2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
230 7
Tên truyện: Phàm Nhân Trận Đạo

Tác giả: Cô Mặc

Thể loại: Tiên hiệp, huyền huyễn, trận pháp

Một lần tỉnh lại, Hoàng Anh phát hiện mình đã đến một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Nơi đây có tiên nhân ngự kiếm, có yêu thú hoành hành, có tông môn sừng sững giữa trời đất. Kẻ mạnh có thể dời núi lấp biển, còn phàm nhân chỉ là những con kiến nhỏ bé trước con đường trường sinh.

Hoàng Anh không có thiên phú kinh người.

Không có gia thế hiển hách.

Càng không có một hệ thống thần bí ban thưởng công pháp.

Cơ duyên duy nhất của hắn chỉ là..

Một con thỏ.

Trong một lần lên núi săn thú, vì đuổi theo một con thỏ trắng, Hoàng Anh vô tình bước vào một khe đá và nhặt được một chiếc nhẫn cổ xưa.

Bên trong chiếc nhẫn là một tia tàn hồn của một vị trận pháp đại sư đã chết từ thời viễn cổ.

Tàn hồn ấy không thể truyền cho hắn tu vi.

Không thể giúp hắn một bước lên trời.

Thứ duy nhất ông có thể truyền lại..

Là kinh nghiệm trận đạo đã tích lũy qua vô số năm tháng.

Từ một phàm nhân không biết gì về tu tiên, Hoàng Anh bắt đầu học cách cảm nhận linh khí, nhận biết trận văn, bố trí trận pháp, tìm kiếm mắt trận và phá giải những cấm chế thần bí.

Hắn biết mình yếu.

Vì vậy hắn càng thêm cẩn thận.

Người khác tranh đoạt linh dược, hắn tránh.

Người khác tranh đoạt bảo vật, hắn quan sát.

Gặp kẻ mạnh không thể đánh lại..

Hắn chạy.

Bởi Hoàng Anh hiểu một đạo lý rất đơn giản:

Trường sinh không phải con đường dành cho kẻ liều mạng nhất, mà là con đường dành cho người sống được lâu nhất.

Nhưng hắn không biết rằng, từ khoảnh khắc chiếc nhẫn rơi vào tay mình, vận mệnh của hắn đã bắt đầu thay đổi.

Một con thỏ.

Một chiếc nhẫn.

Một tia tàn hồn.

Một phàm nhân.

Và một con đường trận đạo chưa từng có ai đi qua.

Đến cuối cùng, Hoàng Anh sẽ phát hiện..

Cơ duyên năm ấy không phải tình cờ.

Mà là một bàn cờ đã được sắp đặt từ thời đại xa xưa.

Và hắn..

Chính là người vô tình bước lên bàn cờ ấy.
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
Một lần tỉnh lại, Hoàng Anh phát hiện mình đã đến một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Nơi đây có tiên nhân ngự kiếm, có yêu thú hoành hành, có tông môn sừng sững giữa trời đất. Kẻ mạnh có thể dời núi lấp biển, còn phàm nhân chỉ là những con kiến nhỏ bé trước con đường trường sinh.

Hoàng Anh không có thiên phú kinh người.

Không có gia thế hiển hách.

Càng không có một hệ thống thần bí ban thưởng công pháp.

Cơ duyên duy nhất của hắn chỉ là..

Một con thỏ.

Trong một lần lên núi săn thú, vì đuổi theo một con thỏ trắng, Hoàng Anh vô tình bước vào một khe đá và nhặt được một chiếc nhẫn cổ xưa.

Bên trong chiếc nhẫn là một tia tàn hồn của một vị trận pháp đại sư đã chết từ thời viễn cổ.

Tàn hồn ấy không thể truyền cho hắn tu vi.

Không thể giúp hắn một bước lên trời.

Thứ duy nhất ông có thể truyền lại..

Là kinh nghiệm trận đạo đã tích lũy qua vô số năm tháng.

Từ một phàm nhân không biết gì về tu tiên, Hoàng Anh bắt đầu học cách cảm nhận linh khí, nhận biết trận văn, bố trí trận pháp, tìm kiếm mắt trận và phá giải những cấm chế thần bí.

Hắn biết mình yếu.

Vì vậy hắn càng thêm cẩn thận.

Người khác tranh đoạt linh dược, hắn tránh.

Người khác tranh đoạt bảo vật, hắn quan sát.

Gặp kẻ mạnh không thể đánh lại..

Hắn chạy.

Bởi Hoàng Anh hiểu một đạo lý rất đơn giản:

Trường sinh không phải con đường dành cho kẻ liều mạng nhất, mà là con đường dành cho người sống được lâu nhất.

Nhưng hắn không biết rằng, từ khoảnh khắc chiếc nhẫn rơi vào tay mình, vận mệnh của hắn đã bắt đầu thay đổi.

Một con thỏ.

Một chiếc nhẫn.

Một tia tàn hồn.

Một phàm nhân.

Và một con đường trận đạo chưa từng có ai đi qua.

Đến cuối cùng, Hoàng Anh sẽ phát hiện..

Cơ duyên năm ấy không phải tình cờ.

Mà là một bàn cờ đã được sắp đặt từ thời đại xa xưa.

Và hắn..

Chính là người vô tình bước lên bàn cờ ấy.

Chương 1: Một Con Thỏ Và Chiếc Nhẫn Cổ

Hoàng Anh tỉnh lại giữa một khu rừng.

Điều đầu tiên hắn cảm nhận được là lạnh.

Không phải cái lạnh của điều hòa hay gió mùa nơi thành phố, mà là thứ hơi lạnh ẩm ướt len qua từng lớp quần áo, mang theo mùi đất và lá mục.

Hắn mở mắt.

Phía trên là một vòm cây xa lạ.

Những thân cây cao đến mức gần như không nhìn thấy ngọn. Lá cây xanh đậm, một vài chiếc lá lớn bằng cả bàn tay đang lay động trong gió.

Hoàng Anh nằm bất động hồi lâu.

"Đây là đâu?"

Hắn cố nhớ lại chuyện xảy ra trước đó.

Xe máy.

Một đoạn đường vắng.

Ánh đèn pha.

Một tiếng phanh gấp.

Sau đó..

Không còn gì nữa.

Hoàng Anh chống tay ngồi dậy.

Cơn đau đầu lập tức truyền đến.

Hắn cúi xuống nhìn cơ thể mình.

Quần áo vẫn còn đó, nhưng chiếc áo sơ mi và quần jean đã biến thành một bộ quần áo vải thô màu xám.

"Không thể nào.."

Hắn đứng lên.

Phía trước có một con suối nhỏ.

Hoàng Anh bước tới, cúi xuống nhìn mặt nước.

Một khuôn mặt trẻ tuổi xa lạ phản chiếu trên mặt nước.

Khoảng mười bảy, mười tám tuổi.

Không phải hắn.

Hoàng Anh sững người.

Hắn đưa tay sờ lên mặt.

Người trong nước cũng làm theo.

Một lúc rất lâu sau, hắn mới thở ra.

"Xuyên không?"

Hai chữ ấy khiến chính hắn bật cười.

Nhưng nụ cười nhanh chóng biến mất.

Bởi vì xung quanh hoàn toàn không có đường điện, không có nhà cao tầng, không có tiếng xe.

Chỉ có rừng núi.

Và xa xa..

Một tiếng thú rống vang lên.

Hoàng Anh lập tức im lặng.

Hắn hiểu một điều.

Nếu đây thật sự là một thế giới khác, việc đầu tiên hắn cần làm không phải tìm hiểu mình đã xuyên không như thế nào.

Mà là..

Sống sót.

Hắn nhặt một cành cây khô làm vũ khí rồi men theo con suối đi xuống.

Đi được khoảng nửa canh giờ, hắn nhìn thấy khói bếp.

Một ngôi làng nhỏ nằm dưới chân núi.

Những căn nhà bằng gỗ và đất.

Trên đường có người gánh nước.

Một lão nhân nhìn thấy hắn thì giật mình.

"Tiểu tử, ngươi là ai?"

Hoàng Anh im lặng vài giây rồi đáp:

"Ta.. Tên Hoàng Anh."

Đó là cái tên duy nhất hắn còn muốn giữ lại.

Ba ngày sau, Hoàng Anh đã biết đại khái mình đang ở đâu.

Ngôi làng tên Thanh Khê thôn.

Nơi này thuộc một quốc gia mà hắn chưa từng nghe đến, gọi là Đại Lương.

Người trong làng chủ yếu săn thú, trồng lúa và hái thuốc.

Điều kỳ lạ nhất là nơi này tồn tại những câu chuyện về người tu tiên.

Ban đầu Hoàng Anh nghĩ đó chỉ là truyền thuyết.

Cho đến khi một người trong làng nói:

"Trên Thanh Vân Sơn có tiên nhân."

Hoàng Anh lập tức hỏi:

"Tiên nhân?"

Người kia gật đầu.

"Nghe nói họ có thể bay trên trời, dùng kiếm chém đá, sống hơn trăm tuổi."

Hoàng Anh im lặng.

Trong lòng hắn bắt đầu xuất hiện một ý nghĩ.

Nếu nơi này thật sự có người tu tiên..

Vậy thì cuộc đời hắn có lẽ vừa bước sang một con đường hoàn toàn khác

Chương 2: Thanh Khê Thôn

Hoàng Anh ở lại Thanh Khê thôn.

Không phải vì hắn thích cuộc sống nơi này.

Mà bởi vì hắn không còn lựa chọn nào khác.

Một người ngoài lai lịch không rõ ràng rất khó được tin tưởng.

May mắn thay, trưởng thôn Lý Sơn là người tốt.

Ông cho Hoàng Anh ở nhờ trong một căn nhà gỗ bỏ trống.

Đổi lại, hắn phải làm việc.

Gánh nước.

Chặt củi.

Làm ruộng.

Và đôi khi lên núi săn thú cùng những thanh niên trong làng.

Hoàng Anh nhanh chóng nhận ra cơ thể này khỏe hơn thân thể trước kia rất nhiều.

Chỉ vài tháng làm việc, hắn đã có sức mạnh vượt xa người bình thường.

Nhưng hắn không hề chủ quan.

Bởi hắn từng nghe những câu chuyện về tiên nhân.

Nếu thật sự tồn tại người có thể bay trên trời, thì sức mạnh hiện tại của hắn chẳng đáng là bao.

Một buổi chiều, Hoàng Anh đang chẻ củi thì nghe thấy tiếng người nói chuyện ngoài sân.

"Ba ngày nữa lên núi."

Người nói là Lý Hổ, một thợ săn khoảng hai mươi lăm tuổi.

"Đợt này phải đi sâu hơn."

"Trong làng sắp hết thịt rồi."

Hoàng Anh ngẩng đầu.

"Ta đi cùng được không?"

Lý Hổ nhìn hắn.

"Ngươi?"

"Ừ."

"Biết dùng cung không?"

"Chưa."

"Biết săn?"

"Chưa."

Lý Hổ bật cười.

"Vậy ngươi đi làm gì?"

Hoàng Anh đáp rất nghiêm túc:

"Học."

Lý Hổ nhìn hắn hồi lâu rồi gật đầu.

"Được."

Ba ngày sau.

Năm người lên núi.

Hoàng Anh lần đầu được cầm một cây cung.

Mũi tên đầu tiên hắn bắn ra thậm chí còn không chạm được con mồi.

Mũi thứ hai cũng vậy.

Đến mũi thứ năm, cuối cùng hắn bắn trúng một con chim.

Lý Hổ cười lớn.

"Không tệ!"

Hoàng Anh cũng cười.

Hắn không biết rằng chuyến đi săn tưởng như bình thường này sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình.

Buổi chiều.

Đoàn người săn được một con nai.

Nhưng khi chuẩn bị trở về, Hoàng Anh phát hiện một con thỏ trắng.

Nó đứng trên tảng đá.

Nhìn hắn.

Sau đó quay người chạy vào rừng.

Hoàng Anh không biết vì sao mình lại đuổi theo.

Có lẽ bởi con thỏ chạy quá gần.

Có lẽ..

Đó chính là vận mệnh.
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
Chương 2: Thanh Khê Thôn

Hoàng Anh ở lại Thanh Khê thôn.

Không phải vì hắn thích cuộc sống nơi này.

Mà bởi vì hắn không còn lựa chọn nào khác.

Một người ngoài lai lịch không rõ ràng rất khó được tin tưởng.

May mắn thay, trưởng thôn Lý Sơn là người tốt.

Ông cho Hoàng Anh ở nhờ trong một căn nhà gỗ bỏ trống.

