223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 20: Thành Ái Châu có binh biến

* * *

Đến khi binh biến đến thành

Xuân xin ra trận xin hành quân chung.

Nguyễn Thi lập tức tán đồng

Dẫu rằng lắm kẻ chê lòng nữ nhi.

Nhưng Xuân có để tâm gì

Dùng tài chiến đấu là vì giúp dân.

Địch thù quân kéo rần rần

Quân đông sức mạnh tinh thần thép gai.

Cầm đầu bởi tướng rộng vai

Từ nơi Thái Khẩu gọi ngài Phạm Sơn.

Muốn nhân loạn quốc chập chờn

Mở thêm lãnh thổ mộng càn xưng vương.

Đầu tiền đánh phía Nam phương

Vững xây nền móng dài đường chiến tranh.

Ái Châu vị trí đất lành

Chiếm xong sẽ dễ hoàn thành nghiệp to.

Phạm Sơn trước cổng vang hô:

"Quân ta thế mạnh đang phô đang bày.

Mau mau mở cổng thành ngay

Chịu quỳ quy phục thì may mạng còn.

Nếu không đừng trách ác ôn

Ta công chiếm được đất chôn chẳng hòng."

Đằng đằng sát khí ác hùng

Người người run rẩy hãi hùng thâm tâm.

Riêng Xuân chả sợ lời hăm

Còn cầu ra trận xem tầm Sơn kia

Hào liền khuyên cản: "Đừng đi!

Phạm Sơn dũng mãnh hiểm nguy rập rình."

Môi Xuân bĩu tỏ ý khinh

Trần này quyết thắng, đóng đinh cột đình.

Cầm đao lên ngựa xuất chinh

Thân là con gái nhưng trình hơn trai!

Thấy Xuân, Sơn lập tức cười:

"Ái Châu ra chẳng có người hùng anh

Chẳng hàng, chẳng đánh đã đành

Đằng này còn hiến gái lành cho ta.

Mỹ nhân, mau chóng xin tha

Theo về làm thiếp để mà mua vui."

Sơn mang lời lẽ thiu hôi

Chọc trêu nữ tướng rồi cười thật to.

Mặt Xuân nào chút sầu lo

Thẳng lưng ưỡn ngực giọng cồ hiên ngang:

"Chê hoa chỉ phận dịu dàng

Lỡ thua thì sẽ nhục mang nghìn lần!"

Câu khiêu khích Phạm tướng quân

Giận người lập tức đích thân đối đầu.

Tài Xuân, Sơn có ngờ đâu

Chỉ vài hiệp đấu, cái đầu đã rơi.

Lưỡi đao dính máu lôi thôi

Uy nghiêm danh xướng: "Ta, Bùi Lục Xuân!"

* Bản đồ của thế giới giả tưởng này (để bạn đọc có thể hình dung)

53262693403_3088d8bc6c_o.png


* * * P/s: Bản đồ hoàn toàn hư cấu
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 21: Lục Xuân dẹp loạn lực lượng tàn dư của Phạm Sơn

* * *

Đầu Sơn dưới đất lốc lăn

Hầu binh toán loạn tự thân bảo toàn

Xuân bèn xin chủ thành quan

Giao binh giao tướng bạo tàn dẹp yên

Tránh đi hậu họa đầy phiền

Tiện đường Thái Khẩu chiếm liền cho xong.

Nguyễn Thi đầu gật tán đồng

Nghìn binh nghìn mã, nào cùng theo Xuân.

Nguyễn Hào nhận lệnh trung tuân

Đoàn người rầm rập tiếng chân lên đường.

Đến đâu dẹp đó dễ dàng

Tàn dư tướng Phạm vội vàng nát tan.

Kẻ ngu xác chết như Sơn

Kẻ khôn hàng sớm giữ an mạng hèn.

Ít lâu sau nổi tiếng kèn

Cổng thành Thái Khẩu hỏng then hư cài

Dân lành hoảng sợ nỉ nài:

"Xin người nữ tướng tích vài tiếng thơm.

Chúng tôi chỉ phận cỏ rơm

Thề ngoan thề ngoãn tận tâm phục ngài

Mong đừng hại bất cứ ai

Dân đây nông giỏi hăng say cần cù."

Đột nhiên Xuân phá cười to

Hiểu lòng dân khổ âu lo suốt ngày:

"Ta đáy đánh tặc cho bay

Phạm Sơn đã chết, nơi đây trả quyền.

Trả quyền cho đế định thiên

Rồi mang hạnh phúc bình yên mọi nhà.

Mọi người thôi chớ lo xa

Hãy về tiếp tục chăm gia sóc đình."

Chúng dân mừng rỡ hết mình

Đội ơn đức lớn hữu tình Lục Xuân.

Tiếng tăm tăng nữa mấy lần

Người đâu toàn diện hết phần thế gian.

Rồi đây kéo đến vô vàn

Chuyện lành khốn khổ chuyện an động trời!

Rằng vua ngự ở xa vời

Bị quân phản loạn đuổi rời ngôi vương.

Cúi luồn chạy trốn bạo cường

Từ nơi cung quý sang phường dân đen.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 22: Đỗ Xung muốn chiếm ngôi vua

* * *

Thành đô sang chốn Hưng Yên

Xuôi về Thái Khẩu gặp hiền thần trung.

