0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
47 0
55368779408_bbbbf82285_o.png
10

Văn bản: Phượng vĩ nở trong đêm trắng

Tác giả: CLOUD

Văn án:

"Nếu cái chết không phải là dấu chấm hết, mà là một cơ hội để lật ngược ván cờ?"


Dương An Nhiên đã từng chạm tay vào cái chết trong một vụ tai nạn giao thông kinh hoàng. Tưởng chừng mọi thứ đã tan thành tro bụi, nhưng định mệnh lại cho cậu một lần nữa được mở mắt. Trọng sinh trở về, An Nhiên đứng trước ngã rẽ nghiệt ngã: Liệu có nên lặp lại vết xe đổ của kiếp trước, hay quyết tâm rũ bỏ tất cả để bắt đầu một hành trình mới?

Nhưng lần này, cậu không đơn độc.

Trong những góc khuất của ký ức, An Nhiên bàng hoàng nhận ra người đàn ông từng là "chồng cũ" của mình cũng đang mang theo những vết sẹo từ kiếp trước. Ở kiếp này, thay vì cam chịu sự cô độc trên đỉnh vinh quang lạnh lẽo, họ đã có An Nhiên. Sự xuất hiện của cậu giống như một ánh sáng duy nhất, biến những chông gai phía trước trở thành bước đệm hoàn hảo.

Đây không chỉ là cuộc chiến giành lấy hào quang, mà là hành trình của sự cứu rỗi. Liệu khi đứng trên đỉnh cao của danh vọng, những trái tim từng tổn thương ấy có thể tìm thấy sự bình yên bên nhau? Hay quá khứ sẽ lại một lần nữa kéo họ vào vòng xoáy nghiệt ngã?

Bước vào thế giới của "Phượng vĩ nở trong đêm trắng", nơi mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, và nơi tình yêu trở thành vũ khí mạnh mẽ nhất để thay đổi định mệnh.

Lời tác giả:
Tác phẩm này là lời hồi đáp cho những tâm hồn đang chông chênh giữa những tổn thương, là nơi cất giữ khát khao được thấu hiểu và trân trọng. Hy vọng rằng, câu chuyện của Dương An Nhiên sẽ thay tôi ôm lấy những vụn vỡ trong bạn, trở thành điểm tựa bình yên giúp bạn tìm lại chút dịu dàng sau một ngày dài đầy giông bão.

Link góp ý: rất cảm ơn sự góp ý từ mọi người
 
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 1: MÙA HẠ NĂM ẤY, TIẾNG VE CHƯA TỪNG LẶNG

"Tiếng ve sầu mùa hạ năm mười bảy tuổi ồn ã đến mức át đi tiếng lòng tan vỡ của tôi. Hóa ra, khoảng cách xa nhất trên thế giới này không phải là sự sống và cái chết, mà là khi tôi đứng ngay cạnh người mình từng liều mạng tin tưởng, nhưng trong lòng chỉ còn lại một màu xám tro."

[Trích nhật ký Dương An Nhiên]

Cộng Hòa Thánh Quang năm mươi năm qua chưa từng có một mùa hạ nào oi ả đến thế.

Nắng vàng như mật rót thẳng xuống những dãy hành lang bọc kính của trường Trung học Thánh Quang, làm nhòe đi những bóng lưng áo trắng của các nam sinh, nữ sinh đang cười đùa ngoài sân. Tiếng ve sầu kêu râm ran khắp các tán phượng vĩ đỏ rực, ồn ã đến mức khiến màng nhĩ người ta có cảm giác tê dại.

Dương An Nhiên ngồi bên bậu cửa sổ của lớp 12A1, đôi mắt mèo tròn trịa, hơi có chút lười nhác nhìn trân trân vào lòng bàn tay trắng muốt của mình.

