Có những người lớn bước qua cả một ngày dài với vẻ ngoài điềm tĩnh, nhưng chỉ vì một tin nhắn đến muộn, một lời hứa bị quên, hay một cái ôm thiếu đi đúng lúc, họ lại lặng lẽ thu mình như một đứa trẻ. Họ không giỏi nói mình buồn. Chỉ giỏi im lặng. Cũng không thật sự muốn ai xin lỗi, chỉ mong có người đủ để ý mà ở lại. Bởi hóa ra, sau tất cả những năm tháng cố gắng trở thành người lớn, điều chúng ta mong mỏi nhất vẫn là có một nơi để được vô tư trẻ con thêm một lần nữa.
Linh từng tin rằng, chỉ cần một người biến mất đủ lâu, ký ức về họ rồi cũng sẽ mờ đi như chiếc ảnh ép nhựa bị tróc keo theo năm tháng. Giống như căn phòng bị khóa chặt. Ban đầu, mùi hương của người đó vẫn vấn vương trên thớ vải sofa, trên viền chiếc cốc sứ nằm chênh chênh bên bồn rửa, hay trên nếp gấp chiếc áo khoác cô từng không đành lòng vứt bỏ. Nhưng thời gian trôi qua, bụi phủ dày lên, mọi thứ rồi sẽ mốc meo và chìm vào quên lãng. Chỉ là, cô đã nhầm. Có những người chưa bao giờ thực sự rời đi. Họ chỉ lùi sâu vào vùng mù của ký ức, nằm im ở đó như một ngòi nổ chậm, kiên nhẫn đợi một ngày bất ngờ xuất hiện và cất tiếng:
"Em vẫn sống tốt chứ?"
Ba năm sau ngày Hải bỏ lại tất cả để ra đi, Linh đã biến mình thành mẫu người mà cô của quá khứ từng hết sức coi thường: Một kẻ nghiện công việc. Bận rộn đến mức không còn dư dả một nhịp thở để buồn. Bận rộn đến mức tước đi quyền được hỏi han của những người xung quanh. Và bận rộn đến mức tự mị dân rằng: Việc tự mình chống đỡ tất cả mọi dằn xé chính là cái giá bắt buộc phải trả cho sự trưởng thành.
6: 45 sáng. Chuông báo thức vừa cất tiếng tích tắc đầu tiên, mắt Linh đã mở thao láo. Cô dập tắt âm thanh ấy trước khi chuông thứ hai kịp reo, gạt phắt tấm chăn, gấp lại thành một khối vuông vức vuông chằng chặn rồi bước thẳng vào nhà vệ sinh.
Căn hộ ở tầng mười tám của cô luôn duy trì một trạng thái trật tự đến lạnh lẽo. Bàn làm việc không một hạt bụi. Quần áo treo phân loại theo sắc độ từ sáng đến tối. Sách trên kệ xếp đều chằn chặn theo chiều cao. Không thừa một centimet. Không sót một chi tiết thừa thãi.
Ba năm trước, trong một buổi tối mưa tầm tã, Hải từng tựa lưng vào khung cửa, nhìn cô thu dọn đồ đạc rồi thở dài: "Em sống như thể tự nhốt mình trong một căn phòng khóa quá nhiều lớp."
Ngày đó, Linh chỉ cười nhạt, tay vẫn miệt mài lau sạch chiếc gạt tàn: "Ít nhất thì căn phòng đó an toàn. Và nó không làm phiền đến ai."
Hải nhìn cô rất lâu, ánh mắt đốm lên những tia thất vọng xót xa: "Nhưng em cũng đâu có định cho ai cơ hội bước vào?"
Lúc đó cô cho rằng anh đang diễn dịch quá đà. Bây giờ nghĩ lại, cô mới hiểu. Chỉ là, hiểu ra thì đã muộn.
7: 45 sáng. Linh có mặt ở văn phòng. Sớm đúng mười lăm phút. Mọi ngày trong tuần đều như một bản sao được lập trình hoàn hảo. Cô đặt ly cà phê Americano không đường xuống mặt bàn gỗ, bật nguồn máy tính, mắt lướt qua danh sách email tồn đọng. Tiếng quạt tản nhiệt của cỗ máy bắt đầu rì rào trong không gian yên tĩnh. Chừng mười phút sau, một túi bánh mì chà bông còn nóng hổi bất ngờ thả bộp xuống ngay bên cạnh bàn phím. Vy Anh kéo ghế, tự nhiên ngồi tót lên góc bàn của cô, tay cắn dở cữ ăn sáng.
"Ăn đi. Mặt mày xanh như đít nhái mà đòi gánh cả cái dự án quý hai."
Linh không ngẩng đầu, ngón tay vẫn lách cách gõ phím: "Tao không đói. Mày ăn đi."
Vy Anh ngừng nhai, nhíu mày nhìn xoáy vào mái tóc túm gọn sau đầu của Linh. Căn phòng yên lặng mất vài giây, chỉ còn tiếng điều hòa chạy đều đều.
"Mày biết cái kiểu từ chối lười biếng này nghe giống ai không?"
"Ai?"
"Hải."
