"Ưmmm.."
"Dậy rồi sao."
"Sao vậy.." Diệp Cảnh Du bị Lạc Phong lộng đến gần sáng. Cả người cậu đều ê buốt, thắt lưng như sắp gãy ra. Nghe tiếng cậu kêu, Lạc Phong hơi khẩn trương, dù sao hôm qua hắn không kìm chế được, ăn cậu không còn mảnh nào.
"Không.. không có gì. Mấy giờ rồi, ta dậy chuẩn bị ăn sáng rồi đi làm." Nhìn qua khe cửa sổ, Diệp Cảnh Du thấy trời cũng không còn sớm, thúc dục Lạc Phong mau dậy.
"Không cần, người cứ nằm đây, ta đã xin nghỉ cho ngươi, nếu đói thì hâm lại bát cháo ở trong tủ." Lạc Phong biết cậu chịu trong người, từ sáng sớm hắn đã vô bếp làm đồ ăn. Nghe vậy, trên mặt Diệp Cảnh Du đã đỏ hồng. Trong tâm thật ấm áp, dù sao, đây cũng là lần đầu cậu được người khác làm cho đồ ăn.
"Ừ.." Gật nhẹ đầu, cậu cũng không biết làm gì, nằm xuống nhắm mắt lại. Định chờ người kia bước ra, cậu mới vệ sinh cá nhân. Nhưng người kia vẫn ngồi phía trên giường, đôi mắt sắc kia nhìn cậu không chớp. Diệp Cảnh Du cảm giác mình như đang trần trụi trước mắt hắn vậy, hé mắt ra, nói bé: "Ngươi.. ngươi không định đi làm à."
Lạc Phong nghe thế ngẩng người, sau đó biết cậu ngại ngùng, cũng không ở đây nữa, bước ra ngoài. Trong lòng hắn không muốn dời xa cậu lúc nào cả, muốn hắn ở đi đâu cũng được nhưng ở đó phải có cậu. Cậu giống như thuốc phiện của hắn, thiếu cậu hắn không thể nào sống được.
"Alo.. Có gì không." Vừa bước ra, điện thoại của hắn reo lên.
"Có, có rất nhiều là đằng khác. Ngươi ở đó mà hưởng thụ, ta đây làm đến sắp chết rồi này." Giọng chanh của Trịnh Hạo hét lên. Lạc Phong nghe tưởng chừng sắp cháy nhà. Nhưng nào biết tên Trịnh Hạo kia làm việc đến ngày đêm chưa gặp mặt được lão bà của hắn.
"Biết, biết rồi, tôi đến ngay.." Cười cười, Lạc Phong lấy xe phóng đến Lạc Thị.
- -
"Anh a, bỏ bê công việc mà ở nhà với lão bà nhanh thật nha.." Bước vào phòng giám đốc đã nghe thấy tiếng chửi bới của Trịnh Hạo.
Lạc Phong liếc hắn, nói: "Vậy anh tin lão bà của anh sẽ không gặp anh từ hôm nay không."
"Anh.." Trịnh Hạo nghẹn họng, tên ác ma này lại lôi Lạc Vũ làm lá chắn: "Được rồi, xem như tôi không may, việc kia thế nào rồi."
Việc kia trong lời Trịnh Hạo là sự thật kia. Hắn kể lại cho anh nghe, dù sao, anh cũng biết gần hết câu chuyện đó. Trịnh Hạo nghe xong há to mồm, không thể tin được.
"Hết rồi đó. Anh có thể ra ngoài, với lại, anh cũng đừng có nhắc tới chuyện này, dù là Lạc Vũ hay Cảnh Du." Trước khi đuổi Trịnh Hạo ra ngoài, hắn nhắc nhở anh, hắn rất sợ cậu biết. Đúng vậy, nếu cậu biết, hắn không thể nào tưởng tượng nổi. Cậu có hận gia đình hắn không, hận Lạc gia đã phá vỡ gia đình cậu, làm cậu mất đi cha mẹ, ngay cả người em cậu cũng vì đó mà trí não dừng ở lúc 5 tuổi. Hắn không dám chắc một điều gì cả, hắn muốn cậu luôn nằm trong tầm tay của mình. Vì thế, hắn ần phải che lấp đi sự thật. Nhưng hắn có thể che đậy được cả đời sao.
"Nè, anh có cầm tài liệu phòng ngân sách không." Trịnh Hạo mặt dày không đi, ở lại hỏi.
"Cái đó sao, tôi để ở nhà, đợi tôi.."
Cắt đứt lời nói là chuông điện thoại của Lạc Phong. Trịnh Hạo thấy vậy bật cười, nói: "Bà xã gọi kìa, không phải anh ngày đêm nhớ mong sao, bảo cậu ấy cầm hộ tài liệu. Một vông hai việc nha.."
Lạc Phong lạnh lùng nói: "Ngươi còn không mau đi." Trừng mắt xua đuổi người ta đi, đóng của lại.
"Hửm.. ở nhà có chuyện sao."
"Không.. không phải. Tôi thấy người cũng khỏe rồi, hay chiều nay tôi đi làm.." Giọng như đang năn nỉ, cầu xin của cậu như ma lực câu dẫn hắn. Hắn nghe cậu như đang làm nũng mình vậy. Dù biết mình ảo tưởng nhưng cũng muốn gặp cậu, nên nói: "Ừ. Đến công ty thì mang cho tôi tài liệu trên bàn làm việc trong thư phòng." Giờ đây anh chỉ muốn được gặp cậu ngay lập tức, không suy nghĩ gì về lời nói của mình. Nhưng điều đó là sự sai lầm cơ bản nhất dẫn đến sự ra đi của cậu.
"Tôi biết.." Cúp máy, lòng hắn thỏa mãn mới làm việc.
