81
5
Trần kim đồng hồ chỉ đúng 11 giờ rưỡi đêm. Trong căn phòng tạm của Ban quản lý dự án cải tạo trường THPT Hoàng Hoa Thám – một ngôi trường cổ từ thời Pháp thuộc, Nam mệt mỏi dụi mắt. Tiếng mưa rả rích ngoài hiên hòa lẫn với tiếng lật giấy sột soạt. Là kỹ sư giám sát phần kiến trúc, nhiệm vụ của Nam tuần này là đối chiếu bản vẽ hiện trạng với sơ đồ số hóa để chuẩn bị cho việc đập bỏ dãy hành lang cũ phía sau trường.
"Ủy nhiệm chi, biên bản, sơ đồ.." – Nam lầm bầm, ngón tay rà trên bản vẽ 2D của AutoCAD. Chợt, anh khựng lại.
Trên màn hình máy tính, tổng diện tích khu nhà kho cũ là $120\text{ m}^2$. Nhưng khi lật lại tập bản vẽ bằng giấy tái sinh vàng ố từ năm 1974 mà hiệu trưởng giao cho, Nam phát hiện một điều kỳ lạ. Ở góc phía Bắc của nhà kho, có một khoảng trống hình chữ nhật dài khoảng 3 mét, rộng 1 mét bị gạch chéo bằng mực tàu đen kịt. Khoảng trống này nằm kẹp giữa phòng thiết bị và bức tường chịu lực chính, hoàn toàn không có cửa ra vào. Nó giống như một chiếc hộp bê tông bịt kín, bị lãng quên suốt nửa thế kỷ.
Nam quyết định cầm đèn pin và thước dây đi kiểm tra.
Dãy hành lang đêm muộn vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng bước chân của anh vang lên cộc cọc trên nền gạch bông cũ kỹ. Không khí ẩm mốc mix với mùi vôi vữa nồng nặc. Khi đến phòng thiết bị, Nam áp thước dây vào đo đạc. Đúng như dự đoán, chiều dài bức tường bên trong ngắn hơn bức tường phía ngoài hành lang gần một mét.
Cộc. Cộc. Cộc.
Nam giật nảy mình. Tiếng động phát ra từ chính mảng tường bịt kín đó. Nó không phải tiếng chuột bò, mà là tiếng gõ đều đặn, khô khốc, giống như có ai đó dùng một khúc xương hoặc một viên gạch gõ vào lòng tường từ phía bên trong.
"Ai đó?" – Nam lên tiếng, giọng hơi run.
Tiếng gõ lập tức dừng lại. Không gian rơi vào sự im lặng chết chóc. Nam tự trấn an rằng có thể do gió hoặc hệ thống ống nước cũ co ngót do nhiệt. Anh quay về phòng trực, lưng áo đẫm mồ hôi lạnh.
Đêm đó, Nam ngủ thiếp đi ngay trên bàn làm việc. Trong cơn mơ màng, anh thấy mình đứng giữa một công trường mù mịt bụi vôi. Một người đàn ông mặc bộ quần áo bảo hộ lao động sờn rách, đầu đội mũ bảo hộ màu vàng đã phai màu, đang đứng quay lưng lại với anh, cặm cụi đặt từng viên gạch để bít kín một ô cửa. Người đó vừa xây vừa khóc, tiếng khóc nghẹn ngào, u uất. Chợt, người đó quay phắt đầu lại. Gương mặt gã trống rỗng, không có mắt mũi, chỉ có một cái miệng há hốc đen ngỏm đang mấp máy: "Cứu.. Tôi.. Ngột.. Ngạt.. Quá.."
Nam giật mình tỉnh giấc, trán vã mồ hôi hột. Đồng hồ điểm đúng 3 giờ sáng. Từ phía cuối hành lang, tiếng Cộc.. Cộc.. Cộc.. lại vang lên, lần này dồn dập và dữ dội hơn, như thể thứ bên trong đang cào cấu để thoát ra ngoài.
Sự tò mò của một kỹ sư xen lẫn cảm giác bất an thôi thúc Nam. Sáng hôm sau, anh gọi riêng hai người thợ hồ mộc mạc trong đội đến mảng tường bí ẩn.
"Đập mảng này ra cho tôi. Xem bên trong có hốc kẹt hay đường ống gì rò rỉ không." – Nam ra lệnh.
Tiếng búa tạ bổ xuống chát chúa. Lớp vữa cũ bong tróc từng mảng lớn, để lộ hàng gạch chỉ đỏ sẫm bên trong. Điều kỳ lạ là hàng gạch này không được xây bằng xi măng thông thường, mà được gắn kết bằng một loại chất kết dính màu xám đen, bốc lên mùi hôi nồng như mỡ động vật thối rữa.
Đến nhát búa thứ mười, mảng tường thủng một lỗ bằng bàn tay. Một luồng khí lạnh buốt, mang theo mùi ẩm mốc và mùi tử khí đậm đặc ùa ra, khiến hai người thợ ho sặc sụa, mặt cắt không còn giọt máu.
"Anh Nam ơi.. Có.. Có cái gì bên trong ấy!" – Người thợ cầm búa run rẩy chỉ vào cái hốc tối đen.
Nam rọi đèn pin qua lỗ hổng. Ánh sáng vàng quét qua một khoảng trống chật hẹp, bám đầy tơ nhện. Và ngay giữa khoảng trống đó, một bộ hài cốt ngồi bó gối, đầu gục xuống. Điều kinh hoàng là trên đỉnh hộp sọ vẫn còn dính chặt một chiếc mũ bảo hộ lao động màu vàng đã phai màu. Xung quanh bốn bức tường gạch phía bên trong đầy những vết cào xước sâu hoắm, có chỗ xám đen lại như vệt máu khô từ hàng chục năm trước. Người này đã bị chôn sống.
Ngay cạnh bộ hài cốt, một chiếc bùa bằng vải màu vàng, vẽ những ký tự ngoằn ngoèo bằng máu đã đen thẫm, được dán chặt vào mặt sau của bức tường mà họ vừa đập. Nhát búa lúc nãy đã vô tình làm rách đôi lá bùa.
"Trời đất ơi! Thần linh ơi!" – Hai người thợ hoảng loạn vứt búa, cắm đầu chạy miết ra ngoài hành lang.
Nam đứng chôn chân tại chỗ. Tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chiếc mũ bảo hộ màu vàng.. Chính là người đàn ông trong giấc mơ đêm qua. Anh lùi lại một bước, định bụng sẽ gọi điện báo cảnh sát và ban giám hiệu.
Nhưng đúng lúc Nam vừa quay lưng, một luồng gió mạnh từ đâu thổi tới, cánh cửa phòng thiết bị rầm một tiếng khóa chặt lại. Đèn tuýp trên trần chớp nháy liên hồi rồi vụt tắt hoàn toàn. Căn phòng chỉ còn lại thứ ánh sáng lờ mờ, yếu ớt từ chiếc đèn pin rọi dưới đất.
Cộc.
Tiếng gõ vang lên ngay phía sau gáy Nam. Không phải gõ vào tường. Mà là tiếng gõ của những đốt ngón tay khô khốc vào nhau.
Nam cứng đờ người, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Một bàn tay gầy guộc, xám xịt, tróc da tróc thịt từ trong bóng tối từ từ đặt lên vai anh. Luồng khí lạnh thấu xương truyền qua lớp áo bảo hộ. Từ trong hốc tường tối tăm, bộ hài cốt bằng một cách nào đó đã ngẩng đầu lên, hai hốc mắt đen ngỏm nhìn thẳng vào anh. Một giọng nói thều thào, u uất vang lên bên tai Nam, trùng khớp với giọng nói trong giấc mơ, nhưng lần này đầy vẻ quỷ dị và thỏa mãn:
"Bốn mươi năm.. Cuối cùng cũng có người mở cửa.. Thay tôi.. Ở lại đây nhé.."
Nam muốn hét lên, nhưng cổ họng anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Sức lực toàn thân biến mất, anh ngã quỵ xuống sàn. Thứ ánh sáng cuối cùng anh nhìn thấy trước khi ngất đi là mảng tường gạch đang tự động dịch chuyển, khép kín lại, nuốt chửng lấy anh vào khoảng trống không lối thoát.
Sáng hôm sau, công trường xôn xao vì kỹ sư giám sát Nam mất tích bí ẩn. Chiếc điện thoại và bản vẽ của anh vẫn để trên bàn làm việc. Khi cảnh sát kiểm tra căn phòng thiết bị, họ chỉ thấy mảng tường gạch cũ vẫn nguyên vẹn, phẳng lì, không hề có dấu vết từng bị đập phá.