Đầu ngón tay Linh khựng lại trên bàn phím. Một cái khựng chỉ kéo dài chừng một phần mười giây, cực kỳ nhỏ ngoi. Nhưng Vy Anh không bỏ sót. Cô và Linh đã đi cùng nhau từ thuở còn là hai đứa con gái nhỏ, cùng lớn lên qua những mùa mưa nắng của tuổi thơ. Thân nhau lâu đến mức cô thuộc lòng từng thói quen, từng khoảng lặng, thậm chí cả những nhịp hẫng rất khẽ trong hơi thở của Linh.
"Mày vẫn còn nhạy cảm với cái tên đó." Vy Anh chậm rãi buông túi bánh mì xuống.
Linh xốc lại tinh thần, tiếp tục nhấn gõ liên tục vào bàn phím, cố tạo ra chuỗi âm thanh bận rộn: "Ba năm rồi. Đừng nhắc chuyện cũ nữa."
"Ừ, ba năm."
"Người ta thay đổi rồi, tao cũng khác rồi."
"Ừ, mày khác lắm."
"Chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa." Linh nói, giọng phẳng lỳ như một đường kẻ chỉ.
Vy Anh im lặng quan sát nét mặt gượng gạo của bạn. Cô buông một tiếng thở dài, trượt người xuống ghế, chống hai tay lên đùi Linh, bắt cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Linh này."
"Gì?"
"Mày có thể đóng vai người phụ nữ thép để lừa cả cái công ty này. Mày có thể gồng mình lên để lừa chính bản thân mày." Vy Anh ghé sát, giọng hạ thấp nhưng nặng trịch. "Nhưng mày không lừa được tao đâu. Nhìn vào gương xem, mày đang sống hay đang gồng?"
Linh không đáp lại được. Cô quay mặt đi, né tránh ánh nhìn như thấu thị của bạn thân.
Ngoại ô cửa kính tầng cao, thành phố bắt đầu guồng quay cuồng nhiệt của nó. Dòng xe ken đặc nhích từng chút một dưới lòng đường, tiếng còi xe vọng lên mơ hồ. Những cuộc gọi bắt đầu réo vang, các cuộc họp báo cáo doanh số nối tiếp nhau. Cuộc sống của cô vẫn diễn ra đúng tiến độ. An toàn. Kiểm soát. Không vết xước.
Mặt bàn gỗ rung lên bần bật. Cú di chuyển vô thức của chiếc điện thoại di động kéo Linh về thực tại. Màn hình hiển thị một dãy số lạ. Không có tên trong danh bạ. Nhưng đồng tử Linh co lại. Dãy số ấy.. Mười chữ số ấy đã từng được cô thuộc lòng như một bản năng, thuộc đến mức dù có nhắm mắt lại, các đầu ngón tay cô vẫn có thể bấm chính xác từng nút trên bàn phím ảo. Ba năm qua, cô xóa nó khỏi danh bạ, nhưng chưa bao giờ xóa được nó ra khỏi bộ nhớ của mình. Cô chưa từng dám gọi lại. Dù chỉ một lần.
Màn hình vụt sáng lần nữa. Tin nhắn gửi đến ngay sau cuộc gọi bị bỏ lỡ:
"Linh, anh về rồi."
Bốn chữ. Ngắn gọn. Không chấm phá. Linh ngồi dính chặt vào tựa ghế, tay đờ ra giữa không trung. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại cho đến khi nó tự động tối đen trở lại. Không có cảm giác vỡ òa. Không có giận dữ. Càng không có niềm vui. Chỉ có một cảm giác lạnh ngắt chạy dọc sống lưng, mang theo sự thật trần trụi mà cô đã cố công che đậy suốt một nghìn ngày qua:
Có những vết thương mà ta tưởng là đã lành.. Thực ra chỉ là ta đã quá quen với việc sống chung với cơn đau đó mà thôi.
Ba năm qua, Linh từng đinh ninh rằng thời gian là liều thuốc bôi trôi mọi dấu vết. Chỉ cần một người biến mất đủ lâu, ký ức về họ rồi cũng sẽ mờ đi như chiếc ảnh ép nhựa bị tróc keo. Nhưng cô đã nhầm. Thời gian chưa từng chữa lành điều gì. Nó chỉ rèn cho con người ta cái bản năng sống chung với vết thương mà họ không còn đủ dũng khí để chạm vào. Và Hải - cái tên bị cô phong ấn ở góc sâu nhất trong tâm trí - chỉ cần một vệt sáng từ màn hình điện thoại gọi đến cũng đủ khiến lớp tro tàn nén chặt bùng cháy trở lại.
Đêm đó, sau cuộc chạm mặt bất ngờ với Hải ở quán cà phê đầu phố, Linh trở về căn hộ tầng mười tám khi thành phố đã lên đèn từ lâu.
Ổ khóa thông minh kêu "tít tít" khô khốc. Cánh cửa mở ra, nuốt chửng cô vào không gian quen thuộc: Ngăn nắp, lạnh lẽo và tĩnh mịch đến tột cùng.
Chiếc sofa đen đặt vuông góc với mảng kính kịch trần. Những chậu kim tiền lá xanh đen được lau chùi không một gợn bụi. Kệ sách chia ô thẳng tắp, bàn làm việc bài trí tối giản với chiếc laptop xám không dán bất kỳ sticker trang trí nào. Một trật tự hoàn hảo do chính tay cô thiết lập - kín kẽ, an toàn, và quan trọng nhất: Không ai có thể bước vào để làm vỡ tan nó thêm một lần nào nữa.
