào sân khấu lớn thật sự.

Sau khi quyết định tham gia, Hứa Thanh Hà bước vào giai đoạn chuẩn bị nghiêm túc.

Không giống những lần biểu diễn trước. Lần này cô sẽ đối mặt với ca sĩ trẻ đến từ Hoàng Triều, Tinh Quang, B&G. Những người có đội ngũ chuyên nghiệp. Có người debut 4 năm. Có người đã có 800k fan.

Áp lực là điều không thể tránh khỏi.

Buổi sáng, phòng luyện tập. Hứa Thanh Hà đứng trước gương. Một lần. Hai lần. Ba lần. Cô luyện từng động tác tay, từng biểu cảm khi hát đến chữ "đau".

Lục Trạch đứng ngoài quan sát. Hắn không trực tiếp chỉ dẫn. Bởi điều cô cần nhất lúc này không phải người luôn nói phải làm gì. Mà là khả năng tự tìm ra phong cách của mình.

Sau buổi tập, cô ngồi bệt xuống sàn. "Anh Lục."

"ừ?"

"Em cảm thấy mình vẫn chưa đủ. Giọng hát. Kỹ năng sân khấu. Thậm chí là kinh nghiệm. Những người tham gia lần này.. Họ đều rất mạnh."

Lục Trạch im lặng vài giây. "Em nói đúng."

Hứa Thanh Hà ngẩng lên. Cô tưởng hắn sẽ an ủi.

"Em chưa đủ mạnh." Lục Trạch nói tiếp. "Nhưng không có nghĩa là em không có cơ hội. Người mới không thắng người khác bằng kinh nghiệm. Họ thắng bằng thứ mà người khác chưa có."

"Thứ của em là gì?"

"Sự chân thành." Lục Trạch nhìn cô. "Em không phải người có kỹ thuật mạnh nhất. Nhưng em có khả năng khiến người nghe cảm nhận được câu chuyện trong bài hát."

Đây là điểm hắn luôn nhìn thấy ở cô. Không phải tài năng áp đảo. Mà là khả năng truyền tải cảm xúc.

Trong khi đó, Phương Minh cũng bắt đầu luyện tập. Dù không tham gia chương trình. Nhưng anh xem đây là cơ hội học hỏi. Anh thường xuyên quay video lại buổi tập của Thanh Hà, ghi chú cách cô chọn bài, cách xử lý hơi.

"Muốn trở thành nghệ sĩ, không thể chỉ luyện giọng." Anh nói với trợ lý. "Cần hiểu toàn bộ quá trình."

Một tuần sau, danh sách chính thức của 《Tân Thanh Âm 2》 được công bố. 36 thí sinh.

Hứa Thanh Hà - Studio Tinh Vân

Lần đầu tiên, cái tên Tinh Vân xuất hiện trong một chương trình âm nhạc quy mô lớn, phát sóng giờ vàng thứ 7.

Tin tức không gây chấn động. Nhưng trong group "Quản lý nghệ sĩ Vân Hòa", có người hỏi: "Studio Tinh Vân? Là công ty làm bộ phim kia sao? Họ bắt đầu phát triển ca sĩ rồi?"

Một số công ty lớn cũng nhìn thấy. Nhưng không coi là đối thủ. Bởi khoảng cách giữa một studio 7 người và tập đoàn 2000 nhân viên vẫn còn rất xa.

Buổi tối, Lục Trạch nhận thông báo:

Trạng thái: Chuẩn bị bước vào thị trường lớn

Cấp độ: Người mới

Tiến độ: 75%

Gợi ý: Tác phẩm phù hợp + sân khấu phù hợp = tăng trưởng danh vọng

Không có phần thưởng. Không có nâng cấp trực tiếp. Chỉ là một hướng dẫn.

Hắn đóng hệ thống. Bởi hắn biết, sân khấu tiếp theo, Hứa Thanh Hà phải tự mình bước lên. Giống như tất cả những người khác trong Tinh Vân. Muốn trở thành ngôi sao.. Không ai có thể thay họ đi hết con đường.

Ngày ghi hình đầu tiên của chương trình.

Trường quay Vân Hòa TV, 2000m2. Bên ngoài bãi xe chật kín xe của 12 công ty. Có xe của Hoàng Triều dán poster Lâm Tiểu Vũ. Có xe của Tinh Quang chở 8 vũ công.

Chiếc xe 7 chỗ của Tinh Vân dừng ở cổng phụ.

Hứa Thanh Hà bước xuống. Cô nhìn tòa nhà 8 tầng trước mặt. Trong lòng có chút hồi hộp. Nhưng lần này cô không còn cảm giác lạc lõng như trước. Bởi phía sau cô có Tinh Vân. Có những người đã cùng cô đi từ những ngày đầu.

Hậu trường, không khí cạnh tranh rõ ràng. Có người đang chạy vocal, âm cao vút. Có người đang tập vũ đạo, mồ hôi ướt áo. Có quản lý đang gọi điện thoại "Nhớ cười nhiều vào".

Một ca sĩ trẻ đi ngang, nhìn thẻ tên. "Cô là người của Tinh Vân?"

Hứa Thanh Hà gật đầu. "Đúng."

"Tôi từng nghe bài hát của cô." Người kia cười. "《Ánh Sáng Cuối Con Đường》."

Hứa Thanh Hà hơi bất ngờ. "Cảm ơn."

"Không cần cảm ơn." Người kia nói. "Bài hát đó khá đặc biệt. Nó không giống những bài muốn lập tức gây chú ý. Nhưng nghe lâu lại thấy có cảm giác."

Sau khi người kia rời đi, Hứa Thanh Hà đứng yên vài giây. Lần đầu tiên cô nhận ra, có người thật sự nghe bài hát của mình. Không phải vì quảng cáo. Không phải vì công ty. Mà vì chính âm nhạc.

Buổi ghi hình bắt đầu. MC đọc tên từng thí sinh.

Lâm Tiểu Vũ vừa ra đã được 2000 khán giả hò reo. Chu Mẫn lộn 3 vòng, kỹ thuật thanh nhạc làm 2 giám khảo gật đầu.

Hứa Thanh Hà ngồi phía sau sân khấu, quan sát. Học cách người khác tương tác với máy quay. Học cách họ xử lý lúc quên lời. Đây cũng là một phần của quá trình trưởng thành.

Cuối cùng, đến lượt cô. Màn hình LED: Hứa Thanh Hà - Studio Tinh Vân

Cô bước ra. Ánh đèn 3000W chiếu xuống. Lần này cô không chọn bài khó. Cô chọn 《Bước Nhỏ》 - một bài hát kể về người bình thường cố gắng mỗi ngày.

Nhạc vang lên. Giọng hát bắt đầu.

So với lần trước, có sự thay đổi. Cô không còn cố gắng chứng minh mình hát tốt. Mà tập trung kể câu chuyện. Đến đoạn "mỗi ngày đi một bước, dù chậm vẫn đến nơi", cô nhìn thẳng vào camera.

Khán giả bắt đầu yên lặng lắng nghe.

Giám khảo A ghi chú: "Giọng hát không phải mạnh nhất. Nhưng khả năng truyền cảm xúc rất tốt."

Giám khảo B: "Có phong cách riêng. Không ồn ào."

Sau 36 tiết mục, kết quả vòng 1 được công bố. Top 20 đi tiếp.

Hứa Thanh Hà không đứng đầu. Cũng không phải người gây chấn động nhất. Nhưng tên cô nằm ở vị trí 17.

Cô tiến vào vòng tiếp theo.

Đối với cô, đây đã là một thành tích quan trọng.

Sau khi rời sân khấu, cô gọi điện cho Lục Trạch. "Anh Lục. Em qua rồi."

"Chúc mừng." Giọng hắn vẫn bình tĩnh. "Nhưng nhớ. Đừng chỉ nhìn kết quả. Hãy nhìn xem hôm nay em học được gì."

Hứa Thanh Hà im lặng, rồi cười. "Em hiểu rồi."

Cúp máy. Cô nhìn sân khấu phía sau. Một sân khấu lớn hơn. Một thế giới rộng hơn. Nhưng cô biết, đây mới chỉ là bước đầu.

Cùng lúc đó, hệ thống của Lục Trạch cập nhật.

Cấp: Người mới

Tiến độ: 85%

Danh vọng Tinh Vân: +12000

Tiến độ: 95%

Chỉ còn 5%. Nhưng 5% cuối cùng.. Cần một dấu mốc thật sự. Một tác phẩm. Một nghệ sĩ. Một thành tích khiến th

Ị trường phải chú ý.

Lục Trạch nhìn bảng hệ thống. Hắn biết. Tinh Vân đang đến rất gần bước ngoặt đầu tiên.

Và chương 106.. Sẽ mở ra một thử thách mới.

*hết chương 105*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 106: Bước ngoặt đầu tiên

Sau khi Hứa Thanh Hà tiến vào vòng tiếp theo của 《Tân Thanh Âm 2》, Studio Tinh Vân bắt đầu nhận được nhiều sự chú ý hơn.

Không phải sự nổi tiếng bùng nổ. Không lên Hot Search.

Nhưng ít nhất, cái tên "Tinh Vân" đã xuất hiện trước mắt một số người trong ngành. Một studio nhỏ. Một ca sĩ mới. Một đạo diễn trẻ. Tất cả đều đang từng bước chứng minh bản thân.

Sáng, phòng họp. Trần Hạo đặt báo cáo xuống bàn.

"Hiện tại lượng tìm kiếm về Hứa Thanh Hà tăng 22% sau vòng 2. Vân Bác có 2 bài viết nhỏ nhắc đến. Nhưng vẫn chưa đủ để tạo thành xu hướng lớn."

Lục Trạch gật đầu. Đúng như dự đoán. Một chương trình âm nhạc chỉ là cơ hội. Muốn thật sự đứng vững, cần có tác phẩm tiếp theo.

Hắn nhìn về phía Hứa Thanh Hà. "Cảm giác sau khi tham gia thế nào?"

"Áp lực hơn em tưởng." Cô nói. "Có người hát nốt cao C6 dễ như ăn cơm. Có người nhảy 5 phút không mệt. Nhưng cũng học được rất nhiều."

Lục Trạch mỉm cười. Đây chính là điều hắn muốn. Không phải khiến nghệ sĩ nghĩ mình đã đủ mạnh. Mà để họ nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn.

Buổi chiều, một tin tức xuất hiện trên trang giải trí. "Hoàng Triều công bố album đầu tay của Lâm Tiểu Vũ, đầu tư 8 triệu, có 3 nhạc sĩ kim bài tham gia." Truyền thông quảng bá rầm rộ. Ảnh poster treo kín tàu điện ngầm.

Phương Minh nhìn tin tức, có chút im lặng. Anh hiểu khoảng cách giữa mình và những người đó. Rất lớn.

Lục Trạch nhìn thấy. "Đang suy nghĩ gì?"

"Em cảm thấy.. Chúng ta còn rất xa."

"Đúng." Lục Trạch trả lời thẳng. "Còn rất xa."

Câu trả lời khiến Phương Minh bất ngờ. Nhưng Lục Trạch tiếp tục: "Nhưng khoảng cách không phải vấn đề. Vấn đề là hôm nay có gần hơn hôm qua không."

Phương Minh im lặng. Sau đó gật đầu. Đây cũng là bài học đầu tiên của Tinh Vân: Không so sánh với đỉnh cao của người khác. Mà tập trung xây dựng bản thân.

Trong khi đó, Dương Khải hoàn thành bản kế hoạch cho bộ phim thứ hai. 22 trang. Lần này anh muốn thử thể loại tâm lý xã hội, mở rộng hơn về thế giới nhân vật.

Anh đưa cho Lục Trạch. Lục Trạch đọc 40 phút.

"Có tiến bộ."

"Nhưng?" Dương Khải hỏi.

"Nhưng vẫn có vấn đề." Lục Trạch chỉ vào 3 điểm. "Cậu muốn kể quá nhiều thứ: Tình yêu, gia đình, xã hội, ước mơ. Một bộ phim 90 phút không thể chứa tất cả ý tưởng. Cần biết lựa chọn. Bỏ bớt."

Dương Khải nhìn lại. Vài phút sau anh gật đầu. "Tôi hiểu rồi." Lần này anh không phản bác. Bởi anh biết, đạo diễn trưởng thành cũng cần học cách bỏ bớt.

Buổi tối, Lục Trạch mở hệ thống.

Tiến độ: 95%

Điều kiện nâng cấp:

1. Có nghệ sĩ tạo ảnh hưởng

2. Có tác phẩm được thị trường công nhận

3. Có đội ngũ vận hành ổn định

Nhiệm vụ giai đoạn: "Tạo dựng tác phẩm đại diện đầu tiên"

Phần thưởng: Mở khóa: Công ty giải trí sơ cấp

Tác phẩm đại diện. Không phải tác phẩm lớn nhất. Mà là tác phẩm khiến người khác nhớ đến Tinh Vân.

Hắn đóng hệ thống. Trong đầu bắt đầu xuất hiện kế hoạch. Có lẽ đã đến lúc chuẩn bị cho dự án lớn đầu tiên. Không chỉ để phát triển. Mà để chứng minh Tinh Vân thật sự có thể bước vào ngành giải trí.

Sau khi hệ thống đưa ra nhiệm vụ mới, Lục Trạch không lập tức bắt tay vào thực hiện.

Hắn ngồi trong phòng làm việc từ 9 giờ tối đến 2 giờ sáng. Trước mặt là tài liệu về thị trường âm nhạc quý 3, báo cáo phòng vé phim độc lập, phân tích đối thủ.

Tác phẩm đại diện đầu tiên của Tinh Vân. Không thể chỉ dựa vào danh vọng để tạo ra. Cũng không thể chỉ dựa vào may mắn. Nó cần: Thời điểm. Nhân lực. Khả năng thực hiện.

Hiện tại Tinh Vân đã có nền móng. Nhưng vẫn còn thiếu kinh nghiệm. Nếu chọn sai, quá trình phát triển có thể bị chậm lại 1-2 năm.

Buổi sáng hôm sau, hắn gọi họp.

"Chúng ta chuẩn bị một dự án mới."

Mọi người bất ngờ.

Dương Khải hỏi: "Là phim sao?"

"Đúng." Lục Trạch gật đầu. "Nhưng chưa bắt đầu quay ngay. Trước tiên cần chuẩn bị." Hắn nhìn Dương Khải. "Đây sẽ là dự án quan trọng nhất của cậu từ trước đến nay."

Dương Khải căng thẳng, nhưng ánh mắt có sự mong chờ. Với một đạo diễn, cơ hội lớn nhất cũng là thử thách lớn nhất.

"Không chỉ cần một bộ phim hay." Lục Trạch nói. "Cần một bộ phim phù hợp với Tinh Vân hiện tại."

Đây là điểm quan trọng. Một công ty nhỏ không thể làm dự án 20 tỷ. Không đủ tiền, không đủ nhân lực. Nhưng một câu chuyện tốt, có thể tạo ra giá trị lớn hơn quy mô.

Buổi chiều, Dương Khải bắt đầu cùng Tống Minh phát triển kịch bản. Hai người ngồi trong phòng làm việc 6 tiếng.

Tống Minh đưa ra 3 hướng: Tình cảm, thanh xuân, trinh thám nhẹ. Dương Khải phân tích từ góc nhìn hình ảnh: Ánh sáng, màu sắc, nhịp cắt. Lần đầu tiên, biên kịch và đạo diễn của Tinh Vân thật sự phối hợp. Không còn là từng cá nhân riêng lẻ. Mà trở thành một đội sáng tạo.

Ở phòng bên cạnh, Hứa Thanh Hà tiếp tục chuẩn bị cho vòng 3. Nhưng lần này cô không chỉ luyện hát. Cô học cách chọn bài phù hợp với bản thân, học cách nói chuyện với khán giả 30 giây, học cách giữ tâm lý khi bị loại.

Bởi cô hiểu, một ca sĩ chuyên nghiệp không chỉ xuất hiện khi có micro.

Buổi tối, Phương Minh đến gặp Lục Trạch. "Anh Lục. Em muốn xin thêm thời gian luyện tập."

"Tại sao?"

"Vì em cảm thấy hiện tại em chưa đủ tư cách đứng trên sân khấu lớn."

Lục Trạch im lặng. "Nhận ra thiếu sót là tốt. Nhưng đừng biến nó thành tự ti. Người mới nào cũng từng bắt đầu từ con số không. Quan trọng là mỗi ngày tiến bộ một chút."

Phương Minh gật đầu.

Đêm đó, hệ thống cập nhật:

Đội ngũ sáng tạo: Đang hình thành

Đạo diễn học việc: Tiến độ 80%

Ca sĩ mới: Tiến độ 88%

Tiến độ: 96%

96%. Chỉ còn 4%. Nhưng Lục Trạch biết càng gần bước ngoặt càng cần cẩn thận.

Ngày hôm sau, một tin tức khiến cả Studio chú ý. "Tập đoàn B&G công bố dự án phim điện ảnh 120 tỷ, đạo diễn là người đoạt giải Kim Tượng, dàn diễn viên toàn sao hạng A."

Dương Khải nhìn tin tức, có chút áp lực. Nhưng Lục Trạch chỉ nói: "Đừng nhìn họ. Hãy làm tốt bộ phim của chúng ta. Bởi điện ảnh không chỉ có một con đường."

Những ngày tiếp theo, Studio Tinh Vân bước vào trạng thái bận rộn nhất kể từ khi thành lập.

Không ai còn thời gian nhàn rỗi. Mỗi người đều có mục tiêu riêng. Nhưng tất cả đều hướng về một điểm chung: Làm cho Tinh Vân tiến thêm một bước.

Buổi sáng, phòng biên kịch. Trên bàn là 7 bản thảo kịch bản, chỗ nào cũng bút đỏ gạch xóa.

"Cần sửa nhiều như vậy không?" Tống Minh hỏi.

"Cần." Dương Khải lắc đầu. "Lần trước chúng ta chỉ muốn kể một câu chuyện. Nhưng lần này, chúng ta cần kể một câu chuyện khiến khán giả nhớ."

Đây là sự thay đổi của Dương Khải. Anh không còn chỉ quan tâm đến ý tưởng của bản thân. Mà bắt đầu suy nghĩ từ góc nhìn người xem. Một đạo diễn thật sự không chỉ là người sáng tạo. Mà là người kết nối tác phẩm với khán giả.

Buổi chiều, Hứa Thanh Hà bước vào vòng 3 của chương trình. Đối thủ còn lại đều là người có công ty lớn, có fanbase.

Trước khi lên sân khấu, cô nhận được tin nhắn từ Lục Trạch: "Đừng cố thắng người khác. Hãy hát bài hát của em."

Cô nhìn dòng chữ, rồi mỉm cười. Lần này cô chọn 《Bước Nhỏ》. Không phô diễn kỹ thuật. Chỉ tập trung vào cảm xúc, kể chuyện một người bình thường kiên trì.

Khi bài hát kết thúc, giám khảo C nói: "Cô không phải người có giọng hát mạnh nhất ở đây. Nhưng cô có thứ rất khó có được. Đó là khả năng khiến người nghe tin vào bài hát."

Nhận xét này không giúp cô lập tức nổi tiếng. Nhưng nó xác định hướng đi: Một ca sĩ có màu sắc riêng.

Tối đó, Hứa Thanh Hà tiến vào top 12. Trên một web giải trí nhỏ xuất hiện bài: "Ca sĩ mới Hứa Thanh Hà gây chú ý với phong cách biểu diễn cảm xúc." Chỉ 8000 lượt đọc. Nhưng đã đủ để có người tìm kiếm.

Cùng lúc, Dương Khải hoàn thành bản kế hoạch đầu tiên cho dự án phim mới. Tên tạm: 《Ánh Sáng Trong Hẻm》. Kinh phí dự tính 600 triệu.

Anh đưa cho Lục Trạch. Lục Trạch đọc 1 tiếng, rồi gật đầu. "Được."

Dương Khải thở phào.

"Nhưng vẫn cần chuẩn bị kỹ hơn." Lục Trạch nói tiếp. "Đây chưa phải lúc quay. Kịch bản cần bản thứ 4. Tìm địa điểm. Test diễn viên. Một bộ phim quan trọng không thể vì nóng vội mà bắt đầu."

Dương Khải hiểu.

Đêm khuya, 1 giờ, Lục Trạch mở hệ thống.

Tiến độ: 97%

Điều kiện nâng cấp: Còn thiếu - Một dấu mốc quan trọng

Gợi ý: Khi nghệ sĩ hoặc tác phẩm tạo ra ảnh hưởng vượt khỏi phạm vi hiện tại, có thể nâng cấp

Lục Trạch nhìn bảng thông tin. Hắn biết, Tinh Vân đã đứng trước cánh cửa mới. Nhưng muốn mở được cánh cửa đó.. Cần một cú đẩy cuối cùng.