Không có vết m. Á. U loang lổ trên mặt đường nhựa, không có tiếng phanh xe chói tai cắt ngang bầu trời mùa hạ, và cũng không còn cái lạnh lẽo của linh hồn khi từ từ tan biến sau vụ t. A. I n. Ạ. N giao thông kinh hoàng đó. Mỗi lần nhắm mắt lại, cậu vẫn như ngửi thấy mùi khói xe, mùi đất ẩm bốc lên từ lòng đường vào cái ngày định mệnh ấy - cái ngày cậu trốn thoát khỏi tay bọn bắt cóc, mang theo thân thể đầy rẫy v. Ế. T t. H. Ư. Ơ. N. G loạng choạng trở về thì lại vô tình nghe thấy hai người bạn thân nhất thì thầm bàn bạc ở góc khuất.

Những câu từ đứt quãng, mập mờ lọt vào tai cậu lúc đó như những nhát d. A. O chí mạng. Sự hoảng loạn, uất ức và hiểu lầm chồng chất trong giây phút ấy khiến cậu thẫn thờ bước lao ra đường như một cái xác không hồn. Để rồi, một tiếng động rùng rợn vang lên, cậu ra đi khi trong lòng ngập tràn sự phản bội, và khi mở mắt ra một lần nữa, cậu đã quay trở lại năm 17 tuổi.

"Nhiên Nhiên! Cậu lại ngủ gật nữa hả? Mau lên, Thi Thi đang đợi chúng ta ở phòng máy để quay nốt đoạn tư liệu cuối cấp kìa!"

Một giọng nói trong trẻo, mang theo hơi thở đuổi kịp của tuổi trẻ vang lên bên tai. An Nhiên cứng đờ người, chậm rãi ngẩng đầu lên.

Trước mặt là Lâm Sở Sở - bạn thân từ nhỏ của cậu.

Trong khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt quen thuộc của cậu bạn thân, đại não của An Nhiên như tự động bấm nút phát một cuốn băng cũ:

Ống kính máy quay hơi rung lắc, hướng về phía Lâm Sở Sở đang ôm một túi bánh tráng lớn, vừa chạy vừa cười híp cả mắt. Giọng của An Nhiên truyền ra từ sau camera, lười biếng và ngập tràn tiếng cười: "A Sở, cậu chạy chậm thôi, tin tức tố của cậu sắp bay lung tung kìa." Sở Sở quay đầu lại, chu mỏ về phía ống kính: "Kệ tớ! Nhiên Nhiên lười biếng mau đi nhanh lên, Thi Thi mà đợi lâu là cậu ấy dùng phấn hoa tối ngày cho hai đứa mình hắt xì chết luôn đó!" Khung hình chuyển cảnh sang Lưu Thi Thi đang ngồi dưới gốc cây phượng vĩ, tao nhã vuốt tóc, cười dịu dàng nhìn hai cậu bạn thân của mình. Tiếng cười của ba đứa trẻ vang vọng khắp thước phim quay vội, trong veo và không một chút tạp chất.

Thước phim hạnh phúc vỡ tan, kéo Nhiên trở về với thực tại đầy rẫy sự đề phòng. Ánh mắt cậu nhìn Sở Sở lúc này chợt trở nên xa cách, như thể có một bức tường vô hình vừa dựng lên. Nhưng trong thâm tâm của một linh hồn đã trải qua một lần sinh tử, lòng Nhiên lại nhói lên đau đớn. Thâm tâm kẻ đã đi qua một kiếp t. Ử sinh lại nhói đau. Cậu nửa muốn cắt đứt để bảo vệ bản thân, nửa lại luyến tiếc những thước phim ký ức ngọt ngào kia. Sự giằng xé bóp nghẹt tâm trí, khiến cậu tự hỏi liệu nên tin tưởng lần nữa để tìm sự thật, hay mọi thứ chỉ là một vòng lặp bi kịch?

"Nhiên Nhiên? Cậu sao thế? Sắc mặt kém quá, có phải lại lười ăn sáng không?" Sở Sở vốn là một nam Omega vô tư và lạc quan, hoàn toàn không nhận ra vẻ phòng bị trong mắt bạn mình. Cậu cười hì hì tiến lên một bước, định đưa tay sờ trán Nhiên theo thói quen.

An Nhiên khẽ nghiêng người, nhẹ nhàng né tránh cái chạm của Sở Sở.

