Chương 2: Những căn phòng có tên
Tôi chọn bên phải.
Không phải vì mũi tên chỉ "Lối ra" nằm ở hướng đó. Ít nhất tôi muốn tin như vậy. Một người tỉnh táo không nên tin ngay vào biển chỉ dẫn trong một nơi như thế này. Một người tỉnh táo cũng không nên đứng giữa hành lang tối, chân không giày, áo sơ mi ẩm dính vào lưng, chỉ để tranh luận xem lựa chọn nào khiến mình trông ít ngu hơn.
Tôi đi bên phải vì có ánh sáng.
Chỉ vậy thôi.
Róc.. Rách..
Nước chảy bên trong những đường ống trên trần. Âm thanh lúc gần lúc xa, có khi nhỏ như tiếng ai kéo móng tay trên mặt kính, có khi lại ục lên trong cổ ống, nặng nề và đục. Mỗi lần nó vang lên, tôi có cảm giác cả căn cứ này đang nuốt một thứ gì đó xuống bụng.
Tôi cố bước chậm.
Không phải vì sợ.
Tôi chỉ không muốn trượt ngã.
Sàn hành lang ướt thành từng vệt dài. Ánh đèn tuýp phản chiếu trên đó, vỡ ra thành những mảnh trắng nhợt. Hai bên tường treo nhiều khung bảng cũ. Phần lớn đã mốc đen hoặc bị cạo chữ. Có bảng chỉ còn lại những mảnh nhựa trong suốt cong vênh. Có bảng bị ai đó đập vỡ từ bên trong, mảnh kính còn dính ở mép như những chiếc răng mẻ.
Tôi đi ngang qua một cánh cửa đầu tiên.
Trên cửa có bảng tên.
Phòng lý do
Chữ in hoa, đen, đều. Không tróc. Không phai. Sạch đến mức lạc lõng giữa lớp rỉ sét xung quanh.
Tôi dừng lại.
Đó là sai lầm đầu tiên.
Đáng lẽ tôi nên đi tiếp. Lối ra ở bên phải. Bảng chỉ dẫn nói vậy. Dù không đáng tin, nó vẫn là thứ duy nhất trong hành lang này chịu đưa ra một hướng đi cụ thể. Nhưng cái tên trên cửa khiến tôi khựng lại, như thể ai đó vừa gọi đúng tên một thói quen cũ mà tôi không muốn nhận.
Phòng Lý Do.
Tôi đặt tay lên tay nắm.
Rồi rút lại.
Tôi không cần vào đó.
Một căn phòng tên như vậy chắc chắn không có ích gì cho việc thoát ra. Hoặc nó có ích theo cách quá rõ ràng, mà những thứ quá rõ ràng trong một nơi thế này thường nguy hiểm hơn những thứ mờ ám. Tôi tự nhủ như vậy. Lập luận nghe khá ổn.
Tôi bước tiếp.
Sau lưng tôi, loa trên trần rè lên.
Rè.. Rè..
"Ghi nhận: Đối tượng từ chối tiếp cận Phòng Lý Do sau khi đã dừng lại trước cửa mười một giây."
Tôi nghiến răng.
"Im đi."
"Ghi nhận: Phản ứng ngôn ngữ phòng vệ."
Tôi quay phắt lên trần.
Không thấy loa nào gần đó. Chỉ có đường ống, dây điện tróc vỏ, một bóng đèn đang chớp tắt và vài mảng trần ẩm phồng lên như da bệnh.
"Anh ở đâu?"
Không có tiếng đáp.
Tôi biết câu hỏi đó cũng sẽ bị đánh giá là sai. Nhưng lần này Người Quan Sát im lặng. Chính sự im lặng ấy làm tôi khó chịu hơn câu trả lời.
Tôi đi nhanh hơn.
Cánh cửa thứ hai nằm cách đó chừng mười bước.
Phòng hồ sơ
Khác với Phòng Lý Do, cánh cửa này hé mở. Một khe sáng xanh nhạt lọt ra ngoài, rất mỏng, kéo dài trên nền hành lang như một lưỡi dao cùn. Bên trong có tiếng giấy lật.
Soạt.
Soạt.
Soạt.
Tôi đứng trước cửa, lắng nghe.