Linh thả chiếc túi xách sang trọng xuống bàn, tháo đôi giày cao gót rồi bước trần chân vào bếp. Cô mở tủ lạnh. Đèn LED trắng rọi lên ba hộp thức ăn mua sẵn ở siêu thị tiện lợi, hạn sử dụng chỉ còn tính bằng giờ.
Cô đứng tựa lưng vào mép tủ, nhìn xoáy vào mấy chiếc hộp nhựa rồi bật ra một tiếng cười nhạt.
"Vẫn chẳng khá hơn được." Cô thì thầm với khoảng không.
Ba năm tự lập. Ba năm gánh vác vị trí trưởng phòng. Cô học được cách quản lý hàng chục nhân sự, quản lý dòng tiền hàng tỷ đồng, nhưng lại thất bại trong việc chăm sóc bản thân bằng một bữa ăn đàng hoàng. Thói quen sống vội vàng này.. Trước đây từng có người kiểm soát nó. Ngày đó, Hải thường hay đứng tựa khoanh tay bên bàn bếp, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa xót xa mỗi khi thấy cô úp một bát mì tôm lúc nửa đêm: "Em đừng nghĩ mình giỏi giang thì có quyền ngược đãi bản thân thế nào cũng được." Linh của tuổi hai mươi hai chỉ biết xua tay cười xoa: "Anh làm như em là trẻ con. Người lớn ai chẳng bận, lăn lộn vì công việc mà."
Hải gạt bát mì sang một bên, kéo cô ngồi xuống ghế: "Không. Người lớn thực sự không phải là người tự ép mình gánh chịu mọi thứ đến kiệt sức. Người lớn là người biết mình cần gì, và biết lúc nào nên mở lòng để người khác gánh vác cùng."
Lúc đó cô không hiểu. Với cô, tình yêu là hai mảnh ghép độc lập cùng tiến về phía trước. Nhưng trong sự ngây thơ nông cạn ấy, cô lại đánh đồng "sự đồng hành" với việc "phải luôn mạnh mẽ", tuyệt đối không để lộ bất kỳ vết xước nào trước mặt đối phương. Cô đâu biết rằng, đôi khi thứ đập tan một cuộc tình không phải là sự hết yêu hay phản bội. Mà là vì cả hai đều quá sợ làm tổn thương người kia, nên đã chọn cách tự chèn ép chính mình.
Mặt bàn đá rung lên bần bật. Linh giật mình chỉnh lại vạt áo. Màn hình điện thoại hiển thị cái tên: "Vy Anh". Cô ngập ngừng hai nhịp rồi mới bấm bắt máy, đưa lên tai nhưng không nói trước.
"Mày về nhà chưa?" Giọng Vy Anh sốt sắng truyền qua loa ngoài.
"Mới về."
"Mày gặp Hải rồi đúng không?"
Linh im lặng. Ngón chân cô vô thức siết lại trên sàn gỗ lạnh.
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng thở dài thượt, thấu hiểu và bất lực. "Tao đoán không sai mà."
"ừ."
"Hai đứa.. Đã nói những gì?"
"Chẳng có gì nhiều." Linh lảng tránh. "Chỉ là vài câu xã giao."
"Lại bắt đầu rồi đấy." Vy Anh tặc lưỡi. "Tao thề, nếu bây giờ mày có bị đứt tay chảy máu gãy xương, bác sĩ hỏi mày chắc mày cũng phẩy tay bảo 'không sao, xước da tí thôi'."
Khóe môi Linh khẽ giật giật. Một cơn buồn cười lướt qua nhanh chóng rồi nhường chỗ cho sự trĩu nặng trong lồng ngực. Cô tiến lại gần cửa kính, nhìn xuống dòng xe cộ đỏ rực đang nhích từng chút một bên dưới đại lộ.
"Vy Anh này."
"Ừ, tao nghe?"
"Nếu một người.. Chọn cách rời đi vì họ nghĩ đó là phương án tốt nhất để bảo vệ mày.." Linh dừng lại, cổ họng nghẹn đắng. ".. Nhưng sự ra đi của họ lại khiến mày tổn thương suốt mấy năm trời. Mày nghĩ.. Kẻ đó có đáng được tha thứ không?"
Một khoảng lặng kéo dài giữa hai đầu dây. Tiếng còi xe mơ hồ vọng qua khe cửa kính.
"Tao nghĩ," Vy Anh chậm rãi lên tiếng, giọng nói không còn vẻ cợt nhả thường ngày, "tha thứ đôi khi không phải vì đối phương đúng hay sai. Mà là vì mày không muốn tự giam mình trong sự căm hận đó nữa."
"Nhưng nếu tao chọn tha thứ.." Linh thì thầm, ngón tay vạch một đường vô định trên mặt kính mờ hơi sương. ".. Thì chẳng nhẽ tất cả những dằn xé, những đêm tao phát điên vì không tìm ra lý do.. Đều trở nên vô nghĩa sao?"
"Không.." Vy Anh dằn từng chữ. "Linh, tha thứ không xóa bỏ quá khứ của mày. Nó chỉ là lời thừa nhận rằng: Ngày đó, cả hai đứa mày đều chỉ là những kẻ nghiệp dư và tổn thương trong tình yêu."
