Một cuộc điều tra được tiến hành tại nhà nạn nhân, các viên cảnh sát làm việc rất tập trung mặc cho cái nóng gay gắt của mặt trời đang chiếu rọi.
Thanh tra Cương làm đội trưởng điều tra mối quan hệ của nạn nhân, anh mặc bộ đồ công an màu xanh lá cây, thân hình cao lớn, anh có quả đầu to được cắt gọn gàng, hai gò má hóp lại nhưng vẫn giữ được nét phong độ.
Danh tính hung thủ ngày càng được tiết lộ. Họ gặp hàng xóm nạn nhân là ông Tùng, nhà ông sát bên cạnh nhà nạn nhân, ông đã ngoài năm mươi và từng là cựu vô địch MMA hạng nặng, tuy đã già nhưng ông có thân hình lực lưỡng trông rất năng động. Ông bảo từng thấy có người đến đây nói chuyện với anh Tài vào tối đó, sau đó thì ông đi ngủ nên không biết chuyện gì đã xảy ra. Kiểm tra điện thoại của nạn nhân, một chiếc samsung cỡ lớn màu xanh dương đậm. Kiểm tra tin nhắn thì thấy dòng chữ thách đấu nhau của một người tên là Lê Bảo Chung. Cảnh sát đã nhận dạng được hắn và bắt đầu bí mật mở rộng địa bàn điều tra.
Còn về phía đội trưởng Long thì đang chuẩn bị tổ chức một cuộc thi đánh võ đài, nếu ai đánh thắng thì sẽ được thưởng mười hai triệu đồng. Hương Hào mặc bộ vest màu đen trông mới mẻ, cậu làm trọng tài và đó cũng là lúc cậu quan sát rõ nhất để nhận dạng hung thủ.
Anh Long thì thào với Hương Hào:
- Cậu chắc kế hoạch ổn không đây.
- Hắn ta không chạy thoát đâu, các viên cảnh sát khác đang bí mật phong tỏa toàn bộ Ninh Thuận cùng với các tỉnh thành khác, hắn không chạy thoát được đâu, chúng ta đã nhận dạng được hắn, chỉ cần di hắn di chuyển là sẽ bị lộ ngay. Thôi nào, trận sắp bắt đầu rồi.
Cuộc đấu bắt đầu diễn ra, nó thu hút rất nhiều võ sĩ trong tỉnh và cả ngoài tỉnh đến tham gia, rất nhiều môn phái trong đó có cả những môn võ cổ điển và hiện đại. Đội trưởng Long cũng tham gia thắng ba trận nhưng thua đến hai, anh bị thương khắp vùng tay và đùi vì đỡ quá nhiều cú đấm và đá rất nặng kí từ đối thủ.
Tối đến, anh đi cà nhắc tới nhà của Hương Hào, anh gõ cửa nhưng không thấy trả lời, anh la lên:
-
Phùng Hương Hào..
- Anh vào đi.
Đội trưởng Long đẩy cửa ra thì bị chới với té xuống đất cùng với cánh cửa ầm ầm như thể động đất đang diễn ra. Anh tức giận nhăn mặt lại, trong đầu chửi bới "Hắn chơi mình đây mà". Hương Hào vội vã chạy xuống, cậu vừa mới tắm xong và đang lau khô đầu, thấy anh Long đang nằm dưới đất cần sự trợ giúp, cậu chạy nhanh tới đở anh dậy, cậu phì cười:
- Xin lỗi nhà hơi cũ, anh vào cẩn thận.
- Cậu khiến tôi bực mình đấy, căn nhà quá cũ rồi sao không dọn đi. – Anh đi với vẻ cực nhọc
- Căn nhà này có kỉ niệm với tôi.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, Hương Hào dìu anh Long lên đến phòng của mình. Cậu mở công tắc đèn, ánh đèn trắng xóa chiếu sáng căn phòng bừa bộn những đống sách. Anh Long ngồi xuống dựa lưng vào tường, thở một hơi dài rồi nói:
- Hình như cậu bị gì đó, trong lúc họ đấu với nhau, tôi thấy cậu cứ lẩm bẩm "chết đi, đúng rồi, đánh chết nó đi, ôi phấn khích quá, tôi muốn thấy máu me, thật kích thích làm sao"..
- Có sao? – Hương Hào thắc mắc
- Có đấy, lúc đó tôi thấy cậu như một người khác vậy. Tôi nghĩ cậu đang bị ám ảnh bởi một thứ gì đó.
- Chắc không có đâu, mà bỏ qua chuyện này đi. Tôi đã sàng lọc được bốn võ sĩ đứng tấn tay phải ở phía trước. Thứ nhất là anh..
- Tôi sao? – Anh Long bất ngờ
- Phải, anh đứng tay phải ở phía trước nhưng thực chất là anh thuận tay trái của mình hơn và anh đánh theo lối đánh MMA hơn. Người thứ hai là Nguyễn Gia Thế, cũng đứng tư thế tay phải về phía trước, quan sát một hồi tôi thấy anh ta đá chân trái nhiều hơn chân phải và khi đối phương nhử theo bản năng anh ta cũng dơ chân trái lên, lối đánh của anh ta là bộ môn Muay Thái, còn người thứ ba là anh Trần Đình Thông, lối đánh theo kiểu boxing anh ta chỉ toàn né tránh ít tấn công. Người cuối cùng, là anh Lê Cao Anh lối đánh thuộc bộ môn Kyokushin Karate. Tôi vẫn đang suy nghĩ về những nghi phạm này. – Hương Hào vỗ mạnh tay vào cái tường gần đó – Đúng rồi, tôi biết rồi, hung thủ là hắn.
- Là ai?
- Cái tên Trần Đình Thông đang giả mạo, hắn không phải là võ sĩ boxing tôi thấy rõ nắm đấm hắn và bộ pháp. Anh vẫn còn đi được chứ? Tốt, chúng ta mau đi thôi
Hai người đón chiếc taxi rồi đi đến một ngõ hẹp, sau đó xuống xe chạy nhanh rón rén, Hương Hào kéo tay anh Long nấp vào bức tường, cậu hé mắt nhìn vào bên trong hẻm tối thui ấy, khi thấy không có động tĩnh gì, cậu và anh Long bắt đầu đi vào, bất chợt hai người bị kéo lại phía sau. Một người đàn ông với vẻ mặt dữ tỡn xuất hiện, nhìn chằm chằm hai người rồi nói:
- Hai người làm gì ở đây?
- Ủa anh Cương! – Anh Long ngạc nhiên
- Úi trời, tôi tưởng ai chứ!
- Được rồi, chúng ta bắt đầu hành động thôi. – Hương Hào nói
Cả ba người đều rón rén đi vào, khi tới cuối hẻm rẻ trái đến một ngôi nhà nhỏ vẫn còn sáng đèn. Họ nấp vào bức tường gần hai cánh cửa kính màu vàng, đội trưởng Long ngó vào bên trong, đột nhiên anh trừng mắt rồi đập phá cửa rầm rầm, cả hai người phía sau hoảng hốt không biết trong căn nhà có thứ gì đó khiến anh như người mất hồn đánh đập cửa trong vô thức. Cả ba người cùng dùng vai xô cánh cửa ầm ầm, cuối cùng cũng mở được. Bước vào là căn phòng khách hơi chật nhưng gọn gàng bộ bàn ghế, tủ đựng đồ kỉ niệm ở bức tường đối diện cửa ra vào, trên nóc tủ là bàn thờ Quan Thế Âm Bồ Tát màu trắng với đôi mắt hiền từ, hào quang ở sau được thắp đèn ngũ sắc rực rỡ. Khi ngó xuống sàn nhà, những tấm gạch màu xanh dương trông sáng bóng nhưng lại có một vệt máu dài kéo lê lết đến phòng ngủ. Cả ba người chạy vào xem sao thì thấy một cái xác nằm trong vũng máu đỏ tươi đang chảy ra lần lần ra giường nệm màu tím bị pha lẫn màu đỏ của máu, căn phòng nghe đặc mùi tanh trông thật ớn lạnh, ánh đèn chập chờn màu trắng như muốn báo hiệu một thứ gì đó chết chóc trong căn phòng lạnh lẽo và đậm màu đỏ này. Đội trưởng Long cà nhắc tới xem xét nạn nhân, anh Cương như bản năng chạy đến khám nghiệm hiện trường, sau khi xem xét một hồi anh nói to:
- Nạn nhân là anh Lê Bảo Chung 32 tuổi làm nghề võ sư Triệt Quyền Đạo nhưng đã bán câu lạc bộ cho người khác vì thiếu tiền trả nợ cho chủ sòng bạc, nguyên nhân gây tử vong là do bị cắt cổ dẫn đến chết, nạn nhân đã tử vong khoảng hai tiếng trước, đúng như Hương Hào nói, theo như tôi thấy ba đầu ngón tay giữa, ngón áp út và ngón út có vệt đen, và xương ở vùng này rất cứng. Thêm vào đó là các đầu ngón tay cũng rất cứng, chứng tỏ nạn nhân đã tập luyện va chạm rất nhiều khiến hoocmon tiết ra làm xương cứng hơn để thích nghi.
Hương Hào nhìn chằm chằm cái xác đầy vẻ thích thú, cậu cười với nụ cười đầy sát khí cứ như nó là chất kích thích thần kinh khiến cậu trở nên thích thú một cách rợn người. Đội trưởng Long liếc mắt nhìn cậu rồi nhìn xung quanh căn phòng đến khi nhìn thấy cái tủ đồ gỗ màu nâu đậm có hai cánh cửa, bên cánh cửa phía trái có tấm gương dài hình chữ nhật, tấm gương có dính vết máu nhưng điều đặc biệt ở đây là vết máu được viết bằng tay tạo thành hàng chữ màu đỏ, những vệt dài từ máu chảy xuống trông thật kinh dị. Dòng chữ ghi "Cậu thấy sao? Hương Hào. Thích thú chứ?". Đội trưởng Long nổi giận đùng đùng đấm nát cái gương rồi dựt ra, những mảnh vỡ từ thủy tinh bám vào nắm đấm của anh khiến da anh chảy máu, những giọt máu đỏ rơi xuống đất lả tả nhưng anh không thấy đau mà cảm thấy tức giận và bất lực. Anh ngồi xuống cạnh tủ đồ, đưa tay xoa xoa đầu, anh nhìn xuống sàn nhà, bỗng anh nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ, anh cuối người xuống nhìn dưới gầm giường có rất nhiều quả bom cài giờ. Anh vội vã đứng dậy hét lên, tiếng hét vang vọng khắp căn nhà "Chạy đi, có bom, có bom". Hương Hào lấy lại bình tĩnh nhờ tiếng hét đến điếc tai của đội trưởng Long, cậu chạy tới đở anh rồi cùng với anh Cương chạy ra ngoài.
Cả ba người chạy như người tàn tật rất đáng thương, thoáng chốc họ đã phóng được ra ngoài cửa, họ tiếp tục chạy, tiếng lạch bạch và xột xoạt các bước chân đang cố chạy ra ngoài hẻm. Tiếng "Bùm bùm.." vang lên như cơn thịnh nộ của trời, một ngọn lửa bốc lên lan rộng khắp các hẻm, và khói bốc lên cao vút phủ khắp bầu trời.
Thoáng chốc, cái hẻm ấy đã biến mất, để lại một đống đổ nát đen thui cùng với những ngọn lửa bốc lên dữ dội. Đội cứu hỏa và cảnh sát đã có mặt, họ bắt đầu khiêng những con người bị thương tích nặng nề kêu đau đớn đến đáng thương, có người bị mất một cánh tay máu đổ ra thành một vũng, có người mất luôn một bên mắt và nữa khuôn mặt. Cảnh tượng thật khủng khiếp, các đội cứu hộ đang cố gắng dập lửa không cho nó lây lan, và một đội tìm người bị thương tích để mang đi cấp cứu khẩn. Nơi đây bấy giờ chỉ toàn là đám khói đen cùng với tiếng xe cấp cứu, tiếng xe cảnh sát vang lên đến nhức đầu.
Số người bị thương và tử vong tăng lên một cách chóng mặt hơn cả đại dịch covid đang diễn biến trên đất nước. Thanh Hà đang trên một chiếc taxi màu trắng đang đi tới hiện trường, cô bận chiếc áo khoác dài đến đầu gối màu xám, cô nhớ đến lời nói của đội trưởng Long trước khi tới nhà Hương Hào "Tôi sẽ bắt được hắn, tôi cần sự giúp đỡ của Hương Hào và thanh tra Cương, tới giờ rồi tạm biệt nhé Thanh Hà". Cô lo lắng bồn chồn, đập vào thành cửa xe rầm rầm "Dừng lại, mau dừng lại". Cô chạy đến nhìn cảnh tượng kinh khủng vừa mới xảy ra một vụ đánh bom ấy, cô chảy nước mắt đi tới vừa lật những bức tường đổ nát đen xì vừa gào thét:
- Anh Long, Hương Hào, anh Cương.. Ba người đâu rồi..