Có thể là sân khấu của Hứa Thanh Hà. Có thể là bộ phim của Dương Khải. Cũng có thể là một tác phẩm khác.

Không ai biết chính xác. Nhưng tất c

Ả đều đang chuẩn bị.

Bởi từ lúc này, Tinh Vân không còn chỉ là một studio nhỏ. Mà đã bắt đầu có hình dáng của một công ty giải trí thật sự.

*hết chương 106*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 107: Cánh cửa mới của tinh vân

Sau khi trải qua những ngày chuẩn bị căng thẳng, Studio Tinh Vân bước vào một thời điểm quan trọng.

Mọi người đều cảm nhận được. Có thứ gì đó đang thay đổi.

Không phải sự thay đổi quá rõ ràng. Không có tin tức chấn động. Không có Hot Search.

Nhưng từng thành viên đều đang tiến bộ.

Buổi sáng, Lục Trạch đến Studio sớm. Hắn nhìn căn phòng làm việc 120m2. So với thời điểm mới thành lập chỉ có 3 cái bàn và 1 máy chiếu, nơi này đã khác rất nhiều.

Có khu vực luyện tập 20m2 với gương và loa. Có phòng sáng tác với bảng trắng đầy ý tưởng. Có bàn làm việc riêng của Trần Hạo, Phương Minh, Tống Minh. Trên tường dán poster 《Ngày Mưa Không Trở Lại》 và ảnh chụp sân khấu của Hứa Thanh Hà.

Không còn là một nơi trống trải. Mà đã có hơi thở của một đội ngũ.

Trần Hạo bước vào. "Ông chủ."

"ừ?"

"Đã có số liệu mới của Hứa Thanh Hà."

Lục Trạch nhận tài liệu. Sau 4 vòng 《Tân Thanh Âm 2》, lượng tìm kiếm "Hứa Thanh Hà" tăng 67%. Bài hát 《Ánh Sáng Cuối Con Đường》 tăng 31% lượt nghe. Nhưng quan trọng nhất là bình luận: "Nhớ giọng chị này", "Tìm mãi mới ra tên".

Khán giả bắt đầu nhớ đến cô. Không phải vì cô là người của Tinh Vân. Mà vì chính bản thân cô.

Đây chính là điều quan trọng nhất. Một nghệ sĩ thật sự cần có vị trí riêng trong lòng khán giả.

"Tiếp tục giữ nhịp." Lục Trạch nói. "Đừng tranh thủ lúc có chú ý mà ép phát hành 3 bài 1 lúc."

Trần Hạo gật đầu. Anh hiểu. Một nghệ sĩ mới rất dễ bị tiêu hao nếu ra sản phẩm không kiểm soát.

Buổi chiều, Dương Khải tổ chức buổi đọc kịch bản đầu tiên cho 《Ánh Sáng Trong Hẻm》. 6 diễn viên thử vai. Trong đó có Tô Mạn.

Sau 3 tháng luyện tập, khả năng biểu cảm của cô đã khác. Cảnh khóc ở trang 12, cô không còn gào mà chuyển sang im lặng, nước mắt rơi.

Dương Khải nhìn cô. "Tốt hơn trước."

Tô Mạn cười. "Thật sao?"

"Ừ. Nhưng vẫn còn thiếu."

Cô gật đầu. Bởi cô biết, lời khen của Dương Khải luôn đi kèm yêu cầu. Chính điều đó giúp cô tiến bộ.

Buổi tối, Phương Minh một mình luyện tập trong phòng. 10 giờ tối, vẫn bật nhạc, tập vũ đạo cơ bản. Không ai yêu cầu. Không ai giám sát.

Lục Trạch đi ngang qua, nhìn thấy. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ rời đi. Bởi một công ty muốn phát triển không thể chỉ dựa vào một người. Cần nhiều người cùng trưởng thành.

Đêm đó, 11 giờ 40. Điện thoại Trần Hạo rung.

"Là bên Bách Hoa Phát Hành." Anh nói với Lục Trạch. "Họ muốn trao đổi về việc phát hành rộng hơn 《Ngày Mưa Không Trở Lại》. Chiếu ở 15 rạp tuyến 2."

Đây không phải hợp đồng lớn. Không phải 1000 rạp. Nhưng đối với Tinh Vân, lại là cơ hội quan trọng. Bởi bộ phim có thể tiếp cận nhiều khán giả hơn.

Dương Khải nhận được tin. Anh im lặng rất lâu. "Cuối cùng.. Nó cũng có cơ hội được nhiều người nhìn thấy."

Lục Trạch nhìn anh. "Đây mới là bắt đầu. Một bộ phim không kết thúc khi hoàn thành quay. Nó chỉ thật sự sống khi gặp khán giả."

Hệ thống cập nhật:

Tác phẩm điện ảnh: Phạm vi ảnh hưởng tăng

Đạo diễn học việc: Kinh nghiệm 85%

Tiến độ: 98%

98%. Chỉ còn 2%. Nhưng Lục Trạch biết, 2% này không thể dùng nỗ lực bình thường để hoàn thành. Cần một bước tiến thật sự.

Sau khi nhận được lời mời phát hành rộng hơn cho 《Ngày Mưa Không Trở Lại》, toàn bộ Studio Tinh Vân bắt đầu bận rộn.

Đây là lần đầu tiên một tác phẩm của họ chuẩn bị tiếp cận nhiều khán giả như vậy.

Buổi sáng, phòng họp. Trần Hạo đặt hợp đồng lên bàn. "Phía phát hành muốn chỉnh sửa 4 phút. Họ nói đoạn 32-36 phút nhịp phim hơi chậm, khán giả phổ thông dễ out."

Dương Khải nhíu mày. Đối với đạo diễn, tác phẩm giống như đứa con tinh thần. Mỗi thay đổi đều rất quan trọng.

"Anh nghĩ sao?" Anh hỏi Lục Trạch.

Lục Trạch không trả lời ngay. "Cậu nghĩ sao?"

"Ban đầu tôi không muốn sửa. Nhưng nếu khán giả khó tiếp nhận.. Tôi muốn hiểu vấn đề."

Lục Trạch gật đầu. "Đây là sự khác biệt. Một đạo diễn không phải bảo vệ mọi thứ mình làm. Mà phải biết thứ gì cần giữ."

Dương Khải im lặng. Sau đó anh ngồi lại phòng dựng 2 ngày, không cắt bỏ, mà rút ngắn 3 phút bằng cách tăng 2 nhịp chuyển cảnh. Vừa giữ ý đồ, vừa dễ xem hơn.

Đó là bài học đầu tiên khi bước vào ngành điện ảnh chuyên nghiệp: Một tác phẩm nghệ thuật cũng cần giao tiếp với thị trường.

Trong khi đó, Hứa Thanh Hà tiến vào top 8 của chương trình. Mỗi vòng đều khó hơn. Đối thủ còn lại đều có 500k-1 triệu fan.

Nhưng cô cũng trưởng thành hơn. Ban đầu cô sợ ánh mắt của khán giả. Bây giờ cô bắt đầu tận hưởng sân khấu, thậm chí còn vẫy tay chào camera.

Sau buổi biểu diễn vòng 8, giám khảo B nói: "Cô không phải người thay đổi nhiều nhất về kỹ thuật. Nhưng là người có tiến bộ rõ ràng nhất về biểu đạt."

Hứa Thanh Hà cúi đầu cảm ơn. Cô biết, con đường của mình vẫn còn dài. Nhưng từng bước, cô đang tiến lên.

Buổi tối, Phương Minh xem lại phần biểu diễn của Hứa Thanh Hà 3 lần. Anh nhận ra, khoảng cách giữa người mới và nghệ sĩ chuyên nghiệp không chỉ nằm ở tài năng. Mà nằm ở thái độ.

Ngày hôm sau, anh đưa cho Lục Trạch một kế hoạch luyện tập 3 tháng. "Em muốn tự xây dựng phong cách R&B nhẹ nhàng."

Lục Trạch xem qua. Không quá hoàn hảo. Nhưng có suy nghĩ riêng. "Tiếp tục. Đừng vội. Con đường của cậu khác Hứa Thanh Hà."

Phương Minh hiểu. Tinh Vân không muốn tạo ra những nghệ sĩ giống nhau. Mỗi người cần tìm vị trí của mình.

Đêm đó, hệ thống tiếp tục cập nhật:

Ảnh hưởng: Tăng trưởng

Tác phẩm đầu tiên: Chuẩn bị phát hành

Tiến độ: 98%

Hai con đường. Âm nhạc. Điện ảnh. Đang cùng lúc tiến lên. Chỉ cần một bước nữa, Tinh Vân sẽ chính thức bước sang giai đoạn mới.

Nhưng trước khi cánh cửa mở ra, họ phải đối mặt với thử thách thật sự đầu tiên: Sự cạnh tranh của thị trường.

Một tuần sau. Ngày 12/8.

Bộ phim 《Ngày Mưa Không Trở Lại》 chính thức bắt đầu kế hoạch phát hành tại 15 rạp ở Vân Hòa, Tô Châu, Hàng Châu.

Đối với Dương Khải, đây là khoảnh khắc anh chờ đợi rất lâu. Một bộ phim được quay xong không có nghĩa là hoàn thành. Nó chỉ thật sự sống khi có khán giả nhìn thấy.

Ngày công bố lịch chiếu, không có màn quảng bá hoành tráng. Không có LED ngoài trời. Không có hot search mua.

Tinh Vân hiện tại chưa có năng lực đó. Nhưng họ có một thứ: Sự chuẩn bị nghiêm túc.

Lục Trạch không muốn dùng quá nhiều tiền để tạo ra sự chú ý nhất thời. Hắn muốn khán giả đến xem vì chính chất lượng của bộ phim.

Buổi họp trước ngày phát hành, Dương Khải có chút căng thẳng. "Lục Trạch. Nếu phản ứng không tốt thì sao?"

"Thì chúng ta học." Lục Trạch nhìn anh. "Không có bộ phim đầu tiên nào hoàn hảo. Nhưng mỗi bộ phim đều giúp đạo diễn tiến bộ."

Dương Khải im lặng. Sau đó gật đầu. Anh đã hiểu. Thất bại không đáng sợ. Điều đáng sợ là không dám bước lên.

Ngày đầu tiên công chiếu. Doanh thu: 87, 000. Không có cảnh chen chúc. Không có kỷ lục.

Nhưng sau 3 ngày, những đánh giá bắt đầu xuất hiện trên Đậu Phim và Vân Bác.

"Tài khoản @MọtPhim" : "Không phải phim lớn. Nhưng có cảm xúc. Cảnh mưa cuối rất thật."

"Tài khoản @XemPhimMỗiNgày" : "Đạo diễn mới có cách kể chuyện riêng. Không ồn ào. Mong chờ phim tiếp theo."

"Blog điện ảnh" : "Cho 7.2/10. Điểm cộng: Chân thành. Điểm trừ: Nhịp đầu hơi chậm."

Những lời nhận xét này không đưa Dương Khải trở thành đạo diễn nổi tiếng. Nhưng nó cho anh một vị trí: Một đạo diễn mới đáng chú ý.

Đối với Tinh Vân, đây là thành công.

Cùng lúc đó, Hứa Thanh Hà tiến vào top 4 của 《Tân Thanh Âm 2》. Mỗi lần xuất hiện, cô đều có thêm khán giả mới. Không phải tất cả đều yêu thích. Nhưng càng ngày càng nhiều người nhớ đến cái tên này.

"Bình luận hot nhất" : "Hứa Thanh Hà - một ca sĩ có giọng hát rất có cảm xúc. Nghe xong thấy được an ủi."

Đó dần trở thành ấn tượng của khán giả.

Buổi tối ngày 18/8, toàn bộ thành viên Tinh Vân tập trung tại phòng họp.

Trần Hạo nhìn báo cáo. "Ảnh hưởng của bộ phim đang tăng. 7 ngày 1.2 triệu doanh thu. Rating 7.2. Ca khúc của Thanh Hà cũng có lượng nghe ổn định, tăng 15%."

Mọi người nhìn nhau. Đây là lần đầu tiên, hai bộ phận của Tinh Vân cùng lúc nhận được phản hồi tích cực.

Lục Trạch mở hệ thống.

Điều kiện nâng cấp hoàn thành

Tiến độ: 100%

Đã đạt tiêu chuẩn: Công ty giải trí sơ cấp

Mở khóa:

1. Bộ phận đào tạo nghệ sĩ

2. Bộ phận sản xuất nội dung

3. Hệ thống quản lý nghệ sĩ

4. Quyền tuyển dụng mở rộng

Lục Trạch nhìn dòng chữ. Sau 11 tháng, Tinh Vân cuối cùng đã vượt qua giai đoạn đầu tiên.

Từ một studio nhỏ 3 người, trở thành một công ty giải trí sơ cấp với 7 nhân sự, 2 nghệ sĩ, 1 đạo diễn, 1 tác phẩm điện ảnh được công nhận.

Nhưng hắn không có cảm giác chiến thắng quá lớn. Bởi hắn biết, đây chỉ là bước đầu.

Phía trước còn có: Hoàng Triều, Tinh Quang, B&G. Những nghệ sĩ hàng đầu. Những nhà làm phim nổi tiếng. Vân Hòa còn rất rộng lớn.

Đêm đó, 12 giờ. Lục Trạch đứng trước cửa sổ phòng làm việc. Nhìn ánh đèn thành phố.

Hắn nhớ lại ngày đầu tiên đặt chân đến thế giới này. Khi đó hắn chỉ là một người không biết tương lai, trong tay chỉ có 200 triệu và một hệ thống.

Còn bây giờ, hắn đã có một công ty nhỏ. Có những người cùng chiến đấu. Có những nghệ sĩ đang trưởng thành.

Nhưng con đường thật sự.. Bây giờ mới bắt đầu.

*hết chương 107*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 108: Công ty giải trí sơ cấp

Ngày hôm sau. 19/8/2026.

Cái tên Studio Tinh Vân chính thức được thay đổi trên giấy tờ pháp lý.

Tinh Vân Entertainment.

Không phải một tập đoàn lớn. Không có hàng nghìn nhân viên. Không có nghệ sĩ hàng đầu.

Nhưng đây là một dấu mốc quan trọng. Bởi từ hôm nay, Tinh Vân không còn chỉ là một nhóm người làm phim và âm nhạc. Mà đã trở thành một công ty giải trí thực sự.

Buổi sáng, tất cả thành viên tập trung tại văn phòng 300m2 mới thuê ở tầng 8.

Trần Hạo nhìn bảng hiệu "Tinh Vân Entertainment" mới được treo lên. Trong lòng có chút xúc động. Anh vẫn nhớ ngày đầu tiên, nơi này chỉ là căn phòng 40m2, máy in hỏng, tiền thuê nợ 2 tháng.

Nhân lực thiếu. Tài chính thiếu. Danh tiếng càng không có. Nhưng từng bước, bọn họ đã đi đến hôm nay.

Dương Khải nhìn bảng hiệu. "Cảm giác hơi khác."

Tống Minh cười. "Khác thế nào?"

"Trước đây tôi nghĩ chúng ta chỉ đang làm một bộ phim." Dương Khải nhìn xung quanh. "Nhưng bây giờ.. Chúng ta đang xây dựng một nơi có thể tạo ra nhiều bộ phim."

Câu nói này khiến mọi người im lặng. Bởi đó chính là ý nghĩa của một công ty. Không phải dựa vào một tác phẩm. Mà là khả năng liên tục tạo ra tác phẩm.

Trong phòng họp, Lục Trạch công bố kế hoạch mới.

"Ba tháng tới. Chúng ta có ba mục tiêu."

Mọi người tập trung.

"Thứ nhất. Ổn định bộ phận sản xuất điện ảnh. Hoàn thành 《Ánh Sáng Trong Hẻm》."

"Thứ hai. Xây dựng hệ thống đào tạo nghệ sĩ. Không thể chỉ có Hứa Thanh Hà."

"Thứ ba. Tìm kiếm và phát triển thêm nhân tài."

Không ai bất ngờ. Bởi đây chính là hướng đi hắn đã chuẩn bị từ lâu. Một công ty giải trí không thể chỉ có một hai người. Cần một hệ sinh thái.

Buổi chiều, bộ phận tuyển dụng bắt đầu hoạt động. Tin tuyển dụng đăng trên 3 web. Các vị trí: Trợ lý nghệ sĩ. Nhân viên quản lý. Biên kịch. Nhân viên sản xuất.

Không tuyển ồ ạt 20 người. Mà lựa chọn từng người phù hợp. Lục Trạch đặc biệt chú ý. Bởi những người gia nhập giai đoạn này, sau này sẽ trở thành lực lượng nòng cốt của Tinh Vân.

Trong phòng luyện tập, Hứa Thanh Hà nhận được tin mới. Cô đã tiến vào vòng cuối của 《Tân Thanh Âm 2》. Top 4.

Nhưng đối thủ còn lại đều rất mạnh. Chu Mẫn - công ty Tinh Quang, 1.2 triệu fan. Lâm Tiểu Vũ - Hoàng Triều, giọng C6. Diệp An - vũ đạo top, kinh nghiệm 5 năm.

Phương Minh nhìn danh sách. "Áp lực lớn thật."

Hứa Thanh Hà cười. "Ừ. Nhưng cũng thú vị." Cô đã thay đổi. Trước đây áp lực khiến cô sợ hãi. Bây giờ áp lực trở thành động lực.

Buổi tối, Lục Trạch nhận báo cáo từ HR. Một nhóm 8 ứng viên muốn gia nhập. Trong đó có một người khiến hắn chú ý.

Tên: Lâm Nhược Vy. 23 tuổi.

Kỹ năng: Biên kịch.

Kinh nghiệm: Chưa có tác phẩm chính thức. Từng gửi 17 kịch bản ngắn, bị từ chối 15 lần.

Điểm mạnh: 4 kịch bản được đánh giá "ý tưởng sáng tạo, khác thị trường"

Lục Trạch nhìn hồ sơ. Một công ty muốn phát triển lâu dài không thể chỉ tìm người đã thành công. Cần phát hiện những người có tiềm năng. Giống như Dương Khải. Giống như Hứa Thanh Hà. Những người chưa đạt đỉnh cao, nhưng có khả năng đi xa.

Hắn đặt hồ sơ sang một bên. "Liên hệ phỏng vấn."

Một cái tên mới. Một nhân vật mới. Chuẩn bị bước vào hành trình của Tinh Vân.

Hệ thống cập nhật:

Cấp độ: Công ty giải trí sơ cấp

Giai đoạn tiếp theo: Xây dựng đội ngũ nghệ sĩ

Mục tiêu: Phát triển Ca sĩ cấp mới. Diễn viên cấp mới. Đạo diễn trẻ. Nhóm sáng tạo

Giai đoạn đầu đã kết thúc. Bây giờ mới là lúc thật sự xây dựng đế chế giải trí.

Sau khi Tinh Vân chính thức bước sang giai đoạn mới, không khí trong công ty cũng thay đổi.

Trước đây mọi người chỉ tập trung hoàn thành từng dự án. Một bộ phim. Một bài hát. Một chương trình.

Nhưng hiện tại, bọn họ bắt đầu suy nghĩ xa hơn. Làm thế nào để xây dựng một đội ngũ. Làm thế nào để đào tạo nghệ sĩ. Làm thế nào để tạo ra nhiều tác phẩm liên tục.

Đó chính là sự khác biệt giữa một nhóm làm việc.. Và một công ty giải trí.

Buổi sáng, phòng họp. Lục Trạch đặt một bản kế hoạch lên bàn.

"Chúng ta sẽ thành lập ba bộ phận chính."

Màn hình hiện lên.

Bộ phận Điện ảnh. Phụ trách: Phát triển kịch bản. Sản xuất phim. Đào tạo đạo diễn trẻ. Trưởng bộ phận: Dương Khải.

Bộ phận Âm nhạc. Phụ trách: Ca sĩ. Sáng tác. Sản xuất bài hát. Trưởng bộ phận: Trần Hạo kiêm.

Bộ phận Nghệ sĩ. Phụ trách: Quản lý nghệ sĩ. Hình ảnh. Lịch trình phát triển. Trưởng bộ phận: Chưa có.

Trần Hạo nhìn kế hoạch. "Chúng ta bắt đầu có hình dáng giống công ty lớn rồi."

Lục Trạch lắc đầu. "Chỉ là bước đầu. Một công ty thật sự không nằm ở số lượng phòng ban. Mà nằm ở những người bên trong."

Mọi người đều hiểu. Bộ máy có thể xây dựng nhanh. Nhưng nhân tài thì cần thời gian.

