230
7
Tên truyện: Phàm Nhân Trận Đạo
Tác giả: Cô Mặc
Thể loại: Tiên hiệp, huyền huyễn, trận pháp
Một lần tỉnh lại, Hoàng Anh phát hiện mình đã đến một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Nơi đây có tiên nhân ngự kiếm, có yêu thú hoành hành, có tông môn sừng sững giữa trời đất. Kẻ mạnh có thể dời núi lấp biển, còn phàm nhân chỉ là những con kiến nhỏ bé trước con đường trường sinh.
Hoàng Anh không có thiên phú kinh người.
Không có gia thế hiển hách.
Càng không có một hệ thống thần bí ban thưởng công pháp.
Cơ duyên duy nhất của hắn chỉ là..
Một con thỏ.
Trong một lần lên núi săn thú, vì đuổi theo một con thỏ trắng, Hoàng Anh vô tình bước vào một khe đá và nhặt được một chiếc nhẫn cổ xưa.
Bên trong chiếc nhẫn là một tia tàn hồn của một vị trận pháp đại sư đã chết từ thời viễn cổ.
Tàn hồn ấy không thể truyền cho hắn tu vi.
Không thể giúp hắn một bước lên trời.
Thứ duy nhất ông có thể truyền lại..
Là kinh nghiệm trận đạo đã tích lũy qua vô số năm tháng.
Từ một phàm nhân không biết gì về tu tiên, Hoàng Anh bắt đầu học cách cảm nhận linh khí, nhận biết trận văn, bố trí trận pháp, tìm kiếm mắt trận và phá giải những cấm chế thần bí.
Hắn biết mình yếu.
Vì vậy hắn càng thêm cẩn thận.
Người khác tranh đoạt linh dược, hắn tránh.
Người khác tranh đoạt bảo vật, hắn quan sát.
Gặp kẻ mạnh không thể đánh lại..
Hắn chạy.
Bởi Hoàng Anh hiểu một đạo lý rất đơn giản:
Trường sinh không phải con đường dành cho kẻ liều mạng nhất, mà là con đường dành cho người sống được lâu nhất.
Nhưng hắn không biết rằng, từ khoảnh khắc chiếc nhẫn rơi vào tay mình, vận mệnh của hắn đã bắt đầu thay đổi.
Một con thỏ.
Một chiếc nhẫn.
Một tia tàn hồn.
Một phàm nhân.
Và một con đường trận đạo chưa từng có ai đi qua.
Đến cuối cùng, Hoàng Anh sẽ phát hiện..
Cơ duyên năm ấy không phải tình cờ.
Mà là một bàn cờ đã được sắp đặt từ thời đại xa xưa.
Và hắn..
Chính là người vô tình bước lên bàn cờ ấy.
Tác giả: Cô Mặc
Thể loại: Tiên hiệp, huyền huyễn, trận pháp
Một lần tỉnh lại, Hoàng Anh phát hiện mình đã đến một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Nơi đây có tiên nhân ngự kiếm, có yêu thú hoành hành, có tông môn sừng sững giữa trời đất. Kẻ mạnh có thể dời núi lấp biển, còn phàm nhân chỉ là những con kiến nhỏ bé trước con đường trường sinh.
Hoàng Anh không có thiên phú kinh người.
Không có gia thế hiển hách.
Càng không có một hệ thống thần bí ban thưởng công pháp.
Cơ duyên duy nhất của hắn chỉ là..
Một con thỏ.
Trong một lần lên núi săn thú, vì đuổi theo một con thỏ trắng, Hoàng Anh vô tình bước vào một khe đá và nhặt được một chiếc nhẫn cổ xưa.
Bên trong chiếc nhẫn là một tia tàn hồn của một vị trận pháp đại sư đã chết từ thời viễn cổ.
Tàn hồn ấy không thể truyền cho hắn tu vi.
Không thể giúp hắn một bước lên trời.
Thứ duy nhất ông có thể truyền lại..
Là kinh nghiệm trận đạo đã tích lũy qua vô số năm tháng.
Từ một phàm nhân không biết gì về tu tiên, Hoàng Anh bắt đầu học cách cảm nhận linh khí, nhận biết trận văn, bố trí trận pháp, tìm kiếm mắt trận và phá giải những cấm chế thần bí.
Hắn biết mình yếu.
Vì vậy hắn càng thêm cẩn thận.
Người khác tranh đoạt linh dược, hắn tránh.
Người khác tranh đoạt bảo vật, hắn quan sát.
Gặp kẻ mạnh không thể đánh lại..
Hắn chạy.
Bởi Hoàng Anh hiểu một đạo lý rất đơn giản:
Trường sinh không phải con đường dành cho kẻ liều mạng nhất, mà là con đường dành cho người sống được lâu nhất.
Nhưng hắn không biết rằng, từ khoảnh khắc chiếc nhẫn rơi vào tay mình, vận mệnh của hắn đã bắt đầu thay đổi.
Một con thỏ.
Một chiếc nhẫn.
Một tia tàn hồn.
Một phàm nhân.
Và một con đường trận đạo chưa từng có ai đi qua.
Đến cuối cùng, Hoàng Anh sẽ phát hiện..
Cơ duyên năm ấy không phải tình cờ.
Mà là một bàn cờ đã được sắp đặt từ thời đại xa xưa.
Và hắn..
Chính là người vô tình bước lên bàn cờ ấy.
Chỉnh sửa cuối:
