Nguyễn Vũ Đình Kiên

また、放っておいて。
281 ❤︎ Bài viết: 337 Tìm chủ đề
35 0
Sau mùa mưa, anh vẫn ở đó

- Khải Lâm -

Thể loại: Ngôn tình

Có những người lớn bước qua cả một ngày dài với vẻ ngoài điềm tĩnh, nhưng chỉ vì một tin nhắn đến muộn, một lời hứa bị quên, hay một cái ôm thiếu đi đúng lúc, họ lại lặng lẽ thu mình như một đứa trẻ. Họ không giỏi nói mình buồn. Chỉ giỏi im lặng. Cũng không thật sự muốn ai xin lỗi, chỉ mong có người đủ để ý mà ở lại. Bởi hóa ra, sau tất cả những năm tháng cố gắng trở thành người lớn, điều chúng ta mong mỏi nhất vẫn là có một nơi để được vô tư trẻ con thêm một lần nữa.

Kono monogatari o NVNL ni sasagetai to omoimasu.
 
Chỉnh sửa cuối:
281 ❤︎ Bài viết: 337 Tìm chủ đề
Chương 1: Người đứng bên kia cánh cửa

Linh từng tin rằng, chỉ cần một người biến mất đủ lâu, ký ức về họ rồi cũng sẽ mờ đi như chiếc ảnh ép nhựa bị tróc keo theo năm tháng. Giống như căn phòng bị khóa chặt. Ban đầu, mùi hương của người đó vẫn vấn vương trên thớ vải sofa, trên viền chiếc cốc sứ nằm chênh chênh bên bồn rửa, hay trên nếp gấp chiếc áo khoác cô từng không đành lòng vứt bỏ. Nhưng thời gian trôi qua, bụi phủ dày lên, mọi thứ rồi sẽ mốc meo và chìm vào quên lãng. Chỉ là, cô đã nhầm. Có những người chưa bao giờ thực sự rời đi. Họ chỉ lùi sâu vào vùng mù của ký ức, nằm im ở đó như một ngòi nổ chậm, kiên nhẫn đợi một ngày bất ngờ xuất hiện và cất tiếng:

"Em vẫn sống tốt chứ?"

Ba năm sau ngày Hải bỏ lại tất cả để ra đi, Linh đã biến mình thành mẫu người mà cô của quá khứ từng hết sức coi thường: Một kẻ nghiện công việc. Bận rộn đến mức không còn dư dả một nhịp thở để buồn. Bận rộn đến mức tước đi quyền được hỏi han của những người xung quanh. Và bận rộn đến mức tự mị dân rằng: Việc tự mình chống đỡ tất cả mọi dằn xé chính là cái giá bắt buộc phải trả cho sự trưởng thành.

6: 45 sáng. Chuông báo thức vừa cất tiếng tích tắc đầu tiên, mắt Linh đã mở thao láo. Cô dập tắt âm thanh ấy trước khi chuông thứ hai kịp reo, gạt phắt tấm chăn, gấp lại thành một khối vuông vức vuông chằng chặn rồi bước thẳng vào nhà vệ sinh.

Căn hộ ở tầng mười tám của cô luôn duy trì một trạng thái trật tự đến lạnh lẽo. Bàn làm việc không một hạt bụi. Quần áo treo phân loại theo sắc độ từ sáng đến tối. Sách trên kệ xếp đều chằn chặn theo chiều cao. Không thừa một centimet. Không sót một chi tiết thừa thãi.

Ba năm trước, trong một buổi tối mưa tầm tã, Hải từng tựa lưng vào khung cửa, nhìn cô thu dọn đồ đạc rồi thở dài: "Em sống như thể tự nhốt mình trong một căn phòng khóa quá nhiều lớp."

Ngày đó, Linh chỉ cười nhạt, tay vẫn miệt mài lau sạch chiếc gạt tàn: "Ít nhất thì căn phòng đó an toàn. Và nó không làm phiền đến ai."

Hải nhìn cô rất lâu, ánh mắt đốm lên những tia thất vọng xót xa: "Nhưng em cũng đâu có định cho ai cơ hội bước vào?"

Lúc đó cô cho rằng anh đang diễn dịch quá đà. Bây giờ nghĩ lại, cô mới hiểu. Chỉ là, hiểu ra thì đã muộn.

7: 45 sáng. Linh có mặt ở văn phòng. Sớm đúng mười lăm phút. Mọi ngày trong tuần đều như một bản sao được lập trình hoàn hảo. Cô đặt ly cà phê Americano không đường xuống mặt bàn gỗ, bật nguồn máy tính, mắt lướt qua danh sách email tồn đọng. Tiếng quạt tản nhiệt của cỗ máy bắt đầu rì rào trong không gian yên tĩnh. Chừng mười phút sau, một túi bánh mì chà bông còn nóng hổi bất ngờ thả bộp xuống ngay bên cạnh bàn phím. Vy Anh kéo ghế, tự nhiên ngồi tót lên góc bàn của cô, tay cắn dở cữ ăn sáng.

