Bạn được Tiêu Linh Thần Vũ mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
58 0
Sau ngày anh không tin em

Tác giả: Sam sam 88

Thể loại: Ngôn tình hiện đại, ngược tâm, hiểu lầm, hôn nhân

Độ dài:

Tình trạng:
Đang Tiến Hành.

55073373247_a484a5cc29_o.png


Giới thiệu truyện – Văn án:

Tần Noãn từng nghĩ, chỉ cần ở bên cạnh Lục Trình Viễn đủ lâu, trái tim anh rồi sẽ mềm lại.

Nhưng cô quên mất, người đàn ông ấy chưa từng tin vào tình yêu.

Một cuộc hôn nhân không lời thề, không tin tưởng, không cả một lần giải thích. Khi hiểu lầm chồng chất, Tần Noãn lựa chọn rời đi trong im lặng.

Đến khi sự thật phơi bày, Lục Trình Viễn mới nhận ra, có những người một khi đã mất, sẽ không còn cơ hội quay đầu.

Liệu sau tất cả tổn thương, tình yêu có còn đủ dũng khí để trở về?

******

Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm:

Tác phẩm này là sản phẩm của trí tưởng tượng. Mọi nhân vật, sự kiện, tổ chức, địa điểm xuất hiện trong truyện đều không có chủ ý phản ánh hay ám chỉ bất kỳ cá nhân, tập thể hay sự việc có thật nào. Nếu có sự trùng hợp, đó hoàn toàn là ngẫu nhiên. Các quan điểm, hành vi và tình tiết trong truyện chỉ phục vụ cho mục đích nghệ thuật, không đại diện cho quan điểm cá nhân của tác giả hay mang tính định hướng ngoài đời thực.


*****
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 1: Ngày anh không còn nhìn em nữa

Cuối thu, mưa rơi rất khẽ, khẽ đến mức nếu tôi không đứng yên đủ lâu, có lẽ cũng không nhận ra mình đang ướt. Tôi đứng dưới mái hiên bệnh viện, hai tay ôm chặt túi hồ sơ trước ngực, lưng thẳng nhưng bả vai hơi run. Tôi đã đứng ở đây gần nửa tiếng. Bãi đỗ xe trước mặt trống trơn, ánh đèn vàng loang loáng trên nền đất ướt, không có chiếc xe quen thuộc, cũng không có dáng người cao lớn bước xuống rồi dừng lại một nhịp khi nhìn thấy tôi. Tôi biết mình không nên chờ, nhưng vẫn đứng yên, giống như suốt ba năm qua, luôn ở nguyên một chỗ, chờ anh quay đầu.

Y tá bước ra, nhìn quanh một vòng rồi gọi tên tôi. "Cô Tần, mời cô vào làm thủ tục."

Tôi đáp một tiếng rất khẽ, kéo khóe môi thành nụ cười quen thuộc, rồi bước theo cô ấy vào trong. Mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt bao trùm không gian, khiến cổ họng tôi khô rát. Bác sĩ lật hồ sơ, hỏi vài câu tình trạng sức khỏe gần đây, cuối cùng dừng lại ở một dòng chữ, giọng nói chậm hơn.

"Cô đã trao đổi với người nhà chưa?"

"Chồng cô biết tình trạng này chứ?"

Tôi khựng lại vài giây. Hai chữ "chồng tôi" nghe quen mà xa.

"Anh ấy.. Bận công việc." Giọng tôi bình thản đến mức chính tôi cũng không nhận ra trong đó có gì khác.

Bác sĩ nhìn tôi lâu hơn một chút, không hỏi thêm, chỉ nói cô cần nhập viện gấp để theo dõi, nếu chuyển biến xấu có thể phải can thiệp sâu hơn. Tôi nghe rất rõ, nhưng lại có cảm giác những lời ấy không chạm đến mình. Tôi gật đầu, ký tên, không hỏi thêm điều gì. Không phải tôi không sợ, chỉ là từ rất lâu rồi, tôi đã quen với việc một mình tiếp nhận mọi thứ, kể cả những chuyện đáng lẽ không nên một mình chịu đựng.