Đêm hôm đó, Linh trằn trọc không thể khép mắt. 3 giờ sáng. Cô ngồi dậy, bước đến chiếc tủ gỗ đặt ở góc phòng. Ngăn kéo dưới cùng kéo ra tạo nên tiếng ken két khô khốc. Bên trong là một hộp gỗ màu nâu trầm.
Ba năm. Một nghìn ngày cô không chạm vào nó. Không phải vì quên, mà vì mọi chi tiết bên trong đều khắc sâu đến mức không cần phải nhìn lại. Linh đặt bàn tay run rẩy lên nắp hộp. Bên trong đó lưu giữ những mảnh ký ức vụn vỡ mà cô đã cố công chôn giấu: Cuống vé xem phim đầu tiên đã mờ mực, chiếc móc khóa inox hình con mèo bị tróc sơn, tấm ảnh chụp vội dưới hàng cây bàng lá đỏ mùa đông năm ấy.. Và một lá thư chưa mở.
Ngón tay Linh khựng lại ngay mép lá thư. Nhịp tim cô dồn dập. Trong ba năm qua, cô tự dựng lên một kịch bản an toàn cho tâm trí mình: Hải hết yêu. Hải hèn nhát bỏ đi. Cô là nạn nhân. Đó là cách giải thích đơn giản nhất để cô có thể tiếp tục sống mà không dằn dặt. Nhưng ngày hôm nay, ánh mắt sâu thẳm cùng gương mặt hốc hác của Hải ở quán cà phê đã giội một gáo nước lạnh vào niềm tin ấy.
"Nếu sự thật không phải như thế? Nếu ngày đó, anh cũng đang gánh chịu một cơn đau mà cô chưa từng biết đến?"
Linh giật mạnh tay lại, đóng sầm ngăn kéo. Không. Cô không được phép mụ mị. Cô không thể dễ dàng xóa sạch ba năm dằn dặt, những đêm trắng tự hỏi bản thân đã sai ở đâu, cảm giác bị bỏ rơi tuyệt vọng đến mức nào.. Chỉ vì một cuộc gặp mặt thoáng qua. Lý trí gào lên bảo cô phải dựng đồn lũy phòng thủ. Nhưng sâu thẳm trong góc tối mà cô chối bỏ nhất, một câu hỏi đã đâm chồi: Rốt cuộc, ba năm trước đã xảy ra chuyện gì?
Sáng hôm sau. Trở lại công ty, Linh lại khoác lên mình chiếc áo vest công sở phẳng tắp. Cô vẫn là Trưởng phòng Linh quyết đoán, lạnh lùng, xử lý đống báo cáo kinh doanh một cách trơn tru không gợn một lỗi nhỏ. Nhưng chính cô hiểu rõ, bức tường thép trong lòng mình đã xuất hiện vết nứt. Không đủ lớn để sụp đổ ngay lập tức, nhưng đủ để gió và ánh sáng lọt vào.
5: 30 chiều. Văn phòng bắt đầu vắng người. Khi Linh vừa tắt máy tính chuẩn bị ra về, chiếc điện thoại cá nhân trên bàn lại rung lên. Một số máy lạ. Không phải dãy số của Hải.
Linh ngập ngừng bắt máy: "A-lô?"
"Xin hỏi, có phải cô Linh không?" Giọng một người đàn ông trung niên, trầm lặng và có phần mệt mỏi truyền qua loa.
"Vâng, tôi nghe. Ai đấy ạ?"
"Tôi có một bưu phẩm cần giao tận tay cho cô."
"Ai gửi?"
Đầu dây bên kia dừng lại vài giây, tiếng hít thở nặng nề vang lên: "Người có liên quan đến sự kiện ba năm trước."
Tim Linh nảy lên một nhịp mạnh cào xé lồng ngực: "Rốt cuộc là ai? Chuyện gì?"
"Chuyện mà cô luôn tin rằng mình đã biết toàn bộ sự thật," người đàn ông đáp gọn rồi ngắt kết nối.
Âm thanh "tít.. Tít.." kéo dài vang lên trong căn phòng vắng. Hoàng hôn ngoài cửa kính rực lên một màu đỏ thẫm rồi tàn dần vào đêm đen. Linh đứng chết lặng giữa khung cảnh ấy. Cô không hề hay biết rằng, cuộc gặp lại với Hải chỉ là màn dạo đầu. Cánh cửa phía sau cuộc gọi này mới chính là nơi cất giữ bí mật có thể đập tan toàn bộ những gì cô từng tin tưởng về tình yêu, sự phản bội, và cả người đàn ông cô từng dành trọn thanh xuân để yêu và hận.
Ba năm qua, Linh vẫn đinh ninh rằng điều tàn nhẫn nhất trong một cuộc chia tay là giây phút người mình yêu thốt ra câu từ biệt. Nhưng đến tận bây giờ cô mới hiểu: Không phải. Thứ tàn nhẫn nhất là khi họ ra đi mà không để lại một lý do đủ rõ ràng để ta có thể đường hoàng căm ghét. Nếu một kẻ phản bội, ta có thể hận đến tận xương tủy. Nếu một kẻ cạn tình, ta có thể bấm bụng buông tay. Nhưng nếu một người vội vàng rẽ sang hướng khác khi ánh mắt vẫn đong đầy tha thiết.. Thì cơn đau ấy sẽ không bao giờ có hồi kết. Nó biến thành một dấu hỏi nhói buốt, lặp đi lặp lại trong đêm: Rốt cuộc chúng ta đã mất nhau vì điều gì?