Hóa ra có tướng Đỗ Xung

Mưu đồ tạo phản ở vùng Phú Châu

Muốn làm cương vị đứng đầu

Bỏ luôn cái chức chư hầu phía Tây

Hồi Hồ đã thuộc vào tay

Đất Vĩnh Tường cũng đắng cay quy hàng.

Giờ Xung quân lực huy hoàng

Đưa quân chiếm lấy ngai vàng của vua.

Kinh Hoa Bình chóng chịu thua

Quang Minh trốn chạy phập phù thảm thương.

Không hẳn vua trẻ tầm thường

Cũng thông chính sự cách phương binh bày

Vì còn non nớt thơ ngây

Ít người kính trọng liều thây phục tùng

Cũng nhờ tài trí vua dùng

Nên may tháo chạy thoát cùng vài quan

Nhưng giờ chịu cảnh bần hàn

Vượt đèo lội suối đêm tàn rừng nương.

Do nghe danh tiếng muôn phương

Về nàng nữ tướng thiện lương trung thành

Đoạt vùng Thái Khẩu rất nhanh

Còn vang hữu ý đất dành trả vua.

Thế nên chống chọi gió lùa

Tiến về Thái Khẩu chuyện trò việc dân

Nào ngờ giặc Đỗ bất nhân

Hắn xem đương nhiệm là phần họa tai

Cho người truy sát đường dài

Loại trừ hậu duệ của đời hoàng gia.

Quạ bay hót tiếng Mạnh Bà

Vô thường Hắc Bạch từ xa đến gần.

Lục Xuân phán đoán như thần

Dự rằng vua sẽ đang dần hiểm nguy

Bèn tâu thành chủ Nguyễn Thi

Cho quân Thái Khẩu mau đi tìm ngài.

Liệu chăng Thi thấu đạo trời,

Gật đầu tỏ vẻ suốt đời trung vua?

Thi liền khôn khéo lệnh cho

Lục Xuân đưa lính tìm vua đưa về.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 23: Lục Xuân cứu vua Quang Minh

* * *

Thực thi không chút lề mề

Vệ vua yêu nước phận bề tôi thôi

Nổi lên vó ngựa khắp trời

Gió bay hi vọng đến nơi khốn cùng.

Vua quan bị tặc truy lùng

Bởi binh dưới trướng Đỗ Xung phản thần

Sai người tên Tuấn họ Trần

Tại vương tận diệt khai tân thời kỳ.

Quang Minh dồn chỗ lâm nguy

Người đi hết hướng ngựa phi hết đường

May thay trời vẫn còn thương

Tổ tiên phù hộ ngôi vương vững bền.

Xa xa thơm ngát hương tiên

Bụi chưa đủ lấp nét duyên yêu kiều.

Lục Xuân vừa đến căng kiêu:

"Tướng kia phản bội làm điều ác gian!

Có lòng cướp đoạt giang san

Làm rầu nhân thế, trẻ hờn già khinh.

Ta tuyên bố tội tử hình

Dâng vua hả giận tế linh thái hoàng."

Hai bên hỗn chiến sỗ sàng

Nháo nhào máu đổ thênh thang xác người.

Tự tin Xuân há miệng cười

Xông pha giết địch quá lười rút quân.

Tướng Trần Tuấn giáp Lục Xuân

Bĩu môi khinh rẻ nữ nhân yếu mềm

Tập trung đảo mắt kiếm tìm

Giết vua trước hết tránh thêm đêm dài

Tiếc thay nữ giới "khó nhai"

Lục Xuân cản bước so tài đối phương.

Giằng co chừng khoảng nén hương

Bất phân thắng bại nhưng thương tích đầy

Người ngựa Tuấn chợt trồng cây

Hoảng hồn lạc vía khi hay tình hình

Nữ kia quá thạo bày binh

Luyện quân bố trận đánh kinh địch thù

Trận này Tuấn tạm nhận thua

Vội vàng ra lệnh quân thu rút về

Thế là giải quyết vấn đề

Bây giờ đưa rước vua về Ái Châu.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 24: Xuân đưa Minh về Thái Khẩu trước

* * *

Nhưng Minh khổ sở bấy lâu

Nên gần Thái Khẩu đến hầu trước tiên

Phục hồi dáng vẻ bề trên

Tiếp theo mới tính trăm phiền quốc gia

Đoạn đường hẵng vẫn còn xa

Vua ngồi kiệu quý, tướng ra dẫn đoàn.

Vén màn nhìn ngó giang sơn

Phù sa sông lớn núi sườn cây xanh

Mây bay ôm nắng dỗ dành

Gió lùa thổi mát những anh chị tài

Mắt trong ghi nhớ cảnh đời

Hồn bay khắp hướng quy hồi một nơi.

Đen tuyền tóc, đỏ mộng môi

Má hồng, răng trắng, nụ cười xanh tươi

Long lanh đôi mắt sáng ngời

Hồn ai mê mẩn chợt rơi lưới tình.

Chợt nghe tiếng trống linh đình

Người dân Thái Khẩu nhiệt tình đón vua

Trẻ già mép múa môi khua

Vẳng văng câu hát được tô bạc vàng:

"Đón chào Vạn Tuế huy hoàng

Có chăng số phận đế vương an bài

Tai ương chẳng thể hại ngài

Báo lên định mệnh tương lai rành rành

Vượt qua bão táp chiến tranh

Vua hiền thọ phúc, dân lành ấm no."