Hụt tay, Sở Sở chỉ chớp chớp mắt, cho rằng Nhiên đang đến kỳ lười biếng hoặc mệt mỏi sau vụ mất tích ngắn ngủi vừa rồi nên mới rụt rè như vậy. Cậu không hề nghĩ ngợi nhiều, lập tức khoác tay ra hiệu: "Thôi được rồi, mèo lười không muốn đi thì tớ kéo cậu đi. Nhanh lên, Thi Thi nổi giận là đáng sợ lắm đó!"

Nhìn bóng lưng vô lo vô nghĩ của Sở Sở đang đi trước dẫn đường, An Nhiên mím chặt môi, bước đi thẫn thờ phía sau. Sự bất an như những chiếc gai nhọn đ. Â. M vào lòng cậu, tạo nên một khởi đầu đầy u uất cho mùa hạ năm 17 tuổi.
 
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 2: NHỮNG THƯỚC PHIM CŨ VÀ PHẤN HOA MÙA HẠ

"Quá khứ giống như một cuốn băng tua ngược, càng cố quên đi thì những hình ảnh tươi đẹp cũ kỹ lại càng hiện lên rõ nét. Tôi khóa chặt lòng mình trong bóng tối, nhưng ánh nắng mùa hạ của họ cứ cố chấp len lỏi qua từng khe cửa hẹp."

[Trích nhật ký Dương An Nhiên]

Phòng máy chiếu của trường Trung học Thánh Quang ngập tràn mùi hương tinh tế của hoa linh điệp. Lưu Thi Thi ngồi trên chiếc ghế xoay bằng da cao cấp, ngón tay thanh mảnh gõ đều trên mặt bàn, đôi mắt phượng sắc sảo nhìn chằm chằm vào hai cậu bạn thân vừa bước vào.

"Hai cậu chậm ba phút mười lăm giây." Thi Thi khẽ nhướng mày, tin tức tố phấn hoa của cô vô thức phát tán dịu nhẹ trong không khí, khiến Lâm Sở Sở ngay lập tức sụt sịt mũi vì ngứa.

"Là do Nhiên Nhiên bước đi như rùa bò đó chứ!" Sở Sở cười hì hì, hoàn toàn vô tư tiến đến ôm lấy cánh tay Thi Thi, lôi kéo cô bạn cùng xem đoạn clip tư liệu mà cả nhóm vừa quay tuần trước.

An Nhiên đứng ở cửa, nhìn hai người họ nương tựa vào nhau qua một lớp màng bọc của ký ức.

Máy quay đặt trên bàn, quay cận cảnh Lưu Thi Thi đang tỉ mỉ chỉnh lại cổ áo đồng phục cho An Nhiên. Giọng Sở Sở léo nhéo bên cạnh: "Thi Thi thiên vị nha, tớ cũng muốn được chỉnh áo!" Thi Thi không thèm ngẩng đầu, thanh điệu ngập tràn sự cưng chiều: "Cậu tự đi mà chỉnh, Nhiên Nhiên lười như mèo nhỏ, không chăm sóc cậu ấy thì cậu ấy để áo nhăn nhúm đi gặp thầy hiệu trưởng à?" An Nhiên trong màn hình cười đến híp mắt, dụi đầu vào vai Thi Thi như một thói quen.

Nhưng đó là chuyện của kiếp trước, trước khi cậu nghe được những lời mập mờ, đứt quãng từ góc khuất kia. Hiện tại, lồng ngực An Nhiên thắt lại một cơn đau âm ỉ. Cậu khẽ rủ mi mắt, chọn một chiếc ghế xa nhất trong góc phòng rồi lặng lẽ ngồi xuống, im lặng nhìn màn hình máy tính.

Sự gượng gạo, im lặng của An Nhiên lúc này vẫn chưa đủ để một người lạc quan và vô tư như Sở Sở nhận ra điểm bất thường. Cậu chàng vẫn lí lắc chỉ trỏ vào màn hình, cười nói huyên thuyên về những cảnh quay cuối cấp. Thế nhưng, Lưu Thi Thi với bản năng nhạy cảm tuyệt đối của phái nữ đã lờ mờ cảm nhận được bầu không khí khác lạ.