Buổi chiều, cuộc phỏng vấn Lâm Nhược Vy diễn ra. Cô gái 23 tuổi, tóc buộc cao, tay cầm folder dày.

"Em từng viết nhiều kịch bản?" Lục Trạch hỏi.

"Vâng. Nhưng chưa có tác phẩm được sản xuất." Cô hơi căng thẳng.

"Tại sao?"

"Vì những nơi trước đây em gửi đều nói ý tưởng quá khác. Không phù hợp thị trường."

"Vậy em nghĩ sao?"

Lâm Nhược Vy suy nghĩ. "Em nghĩ một câu chuyện không phù hợp thị trường hiện tại.. Không có nghĩa là nó không có giá trị. Chỉ là cần tìm đúng cách kể."

Lục Trạch nhìn cô. Một câu trả lời không quá xuất sắc. Nhưng có tư duy. Trong ngành sáng tạo, kỹ năng có thể học. Nhưng góc nhìn rất khó thay đổi.

"Được. Thử việc ba tháng. Lương cơ bản + thưởng dự án."

Lâm Nhược Vy hơi bất ngờ. "Cảm ơn anh."

Một thành viên mới của Tinh Vân. Chính thức gia nhập.

Trong khi đó, Hứa Thanh Hà chuẩn bị cho vòng cuối. Lần này cô không chỉ cần hát tốt. Mà cần lựa chọn bài hát quyết định. Một bài hát có thể giúp khán giả nhớ đến cô.

Buổi tối, Lục Trạch đưa cô một bản nhạc in. Không phải thần khúc mua từ hệ thống. Không phải tác phẩm vượt cấp.

Chỉ là một bài hát phù hợp với giai đoạn hiện tại.

Hứa Thanh Hà đọc tên bài hát. 《Ngày Mai Sẽ Khác》

"Cô nghĩ bài này phù hợp với em?"

Lục Trạch gật đầu. "Ừ. Không phải vì nó mạnh nhất. Mà vì nó giống em. Một người bình thường, đang từng bước thay đổi tương lai."

Hứa Thanh Hà cầm bản nhạc. Trong lòng xuất hiện cảm giác quen thuộc. Giống như ngày đầu tiên cô nhận được cơ hội từ Tinh Vân.

Cô vẫn chưa phải ngôi sao. Nhưng cô đang trên đường trở thành một nghệ sĩ.

Hệ thống cập nhật:

Nhân sự mới: Lâm Nhược Vy - Tiềm năng biên kịch: Đang phát triển

Hứa Thanh Hà: Sắp bước vào giai đoạn quyết định

Tinh Vân: Ổn định bước đầu hoàn thành

Lục Trạch nhìn bảng hệ thống. Hắn biết, từ giờ trở đi mỗi một quyết định đều ảnh hưởng đến tương lai của công ty. Bởi một đế chế giải trí không được xây dựng bằng một người. Mà bằng hàng trăm, hàng nghìn người cùng trưởng thành.

Những ngày đầu tiên sau khi trở thành công ty giải trí sơ cấp, Tinh Vân bắt đầu có những thay đổi rõ rệt.

Không còn chỉ là một nhóm nhỏ cùng nhau làm việc. Mà bắt đầu xuất hiện sự phân chia rõ ràng. Có người phụ trách điện ảnh. Có người phụ trách âm nhạc. Có người phụ trách phát triển nghệ sĩ.

Mặc dù nhân lực vẫn chỉ 11 người. Nhưng mọi người đều đang tiến về cùng một hướng.

Buổi sáng, phòng sản xuất điện ảnh. Dương Khải đang cùng Lâm Nhược Vy thảo luận về kịch bản 《Ánh Sáng Trong Hẻm》 bản 4.

Đây là lần đầu tiên cô tham gia một dự án thật sự. Ban đầu cô không quen. Trước đây cô chỉ viết những câu chuyện trong đầu, không nghĩ đến giới hạn sản xuất.

Nhưng bây giờ cô phải suy nghĩ: Câu chuyện này có thể quay được không? Chi phí có phù hợp 600 triệu không? Diễn viên có thể thể hiện được không?

Dương Khải nhìn bản thảo 40 trang. "Ý tưởng của em rất tốt. Đoạn nữ chính đứng trong hẻm rất điện ảnh."

"Nhưng cần thay đổi cách trình bày."

"Tại sao?"

"Bởi điện ảnh không giống tiểu thuyết. Một câu chuyện hay cần được kể bằng hình ảnh, không phải bằng lời văn."

Lâm Nhược Vy gật đầu. Đây là bài học đầu tiên của cô. Biên kịch điện ảnh không chỉ là người viết. Mà là người hiểu ngôn ngữ của màn ảnh.

Ở phòng âm nhạc, Hứa Thanh Hà đang luyện tập 《Ngày Mai Sẽ Khác》 lần thứ 47. Cô đã hát rất nhiều lần. Nhưng mỗi lần đều tìm ra điểm chưa tốt: Hơi ở câu 2, biểu cảm ở điệp khúc.

Phương Minh ngồi bên cạnh nghe. "Chị vẫn luyện nhiều như vậy sao?"

Hứa Thanh Hà cười, lau mồ hôi. "Nếu không luyện. Làm sao biết mình có thể tiến bộ?"

Phương Minh im lặng. Anh nhận ra. Những người đi xa hơn mình không phải vì họ không mệt. Mà vì họ vẫn tiếp tục khi mệt.

Buổi chiều, Lục Trạch nhận được tin từ chương trình. Vòng cuối sẽ phát sóng trực tiếp thứ 7 tuần này.

Danh sách đối thủ còn lại: Chu Mẫn, Lâm Tiểu Vũ, Diệp An. Một người được công ty lớn đào tạo. Một người có kinh nghiệm sân khấu. Một người sở hữu 1.2 triệu fan.

Hứa Thanh Hà đứng trước danh sách. Không còn sợ hãi như trước. Nhưng cô biết, đây là thử thách lớn nhất.

Buổi tối, Lục Trạch cùng Trần Hạo thảo luận.

"Vòng cuối có nên tăng quảng bá không? Mua thêm 2 bài PR?"

Lục Trạch suy nghĩ. "Không cần quá mức."

"Tại sao?"

"Bởi chúng ta cần khán giả nhớ Hứa Thanh Hà. Không phải nhớ một chiến dịch quảng bá."

Trần Hạo hiểu. Một nghệ sĩ muốn tồn tại lâu dài không thể chỉ dựa vào một lần nổi tiếng. Cần có thực lực thật sự.

Ngày hôm sau, Lục Trạch đi qua phòng làm việc. Hắn nhìn thấy bảng kế hoạch trên tường trắng.

Tên các thành viên Tinh Vân. Hứa Thanh Hà. Dương Khải. Phương Minh. Lâm Nhược Vy. Tống Minh. Tô Mạn. Trần Hạo.

Mỗi người đều đang ở một điểm xuất phát khác nhau. Nhưng tương lai của họ có thể sẽ cùng nhau thay đổi.

Hệ thống hiện lên.

Cấp: Công ty giải trí sơ cấp

Nhiệm vụ giai đoạn: Xây dựng thế hệ nghệ sĩ đầu tiên

Tiến độ: 5%

Lục Trạch nhìn con số mới. Không còn là hoàn thành điều kiện. Mà là bắt đầu một giai đoạn dài hơn. Phát triển nghệ sĩ. Tạo ra tác phẩm. Mở rộng công ty.

Đây mới là con đường thật sự.

Đêm thứ 7, 20: 30. Vòng cuối 《Tân Thanh Âm 2》 phát sóng trực tiếp.

Hứa Thanh Hà bước lên sân khấu. Ánh đèn 5000W sáng lên. Khán giả 2000 người chờ đợi.

Cô cầm micro. Hít sâu. Lần này

Cô không hát để chứng minh mình giỏi. Cô hát vì muốn kể câu chuyện của mình.

Nhạc dạo vang lên.

"Ngày mai sẽ khác.. Dù hôm nay còn mưa.."

Một chương mới của Tinh Vân. Chính thức mở ra.

*hết chương 108*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 109: Ngày mai sẽ khác

Ánh đèn sân khấu 5000W chiếu xuống. Cả khán phòng 2000 chỗ ngồi yên lặng.

Trên màn hình LED lớn, tên người biểu diễn hiện lên.

Hứa Thanh Hà - Tinh Vân Entertainment

Đây là lần đầu tiên. Cái tên Tinh Vân xuất hiện ở vòng cuối của một chương trình âm nhạc cấp quốc gia 《Tân Thanh Âm 2》.

Không phải với tư cách một công ty nổi tiếng. Không phải một thế lực mới trong ngành. Mà chỉ là một cái tên đang bắt đầu được mọi người biết đến.

Nhưng đối với Lục Trạch ngồi ở hàng 3, khoảnh khắc này đã đủ quan trọng. Bởi hắn biết, mọi hành trình lớn đều bắt đầu từ những khoảnh khắc nhỏ như vậy.

Hứa Thanh Hà đứng trên sân khấu. Cô nhìn xuống hàng ghế khán giả. Rất nhiều ánh mắt đang nhìn cô. Có người biết cô từ 4 vòng trước. Có người lần đầu tiên nghe tên cô.

Nhưng tất cả đều đang chờ đợi.

Cô nhắm mắt. Nhớ lại những ngày đầu ở quán bar nhỏ, hát 3 bài 200 tệ. Một cô gái chỉ dám hát trong những sân khấu 20 người. Một người từng nghĩ mình không có cơ hội bước vào ngành giải trí. Cho đến khi gặp Tinh Vân. Cho đến khi có người tin tưởng cô.

Nhạc bắt đầu.

《Ngày Mai Sẽ Khác》

Giai điệu piano nhẹ nhàng vang lên. Không phải một ca khúc dùng để khoe kỹ thuật C6. Không có đoạn belting cao trào quá mức.

Nhưng từng câu hát đều chứa cảm xúc. "Ngày mai sẽ khác.. Dù hôm nay còn mưa.. Tôi vẫn bước.. Vì phía sau không còn đường lui."

Một người từng thất bại. Một người từng nghi ngờ bản thân. Nhưng vẫn lựa chọn tiến lên. Đó chính là câu chuyện của Hứa Thanh Hà.

Ở phía dưới, một số khán giả bắt đầu chăm chú hơn. Bởi họ cảm nhận được. Cô không chỉ đang hát. Cô đang kể lại hành trình của chính mình.

Phía ban giám khảo, giám khảo A ghi chép: "Phong cách rất rõ. Không phải kiểu ca sĩ bùng nổ ngay lập tức."

Giám khảo B bên cạnh gật đầu: "Nhưng có khả năng tạo kết nối. Loại nghệ sĩ này cần thời gian phát triển. Nhưng nếu đi đúng hướng, có thể có sức bền rất lớn."

Bài hát tiến đến đoạn cuối. Hứa Thanh Hà mở mắt. Lần này cô không còn nhìn thấy sân khấu xa lạ. Mà nhìn thấy con đường mình đã đi qua. Những ngày luyện tập đến 12 giờ đêm. Những lần bị loại khỏi casting. Những lần tự hỏi bản thân có đủ khả năng không. Tất cả đều trở thành sức mạnh.

Ca khúc kết thúc. Một giây yên lặng.

Sau đó. Tiếng vỗ tay vang lên. Không phải tiếng reo hò điên cuồng. Nhưng rất lâu. Rất nhiều người đứng lên.

Hứa Thanh Hà cúi đầu. Trong mắt có chút xúc động.

Sau khi rời sân khấu, cô gặp Lục Trạch ở hậu trường.

"Anh Lục. Em làm được rồi."

Lục Trạch gật đầu. "Ừ. Hôm nay em đã tiến bộ."

Hứa Thanh Hà cười. "Nhưng em vẫn chưa thắng."

Lục Trạch nhìn cô. "Thắng thua của một sân khấu không quyết định tương lai. Điều quan trọng là sau hôm nay, em có thể tiếp tục tiến lên hay không."

Hứa Thanh Hà im lặng. Sau đó gật đầu. Cô hiểu. Đây không phải điểm kết thúc. Mà chỉ là một bước trên con đường dài.

Cùng lúc đó, ở Tinh Vân Entertainment, Trần Hạo gửi tin nhắn: Bộ phim 《Ngày Mưa Không Trở Lại》 đạt 1.8 triệu doanh thu, vượt 50% kỳ vọng ban đầu.

Dương Khải nhìn báo cáo. Bàn tay siết nhẹ. Đây là lần đầu tiên, một bộ phim do anh đạo diễn thật sự được nhiều người nhìn thấy.

Hai hướng phát triển. Âm nhạc. Điện ảnh. Cùng lúc tiến lên. Và Tinh Vân.. Đang dần bước vào ánh mắt của thị trường.

Sau phần biểu diễn cuối cùng, kết quả của chương trình vẫn chưa được công bố ngay.

Các thí sinh phải chờ 40 phút. Đối với nhiều người, khoảng thời gian này còn áp lực hơn cả lúc đứng trên sân khấu. Bởi họ biết, chỉ một kết quả có thể thay đổi mức độ chú ý của khán giả.

Hứa Thanh Hà ngồi trong phòng chờ. Cô không còn căng thẳng như những vòng đầu. Thay vào đó, cô lặng lẽ nghe các ca sĩ khác trò chuyện.

"Công ty tớ chuẩn bị cho tớ 3 bài single sau chương trình."

"Tớ ký hợp đồng với Tinh Quang rồi, đãi ngộ 8 triệu/năm."

"Team truyền thông của tớ bảo mai phải lên hot search."

Còn cô.. Chỉ có một công ty mới thành lập 11 tháng. Một nhóm người đang cùng nhau cố gắng.

Nhưng kỳ lạ là, cô không còn cảm thấy khoảng cách đó quá lớn. Bởi cô biết, Tinh Vân tuy nhỏ, nhưng họ thật sự đang giúp cô trưởng thành.

Bên ngoài phòng chờ, Lục Trạch và Trần Hạo đang xem số liệu trên điện thoại.

"Phản ứng trên mạng khá tốt." Trần Hạo nói. "Hashtag #HuaThanhHa có 4.2 triệu lượt đọc. Nhiều người nhắc đến phần biểu diễn."

Lục Trạch gật đầu. "Nhưng đừng vội đẩy mạnh."

Trần Hạo nhìn hắn. "Vẫn giữ tốc độ cũ?"

"Ừ. Một nghệ sĩ cần thời gian hấp thụ sự chú ý. Nếu tăng quá nhanh, nền móng không đủ vững."

Trần Hạo hiểu. Đây là điểm khác biệt của Tinh Vân. Nhiều công ty muốn tận dụng mọi cơ hội để kiếm lợi ngay. Nhưng Lục Trạch quan tâm đến sự phát triển lâu dài. Một nghệ sĩ có thể nổi tiếng trong một tháng. Nhưng để tồn tại mười năm, cần nhiều thứ hơn.

20: 40. Kết quả cuối cùng được công bố.

Quán quân: Lâm Tiểu Vũ - Hoàng Triều

Á quân: Chu Mẫn - Tinh Quang

Hạng 3: Hứa Thanh Hà - Tinh Vân Entertainment

Một kết quả rất tốt đối với một nghệ sĩ mới. Nhưng quan trọng hơn, cô nhận được giải thưởng đặc biệt: Nghệ sĩ có tiềm năng phát triển nhất.

Khi tên cô xuất hiện trên màn hình, cả khán phòng vang lên tiếng vỗ tay.

Hứa Thanh Hà đứng lên. Cô không thất vọng. Bởi cô biết, ba tháng trước không ai biết tên cô. Còn hôm nay, có rất nhiều người nhớ đến cô. Đó chính là sự thay đổi.

Sau chương trình, tin tức bắt đầu xuất hiện.

"Tài khoản @ÂmNhạcMỗiNgày" : "Ca sĩ mới Hứa Thanh Hà gây chú ý với giọng hát giàu cảm xúc. Không kỹ thuật đỉnh nhưng rất thật."

"Blog giải trí" : "Tinh Vân Entertainment xuất hiện một gương mặt mới đáng chú ý."

Những bài viết này không tạo ra cơn sốt lớn. Nhưng nó giống như một hạt giống. Bắt đầu được gieo xuống.

Tối hôm đó, Tinh Vân tổ chức một buổi họp nhỏ. Không có tiệc lớn. Chỉ là 11 người cùng ăn lẩu trong văn phòng.

Dương Khải nâng ly nước. "Chúc mừng Thanh Hà. Cũng chúc mừng Tinh Vân."

Mọi người cười. Lục Trạch nhìn những gương mặt trước mắt. Hắn nhớ lại lúc ban đầu, khi tất cả chỉ là những người đang cố gắng tìm cơ hội. Bây giờ, mỗi người đều đã tiến thêm một bước.

Đêm khuya, hệ thống cập nhật:

Hứa Thanh Hà: Cấp Ca sĩ mới. Tiến độ 100%

Đánh giá: Đã hoàn thành giai đoạn xây dựng hình ảnh ban đầu

Phần thưởng: Mở khóa Kho bài hát cấp độ cao hơn. Hệ thống đào tạo nghệ sĩ nâng cao

Lục Trạch nhìn phần thưởng. Nhưng hắn không lập tức sử dụng. Bởi hắn hiểu, có tài nguyên tốt không có nghĩa là phải dùng ngay. Cần chọn đúng thời điểm. Đây mới là cách phát triển bền vững.

Cùng lúc đó, email đến từ bộ phận điện ảnh. Một nhà sản xuất lớn - Bách Hoa Ảnh Nghiệp gửi lời mời hợp tác. Đối tượng: Dương Khải. Một đạo diễn trẻ bắt đầu được chú ý.

Sau khi chương trình âm nhạc kết thúc, cái tên Hứa Thanh Hà bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.

Không phải ở vị trí đỉnh cao. Không phải trở thành ngôi sao chỉ sau một đêm. Nhưng cô đã có được thứ quan trọng nhất: Sự công nhận ban đầu của khán giả.

Đối với một nghệ sĩ mới, đây chính là nền móng.

Buổi sáng hôm sau, Tinh Vân Entertainment. Phòng âm nhạc.

Hứa Thanh Hà ngồi nghe lại phần biểu diễn của mình 3 lần. Lần đầu tiên, cô không chỉ nghe để tìm lỗi. Mà nghe để nhìn thấy sự thay đổi của bản thân.

So với ba tháng trước ở vòng sơ tuyển, cô đã khác. Cách xử lý hơi thở tốt hơn. Cảm xúc rõ ràng hơn. Quan trọng nhất, cô đã tìm được phong cách riêng: "Kể chuyện bằng giọng hát".

Phương Minh bước vào. "Chị Thanh Hà."

"ừ?"

"Chúc mừng chị."

Hứa Thanh Hà cười. "Cảm ơn."

Phương Minh nhìn màn hình. "Em nghĩ sau này em cũng muốn có một sân khấu như vậy."

Hứa Thanh Hà gật đầu. "Vậy thì cố gắng. Nhưng đừng cố trở thành chị. Hãy trở thành chính em."

Một câu nói đơn giản. Nhưng lại là điều mà tất cả nghệ sĩ ở Tinh Vân cần hiểu. Mỗi người có một con đường riêng.

Buổi chiều, Lục Trạch gặp Dương Khải. Trên bàn là lời mời hợp tác từ Bách Hoa Ảnh Nghiệp. Một dự án phim mới, kinh phí 8 triệu, đề tài xã hội.

Dương Khải có chút do dự. "Tôi có nên nhận không?"

Lục Trạch hỏi: "Tại sao không?"

"Bởi vì họ là công ty lớn. Tôi sợ mình chưa đủ khả năng."

Lục Trạch nhìn anh. "Ba năm trước, cậu còn chưa từng làm đạo diễn. Hiện tại, cậu đã có một bộ phim hoàn chỉnh. Cậu nghĩ mình vẫn là người của ba năm trước sao?"

Dương Khải im lặng.

Hắn nói tiếp: "Nhưng cũng đừng nhận chỉ vì cơ hội lớn. Hãy xem nó có phù hợp với con đường của cậu không."

Đây là điều quan trọng. Một cơ hội tốt, không phải lúc nào cũng là cơ hội phù hợp.

Dương Khải cầm bản kế hoạch 20 trang. Bắt đầu nghiên cứu.

Trong khi đó, bộ phận tuyển dụng của Tinh Vân tiếp tục hoạt động. Sau thành tích của Hứa Thanh Hà và bộ phim của Dương Khải, Tinh Vân không còn là một cái tên xa lạ.

Hồ sơ gửi về tăng từ 3 cái/tuần lên 17 cái/tuần. Một số người trẻ có tài năng, bắt đầu muốn gia nhập công ty này.

Buổi tối, Lục Trạch mở hệ thống.