Sáng thứ Sáu. Tròn ba ngày sau cuộc điện thoại kỳ lạ của người đàn ông giấu mặt. Linh vừa mở cửa bước vào phòng làm việc thì khựng lại. Ngay giữa mặt bàn gỗ phẳng tắp, một chiếc phong bì màu xám xi măng nằm trơ trọi. Không tem thư, không tên người gửi, chỉ có một dòng chữ viết tay bằng mực đen sắc nét:
"Gửi Linh. Sự thật chỉ nên cất tiếng khi người nghe đã đủ bình tĩnh để đón nhận."
Ngón tay trỏ của Linh chạm nhẹ vào nét chữ. Một nét phẩy dứt khoát, hơi đổ về bên phải. Nét chữ này.. Rất lạ, nhưng cảm giác quen thuộc đến gai người dấy lên trong cô. Linh ngồi xuống ghế, kéo vạt áo vest. Cô không xé nắp thư ngay. Chiếc phong bì nằm đó như một mồi nổ chậm. Một nửa trong cô gào lên muốn xé toạc lớp giấy để tìm câu trả lời cho một nghìn ngày tăm tối; nhưng nửa còn lại bỗng chùng xuống vì sợ hãi.
Con người ta đôi khi không sợ hãi bản thân sự thật. Họ chỉ sợ sự thật đó sẽ lật ngược toàn bộ những gì họ đã bấu víu để sống tiếp suốt bao nhiêu năm qua.
Sau một hồi chần chừ, Linh cuối cùng cũng xé mép bao thư. Bên trong không có tâm thư dằn dặt. Chỉ có một tấm ảnh cũ và một mảnh giấy ghi vỏn vẹn một dòng địa chỉ.
10: 00 sáng. Mảnh giấy dẫn cô đến một quán cà phê chìm sâu trong con hẻm gạch đỏ sau lưng khu trung tâm. Cánh cửa gỗ mỏng manh khoác lên mình lớp sơn tróc vảy. Chiếc chuông đồng treo bên mép cửa rung lên một tiếng "keng" trong trẻo khi Linh đẩy bước vào. Mùi hạt arabica rang đậm quyện với mùi gỗ mục xộc vào cánh mũi - một mùi hương nguyên bản không lẫn vào đâu được.
Nơi này từng là lãnh địa riêng của cô và Hải thời còn trắng tay. Những ngày tháng hai đứa gom từng đồng lương tập sự, gọi hai ly đen đá rồi ngồi ghé sát vai nhau suốt cả buổi chiều mưa. Linh đứng khựng lại giữa lối đi. Tại sao người gửi lại chọn đúng tọa độ này? Để gợi lại kỷ niệm, hay để nhắc nhở cô rằng mảnh đất này từng chứng kiến những chân thành không hề dối lừa?
"Linh phải không?"
Một giọng nói phụ nữ xế chiều cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Ở góc bàn khuất sau chậu monstera xòe lá, một người phụ nữ tầm năm mươi tuổi đang ngồi đợi sẵn. Mái tóc vấn cao đã điểm nhiều sợi bạc, gương mặt hằn sâu vết chân chim.
Linh mất ba giây để nhận ra gương mặt ấy: Bà Mai - cựu trợ lý hành chính cấp cao của Phó Giám đốc Lưu, người đã đột ngột xin nghỉ hưu non hai năm trước. Trên mặt bàn gỗ trước mặt bà là một tệp hồ sơ bìa nâu ngả màu.
"Cháu chào cô." Linh kéo ghế ngồi xuống đối diện, cố giữ cho giọng mình bình thản.
Bà Mai nhìn cô, ánh mắt không hề có sự dò xét của kẻ cửa trên, mà đong đầy sự áy náy. Bà đẩy ly nước lọc sang một bên, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch.
"Cô xin lỗi cháu, Linh."
Ba chữ cất lên khô khốc.
Linh cau mày: "Vì chuyện gì ạ?"
"Vì cô đã nắm giữ bí mật này suốt ba năm.. Nhưng lại chọn cách câm nín." Bà Mai hít một hơi sâu, giọng run rẩy. "Ba năm trước, khi dự án khu đô thị sinh thái bị rò rỉ hồ sơ thiết kế ra bên ngoài.. Cháu luôn tin rằng Hải là kẻ tuồn dữ liệu cho đối thủ, đúng không?"
Linh không đáp. Nhưng cái siết tay siết chặt trên quai túi xách đã thay cho câu trả lời. Ngày đó, mọi bằng chứng từ IP máy tính đến nhật ký truy cập hệ thống đều chỉ thẳng về tài khoản cá nhân của Hải.
Bà Mai lắc đầu, nụ cười cay đắng hiện lên trên môi: "Cháu sai rồi. Hải không hại cháu. Tệp dữ liệu đó.. Là do chính người bên trong ban quản lý rút ruột."
"Ai?" Giọng Linh thấp xuống, đè nén một cơn sóng ngầm.
"Sếp Lưu."
Cái tên rơi xuống tựa một quả tạ ngàn cân đập tan không khí yên tĩnh của góc quán. Linh sững người. Phó Giám đốc Lưu - người sếp từng vỗ vai cô trước toàn thể công ty, khen cô là "xương sống của phòng thiết kế", người từng hứa hẹn sẽ đưa cô lên ghế Trưởng phòng sớm hai năm. Hóa ra kẻ giăng lưới kéo cô xuống vực thẳm.. Lại chính là bàn tay từng nâng đỡ cô?
"Nhưng.." Linh nuốt nghẹn, phế quản rát xót. "Nếu là ông Lưu.. Tại sao Hải lại nhận trách nhiệm đó? Tại sao anh ấy lại cuốn gói rời đi như một kẻ tội đồ?"
Bà Mai thở dài, mở tệp hồ sơ nâu, rút ra một chiếc USB màu đen đặt nhẹ lên mặt bàn.
"Vì cậu ấy phát hiện ra mưu đồ đó trước cháu một bước. Và cậu ấy biết.. Nếu ông Lưu ra tay, mục tiêu không chỉ là đập tan dự án, mà là tước bỏ toàn bộ chứng chỉ hành nghề và đẩy cháu vào án tố tụng hình sự để bịt đầu mối."
Linh cảm thấy thái dương mình đập liên hồi: "Ý cô là sao?"
"Chiều ngày 17 tháng 8 năm đó, cô vô tình nghe được cuộc đối thoại trực tiếp giữa Hải và ông Lưu tại phòng làm việc riêng." Bà Mai nhìn thẳng vào mắt Linh, dằn từng chữ. "Cậu Hải không phản bội cháu. Cậu ấy đã dùng chính sự nghiệp, danh dự và cả tương lai của mình.. Để ngã giá với ông Lưu."
Bà Mai dừng lại một nhịp, ánh mắt dạt dào xót xa: "Cậu ấy đã nói với ông Lưu thế này: 'Ông có thể hủy hoại tôi, có thể tống tôi ra khỏi ngành này. Nhưng ông không được phép đụng đến một sợi tóc của Linh.'"
Màng tai Linh vang lên một tiếng động chói óc. Ký ức của ba năm trước cuồn cuộn dội về như một trận bão tuyết. Sau vụ rò rỉ đó, Hải đột ngột biến thành một con người khác. Anh tránh né những cái ôm, lạnh nhạt với những câu hỏi của cô, thức trắng nhiều đêm trên ban công với những bao thuốc lá cháy dở. Và rồi một buổi chiều mưa trút nước, anh dọn sạch đồ đạc ra khỏi căn hộ, để lại đúng một dòng thư ngắn ngủi: "Chúng ta dừng lại đi. Anh mệt rồi."
Suốt một nghìn ngày qua, cô đã gặm nhấm câu nói đó, biến nó thành tấm giáp sắt ôm lấy lòng căm hận để gồng mình lớn lên. Hóa ra.. Đó không phải là sự lạnh lùng của một kẻ phản bội. Đó là sự lạnh lùng của một kẻ chấp nhận tự sát về mặt danh dự để giữ cho cô được vẹn toàn.
"Chiếc USB này ghi âm lại toàn bộ cuộc thương lượng ngày hôm đó." Bà Mai trượt chiếc USB về phía Linh. "Cô giữ nó ba năm. Cô từng nghĩ im lặng là cách an toàn cho tất cả. Nhưng dạo gần đây, thấy Hải quay về.. Cô biết mình không thể mang bí mật này xuống mồ."
11: 00 đêm. Căn hộ tầng mười tám ngập trong bóng tối. Linh không bật đèn. Cô ngồi bất động trên chiếc sofa màu xám, chiếc laptop đặt trên đùi tỏa ra ánh sáng xanh nhạt chiếu hắt lên khuôn mặt tái ngắt. Chiếc USB đã được cắm vào cổng kết nối. Trên màn hình, một tệp âm thanh đơn độc hiển thị: 1708_REC. Mp3.
Ngón tay Linh đặt trên phím Space. Đầu ngón tay cô run lên bần bật, lạnh ngắt như đóng đóng băng. Cô sợ. Cô sợ khi ấn nút này, toàn bộ thế giới mà cô gồng gánh dựng lên suốt ba năm qua sẽ hoàn toàn sụp đổ. Cô sợ mình sẽ phải đối diện với một sự thật nghiệt dã: Cô đã dành ba năm thanh xuân để oán hận người đàn ông đã hy sinh tất cả vì mình.
"Cạch."
Tiếng phím cơ vang lên khô khốc. Loa ngoài laptop phát ra những tiếng rè xè xè của một đoạn băng thu lén, tiếp đó là tiếng đập bàn chát chúa của Phó Giám đốc Lưu, và rồi.. Giọng nói ấm trầm nhưng đập nguội ngắt của Hải vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch:
"Ông Lưu, tôi đồng ý nhận toàn bộ trách nhiệm vụ rò rỉ mã nguồn. Tôi sẽ ký đơn tự nguyện nghỉ việc và rời khỏi thành phố này. Nhưng tôi có một điều kiện. Biên bản thanh tra toàn bộ sẽ dừng lại ở tên tôi. Tên của Linh phải được gạch hoàn toàn khỏi danh sách nghi vấn. Nếu ông dám đụng đến cô ấy một lần nữa.. Tệp hồ sơ tham nhũng này sẽ nằm trên bàn làm việc của Ủy ban Kiểm tra ngay sáng mai."
Âm thanh đoạn băng vẫn tiếp tục chạy, nhưng Linh không còn nghe thấy gì nữa. Lồng ngực cô thắt lại, một cơn đau xé rách cuống họng. Nước mắt - thứ mà cô từng thề sẽ không bao giờ rơi vì cái tên Hải thêm một lần nào nữa - bất ngờ vỡ òa, giọt này nối tiếp giọt kia rơi xuống bàn phím bộc phát tiếng "bốp, bốp" nặng trịch.
Toàn bộ đồn lũy kiên cố. Toàn bộ sự kiêu hãnh của "Trưởng phòng Linh 'thép'". Chỉ trong một phút ngắn ngủi.. Đã hoàn toàn tan thành mây khói.
Âm thanh rè xè từ tệp ghi âm 1708_REC. Mp3 dừng hẳn, trả lại căn phòng tầng mười tám không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Màn hình laptop tự động chuyển sang chế độ chờ, hắt lên mặt kính tủ kính một vệt sáng xanh xao.
Linh vẫn ngồi bất động trên sàn nhà. Giọng nói của Hải - trầm thấp, phẳng lặng đến lạnh người - vẫn nhói lên trong lồng ngực cô như một lưỡi dao cứa chậm.
"Sự nghiệp.. Danh tiếng.. Ngay cả người anh yêu cũng sẽ căm hận anh."
"Tôi biết. Nhưng ít nhất cô ấy còn có tương lai."
Từng câu, từng chữ không giống một màn ngã giá danh vọng. Nó là lời tự tuyên án.
Ba năm qua, Linh dựng nên một thành trì kiên cố từ sự oán hận. Cô căm hận sự im lặng của anh, hận cái ngoảnh mặt phũ phàng trong chiều mưa năm ấy, và dùng chính nỗi hận đó làm nhiên liệu để gồng mình tiến lên. Cô tự phong cho mình danh hiệu "nạn nhân duy nhất" của một cuộc tình tan vỡ. Nhưng giờ đây, chiếc USB bé tẹo này đã đập tan toàn bộ cấu trúc ngụy trang đó. Hóa ra không có kẻ phản bội nào cả. Chỉ có hai con người tự cho là mình đúng: Một người chọn cách tự sát về mặt danh dự để che chắn cho người mình yêu, còn một người thì tự nhốt mình vào lồng sắt oán hận để khỏi phải run sợ trước tổn thương. Cả hai đều đã thua sạch ván cược này.
8: 30 sáng hôm sau. Linh đứng trước cửa kính phòng làm việc, tay siết chặt ly cà phê đã nguội ngắt từ bao giờ. Mọi thứ quanh cô vẫn diễn ra theo đúng quỹ đạo: Tiếng bàn phím lách cách, tiếng máy in chạy rè rè, những bản thiết kế dự án phẳng tắp nằm trên bàn. Nhưng cái nhìn của cô về chúng đã hoàn toàn biến đổi. Căn phòng trưởng phòng này, vị trí mà cô từng đánh đổi bằng những đêm trắng kiệt sức để giữ lấy.. Hóa ra lại được mua bằng chính sự hy sinh trắng tay của một người khác.
"Cạch."
Vy Anh khẽ đẩy cửa bước vào, đặt lên bàn một tập tài liệu rồi im lặng nhìn bạn thân. Không còn những câu cợt nhả thường ngày, ánh mắt Vy Anh trĩu nặng.
"Mày nghe toàn bộ đoạn băng rồi đúng không?"
Linh không quay đầu lại, mắt vẫn nhìn định vào khoảng không vô định ngoài cửa sổ: "Ừ."
Vy Anh kéo ghế ngồi xuống, thở dài một tiếng: "Vậy.. Mày định tính sao?"
"Tao không biết," Linh thốt ra ba chữ một cách khó khăn.
Đây là lần đầu tiên sau ba năm, Linh phải thừa nhận sự bất lực của mình. Cô từng xử lý vô số khủng hoảng truyền thông, xử lý những hợp đồng đền bù hàng tỷ đồng bằng một đầu óc lạnh ngắt. Nhưng trước Hải, toàn bộ logic của cô hoàn toàn sụp đổ.
"Tao từng nghĩ anh ấy chọn sự nghiệp, chọn bản thân và bỏ rơi tao," Linh quay lại, khóe mắt đỏ ửng nhưng không còn rơi lệ. "Hóa ra.. Anh ấy chọn tao nhiều đến mức tự xóa bỏ chính mình."
"Nhưng mày vẫn có quyền được đau, Linh à," Vy Anh dằn giọng, ánh mắt kiên định nhìn cô. "Chuyện Hải có lý do cao cả không thể lập tức xóa sạch ba năm mày phát điên trong tăm tối. Sự thật không phải là một cục tẩy."
Linh khựng lại. Đúng vậy. Sự thật này không xóa bỏ được những đêm cô giật mình tỉnh dậy vì ác mộng bị bỏ rơi, không xóa bỏ được cái lạnh ngắt của căn hộ mười tám tầng mỗi khi đông về.
"Và ngược lại," Vy Anh tiếp lời, giọng dịu xuống, "nỗi đau của mày suốt ba năm qua cũng không có nghĩa là Hải không từng rỉ máu."