Minh như gạt hết âu lo

Như thêm năng lượng khổng lồ vào thân

Sẵn sàng vượt mọi khó khăn

Hòa bình xa mấy, Minh ngần ấy theo.

Hai ngày trôi vút cái vèo

Minh mang tươi tỉnh ra treo trước thềm

Mở liền cuộc hẹn uy nghiêm

Gặp riêng nữ tướng bàn tìm tương lai.

Thấy Xuân, vội vã cất lời:

"Trung thần ái quốc chính trời ban ta

Hiểm nguy đại nạn trôi qua

Mong khanh xem thử đi xa thế nào?"

Xuân trưng thái độ thanh tao

Quỳ chân khép nép cúi chào quân vương.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 25: Nguyễn Thi lộ rõ mưu đồ

* * *

"Chúc mong chúa thượng an khang

Dồi dào sức khỏe huy hoàng trăm năm."

Câu chào rất đỗi thành tâm

Đặt tay chạm đất, trán nằm kề tay.

Minh liền buông xuống lệnh ngay

Bình thân lên ghế ngồi đây chuyện trò.

Lục Xuân cúi tạ ơn vua

Rồi thì rành mạch nói phô việc cần:

"Tình hình hiện tại khó khăn

Ưu tiên nuôi ngựa chiêu quân tuyển tài

Tập trung binh tướng giũa mài

Tạo nên lực lượng trận dài tấn công.

Hai nơi hợp sức đồng lòng

Đây hùm Thái Khẩu, kia rồng Ái Châu."

Xuân vừa chỉ mới dứt câu

Biến căng đã ghé phủ đầu Quang Minh.

Người hầu báo cáo bất bình:

"Cổng Nam có một đoàn binh vạn người

Đùng đùng sát khí lấn trời

Dường như sẵn ý chém người bất theo."

Tung bay cờ họ Nguyễn treo

Người đi dẫn trước là Hào tướng quân.

Bảo rằng: "Thuận ý của dân

Nên cha ban lệnh cho Xuân làm liền

An toàn chúa thượng ưu tiên

Rước về thành Ái cổng bền tường cao

Tốt hơn Thái Khẩu rất nhiều

Phải mau thực hiện tránh điều tai ương."

Vụ này Xuân có nào lường

Nàng tin chủ Nguyễn vốn lương thiện mà

Có ngờ nay lộ mặt ra

Cũng mang mộng phản xấu xa cõi lòng

Định cho vua ở trong lồng

Dựa hơn hoàng tộc lệnh hùng muôn nơi.

Ắt gây chiến khắp chân trời

Để thâu tóm đất trên đời vào tay.

Đắng lòng chua chát Xuân cay:

"Trăm năm hoàng tộc dựng xây yên bình

Tận tâm cống hiến hết mình

Để giờ đổi lại phản binh loạn thần."
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 26: Quang Minh cảm ơn lòng trung thành của Lục Xuân

* * *

Những lời cảm thán của Xuân

Lại đang xoa dịu tinh thần Quang Minh

Mỉm cười thầm nghĩ riêng mình:

"Có người còn nhớ ân tình hoàng gia!

Mấy đời họ Lạc nhà ta

Vượt nan giải khó xông pha can trường

Tiếc thay Minh đảm nhiệm vương

Sắp mang tổ nghiệp đến đường tận vong.

Có khi trời đã dặn lòng

Thì thôi chấp nhận vào lồng làm chim

Biết đâu gỡ rối trái tim

Nguyễn Thi nhất thống nước thêm an lành."

Nghĩ xong lòng bỗng nhẹ tênh

Điều cần phải quyết đã đinh ninh rồi.

Thở dài chúa thượng mở lời:

"Hỡi nàng Xuân hãy chóng thôi buồn phiền

Nghĩ cho dân chúng an nhiên

Việc này chính trị đến phiên ta làm.

Đừng chê ngưng trách hiểm nham

Cơ đồ thành Ái cũng lam lũ nhiều

Nguyễn Thi khác kẻ quan liêu

Thanh liêm tài giỏi nghĩ điều cho dân

Nếu may sau khoảng trăm tuần

Bắc Nam Thi hợp đỡ đần quốc gia.

Ý nàng ta thấu hiểu mà

Muốn khôi phục lại nghiệp nhà đế vương.

Tiếc thay nhân thế vô thường

Quang Minh kém cỏi thuộc phường vô năng.

Tại đây lời cuối xin rằng

Nhớ ơn Xuân dẫu biệt trăng hợp hà.

Khẩn cầu nữ tướng tài ba

Vẫn đem xuất sắc phụng thờ Nguyễn Thi

Dân làm trọng, chúa mấy thì

Giúp đưa thoát khỏi thời kỳ lầm than."

Thấu trong khẩu chiếu ruột gan

Đớn đau nhỏ giọt hồng nhan lệ sầu.

Xuân đành tuân lệnh khẩn cầu

Dẫu sao nàng vốn Ái Châu còn nhà.

Rước vua vào miệng sói già

Tự đem rơm góp dựng ra bù nhìn.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 27: Thành Ái Châu gặp nguy nan

* * *

Kiệu vua ra cổng bỗng tin

Ái Châu cấp lệnh phải liền về ngay.