Cấp độ: Công ty giải trí sơ cấp

Nhân lực: Đang tăng trưởng

Nghệ sĩ: Hứa Thanh Hà - Ca sĩ mới

Đạo diễn: Dương Khải - Đạo diễn trẻ

Biên kịch: Lâm Nhược Vy - Đang đào tạo

Đây mới chỉ là nhóm đầu tiên. Nhưng tương lai của một công ty chính là được tạo nên từ những người đầu tiên này.

Hệ thống tiếp tục hiện lên.

Giai đoạn tiếp theo: Xây dựng thế hệ nghệ sĩ thứ hai

Mục tiêu: Tuyển thêm ca sĩ. Tuyển diễn viên. Phát triển nhóm sáng tạo. Chuẩn bị dự án điện ảnh mới.

Lục Trạch nhìn dòng chữ. Hắn biết, giai đoạn thành lập đã kết thúc.

Bây giờ, Tinh Vân phải bước vào giai đoạn phát tr

Iển thật sự. Không còn chỉ là chứng minh bản thân. Mà là cạnh tranh với toàn bộ ngành giải trí Vân Hòa.

Và ở phía trước, một thế hệ nghệ sĩ mới đang chờ được phát hiện.

*hết chương 109*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 110: Tuyển mộ thế hệ mới

Sau khi Hứa Thanh Hà tạo được dấu ấn đầu tiên ở vòng chung kết, Tinh Vân Entertainment bước vào giai đoạn phát triển mới.

Không còn chỉ tập trung vào một vài cá nhân. Mà bắt đầu xây dựng hệ thống.

Bởi Lục Trạch hiểu. Một công ty giải trí muốn đi xa không thể chỉ dựa vào một nghệ sĩ. Cần có nhiều thế hệ kế tiếp. Ca sĩ. Diễn viên. Đạo diễn. Biên kịch. Tất cả đều cần được nuôi dưỡng từ sớm.

Buổi sáng, phòng họp Tinh Vân. 11 người ngồi chật kín.

"Hôm nay chúng ta bắt đầu kế hoạch tuyển dụng nghệ sĩ mới." Lục Trạch nói.

Trên màn hình hiện lên 4 chữ: *Dự án Tân Tinh*.

"Mục tiêu: Tìm kiếm những người trẻ có tiềm năng. Không yêu cầu phải nổi tiếng. Không yêu cầu phải hoàn hảo. Chỉ cần có khả năng phát triển."

Trần Hạo hỏi: "Chúng ta cần tuyển bao nhiêu người?"

Lục Trạch lắc đầu. "Không nhiều. Chất lượng quan trọng hơn số lượng."

Đây là nguyên tắc hắn luôn giữ. Một công ty mới không thể quản lý quá nhiều người cùng lúc. Nếu tuyển quá nhanh, sẽ không đủ tài nguyên đào tạo.

Buổi chiều, thông báo tuyển dụng được đăng lên 3 web lớn. Ban đầu không có quá nhiều phản ứng. Bởi trong mắt nhiều người, Tinh Vân vẫn là một công ty nhỏ vừa mới thành lập.

Nhưng 3 ngày sau, số lượng hồ sơ bắt đầu tăng. Nhờ danh tiếng từ Hứa Thanh Hà. Nhờ bộ phim của Dương Khải được đề cử. Một số người bắt đầu tin rằng, đây là nơi có cơ hội cho người mới.

Trong số 43 hồ sơ gửi đến, có một chàng trai trẻ khiến Lục Trạch chú ý.

Tên: Tần Mặc. 21 tuổi.

Kinh nghiệm: Gần như bằng không. Từng tham gia 3 cuộc thi nhỏ ở trường, đều bị loại vòng 1.

Điểm yếu: Kỹ thuật thanh nhạc cơ bản, ngoại hình không nổi bật.

Nếu nhìn bằng tiêu chuẩn của Hoàng Triều hay Tinh Quang, hồ sơ này sẽ bị loại ngay.

Nhưng khi Lục Trạch xem đoạn video biểu diễn thử 40 giây, hắn dừng lại. Không phải vì kỹ thuật xuất sắc. Mà vì cảm giác. Cậu ta có một chất giọng khàn nhẹ đặc biệt. Chưa được khai phá. Nhưng có tiềm năng.

Lục Trạch đánh dấu. "Cho phỏng vấn."

Bên cạnh, Trần Hạo hơi bất ngờ. "Anh thấy cậu ấy có khả năng?"

Lục Trạch gật đầu. "Hiện tại chưa. Nhưng tương lai có thể."

Đây chính là điểm khác biệt. Một công ty lớn thường tìm người đã có thành tích. Nhưng Tinh Vân cần tìm người có khả năng trưởng thành.

Buổi phỏng vấn Tần Mặc. Cậu bước vào phòng, tay siết chặt hồ sơ, có chút căng thẳng.

"Lý do muốn gia nhập Tinh Vân?"

Tần Mặc suy nghĩ. "Vì em muốn trở thành ca sĩ. Nhưng những công ty khác nói em không có đặc điểm nổi bật. Em muốn tìm một nơi cho em cơ hội."

Lục Trạch nhìn cậu. "Ở đây không có con đường dễ dàng. Không có chuyện gia nhập rồi lập tức nổi tiếng. Em hiểu không?"

"Em hiểu. Em chỉ muốn có cơ hội chứng minh."

Một câu trả lời đơn giản. Nhưng chân thành.

"Được. Thử việc 3 tháng."

Một nghệ sĩ mới. Bắt đầu bước vào hành trình.

Cùng lúc đó, bộ phận diễn viên cũng nhận được một hồ sơ đáng chú ý.

Tên: An Nhiên. 22 tuổi. Từng học 2 năm diễn xuất ở học viện. Nhưng chưa có tác phẩm. Một gương mặt hoàn toàn mới.

Tinh Vân.. Bắt đầu tìm kiếm thế hệ đầu tiên của mình.

Sau khi Tần Mặc và An Nhiên ký hợp đồng thử việc, công ty bắt đầu bước vào giai đoạn đào tạo.

Đối với Lục Trạch, tuyển người chỉ là bước đầu. Điều khó hơn là biến những người bình thường thành nghệ sĩ thật sự.

Buổi sáng, phòng luyện tập âm nhạc. Tần Mặc đứng trước micro. Trước mặt là giáo viên thanh nhạc mới thuê từ Học viện Âm nhạc Vân Hòa, lương 30 triệu/tháng.

"Lại một lần nữa."

Tần Mặc hít sâu. Bắt đầu hát đoạn điệp khúc. Lần này tốt hơn lần trước. Nhưng vẫn còn nhiều vấn đề. Kiểm soát hơi thở hụt ở câu 3. Cách xử lý cảm xúc còn gượng. Khả năng làm chủ sân khấu bằng 0.

Giáo viên nhìn bản đánh giá. "Cậu có giọng khá đặc biệt. Khàn nhưng ấm. Nhưng hiện tại kỹ thuật còn yếu."

Tần Mặc gật đầu, mồ hôi chảy xuống. "Em sẽ cố gắng."

Ở bên ngoài, Hứa Thanh Hà quan sát qua cửa kính. Cô nhớ lại chính mình 4 tháng trước. Cũng từng hát vỡ giọng. Cũng từng bị chê "không có kỹ thuật".

Cô bước vào. "Đừng quá áp lực."

Tần Mặc hơi bất ngờ. "Chị Thanh Hà."

"Em chỉ muốn nói. Không ai bắt đầu đã hoàn hảo. Quan trọng là em có tiếp tục hay không."

Một lời động viên đơn giản. Nhưng đối với một người mới, có ý nghĩa rất lớn.

Trong phòng diễn xuất, An Nhiên đang luyện tập cùng Dương Khải. Cảnh: Nữ chính nhận tin người thân mất.

Dương Khải xem đoạn biểu diễn 30 giây của cô. Sau đó lắc đầu.

"Cảm xúc chưa đủ."

An Nhiên hơi thất vọng. "Em làm chưa tốt sao?"

"Không. Dáng vẻ, biểu cảm đều ổn. Nhưng em đang diễn một nhân vật. Chưa phải đang sống trong nhân vật."

An Nhiên im lặng. Đây là lần đầu tiên có người nói với cô như vậy. Trước đây ở trường, cô chỉ học cách thể hiện đúng: Khóc 3 giọt, cười 2 cái.

Dương Khải nói: "Một diễn viên giỏi. Không phải người khóc đẹp nhất. Mà là người khiến khán giả tin rằng nhân vật thật sự đang đau."

An Nhiên ghi nhớ vào sổ. Những bài học đầu tiên.

Ở bộ phận sáng tạo, Lâm Nhược Vy cũng bắt đầu làm việc. Cô tham gia chỉnh sửa kịch bản phim mới của Dương Khải. Lần đầu tiên, những ý tưởng trong đầu cô được đưa lên bàn thảo luận.

Cô đề xuất: "Hay để nữ chính không khóc ở đoạn này?"

Dương Khải: "Lý do?"

"Bởi vì đau quá thì sẽ không khóc được."

Ý tưởng được giữ lại. Nhưng ý tưởng khác về kết phim bị loại vì "không phù hợp kinh phí".

Ban đầu cô không quen. Nhưng dần hiểu. Một tác phẩm không phải do một người quyết định. Mà là kết quả của nhiều người cùng xây dựng.

Buổi tối, Lục Trạch xem báo cáo đào tạo.

Tần Mặc: Giai đoạn Thực tập sinh. Tiềm năng Đang phát triển.

An Nhiên: Giai đoạn Diễn viên mới. Tiềm năng Đang phát triển.

Lâm Nhược Vy: Kỹ năng biên kịch Tiến bộ.

Hắn đóng báo cáo. Mọi thứ đang diễn ra đúng kế hoạch. Chậm. Nhưng ổn định. Đây chính là điều hắn muốn. Không tạo ra những ngôi sao giả tạo trong thời gian ngắn. Mà xây dựng những nghệ sĩ có nền móng.

Ngày hôm sau, một tin tức từ ngành giải trí xuất hiện. Hoàng Triều công bố "Đội hình Tân Binh 2026" : 8 ca sĩ, 5 diễn viên, đầu tư 50 triệu cho mỗi người.

Truyền thông lập tức chú ý. Sự khác biệt giữa họ và Tinh Vân rất rõ. Bên kia có tài nguyên. Có danh tiếng. Có hệ thống hoàn chỉnh.

Còn Tinh Vân.. Chỉ mới bắt đầu.

Trần Hạo nhìn tin tức. "Cạnh tranh càng ngày càng lớn."

Lục Trạch gật đầu. "Đúng. Nhưng đó cũng là lý do chúng ta phải tiến lên."

Hắn nhìn danh sách 3 cái tên mới đang luyện tập. "Không cần thắng ngay. Chỉ cần mỗi ngày mạnh hơn."

Một tháng sau khi kế hoạch "Tân Tinh" được triển khai. Tinh Vân Entertainment bắt đầu có dáng vẻ của một công ty giải trí thật sự.

Không phải vì quy mô. Mà vì con người.

Mỗi ngày, trong tòa nhà 300m2, đều có tiếng luyện hát từ 8h sáng. Tiếng đọc kịch bản đến 10h tối. Tiếng thảo luận về nhân vật. Tiếng bàn bạc về những ý tưởng mới.

Một bầu không khí sáng tạo dần hình thành.

Buổi sáng, Lục Trạch đi qua phòng luyện tập. Hắn nhìn thấy Tần Mặc đang tập đi tập lại một đoạn hát.

Lần thứ mười. Lần thứ hai mươi. Vẫn chưa dừng lại.

Lục Trạch đứng ngoài cửa. Đợi đến khi bài hát kết thúc, mới bước vào.

"Không mệt sao?"

Tần Mặc giật mình. "Anh Lục." Cậu cười, giọng khàn. "Có mệt. Nhưng em cảm thấy mình đang tiến bộ."

Lục Trạch gật đầu. Đây chính là thái độ hắn muốn thấy. Không phải người không biết mệt. Mà là người biết mình đang cố gắng vì điều gì.

Ở phòng bên cạnh, An Nhiên đang đọc kịch bản. Trên tay là vai nữ phụ số 3 trong dự án phim mới của Dương Khải. 12 cảnh, không phải vai chính.

Nhưng cô rất nghiêm túc. Ghi chú 4 màu, vẽ sơ đồ tâm lý nhân vật.

Dương Khải nhìn cô. "Hôm nay em đã hiểu nhân vật hơn."

An Nhiên vui vẻ. "Thật sao?"

"Ừ. Nhưng vẫn còn một vấn đề."

Cô lập tức tập trung. "Vấn đề gì?"

"Dừng việc cố gắng trở thành một diễn viên giỏi."

An Nhiên ngạc nhiên.

Dương Khải nói: "Hãy trở thành nhân vật trước. Diễn viên giỏi là kết quả. Không phải mục tiêu để ép buộc."

Cô suy nghĩ rất lâu. Một lần nữa, cô học được một bài học mới.

Buổi chiều, phòng họp. Lục Trạch cùng đội ngũ quản lý tổng kết tháng đầu tiên.

Báo cáo hiện lên.

Tần Mặc: Giọng hát có đặc điểm riêng. Kỹ thuật cần cải thiện. Thái độ tốt. Tiềm năng phát triển tốt.

An Nhiên: Khả năng cảm nhận nhân vật tốt. Kinh nghiệm còn thiếu. Cần nhiều thực chiến.

Lâm Nhược Vy: Khả năng sáng tác câu chuyện tăng lên. Bắt đầu tham gia dự án thật.

Trần Hạo nhìn báo cáo. "Nhìn chung ổn. Nhưng khoảng cách đến nghệ sĩ chuyên nghiệp còn xa."

Lục Trạch gật đầu. "Đó là bình thường. Một cây non không thể trong một ngày trở thành cây lớn."

Mọi người đều hiểu. Con đường này cần thời gian.

Đêm đó, 23: 10. Email từ Ban tổ chức Liên hoan phim khu vực Đông Nam.

《Ngày Mưa Không Trở Lại》 - Đề cử "Đạo diễn mới xuất sắc nhất"

Không phải giải thưởng lớn. Không phải Kim Kê. Nhưng đối với một đạo diễn trẻ, đây là sự công nhận quan trọng đầu tiên.

Dương Khải nhìn thông báo. Có chút ngẩn người. Anh không nghĩ bộ phim đầu tay 600 triệu của mình có thể đi xa như vậy.

Lục Trạch nói: "Chuẩn bị đi."

Dương Khải hỏi: "Anh nghĩ chúng ta có cơ hội?"

Lục Trạch lắc đầu. "Không biết. Nhưng được nhìn thấy đã là một bước tiến."

Đây là điều Tinh Vân đang làm. Không tìm kiếm chiến thắng bằng mọi giá. Mà từng bước tiến vào trung tâm của ngành giải trí.

Cùng lúc đó, hệ thống cập nhật.

Cấp: Công ty giải trí sơ cấp

Tiến độ phát triển: 12%

Thế hệ nghệ sĩ mới: Đang hình thành

Mục tiêu tiếp theo: Tạo ra nghệ sĩ đầu tiên đạt cấp độ Tiểu thiên vương / Tiểu thiên hậu

Lục Trạch nhìn dòng chữ. Hắn biết. Đây sẽ là một hành trình dài. Bởi từ một người mới đến một ngôi sao thật sự, khoảng cách còn rất lớn.

Nhưng tất cả đều đã bắt đầu.

*hết chương 110*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 111: Trước giờ công bố

Sau một tháng bận rộn tuyển dụng và đào tạo, nhịp sống của Studio Tinh Vân cuối cùng cũng ổn định lại.

Không còn cảnh sáng chạy đi phỏng vấn, trưa họp, tối lại ôm hồ sơ về nhà. Bộ máy non trẻ 7 người cuối cùng cũng bắt đầu vận hành theo đúng quỹ đạo của nó.

Lâm Nhiên phụ trách mạng xã hội. Chu Diệc làm trợ lý hậu cần. Giang Nguyệt mới ra trường lo phần thiết kế poster. Dương Khải ôm kịch bản trong phòng riêng. Hứa Thanh Hà ngày nào cũng 8 tiếng ở phòng thu. Trần Hạo thì từ quản lý kiêm luôn kế toán.

Mỗi người đều quay lại vị trí của mình, chuẩn bị cho những dự án tiếp theo.

Nhưng kỳ lạ là, cả tháng nay, ánh mắt của cả công ty đều hướng về cùng một thời điểm.

Ngày Hiệp hội Âm nhạc Vân Hòa công bố bảng xếp hạng tuần. Thứ hai. 8 giờ sáng.

Buổi sáng thứ hai, 7 giờ 30. Trời Vân Hòa còn hơi âm u.

Trần Hạo cầm máy tính bảng gõ cửa phòng làm việc. Gõ 3 cái rất khẽ.

"Anh Lục, số liệu hôm qua lại tăng."

Lục Trạch đang ngồi sau bàn, trước mặt là 3 màn hình. Hắn nhận lấy máy tính bảng, ngón tay lướt qua từng biểu đồ.

Đường cong của 《Ngày Mai Sẽ Khác》 vẫn đang đi lên.

Không nhanh. Không có cú nhảy vọt nào kiểu 1 ngày tăng 10 triệu. Chỉ đều đặn từng chút một. Hôm nay 300 nghìn, ngày mai 350 nghìn, ngày kia 400 nghìn.

Lượt nghe. Lượt tải. Lượt chia sẻ. Bình luận. Lượt lưu lại. Tỷ lệ nghe lại.

Tất cả đều tăng chậm nhưng ổn định như một cỗ máy.

Lục Trạch đặt máy tính bảng xuống, đẩy về phía Trần Hạo.

"Ổn."

"Chỉ cần giữ được nhịp này là đủ."

Trần Hạo cười, nhưng trong mắt vẫn có chút thấp thỏm. Anh theo Lục Trạch từ lúc công ty chỉ có 2 người, chứng kiến từng bước đi. Nên anh hiểu sự bình tĩnh này của Lục Trạch không phải tự nhiên mà có.

"Nếu vào được BXH thì sao?" Anh hỏi thử.

Lục Trạch bình tĩnh đáp, mắt vẫn nhìn vào màn hình số liệu: "Vào bảng chỉ là bắt đầu."

"Ở lại được mới khó."

Một bài hát có thể nhờ may mắn mà lọt Top 50. Nhưng để trụ được 4 tuần, 8 tuần, thì phải có thực lực thật sự.

Phòng thu tầng 2.

Hứa Thanh Hà vừa kết thúc 2 tiếng luyện thanh. Giọng cô hơi khàn. Mồ hôi thấm ướt sau lưng áo phông.

Cô ngồi phịch xuống ghế, mở điện thoại. Màn hình sáng lên.

Fanclub tự phát "Hà Bông Gạo" của cô mới 1, 247 thành viên. Con số nhỏ đến đáng thương so với fanclub 2 triệu người của Thiên Vương.

Nhưng mỗi ngày đều có 20-30 người mới xin vào. Và mỗi người vào đều đăng bài: "Mới nghe 《Ngày Mai Sẽ Khác》. Hay quá."

Cô trượt xuống phần bình luận dưới ca khúc trên nền tảng Vân Nhạc.

"Ca khúc càng nghe càng cuốn. Đã loop 30 lần."

"Giọng hát rất sạch. Không gào không thét nhưng nghe đã."

"Mong bài hát tiếp theo. Chị ra album đi."

Đương nhiên cũng có những lời nghi ngờ.

"Một bài nổi chưa nói lên điều gì. Đợi bài thứ hai rồi hãy khen."

"Có khi chỉ là may mắn. Công ty nhỏ mua view."

"Giọng này mà đòi so với Thiên Vương?"

Hứa Thanh Hà khẽ siết điện thoại. 3 tháng trước cô còn hát ở quán bar 200k/đêm. Bây giờ có người chê cô "đòi so với Thiên Vương". Nghe vừa buồn cười vừa chua xót.

Cạch. Cửa phòng thu mở.

Lục Trạch đi ngang qua. Anh chỉ nhìn lướt màn hình điện thoại của cô một cái, không dừng lại.

"Đừng để bình luận quyết định tâm trạng."

"Công việc của em là hát tốt hơn hôm qua."

Nói xong anh đi thẳng.

Hứa Thanh Hà hít sâu một hơi, thoát khỏi app, mở phần mềm luyện thanh. "Em hiểu."

Buổi chiều 3 giờ.

Một reviewer âm nhạc nổi tiếng trên Vân Bác đăng bài đánh giá. Tài khoản "Âm Nhạc Có Tâm - 1.8 triệu follow".

"Đánh giá nhanh 《Ngày Mai Sẽ Khác》 - Hứa Thanh Hà"

"Ưu điểm: Giai điệu dễ nhớ, ca từ chân thành không sáo rỗng, phần thể hiện khá cảm xúc. Đặc biệt đoạn điệp khúc rất có tính lan tỏa."