Chỉ có điều, trên bản vẽ AutoCAD trên máy tính của Nam, khoảng trống bị gạch chéo bằng mực tàu từ năm 1974, nay đã tự động mở rộng thêm một chút, vừa vặn bằng kích thước của một người trưởng thành đứng thẳng.
"Ủy nhiệm chi, biên bản, sơ đồ.." – Nam lầm bầm, ngón tay rà trên bản vẽ 2D của AutoCAD. Chợt, anh khựng lại.
Trên màn hình máy tính, tổng diện tích khu nhà kho cũ là $120\text{ m}^2$. Nhưng khi lật lại tập bản vẽ bằng giấy tái sinh vàng ố từ năm 1974 mà hiệu trưởng giao cho, Nam phát hiện một điều kỳ lạ. Ở góc phía Bắc của nhà kho, có một khoảng trống hình chữ nhật dài khoảng 3 mét, rộng 1 mét bị gạch chéo bằng mực tàu đen kịt. Khoảng trống này nằm kẹp giữa phòng thiết bị và bức tường chịu lực chính, hoàn toàn không có cửa ra vào. Nó giống như một chiếc hộp bê tông bịt kín, bị lãng quên suốt nửa thế kỷ.
Nam quyết định cầm đèn pin và thước dây đi kiểm tra.
Dãy hành lang đêm muộn vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng bước chân của anh vang lên cộc cọc trên nền gạch bông cũ kỹ. Không khí ẩm mốc mix với mùi vôi vữa nồng nặc. Khi đến phòng thiết bị, Nam áp thước dây vào đo đạc. Đúng như dự đoán, chiều dài bức tường bên trong ngắn hơn bức tường phía ngoài hành lang gần một mét.
Cộc. Cộc. Cộc.
Nam giật nảy mình. Tiếng động phát ra từ chính mảng tường bịt kín đó. Nó không phải tiếng chuột bò, mà là tiếng gõ đều đặn, khô khốc, giống như có ai đó dùng một khúc xương hoặc một viên gạch gõ vào lòng tường từ phía bên trong.
"Ai đó?" – Nam lên tiếng, giọng hơi run.
Tiếng gõ lập tức dừng lại. Không gian rơi vào sự im lặng chết chóc. Nam tự trấn an rằng có thể do gió hoặc hệ thống ống nước cũ co ngót do nhiệt. Anh quay về phòng trực, lưng áo đẫm mồ hôi lạnh.
Đêm đó, Nam ngủ thiếp đi ngay trên bàn làm việc. Trong cơn mơ màng, anh thấy mình đứng giữa một công trường mù mịt bụi vôi. Một người đàn ông mặc bộ quần áo bảo hộ lao động sờn rách, đầu đội mũ bảo hộ màu vàng đã phai màu, đang đứng quay lưng lại với anh, cặm cụi đặt từng viên gạch để bít kín một ô cửa. Người đó vừa xây vừa khóc, tiếng khóc nghẹn ngào, u uất. Chợt, người đó quay phắt đầu lại. Gương mặt gã trống rỗng, không có mắt mũi, chỉ có một cái miệng há hốc đen ngỏm đang mấp máy: "Cứu.. Tôi.. Ngột.. Ngạt.. Quá.."
Nam giật mình tỉnh giấc, trán vã mồ hôi hột. Đồng hồ điểm đúng 3 giờ sáng. Từ phía cuối hành lang, tiếng Cộc.. Cộc.. Cộc.. lại vang lên, lần này dồn dập và dữ dội hơn, như thể thứ bên trong đang cào cấu để thoát ra ngoài.
Sự tò mò của một kỹ sư xen lẫn cảm giác bất an thôi thúc Nam. Sáng hôm sau, anh gọi riêng hai người thợ hồ mộc mạc trong đội đến mảng tường bí ẩn.
"Đập mảng này ra cho tôi. Xem bên trong có hốc kẹt hay đường ống gì rò rỉ không." – Nam ra lệnh.
Tiếng búa tạ bổ xuống chát chúa. Lớp vữa cũ bong tróc từng mảng lớn, để lộ hàng gạch chỉ đỏ sẫm bên trong. Điều kỳ lạ là hàng gạch này không được xây bằng xi măng thông thường, mà được gắn kết bằng một loại chất kết dính màu xám đen, bốc lên mùi hôi nồng như mỡ động vật thối rữa.