17: 00 chiều. Linh rút điện thoại ra. Màn hình hiển thị giao diện cuộc gọi. Dãy số mười chữ số ấy - dãy số cô đã tự tay xóa khỏi danh bạ nhưng chưa từng quên một nhịp bấm. Bàn tay Linh hơi run, nhưng cô dứt khoát nhấn nút gọi.
Ba nhịp chuông kéo dài như một thế kỷ.
"A-lô?"
Giọng Hải vang lên bên kia đầu dây. Khàn đục, mệt mỏi, mang theo sự dè chừng cẩn trọng.
"Hải," Linh hít một hơi sâu, nén nhịp tim đang dồn dập trong lồng ngực. "Tối nay anh có thời gian không?"
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây. Tiếng hít thở nặng nề truyền qua loa thoại: ".. Anh có."
"Gặp em một chút. Ở công viên Bách Thảo."
19: 30 tối. Công viên Bách Thảo ngập trong ánh đèn vàng tù mờ. Không khí mùa hè bắt đầu dịu đi bởi những cơn gió thổi qua tán lá xà cừ cổ thụ.
Linh chọn một chiếc ghế đá nằm sâu trong góc khuất, xa rời tiếng còi xe nhộn nhịp ngoài mặt đường. Nơi này không phải là những nhà hàng sang trọng mà cô thường lui tới tác nghiệp, cũng không phải quán cà phê kỷ niệm đầy ắp dấu vết ngày cũ. Nó chỉ là một khoảng không trung tính. Nơi hai người trưởng thành có thể cởi bỏ chiếc áo giáp của mình. Hải bước tới. Anh mặc một chiếc áo sơ mi xám đơn giản, vóc dáng gầy hơn rất nhiều so với ký ức của cô, đôi mắt thâm quầng lộ rõ dưới ánh đèn đường.
Anh dừng lại cách ghế đá hai bước chân, ánh mắt phức tạp nhìn cô: "Linh."
"Anh ngồi đi," Linh khẽ gật đầu, vỗ nhẹ vào khoảng trống bên cạnh.
Hải ngồi xuống. Giữa hai người là một khoảng cách chừng hai mươi centimet - không quá xa, nhưng đủ để cảm nhận được hơi lạnh của đêm.
"Em đã gặp cô Mai," Linh không vòng vo. Cô mở thẳng vấn đề, giọng bình thản đến lạ kỳ. "Và em đã nghe đoạn ghi âm chiều ngày 17 tháng 8 năm đó."
Toàn bộ cơ thể Hải lập tức cứng đờ. Bàn tay anh đan vào nhau, các khớp ngón tay siết chặt đến trắng bệch. Anh cúi gập đầu, bóng tối che khuất nửa gương mặt: "Anh.. Xin lỗi. Anh không muốn em biết theo cách này."
"Đừng xin lỗi," Linh ngắt lời. Cô quay sang nhìn thẳng vào nghiêng mặt khắc khổ của anh. "Lý do anh làm vậy, em đã hiểu. Nhưng em gọi anh ra đây không phải để nghe một lời xin lỗi hay đền bù."
Hải chậm rãi ngẩng đầu lên. Trong đôi mắt sâu thẳm của anh đốm lên những tia sáng mệt mỏi và tổn thương.
"Em chỉ muốn hỏi anh một câu thôi," Linh mím chặt môi, cố giữ cho giọng mình không run rẩy. "Ba năm qua.. Anh đã sống thế nào?"
Hải ngơ ngác nhìn cô. Anh đã chuẩn bị tâm lý cho một trận lôi đình, cho những lời trách móc rằng anh tự tiện quyết định cuộc đời cô, hoặc sự lạnh lùng chối bỏ từ cô. Nhưng anh chưa từng chuẩn bị cho câu hỏi này.
Những ngày tháng dạt nhà vào Nam, nhận những công việc thiết kế tự do không tên tuổi, những đêm thức trắng trong phòng trọ xập xệ với bao thuốc lá cháy dở và chứng đau dạ dày hành hạ.. Tất cả những cay đắng đó, anh chưa từng chia sẻ với ai.
Hải bật ra một tiếng cười cay đắng, khóe mắt chực trào nước mắt nhưng anh nhanh chóng gạt đi, quay mặt nhìn về phía hàng cây rậm rạp:
"Không tốt lắm. Mọi thứ.. Đều rất tệ."
Linh nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn qua má cô, rơi xuống vạt áo trench coat. Không phải vì thương hại. Mà vì cô nhận ra một sự thật tàn nhẫn khác: Có những kẻ chọn cách rời đi không phải vì họ ngừng yêu, mà vì họ tự thuyết phục bản thân rằng, sự xuất hiện của mình chỉ mang lại tai họa cho người kia.
Đêm đó, không có một cái ôm hòa giải mãnh liệt. Không có lời hứa hẹn sẽ hàn gắn lại những vỡ tan của quá khứ.
Ba năm khoảng cách cùng những vết xước sâu thẳm không thể biến mất chỉ sau một cuộc đối thoại. Nhưng khi hai người cùng đứng dậy bước ra khỏi cổng công viên, bóng của họ đổ dài trên mặt đường nhựa dưới ánh đèn cao áp.. Lần đầu tiên sau một nghìn ngày, họ không còn bước đi về hai hướng ngược nhau.