Gần mười một giờ đêm, Lục Trình Viễn mới về đến nhà. Căn biệt thự sáng đèn nhưng im lìm. Anh đặt chìa khóa lên bàn, theo thói quen liếc về phía bếp, nơi thường có một bát canh nóng đặt sẵn mỗi khi anh về muộn. Hôm nay, mặt bàn trống rỗng. Điện thoại rung lên, anh nghe máy, giọng nữ ở đầu dây bên kia nhẹ nhàng xin lỗi vì làm phiền.

"Không sao." Anh đáp ngắn gọn rồi cúp máy.

Khi đi ngang qua tấm lịch treo tường, anh thoáng dừng lại. Ngày hôm nay được khoanh tròn từ trước. Một ký ức rất ngắn lướt qua trong đầu anh, nhưng không đủ rõ để anh dừng lại lâu hơn, càng không đủ để anh cầm điện thoại lên hỏi Tần Noãn đang ở đâu. Trong suy nghĩ của anh, tôi vẫn luôn ở đó, lặng lẽ và ổn thỏa, không cần anh phải lo lắng quá nhiều.

Trong bệnh viện, tôi nằm trên giường, ánh đèn trắng chiếu xuống khiến mọi thứ trở nên lạnh lẽo. Điện thoại đặt bên gối sáng lên rồi tắt, đoạn hội thoại giữa tôi và Lục Trình Viễn vẫn trống rỗng. Tin nhắn cuối cùng tôi gửi là từ buổi sáng.

"Chiều nay nếu anh rảnh, ghé qua ký giúp em vài giấy tờ nhé."

Không có hồi âm. Tôi cũng không gửi thêm. Tôi hiểu rất rõ, nếu anh im lặng, thì dù tôi có nói thêm bao nhiêu cũng không thay đổi được gì. Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu nặng hạt, ký ức chậm rãi ùa về. Ngày đầu gặp anh, cái ánh mắt đó, cái ánh mắt bầu trời xanh biết đó, đã khiến tôi rung động rất lâu. Nhưng sau khi kết hôn, anh với tôi chỉ còn là im lặng. Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình đủ dịu dàng, đủ nhẫn nhịn, thì sớm muộn gì anh cũng sẽ quen với sự tồn tại của tôi, nhưng hóa ra có những khoảng cách không thể lấp đầy bằng cố gắng.

Nửa đêm, cơn đau âm ỉ kéo tôi tỉnh giấc. Không dữ dội, không khiến người ta hoảng sợ, mà kéo dài dai dẳng, như có thứ gì đó đang chậm rãi siết lấy tôi. Tôi quay mặt vào trong, cắn chặt môi, không bật đèn, cũng không gọi y tá. Nước mắt lặng lẽ thấm ướt gối, tôi đưa tay che miệng, sợ phát ra tiếng. Ngoài hành lang vang lên vài bước chân rồi xa dần, không ai dừng lại trước cửa phòng tôi. Trong bóng tối, tôi nhắm mắt lại, tôi đau đến mức tê dại, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ rất khẽ, rất nhỏ, như đang tự nói với chính mình: Không sao đâu.. Chỉ là anh không còn nhìn tôi nữa mà thôi.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề

Chương 2: Người không nên yêu


Gần trưa, bác sĩ gọi tôi sang phòng tư vấn. Ông nói rất nhiều những thuật ngữ y khoa nối tiếp nhau, tôi nghe nhưng không cố ghi nhớ. Chỉ đến khi ông dừng lại, nhìn tôi, nói rằng bệnh của tôi không thể chữa khỏi, chỉ có thể kéo dài thêm thời gian bằng thuốc và theo dõi sát, tôi mới cảm thấy tim mình khẽ thắt lại. Không phải vì sợ chết, mà vì trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu tôi lại là Lục Trình Viễn. Tôi nghĩ, nếu anh biết, liệu anh có ở lại bên tôi thêm một chút không, hay vẫn sẽ giống như bây giờ, im lặng mà rời đi.

"Tôi còn bao lâu?" Tôi hỏi, giọng rất khẽ, như sợ làm vỡ không khí trong phòng.

Bác sĩ không trả lời ngay, chỉ nói rằng mỗi người mỗi khác, có người vài năm, có người ngắn hơn, quan trọng là giữ tinh thần ổn định. Tôi gật đầu, không hỏi thêm.

Buổi chiều, tôi làm thủ tục xuất viện, khi tôi về đến biệt thự, trời đã ngả chiều. Lục Trình Viễn chưa về. Căn nhà rộng rãi, yên tĩnh đến mức tiếng bước chân của tôi vang lên rất rõ. Tôi thay giày, đặt túi xuống, đi vào bếp theo thói quen, nấu một nồi canh nhỏ, không phải vì hy vọng, mà vì tôi đã quen với việc chuẩn bị mọi thứ cho anh, kể cả khi anh không xuất hiện.

Điện thoại tôi rung lên phá tan khung cảnh. Ở đầu dây bên kia, anh im lặng vài giây, như thể còn điều gì đó muốn nói nhưng lại thôi.

"Tối nay bận chút việc."

"Em hiểu." Tôi khẽ đáp, rồi cuộc gọi kết thúc.

Tôi đặt điện thoại xuống, trong lòng trống rỗng đến lạ. Tôi không khóc, cũng không thấy tức giận, chỉ là có một cảm giác rất rõ ràng rằng mình vừa bị bỏ lại thêm một lần nữa.

Tối muộn, Lục Trình Viễn về nhà. Tôi đang ngồi ở sofa, ánh đèn vàng dịu chiếu xuống, trên tay là cuốn sách đã mở từ lâu nhưng tôi không đọc nổi một chữ. Anh bước vào, tháo áo khoác, liếc nhìn tôi một cái rất nhanh, rồi đi thẳng lên lầu.

"Anh về rồi."

"ừ."

Tôi nhìn theo bóng lưng anh, muốn nói rất nhiều, muốn hỏi anh hôm nay thế nào, muốn nói rằng tôi vừa từ bệnh viện về, muốn bảo rằng tôi mệt, nhưng cuối cùng chỉ nuốt tất cả xuống. Chốc lát anh khoác áo, cầm điện thoại bước ra khỏi nhà.

"Anh ra ngoài."

"ừ."

Tôi đáp rất khẽ. Trước khi cửa đóng lại, tôi nghe thấy tiếng chuông điện thoại anh vang lên, giọng nói bên kia đầu dây đủ dịu dàng để khiến tôi sững người. Anh hạ thấp giọng, quay lưng về phía tôi, như thể không muốn tôi nghe thấy bất cứ điều gì.

Căn nhà lại trở nên trống trải. Tôi ngồi xuống sofa, lấy những tờ giấy xét nghiệm ra, nhìn từng con số lạnh lùng. Tôi gấp lại, đặt vào ngăn kéo, khóa kín. Có những sự thật, nói ra không phải lúc nào cũng được tin, vậy thì thà giữ lại, còn hơn bị nghi ngờ.

Đêm đó, khi tôi chuẩn bị đi ngủ, điện thoại sáng lên. Một tin nhắn đến từ số lạ: "Anh ấy đang bận. Chị đừng gọi nữa." Không có tên, không có dấu hiệu rõ ràng, nhưng chỉ một câu ấy thôi, cũng đủ khiến lòng tôi trống rỗng. Tôi nhìn màn hình rất lâu, rồi tắt máy, giống như tắt đi một hy vọng mong manh cuối cùng.

Nằm trong bóng tối, cơn đau lan dần khắp cơ thể, tôi bỗng hiểu ra, sau ngày anh không tin tôi, mọi im lặng của tôi đều có thể bị hiểu thành che giấu, mọi chịu đựng đều có thể bị xem là có lỗi. Tôi vẫn yêu anh, nhưng tôi cũng biết, từ khoảnh khắc này trở đi, tôi đã bắt đầu đi trên con đường mà ở cuối, chỉ có một mình tôi đứng lại, còn anh thì quay lưng, tin vào những điều chưa từng là sự thật.
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back