"Ăn đi. Mặt mày xanh như đít nhái mà đòi gánh cả cái dự án quý hai."

Linh không ngẩng đầu, ngón tay vẫn lách cách gõ phím: "Tao không đói. Mày ăn đi."

Vy Anh ngừng nhai, nhíu mày nhìn xoáy vào mái tóc túm gọn sau đầu của Linh. Căn phòng yên lặng mất vài giây, chỉ còn tiếng điều hòa chạy đều đều.

"Mày biết cái kiểu từ chối lười biếng này nghe giống ai không?"

"Ai?"

"Hải."

Đầu ngón tay Linh khựng lại trên bàn phím. Một cái khựng chỉ kéo dài chừng một phần mười giây, cực kỳ nhỏ ngoi. Nhưng Vy Anh không bỏ sót. Cô và Linh đã đi cùng nhau từ thuở còn là hai đứa con gái nhỏ, cùng lớn lên qua những mùa mưa nắng của tuổi thơ. Thân nhau lâu đến mức cô thuộc lòng từng thói quen, từng khoảng lặng, thậm chí cả những nhịp hẫng rất khẽ trong hơi thở của Linh.

"Mày vẫn còn nhạy cảm với cái tên đó." Vy Anh chậm rãi buông túi bánh mì xuống.

Linh xốc lại tinh thần, tiếp tục nhấn gõ liên tục vào bàn phím, cố tạo ra chuỗi âm thanh bận rộn: "Ba năm rồi. Đừng nhắc chuyện cũ nữa."

"Ừ, ba năm."

"Người ta thay đổi rồi, tao cũng khác rồi."

"Ừ, mày khác lắm."

"Chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa." Linh nói, giọng phẳng lỳ như một đường kẻ chỉ.

Vy Anh im lặng quan sát nét mặt gượng gạo của bạn. Cô buông một tiếng thở dài, trượt người xuống ghế, chống hai tay lên đùi Linh, bắt cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Linh này."

"Gì?"

"Mày có thể đóng vai người phụ nữ thép để lừa cả cái công ty này. Mày có thể gồng mình lên để lừa chính bản thân mày." Vy Anh ghé sát, giọng hạ thấp nhưng nặng trịch. "Nhưng mày không lừa được tao đâu. Nhìn vào gương xem, mày đang sống hay đang gồng?"

Linh không đáp lại được. Cô quay mặt đi, né tránh ánh nhìn như thấu thị của bạn thân.

Ngoại ô cửa kính tầng cao, thành phố bắt đầu guồng quay cuồng nhiệt của nó. Dòng xe ken đặc nhích từng chút một dưới lòng đường, tiếng còi xe vọng lên mơ hồ. Những cuộc gọi bắt đầu réo vang, các cuộc họp báo cáo doanh số nối tiếp nhau. Cuộc sống của cô vẫn diễn ra đúng tiến độ. An toàn. Kiểm soát. Không vết xước.

Mặt bàn gỗ rung lên bần bật. Cú di chuyển vô thức của chiếc điện thoại di động kéo Linh về thực tại. Màn hình hiển thị một dãy số lạ. Không có tên trong danh bạ. Nhưng đồng tử Linh co lại. Dãy số ấy.. Mười chữ số ấy đã từng được cô thuộc lòng như một bản năng, thuộc đến mức dù có nhắm mắt lại, các đầu ngón tay cô vẫn có thể bấm chính xác từng nút trên bàn phím ảo. Ba năm qua, cô xóa nó khỏi danh bạ, nhưng chưa bao giờ xóa được nó ra khỏi bộ nhớ của mình. Cô chưa từng dám gọi lại. Dù chỉ một lần.

Màn hình vụt sáng lần nữa. Tin nhắn gửi đến ngay sau cuộc gọi bị bỏ lỡ:

"Linh, anh về rồi."

Bốn chữ. Ngắn gọn. Không chấm phá. Linh ngồi dính chặt vào tựa ghế, tay đờ ra giữa không trung. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại cho đến khi nó tự động tối đen trở lại. Không có cảm giác vỡ òa. Không có giận dữ. Càng không có niềm vui. Chỉ có một cảm giác lạnh ngắt chạy dọc sống lưng, mang theo sự thật trần trụi mà cô đã cố công che đậy suốt một nghìn ngày qua:

Có những vết thương mà ta tưởng là đã lành.. Thực ra chỉ là ta đã quá quen với việc sống chung với cơn đau đó mà thôi.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back