501 ❤︎ Bài viết: 319 Tìm chủ đề
1202 19
Kiếm tiền
Thời Không đã kiếm được 12020 đ
Ta Yêu Thế Gian Này – Nơi nỗi đau hóa thành lời chúc phúc sau cùng

Ca khúc: Ta Yêu Thế Gian Này

Tiếng Hoa: 我爱的这个世界 – 刘宇宁

Phiên Âm: Wǒ ài de zhè ge shì jiè

Hán Việt: Ngã Ái Đích Giá Cá Thế Giới

Nhạc phim: Trường Nguyệt Tẫn Minh

Soạn nhạc: Lâm Hải

Trình bày: Lưu Vũ Ninh



Trường Nguyệt Tẫn Minh là bộ phim có nhiều tình tiết lãng mạn, hài hước, kịch tính và cảm động, được đánh giá cao bởi khán giả và giới chuyên môn.

Đặc biệt Nhạc phim Trường Nguyệt Tẫn Minh là một trong những yếu tố thu hút khán giả của bộ phim cổ trang kỳ ảo này. Nhạc phim gồm có ca khúc, do nhiều ca sĩ và nhạc sĩ nổi tiếng thể hiện và sáng tác, như Trương Bích Thần, Mao Bất Dịch, Viên Á Duy, Hồ Ngạn Bân, Bạch Lộc, La Vân Hi.. Nhạc phim mang đậm phong cách cổ điển, lãng mạn, sâu lắng, phù hợp với nội dung và tâm trạng của các nhân vật. Nhạc phim cũng được khen ngợi vì có nhiều ca khúc sử dụng nhạc cụ truyền thống, như đàn tranh, đàn nguyệt, sáo trúc, tiêu, khèn.. Tạo nên một không gian âm nhạc độc đáo và cuốn hút.

Đến với ca khúc "Ta Yêu Thế Gian Này" của Lưu Vũ Ninh, trước tiên đó là một câu nói ngắn gọn nhưng mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Nó thể hiện tình yêu của con người đối với thế giới, đối với cuộc sống, đối với những điều tốt đẹp và ý nghĩa trong hành trình tồn tại. Nó cũng là một lời khẳng định về sự lạc quan, tích cực và trách nhiệm của con người trong việc bảo vệ và phát triển thế giới. Nó còn là một lời nhắc nhở chúng ta hãy biết trân trọng và yêu thương những gì chúng ta đang có, đừng để mất đi rồi mới hối tiếc.

Đây là một bài hát nhẹ nhàng và lãng mạn, được sáng tác dựa trên nhạc phim "Trường Nguyệt Tẫn Minh" Bài hát có giai điệu du dương và lời ca thể hiện tình yêu đẹp đẽ và chân thành của nhân vật chính trong phim. Bài hát cũng có nhiều cảm xúc và sâu lắng, khiến người nghe có thể cảm nhận được tâm trạng của nhân vật và tác giả.

Lời bài hát:


Lyric:

黑的夜 湿的月 冷的血

给了我怕光的眼瞳赤裸

是亮的 是暖的

我只能仅凭直觉揣测

可笑从前身披枷锁

孤单封印在命运豢养的穹隆

千万年寂寞

啊 无情无爱般地活着

啊 因果多不赦

我不畏这世间 众生如何待我

去辩 去驳 挣扎着不见神佛

扶著残存脆弱 凝视天下疯魔

纵我 一生 燃烬吾身因果换这月泽

在与你 共浮生 的虚空

相爱的神魂抵死也相拥

贪恋你 眉间珠 身上麟

收起铠甲一同坠落

若还能与你重来过

一如初见如何

在彼此的梦里

如长月照射

啊 爱倾世如玉 造化我

啊 情丝缠执著

我不畏这世间 众生如何待我

冲破 挣脱 何以辨正邪善恶

曾有片刻脆弱 以爱吻伤愈合

我的 存在 不会因荆棘而羽翼残破

一念可鉴神魔 众生是我非我

我梦 我惑 对决这因果灼灼

身从纷扰经过 迎著锋利夜色

神话 我名 留下万世赫赫不朽传说

愿你爱的人间

有我缺的喜悦

直到有天 睁开双眼 得见

Pinyin:

Hēi de yè shī de yuè lěng de xuè

Gěi le wǒ pà guāng de yǎn tóng chì luǒ

Shì lìang de shì nuǎn de

Wǒ zhǐ néng jǐn píng zhí jué chuǎi cè

Kě xìao cóng qían shēn pī jiā suǒ

Gū dān fēng yìn zài mìng yùn hùan yǎng de qióng lóng

Qiān wàn nían jì mò

A wú qíng wú ài bān de huózhe

A yīn guǒ duō bù shè

Wǒ bù wèi zhè shì jiān zhòng shēng rú hé dài wǒ

Qù bìan qù bó zhēng zhá zhe bù jìan shén fú

Fú zhe cán cún cùi ruò níng shì tiān xìa fēng mó

Zòng wǒ yī shēng rán jìn wú shēn yīn guǒ hùan zhè yuè zé

Zài yǔ nǐ gòng fú shēng de xū kōng

Xiāng ài de shén hún dǐ sǐ yě xiāng yōng

Tān lìan nǐ méi jiān zhū shēn shang lín

Shōu qǐ kǎi jiǎ yī tóng zhùi luò

Ruò hái néng yǔ nǐ chóng lái guò

Yī rú chū jìan rú hé

Zài bǐ cǐ de mèng lǐ

Rú zhǎng yuè zhào shè

A ài qīng shì rú yù zào hùa wǒ

A qíng sī chán zhí zhuó

Wǒ bù wèi zhè shì jiān zhòng shēng rú hé dài wǒ

Chōng pò zhēng tuō hé yǐ bìan zhèng xié shàn è

Céng yǒu pìan kè cùi ruò yǐ ài wěn shāng yù hé

Wǒ de cún zài bù hùi yīn jīng jí ér yǔ yì cán pò

Yī nìan kě jìan shén mó zhòng shēng shì wǒ fēi wǒ

Wǒ mèng wǒ huò dùi jué zhè yīn guǒ zhuó zhuó

Shēn cóng fēn rǎo jīng guò yíng zhe fēng lì yè sè

Shén hùa wǒ míng líu xìa wàn shì hè hè bù xiǔ chúan shuō

Yùan nǐ ài de rén jiān

Yǒu wǒ quē de xǐ yuè

Zhí dào yǒu tiān zhēng kāi shuāng yǎn dé jìan

Dịch nghĩa:

Đêm đen tối, trăng hoen ướt, máu lạnh lẽo

Đã cho con ngươi trần trụi sợ ánh sáng của ta

Là ánh sáng hay là ấm áp

Ta chỉ có thể dựa vào trực giác suy đoán.

Nực cười trước đây thân đeo gông xiềng

Nỗi cô đơn phong ấn trong vòm trời do vận mệnh nuôi dưỡng

Ngàn vạn năm cô quạnh

Ôi~sống một cách vô tình, vô ái

Ôi~nhân quả thường không tha

Ta không sợ chúng sinh thế gian này đối xử với ta thế nào

Bàn cãi, biện luận, đấu tranh cũng nào đâu thấy thần phật

Cứu lấy sự yếu ớt còn sót lại, lặng nhìn thiên hạ điên cuồng

Bỏ mặc nhân quả đời này thiêu đốt thân ta đổi lấy vầng trăng sáng này

Đang cùng nàng trôi vào hư vô

Yêu nhau đến chết thần hồn cũng ôm lấy nhau

Lưu luyến ngọc mi mắt, đá quý trên thân nàng

Cởi bỏ áo giáp cùng nhau ngã xuống

Nếu vẫn có thể cùng nàng làm lại

Như lần đầu gặp gỡ như thế nào?

Trong cõi mộng của đôi ta

Như trường nguyệt chiếu rọi

Ôi~tình yêu khuynh thế như ngọc, tạo hóa ta

Ôi~tơ tình ràng buộc vấn vương

Ta không sợ chúng sinh thế gian này đối xử với ta ra sao

Phá vỡ, vùng thoát, biết lấy gì phân rõ chính tà thiện ác

Từng có khoảnh khắc yếu đuối, dùng nụ hôn chữa lành vết thương

Sự tồn tại của ta, sẽ không vì chông gai mà gãy cánh

Một niệm có thể định thần ma, chúng sinh là ta, cũng chẳng phải ta

Ta mơ, ta mê trận đấu nhân quả rực sáng này

Tấm thân vượt qua hỗn loạn, nghênh đón màn đêm sắc bén

Thần thoại lưu danh ta vào truyền thuyết hiển hách bất hủ muôn đời

Mong nhân gian nàng yêu

Có niềm vui mà ta thiếu sót

Cho đến một ngày mở đôi mắt ra sẽ được nhìn thấy..

Thú thực, dù đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần, nhưng lần nào cũng vậy, cảm giác vẫn cứ là "ngộp" - một cái ngộp đầy xót xa và trống rỗng, kiểu như mình vừa vô tình đọc trộm được cuốn nhật ký của một người đã không còn trên đời này nữa.

Ca sĩ Lưu Vũ Ninh hát bài này thực sự là một "cú tát" vào định kiến của những ai nghĩ nhạc phim tiên hiệp chỉ là mấy thứ bay bổng, vô thực hay hào nhoáng bên ngoài. Cái giọng của anh trong bài này nó lạ lùng kinh khủng. Nó không hề sạch sẽ, không hề mượt mà theo kiểu pha lê dễ nghe. Nó khàn, nó đục, và có cái độ "nhám" mà mỗi lần anh ấy nhấn chữ, mình thấy như có cái gì đó đang cào vào lòng mình. Ngay đoạn đầu, khi nhạc còn đang dìu dặt, giọng anh cất lên nghe mệt mỏi lắm, kiểu của một người đã đi bộ ròng rã mấy nghìn năm trong bóng tối, hơi thở vừa đứt quãng vừa nồng mùi cát bụi của nhân gian. Nghe mà thấy thương cái nhân vật Đạm Đài Tẫn phát khóc. Một kẻ sinh ra đã mang "tà cốt", bị cả thế giới xua đuổi như dịch bệnh, vậy mà cái cách anh hát lại không thấy một chút oán hận nào, chỉ thấy một sự cô độc đến tận xương tủy đang rỉ ra trong từng câu chữ.