Nhưng ngay sau đó là một nhận xét khác, chữ in đậm.

"Điểm yếu nằm ở khâu quảng bá. Tinh Vân vẫn còn thiếu kinh nghiệm vận hành thị trường. Không có tiền đẩy quảng cáo, không có mối quan hệ đài truyền hình. Dựa hoàn toàn vào truyền miệng."

Cuối bài viết là kết luận 1 dòng.

"Nếu chỉ có một ca khúc, rất khó đứng vững. Muốn chứng minh thực lực, họ cần thêm nhiều tác phẩm."

Bài viết 20 phút đã có 8000 lượt chia sẻ.

Diễn đàn "Bàn luận âm nhạc" chia làm 2 phe.

Phe A: "Nói đúng. Công ty 7 người sao đấu lại Thiên Quang."

Phe B: "Nhưng bài hát hay là thật. Để thời gian trả lời."

Phe C: "Thôi đợi BXH thứ 2 đi. Vào được thì nói tiếp."

Ở một góc khác của tòa nhà.

Bút danh Vô Danh vẫn âm thầm gõ phím. Bộ tiểu thuyết thứ hai 《Đêm Trắng》 đều đặn cập nhật 4000 chữ mỗi ngày.

Lượng độc giả tăng chậm nhưng ổn định. Từ 3000 lên 8000. Tiền nhuận bút tháng này 4200 tệ. Điểm danh vọng trong hệ thống cũng tích lũy từng chút: 7%.

Đinh. Tin nhắn từ biên tập Trương Nghi.

"Biên tập Trương: Chúc mừng. Bộ 《Đêm Trắng》 đã được nền tảng đưa vào danh sách đề cử trang chủ tuần sau."

Lục Trạch trả lời ngắn gọn 2 chữ: "Cảm ơn."

Anh mở bảng xếp hạng tác phẩm của nền tảng. 《Đêm Trắng》 vẫn chỉ nằm ở nhóm "Khá". Hạng 432. Khoảng cách tới Top 100 vẫn còn rất xa.

Anh không hề sốt ruột. Con đường của Vô Danh vốn không phải đi bằng một bộ truyện nổ. Mà là 10 bộ, 20 bộ, để người ta nhắc đến tên này là nhắc đến "chất lượng".

Buổi tối 8 giờ.

Dương Khải ôm tập kịch bản dày cộp gõ cửa.

"Nhà đầu tư muốn thay đổi vài phân cảnh ở hồi 2."

Lục Trạch đeo kính, đọc rất kỹ từng dòng sửa. Mất 40 phút.

"Có thể sửa." Anh gạch 2 chỗ. "Nhưng không được phá hỏng cảm xúc của nhân vật nữ chính ở đây. Nếu sửa theo kiểu của họ thì nhân vật sẽ thành con rối."

Hai người tiếp tục trao đổi đến tận 11 giờ khuya. Bộ phim thứ hai 《Ánh Sáng Cuối Đường》 vẫn còn ở giai đoạn tiền kỳ. Tuyển diễn viên, chọn bối cảnh, duyệt phục trang. Còn rất nhiều việc.

Trong lúc đó, bên ngoài.

Giới giải trí Vân Hòa vẫn vận động không ngừng nghỉ.

Thiên Quang Entertainment công bố poster album mới của Thiên Vương. Ảnh 1 tỷ. Dự kiến phá kỷ lục 100 triệu lượt nghe 24h đầu.

Hoàng Triều Media hé lộ dự án phim truyền hình 80 tập, kinh phí 60 triệu.

Tinh Hải Media ký thêm một ca sĩ trẻ 18 tuổi từ cuộc thi.

Các nền tảng giải trí tràn ngập tin tức mới. Mỗi giờ có 3 tin Hot.

Tinh Vân chỉ là một chấm nhỏ giữa dòng chảy ấy. Nhỏ đến mức nếu không để ý sẽ không thấy.

Khoảng chín giờ tối.

Một blogger âm nhạc có 500k follow đăng bài dự đoán BXH tuần.

"Dự đoán BXH Tuần 1:

Top 3: Không đổi. Vẫn là Thiên Vương, Lạc Tuyết, Tô Vũ.

Hắc mã: 《Ngày Mai Sẽ Khác》 - Hứa Thanh Hà. Có thể vào Top 10-20."

Dưới comment cãi nhau ầm ĩ.

"Top 10 cái gì. Công ty nhỏ."

"Tôi cược vào Top 15."

"Khó. Tuần này có 3 bài lớn ra mắt."

Lục Trạch đọc lướt qua 10 giây rồi tắt màn hình điện thoại.

"Dự đoán.."

"Chỉ là dự đoán."

"Ngày mai mới có đáp án."

Đúng lúc đó. Cốc cốc.

Trần Hạo gõ cửa, mặt hơi căng thẳng.

"Anh Lục."

"Hiệp hội vừa xác nhận."

Lục Trạch ngẩng đầu khỏi đống kịch bản.

"Đúng tám giờ sáng mai.."

"Bảng xếp hạng tuần sẽ được công bố chính thức."

Căn phòng 20m2 rơi vào yên lặng 3 giây.

Tiếng máy in ở ngoài cũng dừng. Tiếng gõ bàn phím của Lâm Nhiên cũng dừng.

Tất cả mọi người đều nghe thấy.

Lục Trạch khép tập tài liệu trên bàn lại. Động tác rất chậm.

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên 1 độ. Không phải cười. Là một loại biểu cảm khi thợ săn nhìn thấy con mồi.

"Được."

"Để xem.."

"Thị trường sẽ cho chúng ta câu trả lời thế nào."

Ngoài cửa sổ. Đèn thành phố Vân Hòa vẫn sáng rực như một biển sao. Tòa nhà Thiên Quang 88 tầng sáng trưng. Tòa nhà Hoàng Triều cũng sáng.

Còn tòa nhà 5 tầng của Tinh Vân, chỉ có 1 phòng duy nhất còn đèn.

Một tuần mới của ngành giải trí Vân Hòa.. Sắp c

Hính thức bắt đầu.

Và 7 người trong căn phòng đó, đều biết.

Từ 8 giờ sáng mai, bọn họ không còn là "công ty nhỏ không ai biết" nữa.

Hoặc là bị đào thải.

Hoặc là bước vào cuộc chơi.

*hết chương 111*
 
Chỉnh sửa cuối:
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 112: Cạnh tranh mới bắt đầu

Đúng 8 giờ sáng.

Website của Hiệp hội Âm nhạc Vân Hòa đồng loạt làm mới. Máy chủ trung tâm ở tầng hầm tòa nhà Hiệp hội đỏ đèn cảnh báo vì lượng truy cập tăng vọt trong 3 giây.

Dòng chữ "BẢNG XẾP HẠNG TUẦN 1" vừa xuất hiện, cả ngành giải trí Vân Hòa như bị nhấn nút tạm dừng.

Không chỉ các công ty giải trí. Ca sĩ. Nhạc sĩ. Nhà sản xuất. Reviewer. Blogger. Ngay cả người hâm mộ bình thường cũng đồng loạt mở điện thoại.

Đây là bảng xếp hạng đầu tiên sau khi 《Ngày Mai Sẽ Khác》 phát hành. Cũng là bài kiểm tra đầu tiên của Tinh Vân.

*Studio Tinh Vân. Phòng họp 40m2. *

Điều hòa chạy hết công suất nhưng trong phòng vẫn nóng. 7 người ngồi chen chúc quanh cái TV 50 inch mới mua trả góp.

Trần Hạo ngồi trước laptop, tay đặt trên phím F5. Lòng bàn tay đổ mồ hôi.

7: 59: 50

7: 59: 55

8: 00: 00

"Ra rồi." Trần Hạo nuốt khan, bấm Enter.

Màn hình trắng 1 giây. Sau đó danh sách hiện lên từng dòng, từ trên xuống dưới.

- bxh ca khúc tuần 1 - hiệp hội âm nhạc vân hòa_

1. _《Tinh Quang》 - Thiên Quang Entertainment - Thiên Vương_ - 82, 430, 112 lượt

2. _《Mùa Gió Nam》 - Hoàng Triều Media - Tô Vũ_ - 76, 110, 905 lượt

3. _《Ánh Trăng Cuối Hạ》 - Tinh Hải Media - Lạc Tuyết_ - 68, 992, 331 lượt

4. _《Ngày Mai Sẽ Khác》 - Tinh Dạ × Hứa Thanh Hà_ - 54, 221, 078 lượt

5. _《Đêm Cuối》 - Hoàng Triều - Lâm Khải_ - 51, 004, 229 lượt

Khoảnh khắc "Hứa Thanh Hà" hiện lên ở vị trí thứ 4, Lâm Nhiên bật dậy làm đổ cả ghế.

"Top 4!"

"54 triệu lượt nghe!"

"Thật sự vào Top 4!"

Chu Diệc ôm chầm lấy Giang Nguyệt. "Chúng ta làm được rồi! Chúng ta vào bảng thật rồi!"

Trần Hạo cũng cười, tay run chụp 3 tấm màn hình liên tục. Đây là tư liệu lịch sử.

Hứa Thanh Hà ngồi chính giữa. Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ "Tinh Dạ × Hứa Thanh Hà" rất lâu. 20 giây. 30 giây.

Đây là lần đầu tiên trong 22 năm cuộc đời, tên cô xuất hiện trên một bảng xếp hạng chính thức. Cùng hàng với Thiên Vương, Thiên Hậu.

Cô không khóc. Chỉ có ngón tay bấu chặt vào mép bàn đến trắng bệch.

Chỉ có Lục Trạch là không động. Hắn ngồi ở ghế chính, nhìn con số 54, 221, 078 đó 10 giây. Sau đó bình tĩnh khép laptop lại.

"Top 4.." Giọng hắn không lớn nhưng cả phòng lập tức im.

"Chỉ chứng minh chúng ta đã bước vào cuộc chơi."

"Không phải đã thắng."

Không khí vui mừng bị dội một gáo nước lạnh. Nhưng kỳ lạ là không ai nản. Ánh mắt 6 người còn lại ngược lại còn sáng hơn.

Bởi vì bọn họ hiểu. Vào bảng dễ. Giữ bảng mới khó.

"Chuyển BXH Nhạc sĩ." Lục Trạch nói.

Trần Hạo bấm chuột, mồ hôi vẫn còn trên thái dương.

- bxh nhạc sĩ tuần 1_

1. Lâm Phong - Kim Bài - 3 tác phẩm trong Top 10

2. Trần Khải - 2 tác phẩm

3. Hứa Dịch - 2 tác phẩm

* * *

100.

Kéo đến cuối cũng không có hai chữ "Tinh Dạ".

"Một nhạc sĩ chỉ có một ca khúc phát hành." Lục Trạch nói, giọng không có chút thất vọng nào. "Điều đó rất bình thường."

"Một bài hát.. Không đủ để bước lên bảng."

"Muốn vào Top 100 nhạc sĩ, tối thiểu cần 5 bài trên 10 triệu lượt. Chúng ta mới có 2. Từ từ."

Ít phút sau. Màn hình lại chuyển.

- bxh ca sĩ tuần 1_

1. Thiên Vương - 1.2 tỷ điểm

2. Lạc Tuyết - 1.1 tỷ điểm

* * *

68. Hứa Thanh Hà - Tân binh - 9, 810, 000 điểm

- Ghi chú: Ca sĩ mới tăng trưởng nhanh nhất tuần +312%_

Trần Hạo cười, lần này là cười thật sự. "Nếu tiếp tục thế này.. Có lẽ sang năm sẽ vào Top 100."

Lục Trạch lắc đầu. "Đừng nhìn thứ hạng."

"Hãy nhìn tác phẩm."

"Một ca sĩ có thể lên bảng một lần nhờ may mắn. Muốn đứng vững trong 5 năm, 10 năm.. Phải có nhiều bài hát hay."

Hứa Thanh Hà lặng lẽ gật đầu, lấy điện thoại ghi nhớ câu này.

Buổi trưa 12 giờ. Internet trở nên náo nhiệt như cái chợ.

Hot Search Vân Bác thay đổi từng phút.

1. _#Thiên Quang Album Mới Phá Kỷ Lục#_ - 2.34 tỷ lượt đọc

2. _#Thiên Hậu Lạc Tuyết Sinh Nhật 30 Tuổi#_ - 1.81 tỷ lượt đọc

3. _#Đạo diễn Chu Dịch Chuẩn Bị Phim 200 Triệu#_ - 1.52 tỷ lượt đọc

4. _#Hứa Thanh Hà Lọt Top 4 BXH Tuần#_ - 984 triệu lượt đọc

5. _#Hoàng Triều Bị Nghi Đạo Nhạc#_ - 872 triệu lượt đọc

Tinh Vân có mặt. Nhưng chỉ là một chủ đề nhỏ, xếp thứ 4 giữa hàng loạt tin tức của các ông lớn.

Click vào mục 4, bên trong chia làm 3 phe.

- Phe Fan - 87, 000 bài_

ID "Hà Bông Gạo" : "Chị nhà tôi từ quán bar lên Top 4 chỉ trong 2 tháng! Tự hào muốn khóc! 《Ngày Mai Sẽ Khác》 loop cả ngày!"

ID "Thanh Hà Bảo Vệ" : "Giọng không gào thét nhưng nghe một lần là nhớ. Ủng hộ album đầu tay!"

- Phe Người qua đường - 102, 000 bài_

"Vừa nghe thử. Bài này hay thật. Ca sĩ mới à?"

"Công ty gì mà Tinh Vân? Chưa nghe bao giờ. Nhưng bài này chất lượng."

- Phe Anti - 21, 000 bài_

ID "Anti dạo" : "Chỉ nổi nhờ một bài. Tuần sau sẽ rớt."

ID "Fan Thiên Vương" : "So với anh Quang nhà tôi thì tuổi gì. Đợi xem."

Một reviewer nổi tiếng "Âm Nhạc Có Tâm - 1.8 triệu follow" cũng đăng bài:

"Điểm mạnh của 《Ngày Mai Sẽ Khác》 là giai điệu dễ nhớ và cảm xúc chân thành. Điểm yếu là khả năng quảng bá của Tinh Vân còn hạn chế. Không có tiền đẩy, không có quan hệ."

"Kết luận: Nếu muốn đứng vững trên thị trường, họ cần nhiều tác phẩm hơn. Một bài không nói lên điều gì."

Dưới bài có 1.2 vạn like.

Trong khi đó, ở phòng riêng tầng 2.

Bút danh Vô Danh vẫn âm thầm gõ phím. Bộ tiểu thuyết thứ hai 《Đêm Trắng》 đều đặn 4000 chữ mỗi ngày.

Hai bộ tiểu thuyết mang về lượng độc giả ổn định 8, 000 người. Tiền nhuận bút tháng này 4200 tệ. Điểm danh vọng trong hệ thống: 7%.

Lục Trạch chỉ liếc qua số liệu 3 giây rồi tắt. Con đường văn học còn rất dài. Không thể vội.

*Ở một nơi khác. Tầng 88 Thiên Quang Entertainment. *

Phòng họp dài 20m. Máy lạnh 18 độ. Trên tường treo poster Thiên Vương cao 3 mét.

Cuộc họp định kỳ thứ hai diễn ra như mọi tuần.

Một quản lý cấp trung mở báo cáo PPT. "Mục cuối: Đối thủ mới."

"Studio Tinh Vân. Ca khúc đầu tiên đạt Top 4.54 triệu lượt. Tăng trưởng +312%."

Giám đốc marketing chỉ liếc qua slide 2 giây. Gõ bút 3 cái lên bàn.

"Tăng trưởng không tệ."

"Theo dõi tiếp."

"Chưa cần thay đổi kế hoạch."

Đối với tập đoàn đứng đầu ngành, một công ty 7 người vẫn chưa đủ để họ phải để tâm. 54 triệu so với 82 triệu của Thiên Vương chỉ là số lẻ.

Đúng lúc ấy. Cạch. Cửa phòng họp mở ra.

Lâm Phong bước vào. Kim Bài nhạc sĩ nổi tiếng. 40 tuổi, tóc chải ngược, kính gọng vàng. Trên tay là 1 cái USB.

"Ca khúc mới đã hoàn thành." Ông đặt USB lên bàn. "Tên 《Đỉnh Cao》."

Cả phòng lập tức ngồi thẳng.

Giám đốc mỉm cười, cầm USB lên. "Đúng 0 giờ đêm nay."

"Phát hành toàn nền tảng. Mua banner. Book Hot Search. Chạy quảng cáo 10 triệu."

Toàn bộ cuộc họp lập tức chuyển sang kế hoạch quảng bá. Ánh mắt mọi người đều hướng về màn comeback của Kim Bài nhạc sĩ.

Không ai nhắc đến "Tinh Vân" nữa. 27 giây là đủ.

Cùng thời điểm.

Hoàng Triều Media xác nhận dời lịch phát hành một ca khúc mới của Tô Vũ sang tuần sau để tránh đối đầu trực tiếp với Lâm Phong.

Tinh Hải Media công bố ký hợp đồng với một ca sĩ trẻ 18 tuổi vừa bước ra từ cuộc thi âm nhạc.

Một studio nhỏ khác ở quận Tây buộc phải hoãn kế hoạch quảng bá vì không đủ tài nguyên cạnh tranh trong tuần này.

Toàn bộ ngành giải trí vẫn không ngừng vận động. Không ai vì một công ty mới mà dừng lại.

Thị trường chính là như vậy. Tàn khốc và thực tế.

*Buổi tối 9 giờ 30. Studio Tinh Vân. *

Mọi người vừa ăn cơm hộp xong. Đèn phòng thu vẫn sáng.

Trần Hạo cầm điện thoại chạy vào, mặt trắng bệch.

"Anh Lục."

"Thiên Quang xác nhận rồi."

"Lâm Phong.."

"Đúng 0 giờ đêm nay sẽ phát hành ca khúc mới."

Không khí trong phòng lập tức yên tĩnh như chết.

Tiếng máy in cũng ngừng. Tiếng gõ bàn phím cũng ngừng.

Hứa Thanh Hà đang ngồi trên ghế sofa vô thức siết chặt bàn tay. Đây sẽ là lần đầu tiên cô đối mặt trực tiếp với một Kim Bài nhạc sĩ. Một người có thể quyết định cả BXH chỉ bằng 1 bài hát.

Lục Trạch đang dựa vào ghế. Nghe xong tin, hắn không nhíu mày. Ngược lại khóe miệng khẽ cong lên.

"Rất tốt."

Hắn đứng dậy, đi đến cửa sổ. Bên ngoài thành phố Vân Hòa đèn đuốc sáng trưng. Tòa nhà Thiên Quang phía Đông sáng nhất.

"Cuối cùng.."

"Cuối cùng cũng có cơ hội nhìn xem."

"Kim Bài nhạc sĩ thật sự mạnh đến mức nào."

Hắn quay lại, nhìn 6 người trong phòng.

"Chuẩn bị đi."

"3 ngày nữa. 0 giờ. Phát hành 《Ngày Mai Sẽ Khác》 bản Acoustic."

"Chúng ta

Không chạy."

"Chúng ta đối đầu."

Ngoài cửa sổ. Đồng hồ treo tường tích tắc.

23: 59: 50.. 23: 59: 55..

Một cơn sóng mới của thị trường âm nhạc Vân Hòa sắp bắt đầu.

Và lần này, Tinh Vân sẽ không đứng ngoài xem nữa.

*hết chương 112*
 
Chỉnh sửa cuối:
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 113: Cơn sóng đầu tiên

Đồng hồ điện tử trên tường vừa chuyển sang 0: 00.

Tích tắc.

Cùng lúc đó, toàn bộ máy chủ của 12 nền tảng âm nhạc lớn ở Vân Hòa đồng loạt sáng đèn đỏ.

Ca khúc mới của Lâm Phong chính thức phát hành.

《Đỉnh Cao》- Trình bày: Thiên Vương - Sáng tác: Lâm Phong

Chỉ trong 30 giây đầu tiên, trang chủ Vân Nhạc, Tinh Âm, Kho Nhạc.. Đã xuất hiện banner quảng bá chiếm 1/3 màn hình. Màu vàng kim. Chữ đỏ. Kèm hiệu ứng nổ pháo hoa.

Hot Search Vân Bác cũng thay đổi gần như tức thì.

1. _#LâmPhongTrởLại#_ - 120 triệu lượt đọc

2. _#CaKhúcMớiCủaLâmPhong#_ - 98 triệu lượt đọc

3. _#TôVũComeback#_ - 87 triệu lượt đọc

Ba chủ đề liên tiếp leo lên đầu bảng tìm kiếm. Đẩy chủ đề _#HứaThanhHàTop4#_ của Tinh Vân xuống vị trí thứ 9 chỉ sau 2 phút.

*Studio Tinh Vân. 0: 05. Vẫn sáng đèn. *

7 người ngồi quanh bàn. Màn hình laptop mở 4 tab số liệu cùng lúc. Lượt nghe, lượt tải, bình luận, tỷ lệ lưu.

Trần Hạo nhìn màn hình số liệu liên tục nhảy, cổ họng khô khốc.

"Quảng bá thật lớn.." Anh khẽ cảm thán. "Banner tất cả nền tảng. Hot Search top 3. Đài phát thanh cũng phát rồi."

Lục Trạch không đáp. Anh đeo tai nghe, mở ca khúc mới lên nghe từ đầu đến cuối.

Cả phòng 40m2 không ai nói chuyện. Chỉ có tiếng nhạc phát ra rất nhỏ từ tai nghe của Lục Trạch.

2 phút 47 giây.

Cho đến khi giai điệu cuối cùng khép lại bằng một nốt cao vút, Lục Trạch mới tháo tai nghe, tắt trình phát.

"Thế nào?" Dương Khải hỏi, giọng hơi căng.

Lục Trạch trả lời rất ngắn. 2 chữ.

"Hay."

"Đáng để đứng đầu."

Không ai phản bác. Một Kim Bài nhạc sĩ có thể đứng vững 5 năm liên tiếp, chắc chắn không chỉ nhờ danh tiếng. Phần hòa âm, phối khí, cấu trúc, cảm xúc.. Tất cả đều ở đẳng cấp khác.

*Sáng hôm sau. 8 giờ. *

Bảng xếp hạng thời gian thực của Hiệp hội bắt đầu biến động như động đất.

9: 00: _《Đỉnh Cao》_ - Hạng 23

9: 30: _《Đỉnh Cao》_ - Hạng 15

10: 00: _《Đỉnh Cao》_ - Hạng 9

11: 30: _《Đỉnh Cao》_ - Hạng 5

14: 00: _《Đỉnh Cao》_ - Hạng 2

16: 45: _《Đỉnh Cao》_ - Hạng 1

Gần như không có bất ngờ. Với 10 triệu quảng cáo + tên tuổi Lâm Phong + Thiên Vương, việc leo Top 1 chỉ là vấn đề thời gian.

Các ca khúc phía dưới đồng loạt lùi xuống 1-3 bậc.

- 《Tinh Quang》_ từ 1 xuống 2

- 《Mùa Gió Nam》_ từ 2 xuống 3

- 《Ánh Trăng Cuối Hạ》_ từ 3 xuống 4

Và _《Ngày Mai Sẽ Khác》_ cũng không ngoại lệ.

Từ Top 4 xuống Top 7. Lượt nghe hôm nay chỉ bằng 60% hôm qua.

Trần Hạo nhìn bảng xếp hạng trên TV, khẽ thở dài. "Tụt rồi.."

Hứa Thanh Hà ngồi ở góc, cũng im lặng. Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận rõ sự cạnh tranh tàn khốc của thị trường. Hôm qua còn ăn mừng Top 4. Hôm nay đã bị đá xuống.

Lục Trạch chỉ nhìn lướt qua màn hình 1 giây.

"Đây mới là bình thường."

"Thị trường không chờ ai. Có người mới vào, thì người cũ phải lùi."

*Buổi trưa 12 giờ. *

Các reviewer âm nhạc nhanh chóng đưa ra bài phân tích. Tốc độ còn nhanh hơn cả fan.

Tài khoản "Âm Nhạc Có Tâm - 1.8 triệu follow" :

"Phân tích 《Đỉnh Cao》- Lâm Phong"

"1. Lâm Phong tiếp tục chứng minh đẳng cấp của một Kim Bài nhạc sĩ. Phần hòa âm phối khí đạt chất lượng phòng thu quốc tế."

"2. Giai điệu có tính lan tỏa cực cao. Đoạn điệp khúc nghe 1 lần là nhớ."

"3. Khả năng kiểm soát cảm xúc của ca sĩ Tô Vũ cũng tốt hơn trước 30%."

Kết luận: "Đây sẽ là bài hát giữ Top 1 ít nhất 3 tuần."

Trong phần bình luận, không ít người nhắc đến Tinh Vân.

"Bình luận 1" : "Ca khúc của Tinh Vân vẫn khá tốt. Nhưng so với bài này thì.."

"Bình luận 2" : "Nền tảng còn mỏng. Tinh Vân mới 7 người."

"Bình luận 3" : "Muốn cạnh tranh lâu dài phải có thêm tác phẩm. 1 bài không đủ."

Trên mạng, fan của Hứa Thanh Hà bắt đầu động viên nhau.

ID "Hà Bông Gạo" : "Top 7 cũng rất tốt rồi mọi người ơi. Đừng nản. Chúng ta tiếp tục ủng hộ."

ID "Thanh Hà 247" : "Đã nghe 50 lần hôm nay. Cày view cho chị."

Trong khi đó, một số anti-fan lập tức chế giễu.

ID "Anti dạo" : "Đã nói chỉ nổi một thời. Vừa gặp Kim Bài là tụt."

ID "Fan Thiên Vương" : "Công ty 7 người đòi đấu với Thiên Quang? Còn non lắm."

Có người tức giận định đáp trả. Nhưng quản trị viên fanclub "Hà Bông Gạo" nhanh chóng ghim thông báo đỏ.

"THÔNG BÁO: Không tranh cãi. Không war. Ủng hộ bằng lượt nghe và chia sẻ. Cảm ơn."

Không khí dần lắng xuống.

*Buổi chiều 3 giờ. Phòng họp Studio Tinh Vân. *

Điều hòa mở 24 độ nhưng trong phòng vẫn nóng. 7 người ngồi vây quanh bàn.

Lục Trạch bật ca khúc 《Đỉnh Cao》 thêm một lần nữa. Lần này mở loa ngoài.

2 phút 47 giây. Cả phòng im lặng nghe.

Sau khi nghe xong, anh đứng dậy, đi đến bảng trắng.

"Đừng nhìn thứ hạng." Hắn viết 4 chữ to đùng.

"Hãy nhìn tác phẩm."

Cầm bút lông, hắn viết tiếp 4 dòng bên dưới.

1. Phát hành

2. Quảng bá

3. Hòa âm

4. Cấu trúc bài hát

"Phân tích từng mục." Lục Trạch quay lại. "Đừng chỉ nói hay dở. Nói cụ thể."

Trần Hạo là người mở lời trước. "Lịch phát hành rất tốt. Họ chọn 0 giờ thứ 4. Là lúc ít ca sĩ lớn ra bài, nhưng người nghe lại online nhiều nhất."

Dương Khải tiếp lời. "Quảng bá phủ gần như mọi nền tảng. Banner, Hot Search, đài, KOL. Ước tính 10 triệu."

Một nhân viên phòng thu mới tên Giang Nguyệt bổ sung, giọng hơi run. "Hòa âm rất tinh tế. Em để ý có 3 lớp nhạc cụ chồng lên nhau ở đoạn 2. Chi tiết hơn chúng ta."

Lục Trạch gật đầu. "Còn cấu trúc?"

Cả phòng im lặng 5 giây.

Anh cầm bút, tự viết: "Cấu trúc A-B-A-C-B. Điệp khúc lặp 2 lần nhưng mỗi lần nâng tông. Khiến người nghe bị cuốn theo."

"Nhớ kỹ." Hắn quay lại nhìn mọi người. "Tối nay. Mỗi người viết cho tôi một bản phân tích 500 chữ."

"Không phải để bắt chước."

"Mà để học."

Cuộc họp kết thúc lúc 5 giờ.

Hứa Thanh Hà vẫn chưa rời đi. Cô đứng ở cửa, hai tay xoắn vào nhau.

"Anh Lục.."

Lục Trạch đang thu dọn tài liệu. "Ừ?"

"Chúng ta có phát hành bài mới luôn không?" Cô hỏi rất nhỏ. "Nhân lúc còn nhiệt?"

Lục Trạch dừng tay. Đi đến cửa sổ.

Ngoài kia. Thành phố Vân Hòa vẫn nhộn nhịp. Biển quảng cáo của Thiên Quang sáng rực. Trên đường, xe cộ như dòng nước.

Nhưng anh chỉ lắc đầu.

"Không."

"Bây giờ chưa phải lúc."

"Chúng ta còn một bộ phim đang chuẩn bị tiền kỳ."

"Còn một ca khúc cần hoàn thiện nốt phần hòa âm."

"Còn rất nhiều thứ phải học từ bài của Lâm Phong."

"Đừng vì một tuần bảng xếp hạng.." Hắn quay lại nhìn cô. "Mà phá vỡ kế hoạch 1 năm."

Mọi người trong phòng đều gật đầu.

Tinh Vân không thắng tuần này. Bị đá từ Top 4 xuống Top 7.

Nhưng cũng không hề thua.

Điều quan trọng hơn cả là họ đã biết khoảng cách giữa mình và những người đứng trên đỉnh là bao xa.

Biết mình thiếu cái gì. Và biết mình cần đi tiếp như thế nào.

11 giờ đêm. Hứa Thanh Hà vẫn ngồi trong phòng thu.

Trước mặt là bản nhạc mới 《Ánh Sáng Trong Mưa》.

Cô mở điện thoại. BXH thời gian thực: _《Ngày Mai Sẽ Khác》_ - Hạng 7.

Cô không tắt. Mà bật bài hát lên, đeo tai nghe.

Nghe một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Đến lần thứ tư, cô cầm bút lên, khoanh tròn nốt nhạc đầu tiên.

Bên ngoài, đồng hồ điểm 11: 59.

Một cơn sóng vừa ập qua.

Và Tinh Vân.. Vẫn đứng vững.

*hết chương 113*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 114: Tiền kỳ

*Buổi sáng. 8 giờ 30. Studio Tinh Vân. *

Không khí trong công ty đã trở lại bình thường sau cơn sốt bảng xếp hạng tuần trước.

Ca khúc mới của Lâm Phong vẫn vững vàng ở Top 1 BXH, bỏ xa hạng 2 gần 20 triệu lượt. Đã 4 ngày giữ đỉnh.

Còn _《Ngày Mai Sẽ Khác》_ của Hứa Thanh Hà thì ổn định ở nhóm đầu bảng. Hạng 7. Không tiếp tục tụt sâu, nhưng cũng chưa thể tăng hạng trở lại. Mỗi ngày tăng 200-300 nghìn lượt, tốc độ đều như vắt chanh.

Lục Trạch ngồi ở bàn chính, liếc qua báo cáo 3 giây rồi đặt sang một bên. Tờ giấy "in" ra từ máy in cũ.

"Tạm thời không cần theo dõi từng giờ nữa."

"Chuyển trọng tâm."

"Mở dự án phim mới."

Bảy người trong phòng lập tức ngồi ngay ngắn. Thói quen 4 tháng nay rồi. Mỗi khi Lục Trạch nói "chuyển trọng tâm" nghĩa là sắp có việc lớn.

*Trong phòng họp 40m2. *

Máy chiếu cũ bật lên, trên màn hình xuất hiện dòng chữ màu trắng trên nền đen:

- dự án điện ảnh số 02_

- 《khoảnh khắc chúng ta lựa chọn》_

Đây là bộ phim thứ hai của Studio Tinh Vân.

Khác với bộ phim đầu tiên _《Ngày Mưa Không Trở Lại》_ chỉ có kinh phí 600 nghìn, quay 18 ngày, chiếu nền tảng nhỏ.

Lần này áp lực lớn hơn rất nhiều. Bởi thị trường sẽ không còn nhìn họ như một người mới vô danh.

Nếu thất bại.. Những thành quả âm nhạc vừa có sẽ nhanh chóng biến mất. Khán giả sẽ nói: "À, công ty đó chỉ may mắn 1 lần."

Dương Khải hít một hơi sâu. Tay hắn cầm tập kịch bản dày 120 trang, mép giấy đã sờn vì đọc đi đọc lại.

"Kịch bản đã sửa đến bản thứ sáu."

"Còn vài cảnh ở hồi 2 và hồi 3 cần điều chỉnh."

Lục Trạch nhận lấy, không vội đọc lời thoại. Hắn đọc cấu trúc trước.

Trang 1. Trang 15. Trang 42. Trang 88.

Có vài đoạn hắn cầm bút đỏ khoanh ngay.

"Chỗ này." Hắn chỉ vào cảnh nam chính tỏ tình. "Thiếu động lực."

"Tại sao nhân vật lại lựa chọn vào lúc này? Khán giả sẽ khó đồng cảm."

"Cần viết lại. Thêm 1 cảnh铺垫 ở trước đó 10 phút."

Dương Khải không phản bác. Hắn chỉ lặng lẽ ghi chép vào sổ. 4 tháng làm việc cùng nhau, hắn hiểu Lục Trạch không sửa vì thích. Mà vì kịch bản thật sự có lỗ hổng.

*Buổi chiều 2 giờ. Phòng tài chính. *

Căn phòng nhỏ 8m2. Trên màn hình máy tính là bảng Excel.

Con số màu đỏ khiến cả phòng trầm mặc.

- Lợi nhuận ròng 《Ngày Mưa》: 1, 800, 000_

- Chi phí vận hành 3 tháng: - 920, 000_

- Đầu tư thiết bị: - 400, 000_

- Đào tạo nhân sự: - 200, 000_

- Số dư còn lại: 280, 000_

280 nghìn.

Chỉ đủ trả lương 7 người trong 1 tháng rưỡi. Nếu làm phim theo kế hoạch 15 triệu, thì thiếu 14, 720, 000.

Trần Hạo gãi đầu, cười khổ. "Nếu muốn nâng chất lượng hình ảnh, thuê diễn viên tốt hơn, thuê bối cảnh đẹp hơn.."

"Chúng ta phải tìm thêm nhà đầu tư."

Lục Trạch khẽ gật đầu. Hắn đã tính trước.

"Chuẩn bị hồ sơ dự án."

"Tuần sau đi gặp Bách Hoa Ảnh Nghiệp. Còn 2 công ty nhỏ nữa."

"Nhớ. Không bán kịch bản. Chỉ bán cổ phần dự án."

*Cùng lúc đó. Bộ phận tuyển dụng. *

Lâm Nhiên và Chu Diệc ngồi 2 máy tính, gửi email liên tục.

Danh sách diễn viên gửi đi: 27 người.

Toàn diễn viên tuyến 2, tuyến 3 có chút danh tiếng. Cát-xê đề nghị: 80-200 nghìn/phim.

Đến 6 giờ chiều, kết quả lần lượt gửi về.

- Ting. Ting. Ting. _

10 người từ chối: "Xin lỗi, lịch kín đến cuối năm."

4 người từ chối: "Cát-xê thấp quá. Bên kia trả gấp 3."

3 người: "Cho tôi xem nhà đầu tư là ai đã. Công ty nhỏ rủi ro cao."

Chỉ còn 10 người: Toàn diễn viên tuyến 4, tuyến 5. Hoặc người mới. Gửi lời: "Có thể gửi kịch bản cho tôi đọc thử không?"

Trần Hạo đọc xong báo cáo, cười chua chát. "Công ty nhỏ đúng là khó thật. Người ta không tin mình."

Lục Trạch lại rất bình tĩnh. Hắn đang xem ảnh của 10 diễn viên kia.

"Chúng ta cũng từng bắt đầu từ con số không."

"Thanh Hà cũng từ quán bar đi lên."

"Cứ tìm. Tìm đến khi có người tin thì thôi."

*Ở một góc khác của thành phố. Tầng 60 Thiên Quang Entertainment. *

Tin tức chấn động ngành.

Đạo diễn hạng A Trương Vĩ - người từng làm phim 200 triệu doanh thu - vừa công bố dự án điện ảnh mới _《Vương Triều》_. Kinh phí dự kiến 80 triệu.

Chỉ trong 1 ngày.

Hơn 10 diễn viên nổi tiếng chủ động gửi lịch thử vai. Không cần mời.

Tin tức leo thẳng lên Hot Search vị trí số 1.2. 1 tỷ lượt đọc.

#Bình luận: "Đạo diễn Trương ra tay là bảo chứng."

#Bình luận: "Chắc chắn phá kỷ lục."

Trong khi đó.

Hoàng Triều Media cũng tuyên bố hợp tác chiến lược với nền tảng phát hành Vân Ảnh, độc quyền 3 năm.

Tinh Hải Media công bố tuyển diễn viên cho phim truyền hình 60 tập, kinh phí 40 triệu.

Toàn bộ ngành điện ảnh đều đang chuyển động. Mỗi ngày 3-4 dự án lớn.

Tinh Vân chỉ là một gợn sóng rất nhỏ giữa dòng chảy ấy. Nhỏ đến mức ném đá xuống cũng không nghe tiếng.

*Buổi tối 10 giờ. Văn phòng Lục Trạch. *

Đèn bàn vàng ấm.

Bên trái là bản thảo kịch bản _《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》_, trên đó chi chít chữ đỏ.

Bên phải là báo cáo doanh thu tháng này.

Điện thoại chợt sáng. Tin nhắn Vân Chat.

- Biên tập Trương Nghi: "Lục tổng. Bộ 《Đêm Trắng》 hôm nay tăng thêm 1200 lượt theo dõi. Độc giả phản hồi rất tốt. Đặc biệt chương 32. Đã có 800 bình luận." _

Lục Trạch mỉm cười. Gõ 2 chữ: "Cảm ơn."

Tuyến văn học vẫn đang tiến lên từng bước. Không nhanh. Không ồn ào. Nhưng rất vững. Mỗi ngày 100 độc giả mới.

Hắn tắt màn hình. Ánh mắt lại quay về kịch bản trước mặt.

Trong suy nghĩ của hắn rất rõ ràng.

Âm nhạc có thể mang đến danh tiếng nhanh nhất.

Văn học có thể tích lũy danh vọng lâu dài nhất.

Nhưng..

Điện ảnh mới là con đường đưa Studio Tinh Vân bước lên sân khấu lớn thật sự. Là nơi 1 bộ phim có thể kiếm bằng 10 bài hát.

Hắn cầm bút đỏ. Lặng lẽ viết thêm một dòng ghi chú vào trang cuối kịch bản.

"Gợi ý: Sửa lại cảnh kết. Không để nam nữ chính ở bên nhau. Để mở. Để khán giả tự lựa chọn."

Đặt bút xuống.

Bộ phim thứ hai.. Mới chỉ bắt đầu.

Ngoài cửa sổ, thành phố Vân Hòa đã t

Ắt hơn nửa đèn.

Chỉ còn tòa nhà Thiên Quang 88 tầng vẫn sáng. Và phòng 501 của Tinh Vân.

Một cuộc chiến mới. Không còn là BXH nữa.

Mà là phòng vé.

*hết chương 114*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 115: Cuộc chiến tài nguyên

*Buổi sáng. 9 giờ. Studio Tinh Vân. *

Một cuộc họp khẩn được mở ra. Không có trà, không có bánh. Chỉ có 7 người và 1 cái máy chiếu cũ.

Trên màn hình lớn là bảng kế hoạch của dự án điện ảnh thứ hai.

- dự án điện ảnh số 02_

- 《khoảnh khắc chúng ta lựa chọn》_

Đạo diễn: Dương Khải

Biên kịch: Dương Khải - Đang hoàn thiện bản 7

Nhà sản xuất: Studio Tinh Vân

Thời gian dự kiến bấm máy :3 tháng sau - 15/11/2026

Kinh phí dự kiến: 15 triệu

Nhìn qua, mọi thứ có vẻ đã đi vào quỹ đạo. Kịch bản 70%, diễn viên đang casting, địa điểm đang khảo sát.

Nhưng vấn đề lớn nhất vẫn còn đó.

Tài nguyên.

Trần Hạo đặt một tập tài liệu xuống bàn. Tiếng "bộp" rất khẽ nhưng cả phòng đều nghe thấy.

"Địa điểm quay chính ban đầu chúng ta chọn.." Anh dừng 1 giây. "Khu nhà cổ phố Tây."

"Đã bị Thiên Quang đặt trước."

Cả phòng im lặng.

Dương Khải đang uống nước cũng dừng lại. "Bao lâu?"

"Hai tháng." Trần Hạo lật hợp đồng. "Từ 10/11 đến 10/1. Đúng thời gian chúng ta dự định quay."

Không ai nói gì.

Một trường quay tốt có thể giúp tiết kiệm 20-30% chi phí ánh sáng, bối cảnh. Với một công ty lớn như Thiên Quang, mất một địa điểm quay chỉ là đổi sang khu khác. Họ có 5 khu dự phòng.

Nhưng với Tinh Vân.. Mỗi sự thay đổi đều ảnh hưởng trực tiếp đến ngân sách 15 triệu eo hẹp.