Cách chừng hiện tại mấy ngày

Khi Hào rời khỏi, hiện đầy quân binh

Một người họ Vũ lót Sinh

Tên thì gọi Vấn từ Bình Khang sang

Mở mồm bảo muốn mượn đường

Tiến ra phía Bắc hộ vương hiện thời

Nguyễn Thi phản bác cãi lời

Nổ ra chiến trận ầm trời Ái Châu.

Nhưng Thi mới đánh trận đầu

Năm nghìn quân lính rớt đầu chào thua

Mồ hôi lã chã chảy ùa

Rút lui sợ hãi như rùa trốn mai

Cổng thành đóng chặt suốt ngày

Chỉ còn biết đợi Hào quay trở về.

Người con hốt hoảng đầu tê

Xuân bèn gặng hỏi vấn đề là chi

Hào rằng: "Quá nặng nghĩ suy

Ái Châu có chiến hiểm nguy ngặt nghèo."

Lục Xuân sáng mắt như sao

Hẳn đang toan tính điều nào hiểm thâm.

Tạm khuyên: "Thôi chớ trầm ngâm

Việc cần vẫn cứ chăm chăm mà làm

Lên đường gấp rút về Nam

Hợp cùng thành chủ đạo đàm chỉ huy."

Gật gù Hào lệnh quân đi

Vội vàng hối hả ngựa phi bụi mờ

Không ngừng không nghỉ không chờ

Nắng trưa đêm tối sáng tờ mờ sương

Hành quân tốc độ phi thường

Nhưng trong hàng ngũ chán chường rất đông

Vì người chứ có giống rồng

Tứ chi mệt mỏi máu hồng hết hơi

Tướng quân cưỡi ngựa rã rời

Vua ngồi kiệu quý tơi bời uy nghiêm.

Đoàn binh ngày một yếu mềm

Sức cùng lực kiệt hóa điềm báo nguy.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 28: Phục kích

* * *

Ngang qua rừng rậm xanh rì

Hai hàng u tối biết gì vụt ra.

Lục Xuân lo ngại nhìn qua

Lòng thầm đoán được nanh nha địch thù

Nhưng nàng nhắm mắt như mù

Ung dung tiến đến kiệu vua một mình

Thì thầm thỏ thẻ tường trình

Lập nên kế hoạch cứu Minh khỏi Hào.

Ngay sau, bỗng tiếng hô hào

Ào ào hai phía tên lao che trời

Ngựa đau, máu đổ, ngã người

Đoàn quân trướng Nguyễn lìa đời mạng vong.

Loạt tên khi đã bắn xong

Trăm quân phục kích tiến công từ rừng

Chương Lâm khí thế bừng bừng

Xông pha chiến đấu hung hăng đi đầu.

Đợi chờ phục kích đã lâu

Đây thời điểm, chợt đuối câu bí vần!

Nguyễn Hào hốt hoảng đôi chân

Quay quanh tứ phía dữ dằn ngổn ngang.

Nhưng Lâm mặc kệ anh chàng

Ngựa phi nhanh đến kiệu vàng nơi Minh

Lục Xuân nắm bắt tình hình

Hóa trang cho chúa thượng thành thường dân

Bảo vua tẩu thoát lần lần

Hướng về Thái Khẩu cho gần bình yên

Còn Xuân ở lại làm khiên

Phía sau hậu thuẫn chặn liền ngựa Chương

Hai người giao chiến đao thương

Kẻ công người thủ, chảy trường máu ai.

Chương Lâm mặc vẻ nữ ngoài

Tấn công quyết liệt tung hoài cây đao

Tập trung cường độ cực cao

Nhờ như vậy mới tránh đào huyệt sâu

Suýt thì Lâm đã trời chầu

Bởi thương bén ngót nhằm đầu mà đâm

Đòn Xuân uy lực như tầm

Ngộ Không vung gậy rầm rầm thiên cung

Chương Lâm ngã ngựa lộn vòng

Mạng thì còn giữ nhưng lung tinh thần.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 29: Trên đường về Thái Khẩu

* * *

Ngỡ ngàng ngước mắt nhìn Xuân

Mồ hôi sợ sệt tần ngần rẩy run

Hồi lâu mới hết hoảng hồn

Chỉ khi nữ tướng không còn ở đây.

Bụi mờ quanh quẩn bao vây

Từ từ dần rõ xác thây chồng chồng

Đỏ lòm đổ nối thành dòng

Biển người ngã xuống mênh mông cánh rừng

Cuối cùng trận chiến đã dừng

Bên thua bên thắng đều trưng u buồn

Lính Hào số lượng vẫn còn

Được vài chục đứa giữ hồn chưa vong

Nhưng đều cạn sức vẫy vùng

Cả Hào cũng chịu phận gông xích đè.

Cách xa khu vực máu me

Hai người đôi ngựa khoẻ re dạo đường

Tung tăng nắm giữ dây cương

Thở phào qua khỏi tai ương giặc vờn.

Quang Minh lần nữa mang ơn

Tài năng nữ tướng so hơn tướng trời.

Môi Xuân mỉm chỉ khẽ cười

Vì đang lo lắng cho đời mẹ cha

Ái Châu binh biến vẫn đà

Nay kia Hắc Bạch gần xa vô thường

Đành quỳ cầu khẩn quân vương:

"Khấn mong vạn tuế rủ thương nữ này

Phận tôi trung dũng phải đầy

Phận con chữ hiếu phải hay phải tròn.

Phụ thân gia mẫu vẫn còn

Ắt đang khốn đốn thây chôn bất kì.

