- Xu
- 754,673,822
4534
87
Sẽ chẳng bao giờ anh hiểu được em đâu
Hiểu được những điều.. từ lâu em vẫn nghĩ
Hiểu được những điều từ trái tim mộng mị
Sâu thăm thẳm trên con đường em đi
Là gai góc đâm nát chân máu rỉ..
Sẽ chẳng bao giờ anh dũng cảm dám đi
Trên con đường hôm qua.. máu em từng.. an nghỉ
Anh ơi có bao giờ anh nghĩ
Yêu em rồi, anh sẽ sống vì em?
Sẽ chịu thay em trăm ngàn vết chém
Của cuộc đời em, vốn dĩ đã lấm lem?
Sẽ chẳng bao giờ anh yêu em đủ đâu
Bởi tình yêu với em phải rất lâu.. anh ạ
Đủ lâu cho yêu thấm máu và ngấm da
Đủ lâu cho hai ta hòa vào nhau anh à
Đủ lâu.. đủ sâu.. và đủ đau
Để anh nhớ em bất kì nơi đâu.. anh tới
Để đêm nằm mơ, nhớ em, anh nghĩ ngợi
Nghĩ ngợi.. để chờ đợi mình em..
Gào
Cảm nhận Sẽ Chẳng Bao Giờ Anh Hiểu Được Em Đâu
Sẽ Chẳng Bao Giờ Anh Hiểu Được Em Đâu mang đúng tinh thần quen thuộc trong văn phong của Gào: buồn, cô độc, nhiều suy nghĩ nội tâm và rất đàn bà. Đây không phải là nỗi buồn ồn ào, mà là nỗi buồn tích tụ từ những điều không được nói ra, không được thấu hiểu. Tác phẩm giống như một lời độc thoại, nơi người con gái tự đối diện với cảm xúc của chính mình hơn là chờ đợi sự cảm thông từ người khác.
Điều ám ảnh nhất là cảm giác bất lực trong việc được hiểu. Không phải vì không yêu, mà vì yêu theo hai cách khác nhau. Người con gái trong tác phẩm hiểu rất rõ điều đó, nên không trách móc, không oán giận, chỉ lặng lẽ chấp nhận. Chính sự chấp nhận ấy lại khiến nỗi buồn trở nên sâu và dai dẳng hơn. Cái đau ở đây không nằm ở chia tay, mà nằm ở việc ở bên nhau nhưng không chạm được vào thế giới nội tâm của nhau.
Tác phẩm khiến người đọc, đặc biệt là những ai từng yêu trong im lặng hoặc từng cảm thấy "mình nói mà người kia không nghe", dễ dàng thấy mình trong đó. Sẽ Chẳng Bao Giờ Anh Hiểu Được Em Đâu không cố giải thích hay biện minh cho ai, mà chỉ ghi lại một sự thật buồn: có những cảm xúc sinh ra đã không dành để được hiểu, chỉ để người mang nó tự chịu đựng.
Hiểu được những điều.. từ lâu em vẫn nghĩ
Hiểu được những điều từ trái tim mộng mị
Sâu thăm thẳm trên con đường em đi
Là gai góc đâm nát chân máu rỉ..
Sẽ chẳng bao giờ anh dũng cảm dám đi
Trên con đường hôm qua.. máu em từng.. an nghỉ
Anh ơi có bao giờ anh nghĩ
Yêu em rồi, anh sẽ sống vì em?
Sẽ chịu thay em trăm ngàn vết chém
Của cuộc đời em, vốn dĩ đã lấm lem?
Sẽ chẳng bao giờ anh yêu em đủ đâu
Bởi tình yêu với em phải rất lâu.. anh ạ
Đủ lâu cho yêu thấm máu và ngấm da
Đủ lâu cho hai ta hòa vào nhau anh à
Đủ lâu.. đủ sâu.. và đủ đau
Để anh nhớ em bất kì nơi đâu.. anh tới
Để đêm nằm mơ, nhớ em, anh nghĩ ngợi
Nghĩ ngợi.. để chờ đợi mình em..
Gào
Cảm nhận Sẽ Chẳng Bao Giờ Anh Hiểu Được Em Đâu
Sẽ Chẳng Bao Giờ Anh Hiểu Được Em Đâu mang đúng tinh thần quen thuộc trong văn phong của Gào: buồn, cô độc, nhiều suy nghĩ nội tâm và rất đàn bà. Đây không phải là nỗi buồn ồn ào, mà là nỗi buồn tích tụ từ những điều không được nói ra, không được thấu hiểu. Tác phẩm giống như một lời độc thoại, nơi người con gái tự đối diện với cảm xúc của chính mình hơn là chờ đợi sự cảm thông từ người khác.
Điều ám ảnh nhất là cảm giác bất lực trong việc được hiểu. Không phải vì không yêu, mà vì yêu theo hai cách khác nhau. Người con gái trong tác phẩm hiểu rất rõ điều đó, nên không trách móc, không oán giận, chỉ lặng lẽ chấp nhận. Chính sự chấp nhận ấy lại khiến nỗi buồn trở nên sâu và dai dẳng hơn. Cái đau ở đây không nằm ở chia tay, mà nằm ở việc ở bên nhau nhưng không chạm được vào thế giới nội tâm của nhau.
Tác phẩm khiến người đọc, đặc biệt là những ai từng yêu trong im lặng hoặc từng cảm thấy "mình nói mà người kia không nghe", dễ dàng thấy mình trong đó. Sẽ Chẳng Bao Giờ Anh Hiểu Được Em Đâu không cố giải thích hay biện minh cho ai, mà chỉ ghi lại một sự thật buồn: có những cảm xúc sinh ra đã không dành để được hiểu, chỉ để người mang nó tự chịu đựng.
Last edited by a moderator:

