"Cậu giận tớ hả?"
An An lấy tay kéo áo Gia Huy giả vờ làm bộ dáng đáng thương, chưa hết còn bày ra khuôn mặt mèo con dụi dụi vào tay áo cậu.
"Hừ, cậu biết mình sai ở đâu chưa." Gia Huy nghiêm mặt lạnh lùng liếc An An một cái lạnh giọng hỏi.
"Biết biết tam thiếu gia mình sai rồi mong cậu bỏ qua."
"Lần sau để bản thân bị thương thì cậu biết hậu quả rồi chứ gì."
"Huhu tớ xin thề."
An An gật đầu lia lịa, chỉ sợ cậu ấy không tin, tai vừa nghe câu hỏi miệng liền đớp ngay sợ chậm một phút lại phải hối hận cả đời.
Hu hu sao mày lại khổ thế này hả An An. Mọi người sẽ bảo sao tôi lại nhu nhược như vậy đúng không? Không phải là tôi không phản kháng mà căn bản là không dám phản đối bởi đối phương là một đối thủ mạnh a, cậu ta có cả 1000 cách khiến cho tôi phải hối hận.
Câu chuyện là như thế này vào một ngày đẹp trờị không không phải nói là ngày tồi tệ nhất của cuộc đời tôi. Năm tôi 10 tuổi bởi vì tính háo thắng của tuổi trẻ chưa trải sự đời chính bởi vì cái tật đam mê bóng đá nên tôi liền mắc sai lầm nghiêm trọng. Từ nhỏ đến lớn cứ hễ xài thách đấu là tôi hăng hái tham gia liền vì hiểu tính tôi nên con bé hàng xóm kế bên nhà tôi liền gửi lời mời thách đấu bóng đá với đội bóng của tôi. Bởi vì vậy mà từ đó chúng tôi trở thành kẻ thù không đội trời chung luôn.
Nói ra thì tôi cũng thấy hơi kì từ nhỏ ba chúng tôi cùng nhau lớn lên nhưng mà không biết nguyên nhân gì mà sau khi lên tiểu học cậu ta liền hận không thể giết chết tôi, luôn nhìn tôi bằng ánh mắt hết sức trìu mến ha ha không là căm thù mới đúng.
Hơi.. hay là bởi vì tôi quá xinh đẹp, quá giỏi giang nên cậu ta ganh tị chăng há há.. đó nên hôm nay mới có trận đấu có một không hai này nè.
Cậu ta đi sang lớp tôi thách đấu với tôi xem ai sẽ giành quán quân người đó sẽ thực hiện cho đối phương một điều ước. Hơi.. thật là phiền phức chị đây mà thắng sẽ làm chị cậu suốt đời cho bỏ ghét ha ha. Lời thách đấu có bao nhiêu là kích thích không chút do dự tôi liền vui vẻ đồng ý.
Một tuần sau trận đấu diễn ra với sự chứng kiến của toàn thể
học sinh của trường kết quả dĩ nhiên là tôi thắng.
Nếu đơn giản lấy vinh quang vậy thì đâu còn gì để nói vì chiến thắng này tôi phải trả giá bằng xương máu đó mọi người à. Đá tới gần cuối trận tôi bị một nhóm người bủa vây té sấp mặt trầy trụa khắp nơi, còn bị trật khớp tay và chân luôn hu hu bọn họ lấy đông ăn hiếp một cô gái yếu đuối như tôi.
Quả là thảm hại không thể tả mà vì lần bị thương đó tôi bị ba mẹ cấm túc ba tháng không được đi ra ngoài chơi, không được đá banh trong vòng nửa năm đúng thật là muốn giết người. Nguyên nhân từ đâu mọi người sẽ không thể ngờ được chính là do cậu ta mà ra.
Cậu ta không biết nói gì với hai vị phụ huynh nhà tôi mà hai người cho cậu ta cái quyền hễ tôi bị thương là toàn quyền xử lí tôi. Tôi khổ lắm mọi người à vừa lành vết thương thì phải làm việc khổ sai trong vòng một tháng cho cậu ta.
Một công việc mà mọi cô gái đều mơ ước đó chính là làm osin không lương cho cậu ta, ai cũng hâm mộ tôi được có cơ hội gần hot boy. Trời ơi! Ai thấu nỗi đau này tôi đâu muốn, ai ước thì làm dùm tôi đi. Đối với tôi mà nói nó là một chuyện hết sức lâm li bi đát. Tự nhiên ở nhà là đại tiểu thư hoa gặp hoa nở, người gặp người thích, tự dưng ra đường hễ gặp cậu ta ở đâu thì chính là chân sai vặt có ai mà không hận chứ.
"Hận" chữ này tôi không dám nghĩ tới luôn ý. Tôi cũng hận mà không dám nói bởi nếu phản kháng thì hậu quả còn nghiêm trọng hơn nữa.
Tôi đã từng phản kháng và kết quả thì ôi không dám nghĩ tới thật đáng sợ. Cậu ta bắt tôi làm bài tập thì cũng thôi đi, quét dọn phòng cũng không nói tới nhưng đáng hận nhất chính là phải chăm sóc em "chi qua qua" của cậu ta.. hư hư đó là con chó bẹc ghê không biết cậu ta lấy ở đâu ra bắt tôi hầu hạ nó y như chăm sóc đấng tối cao. Nào là tắm, nào dắt đi dạo, cho ăn, tỉa lông.. Hu hư tôi ghét nhất chính là động vật có lông và bốn chân đó. Giờ nghĩ đến tôi liền sởn da gà.
Hư hư có ai biết được nỗi khổ của tui đâu cứ thấy cậu ta lạnh lùng ít nói nhưng thật ra cậu ta chính là con thú đội lớp người mà hic hic.
"Cậu đang mắng tớ?" Gia Huy vẻ mặt bình thản, giọng nói phát ra hết sức nhẹ nhàng hỏi cô.
"Không có không có." Lời nói tuy nhẹ nhưng đối với cô nó lại là quả bom có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Vẻ mặt cô hốt hoảng bởi trong thâm tâm cô đang thực sự có nghĩ vậy mà ha ha cậu ta ghê thiệt giống như con giun trong bụng tôi không bằng á.
"Đồ ngốc!" Gia Huy nhỏ giọng mắng tôi.
"Nè cậu nói ai ngốc hả. Thọt lét.. Thọt lét.. cho cậu chết nè."
Két.. Két..
"Đã tới nhà thưa cậu chủ." Bác lâm cung kính mở cửa xe cho hai đứa cắt đứt bầu không khí vui vẻ bên trong xe.
"Ừ." Gia Huy thu lại vẻ tươi cười mặt lạnh lùng mở miệng trả lời.
"Hừ, đồ mặt lạnh, bày vẻ mặt lạnh cho ai coi chứ. Tránh ra chị đây đi được." Cô lè lưỡi tự mở cửa xe vội bước xuống lại sợ cậu ôm nên xua tay tỏ ra mạnh mẽ nhưng đời không như là mơ.
"Á ui đau quá." Huhu sao nãy không đau giờ đau dữ vậy ta. Hư hư lần này thì cô biết mình chết chắc rồi theo bản năng nhắm chặt mắt vẻ mặt nhăn nhó chuẩn bị tư thế hôn đất mẹ nha cưng, An An à mày quả là hồ đồ mà mất mặt thì mất rồi còn bày đặt chứng tỏ hả mậy.