Đổi lại, hắn phải làm việc.

Gánh nước.

Chặt củi.

Làm ruộng.

Và đôi khi lên núi săn thú cùng những thanh niên trong làng.

Hoàng Anh nhanh chóng nhận ra cơ thể này khỏe hơn thân thể trước kia rất nhiều.

Chỉ vài tháng làm việc, hắn đã có sức mạnh vượt xa người bình thường.

Nhưng hắn không hề chủ quan.

Bởi hắn từng nghe những câu chuyện về tiên nhân.

Nếu thật sự tồn tại người có thể bay trên trời, thì sức mạnh hiện tại của hắn chẳng đáng là bao.

Một buổi chiều, Hoàng Anh đang chẻ củi thì nghe thấy tiếng người nói chuyện ngoài sân.

"Ba ngày nữa lên núi."

Người nói là Lý Hổ, một thợ săn khoảng hai mươi lăm tuổi.

"Đợt này phải đi sâu hơn."

"Trong làng sắp hết thịt rồi."

Hoàng Anh ngẩng đầu.

"Ta đi cùng được không?"

Lý Hổ nhìn hắn.

"Ngươi?"

"Ừ."

"Biết dùng cung không?"

"Chưa."

"Biết săn?"

"Chưa."

Lý Hổ bật cười.

"Vậy ngươi đi làm gì?"

Hoàng Anh đáp rất nghiêm túc:

"Học."

Lý Hổ nhìn hắn hồi lâu rồi gật đầu.

"Được."

Ba ngày sau.

Năm người lên núi.

Hoàng Anh lần đầu được cầm một cây cung.

Mũi tên đầu tiên hắn bắn ra thậm chí còn không chạm được con mồi.

Mũi thứ hai cũng vậy.

Đến mũi thứ năm, cuối cùng hắn bắn trúng một con chim.

Lý Hổ cười lớn.

"Không tệ!"

Hoàng Anh cũng cười.

Hắn không biết rằng chuyến đi săn tưởng như bình thường này sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình.

Buổi chiều.

Đoàn người săn được một con nai.

Nhưng khi chuẩn bị trở về, Hoàng Anh phát hiện một con thỏ trắng.

Nó đứng trên tảng đá.

Nhìn hắn.

Sau đó quay người chạy vào rừng.

Hoàng Anh không biết vì sao mình lại đuổi theo.

Có lẽ bởi con thỏ chạy quá gần.

Có lẽ..

Đó chính là vận mệnh.

Chương 3: Khe Đá

Con thỏ chạy rất nhanh.

Hoàng Anh đuổi theo gần nửa dặm.

Cuối cùng nó chui vào một bụi cây.

Hoàng Anh vạch bụi cây ra.

Phía sau là một khe đá.

"Chẳng lẽ hang?"

Hắn cúi người đi vào.

Khe đá rất hẹp.

Đi khoảng mười bước, phía trước đột nhiên rộng ra.

Một hang động tự nhiên xuất hiện.

Hoàng Anh nhìn quanh.

Không có dấu chân.

Không có xương thú.

Không có mạng nhện.

Điều đó khiến hắn cảnh giác.

Một nơi kín như vậy mà không có bất kỳ sinh vật nào sống..

Rất bất thường.

Hắn lấy một cành cây đốt lửa.

Ánh sáng chiếu lên vách đá.

Trên vách có những đường nét kỳ lạ.

Những đường cong đan xen nhau.

Hoàng Anh đưa tay chạm vào.

Không có phản ứng.

"Chắc chỉ là vết đá."

Hắn quay người định rời đi.

Đúng lúc đó, con thỏ trắng chạy ngang qua chân hắn.

"Đứng lại!"

Hoàng Anh đuổi theo.

Con thỏ biến mất sau một tảng đá.

Hoàng Anh dịch tảng đá sang bên.

Một vật màu xám rơi xuống đất.

Keng.

Đó là một chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn rất cũ.

Không có đá quý.

Không có hoa văn đẹp mắt.

Chỉ có một đường vân màu đen chạy quanh thân.

Hoàng Anh nhặt nó lên.

Ngay khi ngón tay chạm vào chiếc nhẫn..

Một cơn lạnh chạy dọc cánh tay.

Hắn lập tức buông ra.

Chiếc nhẫn rơi xuống đất.

"Quái lạ.."

Hoàng Anh nhìn nó.

Trong đầu hắn xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.

Như thể có ai đó..

Đang nhìn mình.

Hắn do dự.

Cuối cùng vẫn nhặt chiếc nhẫn lên.

Lần này không có gì xảy ra.

Hoàng Anh đeo thử vào ngón tay.

Chiếc nhẫn vừa vặn một cách kỳ lạ.

Hắn nhìn nó.

"Thôi vậy."

Hoàng Anh không biết rằng ngay khoảnh khắc ấy..

Một tia thần niệm ngủ say bên trong chiếc nhẫn đã thức tỉnh.
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
Chương 3: Khe Đá

Con thỏ chạy rất nhanh.

Hoàng Anh đuổi theo gần nửa dặm.

Cuối cùng nó chui vào một bụi cây.

Hoàng Anh vạch bụi cây ra.

Phía sau là một khe đá.

"Chẳng lẽ hang?"

Hắn cúi người đi vào.

Khe đá rất hẹp.

Đi khoảng mười bước, phía trước đột nhiên rộng ra.

Một hang động tự nhiên xuất hiện.

Hoàng Anh nhìn quanh.

Không có dấu chân.

Không có xương thú.

Không có mạng nhện.

Điều đó khiến hắn cảnh giác.

Một nơi kín như vậy mà không có bất kỳ sinh vật nào sống..

Rất bất thường.

Hắn lấy một cành cây đốt lửa.

Ánh sáng chiếu lên vách đá.

Trên vách có những đường nét kỳ lạ.

Những đường cong đan xen nhau.

Hoàng Anh đưa tay chạm vào.

Không có phản ứng.

"Chắc chỉ là vết đá."

Hắn quay người định rời đi.

Đúng lúc đó, con thỏ trắng chạy ngang qua chân hắn.

"Đứng lại!"

Hoàng Anh đuổi theo.

Con thỏ biến mất sau một tảng đá.

Hoàng Anh dịch tảng đá sang bên.

Một vật màu xám rơi xuống đất.

Keng.

Đó là một chiếc nhẫn.

Chiếc nhẫn rất cũ.

Không có đá quý.

Không có hoa văn đẹp mắt.

Chỉ có một đường vân màu đen chạy quanh thân.

Hoàng Anh nhặt nó lên.

Ngay khi ngón tay chạm vào chiếc nhẫn..

Một cơn lạnh chạy dọc cánh tay.

Hắn lập tức buông ra.

Chiếc nhẫn rơi xuống đất.

"Quái lạ.."

Hoàng Anh nhìn nó.

Trong đầu hắn xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.

Như thể có ai đó..

Đang nhìn mình.

Hắn do dự.

Cuối cùng vẫn nhặt chiếc nhẫn lên.

Lần này không có gì xảy ra.

Hoàng Anh đeo thử vào ngón tay.

Chiếc nhẫn vừa vặn một cách kỳ lạ.

Hắn nhìn nó.

"Thôi vậy."

Hoàng Anh không biết rằng ngay khoảnh khắc ấy..

Một tia thần niệm ngủ say bên trong chiếc nhẫn đã thức tỉnh.

Chương 4: Tàn Hồn

Đêm hôm đó.

Hoàng Anh nằm trong căn nhà gỗ.

Chiếc nhẫn đặt trên bàn.

Hắn không ngủ được.

Trong đầu liên tục nghĩ về chuyện ban ngày.

Khoảng nửa đêm.

Chiếc nhẫn bỗng phát ra ánh sáng yếu ớt.

Hoàng Anh mở mắt.

Một bóng người mờ nhạt xuất hiện giữa căn phòng.

Đó là một lão nhân mặc áo xanh.

Khuôn mặt già nua.

Ánh mắt sắc bén.

Nhưng thân thể trong suốt như khói.

Hoàng Anh lập tức bật dậy.

"Ngươi là ai?"

Lão nhân nhìn hắn.

Không nói.

Một lúc sau mới hỏi:

"Đây là.. Năm nào?"

Hoàng Anh không trả lời.

Lão nhân cau mày.

"Ngươi không phải tu sĩ."

"Không."

"Ngay cả Luyện Khí cũng chưa từng bước vào?"

"Ta không hiểu."

Lão nhân nhìn hắn hồi lâu.

Sau đó thở dài.

"Xem ra ta thật sự đã ngủ quá lâu."

Hoàng Anh nuốt nước bọt.

"Ngươi là ma?"

"Ma?"

Lão nhân cười nhạt.

"Ta là Cổ Trận Tử."

"Ta từng là một trận pháp sư."

"Nhưng thân thể đã chết từ rất lâu."

Hoàng Anh nhìn chiếc nhẫn.

"Ngươi ở trong này?"

"Chính xác."

"Vậy tại sao ta lại nghe thấy ngươi?"

Cổ Trận Tử im lặng.

Một lúc sau, ông nói:

"Vì ngươi đã đánh thức ta."

Hoàng Anh nhìn lão.

"Ngươi có thể dạy ta tu tiên không?"

Cổ Trận Tử lắc đầu.

"Không."

Câu trả lời khiến Hoàng Anh ngẩn người.

"Ta chỉ còn một tia tàn hồn."

"Không thể truyền tu vi."

"Không thể giúp ngươi tăng cảnh giới."

"Thậm chí ta còn không biết mình có thể tồn tại bao lâu."

Hoàng Anh thất vọng.

Nhưng Cổ Trận Tử nói tiếp:

"Nhưng ta có thể dạy ngươi một thứ."

"Trận pháp."
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
Chương 4: Tàn Hồn

Đêm hôm đó.

Hoàng Anh nằm trong căn nhà gỗ.

Chiếc nhẫn đặt trên bàn.

Hắn không ngủ được.

Trong đầu liên tục nghĩ về chuyện ban ngày.

Khoảng nửa đêm.

Chiếc nhẫn bỗng phát ra ánh sáng yếu ớt.

Hoàng Anh mở mắt.

Một bóng người mờ nhạt xuất hiện giữa căn phòng.

Đó là một lão nhân mặc áo xanh.

Khuôn mặt già nua.

Ánh mắt sắc bén.

Nhưng thân thể trong suốt như khói.

Hoàng Anh lập tức bật dậy.

"Ngươi là ai?"

Lão nhân nhìn hắn.

Không nói.

Một lúc sau mới hỏi:

"Đây là.. Năm nào?"

Hoàng Anh không trả lời.

Lão nhân cau mày.

"Ngươi không phải tu sĩ."

"Không."

"Ngay cả Luyện Khí cũng chưa từng bước vào?"

"Ta không hiểu."

Lão nhân nhìn hắn hồi lâu.

Sau đó thở dài.

"Xem ra ta thật sự đã ngủ quá lâu."

Hoàng Anh nuốt nước bọt.

"Ngươi là ma?"

"Ma?"

Lão nhân cười nhạt.

"Ta là Cổ Trận Tử."

"Ta từng là một trận pháp sư."

"Nhưng thân thể đã chết từ rất lâu."

Hoàng Anh nhìn chiếc nhẫn.

"Ngươi ở trong này?"

"Chính xác."

"Vậy tại sao ta lại nghe thấy ngươi?"

Cổ Trận Tử im lặng.

Một lúc sau, ông nói:

"Vì ngươi đã đánh thức ta."

Hoàng Anh nhìn lão.

"Ngươi có thể dạy ta tu tiên không?"

Cổ Trận Tử lắc đầu.

"Không."

Câu trả lời khiến Hoàng Anh ngẩn người.

"Ta chỉ còn một tia tàn hồn."

"Không thể truyền tu vi."

"Không thể giúp ngươi tăng cảnh giới."

"Thậm chí ta còn không biết mình có thể tồn tại bao lâu."

Hoàng Anh thất vọng.

Nhưng Cổ Trận Tử nói tiếp:

"Nhưng ta có thể dạy ngươi một thứ."

"Trận pháp."

Chương 5: Trận Pháp

Cổ Trận Tử dùng ngón tay vẽ một đường trong không khí.

Một tia sáng hiện lên.

"Trận pháp không phải thần thông."

"Không phải sức mạnh."

"Trận pháp là cách mượn lực."

Ông chỉ vào mặt đất.

"Núi có thế."

"Nước có dòng."

"Gió có hướng."

"Linh khí có đường vận hành."

"Trận pháp chính là đem những thứ đó kết hợp lại."

Hoàng Anh chăm chú lắng nghe.

Cổ Trận Tử rất hài lòng.

"Người tu trận trước tiên phải học nhìn."

"Nhìn cái gì?"

"Nhìn thiên địa."

Đêm đó, Cổ Trận Tử không dạy Hoàng Anh bất kỳ pháp thuật nào.

Ông chỉ dạy hắn nhận biết linh khí.

Một đêm.

Hai đêm.

Ba đêm.

Hoàng Anh bắt đầu nhận ra một số điểm khác thường.

Một dòng suối.

Một tảng đá.

Một gốc cây.

Nhìn bằng mắt thường chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng khi tập trung tinh thần..

Hắn có thể cảm nhận được một dòng khí rất yếu chạy qua chúng.

"Đó là linh khí?"

Hoàng Anh hỏi.

Cổ Trận Tử gật đầu.

"Không tệ."

"Ngươi không có linh căn đặc biệt."

"Nhưng khả năng cảm nhận của ngươi khá tốt."

Hoàng Anh hỏi:

"Vậy ta có thể tu tiên không?"

Cổ Trận Tử đáp:

"Có."

"Nhưng khó."

"Khó đến mức nào?"

"Ngươi phải tự mình bước vào Luyện Khí trước."

"Không có linh căn tốt, tốc độ sẽ rất chậm."

Hoàng Anh im lặng.

Một lát sau hắn nói:

"Chậm cũng được."

Cổ Trận Tử nhìn hắn.

"Vì sao?"

Hoàng Anh đáp:

"Ta đã có cơ hội sống lại một lần."

"Ta không muốn sống một đời nữa mà không biết thế giới này rộng đến đâu."

Cổ Trận Tử mỉm cười.

Lần đầu tiên, ánh mắt ông nhìn Hoàng Anh có thêm một chút coi trọng.
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
Chương 5: Trận Pháp

Cổ Trận Tử dùng ngón tay vẽ một đường trong không khí.

Một tia sáng hiện lên.

"Trận pháp không phải thần thông."

"Không phải sức mạnh."

"Trận pháp là cách mượn lực."

Ông chỉ vào mặt đất.

"Núi có thế."

"Nước có dòng."

"Gió có hướng."

"Linh khí có đường vận hành."

"Trận pháp chính là đem những thứ đó kết hợp lại."

Hoàng Anh chăm chú lắng nghe.

Cổ Trận Tử rất hài lòng.

"Người tu trận trước tiên phải học nhìn."

"Nhìn cái gì?"

"Nhìn thiên địa."

Đêm đó, Cổ Trận Tử không dạy Hoàng Anh bất kỳ pháp thuật nào.

Ông chỉ dạy hắn nhận biết linh khí.

Một đêm.

Hai đêm.

Ba đêm.

Hoàng Anh bắt đầu nhận ra một số điểm khác thường.

Một dòng suối.

Một tảng đá.

Một gốc cây.

Nhìn bằng mắt thường chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng khi tập trung tinh thần..

Hắn có thể cảm nhận được một dòng khí rất yếu chạy qua chúng.

"Đó là linh khí?"

Hoàng Anh hỏi.

Cổ Trận Tử gật đầu.

"Không tệ."

"Ngươi không có linh căn đặc biệt."

"Nhưng khả năng cảm nhận của ngươi khá tốt."

Hoàng Anh hỏi:

"Vậy ta có thể tu tiên không?"

Cổ Trận Tử đáp:

"Có."

"Nhưng khó."

"Khó đến mức nào?"

"Ngươi phải tự mình bước vào Luyện Khí trước."

"Không có linh căn tốt, tốc độ sẽ rất chậm."

Hoàng Anh im lặng.

Một lát sau hắn nói:

"Chậm cũng được."

Cổ Trận Tử nhìn hắn.

"Vì sao?"

Hoàng Anh đáp:

"Ta đã có cơ hội sống lại một lần."

"Ta không muốn sống một đời nữa mà không biết thế giới này rộng đến đâu."

Cổ Trận Tử mỉm cười.

Lần đầu tiên, ánh mắt ông nhìn Hoàng Anh có thêm một chút coi trọng.

Chương 6: Người Không Có Linh Căn

Một tháng trôi qua.

Hoàng Anh bắt đầu thử cảm nhận linh khí.

Kết quả rất tệ.

Người bình thường có thể mất vài ngày mới cảm nhận được linh khí.

Hắn mất hơn một tháng.

Mỗi đêm đều ngồi thiền.

Nhưng linh khí chỉ tụ lại một chút rồi tan đi.

Cổ Trận Tử không hề sốt ruột.

"Tu tiên vốn là chuyện nghịch thiên."

"Ngươi phải hiểu."

"Không phải ai cũng có thể bước lên con đường này."

Hoàng Anh hỏi:

"Vậy tại sao ngươi vẫn dạy ta?"

Cổ Trận Tử nhìn hắn.

"Ta cũng không biết."

Ông dừng một chút.

"Có lẽ vì ta đang chán."

Hoàng Anh bật cười.

Nhưng trong lòng hắn biết.

Cổ Trận Tử đang giúp hắn.

Một buổi tối.

Hoàng Anh đột nhiên cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy vào cơ thể.

Rất yếu.

Nhưng rõ ràng tồn tại.

Hắn lập tức tập trung.

Luồng khí chạy qua kinh mạch.

Cuối cùng tiến vào đan điền.

Hoàng Anh mở mắt.

"Ta cảm nhận được rồi!"

Cổ Trận Tử gật đầu.

"Cuối cùng cũng bắt đầu."

Hoàng Anh không biết rằng từ khoảnh khắc này..

Cuộc đời phàm nhân của hắn đã chính thức kết thúc.
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
Chương 6: Người Không Có Linh Căn

Một tháng trôi qua.

Hoàng Anh bắt đầu thử cảm nhận linh khí.

Kết quả rất tệ.

Người bình thường có thể mất vài ngày mới cảm nhận được linh khí.

Hắn mất hơn một tháng.

Mỗi đêm đều ngồi thiền.

Nhưng linh khí chỉ tụ lại một chút rồi tan đi.

Cổ Trận Tử không hề sốt ruột.

"Tu tiên vốn là chuyện nghịch thiên."

"Ngươi phải hiểu."

"Không phải ai cũng có thể bước lên con đường này."

Hoàng Anh hỏi:

"Vậy tại sao ngươi vẫn dạy ta?"

Cổ Trận Tử nhìn hắn.

"Ta cũng không biết."

Ông dừng một chút.

"Có lẽ vì ta đang chán."

Hoàng Anh bật cười.

Nhưng trong lòng hắn biết.

Cổ Trận Tử đang giúp hắn.

Một buổi tối.

Hoàng Anh đột nhiên cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy vào cơ thể.

Rất yếu.

Nhưng rõ ràng tồn tại.

Hắn lập tức tập trung.

Luồng khí chạy qua kinh mạch.

Cuối cùng tiến vào đan điền.

Hoàng Anh mở mắt.

"Ta cảm nhận được rồi!"

Cổ Trận Tử gật đầu.

"Cuối cùng cũng bắt đầu."

Hoàng Anh không biết rằng từ khoảnh khắc này..

Cuộc đời phàm nhân của hắn đã chính thức kết thúc.

Chương 7: Tụ Linh Trận

Muốn tu luyện nhanh hơn, Hoàng Anh cần linh khí.

Nhưng Thanh Khê thôn nằm ở vùng núi bình thường.

Linh khí rất mỏng.

Cổ Trận Tử đưa cho hắn một phương pháp.

"Tụ Linh trận."

Hoàng Anh nhìn những đường nét được vẽ trên mặt đất.

"Chỉ cần linh thạch?"

"Đúng."

"Ta không có."

Cổ Trận Tử im lặng.

Hoàng Anh cũng im lặng.

Hai người nhìn nhau.

Cuối cùng Cổ Trận Tử nói:

"Vậy thì kiếm."

"Ở đâu?"

"Ta không biết."

Hoàng Anh: "..."

Hắn bắt đầu đi săn.

Nhưng săn thú không thể kiếm được linh thạch.

Sau đó hắn bắt đầu hái thuốc.

Một lần nọ, hắn phát hiện một cây linh thảo nhỏ mọc dưới vách đá.

Cổ Trận Tử lập tức bảo hắn dừng lại.

"Đừng hái."

"Tại sao?"

"Đây là Thanh Linh thảo."

"Ít nhất hai mươi năm tuổi."

"Ở chỗ các ngươi, bán được không ít tiền."

Hoàng Anh vui mừng.

Nhưng Cổ Trận Tử nói:

"Đừng bán."

"Giữ lại."

Hoàng Anh hỏi:

"Để làm gì?"

"Để cứu mạng."

Một tháng sau.

Hoàng Anh dùng số tiền bán thuốc bình thường mua được một viên linh thạch.

Cổ Trận Tử nhìn viên linh thạch.

Ánh mắt có chút phức tạp.

"Không nghĩ tới ta đường đường là Cổ Trận Tử.."

"Lại phải dùng một viên hạ phẩm linh thạch để bố trí trận pháp."

Hoàng Anh hỏi:

"Không đủ sao?"

"Đủ."

"Vậy là tốt rồi."

Cổ Trận Tử: "..."
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
Chương 7: Tụ Linh Trận

Muốn tu luyện nhanh hơn, Hoàng Anh cần linh khí.

Nhưng Thanh Khê thôn nằm ở vùng núi bình thường.

Linh khí rất mỏng.

Cổ Trận Tử đưa cho hắn một phương pháp.

"Tụ Linh trận."

Hoàng Anh nhìn những đường nét được vẽ trên mặt đất.

"Chỉ cần linh thạch?"

"Đúng."

"Ta không có."

Cổ Trận Tử im lặng.

Hoàng Anh cũng im lặng.

Hai người nhìn nhau.

Cuối cùng Cổ Trận Tử nói:

"Vậy thì kiếm."

"Ở đâu?"

"Ta không biết."

Hoàng Anh: "..."

Hắn bắt đầu đi săn.

Nhưng săn thú không thể kiếm được linh thạch.

Sau đó hắn bắt đầu hái thuốc.

Một lần nọ, hắn phát hiện một cây linh thảo nhỏ mọc dưới vách đá.

Cổ Trận Tử lập tức bảo hắn dừng lại.

"Đừng hái."

"Tại sao?"

"Đây là Thanh Linh thảo."

"Ít nhất hai mươi năm tuổi."

"Ở chỗ các ngươi, bán được không ít tiền."

Hoàng Anh vui mừng.

Nhưng Cổ Trận Tử nói:

"Đừng bán."

"Giữ lại."

Hoàng Anh hỏi:

"Để làm gì?"

"Để cứu mạng."

Một tháng sau.

Hoàng Anh dùng số tiền bán thuốc bình thường mua được một viên linh thạch.

Cổ Trận Tử nhìn viên linh thạch.

Ánh mắt có chút phức tạp.

"Không nghĩ tới ta đường đường là Cổ Trận Tử.."

"Lại phải dùng một viên hạ phẩm linh thạch để bố trí trận pháp."

Hoàng Anh hỏi:

"Không đủ sao?"

"Đủ."

"Vậy là tốt rồi."

Cổ Trận Tử: "..."

Chương 8: Đêm Đầu Tiên Tu Luyện

Tụ Linh trận được bố trí trong căn nhà gỗ.

Hoàng Anh ngồi giữa trận.

Linh thạch đặt ở trung tâm.

Cổ Trận Tử đứng bên ngoài.

"Nhắm mắt."

"Thả lỏng."

"Linh khí không phải nước."

"Ngươi không thể dùng sức kéo nó vào."

"Phải dẫn."

Hoàng Anh làm theo.

Một tia linh khí từ linh thạch tràn ra.

Sau đó bị trận pháp dẫn vào cơ thể.

Linh khí nhanh chóng vận chuyển.

Hoàng Anh cảm thấy toàn thân nóng lên.

Mồ hôi chảy xuống.

Nhưng hắn không dừng.

Một vòng.

Hai vòng.

Ba vòng.

Đến khi bình minh xuất hiện..

Linh thạch đã mờ đi một phần.

Hoàng Anh mở mắt.

Hắn cảm nhận cơ thể.

Có một luồng khí rất nhỏ đang lưu chuyển trong kinh mạch.

Cổ Trận Tử nói:

"Luyện Khí tầng một."

Hoàng Anh nắm chặt tay.

Cuối cùng..

Hắn thật sự bước vào con đường tu tiên.

Nhưng Cổ Trận Tử không chúc mừng.

Ông chỉ nói:

"Đừng vui quá sớm."