Thi Thi quan sát khoảng cách đầy chủ ý mà An Nhiên tạo ra. Thay vì gặng hỏi-điều mà cô biết chỉ khiến cậu thêm thu mình-cô âm thầm thu lại tin tức tố phấn bướm và ra hiệu cho Sở Sở hạ giọng, lặng lẽ tôn trọng không gian riêng mà cậu đang cố dựng lên

Buổi quay phim kết thúc khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rực cả một góc trời Cộng Hòa Thánh Quang. Sở Sở hớn hở quay sang rủ rê: "Nhiên Nhiên, Thi Thi, lát nữa tụi mình đi ăn bún riêu cua ở quán cũ nha? Tớ thèm lắm rồi á!"

An Nhiên khẽ siết chặt quai cặp sách, cậu tránh né ánh mắt của hai người, giọng nói đều đều không chút cảm xúc: "Tớ hơi mệt, muốn về nhà nghỉ ngơi trước. Hai cậu đi ăn đi."

Nói rồi, cậu xoay người bước đi trước, để lại một bóng lưng gầy gò, cô độc dưới ánh hoàng hôn.

Sở Sở chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn theo, vẫn vô tư lầm bầm: "Ủa, Nhiên Nhiên dạo này ngủ không đủ giấc nên gắt ngủ hả ta?"

Chỉ có Lưu Thi Thi đứng bên cạnh là mím môi, ánh mắt dõi theo bóng dáng An Nhiên khuất dần sau dãy hành lang. Sự nghi kị và luyến tiếc giằng xé tâm trí An Nhiên, khiến bước chân cậu nặng trĩu trên con đường quen thuộc. Lý trí nhắc nhở phải đề phòng, nhưng thâm tâm lại có một giọng nói yếu ớt vang lên: Liệu mình có nên thử cho họ, và cho chính bản thân mình, một nấc thang để bước tiếp?
 
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề

Chương 3: Bài kiểm tra thực hành và cánh cửa khóa chặt


"Khi một người đã từng bước hụt và rơi xuống vực sâu, việc chìa tay ra để nắm lấy một bàn tay khác đòi hỏi nhiều dũng khí hơn cả việc đối diện với cái chết. Tôi sợ cái lạnh của lòng đường ngày hôm đó, nhưng tôi càng sợ hơn cảm giác ấm áp có thể tan biến bất cứ lúc nào."

[Trích nhật ký Dương An Nhiên]

Mùa hạ năm mười bảy tuổi của trường Trung học Thánh Quang không chỉ có tiếng ve sầu, mà còn có áp lực nghẹt thở của những bài thi thực hành kỹ năng phối hợp dành cho các phân lớp Omega.

Hôm nay là buổi kiểm tra thực hành điều chế hương liệu theo nhóm ba người.

Căn phòng thực hành máy lạnh chạy vù vù, nhưng cái nóng oi ả ngoài cửa kính vẫn như muốn thiêu đốt tâm trí Dương An Nhiên. Cậu đứng ở bục gỗ số 4, nhìn những lọ thủy tinh chứa tinh dầu oải hương nhạt nhạt - mùi hương trùng khớp với hương tin tức tố nguyên bản của cậu. Đôi bàn tay vốn quen với việc ẩn nấp ở kiếp trước, giờ đây lại phải cầm từng ống nghiệm thủy tinh nhỏ giọt.

"Nhiên Nhiên, cậu phụ trách phần trung hòa nha! Đoạn này tớ sẽ giải phóng mùi hương thảo mộc để kích thích, còn Thi Thi sẽ dùng mùi phấn hoa để cố định dung dịch!"

Lâm Sở Sở hớn hở phân công, gương mặt cậu chàng nam Omega tràn đầy sự tự tin. Đối với Sở Sở, bài kiểm tra này chỉ là một trò chơi phối hợp nhỏ giữa ba đứa bạn thân vốn đã hiểu nhau đến từng chân tơ kẽ tóc. Cậu hoàn toàn không nhận ra bước chân của An Nhiên đã khựng lại một nhịp.

Mùi hương thảo mộc quen thuộc trong phòng thí nghiệm kích hoạt một đoạn âm thanh Vlog cũ vang lên trong tâm trí cậu, sống động qua chiếc loa rè của máy quay:

Màn hình rung lắc dữ dội, ghi lại cảnh Lâm Sở Sở lỡ tay đổ quá lượng tinh dầu khiến một làn khói màu hồng bùm một cái bốc lên đầy phòng. Giọng An Nhiên cười nắc nẻ phát ra từ sau camera: "A Sở, cậu định làm nổ phòng thí nghiệm để tụi mình khỏi phải thi đúng không?" Lưu Thi Thi trong khung hình vừa ho sặc sụa vừa cầm cuốn tập đập nhẹ vào đầu Sở Sở: "Cậu đúng là đồ ngốc mà, Nhiên Nhiên mau tắt máy quay đi, giúp tớ dọn dẹp trước khi thầy giáo vào!" Khung hình kết thúc bằng cảnh ba chiếc bóng áo trắng chụm đầu vào nhau lén lút lau bàn, tiếng cười khúc khích vang lên giòn tan.

Âm thanh trong video như tiếng cười nhạo báng văng vẳng bên tai, khiến lồng ngực An Nhiên thắt lại. Cậu vô thức lùi lại một bước, sự ăn ý của cả hai ở hiện tại lúc này không còn là sự gắn kết, mà là những sợi dây thừng đang từ từ siết chặt lấy cổ họng cậu.

"Nhiên Nhiên? Cậu sao thế? Đến lượt cậu đổ chất trung hòa rồi kìa!" Sở Sở thấy bạn mình cứ nhìn trân trân vào lọ thủy tinh, liền giục một câu.

"Hơi mệt thôi." An Nhiên thu hồi ánh mắt đáp, cố giữ khoảng cách trong từng cử chỉ.

Lần này, ngay cả Sở Sở cũng bắt đầu lờ mờ cảm nhận được điều gì đó bất thường. Nụ cười hớn hở trên môi cậu chàng hệ thảo mộc khựng lại một giây khi thấy An Nhiên cố tình đứng lùi lại phía sau, giữ một khoảng cách an toàn với mình. Sở Sở gãi gãi đầu, ánh mắt thoáng qua một tia ngơ ngác và buồn bã nhẹ, nhưng cậu vẫn tự trấn an bản thân: Chắc là Nhiên Nhiên chưa khỏe hẳn sau trận ốm mấy ngày trước thôi.

Lưu Thi Thi đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ. Đôi mắt phượng của cô gái khẽ nheo lại. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ tiến lên một bước, che đi bóng lưng đang run rẩy nhẹ của An Nhiên trước tầm mắt của những nhóm học sinh khác. Sự bảo bọc âm thầm, tinh tế của Thi Thi giống như một chiếc chăn bông ấm áp, bất chấp sự lạnh lùng của cậu, cô vẫn kiên nhẫn đứng đó làm lá chắn.

Bài kiểm tra kết thúc với điểm số tối đa nhờ sự phối hợp điêu luyện, nhưng bầu không khí giữa ba người lại đóng băng đến nghẹt thở.

Khi tiếng chuông tan học vang lên, An Nhiên lại là người đầu tiên thu dọn sách vở. Cậu không muốn ở lại, cậu sợ nếu ở lại thêm một phút nào nữa, những thước phim ký ức hạnh phúc sẽ phá vỡ lớp vỏ bọc bảo vệ mà cậu đã dày công dựng lên.

"Nhiên Nhiên.." Lần này, Sở Sở không còn lí lắc như trước nữa, cậu gọi giật giọng khi thấy An Nhiên định bước ra khỏi cửa phòng. Giọng của cậu chàng hệ thảo mộc có chút tủi thân lờ mờ: "Cậu.. Dạo này cậu ghét tớ lắm hả?"

Bước chân của An Nhiên khựng lại ngay cửa phòng thực hành. Lưng cậu cứng đờ. Câu hỏi chân thành của Sở Sở như mũi kim khơi đúng vào vết thương lòng mà cậu đã cố che đậy suốt những ngày qua, khiến lý trí tự vệ vốn có lung lay dữ dội. Cậu mím môi, không ngoảnh đầu lại, chỉ siết chặt quai cặp rồi bước nhanh ra ngoài hành lang, để lại hai người bạn đứng lặng lẽ trong phòng thực hành vắng lặng.

