Tại đại bản doanh của Tề Gia, Ly Tâm đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, mắt chăm chú nhìn tivi màn hình rộng.
"Wow, bé gái này đáng
yêu quá đi à! Chị cũng muốn có một đứa." Mắt cô vẫn nhìn màn hình không rời nhưng miệng thì vẫn đĩa bắp rang bơ bên cạnh.
Nghe Ly Tâm nói vậy, Phong Vân Villiam đang ngồi bên cạnh xem báo cáo ở những khu vực thuộc tiếp quản của Tề Gia, liền liếc mắt lên màn hình tivi thì thấy một bé gái vô cùng đáng yêu với đôi mắt to tròn đang nghịch những thú nhồi bông ngộ nghĩnh ở trong căn phòng màu hồng đáng yêu.
Anh ta cau mày nói với giọng bất mãn: "Chị thật rảnh rỗi, không có việc gì làm hay sao?".
Lập Hộ đứng đằng sau ghế sofa nhăn mày: "Thôi thôi, tôi xin. Một tiểu ác ma còn chưa đủ sao!".
"Nhưng Tề Gia có thêm một cô công chúa đáng yêu thì sẽ rất vui sao!" Ly Tâm nói với anh mắt sáng ngời như sao.
Lập Hộ và Phong Vân William: "..."
Vốn dĩ Tề Mặc rất ghét phụ nữ nên ngoài Ly Tâm ra thì nơi đây chả có một bóng hồng nào.
Cùng lúc đó Tề Mặc cũng xuống máy bay tư nhân của Tề Gia trở về đại bản doanh, Ly Tâm đã phục kích sẵn, Tề Mặc vừa bước cửa liền lao vào người, cô dùng hai chân kẹp chặt thắt lưng hắn, vùi đầu vào cổ hắn dụi tới dụi lui như Tề Mặc đi xa cả năm trời vậy.
Tề Mặc không có bất kì phản ứng gì với hành động kì lạ này của Ly Tâm.
Cô cười hì hì, hôn lên đôi môi hắn một nụ hôn ngọt ngào.
Tề Mặc siết chặt eo Ly Tâm, kéo cô vào sát người hắn hơn, Tề Mặc cúi đầu nhìn người phụ nữ của hắn làm trò như một đứa trẻ con, đôi mắt sắc bén ấy như nhìn thấu toàn bộ ý đồ của cô, hắn cau mày và cất giọng trầm trầm: "Rốt cuộc em muốn cái gì?"
Lần trước Ly Tâm xin xỏ ra ngoài hẹn hò thất bại đó đã thực sự khiêu khích giới hạn của hắn không những thế còn làm cho hề cho cả giới hắc đạo. Sau vụ đó toàn thân cô đau nhức vì bị hắn hành hạ đến mức ngày hôm sau còn không lết xuống giường được, có vẻ Ly Tâm vẫn chưa rút kinh nghiệm thì phải.
Thấy Tề Mặc có vẻ không còn gì nhẫn lại, cô liền ghé sát vào tai hắn thì thầm: "Anh nghĩ chúng ta có nên sinh thêm một bé gái xinh xắn đáng yêu.".
Mặc dù giọng nói của Ly Tâm rất khẽ nhưng cũng không thể nào lọt qua khỏi tai của đám Hoàng Ưng, Hồng Ưng.
Bọn họ vừa theo sau Tề Mặc trở về nghe những gì cô nói trợn tròn mắt, thằng nhóc Tề Thiên Vũ đã khiến họ đau đầu lắm rồi bây giờ còn định thêm một tiểu quỷ nữa sao.
Lập Hộ mặc dù đã biết ý định của cô nhưng vẫn không kiềm chế được phụt cốc nước đang uống trên tay. Còn Phong Vân William thì có vô cùng thích thú nở nụ cười gian xảo.
Tề Mặc nhìn người phụ nữ trong lòng mình bằng ánh mắt đăm chiêu, không nói gì lập tức bế cô vào phòng.
Cả đám Hoàng Ưng, Hồng Ưng, Lập Hộ đều mắt chữ A mồm chữ O: "Chẳng nhẽ giữa ban ngày ban mặt họ cũng làm chuyện ấy được!".
* * *
Vẫn là một ngày như bao ngày khác, nhưng có một chút khác biệt, Ly Tâm thường thì mặt trời lên tới đỉnh rồi mới chịu dậy nhưng hôm nay cũng vậy nhưng hình như sớm hơn một chút.