Review sâu một chút về cái đoạn điệp khúc mà mình thấy "vật" nhất. Khi dàn nhạc bắt đầu dồn lên, tiếng trống đánh thình thịch như nhịp tim loạn xạ của một kẻ đang đi đến tận cùng giới hạn, giọng Lưu Vũ Ninh bỗng nhiên bùng nổ. Nhưng mà, cái sự bùng nổ này nó không giống kiểu khoe giọng cao hay phô diễn kỹ thuật thanh nhạc hàn lâm đâu. Nó giống như tiếng hét nghẹn trong cổ họng, một sự bộc phát của bao nhiêu uất ức được nén lại quá lâu. Có những nốt anh đẩy lên cao mà nghe nó rạn nứt, nó run rẩy như sắp vỡ vụn đến nơi.

Đặc biệt là cái câu hát nói về việc chúc cho thế giới này có được niềm vui mà "ta thiếu sót". Nghe đến chữ "thiếu" mà mình muốn lặng người đi. Nó không phải là thiếu tiền, thiếu bạc, mà là thiếu đi một cái ôm, thiếu một chút hơi ấm tình người căn bản nhất. Lưu Vũ Ninh nhả chữ đó nghe nó nhẹ tênh nhưng lại đau thấu trời xanh, cảm giác như anh đang moi hết ruột gan ra để hát, để trả nợ cho cái thế giới vốn dĩ chẳng chút tử tế với mình. Tại sao một người chưa bao giờ được nhận sự dịu dàng, lại có thể chúc phúc cho vạn vật bằng một tâm thế bao dung đến mức tuyệt vọng như thế?

Thú thực là cái bản phối này nó làm người nghe khổ sở vô cùng. Lúc thì nó dồn dập khiến mình thấy nghẹt thở, lúc thì nó lại lặng ngắt như tờ, bắt mình phải đối diện với sự trống rỗng trong lòng. Nhất là đoạn kết, sao lại có cái kiểu kết thúc "ác" đến thế? Nhạc lịm dần, chỉ còn lại tiếng hát mỏng dính, rồi tắt hẳn như một ngọn nến vừa cháy hết tim. Nó giống hệt như một hơi thở hắt ra cuối cùng của một người đã trả xong hết nợ đời, không còn luyến tiếc, cũng chẳng còn đau đớn. Nghe xong nốt cuối mà mình cứ ngồi đờ ra giữa phòng, không dám thở mạnh vì sợ làm hỏng cái sự im lặng đến tê người đó. Cái sự im lặng sau bài hát này, nó còn ám ảnh hơn cả những âm thanh hào hùng lúc trước.

Nếu ai chỉ nghe bài này để tìm cái gì đó giải trí hay bắt tai thì chắc sẽ thấy nó hơi "nặng đô". Nhưng nếu ai đã từng nếm trải cảm giác bị bỏ rơi, hay từng vì một người mà cố gắng tử tế với cả thế giới vốn dĩ chẳng ra gì với mình, thì sẽ thấy bài này nó "thấm" đến từng tế bào. Lưu Vũ Ninh không hát để thể hiện mình là một ngôi sao, anh ấy hát như đang sống hộ cái cuộc đời bi tráng của nhân vật. Đó là cái chất "người" mà mình hụt hẫng bấy lâu nay khi nghe nhạc hiện đại - cái sự trần trụi, đau đớn nhưng lại vô cùng cao thượng.

Yêu thế gian này, thực chất là yêu cái bóng hình của một người nào đó trong lòng ta, để rồi từ đó mà bao dung cho cả vạn vật. Ca sĩ đã xử lý quá khéo để chúng ta nhận ra rằng: Đỉnh cao của tình yêu không phải là sở hữu, mà là sự bình yên khi thấy thế giới mà người mình thương trân trọng vẫn ổn, dù trong đó không còn mình nữa. Review này có lẽ hơi cảm tính, nhưng thực sự âm nhạc của bài này đã vượt ra khỏi phạm vi một bản nhạc phim rồi. Nó là một sự cứu rỗi, một lời xin lỗi muộn màng dành cho những tâm hồn vụn vỡ.

Nghe xong nốt nhạc cuối cùng, mình chỉ muốn lặng lẽ tắt đèn, ngồi im để gặm nhấm cái nỗi buồn đẹp đẽ này thêm một chút nữa. Có lẽ, đỉnh cao của nghệ thuật chính là khiến người ta thấy đau lòng một cách tự nguyện như thế này.
 
Chỉnh sửa cuối:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back