Giờ xin bệ hạ chủ trì

Dừng nơi Thái Khẩu trị vì ngôi vương

Chiêu binh mua ngựa sẵn sàng

Cho Xuân đảm nhiệm lên đường tiến Nam

Khó khăn mấy cũng đều cam

Mục tiêu ba việc quyết làm cho xong

Một là thuận thế tấn công

Đánh vào thành Ái tiêu tùng lũ kia

Hai là mở rộng phạm vi

Ba là hoàn tất cứu nguy gia đình."
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 30: Nguyễn Thi gặp bất lợi

* * *

Quay sang trận đánh thất kinh

Ái Châu biến động rung rinh cổng thành

Trong khi hi vọng mong manh

Đợi Hào cứu viện giữ lành dài lâu

Ai dè Hào với nỗi đau

Mang về kèm tặng nỗi sầu cho cha.

Ánh dương cuối buổi chiều tà

Hàn phong đêm tối phà phà gần bên

Con trai bị bắt làm tin

Ép cha mở cổng quỳ xin đầu hàng

Nguyễn Thi nghẹn nuốt đau thương

Vong đời quý tử hay nhường đất đai?

Tường cao gió rít xé tai

Cay cay khoé mắt bi ai đỏ lòm

Giận người la lối om sòm:

"Tiểu nhân xảo quyệt chết chùm mai sau."

Độc mồm độc miệng kêu gào

Thành công gọi Vấn ra chào vài câu.

Vấn mang tướng mạo đứng đầu

Uy nghiêm vô cảm vẻ ngầu xa trông

Coi lời chửi mắng như không

Nhíu mày gắt gỏng cứa lòng người ta:

"Chịu thua quy phục thì tha

Dại khờ chống đối con cha từ trần

Đêm nay hoàn tất việc cần

Sớm mai máu đổ hoặc thân sum vầy

Nghĩ cho bách tính nơi đây

An yên đổi chủ hoặc đầy xác phơi."

Sau khi nói hết dọa lời

Vấn cho quân lính thu lui trại chờ

Đêm nay thành Ái bơ phờ

Nguyễn Thi trằn trọc mắt mờ tỉnh queo

Trại xa cũng ngắm trăng treo

Vấn ngồi thơ thẩn hồn theo mây ngàn

Giá mà lão Nguyễn khôn ngoan

Mở thành thua cuộc bảo toàn mạng dân

Vấn nào muốn đánh rần rần

Nhưng bình thiên hạ rất cần đó châu

Vu vơ bước đến khu sau

Trại giam nghiêm ngặt gặp Hào luận văn.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 31: Sinh Vấn cùng Hào luận văn

* * *

Tù binh mày mặt nhó nhăn

Vừa nhìn thấy Vấn học hằn chửi la:

"Tên kia khốn khiếp thối tha

Hạ thành không nổi nghĩ ra kế hèn.

Vẫn còn chúa thượng ở trên

Dưới dân vừa loạn mày liền phản ngay

Nhớ chăng ân đức xưa nay

Hoàng gia họ Lạc dựng xây yên bình?

Vong ơn bội nghĩa phản tình

Lòng trung đất nước mày đành bỏ ư?"

Gật gù suy nghĩ ậm ừ

Thấu câu hiểu chữ chần chừ vài giây

Xong rồi phản bác hăng say

Khiến ai kia thấy chát cay đắng mồm:

"Ngôn từ thối nát om sòm

Trách người mà chẳng lưng khòm coi thân.

Cũng làm chuyện ác bất nhân

Như mèo bị chó chê sần lắm lông

Mưu đồ giữ chúa trong lồng

Đều phường phản tặc cổ gồng mắng ta?

Vấn đề hơn thế nữa là

Vấn này chẳng cớ để mà trung vương

Bởi vì chúa thượng tầm thường

Nên gieo nhân thế đủ đường nguy nan

Chính ta cửa nát nhà tan

Gia đình tử biệt hoàng tàn xác xơ

Và còn đứt cả hồng tơ

Thanh mai trúc mã biết giờ ở đâu?

Vậy hà cớ phải khấu đầu

Trước người gián tiếp vẩy màu ám đen?"

Bỗng nhiên Hào chợt lặng thin

Nhìn nơi khoé mắt như in giọt buồn

Những lời phản biện gã tuôn

Lại đang chất chứa cả thôn tâm tình.

Đến đây vừa kịp bình minh

Tia vàng rọi chiếu lạnh tanh gáy người

Chương Lâm bước đến tươi cười

Báo mừng tin tốt thảnh thơi bạc vàng

Ái Châu đã chịu đầu hàng

Cổng thành đã mở mời chàng Vấn vô.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 32: Thành Ái thay quyền

* * *

Sau nhiều suy nghĩ mơ hồ

Đau đầu nhức óc cơ đồ ra sao

Chợt nghe phố thị ồn ào

Người dân nhốn nháo cãi nhau ngoài đường

Có người mong muốn đầu hàng

Có người cố chấp phải càng đấu tranh

Kế theo bá tánh trong thành

Chửi la đánh lộn tan tành phố hoa.

Một vài người khác lo xa

Nhân khi hỗn loạn trốn ra bên ngoài

Hướng về Thái Khẩu xa xôi

Bao gồm Bùi họ chủ tôi gia đình.

Còn Thi thấy quá sức mình

Nên đành quyết định chọn tình cha con.