Không có tiếng người. Chỉ tiếng giấy. Đều đặn. Kiên nhẫn. Như thể một ai đó đang ngồi trong đó, đọc hết đời tôi từng trang một, không vội, không chán.
Tôi đẩy cửa.
Kétttt..
Mùi giấy mốc tràn ra trước. Rồi đến bụi, gỗ mục và chút thuốc sát trùng cũ. Tôi đưa tay che mũi theo phản xạ, rồi tự thấy hành động ấy thừa thãi. Mùi ở đây không phải thứ có thể che bằng lòng bàn tay.
Phòng Hồ Sơ rộng hơn căn phòng tôi tỉnh dậy ban đầu. Trần thấp, đèn xanh lắp sát tường, ánh sáng lạnh làm mọi thứ trông như bị ngâm dưới nước. Dọc hai bên là những tủ sắt cao quá đầu người, xếp thành từng hàng hẹp. Ngăn kéo nào cũng có nhãn trắng. Một số nhãn đã mục, một số mới tinh.
Ở giữa phòng có một chiếc bàn dài.
Trên bàn là những chồng hồ sơ bìa xanh.
Tôi không cần lại gần cũng biết chúng thuộc về ai.
Trên chồng hồ sơ đầu tiên có ghi tên tôi.
Chữ in đều. Sạch. Không sai dấu.
Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Không phải vì cái tên. Tên tôi thì tôi vẫn nhớ. Tôi sợ hơn vì một cảm giác rất nhỏ và rất ngu xuẩn: Nhẹ nhõm. Trong một nơi không biết là đâu, có người biết tên mình đôi khi cũng giống như được xác nhận rằng mình vẫn tồn tại.
Rồi tôi ghét cảm giác đó.
Tôi bước đến bàn.
Hồ sơ trên cùng mỏng hơn tôi tưởng. Tôi mở nó ra. Trang đầu tiên là một bản tóm tắt, trình bày gọn gàng như giấy bệnh án.
Ký ức gốc: Chưa ổn định
Số lần truy xuất: 17
Số lần sửa đổi: 16
Phiên bản hiện hành: Đang tranh chấp
Tôi đọc dòng cuối cùng rất lâu.
Đang tranh chấp.
Với ai?
Soạt.
Một tờ giấy trong chồng bên cạnh tự lật.
Tôi giật mình lùi nửa bước.
Không có gió. Không có người. Nhưng trang giấy vẫn lật sang mặt sau, chậm rãi như một bàn tay vô hình vừa buông nó ra.
Trên mặt giấy là một đoạn văn ngắn.
Lần ghi nhận thứ nhất:
Tôi đứng ngoài cửa vì không muốn làm mọi chuyện tệ hơn. Nếu bước vào, tôi sẽ lại bị kéo vào cuộc cãi vã cũ. Tôi nghĩ tốt nhất là chờ mọi người bình tĩnh lại.
Tôi cau mày.
Cửa nào?
Không.
Tôi biết là cửa nào.
Tôi chỉ chưa muốn gọi nó ra.
Tôi lật trang tiếp theo.
Lần ghi nhận thứ tư:
Nó không nói rõ chuyện gì đang xảy ra. Một câu "anh về được không" không đủ để xác định mức độ nguy hiểm. Tôi cần thêm thông tin trước khi hành động.
Tôi đặt tay lên mép bàn.
Gỗ ẩm, lạnh, có một lớp bụi mịn dính vào da. Mùi giấy mốc làm cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi ho khan một tiếng. Âm thanh nhỏ đến mức gần như bị những hàng tủ nuốt mất.
Nó.
Tôi không thích cách văn bản dùng từ đó.
Cũng có thể chính tôi từng dùng.
Tôi lật tiếp.
Lần ghi nhận thứ chín:
Có thể tôi đã sợ. Nhưng sợ không phải tội. Tôi đã sống quá lâu trong căn nhà đó để hiểu rằng mọi hành động hấp tấp đều có thể khiến tình hình tệ hơn.
Tôi nghe thấy tiếng tim mình.
Thình.
Thình.
Thình.
Nó đập không nhanh lắm. Chỉ nặng. Mỗi nhịp rơi xuống lồng ngực như một vật ướt.
Tôi lật trang cuối.
Lần ghi nhận thứ mười sáu:
Tôi có chìa khóa.
