Hoa trong vườn không còn nở nữa, sau một đêm mưa dữ dội những cây non bật gốc nằm trơ trọi trên mặt đất. Lam ghé người ra ngoài cửa sổ nhìn bầu xám xịt còn mưa lâm râm hòa cùng với mùi đất bốc hơi thoang thoảng.
Trên bàn làm việc là ly trà đã nguội, vài bản thảo chưa hoàn chỉnh, vài cây bút chì vót nhọn đã gãy ngòi cùng chiếc đèn bão lách tách lửa. Lam vớ lấy cái điện thoại cũ kĩ nằm trong góc bàn, điện thoại nhấp nháy vài tin nhắn rác, cô đang định xóa chúng thì chợt nhìn thấy một dãy số quen thuộc.
"Chào cô, chúng tôi là bộ phận thông tin của IREO, chúng tôi đã nhận được thông tin cô giao dịch vào 15.5 về chi phí trao đổi mời cô 8: 00 đến ngân hàng trực thuộc.. tút tút.."
Còn chưa kịp đọc xong điện thoại đã sập nguồn. Lam biểu thị cô rất bực bội thế nên cô hùng hổ trèo lên giường đánh một giấc đến chiều.
Nơi cô đang ở hay nói đúng hơn là nơi nguyên chủ đang sống là một tinh hệ khoán sản trực thuộc hành tinh thủ đô, nơi lúc nào cũng sẽ có khói bụi mù mịt mỗi khi những đơn hàng đá quý, nhiên liệu được vận chuyển đi nơi khác. Mặc dù lợi nhuận to lớn về mặt kinh tế làm cho cơ sở hạ tầng của hành tinh này khá phát triển và hầu như các thiết bị máy móc hoàn toàn được nhà nước bao trọn, nhưng đi cùng với đó là giá cả vật tư đắt đỏ hơn rất nhiều vì đất đai cằn cõi nhiễm kim loại.
Có thể nói đây là một thành phố đang phát triển và được xếp vào hạng trung trong danh sách những thành phố đáng sống nhất, hầu hết cư dân ở đây đều trong độ tuổi lao động và đến từ các hành tinh có xếp hạng thấp hơn, họ đến đây với mục đích chủ yếu là để kiếm được thân phận cùng nghề nghiệp hợp pháp sau đó tìm đường tiến thân vào tinh hệ cao hơn.
Nguyên chủ cũng có cùng mục đích như vậy, chỉ là cách thức có chút cổ quái. Nguyên chủ không giỏi về thiết kế và cũng không có bất cứ năng khiếu gì về toán học, cơ thể cũng không phải loại khoẻ mạnh gì cho cam nên hầu như hoàn toàn không thể tiếp nhận bất cứ công việc lâu dài nào liên quan đến các xí nghiệm khai thác ở đây.
Ngược lại cô lựa chọn con đường viết báo và chủ yếu là các loại báo giải trí và địa điểm tụ hội mới nổi và đôi khi là đăng hộ một vài báo cáo khoa học nghiêm cứu về chất lượng nước, đất và không khí.
Đương nhiên tiền lương không cao lắm nhưng đủ để sống qua ngày, sau đó không lâu thì thành phố trung ương kết hợp với IR – một tòa soạn báo lớn dưới quyền của một gia tộc nào đó làm thành toàn soạn trung tâm.
Nguyên chủ không bằng cấp, không kinh nghiệm nào có khả năng vào được đó. Nguyên thân có xuất thân không tốt lắm, là trẻ mồ côi lưu lạc đầu đường xó chợ và sống trong một tinh hệ tồi tàn không kém – hành tinh rác, sau đó được một ông già tốt bụng làm báo lá cải nhận cô học vào học nghề, dạy cho cô chữ viết và chu cấp cho cô các nhu yếu thẩm thường ngày nhờ vào đồng lương ít ỏi kiếm được mỗi tháng.
Sau khi đã thành thục việc viết báo, cô
đăng ký một chuyến tàu thông hành xuất hiện ba năm một lần để có thể di chuyển lên tinh hệ bậc cao hơn kiếm việc làm. Nguyên chủ đã hứa với ông lão sẽ trở về và đưa ông lên ở cùng cô khi đã có công việc cùng thu nhập ổn định, nhưng nếu xét theo trí nhớ của nguyên chủ thì với tình trạng sức khoẻ đó của ông lão, chưa tới 2 năm nữa ông lão sẽ mất, chưa kể hơn một nửa số tiền dùng để mua thuốc cho bản thân cũng bị ông đồn vào việc làm chip thân phận giả cho cô và một số đồ linh tinh lặt vặt khác.
Nguyên nhân nguyên chủ chết có lẽ là do thiếu dinh dưỡng quá độ hoặc mất ngủ về phần tiếp tục công việc viết báo của nguyên chủ thì cô vẫn phải xem xét một chút.
* * *
Trụ sở IREO, cao tầng.
Một vị sếp tổng đang lật một xấp tài liệu nhanh phần phật, khuôn mặt bắt đầu nổi gân xanh vì tức giận, hắn hỏi với một chất giọng khàn đặc:
- Đã tra được địa điểm của khách hàng 105 chưa.
Đối diện hắn là thư kí đang chỉnh lý lại đống tài liệu và lịch trình thường nhật, thư kí nghĩ nghĩ một lát, mới nhớ ra là có một vị khách hàng được sếp mình để mắt tới, nhưng vì để ý quá muộn nên không tra ra được tin tức gì hữu dụng, một người sống sờ sờ bỗng dưng như bốc hơi mất.
- Dạ vẫn chưa, đã gửi yêu cầu rà soát cho dịch vụ chăm sóc khách hàng cùng cổng thông tin nhưng vẫn chưa có tín hiệu gì.
- Tiếp tục tìm, thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót. – sếp tổng day day trán, đứng dậy tự rót cho mình một cốc nước rồi hướng ra ngoài cửa đi ra – Dời mọi cuộc họp hôm nay của tôi sang ngày khác, có việc gì thì tự giải quyết, cho cậu quyền tiền trảm hậu tấu.
- Vâng
Thư kí đẩy gọng kính, cúi chào một cái rồi tiếp tục quay sang chỉnh lý đống tài liệu, ánh mắt hắn bất chợt lướt qua trên bàn có ly cà phê uống dở. Ly cà phê còn lại cũng không nhiều nhưng làn khói nhẹ bốc hơi ra chứng tỏ người uống nó đang nóng vội, hoặc cũng có thể là người đó đổi thói quen uống cà phê ấm rồi. Suy nghĩ một lúc, thư ký cũng chỉnh lý xong lịch trình ngày, thầm than một câu mình đa tâm rồi tiếp tục công việc bận rộn như thường ngày.