"Ngươi hiện tại vẫn yếu."

"Yếu đến mức một con yêu thú cấp thấp cũng có thể lấy mạng ngươi."

Hoàng Anh gật đầu.

Hắn hiểu.

Đây chỉ là bắt đầu.
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
Chương 8: Đêm Đầu Tiên Tu Luyện

Tụ Linh trận được bố trí trong căn nhà gỗ.

Hoàng Anh ngồi giữa trận.

Linh thạch đặt ở trung tâm.

Cổ Trận Tử đứng bên ngoài.

"Nhắm mắt."

"Thả lỏng."

"Linh khí không phải nước."

"Ngươi không thể dùng sức kéo nó vào."

"Phải dẫn."

Hoàng Anh làm theo.

Một tia linh khí từ linh thạch tràn ra.

Sau đó bị trận pháp dẫn vào cơ thể.

Linh khí nhanh chóng vận chuyển.

Hoàng Anh cảm thấy toàn thân nóng lên.

Mồ hôi chảy xuống.

Nhưng hắn không dừng.

Một vòng.

Hai vòng.

Ba vòng.

Đến khi bình minh xuất hiện..

Linh thạch đã mờ đi một phần.

Hoàng Anh mở mắt.

Hắn cảm nhận cơ thể.

Có một luồng khí rất nhỏ đang lưu chuyển trong kinh mạch.

Cổ Trận Tử nói:

"Luyện Khí tầng một."

Hoàng Anh nắm chặt tay.

Cuối cùng..

Hắn thật sự bước vào con đường tu tiên.

Nhưng Cổ Trận Tử không chúc mừng.

Ông chỉ nói:

"Đừng vui quá sớm."

"Ngươi hiện tại vẫn yếu."

"Yếu đến mức một con yêu thú cấp thấp cũng có thể lấy mạng ngươi."

Hoàng Anh gật đầu.

Hắn hiểu.

Đây chỉ là bắt đầu.

Chương 9: Mùi Máu Trong Rừng

Một tháng sau.

Hoàng Anh đã củng cố tu vi Luyện Khí tầng một.

Ngày hôm đó, hắn theo Lý Hổ lên núi.

Hai người định săn một con hươu.

Nhưng khi đi sâu vào rừng..

Lý Hổ đột nhiên dừng lại.

"Khoan."

Hoàng Anh nhìn hắn.

"Chuyện gì?"

Lý Hổ chỉ xuống đất.

Có máu.

Rất nhiều máu.

Nhưng không có xác động vật.

Hoàng Anh cúi xuống.

Cổ Trận Tử đột nhiên xuất hiện trong đầu hắn.

"Rút lui."

"Ngay."

Hoàng Anh không hỏi.

Hắn kéo Lý Hổ quay về.

Nhưng mới đi được vài bước..

Một tiếng gầm vang lên.

Một con sói đen từ bụi cây lao ra.

Lý Hổ lập tức giương cung.

Mũi tên bắn trúng vai con sói.

Nhưng nó không ngã.

Hoàng Anh nhìn thấy đôi mắt đỏ của nó.

"Không phải sói bình thường."

Cổ Trận Tử nói:

"Yêu thú."

Hoàng Anh lạnh cả người.

Con sói lao tới.

Lý Hổ bị đánh bay.

Hoàng Anh lùi lại.

Trong khoảnh khắc nguy hiểm, hắn nhìn thấy một tảng đá phía sau con sói.

Một ý nghĩ xuất hiện.

Trận pháp.

Hắn nhanh chóng lấy ba viên đá nhỏ.

Đặt xuống đất.

Không đủ linh lực.

Không đủ tài liệu.

Nhưng Cổ Trận Tử từng nói:

"Trận pháp không nhất thiết phải mạnh."

"Chỉ cần đúng lúc."

Hoàng Anh kích hoạt trận.

Một luồng khí xoáy xuất hiện.

Con sói bị chậm lại trong khoảnh khắc.

Lý Hổ lập tức kéo Hoàng Anh chạy.

Hai người thoát khỏi khu rừng.

Hoàng Anh quay đầu.

Con sói vẫn đứng đó.

Nhìn theo họ.

Cổ Trận Tử nói:

"Đó là trận pháp đầu tiên ngươi tự mình sử dụng."

Hoàng Anh thở dốc.

"Ta thắng?"

"Không."

"Ngươi chỉ sống sót."

Hoàng Anh im lặng.

Nhưng sau đó hắn cười.

"Vậy là đủ."
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
Chương 9: Mùi Máu Trong Rừng

Một tháng sau.

Hoàng Anh đã củng cố tu vi Luyện Khí tầng một.

Ngày hôm đó, hắn theo Lý Hổ lên núi.

Hai người định săn một con hươu.

Nhưng khi đi sâu vào rừng..

Lý Hổ đột nhiên dừng lại.

"Khoan."

Hoàng Anh nhìn hắn.

"Chuyện gì?"

Lý Hổ chỉ xuống đất.

Có máu.

Rất nhiều máu.

Nhưng không có xác động vật.

Hoàng Anh cúi xuống.

Cổ Trận Tử đột nhiên xuất hiện trong đầu hắn.

"Rút lui."

"Ngay."

Hoàng Anh không hỏi.

Hắn kéo Lý Hổ quay về.

Nhưng mới đi được vài bước..

Một tiếng gầm vang lên.

Một con sói đen từ bụi cây lao ra.

Lý Hổ lập tức giương cung.

Mũi tên bắn trúng vai con sói.

Nhưng nó không ngã.

Hoàng Anh nhìn thấy đôi mắt đỏ của nó.

"Không phải sói bình thường."

Cổ Trận Tử nói:

"Yêu thú."

Hoàng Anh lạnh cả người.

Con sói lao tới.

Lý Hổ bị đánh bay.

Hoàng Anh lùi lại.

Trong khoảnh khắc nguy hiểm, hắn nhìn thấy một tảng đá phía sau con sói.

Một ý nghĩ xuất hiện.

Trận pháp.

Hắn nhanh chóng lấy ba viên đá nhỏ.

Đặt xuống đất.

Không đủ linh lực.

Không đủ tài liệu.

Nhưng Cổ Trận Tử từng nói:

Hoàng Anh kích hoạt trận.

Một luồng khí xoáy xuất hiện.

Con sói bị chậm lại trong khoảnh khắc.

Lý Hổ lập tức kéo Hoàng Anh chạy.

Hai người thoát khỏi khu rừng.

Hoàng Anh quay đầu.

Con sói vẫn đứng đó.

Nhìn theo họ.

Cổ Trận Tử nói:

"Đó là trận pháp đầu tiên ngươi tự mình sử dụng."

Hoàng Anh thở dốc.

"Ta thắng?"

"Không."

"Ngươi chỉ sống sót."

Hoàng Anh im lặng.

Nhưng sau đó hắn cười.

"Vậy là đủ."

Chương 10: Cánh Cửa Của Tu Tiên Giới

Sau chuyện con sói đen, Hoàng Anh không còn dám xem thường thế giới này.

Hắn bắt đầu dành nhiều thời gian hơn để học trận pháp.

Cổ Trận Tử dạy hắn ba thứ.

Thứ nhất: Quan sát.

Thứ hai: Nhẫn nhịn.

Thứ ba: Chạy trốn.


Hoàng Anh nghe đến điều thứ ba thì bật cười.

"Tiền bối, đây cũng là bản lĩnh sao?"

Cổ Trận Tử lạnh nhạt đáp:

"Đương nhiên."

"Ngươi đánh không lại thì chạy."

"Chạy không được thì chết."

"Đạo lý đơn giản như vậy mà còn phải hỏi?"

Hoàng Anh không nói nữa.

Hắn biết Cổ Trận Tử nói đúng.

Một ngày nọ, trong làng xuất hiện một đoàn người lạ.

Họ mặc áo xanh.

Bên hông đeo trường kiếm.

Người đứng đầu khoảng ba mươi tuổi.

Trưởng thôn dẫn mọi người ra nghênh đón.

Người áo xanh nói:

"Thanh Vân Môn năm nay tuyển đệ tử."

"Phàm nhân từ mười sáu đến hai mươi tuổi đều có thể thử."

Hoàng Anh đứng giữa đám đông.

Tim hắn đập mạnh.

Cổ Trận Tử im lặng rất lâu.

Cuối cùng nói:

"Đi."

Hoàng Anh hỏi:

"Ta có cơ hội không?"

"Không biết."

"Tiền bối cũng không biết?"

"Ta đã chết quá lâu rồi."

Cổ Trận Tử nhìn về phía những người áo xanh.

Giọng nói lần đầu tiên trở nên nghiêm túc.

"Nhưng nếu ngươi muốn bước vào tu tiên giới.."

"Đây là cánh cửa đầu tiên."

Ngày hôm sau.

Hoàng Anh rời khỏi Thanh Khê thôn.

Hắn chỉ mang theo một túi quần áo, vài đồng bạc, một cây dao săn..

Và chiếc nhẫn cũ trên ngón tay.

Không ai biết rằng trong chiếc nhẫn ấy đang ngủ một tàn hồn cổ xưa.

Không ai biết Hoàng Anh chỉ mới Luyện Khí tầng một.

Càng không ai biết..

Vận mệnh của hắn đã bắt đầu chuyển động.

Ở một nơi rất xa.

Trên một ngọn núi cao xuyên qua mây trời.

Một lão giả đang ngồi trước một bàn đá bỗng mở mắt.

Ông ta nhìn về phương hướng Thanh Khê thôn.

Trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

"Không thể nào.."

"Khí tức của chiếc nhẫn.."

"Vẫn còn?"
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề
Chương 10: Cánh Cửa Của Tu Tiên Giới

Sau chuyện con sói đen, Hoàng Anh không còn dám xem thường thế giới này.

Hắn bắt đầu dành nhiều thời gian hơn để học trận pháp.

Cổ Trận Tử dạy hắn ba thứ.

Thứ nhất: Quan sát.

Thứ hai: Nhẫn nhịn.

Thứ ba: Chạy trốn.


Hoàng Anh nghe đến điều thứ ba thì bật cười.

"Tiền bối, đây cũng là bản lĩnh sao?"

Cổ Trận Tử lạnh nhạt đáp:

"Đương nhiên."

"Ngươi đánh không lại thì chạy."

"Chạy không được thì chết."

"Đạo lý đơn giản như vậy mà còn phải hỏi?"

Hoàng Anh không nói nữa.

Hắn biết Cổ Trận Tử nói đúng.

Một ngày nọ, trong làng xuất hiện một đoàn người lạ.

Họ mặc áo xanh.

Bên hông đeo trường kiếm.

Người đứng đầu khoảng ba mươi tuổi.

Trưởng thôn dẫn mọi người ra nghênh đón.

Người áo xanh nói:

"Thanh Vân Môn năm nay tuyển đệ tử."

"Phàm nhân từ mười sáu đến hai mươi tuổi đều có thể thử."

Hoàng Anh đứng giữa đám đông.

Tim hắn đập mạnh.

Cổ Trận Tử im lặng rất lâu.

Cuối cùng nói:

"Đi."

Hoàng Anh hỏi:

"Ta có cơ hội không?"

"Không biết."

"Tiền bối cũng không biết?"

"Ta đã chết quá lâu rồi."

Cổ Trận Tử nhìn về phía những người áo xanh.

Giọng nói lần đầu tiên trở nên nghiêm túc.

"Nhưng nếu ngươi muốn bước vào tu tiên giới.."

"Đây là cánh cửa đầu tiên."

Ngày hôm sau.

Hoàng Anh rời khỏi Thanh Khê thôn.

Hắn chỉ mang theo một túi quần áo, vài đồng bạc, một cây dao săn..

Và chiếc nhẫn cũ trên ngón tay.

Không ai biết rằng trong chiếc nhẫn ấy đang ngủ một tàn hồn cổ xưa.

Không ai biết Hoàng Anh chỉ mới Luyện Khí tầng một.

Càng không ai biết..

Vận mệnh của hắn đã bắt đầu chuyển động.

Ở một nơi rất xa.

Trên một ngọn núi cao xuyên qua mây trời.

Một lão giả đang ngồi trước một bàn đá bỗng mở mắt.

Ông ta nhìn về phương hướng Thanh Khê thôn.

Trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

"Không thể nào.."

"Khí tức của chiếc nhẫn.."

"Vẫn còn?"

Chương 11: Rời Khỏi Thanh Khê Thôn​


Sáng sớm.

Mặt trời còn chưa lên khỏi dãy núi phía đông, Thanh Khê thôn đã chìm trong một màn sương mỏng.

Hoàng Anh đứng trước căn nhà gỗ.

Bên cạnh chân hắn là một chiếc túi vải màu nâu.

Trong túi không có nhiều đồ.

Hai bộ quần áo.

Một con dao săn.

Một ít lương khô.

Hai bình nước.

Một túi thuốc trị thương thông thường.

Vài đồng bạc.

Ngoài ra còn có một thứ mà hắn đặc biệt quý trọng.

Chiếc nhẫn màu xám đeo trên ngón tay.

Hoàng Anh cúi xuống kiểm tra chiếc túi lần cuối.

Lương khô đủ ba ngày.

Nước đủ hai ngày.

Dao đã mài.

Dây thừng có mười trượng.

Hộp lửa.

Kim chỉ.

Một ít thuốc cầm máu.

Hắn kiểm tra từng thứ một.

Lý Hổ đứng bên cạnh nhìn hồi lâu, cuối cùng không nhịn được nói:

"Ngươi chỉ lên đường đến Thanh Vân Môn thôi, có cần mang nhiều thứ như vậy không?"

Hoàng Anh đáp:

"Cẩn thận vẫn hơn."

"Thanh Vân Môn có tiên nhân."

"Chẳng lẽ tiên nhân không ăn cơm?"

Lý Hổ bật cười.

"Ngươi đúng là.."

Ông ta không nói tiếp.

Hoàng Anh lại cúi xuống kiểm tra dây buộc túi.

Hắn đã sống ở Thanh Khê thôn gần một năm.

Trong khoảng thời gian đó, hắn hiểu rất rõ một đạo lý.

Không biết trước nguy hiểm thì phải chuẩn bị cho nguy hiểm.

Hắn không biết Thanh Vân Môn ở đâu.

Không biết đường đi có yêu thú hay không.

Không biết những người tu tiên có tính cách thế nào.

Càng không biết sau khi gia nhập tông môn, cuộc sống sẽ ra sao.

Trong tình huống như vậy, hắn chỉ có thể chuẩn bị càng nhiều càng tốt.

Một chiếc túi nước.

Một con dao.

Một ít thuốc.

Nhìn thì chẳng đáng bao nhiêu.

Nhưng nếu một ngày gặp chuyện, thứ cứu mạng hắn có thể chính là những thứ nhỏ nhặt này.

Hoàng Anh ngẩng đầu nhìn Thanh Khê thôn.

Nơi này đã cho hắn một năm bình yên.

Dù chỉ là một ngôi làng nhỏ, nhưng ít nhất..

Đây là nơi đầu tiên hắn có cảm giác mình thuộc về.

Lý Hổ vỗ vai hắn.

"Đi đi."

"Đừng quay lại giữa đường."

Hoàng Anh cười.

"Ta sẽ quay lại."

"Ít nhất nếu còn sống."

Lý Hổ nghe vậy liền bật cười.

"Ngươi lúc nào cũng nói chuyện xui xẻo."

Hoàng Anh không giải thích.

Trong lòng hắn lại nghĩ:

Sống được mới có tư cách nói chuyện tương lai.

Hắn quay người.

Bước lên con đường dẫn về phía Thanh Vân Sơn.

Trong chiếc nhẫn trên tay.

Cổ Trận Tử lặng lẽ quan sát tất cả.

Một lúc lâu sau, ông mới lên tiếng.

"Ngươi chuẩn bị nhiều như vậy?"

"Vâng."

"Ngươi cho rằng chuyến đi này nguy hiểm?"

"Không biết."

"Không biết mà vẫn chuẩn bị?"

Hoàng Anh đáp:

"Chính vì không biết nên mới phải chuẩn bị."

Cổ Trận Tử im lặng.

Một lúc sau, ông khẽ cười.

"Tiểu tử."

"Ngươi đúng là sinh ra để học trận pháp."
 
Chỉnh sửa cuối:
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề

Chương 11: Rời Khỏi Thanh Khê Thôn​


Sáng sớm.

Mặt trời còn chưa lên khỏi dãy núi phía đông, Thanh Khê thôn đã chìm trong một màn sương mỏng.

Hoàng Anh đứng trước căn nhà gỗ.

Bên cạnh chân hắn là một chiếc túi vải màu nâu.

Trong túi không có nhiều đồ.

Hai bộ quần áo.

Một con dao săn.

Một ít lương khô.

Hai bình nước.

Một túi thuốc trị thương thông thường.

Vài đồng bạc.

Ngoài ra còn có một thứ mà hắn đặc biệt quý trọng.

Chiếc nhẫn màu xám đeo trên ngón tay.

Hoàng Anh cúi xuống kiểm tra chiếc túi lần cuối.

Lương khô đủ ba ngày.

Nước đủ hai ngày.

Dao đã mài.

Dây thừng có mười trượng.

Hộp lửa.

Kim chỉ.

Một ít thuốc cầm máu.

Hắn kiểm tra từng thứ một.

Lý Hổ đứng bên cạnh nhìn hồi lâu, cuối cùng không nhịn được nói:

"Ngươi chỉ lên đường đến Thanh Vân Môn thôi, có cần mang nhiều thứ như vậy không?"

Hoàng Anh đáp:

"Cẩn thận vẫn hơn."

"Thanh Vân Môn có tiên nhân."

"Chẳng lẽ tiên nhân không ăn cơm?"

Lý Hổ bật cười.

"Ngươi đúng là.."

Ông ta không nói tiếp.

Hoàng Anh lại cúi xuống kiểm tra dây buộc túi.

Hắn đã sống ở Thanh Khê thôn gần một năm.

Trong khoảng thời gian đó, hắn hiểu rất rõ một đạo lý.

Không biết trước nguy hiểm thì phải chuẩn bị cho nguy hiểm.

Hắn không biết Thanh Vân Môn ở đâu.

Không biết đường đi có yêu thú hay không.

Không biết những người tu tiên có tính cách thế nào.

Càng không biết sau khi gia nhập tông môn, cuộc sống sẽ ra sao.

Trong tình huống như vậy, hắn chỉ có thể chuẩn bị càng nhiều càng tốt.

Một chiếc túi nước.

Một con dao.

Một ít thuốc.

Nhìn thì chẳng đáng bao nhiêu.

Nhưng nếu một ngày gặp chuyện, thứ cứu mạng hắn có thể chính là những thứ nhỏ nhặt này.

Hoàng Anh ngẩng đầu nhìn Thanh Khê thôn.

Nơi này đã cho hắn một năm bình yên.

Dù chỉ là một ngôi làng nhỏ, nhưng ít nhất..

Đây là nơi đầu tiên hắn có cảm giác mình thuộc về.

Lý Hổ vỗ vai hắn.

"Đi đi."

"Đừng quay lại giữa đường."

Hoàng Anh cười.

"Ta sẽ quay lại."

"Ít nhất nếu còn sống."

Lý Hổ nghe vậy liền bật cười.

"Ngươi lúc nào cũng nói chuyện xui xẻo."

Hoàng Anh không giải thích.

Trong lòng hắn lại nghĩ:

Sống được mới có tư cách nói chuyện tương lai.

Hắn quay người.

Bước lên con đường dẫn về phía Thanh Vân Sơn.

Trong chiếc nhẫn trên tay.

Cổ Trận Tử lặng lẽ quan sát tất cả.

Một lúc lâu sau, ông mới lên tiếng.

"Ngươi chuẩn bị nhiều như vậy?"

"Vâng."

"Ngươi cho rằng chuyến đi này nguy hiểm?"

"Không biết."

"Không biết mà vẫn chuẩn bị?"

Hoàng Anh đáp:

"Chính vì không biết nên mới phải chuẩn bị."

Cổ Trận Tử im lặng.

Một lúc sau, ông khẽ cười.

"Tiểu tử."

"Ngươi đúng là sinh ra để học trận pháp."

Chương 12: Ba Người Đồng Hành​


Con đường đến Thanh Vân Sơn dài hơn Hoàng Anh tưởng.

Ngày đầu tiên hắn đi không nhanh.

Mỗi khi đến một ngã rẽ, hắn đều dừng lại hỏi đường.

Đến trưa, hắn ngồi dưới một gốc cây nghỉ ngơi.

Hoàng Anh mở túi.

Kiểm tra nước.

Sau đó lấy một miếng lương khô.

Không ăn hết.

Chỉ ăn một nửa.

Nửa còn lại hắn gói lại.

Cổ Trận Tử hỏi:

"Ngươi tiết kiệm đến mức này làm gì?"

"Phòng khi trên đường không tìm được chỗ ăn."

"Ngươi còn bao lâu mới đến Thanh Vân Sơn?"

"Ít nhất năm ngày."

"Vậy số lương khô này đủ sao?"

"Không."

"Thế tại sao chỉ ăn một nửa?"

Hoàng Anh nghiêm túc nói:

"Để kéo dài thêm một ngày."

Cổ Trận Tử: "..."

Ông bắt đầu cảm thấy có chút đau đầu.

Đúng lúc đó, phía trước vang lên tiếng bước chân.

Hoàng Anh lập tức thu túi.

Tay đặt lên chuôi dao.

Ba người xuất hiện ở cuối con đường.

Hai nam một nữ.

Người đi đầu là một thiếu niên khoảng mười tám tuổi.

Thân hình cao gầy.

Khuôn mặt khá bình thường.

Hắn nhìn thấy Hoàng Anh thì dừng lại.

"Huynh đài cũng đi Thanh Vân Môn?"

Hoàng Anh không trả lời ngay.

Hắn quan sát ba người.

Người đầu tiên có một thanh đoản kiếm.

Người thứ hai thân hình to lớn, sau lưng mang một thanh đao.

Thiếu nữ mặc áo xanh nhạt, bên hông có túi vải.

Không giống người xấu.

Nhưng Hoàng Anh vẫn giữ khoảng cách.

"Đúng."

Thiếu niên cười.

"Tại hạ Lâm Mặc."

Hắn chỉ sang người cao lớn.

"Đây là Trần Đại Sơn."

Sau đó chỉ thiếu nữ.

"Tô Nhược Lan."

Tô Nhược Lan gật đầu.

Hoàng anh cũng không ấm không lạnh đáp: Tại hạ họ Hoàng tên 1 chữ Anh.

"Hoàng huynh đi một mình sao?"

"Ừ."

Trần Đại Sơn cười lớn.

"Vậy đi chung đi."

Hoàng Anh không lập tức đồng ý.

Lâm Mặc hơi bất ngờ.

"Hoàng huynh không tin chúng ta?"

Hoàng Anh thành thật:

"Không quen."

Trần Đại Sơn sửng sốt.

Sau đó phá lên cười.

"Ta thích người thẳng thắn."

Tô Nhược Lan nhìn Hoàng Anh.

"Vậy nếu chúng ta cùng đi thì sao?"

Hoàng Anh suy nghĩ.

Bốn người đi cùng nhau quả thực an toàn hơn một mình.

Nhưng..

Cùng người lạ cũng có nguy hiểm.

Cuối cùng hắn nói:

"Được."

"Nhưng mỗi người tự giữ đồ của mình."

"Không tự ý lấy đồ của người khác."

"Nếu gặp nguy hiểm, không ai được bỏ người khác lại."

Trần Đại Sơn nhìn hắn.

"Ngươi nhiều quy tắc thật."

Hoàng Anh bình thản:

"Ta sợ chết."

Trần Đại Sơn lại cười.

"Ha ha!"

"Ta bắt đầu thích ngươi rồi đấy."
 
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề

Chương 11: Ba Người Đồng Hành​


Con đường đến Thanh Vân Sơn dài hơn Hoàng Anh tưởng.

Ngày đầu tiên hắn đi không nhanh.

Mỗi khi đến một ngã rẽ, hắn đều dừng lại hỏi đường.

Đến trưa, hắn ngồi dưới một gốc cây nghỉ ngơi.

Hoàng Anh mở túi.

Kiểm tra nước.

Sau đó lấy một miếng lương khô.

Không ăn hết.

Chỉ ăn một nửa.

Nửa còn lại hắn gói lại.

Cổ Trận Tử hỏi:

"Ngươi tiết kiệm đến mức này làm gì?"

"Phòng khi trên đường không tìm được chỗ ăn."

"Ngươi còn bao lâu mới đến Thanh Vân Sơn?"

"Ít nhất năm ngày."

"Vậy số lương khô này đủ sao?"

"Không."

"Thế tại sao chỉ ăn một nửa?"

Hoàng Anh nghiêm túc nói:

"Để kéo dài thêm một ngày."

Cổ Trận Tử: "..."

Ông bắt đầu cảm thấy có chút đau đầu.