Trái tim An Nhiên đập liên hồi, lý trí tự vệ và tình cảm gắn bó mười mấy năm trời đang cấu xé lẫn nhau. Cậu tự hỏi, cánh cửa khóa chặt này, cậu thực sự sẽ khóa nó cả đời sao?
 
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề

Chương 4: Hoàng hôn buồn và lời chất vấn dưới cơn mưa rào


"Mùa hạ ở Trung học Thánh Quang luôn có những cơn mưa rào bất chợt. Nước mưa có thể gột rửa sạch lớp bụi bám trên những tán phượng vĩ đỏ rực, nhưng lại chẳng thể làm phai đi vết mực đen của sự nghi ngờ đang loang lổ trong tim tôi."

[Trích nhật ký Dương An Nhiên]

Cơn mưa rào đổ ập xuống trường Trung học Thánh Quang ngay khi tiếng chuông tan học vừa dứt.

Nước mưa xối xả đập vào những ô cửa kính, làm nhòe đi cảnh vật bên ngoài. Màu hoa phượng rực rỡ ban nãy giờ chìm trong một màn nước xám xịt, lạnh lẽo. An Nhiên đứng dưới sảnh tòa nhà lý thuyết, nhìn màn mưa trắng xóa trước mắt, trong lòng tràn ngập cảm giác bất lực. Cậu quên mang ô rồi.

Cậu siết chặt quai cặp, định cứ thế lao mình vào màn mưa để trốn chạy khỏi bầu không khí ngột ngạt này. Thế nhưng, ngay khi cậu vừa bước ra một bước, một cánh tay thanh mảnh nhưng dứt khoát đã giữ chặt lấy bả vai cậu.

Hương phấn hoa nhạt nhẽo quen thuộc bao bọc lấy khứu giác của An Nhiên. Cậu cứng đờ người, chậm rãi quay đầu lại.

Lưu Thi Thi đứng đó, tay cầm một chiếc ô màu xanh thẫm. Gương mặt xinh đẹp của cô không còn nét dịu dàng như thường ngày, mà thay vào đó là sự nghiêm nghị, sắc sảo. Phía sau cô, Lâm Sở Sở cũng đang ôm cặp sách, đôi mắt tròn trịa nhuốm màu tủi thân nhìn An Nhiên, hương thảo mộc trên người cậu chàng vì tâm trạng sa sút mà trở nên có chút đắng ngắt.

"Cậu định trốn tránh tụi tớ đến bao giờ, Dương An Nhiên?" Thi Thi lên tiếng, thanh âm thanh lãnh lọt thỏm giữa tiếng mưa rơi ào ạt nhưng lại vô cùng rõ ràng.

Ống kính máy quay đặt dưới đất, hướng thẳng lên ba đứa trẻ đang che chung một chiếc ô nhỏ xíu. Lâm Sở Sở bị ướt một bên vai nhưng vẫn cười toe toét, tay cầm cây kem ăn dở quẹt vào má An Nhiên. Giọng Thi Thi vang lên cằn nhằn nhưng đầy che chở: "Hai cái cậu này, xích vào trong đi, Nhiên Nhiên yếu ớt dính mưa là ốm liền đó!" An Nhiên trong màn hình ngửa cổ cười, hương oải hương thơm mát hòa cùng mùi đất ẩm của ngày mưa, ấm áp đến lạ kỳ.

An Nhiên cụp mi mắt, che giấu sự hỗn loạn đang cào xé lồng ngực. Cậu gỡ tay Thi Thi ra, giọng nói đều đều: "Tớ không trốn tránh. Tớ chỉ muốn về nhà sớm."

"Cậu nói dối!" Lần này, Sở Sở không thể im lặng được nữa. Cậu chàng bước lên một bước, giọng nói nghẹn ngào: "Cậu không nhìn tớ, cậu né tránh cái chạm của tớ, ngay cả bài kiểm tra thực hành cậu cũng đứng cách xa tụi tớ. Nhiên Nhiên, tớ đã làm sai điều gì sao? Cậu nói cho tớ biết đi, đừng im lặng như vậy có được không?"