Tôi đã không mở cửa.
Tờ giấy chỉ có bấy nhiêu.
Không có lý do.
Không có diễn giải.
Không có "vì".
Tôi nhìn hai dòng chữ đó đến khi các nét đen bắt đầu nhòe đi. Trong đầu có một cánh cửa hiện lên. Ánh sáng vàng hắt ra từ khe dưới. Một chiếc điện thoại rung trong tay. Một tin nhắn chưa đọc. Hay đã đọc. Hay tôi đã đọc rồi giả vờ chưa đọc.
Rồi âm thanh nào đó vang lên.
Không phải trong phòng.
Trong trí nhớ.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tôi đã gõ cửa sao?
Hay có ai đó gõ từ phía trong?
Tôi cố bám lấy hình ảnh ấy, nhưng nó trượt đi ngay. Cánh cửa vàng biến thành cửa sắt trong căn cứ. Tiếng gõ biến thành tiếng nước rơi. Tin nhắn biến thành một câu ngắn, yếu hơn, gần hơn.
Anh ơi.. Anh về được không?
Tôi đóng hồ sơ lại.
Không nhẹ nhàng.
Bụp.
Âm thanh vang trong phòng khô và cụt.
Từ đâu đó trên trần, giọng Người Quan Sát vang lên.
"Anh đã chọn phiên bản nào?"
Tôi ngẩng đầu.
"Cái gì?"
"Trong số mười sáu phiên bản, anh đã dừng lâu nhất ở phiên bản cuối cùng. Ghi nhận: Đối tượng có phản ứng mạnh khi sự kiện không được kèm lời giải thích."
"Tôi không chọn gì cả."
"Ghi nhận: Đối tượng phủ nhận hành vi lựa chọn."
"Tôi chỉ đọc."
"Đọc cũng là một hình thức chọn thứ được phép ở lại."
Tôi bật cười. Cười thật lần này. Không lớn, nhưng sắc.
"Anh nói như thể tôi viết đống này vậy."
Im lặng.
Rè.. Rè..
"Anh không viết sao?"
Tôi không trả lời.
Vì câu trả lời hiển nhiên là không.
Tôi chưa từng thấy căn phòng này. Chưa từng viết những hồ sơ này. Chưa từng phân loại ký ức của mình thành mười sáu phiên bản như một kẻ rảnh rỗi bệnh hoạn. Tôi muốn nói như vậy. Tôi nên nói như vậy.
Nhưng bàn tay tôi đang đặt trên bìa hồ sơ.
Ngón cái vô thức miết qua cạnh giấy, đúng vị trí có vết gấp nhỏ. Một vết gấp quen thuộc đến kỳ lạ. Kiểu vết gấp tôi thường tạo ra khi đọc một tài liệu nào đó và muốn đánh dấu tạm, dù tự nhủ lát nữa sẽ dùng kẹp giấy cho đàng hoàng.
Tôi rút tay lại.
"Đây là trò gì?"
"Phòng Hồ Sơ."
"Tôi không hỏi tên phòng."
"Anh luôn hỏi tên trước khi hỏi chức năng."
Tôi im.
Người Quan Sát nói tiếp:
"Phòng này lưu những gì anh đã dùng để kể lại chính mình."
Một tủ sắt phía bên trái bật mở.
Cạch.
Âm thanh không lớn, nhưng làm da đầu tôi tê đi. Ngăn kéo trượt ra chậm rãi. Bên trong đầy những tập hồ sơ mỏng, xếp sát nhau. Trên nhãn từng tập không phải ngày tháng. Là những cụm từ.
Lần tôi không nghe máy vì cần bình tĩnh.
Lần tôi đứng ngoài vì chưa đủ dữ kiện.
Lần tôi có chìa khóa nhưng không có quyền.
Lần tôi không mở cửa vì không muốn đổ thêm dầu vào lửa.
Lần tôi để nó tự xử lý vì nó cũng cần lớn lên.
Lần tôi rời đi vì ở lại cũng vô ích.
Tôi bước đến gần.
Càng đọc, tôi càng thấy khó thở.
Những cụm từ ấy không xa lạ. Chúng có giọng của tôi. Không phải giọng nói phát ra từ miệng, mà là giọng tôi dùng trong đầu mỗi khi cần sống sót qua một việc không đẹp đẽ lắm. Mỗi câu đều có vẻ hợp lý. Mỗi câu đều có thể được bảo vệ trong một cuộc tranh luận đủ dài.