Đúng lúc đó, phía trước vang lên tiếng bước chân.

Hoàng Anh lập tức thu túi.

Tay đặt lên chuôi dao.

Ba người xuất hiện ở cuối con đường.

Hai nam một nữ.

Người đi đầu là một thiếu niên khoảng mười tám tuổi.

Thân hình cao gầy.

Khuôn mặt khá bình thường.

Hắn nhìn thấy Hoàng Anh thì dừng lại.

"Huynh đài cũng đi Thanh Vân Môn?"

Hoàng Anh không trả lời ngay.

Hắn quan sát ba người.

Người đầu tiên có một thanh đoản kiếm.

Người thứ hai thân hình to lớn, sau lưng mang một thanh đao.

Thiếu nữ mặc áo xanh nhạt, bên hông có túi vải.

Không giống người xấu.

Nhưng Hoàng Anh vẫn giữ khoảng cách.

"Đúng."

Thiếu niên cười.

"Tại hạ Lâm Mặc."

Hắn chỉ sang người cao lớn.

"Đây là Trần Đại Sơn."

Sau đó chỉ thiếu nữ.

"Tô Nhược Lan."

Tô Nhược Lan gật đầu.

Hoàng anh cũng không ấm không lạnh đáp: Tại hạ họ Hoàng tên 1 chữ Anh.

"Hoàng huynh đi một mình sao?"

"Ừ."

Trần Đại Sơn cười lớn.

"Vậy đi chung đi."

Hoàng Anh không lập tức đồng ý.

Lâm Mặc hơi bất ngờ.

"Hoàng huynh không tin chúng ta?"

Hoàng Anh thành thật:

"Không quen."

Trần Đại Sơn sửng sốt.

Sau đó phá lên cười.

"Ta thích người thẳng thắn."

Tô Nhược Lan nhìn Hoàng Anh.

"Vậy nếu chúng ta cùng đi thì sao?"

Hoàng Anh suy nghĩ.

Bốn người đi cùng nhau quả thực an toàn hơn một mình.

Nhưng..

Cùng người lạ cũng có nguy hiểm.

Cuối cùng hắn nói:

"Được."

"Nhưng mỗi người tự giữ đồ của mình."

"Không tự ý lấy đồ của người khác."

"Nếu gặp nguy hiểm, không ai được bỏ người khác lại."

Trần Đại Sơn nhìn hắn.

"Ngươi nhiều quy tắc thật."

Hoàng Anh bình thản:

"Ta sợ chết."

Trần Đại Sơn lại cười.

"Ha ha!"

"Ta bắt đầu thích ngươi rồi đấy."

Chương 13: Một Bữa Cơm​


Chiều tối.

Bốn người dựng trại bên một con suối.

Trần Đại Sơn nhóm lửa.

Lâm Mặc đi kiếm củi.

Tô Nhược Lan lấy nồi.

Hoàng Anh đứng bên cạnh quan sát.

Một lúc sau, hắn nói:

"Chỗ này không ổn."

Ba người nhìn hắn.

"Tại sao?"

Hoàng Anh chỉ vào bụi cây phía sau.

"Quá kín."

"Đêm xuống nếu có thú đến, chúng ta không nhìn thấy."

Trần Đại Sơn nhìn quanh.

"Không có gì mà."

Hoàng Anh không tranh luận.

Hắn chỉ vào một khoảng đất trống cách con suối khoảng hai mươi trượng.

"Đổi sang đó."

Lâm Mặc suy nghĩ rồi gật đầu.

Bốn người chuyển chỗ.

Đêm xuống.

Một canh giờ sau.

Từ bụi cây cũ vang lên tiếng sột soạt.

Trần Đại Sơn lập tức bật dậy.

Một con lợn rừng lao ra.

Nó chạy đúng qua nơi bọn họ vừa dựng trại.

Trần Đại Sơn nhìn Hoàng Anh.

"Ngươi.."

Hoàng Anh bình tĩnh nói:

"Ta chỉ đoán."

Tô Nhược Lan nhìn hắn.

"Không."

"Ngươi quan sát dấu chân trước đó rồi."

Hoàng Anh không phủ nhận.

Hắn đã nhìn thấy vài dấu móng trên bùn.

Nhưng điều hắn không nói là..

Hắn đã chuẩn bị sẵn dây thừng và dao bên cạnh từ trước.

Cổ Trận Tử cười:

"Ngươi quả thực quá cẩn thận."

Hoàng Anh đáp trong lòng:

"Cẩn thận còn hơn chết."

Bữa tối hôm đó khá đơn giản.

Mỗi người lấy một phần lương khô.

Hoàng Anh lấy thêm một ít thịt khô.

Trần Đại Sơn nhìn thấy liền hỏi:

"Ngươi còn thịt?"

"Có."

"Cho ta một miếng."

Hoàng Anh đưa hắn một miếng nhỏ.

Trần Đại Sơn ăn xong.

"Ngươi đúng là keo kiệt."

Hoàng Anh nói:

"Ta chỉ còn sáu miếng."

"Ngày mai mỗi người một miếng."

"Vậy tối nay không thể ăn hết."

Tô Nhược Lan bật cười.

"Hoàng huynh tính toán cả chuyện này?"

"Ừ."

Lâm Mặc nhìn hắn.

"Ngươi nghĩ xa thật."

Hoàng Anh không đáp.

Hắn chỉ cúi đầu ăn cơm.

Nhưng từ đêm đó..

Ba người bắt đầu thực sự xem hắn là đồng bạn.
 
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề

Chương 13: Một Bữa Cơm​


Chiều tối.

Bốn người dựng trại bên một con suối.

Trần Đại Sơn nhóm lửa.

Lâm Mặc đi kiếm củi.

Tô Nhược Lan lấy nồi.

Hoàng Anh đứng bên cạnh quan sát.

Một lúc sau, hắn nói:

"Chỗ này không ổn."

Ba người nhìn hắn.

"Tại sao?"

Hoàng Anh chỉ vào bụi cây phía sau.

"Quá kín."

"Đêm xuống nếu có thú đến, chúng ta không nhìn thấy."

Trần Đại Sơn nhìn quanh.

"Không có gì mà."

Hoàng Anh không tranh luận.

Hắn chỉ vào một khoảng đất trống cách con suối khoảng hai mươi trượng.

"Đổi sang đó."

Lâm Mặc suy nghĩ rồi gật đầu.

Bốn người chuyển chỗ.

Đêm xuống.

Một canh giờ sau.

Từ bụi cây cũ vang lên tiếng sột soạt.

Trần Đại Sơn lập tức bật dậy.

Một con lợn rừng lao ra.

Nó chạy đúng qua nơi bọn họ vừa dựng trại.

Trần Đại Sơn nhìn Hoàng Anh.

"Ngươi.."

Hoàng Anh bình tĩnh nói:

"Ta chỉ đoán."

Tô Nhược Lan nhìn hắn.

"Không."

"Ngươi quan sát dấu chân trước đó rồi."

Hoàng Anh không phủ nhận.

Hắn đã nhìn thấy vài dấu móng trên bùn.

Nhưng điều hắn không nói là..

Hắn đã chuẩn bị sẵn dây thừng và dao bên cạnh từ trước.

Cổ Trận Tử cười:

"Ngươi quả thực quá cẩn thận."

Hoàng Anh đáp trong lòng:

"Cẩn thận còn hơn chết."

Bữa tối hôm đó khá đơn giản.

Mỗi người lấy một phần lương khô.

Hoàng Anh lấy thêm một ít thịt khô.

Trần Đại Sơn nhìn thấy liền hỏi:

"Ngươi còn thịt?"

"Có."

"Cho ta một miếng."

Hoàng Anh đưa hắn một miếng nhỏ.

Trần Đại Sơn ăn xong.

"Ngươi đúng là keo kiệt."

Hoàng Anh nói:

"Ta chỉ còn sáu miếng."

"Ngày mai mỗi người một miếng."

"Vậy tối nay không thể ăn hết."

Tô Nhược Lan bật cười.

"Hoàng huynh tính toán cả chuyện này?"

"Ừ."

Lâm Mặc nhìn hắn.

"Ngươi nghĩ xa thật."

Hoàng Anh không đáp.

Hắn chỉ cúi đầu ăn cơm.

Nhưng từ đêm đó..

Ba người bắt đầu thực sự xem hắn là đồng bạn.

Chương 14: Đá Vàng Trên Đường​


Ngày thứ hai.

Bốn người đi ngang qua một khu rừng.

Tô Nhược Lan đột nhiên dừng lại.

"Nhìn kia."

Bên dưới một tảng đá có ánh sáng vàng.

Trần Đại Sơn lập tức chạy tới.

Hắn nhặt lên một viên đá.

"Kim linh thạch?"

Lâm Mặc cũng tới.

Hoàng Anh đứng cách đó vài bước.

Không tiến lên.

Cổ Trận Tử hỏi:

"Ngươi không xem?"

"Chờ."

"Chờ gì?"

"Không biết."

Hoàng Anh nhìn xung quanh.

Một viên linh thạch nằm giữa đường.

Quá dễ lấy.

Dễ đến mức đáng ngờ.

Hắn chỉ xuống mặt đất.

"Dấu chân."

Có ba loại.

Một loại của người.

Một loại của thú.

Và một loại..

Không giống bất kỳ thứ gì hắn từng thấy.

Trần Đại Sơn đang định nhặt viên đá thì Hoàng Anh quát:

"Đừng!"

Quá muộn.

Mặt đất rung lên.

Một cái miệng khổng lồ từ dưới lớp đất bật lên.

Trần Đại Sơn vội vàng lăn sang bên.

Một con yêu thú hình dạng giống thằn lằn chui lên.

"Chạy!"

Bốn người lập tức bỏ chạy.

Trần Đại Sơn vừa chạy vừa mắng:

"Ngươi nói sớm hơn được không?"

Hoàng Anh thở hổn hển:

"Ta vừa phát hiện!"

Con yêu thú đuổi theo khoảng trăm trượng rồi mới dừng lại.

Lâm Mặc quay đầu.

"Ngươi làm sao phát hiện?"

Hoàng Anh chỉ nói:

"Viên đá kia nằm sai chỗ."

Trần Đại Sơn không hiểu.

Tô Nhược Lan thì hiểu.

"Ngươi cho rằng có người cố ý đặt nó?"

Hoàng Anh gật đầu.

Cổ Trận Tử ở trong nhẫn khẽ nói:

"Không phải người."

"Đó là mồi của yêu thú."

Hoàng Anh nghe vậy càng cảnh giác.

Một viên đá giả làm mồi.

Một con yêu thú ẩn dưới đất.

Thế giới này..

Quả nhiên không đơn giản.
 
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề

Chương 14: Đá Vàng Trên Đường​


Ngày thứ hai.

Bốn người đi ngang qua một khu rừng.

Tô Nhược Lan đột nhiên dừng lại.

"Nhìn kia."

Bên dưới một tảng đá có ánh sáng vàng.

Trần Đại Sơn lập tức chạy tới.

Hắn nhặt lên một viên đá.

"Kim linh thạch?"

Lâm Mặc cũng tới.

Hoàng Anh đứng cách đó vài bước.

Không tiến lên.

Cổ Trận Tử hỏi:

"Ngươi không xem?"

"Chờ."

"Chờ gì?"

"Không biết."

Hoàng Anh nhìn xung quanh.

Một viên linh thạch nằm giữa đường.

Quá dễ lấy.

Dễ đến mức đáng ngờ.

Hắn chỉ xuống mặt đất.

"Dấu chân."

Có ba loại.

Một loại của người.

Một loại của thú.

Và một loại..

Không giống bất kỳ thứ gì hắn từng thấy.

Trần Đại Sơn đang định nhặt viên đá thì Hoàng Anh quát:

"Đừng!"

Quá muộn.

Mặt đất rung lên.

Một cái miệng khổng lồ từ dưới lớp đất bật lên.

Trần Đại Sơn vội vàng lăn sang bên.

Một con yêu thú hình dạng giống thằn lằn chui lên.

"Chạy!"

Bốn người lập tức bỏ chạy.

Trần Đại Sơn vừa chạy vừa mắng:

"Ngươi nói sớm hơn được không?"

Hoàng Anh thở hổn hển:

"Ta vừa phát hiện!"

Con yêu thú đuổi theo khoảng trăm trượng rồi mới dừng lại.

Lâm Mặc quay đầu.

"Ngươi làm sao phát hiện?"

Hoàng Anh chỉ nói:

"Viên đá kia nằm sai chỗ."

Trần Đại Sơn không hiểu.

Tô Nhược Lan thì hiểu.