Lục Trạch cầm tập tài liệu lên xem. Là hợp đồng thuê của Thiên Quang. Dấu đỏ chót.

"Không phải họ cố ý nhằm vào chúng ta." Hắn nói, giọng rất bình thản.

Mọi người nhìn anh.

"Thiên Quang có 4 dự án phim cùng chạy trong quý 4." Lục Trạch chỉ vào lịch. "Họ chỉ lựa chọn tài nguyên tốt nhất trước. Đây là cạnh tranh bình thường."

Dương Khải gật đầu. Anh hiểu.

Trong ngành điện ảnh 10 năm nay, anh chưa từng thấy ai cố ý chèn ép. Nhiều lúc chỉ đơn giản là:

Ai có tiền đặt cọc trước. Ai có quan hệ tốt hơn. Ai có sức mạnh hơn..

Người đó lấy được tài nguyên tốt hơn.

*Bộ phận sản xuất tiếp tục báo cáo. *

"Nhà đầu tư A - Bách Hoa Ảnh Nghiệp muốn gặp." Lâm Nhiên nói. "Nhưng hôm qua họ đổi lịch."

Trần Hạo cười khổ. "Lý do?"

"Hoàng Triều Media vừa công bố dự án phim truyền hình 60 tập. Kinh phí 40 triệu." Chu Diệc đọc tin trên điện thoại. "Đối phương chuyển hướng sang bên đó trước."

Không khí lại trầm xuống.

Đây chính là khoảng cách giữa công ty 7 người và tập đoàn 7000 người.

Một kịch bản tốt chưa đủ.

Còn cần: Tiền để đốt quảng bá. Quan hệ để mời diễn viên. Danh tiếng để nhà đầu tư tin. Nguồn lực để giữ lịch quay.

Thiếu 1 trong 4 cái, dự án sẽ chết.

*Buổi chiều 2 giờ. Ngoại ô thành phố Vân Hòa. *

Dương Khải cùng 3 người đội sản xuất đi 2 tiếng xe để khảo sát địa điểm mới.

Một khu nhà cũ nằm ở ngoại ô. Tường bong tróc. Cửa sắt rỉ sét. Sân cỏ mọc cao đến đầu gối.

Điều kiện không tốt bằng khu nhà cổ phố Tây của Thiên Quang. Không có ánh sáng tự nhiên đẹp. Không có kiến trúc cổ.

Nhưng sau khi xem xong 3 vòng, Dương Khải lại đứng rất lâu ở hành lang tầng 2.

"Nơi này.." Anh lẩm bẩm. "Có lẽ phù hợp hơn."

Trợ lý sản xuất nhìn anh, hơi khó hiểu. "Đạo diễn Dương. Nhưng chi phí sửa chữa sẽ tăng thêm 400 nghìn. Và ánh sáng cũng kém hơn."

Dương Khải im lặng một lúc. Gió tháng 8 thổi qua hành lang, mang theo mùi ẩm mốc.

Sau đó anh nói: "Điện ảnh không phải chỉ là chọn nơi đẹp nhất."

"Mà là kể được câu chuyện."

"Khu phố Tây kia đẹp, nhưng quá hoàn hảo. Không có mùi thời gian. Còn nơi này.." Anh gõ vào bức tường. "Nó kể chuyện trước cả khi chúng ta quay."

*Ở Studio. 4 giờ chiều. *

Lục Trạch nhận được báo cáo khảo sát qua Vân Chat kèm 20 tấm ảnh.

Anh xem từng tấm. 5 phút.

Trần Hạo đứng bên cạnh. "Có cần đổi lại phương án cũ không? Em có thể liên hệ xem Thiên Quang có nhường 1 tháng không.."

Lục Trạch lắc đầu, trả điện thoại lại.

"Để Dương Khải quyết định."

"Đây là bộ phim của cậu ấy."

Trần Hạo hơi bất ngờ. "Nhưng anh là người đầu tư chính. 15 triệu.."

Lục Trạch quay ghế lại, nhìn ra cửa sổ.

"Nếu một đạo diễn không thể tự đưa ra quyết định về bối cảnh."

"Thì sau này làm sao đứng vững trước nhà đầu tư, trước diễn viên, trước cả ngành?"

"Tinh Vân không cần đạo diễn chỉ biết nghe lời. Cần người dám chịu trách nhiệm."

*Buổi tối 8 giờ. Phòng thu âm. *

Hứa Thanh Hà vẫn đang luyện tập. Một mình.

Ca khúc mới. 《Bầu Trời Sau Cơn Mưa》. Bài thứ 3 Lục Trạch viết cho cô.

Một lần.

Hai lần.

Ba lần.

Đến lần thứ 5 ở đoạn cao trào, cô vẫn hụt hơi.

Cô tháo tai nghe xuống, giọng khàn. "Vẫn chưa được."

Nhân viên phòng thu Giang Nguyệt an ủi: "Chị Hà. Thực ra đã rất tốt rồi. 90% rồi."

Hứa Thanh Hà lắc đầu, mồ hôi chảy xuống cằm. "Không."

"Nếu chỉ đạt mức tốt.. Không đủ để cạnh tranh."

"Top 7 tuần trước dạy tôi một điều. Thị trường này không cần 'tốt'. Cần 'xuất sắc'."

Cô đeo tai nghe lại. Bấm nút thu lần nữa.

"Từ đầu."

*Cùng lúc đó. Trên mạng. *

BXH âm nhạc thời gian thực tiếp tục thay đổi.

1. _《Đỉnh Cao》_ - Lâm Phong - Giữ Top 1 ngày thứ 5

2. _《Tinh Quang》_ - Thiên Vương

3. _《Mùa Gió Nam》_ - Tô Vũ

* * *

7. _《Ngày Mai Sẽ Khác》_ - Hứa Thanh Hà - Giữ nguyên

Ổn định. Nhưng nguy hiểm.

Bởi mỗi tuần đều có ca khúc mới từ Thiên Quang, Hoàng Triều, Tinh Hải ra mắt. Mỗi tuần đều có người lên. Cũng có người xuống.

Không ai có thể đứng mãi ở Top 10 nếu không có bài mới.

Fanpage "Hà Bông Gạo" đăng bài: "Tiếp tục cày view cho chị. Mục tiêu giữ Top 10 đến khi có bài mới."

*Đêm 11 giờ. Văn phòng Lục Trạch. *

Chỉ còn 1 ngọn đèn bàn.

Một email mới gửi đến. Tiêu đề: [DANH SÁCH DIỄN VIÊN THỬ VAI - ĐỢT 1]

Mở ra. 12 cái tên.

Toàn diễn viên tuyến 4, tuyến 5. Hoặc người mới tốt nghiệp học viện.

Không có ai thực sự phù hợp với vai nam chính. Hoặc quá non. Hoặc khí chất không đúng.

Lục Trạch tắt màn hình. Xoa thái dương.

Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ.

Một năm trước. Studio Tinh Vân còn chưa tồn tại. Hắn chỉ có 1 hệ thống và 1 giấc mơ.

Bây giờ.. Họ đã có ca sĩ lọt Top 7. Có đạo diễn nhận dự án 15 triệu. Có 2 bộ tiểu thuyết 8000 độc giả.

Nhưng muốn bước lên cao hơn..

Còn phải tranh giành từng thứ nhỏ nhất.

Một địa điểm quay bị người ta lấy mất.

Một nhà đầu tư bị người ta cướp.

Một diễn viên từ chối vì "công ty nhỏ".

Một cơ hội bị người ta đi trước.

Lục Trạch mở bản kế hoạch phim trên máy tính. Ở mục "Yêu cầu diễn viên", hắn viết thêm một dòng.

"Không tìm người nổi tiếng nhất."

"Chỉ tìm người phù hợp nhất."

Bởi vì trong cuộc chiến tài nguyên này, Tinh Vân không thể đấu tiền. Chỉ có thể đấu mắt nhìn.

Ngoài cửa sổ. Ánh đèn thành phố Vân Hòa vẫn sáng như ban ngày. Tòa nhà Thiên Quang vẫn sáng tầng 88.

Cuộc chiến của ngành giải trí.. Mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, họ sẽ học cách thắng bằng thứ khác ngoài tiền.

*hết chương 115*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 116: Người đứng sau những trang sách

*Buổi sáng. 9 giờ. Giới văn học mạng Vân Hòa. *

Trên nền tảng "Điểm Tựa Văn Học", khu bình luận của bảng xếp hạng tuần đang rất náo nhiệt.

Không phải vì tác giả top 1 ra chương mới.

Mà vì một cái tên lạ đang được nhắc đến ngày càng nhiều.

"Vô Danh."

Không phải đại thần. Không có trăm vạn fan. Cũng không có tác phẩm nào phá kỷ lục 1 triệu đặt mua.

Nhưng 30 ngày qua, mỗi ngày lượng theo dõi của hắn đều tăng 200-300 người. Ổn định như đồng hồ.

ID "Mọt Sách 10 Năm" bình luận ở chương mới nhất của 《Đêm Trắng》:

"Chương này xử lý nhân vật rất tốt. Tác giả Vô Danh không dùng thủ đoạn ngược tâm rẻ tiền, mà để nhân vật tự lựa chọn."

ID "Độc Giả Lâu Năm" trả lời:

"Tác giả Vô Danh có cách xây dựng thế giới rất khác. Không phải hệ thống, không phải bàn tay vàng. Là dựa vào logic."

ID "Chờ Phim" hỏi:

"Không biết sau này có chuyển thể thành phim không? Tôi thấy rất có tiềm năng."

Đương nhiên cũng có tiếng nói khác.

ID "Fan Đại Thần" dội nước lạnh:

"Vẫn còn thiếu một tác phẩm thật sự bùng nổ. So với top 1 'Thiên Lý Mã' thì vẫn còn khoảng cách rất xa."

ID "Anti dạo" :

"1 vạn theo dõi mà cũng gáy. Chờ vào top 100 rồi nói tiếp."

Những bình luận này hoàn toàn bình thường. Trong giới văn học mạng, quy tắc rất rõ:

Một tác giả muốn đứng trên đỉnh. Không thể chỉ dựa vào một bộ truyện có lượng đọc tốt. Phải có 3 bộ, 5 bộ, 10 bộ. Phải chứng minh mình không phải "ăn may".

*Studio Tinh Vân. Buổi trưa 12 giờ. *

Lục Trạch vừa kết thúc cuộc họp 2 tiếng về dự án điện ảnh. Đầu óc còn đang nghĩ đến địa điểm quay ngoại ô.

Điện thoại rung. Tin nhắn Vân Chat.

- Biên tập Trương Nghi: "Lục tổng. Số liệu tuần này của 《Đêm Trắng》 tăng khá tốt. +1200 theo dõi. Tỷ lệ đọc lại 65%. Có 2 nhà xuất bản hỏi về bản quyền giấy." _

Lục Trạch nhìn tin nhắn 3 giây.

Hắn không trả lời ngay. Mở nền tảng ra xem biểu đồ. Đường cong tăng trưởng đúng là rất đều. Không có cú nhảy vọt.

Sau đó hắn gõ 6 chữ: "Tạm thời chưa vội."

"Chất lượng quan trọng hơn tốc độ."

Bán bản quyền giấy bây giờ được 20-30 nghìn. Nhưng nếu đợi đến khi có 3 bộ truyện, giá có thể gấp 5 lần.

*Buổi chiều 3 giờ. Văn phòng Điểm Tựa Văn Học. Tòa nhà 20 tầng. *

Trương Nghi ngồi trước 3 màn hình. Trên màn hình chính là trang quản lý tác giả.

Cột "Vô Danh" đang sáng.

Đồng nghiệp bên cạnh ghé qua. "Chị Nghi. Lại xem Vô Danh à?"

Trương Nghi gật đầu. "Một tác giả khá đặc biệt."

"Đặc biệt ở đâu?" Đồng nghiệp tò mò.

Trương Nghi kéo chuột, chỉ vào 4 cột số liệu.

"Thứ nhất: Không mua quảng cáo. Không chạy đề cử trả phí. Lượng đọc tăng tự nhiên."

"Thứ hai :3 tháng không tạo scandal. Không xé nhau trên diễn đàn. Không war với độc giả."

"Thứ ba: Không tham gia BXH tác giả. Không xin tài nguyên. Chỉ chăm cập nhật."

"Thứ tư: Quan trọng nhất." Nàng chỉ vào cột "Tỷ lệ giữ chân" : 68%.

"Độc giả vào đọc chương 1, có 68% người đọc đến chương mới nhất. Con số này top 10 cũng chưa chắc có."

Đồng nghiệp gật đầu. "Nhưng vẫn còn xa những tác giả hàng đầu. Top 1 có 800 vạn theo dõi."

"Đúng." Trương Nghi mỉm cười, đẩy kính. "Nhưng người như vậy.. Thường đi được rất lâu."

"Giống rùa. Chậm. Nhưng không bao giờ dừng."

*Buổi tối 10 giờ. Căn hộ của Lục Trạch. *

Phòng khách chỉ bật 1 ngọn đèn vàng.

Sau khi xử lý xong email của Tinh Vân, duyệt xong kịch bản của Dương Khải, Lục Trạch mở máy tính.

Đăng nhập tài khoản "Vô Danh".

Đây là thói quen hắn giữ từ ngày đầu viết truyện. Không phải để xem có bao nhiêu like.

Mà để đọc bình luận.

Bình luận 1: "Tình tiết chương 32 rất bất ngờ. Không đoán được."

Bình luận 2: "Nhịp truyện hơi chậm ở 10 chương đầu. Nhưng càng về sau càng cuốn."

Bình luận 3: "Tác giả ơi ngày mai nhớ cập nhật nhé. Tôi chờ."

Nhìn đến dòng cuối, khóe miệng Lục Trạch hơi cong lên.

Đó mới là thứ quan trọng nhất.

Một tác giả không cần 1 triệu người biết đến trong 1 đêm.

Chỉ cần có 1000 người, mỗi ngày đều mở app ra chờ mình.

Hắn trả lời bình luận 3 bằng tài khoản tác giả: "Cảm ơn. Ngày mai 0 giờ."

*Ngày hôm sau. 8 giờ. BXH Tiểu Thuyết Tuần được công bố. *

- top 10 tác giả tuần_

1. Thiên Lý Mã - 82 triệu độc giả

2. Cửu Nguyệt - 71 triệu độc giả

3. Bắc Phong - 65 triệu độc giả

100.

Kéo đến cuối cũng không có "Vô Danh".

Nhưng ở vị trí 234. 《Đêm Trắng》 đứng hạng 234 toàn trạm. Tăng 198 bậc so với tuần trước.

Ở một diễn đàn văn học lớn "Bàn Về Sách".

Một bài viết được ghim: "Ai sẽ là tác giả mới có khả năng bước vào Top 100 trong năm nay?"

Bên dưới 300 bình luận.

"Tôi cược vào 'Bút Sắc'."

"'Hắc Dạ' cũng rất tiềm năng."

"Lâu rồi không thấy tác giả mới. Chán."

Lật đến trang 3. Có 1 bình luận rất nhỏ:

"Có ai để ý 'Vô Danh' không? Truyện hắn viết rất chắc tay. Tuy ít người nhưng chất lượng."

Bình luận này chỉ có 12 like. Chìm nghỉm giữa hàng trăm bình luận khác.

Chưa phải ngôi sao. Chưa phải huyền thoại.

Chỉ là một cái tên bắt đầu được người ta nhớ.

*Cùng lúc đó. Studio Tinh Vân. Phòng họp. *

Cuộc họp về dự án phim vẫn đang diễn ra.

"Địa điểm quay đã chốt ở ngoại ô." Dương Khải nói. "Chi phí sửa chữa tăng 400k."

"Nguồn vốn vẫn thiếu 14 triệu." Trần Hạo báo cáo.

"Danh sách diễn viên chỉ có 3 người đồng ý." Lâm Nhiên bổ sung.

Mọi thứ đều đang tiến về phía trước. Nhưng không có con đường nào dễ dàng.

Lục Trạch ngồi ở ghế chính, nghe hết. Không nhíu mày.

Âm nhạc cần chuẩn bị bài mới cho Thanh Hà.

Điện ảnh cần tìm tiền và người.

Văn học cần tiếp tục tích lũy từng chương.

Ba con đường. Cùng đi.

*Đêm 12 giờ. Văn phòng Lục Trạch. *

Trên bàn gỗ là 3 bản kế hoạch mở ra.

Bên trái: _Kế hoạch sản xuất 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》_

Ở giữa: _Kế hoạch phát hành 《Bầu Trời Sau Cơn Mưa》_

Bên phải: _Đại cương bộ tiểu thuyết thứ 3 của Vô Danh_

Ba con đường khác nhau. Nhưng cùng hướng về một mục tiêu.

Xây dựng Tinh Vân.

Lục Trạch đóng máy tính. Đứng dậy đi đến cửa sổ.

Dưới kia, thành phố Vân Hòa vẫn sáng đèn. Tòa nhà Điểm Tựa Văn Học cũng sáng. Tòa nhà Thiên Quang cũng sáng.

Hiện tại, hắn chưa phải người đứng trên đỉnh.

Hắn chỉ là một người đang viết từng chữ, quay từng cảnh, thu từng bài hát.

Từng bước một. Tiến gần hơn tới nơi đó.

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua.

Một người đứng sau những trang sách.

Một người đứng sau ống kính.

Một người đứng sau nốt nhạc.

Nhưng sớm muộn.. Cái tên Tinh Vân sẽ đứng ở giữa sân khấu.

*hết chương 116*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 117: Người được chọn

*Buổi sáng. 8 giờ 30. Studio Tinh Vân. Phòng tuyển diễn viên. *

Cửa phòng thử vai mở ra. Bên ngoài hành lang dài 15m, hơn mười người đang ngồi chờ.

Không có ngôi sao lớn. Không có gương mặt quen thuộc trên poster rạp.

Chỉ có những diễn viên trẻ đang cố gắng tìm kiếm một cơ hội.

Người thứ nhất: Tóc nhuộm, từng đóng vai "bạn thân nam chính" trong 3 bộ webdrama.

Người thứ hai: Mới tốt nghiệp Học viện Hý kịch Vân Hòa, tay còn ôm kịch bản.

Người thứ ba: 28 tuổi, từng làm nhân viên văn phòng, bỏ việc đi theo đam mê.

Hôm nay, bọn họ đều có chung một mục tiêu:

Giành lấy một vai diễn trong _《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》_.

Bên trong.

Dương Khải ngồi sau một cái bàn gỗ. Trước mặt là laptop, máy quay, và tập danh sách 12 người.

Anh nhìn từng cái tên. Không ai hoàn hảo. Không ai có 1 triệu fan.

Nhưng đây cũng là tình trạng bình thường của một công ty 7 người.

Nếu Tinh Vân có thể mời được diễn viên tuyến 1.. Bọn họ đã không phải ngồi ở đây từ 8 giờ sáng.

"Cười lên." Trợ lý gọi.

Người đầu tiên bước vào. Nam, 26 tuổi.

"Xin chào đạo diễn Dương. Tôi tên Lý Thành. Từng đóng 3 bộ phim truyền hình."

"Vai gì?" Dương Khải hỏi.

"Vai phụ A, vai phụ B, vai quần chúng C." Người kia cười gượng. "Toàn 3 câu thoại."

Dương Khải gật đầu. "Vì sao muốn tham gia bộ phim này?"

Lý Thành im 2 giây. Trong phòng chỉ có tiếng máy lạnh.

"Vì tôi muốn có một cơ hội." Hắn nói rất chậm. "Không phải một vai diễn để xuất hiện 5 giây."

"Mà là một vai diễn để khán giả nhớ đến tên tôi."

Dương Khải nhìn hắn vài giây. Không gật không lắc. Chỉ cầm bút đỏ khoanh 1 vòng vào tên.

"Về chờ tin."

Người thứ hai. Kỹ năng tốt, thoại chuẩn, nhưng ánh mắt quá "diễn". Thiếu cảm xúc thật.

Người thứ ba. Ngoại hình rất hợp vai nam chính Lâm Viễn. Nhưng vừa mở miệng đã lộ ra là người mới, căng thẳng đến quên lời.

Người thứ tư. Diễn tự nhiên. Nhưng khí chất quá sáng. Không có cái mùi "vừa thất nghiệp vừa thất tình" mà kịch bản cần.

Dương Khải không vội. Một bộ phim tốt không chỉ cần người nổi tiếng.

Cần người phù hợp.

12 giờ trưa. 12 người thử xong. Dương Khải day thái dương. Trên danh sách chỉ có 3 dấu khoanh đỏ.

*Buổi chiều 2 giờ. *

Lục Trạch đẩy cửa vào. Trên tay là 2 cốc cà phê.

"Kết quả?"

Dương Khải đẩy danh sách qua. "Ba người này."

"Trong đó có một người tôi khá thích."