Tờ mờ sáng sớm sương còn

Ái Châu mở cổng héo hon thay quyền

Nghiêm chân lưng thẳng đầu nghiêng

Dám mong ngài Vũ giữ nguyên tín lời

Nguyễn Hào hoe mắt buông xuôi

Từ nay thành Ái để người khác cai.

Bỗng chàng Vấn giữ lấy vai

Của Thi rồi nói như nài nỉ xin:

"Ông là một vị đáng tin

Nghĩ cho thành Ái hàng nghìn chúng sinh

Trước nay loạn ít hơn bình

Một tay ông dựng phồn vinh huy hoàng.

Giờ tôi tiến đến ngỡ ngàng

Bởi do lý tưởng nặng mang trên người

Dám mong ông giúp sức tôi

Tạo nên nghiệp lớn để đời về sau."

Nguyễn Thi buồn bã lắc đầu:

"Lão này già yếu, còn đâu tinh tường

Thèm chi nữa chốn quan trường

Muốn cùng gia quyến tránh vương thế đời

Về vườn chăm sóc cây tươi

Mùa xuân hoa nở, hạ cười bội thu."

Thở dài gật gật gù gù

Giơ tay Vấn chỉ thả tù binh ra

Biếu cho Thi với người nhà

Rất nhiều tiền bạc, lụa là, giống cây.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 33: Lục Xuân gặp lại cha mẹ

* * *

Xong thì bái biệt từ đây

Về sau sẽ chẳng còn hay tin gì.

Giờ Sinh Vấn bận chỉ huy

Tập trung quản lý chủ trì Ái Châu

Lấy lòng dân chúng đi đầu

An ninh trật tự dài lâu luôn lành

Sau tăng vững trãi tường thành

Tiếp tăng kinh tế leo cành cây cao.

Xuôi theo biển cả sóng ào

Ngược ra Thái Khẩu cũng chào nhật quang

Lục Xuân to mắt ngỡ ngàng

Có dân tị nạn vội vàng từ Nam

Trông hai bóng dáng bất phàm

Tiên cha thần mẹ toác hàm rộng vui.

Lúc sau tường thuật đầu đuôi:

"Ái Châu giờ đã ngậm ngùi chào thua

Giao quyền cho kẻ phản vua

Vô danh tiểu tốt mưu đồ đại vương

Thông qua lời kể dân thường

Gã này khinh chúa đang đường xưng tôn

Quân tài trí lực hùng hồn

Đa đoan quỷ quyệt dọa chôn dân lành.

Tiếc là ta chẳng rõ danh

Chỉ hay họ Vũ từ thành Bình Khang."

Lục Xuân có chút hoang mang

Ái Châu mà lại dễ dàng mất đi

Khẩn trương chân chạy như phi

Tâu lên thánh thượng xem nguy xét lành

Quang Minh ngẫm nghĩ thoáng nhanh

Vẫy tay ban chiếu: "Sức dành dài lâu

Việc đi đoạt lại Ái Châu

Hiện chưa cần thiết về sau hẵn bàn

Thân sinh nàng cũng đã an

Nên lo xây dựng hàng ngàn tinh binh

Giờ đây căng thẳng tình hình

Đỗ Xung ác tặc hoành hành phía Tây

Nổi thêm cơn bão dữ dày

Phía Nam cuồn cuộn xéo giày Lạc vương

Quân ta bắt buộc phải cường

Nhờ nàng lo liệu cùng lường với ta."
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 34: Đêm buồn

* * *


Lục Xuân vâng dạ lui ra

Nghe theo chiếu chỉ luyện ba quân hùng.

Đêm hôm gió chợt lạnh lùng

Ở hồ nước dạo bước cùng Lục Xuân

Lòng nàng mất ngủ phân vân

Nửa phần việc quốc, nửa phần nhớ ai

Dáng duyên thao thức đêm dài

Trên trời dưới đất tận hai Nguyệt Hằng

Ngẩng đầu trăng ngắm lấy trăng

Sắc xanh ngọc bích đang bâng khuâng gì?

Vô tình chúa thượng hành vi

Thấy nàng thơ thẩn, chúa thì thẩn thơ

Nhìn trời thử hỏi bâng quơ:

"Phải chăng tiên nữ trong mơ ra ngoài?"

Hoa hồng nở rộ bờ môi

Nghìn sao lấp lánh nằm nơi mắt nàng.

Khiến vua hồn thả lang thang

Vài cơn chính sự ném sang vệ đường

Giục lòng Minh biết đã thương

Có nên tiến tới văn chương tỏ tình?

Ai dè Xuân cũng thấy Minh

Nàng liền bước tới nghiêng mình chào vua

Thuận theo Minh hỏi bong đùa:

"Đêm khuya không ngủ đứng lùa gió ư?"

Nàng cười khúc khích lợi dư:

"Hạ thần đang chỉ tương tư một người."

Vua nghe tắt hẳn nụ cười

Nín thin một chút con ngươi ngỡ ngàng

Buồn thay thân phận đế hoàng

Lên ngai loạn quốc, người thương thương người

Ngậm ngùi nuốt lấy ngậm ngùi

Biệt Xuân rồi cất bước hồi về cung

Để nàng tiếp tục ung dung

Nghĩ về hẹn ước tương phùng mông lung

Xuân nào biết cứ nhớ nhung

Người thương, thù địch là chung một người

Trăng kia ghen tị thầm cười

Hông nhan đen đủi, mệnh trời lỡ duyên

Dẫu tình cảm vẫn vẹn nguyên

Hai bên chiến tuyến thuyền quyên kì tài.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 35: Tình hình chiến sự

* * *


Một năm vừa ngắn vừa dài

Thu đông xuân hạ mười hai tháng ngày

Đã lâu không được thế này

Nhân gian xa tránh vũng lầy chiến tranh.