Ly Tâm đi vào trong nhà vệ sinh, trên tay đang cầm một que thử thai, miệng lẩm bẩm nói: "Con gái yêu, con đang ở trong bụng mẹ đúng không?".
Một vạch.. Vậy là không có sao..
Ly Tâm đẩy cửa phòng vệ sinh, bước ra ngoài với vẻ mặt buồn rầu. Cô nằm vật ra chiếc giường kingsize vẫn thoang thoảng mùi hương nhàn nhạt của Tề Mặc, rõ ràng mấy ngày hôm nay ngày nào họ cũng vật lộn đến hơn nửa đêm mới ngủ nhưng hình như thế chưa đủ. Chẳng lẽ do tỉ lệ mang thai của cô thấp.
Ly Tâm chợt nảy ra một ý tưởng, mở chiếc laptop đang đặt trên bàn gần đầu giường. Tìm tìm kiếm kiếm một hồi thì cuối cùng cũng tìm ra..
"Sao lâu quá vậy, mãi chưa tới." Ly Tâm ngồi trên chiếc ghế ở hoa viên, trong lòng thấp thỏm không yên.
Đúng lúc đó, một người đàn ông đi qua cầm theo một hộp bưu phẩm gì đó. Cô liền gọi người đó lại.
Anh ta cung kính cúi thấp người: "Chủ mẫu có gì dặn dò.".
"Anh đang cầm gì vậy?".
"Lập Hộ đại nhân sai dặn đưa hộp đồ này vào phòng khách" Anh ta vừa nói vừa chỉ tay vào hộp đồ.
Đây không phải bưu phẩm cô đặt đó chứ, chắc Lập Hộ ở ngoài đã nhận hàng giúp cô.
"Được rồi để ta mang vào cho, người cứ đi làm việc của mình đi." Ly Tâm đưa tay nhận lấy món đồ.
"Dạ chủ mẫu." Nói xong anh ta vừa cúi người lùi lại rồi đi ra cửa.
Ly Tâm cầm hộp đồ, đi lại chiếc ghế trong hoa viên vừa ngồi. Cô xé toàn bộ lớp giấy bọc bên ngoài ra. Kì lạ, sao bên trong chỉ có duy nhất một viên thuốc lại còn để trong hộp kính rất cẩn thận.
Cô chỉ nghĩ vô cùng đơn giản rằng chắc do thuốc đắt tiền mới gói gém kĩ lưỡng như vậy và chỉ cần uống một viên là có hiệu quả
Viên thuốc vừa trôi xuống cổ họng thì giọng Lập Hộ từ đâu cất lên: "Ly Tâm, có người gửi đồ cho cô.".
Lập Hộ vừa cầm hộp bưu phẩm vừa đi đến cho Ly Tâm, khi mắt anh ta đảo đống giấy bị Ly Tâm xé vất lung tung trên mặt, mặt anh ta tối sầm bước nhanh tới chỗ Ly Tâm.
"Cô đã uống thứ này!" Lập Hộ hét lớn.
Cô giật mình không hiểu: "Thì làm sao, thuốc tôi mua tại sao tôi không được uống.".
"Đây mới là đồ của cô. Còn thuốc cô vừa uống đang trong quá trình thử nghiệm, được viện nghiên cứu mang tới Tề Gia để kiểm định tôi không dám đảm bảo nó có gây chết người hay không". Anh ta gằn giọng.
"Tại sao anh lại cho tôi uống thứ này, tôi còn chưa sống đủ mà.".
"Là do cô tự uống chứ tôi ép cô à, tôi sẽ gọi cho viện nghiên của ở Australia, chắc cũng không đến mức phải chết đâu.".
"Vậy thì gọi mau lên!" Ly Tâm gào lên, không kiềm đươc sự lo lắng trong lòng.
Cô lên rừng xuống biển, lăn lộn trong chảo dầu cùng Tề Mặc vẫn còn giữ lại được cái mạng què này. Nay lại chết vì uống nhầm thuốc thì có phải nhục nhã lắm không còn cả Tề Mặc nữa.. Hắn bắt cô chỉ được chết trong tay hắn giờ thì hay rồi. Hắn mà biết sẽ giết mình trước khi mình chết vì uống nhầm thuốc mất.