Chương 5: Nấc thang mùa hạ và vị chua thanh của hoài niệm
"Có những hiểu lầm giống như sương mù vây kín lối đi, khiến tôi không dám bước tới. Nhưng khi nhìn lại những mảnh vỡ của quá khứ, tôi chợt nhận ra mình không thể vì sợ hãi bóng tối của ngày hôm qua mà từ chối vạt nắng ấm áp của ngày hôm nay. Kiếp này, tôi cược một lần, cho họ, và cho chính bản thân tôi."
[Trích nhật ký Dương An Nhiên]
Cơn mưa rào mùa hạ đến nhanh mà đi cũng vội. Khi ba bóng lưng áo trắng sóng vai nhau bước ra khỏi cổng trường, trời đã hửng nắng, để lại những vũng nước nhỏ phản chiếu bầu trời xanh trong vắt trên mặt đường nhựa.
Không khí sau cơn mưa mát mẻ lạ thường, mang theo mùi đất ẩm hòa quyện với hương hoa phượng vĩ nồng đượm.
Lâm Sở Sở đi bên phải, dù không còn lí lắc nói cười huyên thuyên như mọi khi vì cái sự gượng gạo ban nãy, nhưng hương thảo mộc trên người cậu chàng đã vơi đi vị đắng, đang khe khẽ lan tỏa như một cái đuôi sóc lén lút cọ vào vai An Nhiên. Lưu Thi Thi đi bên trái, tay vẫn cầm chiếc ô xếp gọn, hương phấn hoa điềm tĩnh, dịu nhẹ bao bọc lấy cả hai cậu bạn thân.
An Nhiên đi ở giữa. Cậu nhìn con đường quen thuộc dẫn đến quán ăn cũ, lồng ngực không còn thắt chặt như mấy ngày trước nữa, nhưng sự bấp bênh trong lòng vẫn âm ỉ như một đốm lửa nhỏ. Lý trí dặn cậu phải tỉnh táo trước những lời nói mập mờ kiếp trước, thế nhưng, khi ngửi thấy mùi hương thân thuộc của hai người, đôi mắt mèo của cậu lại khẽ lay động.
Mùi giấm bỗng chua thanh bốc lên nghi ngút từ bát bún trước mặt, bất chợt đánh thức một đoạn ký ức cũ kỹ trong tâm trí An Nhiên: Hình ảnh Lâm Sở Sở hớn hở gắp đậu hũ vào bát cậu, tiếng cười giòn tan của cả ba trong một chiều tan học năm nào vang lên rõ rệt. Vị chua thanh này.. Hóa ra vẫn chưa từng thay đổi.
"Bún riêu của ba đứa tới rồi nè!"
Cô chủ quán bưng ra ba tô bún riêu cua y hệt như trong ký ức. Hương vị chua thanh từ cà chua chín đỏ và giấm bỗng bốc lên nghi ngút, hòa cùng vị béo ngậy đặc trưng của riêu cua đóng thành từng mảng dày, mang theo hơi ấm xua tan đi cái se lạnh sau cơn mưa.
Sở Sở lén liếc nhìn An Nhiên, bàn tay dưới gầm bàn khẽ siết chặt gấu áo, khẽ giọng nói: "Nhiên Nhiên.. Cậu ăn thử đi. Vẫn là vị chua thanh nhẹ cậu thích nhất đó."
An Nhiên nhìn tô bún riêu trước mặt, rồi lại nhìn vào đôi mắt tràn đầy sự mong đợi, cẩn trọng của Sở Sở và ánh mắt cổ vũ, kiên định của Thi Thi. Bức tường phòng bị mà linh hồn 24 tuổi cố công dựng lên suốt mấy ngày qua cuối cùng cũng nứt vỡ. Cậu mím môi, hít một hơi thật sâu để ngửi lấy mùi oải hương của chính mình đang dần dịu lại, hòa vào mùi thảo mộc và phấn hoa.
Cậu thầm nghĩ: Kiếp trước mình ra đi trong đau đớn và hoảng loạn ngay sau vụ bắt cóc, chưa từng một lần ba mặt một lời hỏi cho ra lẽ, cũng chưa từng nhìn thấy tương lai phía sau. Kiếp này được làm lại từ đầu, chẳng lẽ lại tiếp tục để nỗi sợ hãi tước đi những ấm áp chân thật này?
An Nhiên khẽ cầm đôi đũa lên, gắp một miếng bún kèm chút riêu cua bỏ vào miệng. Vị chua thanh thanh, ngọt dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi, kéo theo toàn bộ những hoài niệm ấm áp của tuổi thanh xuân trưởng thành tràn về.
Cậu nuốt xuống, rồi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào hai người bạn của mình. Khóe môi An Nhiên khẽ nhếch lên một biên độ cực nhỏ, dù động tác vẫn còn chút ngập ngừng, nhưng ánh mắt cậu đã mềm mại hơn rất nhiều: "Ngon lắm. Cảm ơn hai cậu."
Chỉ một câu nói ngắn ngủi, nhưng lại giống như một chiếc chìa khóa vàng mở toang cánh cửa khóa chặt bấy lâu nay.
Lâm Sở Sở ngẩn người ra một giây, rồi ngay lập tức, đôi mắt cậu chàng sáng bừng lên, hương thảo mộc vui sướng nhảy múa trong không khí. Lưu Thi Thi cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, đôi mắt phượng khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng. Cô gắp một miếng chả lụa bỏ vào tô của An Nhiên, thanh âm nhẹ nhàng: "Ngon thì ăn nhiều một chút, dạo này cậu gầy đi rồi."
Dưới mái hiên cũ của quán ăn nhỏ, tiếng ve sầu ngoài kia dường như không còn ồn ã, đau đầu như trước nữa. Sự giằng xé trong lòng An Nhiên đã tìm được một nấc thang để bước xuống, nhường chỗ cho sự mở lòng và một cơ hội mới cho tình bạn của ba người.