Lục Trạch cầm lên xem.

Tên 1: Lý Thành - 26 tuổi

Tên 2: Chu Hiểu - 23 tuổi - Nữ

Tên 3: Tần Mặc - 25 tuổi

Ánh mắt hắn dừng lại ở cái tên thứ 3.

"Tần Mặc?"

Dương Khải gật đầu. "Người này từng tham gia 2 vai nhỏ trong phim của Hoàng Triều. 1 câu thoại. Không có danh tiếng."

"Nhưng lúc thử vai cảnh 'bị sếp mắng', tôi thấy khả năng quan sát nhân vật của cậu ta khá tốt. Không gào. Chỉ cúi đầu. Nắm chặt tay. Rất thật."

Lục Trạch mở video thử vai trên laptop.

Trên màn hình, Tần Mặc mặc áo sơ mi trắng đã cũ. Không có kỹ thuật quá xuất sắc. Không có khí chất ngôi sao. Tóc cũng cắt vội.

Nhưng ánh mắt có sự chân thật. Cái kiểu chân thật của người đã từng bị đời vả.

Lục Trạch xem hết 40 giây.

"Cho cậu ấy thêm một vòng thử." Hắn tắt video. "Cảnh cuối hồi 3."

*Bên ngoài. Hành lang. *

Tần Mặc ngồi ở ghế nhựa. Hắn không phải người tự tin nhất trong số 12 người hôm nay.

Có người đẹp hơn hắn. Có người diễn giỏi hơn hắn. Có người quen biết đạo diễn.

Trong ngành giải trí, người như hắn có rất nhiều.

Có ngoại hình. Có cố gắng. Nhưng thiếu một cơ hội.

Điện thoại trong túi rung.

- Ting. _

Tin nhắn từ số lạ: "Chào anh Tần Mặc. Mời anh tham gia vòng thử vai tiếp theo của dự án 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》. Thời gian: 9 giờ sáng mai. Địa điểm: Studio Tinh Vân."

Tần Mặc nhìn màn hình. Ngón tay nắm chặt điện thoại đến trắng.

Không phải "được chọn".

Chỉ là "một bước tiếp theo".

Nhưng với hắn.. Đã là một cơ hội sau 3 năm chạy vai quần chúng.

*Cùng lúc đó. Bộ phận âm nhạc. Phòng thu. *

Hứa Thanh Hà đeo tai nghe. Trước mặt là bản phối mới toanh vừa gửi từ phòng kỹ thuật.

《Bầu Trời Sau Cơn Mưa》

Nhấn play.

Tiếng piano mở đầu rất chậm. Sau đó là tiếng mưa rơi. Rồi giọng cô cất lên.

Không phải một ca khúc dễ tạo hiệu ứng ngay lập tức kiểu 《Ngày Mai Sẽ Khác》.

Bài này cần nghe 2 lần, 3 lần mới thấm.

Nghe xong. Cô tháo tai nghe.

Nhân viên phòng thu Giang Nguyệt hỏi: "Chị Hà thấy thế nào?"

Hứa Thanh Hà im lặng 5 giây. "Khó hát."

"Đoạn cao trào cần hơi rất dài. Và cảm xúc phải nén lại."

"Nhưng.." Cô nhìn bản nhạc. "Có lẽ vì khó nên mới đáng để thử."

"Khi nào thu?"

"Ngày mai."

*Buổi tối 8 giờ. Trên mạng. *

Một tin tức chấn động được đăng lên trang chủ Vân Bác.

- #Thiên Quang Entertainment Công Bố Dự Án Phim Mới #Vương Triều#_

Đạo diễn: Trương Vĩ - Đạo diễn hạng A

Diễn viên chính: Thiên Vương + Lạc Tuyết

Nhà đầu tư: 80 triệu

Thời gian khởi quay: Tháng sau

Chỉ trong 3 giờ. Lượng thảo luận đã vượt 1.2 tỷ. Leo thẳng Top 1 Hot Search.

Bình luận:

"Đạo diễn Trương + Thiên Vương. Chắc chắn doanh thu 500 triệu."

"Phim này ra thì phim nhỏ chết hết."

Trần Hạo ngồi trước máy tính, nhìn bảng số liệu. Trên màn hình bên trái là 1.2 tỷ thảo luận của Thiên Quang. Bên phải là 800 bài thảo luận về casting của Tinh Vân.

Có chút áp lực.

"Anh Lục." Anh nói. "Chúng ta muốn cạnh tranh với họ.. Vẫn còn quá xa."

Lục Trạch đang xem kịch bản. Không ngẩng đầu.

"Không cần cạnh tranh với họ ngay bây giờ."

"Mục tiêu hiện tại của chúng ta.." Hắn gõ bút lên bàn. "Là làm tốt bộ phim của mình."

"80 triệu là chiến tranh của họ. 15 triệu là chiến tranh của chúng ta."

*Đêm 11 giờ. Văn phòng Dương Khải. *

Trên bàn là danh sách thử vai cuối cùng được gửi tới. Đã gạch bỏ 9 người.

Chỉ còn lại 3 cái tên.

1. Tần Mặc - 25 tuổi - Vai Nam chính Lâm Viễn

2. Chu Hiểu - 23 tuổi - Vai Nữ chính Tô Tình

3. Lý Thành - 26 tuổi - Vai Nam phụ Giang Đào

Không ai là minh tinh. Không ai có hàng triệu fan. Cát-sê đề nghị đều dưới 200 nghìn.

Nhưng Dương Khải biết. Rất nhiều bộ phim kinh điển đều bắt đầu từ đây.

Một công ty nhỏ.

Một đạo diễn trẻ lần đầu làm phim 15 triệu.

Một nhóm diễn viên chưa nổi tiếng.

Và một bộ phim chưa biết tương lai sẽ thế nào.

*Ở một nơi khác. Văn phòng Lục Trạch. *

Trên bàn là lịch trình tháng 11, 12, 1.

15/11: Bấm máy

20/12: Giết máy

1/1: Hậu kỳ

15/3/2027: Dự kiến công chiếu

Ba tháng nữa.

Tinh Vân sẽ bước vào lần thử thách thứ hai sau âm nhạc.

Lần này không còn là "người mới may mắn".

Mà là cuộc cạnh tranh thật sự trong ngành điện ảnh. Nơi 1 vé quảng bá cũng 2 triệu.

Lục Trạch tắt đèn.

Ngoài cửa sổ, thành phố Vân Hòa vẫn sáng.

Trong 12 người thử vai hôm nay, chỉ có 3 người được chọn.

Trong 1000 công ty giải trí, chỉ có 10 công ty sống được 3 năm.

Nhưng không thử, thì mãi mãi là con số 0.

*hết chương 117*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 118: Bản hợp đồng đầu tiên

*Buổi sáng. 9 giờ. Studio Tinh Vân. Phòng họp tầng 3. *

Điều hòa chạy êm. Trên bàn gỗ dài đặt đúng 3 bản hợp đồng. Bên cạnh là 3 tập hồ sơ, mỗi tập dày 5 trang.

Ba cái tên. Ba lựa chọn cho bộ phim mới.

- 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》_

Dương Khải ngồi ghế chính. Hắn không còn là đạo diễn của một bộ phim đầu tay 600 nghìn nữa.

Sau thành công của _《Ngày Mưa Không Trở Lại》_ doanh thu 1.8 triệu, dù chưa thể gọi là nổi tiếng, nhưng trong giới điện ảnh khu vực, cái tên "Dương Khải - Tinh Vân" đã bắt đầu được nhắc tới trong các cuộc họp nhỏ.

Điều đó cũng đồng nghĩa.. Áp lực lớn hơn gấp 10 lần.

"Người đầu tiên." Trần Hạo mở hồ sơ, đẩy sang giữa bàn.

"Trần Vũ. 26 tuổi."

"Từng đóng 3 phim truyền hình, 2 vai phụ điện ảnh. Toàn vai 'bạn thân' và 'đồng nghiệp'."

"Diễn xuất ổn định. Không có scandal. Cát-sê yêu cầu: 180 nghìn."

Dương Khải lật ảnh. Một gương mặt điển trai, an toàn. "Phù hợp với nhân vật. An toàn."

"Người thứ hai."

"Lý Minh. 22 tuổi. Mới tốt nghiệp Học viện Nghệ thuật Vân Hòa tháng 6."

"Chưa có kinh nghiệm quay phim lớn. Chỉ đóng 2 MV tốt nghiệp."

Nhân viên tuyển dụng Lâm Nhiên bổ sung: "Nhưng trong buổi thử vai hôm đó, cậu ấy là người khiến đạo diễn Dương dừng lại lâu nhất."

Dương Khải không phủ nhận. Hắn gật đầu. "Cậu ấy có cảm giác rất thật. Ánh mắt lúc bị từ chối rất giống Lâm Viễn."

"Nhưng vẫn cần đào tạo. Còn non."

"Người thứ ba.." Trần Hạo hơi dừng lại, lật đến tập hồ sơ mỏng nhất.

"Tần Mặc."

Cái tên này đã được nhắc tới trong vòng thử vai hôm qua.

Một diễn viên nhỏ không có danh tiếng. Không có công ty quản lý. Không có lượng fan. Weibo 800 follow, toàn bạn bè.

Nhưng lại khiến Dương Khải khoanh đỏ 2 lần trong danh sách.

Lục Trạch ngồi ở ghế bên cạnh, từ đầu đến cuối không nói. Hắn chỉ lật từng trang hồ sơ. Ảnh, lý lịch, video thử vai.

Đây là điều mọi người trong công ty 4 tháng nay đã quen.

Lục Trạch hiếm khi nói: "Chọn người này."

Anh thường hỏi: "Vì sao chọn?"

Dương Khải hiểu ý. Hắn ngồi thẳng.

"Bởi vì nhân vật chính Lâm Viễn của phim không cần một người có ánh sáng của ngôi sao."

"Hắn là một nhân viên 28 tuổi vừa mất việc. Cả ngày mặc áo sơ mi 100 nghìn. Đi xe buýt."

"Mà cần một người có thể khiến khán giả tin rằng nhân vật đó thật sự tồn tại ngoài đời."

"Cả 3 người đều diễn được. Nhưng chỉ có Tần Mặc khiến tôi tin."

Căn phòng 40m2 im lặng 10 giây.

Cuối cùng. Lục Trạch khép hồ sơ lại.

"Vậy thử thêm một lần."

"Chiều nay. Cảnh cuối hồi 3."

* * *

*Buổi chiều 3 giờ. Phòng thử vai. *

Tần Mặc đến sớm 20 phút. Hắn đứng trước cửa kính của Studio Tinh Vân.

Một công ty nhỏ. Biển hiệu chỉ to bằng 1/10 của Thiên Quang. Không có tòa nhà 50 tầng. Không có hàng dài fan đứng chờ.

Nhưng lại khiến hắn cảm thấy khác biệt.

Bởi vì qua lớp kính, hắn thấy 3 nhân viên đang ôm chồng tài liệu chạy. Thấy một cô gái đang luyện thanh trong phòng thu. Thấy một người đàn ông đang dán poster lên tường.

Ở đây.. Mọi người đều đang nghiêm túc làm việc. Không có ai lướt điện thoại.

"Cậu Tần Mặc?" Trợ lý ra đón. "Vào đi."

Trong phòng thử vai chỉ có 3 người: Dương Khải, Lục Trạch, và máy quay.

Dương Khải không chào hỏi dài dòng. Hắn đưa qua 2 trang kịch bản.

"Cậu đọc cảnh này. Cảnh Lâm Viễn đứng ở bến xe, nhận được điện thoại báo công ty phá sản."

Tần Mặc cầm kịch bản. Nhìn 5 giây. Gật đầu.

Hắn không khởi động. Không hít thở.

"Action."

Tần Mặc nghe điện thoại. 3 giây đầu, mặt hắn không có biểu cảm gì. Chỉ có ngón tay cầm điện thoại siết chặt.

Đến câu thoại thứ hai: "Anh biết rồi."

Giọng hắn rất nhẹ. Nhẹ đến mức máy quay phải dí sát.

Nói xong, hắn không gào. Không ném điện thoại. Chỉ từ cúp máy, nhìn dòng người ở bến xe.

Trong 10 giây, hắn chớp mắt 1 lần.

"Cut."

Phòng im lặng.

Dương Khải không nói ngay. Hắn nhìn sang Lục Trạch.

Lục Trạch cũng không nói. Hắn chỉ nhìn Tần Mặc 3 giây, rồi nhìn Dương Khải.

Cuối cùng. Dương Khải mở miệng. 4 chữ.

"Ngày mai ký hợp đồng."

Tần Mặc đứng đó 2 giây mới hiểu. Hắn cúi đầu 90 độ. "Cảm ơn đạo diễn. Cảm ơn Lục tổng."

* * *

*Tin tức nội bộ được truyền ra lúc 6 giờ chiều. *

- Email nội bộ Tinh Vân: "Chúc mừng. Diễn viên đầu tiên cho dự án 《Khoảnh Khắc Chúng Ta Lựa Chọn》 đã được xác định: Tần Mặc." _

Nhưng trên mạng.. Gần như không có phản ứng.

Bởi vì cái tên Tần Mặc gần như không ai biết.

Một vài blogger giải trí nhỏ đăng bài lúc 9 giờ tối:

ID "Tin Giải Trí Vặt" : "Studio Tinh Vân tiếp tục đào tạo người mới. Đã ký nam chính cho phim mới. Diễn viên: Tần Mặc. Chưa nghe bao giờ."

ID "Hóng Hớt Showbiz" : "Công ty nhỏ đang xây dựng đội hình riêng. Không mời sao, tự đào tạo."

Không có Hot Search.

Không có tranh luận lớn.

Không có hàng triệu lượt xem.

Bài hot nhất cũng chỉ có 300 like.

Nhưng đối với Tinh Vân.. Đây là một bước quan trọng. Viên gạch đầu tiên cho tòa nhà.

* * *

*Tối 10 giờ. Phòng làm việc của Lục Trạch. *

Chỉ có 1 ngọn đèn bàn.

Hắn mở hệ thống.

Không có phần thưởng lớn.

Không có vật phẩm đặc biệt.

Không có "Chúc mừng ký chủ".

Chỉ là một con số nhỏ tăng lên 0.1%.

Lục Trạch nhìn bảng hệ thống 3 giây. Sau đó đóng lại.

Hắn đã sớm hiểu. Danh vọng không phải sức mạnh giúp hắn đi đến đỉnh cao.

Nó chỉ là sự phản hồi của thị trường.

Muốn có nhiều hơn.. Chỉ có một cách.

Tạo ra nhiều tác phẩm tốt hơn.

* * *

*Cùng lúc đó. Tầng 88 Thiên Quang Entertainment. *

Họp báo lớn. Đèn flash chớp liên tục.

MC cầm mic: "Hôm nay, Thiên Quang Entertainment chính thức công bố dự án điện ảnh bom tấn _《Vương Triều》_"

Màn hình LED chiếu lên:

Đạo diễn: Trương Vĩ - Giải Kim Tượng

Nam chính: Thiên Vương - Cát-sê 8 triệu

Nữ chính: Lạc Tuyết - Cát-sê 6 triệu

Ngân sách đầu tư: 80 triệu

Truyền thông lập tức đưa tin. 10 phút sau đã có 20 bài báo.

Tiêu đề: "Thiên Quang chuẩn bị tạo bom tấn mới. Mục tiêu phá kỷ lục phòng vé."

Hai thế giới. Hai cấp độ.

Một bên là công ty 7000 người chuẩn bị tranh giành 500 triệu phòng vé.

Một bên là công ty 7 người vừa ký hợp đồng 180 nghìn với một diễn viên vô danh.

Nhưng cả hai.. Đều đang hướng tới cùng một sân khấu.

Ngành giải trí Vân Hòa.

* * *

*Cuối ngày. 11 giờ 30. Văn phòng Dương Khải. *

Hắn đặt bản kế hoạch sản xuất lên bàn. Ở trang đầu, mục "Diễn viên chính" đã được điền:

- Tần Mặc_

Ký tên. Đóng dấu.

Bộ phim thứ hai của Tinh Vân.. Chính thức bước sang giai đoạn chuẩn bị sản xuất.

Ngoài cửa sổ, Tần Mặc vừa ra khỏi studio.

Hắn đứng ở trạm xe buýt, cầm bản hợp đồng 180 nghìn trong tay, nhìn rất lâu.

Không ai biết hắn. Không ai quan tâm.

Nhưng từ ngày mai, hắn không còn là "quần chúng C" nữa.

Hắn là nam chính.

*hết chương 118*
 
99 ❤︎ Bài viết: 5 Tìm chủ đề
Chương 119: Bước đi đầu tiên

*Sáng hôm sau. 9 giờ. Studio Tinh Vân. *

Trong phòng họp chỉ có 4 người: Lục Trạch, Dương Khải, Trần Hạo, Tần Mặc.

Trên bàn là bản hợp đồng 6 trang. Cát-sê: 180 nghìn. Thời gian quay: 2 tháng.

Tần Mặc ngồi rất thẳng. Tay đặt trên đầu gối. Đây là lần đầu tiên hắn ký hợp đồng nam chính.

"Xem kỹ rồi ký." Lục Trạch đẩy bút qua. "Không có điều khoản ràng buộc 5 năm. Quay xong là xong."

Tần Mặc lật từng trang. 3 phút.

Ký.

"Rẹt" một tiếng. Tên "Tần Mặc" in lên giấy.

Dương Khải đứng dậy, vỗ vai hắn. "Từ hôm nay cậu là Lâm Viễn."

Trần Hạo cười. "Chúc mừng. Nhưng đừng mừng vội. 2 tháng tới khổ lắm."

Tần Mặc gật đầu. "Tôi biết."

*Buổi trưa. Trên mạng. *

Tin Tinh Vân ký nam chính vẫn chìm.

Hot Search vẫn là _#Vương Triều Khởi Quay#_ của Thiên Quang. 1.8 tỷ lượt đọc.

Dưới bài đăng của Tinh Vân chỉ có 40 bình luận.

"Ai là Tần Mặc?"

"Công ty nhỏ lại tự chơi."

"Chúc may mắn."

Hứa Thanh Hà vào like bài đó. Dùng acc chính.

Fanpage "Hà Bông Gạo" cũng share: "Ủng hộ phim mới của công ty."

*Buổi chiều. Phòng thu. *

《Bầu Trời Sau Cơn Mưa》 bắt đầu thu bản chính thức.

Lần 1. Hụt hơi ở đoạn cao trào.

Lần 2. Cảm xúc chưa đủ.

Lần 3.

Đến lần 5, Hứa Thanh Hà tháo tai nghe. Giọng khàn.

"Được chưa?"

Kỹ thuật viên gật đầu. "Được rồi chị. Bản này tốt nhất."

Cô không cười. Chỉ uống ngụm nước. "Gửi cho anh Lục nghe thử."

*Văn phòng Lục Trạch. 6 giờ. *

Hắn nghe xong bản thu. Nhắm mắt 10 giây.

Gửi lại 2 chữ: "Phát hành."

Không cần sửa. Bài này không cần hot. Cần "để lại".

*Buổi tối. Thiên Quang Entertainment. *

Họp báo _《Vương Triều》_ kết thúc. Thiên Vương phát biểu: "Đây sẽ là phim hay nhất 5 năm tới."

Báo chí đăng rợp trời.

Còn ở tầng 5 Tinh Vân, 7 người đang ăn cơm hộp.

Trên TV nhỏ, tin tức về Thiên Quang chạy chữ.

Trần Hạo thở dài. "Cùng làm phim mà khác biệt quá."

Lục Trạch ăn hết hộp cơm. Lau miệng.

"80 triệu là đường của họ."

"15 triệu là đường của chúng ta."

"Không cần so."

Dương Khải gật đầu. Mở lịch. "Ngày 15/11 bấm máy. Còn 3 tháng chuẩn bị."

"Việc đầu tiên: Chốt nốt 2 diễn viên còn lại."

*Đêm 11 giờ. Căn hộ Lục Trạch. *

Hắn mở máy tính. Tài khoản "Vô Danh".

《Đêm Trắng》 hôm nay +400 theo dõi. Bình luận: "Tác giả cố lên."

Hắn trả lời từng người.

Hệ thống hiện lên:

Không nhiều. Nhưng đều.

Hắn đóng máy. Nhìn ra cửa sổ.

Thiên Quang có 80 triệu.

Tinh Vân có 15 triệu.

Nhưng đều phải bắt đầu từ bước đầu tiên.

Ngày mai, Tần Mặc sẽ vào đoàn.

Ngày mai, Thanh Hà sẽ ra bài mới.

Ngày mai, 《Đêm Trắng》 sẽ ra chương mới.

Từng bước một.

*hết chương 119*
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back