Sự bộc trực và tổn thương của Sở Sở khiến lòng An Nhiên nhói lên một cơn đau xé ruột. Những thanh âm đầy ác ý từ góc khuất của kiếp trước lại dội về, như chiếc vòng kim cô siết chặt lấy lý trí cậu.

An Nhiên cắn chặt môi, vị máu nhạt lan tỏa trong khoang miệng. Cậu muốn đẩy họ ra xa nhưng nhìn giọt nước mắt của Sở Sở, đôi tay siết chặt quai cặp đến trắng bệch cũng dần buông lỏng. Thay vì rút lui như mọi khi, cậu đứng yên, để mặc cho cuộc chiến giữa quá khứ và thực tại tra tấn tâm trí mình.

Lưu Thi Thi khẽ thở dài, cô tiến lên một bước, bung chiếc ô xanh thẫm che đỉnh đầu cho cả ba người, giống hệt như những ngày mưa năm lớp 10. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt mèo của An Nhiên, chậm rãi nói: "Nhiên Nhiên, tớ không biết sau vụ mất tích mấy ngày trước đã xảy ra chuyện gì với cậu. Nhưng tụi tớ là bạn của cậu, từ nhỏ đến lớn chưa từng thay đổi. Nếu cậu cần thời gian, tụi tớ sẽ đợi. Nhưng đừng đẩy tụi tớ ra khỏi thế giới của cậu."

Mùi hương phấn hoa bảo bọc lấy mùi oải hương đang hỗn loạn của An Nhiên, dịu dàng gỡ bỏ bớt lớp gai nhọn xù xì của cậu. Ngón tay An Nhiên siết chặt gấu áo, lồng ngực phập phồng. Cậu nhìn hai người bạn đứng chắn trước mặt mình dưới cơn mưa xối xả, trong lòng như có một tảng băng bắt đầu nứt ra một khe hở nhỏ.

Cậu không trả lời, nhưng lần này, cậu không quay lưng chạy đi nữa. Cậu im lặng bước vào dưới tán ô của Thi Thi, chấp nhận đứng chung một khoảng không gian với họ. Một nấc thang nhỏ đã được đặt xuống, dù còn nhiều ngập ngừng, nhưng bánh xe của số phận kiếp này đã bắt đầu rẽ sang một hướng khác.

Một nấc thang nhỏ đã được đặt xuống, dù gượng gạo, nhưng bánh xe của số phận kiếp này đã bắt đầu rẽ sang một hướng khác.
 
0 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề

Chương 5: Nấc thang mùa hạ và vị chua thanh của hoài niệm


"Có những hiểu lầm giống như sương mù vây kín lối đi, khiến tôi không dám bước tới. Nhưng khi nhìn lại những mảnh vỡ của quá khứ, tôi chợt nhận ra mình không thể vì sợ hãi bóng tối của ngày hôm qua mà từ chối vạt nắng ấm áp của ngày hôm nay. Kiếp này, tôi cược một lần, cho họ, và cho chính bản thân tôi."

[Trích nhật ký Dương An Nhiên]

Cơn mưa rào mùa hạ đến nhanh mà đi cũng vội. Khi ba bóng lưng áo trắng sóng vai nhau bước ra khỏi cổng trường, trời đã hửng nắng, để lại những vũng nước nhỏ phản chiếu bầu trời xanh trong vắt trên mặt đường nhựa.

Không khí sau cơn mưa mát mẻ lạ thường, mang theo mùi đất ẩm hòa quyện với hương hoa phượng vĩ nồng đượm.

Lâm Sở Sở đi bên phải, dù không còn lí lắc nói cười huyên thuyên như mọi khi vì cái sự gượng gạo ban nãy, nhưng hương thảo mộc trên người cậu chàng đã vơi đi vị đắng, đang khe khẽ lan tỏa như một cái đuôi sóc lén lút cọ vào vai An Nhiên. Lưu Thi Thi đi bên trái, tay vẫn cầm chiếc ô xếp gọn, hương phấn hoa điềm tĩnh, dịu nhẹ bao bọc lấy cả hai cậu bạn thân.