Nhưng mà sự thật rõ rành

Vũ Nam, Tây Đỗ, Đông thành Lạc Vương

Thế tam chân vạc khó lường

Sớm hay muộn cũng đầy đường máu tươi

Ba phe chăm chỉ chẳng lười

Ngày ngày phát triển xem người nào hơn

Nhìn trời dân chỉ biết hờn

Rút xa sóng biển chờ cơn sóng thần.

Quả nhiên tiếng lính rần rần

Đỗ Xung xuất chiến đưa quân mở đầu

Dự là tốc chiếm Ái Châu

Làm nơi bệ phóng phủ đầu đánh vua

Xung kia kiêu ngạo cợt đùa:

"Nhóc con họ Vũ mệnh thua chắc rồi

Chỉ là ngọn cỏ chân đồi

Ngựa ta giẫm xuống liền toi mạng đời."

Năm nghìn khí thế ngời ngời

Hành quân sáng tối vang nơi núi rừng

Bỗng nhiên ngọn đuốc lửa bừng

Vạn tên tứ phía khiến từng lính vong

Ngơ ngơ ngác ngác lòng vòng

Tướng quân thống lĩnh chưa thông chuyện gì

Thì ra Vấn đã hoài nghi

Đoán rằng quân Đỗ hành vi đánh mình

Nên cho sắp xếp phục binh

Trong rừng đêm xuống đánh kinh địch thù

Tướng kia tá hỏa mắt mù

Chỉ trong thoáng chốc về khu âm hồn

Phơi thây không được cất chôn

Buồn thay phận lính tốt khôn thí rồi.

Trận này phe Vấn không tồi

Thắng nhiều lợi phẩm đem hồi Ái Châu

Gạo khoai, vũ khí, ngựa nâu

Hân hoan cho Vấn, còn sầu cho Xung

Đập bàn điên tiết nổi khùng:

"Mau mau chuẩn bị, ta cùng xuất quân."
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 36: Bàn kế đánh Xung

* * *

Đợt này gấp trước chục lần

Đoàn quân năm vạn bước chân sấm rền

Ái Châu liệu giữ vững bền

Bão to kéo đến phía trên gió cuồng

Vấn tìm cách tính cho vuông

Hay là định sẵn rung chuông đầu hàng

Chương Lâm vội vội vàng vàng

Báo cho Vấn biết: "Xung đang rất gần

Tình hình sợi tóc treo cân

Làm sao để đánh, việc cần là chi?"

Vấn cầm trà nhẹ nhâm nhi

Khiến Lâm sốt ruột đẫm bì mồ hôi

Tay chàng chỉ phía xa xôi

Chúng dân thành Ái đang dời về Nam

Lâm chưa hiểu cách Vấn làm

Ái Châu chả nhẽ phải cam trao người?

Bỗng nhiên Vấn phá lên cười:

"Tướng quân mau chóng theo đuôi dân lành

Hiện nay địch mạnh phải đành

Lui dân tạm trú ở thành Bình Khang

Đỗ Xung tính cách ngang tàng

Trước vừa thua trận nên đang nổi khùng

Muốn Sinh Vấn phải tiêu tùng

Hắn ta ắt khiến cả vùng nát tan

Vậy nên ta sẽ bạo gan

Nhường cho hắn chiếm an nhàn Ái Châu

Xung vào thành có ngờ đâu

Không người không bóng chả thâu được gì.

Nào Lâm hãy thử nghĩ suy

Nếu anh là Đỗ, làm gì tiếp theo?"

Tướng quân mắt nhắm mày nheo:

"Khả năng cơn giận vút cao tới trời

Kế sau có thể cất lời

Lệnh cho quân lính khắp nơi kiếm tìm

Trại heo chuồng chó tổ chim

Nhà to nhà nhỏ chùa nghiêm ngục tù

Từ nơi đồng ruộng hoang vu

Đến nơi phố thị những khu rộn ràng

Thức ăn, vải vóc, bạc vàng

Thấy gì giá trị đều mang làm hời.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 37: Toan tính

* * *


Thà cho phá phách tơi bời

Còn hơn thắng trận lại hồi trắng tay. "

Vấn đồng ý cách nghĩ này

Gật gù nói tiếp kế hay của mình:

" Khi Xung tìm kiếm linh tinh

Chia năm xẻ bảy mỗi binh mỗi đường

Lục tung nhà của dân thường

Mà nào hay biết chiến trường ở đây

Ta cho mai phục thật dày

Nhà không bá tánh chứ đầy bẫy giăng

Bất ngờ, du kích, siêng năng

Dần dà giảm số lượng thằng lính Xung. "

Kế nghe rất đáng để dùng

Nhưng Lâm có lẽ chưa thông vào điều:

" Bẩm thưa, liệu có quá liều?

Đánh nhau như thế tiêu điều Ái Châu!

Ruộng đồng phố thị còn đâu

Còn đâu thành Ái đượm màu phồn vinh? "

Mặt nghiêm Vấn hỏi thật tình:

" Lâm à, có dám liều mình với tôi?