Đến nhát búa thứ mười, mảng tường thủng một lỗ bằng bàn tay. Một luồng khí lạnh buốt, mang theo mùi ẩm mốc và mùi tử khí đậm đặc ùa ra, khiến hai người thợ ho sặc sụa, mặt cắt không còn giọt máu.
"Anh Nam ơi.. Có.. Có cái gì bên trong ấy!" – Người thợ cầm búa run rẩy chỉ vào cái hốc tối đen.
Nam rọi đèn pin qua lỗ hổng. Ánh sáng vàng quét qua một khoảng trống chật hẹp, bám đầy tơ nhện. Và ngay giữa khoảng trống đó, một bộ hài cốt ngồi bó gối, đầu gục xuống. Điều kinh hoàng là trên đỉnh hộp sọ vẫn còn dính chặt một chiếc mũ bảo hộ lao động màu vàng đã phai màu. Xung quanh bốn bức tường gạch phía bên trong đầy những vết cào xước sâu hoắm, có chỗ xám đen lại như vệt máu khô từ hàng chục năm trước. Người này đã bị chôn sống.
Ngay cạnh bộ hài cốt, một chiếc bùa bằng vải màu vàng, vẽ những ký tự ngoằn ngoèo bằng máu đã đen thẫm, được dán chặt vào mặt sau của bức tường mà họ vừa đập. Nhát búa lúc nãy đã vô tình làm rách đôi lá bùa.
"Trời đất ơi! Thần linh ơi!" – Hai người thợ hoảng loạn vứt búa, cắm đầu chạy miết ra ngoài hành lang.
Nam đứng chôn chân tại chỗ. Tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chiếc mũ bảo hộ màu vàng.. Chính là người đàn ông trong giấc mơ đêm qua. Anh lùi lại một bước, định bụng sẽ gọi điện báo cảnh sát và ban giám hiệu.
Nhưng đúng lúc Nam vừa quay lưng, một luồng gió mạnh từ đâu thổi tới, cánh cửa phòng thiết bị rầm một tiếng khóa chặt lại. Đèn tuýp trên trần chớp nháy liên hồi rồi vụt tắt hoàn toàn. Căn phòng chỉ còn lại thứ ánh sáng lờ mờ, yếu ớt từ chiếc đèn pin rọi dưới đất.
Cộc.
Tiếng gõ vang lên ngay phía sau gáy Nam. Không phải gõ vào tường. Mà là tiếng gõ của những đốt ngón tay khô khốc vào nhau.
Nam cứng đờ người, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Một bàn tay gầy guộc, xám xịt, tróc da tróc thịt từ trong bóng tối từ từ đặt lên vai anh. Luồng khí lạnh thấu xương truyền qua lớp áo bảo hộ. Từ trong hốc tường tối tăm, bộ hài cốt bằng một cách nào đó đã ngẩng đầu lên, hai hốc mắt đen ngỏm nhìn thẳng vào anh. Một giọng nói thều thào, u uất vang lên bên tai Nam, trùng khớp với giọng nói trong giấc mơ, nhưng lần này đầy vẻ quỷ dị và thỏa mãn:
"Bốn mươi năm.. Cuối cùng cũng có người mở cửa.. Thay tôi.. Ở lại đây nhé.."
Nam muốn hét lên, nhưng cổ họng anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Sức lực toàn thân biến mất, anh ngã quỵ xuống sàn. Thứ ánh sáng cuối cùng anh nhìn thấy trước khi ngất đi là mảng tường gạch đang tự động dịch chuyển, khép kín lại, nuốt chửng lấy anh vào khoảng trống không lối thoát.
Sáng hôm sau, công trường xôn xao vì kỹ sư giám sát Nam mất tích bí ẩn. Chiếc điện thoại và bản vẽ của anh vẫn để trên bàn làm việc. Khi cảnh sát kiểm tra căn phòng thiết bị, họ chỉ thấy mảng tường gạch cũ vẫn nguyên vẹn, phẳng lì, không hề có dấu vết từng bị đập phá.
Chỉ có điều, trên bản vẽ AutoCAD trên máy tính của Nam, khoảng trống bị gạch chéo bằng mực tàu từ năm 1974, nay đã tự động mở rộng thêm một chút, vừa vặn bằng kích thước của một người trưởng thành đứng thẳng.
