- Xu
- 75,992
51
1
"Người Em Cố Đô 2" – Rum, Xuân Định K. Y là một bản nhạc mang đậm hơi thở Huế nhưng không cũ, vừa trầm mặc vừa rất đời. Ca khúc gợi lên hình ảnh người con gái xứ cố đô với nét dịu dàng, kín đáo, mang trong mình vẻ đẹp của thời gian và ký ức. Giai điệu chậm rãi, nhẹ nhàng như dòng Hương trôi, kết hợp cùng cách hát mộc mạc của Rum và màu giọng đặc trưng của Xuân Định K. Y khiến cảm xúc lan tỏa tự nhiên, không cần phô trương.
Lời bài hát không chỉ là câu chuyện tình yêu đơn thuần mà còn là nỗi nhớ, là sự gắn bó với mảnh đất Huế – nơi mọi cảm xúc đều được giữ lại rất khẽ. Những ca từ giản dị nhưng giàu hình ảnh khiến người nghe dễ dàng liên tưởng đến những con đường nhỏ, mái ngói rêu phong, và một người "em" vừa gần vừa xa. "Người Em Cố Đô 2" vì thế không ồn ào, không cao trào mạnh, nhưng lại chạm sâu, để lại dư âm lắng đọng rất lâu trong lòng người nghe.
Lời bài hát
Gió mát trăng thanh đêm rằm
Khuyên áo em đan anh cầm
Lẳng lặng trao em cả đời trinh nhân
Nón lá em mang bên mình
Cướp lấy cơn giông vô tình
Từng sợi mưa ướt vai
Lạnh sương đêm nhớ ai
Năm canh thao thức trời đông
Bao lâu anh cũng đợi mong
Nỗi nhớ anh gieo nên
Hình hài em vươn cả núi sông
Em ơi xuân đến rồi đi
Hương Giang man mác biệt ly
Vậy tình này ai đong đếm bây chừ
Thì ra tôi đã thương
Người con gái ngây ngô yêu kiều
Thì ra tôi đã yêu
Và quên đi hết mộng trần cô liêu
Nụ cười em vẫn bé xinh
Như nắng lung linh giữa trời bình minh
Ôm ấp lấy anh
Sưởi ấm con tim giá lạnh
Lặng nhìn em thật lâu
Làm anh thấy thêm yêu quê nhà
Dành tặng em khúc ca
Mà anh gói gém suy tư ngày qua
Người con gái đã lớn lên
Mang nét tinh khôi của miền Cố Đô
Ngẩn ngẩn ngơ ngơ
Khiến trái tim tôi thẫn thờ
Yah
K. Y
Bổi hổi bồi hồi
Người em nay đã lớn
Và chẳng còn muốn phải cô đơn
Khiến anh phải thốt rằng
Chốn này anh sẽ là một nhà vua
Em là ái thiếp
Thì ta mới vừa một đôi baby
Đò chiều khua nhịp lao xao
Điệu hò mái đẩy nghe nao nỗi lòng
Tình người xứ Huế
Vẫn ngọt lịm và xanh trong
Dẫu có đi mô xa
Thì anh vẫn nhớ về quê nhà
Cả đời này anh dành trọn cho nàng thơ
Thẹn thùng rồi ngại ngùng thôi đừng ngó lơ
Thương em anh trèo đèo lội sông
Anh chẳng hề quản công
Chỉ khi có em thì anh mới yên lòng
Vì em là người con gái
Luôn dịu dàng mặc đời bi ai
Em là người con gái
Dù qua bao mùa anh đây vẫn mãi yêu
Thì ra tôi đã thương
Người con gái ngây ngô yêu kiều
Thì ra tôi đã yêu
Và quên đi hết mộng trần cô liêu
Nụ cười em vẫn bé xinh
Như nắng lung linh giữa trời bình minh
Ôm ấp lấy anh
Sưởi ấm con tim giá lạnh
Lặng nhìn em thật lâu
Làm anh thấy thêm yêu quê nhà
Dành tặng em khúc ca
Mà anh gói gém suy tư ngày qua
Người con gái đã lớn lên
Mang nét tinh khôi của miền Cố Đô này
Ngẩn ngẩn ngơ ngơ
Khiến trái tim tôi thẫn thờ
Thì ra tôi đã thương
Người con gái ngây ngô yêu kiều
Thì ra tôi đã hiểu vì sao
Đồi thông nay tàn bóng cô liêu
Nụ cười em vẫn bé xinh
Như nắng lung linh giữa trời bình minh
Ôm ấp lấy anh
Sưởi ấm con tim giá lạnh
Lặng nhìn em thật lâu
Làm anh thấy thêm yêu quê nhà
Dành tặng em khúc ca
Mà anh gói gém suy tư ngày qua
Người con gái đã lớn lên
Mang nét tinh khôi của miền Cố Đô
Ngẩn ngẩn ngơ ngơ
Khiến trái tim tôi thẫn thờ
Thì thầm lời ru
Tiếng mưa nức nở chiều thu
Thương ai để rồi
Bồi hồi lưu luyến chẳng muốn chia xa
Ngập ngừng câu hát
Nỗi niềm lại càng xơ xác
Ai ơi..
Giờ đã hóa nên muôn vàn thơ.