"Ngươi cho rằng có người cố ý đặt nó?"

Hoàng Anh gật đầu.

Cổ Trận Tử ở trong nhẫn khẽ nói:

"Không phải người."

"Đó là mồi của yêu thú."

Hoàng Anh nghe vậy càng cảnh giác.

Một viên đá giả làm mồi.

Một con yêu thú ẩn dưới đất.

Thế giới này..

Quả nhiên không đơn giản.

Chương 15: Người Bán Đồ Cũ​


Đến chiều ngày thứ ba, bốn người đi qua một thị trấn nhỏ.

Tên là Thanh Hà trấn.

Nơi đây đã có bóng dáng của tu sĩ.

Trên đường thỉnh thoảng xuất hiện người mặc đạo bào.

Một số cửa hàng còn treo bảng bán linh dược, phù lục và pháp khí.

Hoàng Anh nhìn mọi thứ.

Trong lòng vô cùng tò mò.

Nhưng hắn không mua.

Không phải vì không muốn.

Mà vì..

Không có tiền.

Trần Đại Sơn bước vào một cửa hàng.

"Ta muốn xem pháp khí."

Hoàng Anh đứng ngoài.

Một lúc sau, hắn nhìn thấy một ông lão ngồi bên đường.

Trước mặt là một tấm vải cũ.

Trên đó bày vài món đồ.

Hoàng Anh vốn định đi qua.

Nhưng chiếc nhẫn trên tay hắn đột nhiên nóng lên.

Hắn dừng bước.

Cổ Trận Tử lên tiếng:

"Đợi."

Hoàng Anh nhìn ông lão.

"Có vấn đề?"

"Không biết."

Cổ Trận Tử nói:

"Nhưng đống đồ kia có thứ khiến ta cảm thấy quen thuộc."

Hoàng Anh ngồi xuống.

Ông lão ngẩng đầu.

"Tiểu tử muốn mua gì?"

Hoàng Anh nhìn từng món.

Một chiếc la bàn bằng đồng.

Ba cây trận kỳ cũ.

Một mảnh ngọc giản nứt.

Một viên đá màu đen.

Một chiếc vòng tay.

Cổ Trận Tử nói:

"Chiếc la bàn."

Hoàng Anh hỏi:

"Chắc chắn?"

"Không."

"Vậy sao lại mua?"

"Vì ta không chắc."

Hoàng Anh: "..."

Hắn hỏi giá.

Ông lão nói:

"Mười linh thạch."

Hoàng Anh lập tức đứng dậy.

"Không mua."

Ông lão ngạc nhiên.

"Ngươi chưa xem kỹ."

"Mười linh thạch."

"Ta không có."

Ông lão nhìn hắn.

"Vậy ngươi có bao nhiêu?"

Hoàng Anh suy nghĩ.

"Ba."

"Ba?"

"Ừ."

Ông lão cười.

"Vậy lấy đi."

Hoàng Anh sửng sốt.

"Mười linh thạch mà?"

"Ta đổi ý."

Hoàng Anh nhìn ông lão.

Càng rẻ..

Hắn càng không dám mua.

Cuối cùng hắn chỉ vào ba cây trận kỳ.

"Ba cây này bao nhiêu?"

Ông lão đáp:

"Ba linh thạch."

Hoàng Anh mua.

Sau đó đứng dậy.

Cổ Trận Tử hỏi:

"Vì sao không mua la bàn?"

"Không biết."

"Vậy?"

"Chính vì không biết nên không mua."

Cổ Trận Tử im lặng.

Sau đó bật cười.

"Ngươi đúng là.."
 
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề

Chương 15: Người Bán Đồ Cũ​


Đến chiều ngày thứ ba, bốn người đi qua một thị trấn nhỏ.

Tên là Thanh Hà trấn.

Nơi đây đã có bóng dáng của tu sĩ.

Trên đường thỉnh thoảng xuất hiện người mặc đạo bào.

Một số cửa hàng còn treo bảng bán linh dược, phù lục và pháp khí.

Hoàng Anh nhìn mọi thứ.

Trong lòng vô cùng tò mò.

Nhưng hắn không mua.

Không phải vì không muốn.

Mà vì..

Không có tiền.

Trần Đại Sơn bước vào một cửa hàng.

"Ta muốn xem pháp khí."

Hoàng Anh đứng ngoài.

Một lúc sau, hắn nhìn thấy một ông lão ngồi bên đường.

Trước mặt là một tấm vải cũ.

Trên đó bày vài món đồ.

Hoàng Anh vốn định đi qua.

Nhưng chiếc nhẫn trên tay hắn đột nhiên nóng lên.

Hắn dừng bước.

Cổ Trận Tử lên tiếng:

"Đợi."

Hoàng Anh nhìn ông lão.

"Có vấn đề?"

"Không biết."

Cổ Trận Tử nói:

"Nhưng đống đồ kia có thứ khiến ta cảm thấy quen thuộc."

Hoàng Anh ngồi xuống.

Ông lão ngẩng đầu.

"Tiểu tử muốn mua gì?"

Hoàng Anh nhìn từng món.

Một chiếc la bàn bằng đồng.

Ba cây trận kỳ cũ.

Một mảnh ngọc giản nứt.

Một viên đá màu đen.

Một chiếc vòng tay.

Cổ Trận Tử nói:

"Chiếc la bàn."

Hoàng Anh hỏi:

"Chắc chắn?"

"Không."

"Vậy sao lại mua?"

"Vì ta không chắc."

Hoàng Anh: "..."

Hắn hỏi giá.

Ông lão nói:

"Mười linh thạch."

Hoàng Anh lập tức đứng dậy.

"Không mua."

Ông lão ngạc nhiên.

"Ngươi chưa xem kỹ."

"Mười linh thạch."

"Ta không có."

Ông lão nhìn hắn.

"Vậy ngươi có bao nhiêu?"

Hoàng Anh suy nghĩ.

"Ba."

"Ba?"

"Ừ."

Ông lão cười.

"Vậy lấy đi."

Hoàng Anh sửng sốt.

"Mười linh thạch mà?"

"Ta đổi ý."

Hoàng Anh nhìn ông lão.

Càng rẻ..

Hắn càng không dám mua.

Cuối cùng hắn chỉ vào ba cây trận kỳ.

"Ba cây này bao nhiêu?"

Ông lão đáp:

"Ba linh thạch."

Hoàng Anh mua.

Sau đó đứng dậy.

Cổ Trận Tử hỏi:

"Vì sao không mua la bàn?"

"Không biết."

"Vậy?"

"Chính vì không biết nên không mua."

Cổ Trận Tử im lặng.

Sau đó bật cười.

"Ngươi đúng là.."

Chương 16: La Bàn Đồng Cũ​


Đêm đó.

Bốn người nghỉ tại khách điếm.

Hoàng Anh lấy ba cây trận kỳ ra kiểm tra.

Một cây bị hỏng.

Một cây bình thường.

Một cây..

Có một đường trận văn cực kỳ mờ.

Hoàng Anh nhìn rất lâu.

Cổ Trận Tử nói:

"Ngươi nhìn ra rồi?"

"Không."

"Vậy sao còn nhìn?"

"Vì cảm thấy nó khác."

Cổ Trận Tử im lặng.

Một lúc sau, ông nói:

"Đốt đèn."

Hoàng Anh làm theo.

Ánh sáng chiếu lên trận kỳ.

Một đường văn nhỏ hiện ra.

Hoàng Anh lập tức ngồi thẳng.

"Đây là.."

"Trận văn cổ."

"Tiền bối nhận ra?"

"Không hoàn toàn."

Cổ Trận Tử nhìn nó.

"Nhưng cách vận chuyển linh lực này.."

Ông dừng lại.

"Rất giống một chi nhánh của Cổ Trận Tông."

Hoàng Anh nhíu mày.

"Nhưng tại sao nó lại ở đây?"

"Ta không biết."

"Vậy có nên giữ?"

"Giữ."

Hoàng Anh lập tức bọc trận kỳ lại.

Cổ Trận Tử nói:

"Đừng để ai biết."

"Ta biết."

"Đừng dùng trước mặt người khác."

"Ta biết."

"Đừng.."

"Tiền bối."

Hoàng Anh cắt ngang.

"Ta biết rồi."

Cổ Trận Tử bật cười.

"Xem ra ta không cần dạy ngươi chuyện giữ mạng."
 
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề

Chương 16: La Bàn Đồng Cũ​


Đêm đó.

Bốn người nghỉ tại khách điếm.

Hoàng Anh lấy ba cây trận kỳ ra kiểm tra.

Một cây bị hỏng.

Một cây bình thường.

Một cây..

Có một đường trận văn cực kỳ mờ.

Hoàng Anh nhìn rất lâu.

Cổ Trận Tử nói:

"Ngươi nhìn ra rồi?"

"Không."

"Vậy sao còn nhìn?"

"Vì cảm thấy nó khác."

Cổ Trận Tử im lặng.

Một lúc sau, ông nói:

"Đốt đèn."

Hoàng Anh làm theo.

Ánh sáng chiếu lên trận kỳ.

Một đường văn nhỏ hiện ra.

Hoàng Anh lập tức ngồi thẳng.

"Đây là.."

"Trận văn cổ."

"Tiền bối nhận ra?"

"Không hoàn toàn."

Cổ Trận Tử nhìn nó.

"Nhưng cách vận chuyển linh lực này.."

Ông dừng lại.

"Rất giống một chi nhánh của Cổ Trận Tông."

Hoàng Anh nhíu mày.

"Nhưng tại sao nó lại ở đây?"

"Ta không biết."

"Vậy có nên giữ?"

"Giữ."

Hoàng Anh lập tức bọc trận kỳ lại.

Cổ Trận Tử nói:

"Đừng để ai biết."

"Ta biết."

"Đừng dùng trước mặt người khác."

"Ta biết."

"Đừng.."

"Tiền bối."

Hoàng Anh cắt ngang.

"Ta biết rồi."

Cổ Trận Tử bật cười.

"Xem ra ta không cần dạy ngươi chuyện giữ mạng."

Chương 17: Đêm Mưa​


Ngày thứ tư.

Trời đột nhiên đổ mưa.

Đường núi trở nên trơn trượt.

Bốn người tìm một sơn động tránh mưa.

Trần Đại Sơn đi vào trước.

Hoàng Anh kéo hắn lại.

"Chờ."

"Chuyện gì?"

Hoàng Anh lấy một hòn đá ném vào trong.

Không có phản ứng.

Hắn lại lấy một cành cây chọc sâu vào.

Một lát sau..

Một con rắn nhỏ từ trong khe đá bò ra.

Trần Đại Sơn đổ mồ hôi.

"Ngươi.."

Hoàng Anh nói:

"Hang động lạ không nên đi vào ngay."

Tô Nhược Lan nhìn hắn.

"Hoàng huynh, ngươi sống như vậy không mệt sao?"

Hoàng Anh suy nghĩ.

"Có."

"Nhưng chết còn mệt hơn."

Cả ba người đều bật cười.

Sau đó họ tìm được một mái đá tự nhiên.

Hoàng Anh kiểm tra:

Không có phân thú.

Không có mùi máu.

Có hai lối thoát.

Có nguồn nước gần đó.

Hắn mới đồng ý nghỉ.

Cổ Trận Tử trong nhẫn nói:

"Ngươi vừa kiểm tra năm thứ."

"Vì sao?"

"Để nếu có chuyện, chúng ta còn đường chạy."

Cổ Trận Tử gật đầu.

"Đây mới là tư duy đúng."

Đêm đó, mưa rơi suốt.

Bốn người ngồi quanh đống lửa.

Lâm Mặc hỏi:

"Hoàng huynh, nếu sau này thật sự trở thành tiên nhân, ngươi muốn làm gì?"

Hoàng Anh nhìn ngọn lửa.

"Trước tiên.."

"Ta muốn sống lâu."

Trần Đại Sơn cười:

"Chỉ vậy?"

Hoàng Anh gật đầu.

"Ừ."

"Chuyện khác tính sau."

Không ai biết.

Trong chiếc nhẫn, Cổ Trận Tử nhìn hắn thật lâu.

Ông biết câu nói ấy không phải đùa.

Hoàng Anh thật sự coi sống sót là mục tiêu đầu tiên.
 
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề

Chương 17: Đêm Mưa​


Ngày thứ tư.

Trời đột nhiên đổ mưa.

Đường núi trở nên trơn trượt.

Bốn người tìm một sơn động tránh mưa.

Trần Đại Sơn đi vào trước.

Hoàng Anh kéo hắn lại.

"Chờ."

"Chuyện gì?"

Hoàng Anh lấy một hòn đá ném vào trong.

Không có phản ứng.

Hắn lại lấy một cành cây chọc sâu vào.

Một lát sau..

Một con rắn nhỏ từ trong khe đá bò ra.

Trần Đại Sơn đổ mồ hôi.

"Ngươi.."

Hoàng Anh nói:

"Hang động lạ không nên đi vào ngay."

Tô Nhược Lan nhìn hắn.

"Hoàng huynh, ngươi sống như vậy không mệt sao?"

Hoàng Anh suy nghĩ.

"Có."

"Nhưng chết còn mệt hơn."

Cả ba người đều bật cười.

Sau đó họ tìm được một mái đá tự nhiên.

Hoàng Anh kiểm tra:

Không có phân thú.

Không có mùi máu.

Có hai lối thoát.

Có nguồn nước gần đó.

Hắn mới đồng ý nghỉ.

Cổ Trận Tử trong nhẫn nói:

"Ngươi vừa kiểm tra năm thứ."

"Vì sao?"

"Để nếu có chuyện, chúng ta còn đường chạy."

Cổ Trận Tử gật đầu.

"Đây mới là tư duy đúng."

Đêm đó, mưa rơi suốt.

Bốn người ngồi quanh đống lửa.

Lâm Mặc hỏi:

"Hoàng huynh, nếu sau này thật sự trở thành tiên nhân, ngươi muốn làm gì?"

Hoàng Anh nhìn ngọn lửa.

"Trước tiên.."

"Ta muốn sống lâu."

Trần Đại Sơn cười:

"Chỉ vậy?"

Hoàng Anh gật đầu.

"Ừ."

"Chuyện khác tính sau."

Không ai biết.

Trong chiếc nhẫn, Cổ Trận Tử nhìn hắn thật lâu.

Ông biết câu nói ấy không phải đùa.

Hoàng Anh thật sự coi sống sót là mục tiêu đầu tiên.

Chương 18: Mê Tung Tiểu Trận​


Ngày thứ năm.

Bốn người gặp yêu thú.

Một con Thanh Lân Lang.

Nó đứng giữa đường.

Không tấn công ngay.

Chỉ nhìn họ.

Trần Đại Sơn rút đao.

"Để ta."

Hoàng Anh lập tức kéo hắn lại.

"Không."

"Ngươi sợ?"

"Ừ."

Trần Đại Sơn nghẹn lời.

Hoàng Anh nhìn con sói.

Nó không giống con sói bình thường.

Lông gáy dựng lên.

Mắt có ánh xanh.

Khoảng cách hơn hai mươi trượng.

"Chạy không được."

Lâm Mặc hỏi:

"Vậy làm gì?"

Hoàng Anh lấy ba cây trận kỳ.

"Ta có một trận pháp."

Cổ Trận Tử lập tức xuất hiện trong đầu.

"Ngươi muốn dùng Mê Tung Trận?"

"Đúng."

"Ngươi mới học."

"Ta biết."

"Thất bại thì sao?"

Hoàng Anh đáp:

"Chạy."

"Chạy đi đâu?"

"Chưa biết."

Cổ Trận Tử: "..."

Hoàng Anh nhanh chóng bố trí.

Cây thứ nhất.

Cây thứ hai.

Cây thứ ba.

Nhưng lần này hắn không có đủ sáu cây trận kỳ.

Chỉ có ba.

Không đủ để bố trí Mê Tung Tiểu Trận hoàn chỉnh.

Hoàng Anh nhìn địa hình.

Một tảng đá.

Một cây cổ thụ.

Một bụi dây leo.

Hắn đột nhiên hiểu.

Có thể dùng vật tự nhiên thay trận kỳ.

Hắn lấy dao cắt một đoạn dây leo.

Dùng nó nối hai điểm.

Sau đó đặt viên linh thạch xuống đất.

Linh lực tràn ra.

Ong..

Không khí bắt đầu biến đổi.

Thanh Lân Lang lao tới.

Một bước.

Hai bước.

Sau đó nó dừng lại.

Trước mắt nó..

Đường núi dường như biến thành ba hướng.

Nó chọn bên trái.

Nhưng chỉ đi vài bước lại quay về.

Trần Đại Sơn há miệng.

"Thành công?"

Hoàng Anh không trả lời.

Hắn kéo mọi người chạy.

"Đừng đứng đây."

Mê Tung Trận chỉ có thể cầm chân yêu thú.

Không thể giết nó.

Hoàng Anh hiểu rất rõ.

Trận pháp tốt nhất là trận pháp giúp mình không phải đánh nhau.
 
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề

Chương 18: Mê Tung Tiểu Trận​


Ngày thứ năm.

Bốn người gặp yêu thú.

Một con Thanh Lân Lang.

Nó đứng giữa đường.

Không tấn công ngay.

Chỉ nhìn họ.

Trần Đại Sơn rút đao.

"Để ta."

Hoàng Anh lập tức kéo hắn lại.

"Không."

"Ngươi sợ?"

"Ừ."

Trần Đại Sơn nghẹn lời.

Hoàng Anh nhìn con sói.

Nó không giống con sói bình thường.

Lông gáy dựng lên.

Mắt có ánh xanh.

Khoảng cách hơn hai mươi trượng.

"Chạy không được."

Lâm Mặc hỏi:

"Vậy làm gì?"

Hoàng Anh lấy ba cây trận kỳ.

"Ta có một trận pháp."

Cổ Trận Tử lập tức xuất hiện trong đầu.

"Ngươi muốn dùng Mê Tung Trận?"

"Đúng."

"Ngươi mới học."

"Ta biết."

"Thất bại thì sao?"

Hoàng Anh đáp:

"Chạy."

"Chạy đi đâu?"

"Chưa biết."

Cổ Trận Tử: "..."

Hoàng Anh nhanh chóng bố trí.

Cây thứ nhất.

Cây thứ hai.

Cây thứ ba.

Nhưng lần này hắn không có đủ sáu cây trận kỳ.

Chỉ có ba.

Không đủ để bố trí Mê Tung Tiểu Trận hoàn chỉnh.

Hoàng Anh nhìn địa hình.

Một tảng đá.

Một cây cổ thụ.

Một bụi dây leo.

Hắn đột nhiên hiểu.

Có thể dùng vật tự nhiên thay trận kỳ.

Hắn lấy dao cắt một đoạn dây leo.

Dùng nó nối hai điểm.

Sau đó đặt viên linh thạch xuống đất.

Linh lực tràn ra.

Ong..

Không khí bắt đầu biến đổi.

Thanh Lân Lang lao tới.

Một bước.

Hai bước.

Sau đó nó dừng lại.

Trước mắt nó..

Đường núi dường như biến thành ba hướng.

Nó chọn bên trái.

Nhưng chỉ đi vài bước lại quay về.

Trần Đại Sơn há miệng.

"Thành công?"

Hoàng Anh không trả lời.

Hắn kéo mọi người chạy.

"Đừng đứng đây."

Mê Tung Trận chỉ có thể cầm chân yêu thú.

Không thể giết nó.

Hoàng Anh hiểu rất rõ.

Trận pháp tốt nhất là trận pháp giúp mình không phải đánh nhau.

Chương 19: Thanh Vân Trấn​


Chiều hôm đó, bốn người cuối cùng cũng đến Thanh Vân trấn.

Đây là nơi phồn hoa nhất mà Hoàng Anh từng nhìn thấy kể từ khi xuyên không.

Người tu tiên đi lại khắp nơi.

Có người đeo kiếm.

Có người cưỡi linh thú.

Có người dùng phù lục bay trên không.

Hoàng Anh đứng ở cổng thành.

Không khỏi ngẩn người.

Trần Đại Sơn vỗ vai hắn.

"Đi thôi."

Hoàng Anh không đi.

Hắn nhìn từng người.

Sau đó nói:

"Đừng đi riêng."

"Tại sao?"

"Nơi này có quá nhiều tu sĩ."

Lâm Mặc gật đầu.

Bốn người cùng vào thành.

Hoàng Anh đặc biệt chú ý đến các cửa hàng.

Một bình Tụ Khí đan giá ba linh thạch.

Một lá Hỏa Cầu phù giá nửa linh thạch.

Một thanh hạ phẩm pháp khí giá hơn hai mươi linh thạch.

Hoàng Anh nhìn giá.

Không nói gì.

Trong lòng chỉ có một suy nghĩ.

Nghèo.

Quá nghèo.

Cổ Trận Tử cũng im lặng.

Cuối cùng ông nói:

"Ngươi cần kiếm linh thạch."

Hoàng Anh gật đầu.

"Ta biết."

"Và trước khi mua pháp khí.."

"Ta muốn mua phù bảo vệ mạng."

Cổ Trận Tử cười.

"Đúng."
 
2 ❤︎ Bài viết: 23 Tìm chủ đề

Chương 19: Thanh Vân Trấn​


Chiều hôm đó, bốn người cuối cùng cũng đến Thanh Vân trấn.

Đây là nơi phồn hoa nhất mà Hoàng Anh từng nhìn thấy kể từ khi xuyên không.

Người tu tiên đi lại khắp nơi.

Có người đeo kiếm.

Có người cưỡi linh thú.

Có người dùng phù lục bay trên không.

Hoàng Anh đứng ở cổng thành.

Không khỏi ngẩn người.

Trần Đại Sơn vỗ vai hắn.

"Đi thôi."

Hoàng Anh không đi.

Hắn nhìn từng người.

Sau đó nói:

"Đừng đi riêng."

"Tại sao?"

"Nơi này có quá nhiều tu sĩ."

Lâm Mặc gật đầu.

Bốn người cùng vào thành.

Hoàng Anh đặc biệt chú ý đến các cửa hàng.

Một bình Tụ Khí đan giá ba linh thạch.

Một lá Hỏa Cầu phù giá nửa linh thạch.

Một thanh hạ phẩm pháp khí giá hơn hai mươi linh thạch.

Hoàng Anh nhìn giá.

Không nói gì.

Trong lòng chỉ có một suy nghĩ.

Nghèo.

Quá nghèo.

Cổ Trận Tử cũng im lặng.

Cuối cùng ông nói:

"Ngươi cần kiếm linh thạch."

Hoàng Anh gật đầu.

"Ta biết."

"Và trước khi mua pháp khí.."

"Ta muốn mua phù bảo vệ mạng."

Cổ Trận Tử cười.

"Đúng."

Chương 20: Kiểm Tra Linh Căn​


Sáng hôm sau.

Thanh Vân Môn tuyển đệ tử.

Hàng trăm thiếu niên đứng dưới chân núi.

Hoàng Anh đứng cùng Lâm Mặc, Trần Đại Sơn và Tô Nhược Lan.

Từng người tiến lên kiểm tra.

Lâm Mặc:

Tứ linh căn.

Trần Đại Sơn:

Tam linh căn, thiên về Thổ.

Tô Nhược Lan:

Song linh căn.

Đến lượt Hoàng Anh.

Hắn đặt tay lên quả cầu.

Không có phản ứng.

Một lúc lâu.

Người kiểm tra cau mày.

"Đổi tay."

Hoàng Anh làm theo.

Quả cầu rung lên.

Ba màu sáng đồng thời xuất hiện.

Đỏ.

Xanh.

Vàng.

Người kiểm tra ngạc nhiên.

"Tam linh căn."

Nhưng ngay sau đó..

Một tia sáng màu xám xuất hiện.

Rồi biến mất.

Người kiểm tra cau mày.

"Quái.."

Ông thử lại.

Lần này không có màu xám.

"Tam linh căn."

Hoàng Anh thở phào.

Cổ Trận Tử lại không nói gì.

Mãi đến khi rời khỏi đám đông, ông mới lên tiếng:

"Quả cầu không nhìn thấy thứ trong cơ thể ngươi."

"Thứ gì?"

"Ta chưa biết."

"Nguy hiểm không?"

"Không rõ."

Hoàng Anh lập tức hỏi:

"Vậy có nên tìm hiểu không?"

Cổ Trận Tử đáp:

"Không."

Hoàng Anh gật đầu.

"Ta cũng nghĩ vậy."

Cổ Trận Tử hơi ngẩn ra.

"Ngươi không tò mò?"

"Tò mò."

"Vậy tại sao không tìm hiểu?"

Hoàng Anh nói:

"Thứ mình không hiểu mà lại có khả năng nguy hiểm."

"Biết càng ít đôi khi càng sống lâu."

Cổ Trận Tử nhìn hắn.

Một lúc sau mới bật cười.

"Được."

"Ta thật sự càng ngày càng thích tính cách này của ngươi."
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back