An Nhiên đi ở giữa. Cậu nhìn con đường quen thuộc dẫn đến quán ăn cũ, lồng ngực không còn thắt chặt như mấy ngày trước nữa, nhưng sự bấp bênh trong lòng vẫn âm ỉ như một đốm lửa nhỏ. Lý trí dặn cậu phải tỉnh táo trước những lời nói mập mờ kiếp trước, thế nhưng, khi ngửi thấy mùi hương thân thuộc của hai người, đôi mắt mèo của cậu lại khẽ lay động.

Mùi giấm bỗng chua thanh bốc lên nghi ngút từ bát bún trước mặt, bất chợt đánh thức một đoạn ký ức cũ kỹ trong tâm trí An Nhiên: Hình ảnh Lâm Sở Sở hớn hở gắp đậu hũ vào bát cậu, tiếng cười giòn tan của cả ba trong một chiều tan học năm nào vang lên rõ rệt. Vị chua thanh này.. Hóa ra vẫn chưa từng thay đổi.

"Bún riêu của ba đứa tới rồi nè!"

Cô chủ quán bưng ra ba tô bún riêu cua y hệt như trong ký ức. Hương vị chua thanh từ cà chua chín đỏ và giấm bỗng bốc lên nghi ngút, hòa cùng vị béo ngậy đặc trưng của riêu cua đóng thành từng mảng dày, mang theo hơi ấm xua tan đi cái se lạnh sau cơn mưa.

Sở Sở lén liếc nhìn An Nhiên, bàn tay dưới gầm bàn khẽ siết chặt gấu áo, khẽ giọng nói: "Nhiên Nhiên.. Cậu ăn thử đi. Vẫn là vị chua thanh nhẹ cậu thích nhất đó."

An Nhiên nhìn tô bún riêu trước mặt, rồi lại nhìn vào đôi mắt tràn đầy sự mong đợi, cẩn trọng của Sở Sở và ánh mắt cổ vũ, kiên định của Thi Thi. Bức tường phòng bị mà linh hồn 24 tuổi cố công dựng lên suốt mấy ngày qua cuối cùng cũng nứt vỡ. Cậu mím môi, hít một hơi thật sâu để ngửi lấy mùi oải hương của chính mình đang dần dịu lại, hòa vào mùi thảo mộc và phấn hoa.

Cậu thầm nghĩ: Kiếp trước mình ra đi trong đau đớn và hoảng loạn ngay sau vụ bắt cóc, chưa từng một lần ba mặt một lời hỏi cho ra lẽ, cũng chưa từng nhìn thấy tương lai phía sau. Kiếp này được làm lại từ đầu, chẳng lẽ lại tiếp tục để nỗi sợ hãi tước đi những ấm áp chân thật này?

An Nhiên khẽ cầm đôi đũa lên, gắp một miếng bún kèm chút riêu cua bỏ vào miệng. Vị chua thanh thanh, ngọt dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi, kéo theo toàn bộ những hoài niệm ấm áp của tuổi thanh xuân trưởng thành tràn về.

Cậu nuốt xuống, rồi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào hai người bạn của mình. Khóe môi An Nhiên khẽ nhếch lên một biên độ cực nhỏ, dù động tác vẫn còn chút ngập ngừng, nhưng ánh mắt cậu đã mềm mại hơn rất nhiều: "Ngon lắm. Cảm ơn hai cậu."

Chỉ một câu nói ngắn ngủi, nhưng lại giống như một chiếc chìa khóa vàng mở toang cánh cửa khóa chặt bấy lâu nay.

Lâm Sở Sở ngẩn người ra một giây, rồi ngay lập tức, đôi mắt cậu chàng sáng bừng lên, hương thảo mộc vui sướng nhảy múa trong không khí. Lưu Thi Thi cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, đôi mắt phượng khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng. Cô gắp một miếng chả lụa bỏ vào tô của An Nhiên, thanh âm nhẹ nhàng: "Ngon thì ăn nhiều một chút, dạo này cậu gầy đi rồi."

Dưới mái hiên cũ của quán ăn nhỏ, tiếng ve sầu ngoài kia dường như không còn ồn ã, đau đầu như trước nữa. Sự giằng xé trong lòng An Nhiên đã tìm được một nấc thang để bước xuống, nhường chỗ cho sự mở lòng và một cơ hội mới cho tình bạn của ba người.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back