Vấn đề là chúng quá sạch.
Sạch đến mức không còn chỗ cho người khác trong đó.
Tôi đóng mạnh ngăn kéo.
Rầm.
Bụi rơi xuống từ nóc tủ, lả tả trong ánh đèn xanh.
"Không phải mọi lý do đều là nói dối."
Tôi nói.
"Đúng."
Câu trả lời đến quá nhanh làm tôi khựng lại.
Người Quan Sát tiếp tục:
"Một lý do không cần sai để có thể che khuất sự thật."
Tôi đứng giữa hai hàng tủ, tay vẫn đặt trên ngăn kéo lạnh.
Trong một khoảnh khắc rất ngắn, tôi muốn Người Quan Sát nói sai. Muốn nó phóng đại, đe dọa, bịa đặt, làm thứ gì đó đủ thô thiển để tôi ghét nó một cách thoải mái. Nhưng nó không làm vậy.
Nó chỉ nói những câu có vẻ đúng.
Và đó là điều tệ nhất.
Tôi quay lại bàn, lục nhanh qua vài tập hồ sơ khác. Tôi không biết mình đang tìm gì. Một bằng chứng giả. Một lỗi chính tả. Một ngày tháng không khớp. Một cái tên không phải của tôi. Bất cứ thứ gì chứng minh nơi này không hiểu tôi nhiều như nó đang cố tỏ ra.
Tập thứ hai ghi:
Ký ức: Cuộc gọi nhỡ
Tôi mở ra.
Không có nội dung. Chỉ có một màn hình điện thoại được in trên giấy, đen trắng, mờ như ảnh photocopy qua nhiều lần. Trên màn hình là thông báo cuộc gọi nhỡ. Tên người gọi bị bôi đen bằng mực. Bên dưới có ba dòng ghi chú.
Phiên bản 1: Không nghe máy vì đang ngủ.
Phiên bản 2: Không nghe máy vì cần bình tĩnh.
Phiên bản 3: Không nghe máy vì biết mình sẽ phải trả lời.
Tôi chạm vào phần tên bị bôi đen.
Mực không khô. Nó dính lên đầu ngón tay tôi, đen và lạnh.
Tôi lau vào áo.
Không sạch.
Có tiếng điện thoại rung đâu đó trong phòng.
Rừ.. Rừ..
Tôi xoay người.
Rừ.. Rừ..
Âm thanh phát ra từ cuối dãy tủ.
Tôi đi theo nó.
Mỗi bước chân làm nước dưới sàn bắn nhẹ lên cổ chân. Tủ hồ sơ hai bên kéo dài hơn lúc tôi bước vào. Tôi chắc chắn nó không dài đến thế. Cửa phòng đáng lẽ phải ở sau lưng, cách không quá hai mươi bước. Nhưng khi quay lại, tôi chỉ thấy hai hàng tủ tối hun hút, đèn xanh chớp nháy thành những đoạn đứt.
Rừ.. Rừ..
Tôi tìm thấy chiếc điện thoại nằm trong một ngăn kéo đang mở.
Nó là điện thoại của tôi.
Màn hình nứt ở góc phải. Ốp lưng trong suốt đã ngả vàng. Tôi nhận ra vết trầy cạnh loa, nhận ra cả miếng dán màn hình bong nhẹ ở mép dưới. Không thể nhầm được.
Tôi cầm nó lên.
Màn hình sáng.
Cuộc gọi đến.
Tên người gọi vẫn bị che bởi một dải đen.
Tôi không bấm nghe.
Ngón tay cái đặt trên nút xanh, dừng lại.
Rừ.. Rừ..
Điện thoại rung trong lòng bàn tay, đều đặn như một con vật nhỏ sắp chết.
Tôi biết mình nên nghe.
Một người muốn biết sự thật thì phải nghe.
Nhưng nếu nghe, tôi sẽ phải đối diện với giọng nói bên kia. Và nếu giọng nói đó là của người trong tin nhắn, của người sau cánh cửa, của người mà tôi đã biện mười sáu phiên bản lý do khác nhau để tránh gặp, thì tôi chưa sẵn sàng.