- -
Bên trong nhà riêng Lạc Phong, Diệp Cảnh Du đang bắt đầu bữa sáng nhẹ cho mình.
Dọn dẹp hết ngôi nhà, cậu mới vào thư phòng của hắn tìm tài liệu hắn cần.
Nhìn phiaa trên vàn làm việc, cậu thấy tập tài liệu hắn ở đây, không do dự, bước đến rồi cầm ra ngoài. Nhưng rút được nửa chừng, một tập tài liệu khác rời ngay dưới chân cậu.
Nhặt lên, định đút lại vào, nhưng ngay lúc này, cậu nhìn thấy ảnh của mẹ cậu. Mở dần ra, cậu giật mình. Không ngờ, hắn điều tra có kết quả rồi sao, nhưng sao không nói cho cậu biết. Việc điều tra này cũng từ rất lâu, cậu hỏi hắn có thể điều tra vì sao ba ba cậu lại ra đi, ai là người mua ngôi nhà đó.
Diệp Cảnh Du càng nghi ngờ, mở hẳn ra, đọc từng trang tài liệu chi tiết. Càng bất ngờ hơn đó là kết quả. Lòng Cảnh Du bắt đầu gợn sóng, cậu không người thu dưỡng mình chính là người phá nát gia đình mình. Từ nhỏ, cậu biết ba ba rất ít khi gần bên mẹ, nhưng giờ nghĩ lại, thì ra, người ông
yêu lại là Lạc Tử Lam.
Đứng thật lâu, cậu ngơ ngác bước ra khỏi phòng. Cậu hi vọng điều đó không phải sự thật, vì sao, vì sao đâm sau lưng gia đình cậu, vì sao còn thu nhận cậu. Để lấy được sự thương cảm sao, haha.
Ra khỏi nhà, đi trên xe bus, cậu muốn đến hỏi hắn đây có phải sự thật chăng. Hỏi hắn sao không nói cậu biết, muốn che dấu cậu đến bao giờ đây.
- -
Gõ nhẹ cửa, người trong phòng kêu bước vào cậu mới nặng nề mở.
Lạc Phong nhìn thấy cậu, khóe miệng mỉm cười, nói: "Cảnh Du, cậu ngồi đằng kia đợi trước được không."
Vẫn không thấy Diệp Cảnh Du thay đổi, hắn nhẹ nhàng như đang được trên thiên đường.
"Không sao, tôi đưa anh tài liệu thôi mà, anh còn gì nói với tôi sao." Diệp Cảnh Du nhìn chằm chằm vào người kia, cậu cố gắng nhịn nỗi đau, hỏi.
"À, không có gì.." Lạc Phong bây giờ mới để ý khuôn mặt hơi trắng bệch của cậu, tưởng do hôm qua hắn làm quá lực nên nhẹ giọng : "Ngươi bị sao vậy, nếu không khỏe có thể ở nhà, đừng làm quá sức mình."
"Ừ, ta.. ta biết." Nghe hắn nói, lòng cậu càng nhói đau.
"Ta ra ngoài trước.."
"À, ừ, ngươi nhớ về nhà, không nên đi làm lúc này."
Nhìn Diệp Cảnh Du bước ra ngoài, tâm trạng Lạc Phong cảm thấy hụt hẫng, hắn cảm giác mình sắp mất một thứ quý giá nào đó nhưng không thể nói nên lời.
Diệp Cảnh Du cất bước đi ra, cậu cố nén những giọt nước mắt kia, chạy nhanh vào phòng vệ sinh, rửa qua mặt mình. Nhưng không ngờ Trịnh Hạo hắn lại nhìn thấy.
Anh chạy nhanh vô phòng giám đốc định, thấy hắn vẫn đang thản nhiên kí tài liệu. Anh nghĩ tên này hôm nay nước vô đầu hay sao.
"Nè, anh không buồn gì hết sao." Trịnh Hạo hỏi.
"Buồn gì.. anh cũng rảnh rỗi quá ha.."
Đầu Trịnh Hạo đầy dấu hỏi chấm, nói tiếp: "Thật sao, sao tôi thấy Cảnh Du đi ra phòng cậu, người ta lại khóc sướt mướt thế kia." Vừa kể anh vừa thêm mắm thêm muối. Lạc Phong nhíu mày, cậu bị làm sao, khóc?
Hắn mới nhớ lại tâm trạng của cậu, thấy cậu không được tốt, mở điện thoại lên gọi cho cậu. Nhưng chỉ toàn nhận lại tiếng tút tút. Cậu đi đâu, về rồi sao, hắn trong lòng bắt đầu nôn nóng, quay sang nói: "Anh làm hết cho tôi việc hôm nay, tôi về trước."
Không nói hết, hắn đã lấy áo khoác và phóng như bay ra ngoài để một mình Trịnh Hạo ngẩn ngơ.
- -
"Cảnh Du.." Vừa bước vào nhà, hắn đã gọi cậu. Nhưng không có một tiếng trả lời nào. Đi vào phòng ngủ, phòng bếp, phòng tắm hắn cũng không tìm thấy cậu đâu cả.
"Cảnh Du.." Lạc Phong vừa lo lắng bước vào thư phòng. Đập vào mắt là bộ hồ sơ kia trên mặt bàn. Giờ đây, hắn hiểu vì sao cậu khóc. Nhưng cậu đang ở đâu, gọi lại không biết bao nhiêu cuộc điện thoại nhưng cậu vẫn không hồi âm.
"Đúng, cậu chỉ quen có mấy người, không ở nhà chắc ở chỗ Hàn Kỳ Vũ.." Lạc Phong suy nghĩ một hồi, lại chạy xe đến nhà Kỳ Vũ.
- -