Trận này là ý của trời

Giúp thêm bước tiến đến thời bình yên

Lâm à, liệu có dám tin

Kề vai đánh bại lũ phiền phía Tây

Một khi thắng được trận này

Tiến quân một mạch thẳng tay diệt trừ."

Chưa đầy hai thoáng trầm tư

Chương Lâm quỳ gối mời đưa lệnh liền.

Sau đó đại chiến kinh thiên

Xác người động địa, lâm huyên sơn rùng

Đỗ Vương đánh trống đùng đùng

Rất nhanh chiếm đóng được vùng Ái Châu

Giống như Vấn tính từ đầu

Vườn không nhà trống thâm sâu khó lường

Lính Xung bị đánh đủ đường

Giảm dần khí thế, tăng cường hoang mang

Hai tuần phục kích vững vàng

Phố phường tan nát vinh quang vẫn cầm

Đỗ Xung chết lặng như câm

Rút lui vội vã đào hầm thoát thân.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 38: Chiến thắng vang xa

* * *


Ban đầu khí thế phiền thần

Giờ thì bỏ chạy chả cần thanh danh

Nhưng nhờ chân cẳng phóng nhanh

Mới còn giữ mạng về thành Thanh Oai

Mặc ai nhạo báng bên ngoài

Chỉ cần hơi thở vẫn hoài vào ra.

Đại tin chấn động sơn hà

Dĩ nhiên vang đến tận xa triều đình

Lục Xuân đến gặp Quang Minh

Nước nào nên bước trong tình thế căng

Nghĩ xong nữ tướng khăng khăng:

"Bẩm thưa hiện tại đích rằng thời cơ

Khẩn mong Vua chớ chần chờ

Phải mau quân tiến bất ngờ đánh Xung!

Phía Tây thế lực mạnh hùng

Nhưng nay đã yếu lại chùng uy danh

Trời đang ban phước ban lành

Đưa quân đi đánh ắt giành thắng to

Tôi tin họ Vũ biết lo

Đang đà lợi thế cũng hò tiến quân

Cứ giao việc chiến để Xuân

Thề cho giặc Đỗ từ trần nhân sinh."

Lạc Vương tỏ ý đồng tình

Viết liền chiếu chỉ xuất binh cho nàng

Tiếp theo bỗng vẻ bàng hoàng

Vua rằng hiểm họa vẫn đang to đùng:

"Ưu tiên hẳn phải diệt Xung

Nhưng ta ngại kẻ giữ vùng phia Nam

Trí khôn đáng bậc phi phàm

" Địch nhiều lấy ít ", dám làm mấy ai?

Thật buồn thật tiếc kì tài

Vũ Sinh Vấn đó nay mai thành thù."

Lục Xuân chợt ước mình ngu

Cái tên Sinh Vấn ù ù bên tai

Ước gì mình đã nghĩ sai

Cùng tên cùng họ nhưng hai con người

Lắc đầu mệnh bạc mỉm cười

Tình duyên đã giữ gần mười năm nay

Vẹn nguyên không xước không trầy

Mà đời nghiệt ngã hao gầy tim yêu.
 
223 ❤︎ Bài viết: 108 Tìm chủ đề
Chương 39: Diệt trừ Đỗ Xung

* * *

Sau khi tổn thất quá nhiều

Đỗ Xung bình tĩnh máu liều giảm đi

Nhưng chưa kịp tính kế chi

Thì nghe tin dữ mối nguy cận kề

Ái Châu vừa mới bộn bề

Nay liền tốc tiến hướng về Thanh Oai

Đỗ Xung bốc lấy quả xoài

Tay run miệng ngậm cắn hoài không chua

Bỗng nhiên tin tức như hùa

Từ nơi Thái Khẩu quân vua khởi hành

Hôm nay đã đến cổng thành

Hưng Yên thất thủ phải đành chịu giao

Xung nghe chẳng nói lời nào

Nhói đau lồng ngực phun trào máu tươi

Oai phong hơn suốt nửa đời

Hô mưa gọi gió ngời ngời thế uy

Nhưng giờ sắp phải lâm nguy

Cơ ngơi đổ nát bởi vì đám ranh

Tình hình bắt buộc phải đành

Lui quân thế thủ về kinh Hoa Bình

Thế nhưng chưa đợi bình minh

Đang lui, tiếng hét linh đình réo vang

Giọng Xuân hô rất rõ ràng:

"Đỗ Xung xâm chiếm ngai vàng đế vương

Cái tên phản tặc bất lương

Đến nay mạng tận cõi dương phải từ

Hỡi quân sĩ chớ chần chừ

Chém đầu giặc ác liền dư ngọc ngà."

Ánh dương rọi xóa phiền hà

Điêu tàn cảnh vật quạ là là bay

Thân Xung nằm ở chỗ này

Còn đầu thì lại trong tay Xuân rồi.

Hân hoan chiến thắng khắp đồi

Xuân yên trên ngựa mà ngồi hiên ngang

Tỏa ra khí thế vững vàng

Núi cao rừng rộng tày gang cỡ bàn

Dũng trung nữ tướng diệt gian

Tiếng tăm lừng lẫy ma than quỷ chùn

Tàn dư vua Đỗ vẫn còn

Nhưng đầu rắn mất liều tồn tại lâu?
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back