Chưa sẵn sàng.
Cụm từ đó vừa xuất hiện, tôi lập tức thấy một tập hồ sơ trong ngăn kéo tự mở ra.
Trên nhãn ghi:
Lần tôi chưa sẵn sàng.
Tôi ném điện thoại xuống.
Choang.
Nó rơi xuống sàn, vỡ thêm một đường. Tiếng rung tắt phụt.
Cả phòng im lặng.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Rồi Người Quan Sát nói:
"Ghi nhận: Đối tượng phá hủy vật kích hoạt ký ức."
"Tôi không phá hủy."
"Ghi nhận: Đối tượng sửa tên hành vi."
"Tôi chỉ!"
Tôi ngừng lại.
Chỉ gì?
Chỉ làm nó im.
Chỉ tránh một thứ chưa chắc có thật.
Chỉ tự bảo vệ.
Chỉ cần thêm thời gian.
Chỉ chưa sẵn sàng.
Những câu ấy xếp hàng trong đầu tôi, ngoan ngoãn và thành thạo. Tôi không cần nghĩ cũng gọi được chúng ra. Như mật khẩu cũ. Như đường về nhà.
Tôi cúi xuống nhặt điện thoại.
Màn hình tối đen. Dải mực trên ngón tay tôi đã lem sang cạnh máy, trông như một vết bầm.
Tôi bỏ nó vào túi áo.
Không biết vì sao.
Có lẽ vì nó là thứ duy nhất ở đây thật sự thuộc về tôi.
Hoặc vì tôi vẫn muốn có quyền không nghe máy.
Cửa phòng xuất hiện ở cuối dãy.
Không phải cánh cửa tôi đã bước vào. Cánh này nhỏ hơn, thấp hơn, làm bằng kính mờ. Sau lớp kính có ánh sáng trắng, không xanh. Trên cửa có một bảng tên.
Phòng đối chiếu
Tôi nhìn lại phía sau.
Phòng Hồ Sơ đã trở về kích thước ban đầu. Chiếc bàn dài nằm ở giữa. Những tủ sắt đứng im. Tập hồ sơ mang tên tôi vẫn mở trên bàn, trang cuối chỉ có hai dòng:
Tôi có chìa khóa.
Tôi đã không mở.
Tôi muốn quay lại đóng nó.
Rồi tôi nhận ra mong muốn đó ngu xuẩn đến mức nào.
Một tập hồ sơ không cần được đóng lại để ngừng tồn tại. Một ký ức cũng vậy.
Tôi bước về phía cửa kính mờ.
Trước khi mở, tôi thấy bóng mình phản chiếu lờ mờ trên đó.
Không rõ mặt.
Chỉ một dáng người cao gầy, áo sơ mi nhăn, tóc rối, một bên vai hơi thấp hơn bên kia. Tôi đưa tay lên vuốt lại tóc theo thói quen.
Rồi khựng lại.
Phía sau lớp kính, một bóng người khác cũng đưa tay lên.
Chậm hơn tôi nửa nhịp.
Tôi hạ tay xuống.
Bóng người kia cũng hạ tay.
Lần này nhanh hơn.
Tôi đứng im.
Nó cũng đứng im.
Tôi biết đó có thể chỉ là phản chiếu. Kính mờ, ánh sáng lệch, đầu óc tôi chưa tỉnh. Một cách giải thích hợp lý. Thậm chí quá hợp lý.
Nhưng bóng người sau cửa không mang tất.
Nó có giày.
Tôi lùi lại một bước.
Từ loa trên trần, Người Quan Sát thì thầm:
"Phòng tiếp theo không lưu những gì anh nhớ."
Tôi không hỏi.
Nhưng nó vẫn nói tiếp.
"Nó lưu những gì anh đã chọn không nhìn."
Bên kia lớp kính, bóng người nghiêng đầu.
Cùng lúc đó, điện thoại trong túi áo tôi rung lên một lần nữa.
Rừ.. Rừ..
Tôi đứng trước Phòng Đối Chiếu.
Tay đặt lên nắm cửa.
Lần này, tôi không biết mình đang do dự vì sợ thứ bên trong, hay vì tôi đã bắt đầu chờ Người Quan Sát gọi tên nỗi sợ ấy thay mình.