CHƯƠNG 4: Người đặc biệt trong những điều bình thường
Tuổi mười bảy kỳ lạ lắm. Chỉ vì một câu nói vu vơ, Cũng có thể nhớ cả ngày. Chỉ vì một ánh nhìn thoáng qua, Cũng đủ tự suy diễn cả đêm. Và chỉ vì một người xuất hiện.. Mọi thứ vốn dĩ rất bình thường, Bỗng trở nên đặc biệt.
"Ê, dậy!"
Gia Huy đập mạnh quyển vở xuống bàn.
Sáng thứ hai. Tiết chào cờ. Bầu không khí ngái ngủ bao trùm toàn bộ lớp 12A1. Mạnh Đạt ngẩng đầu, mái tóc rối tung, mặt đầy vẻ bị làm phiền.
"Mày muốn chết?"
"Tao không muốn chết. Nhưng cô Thu muốn."
Gia Huy nháy mắt về phía bục giảng. Đạt quay lên. Cô chủ nhiệm đang khoanh tay.
"Vương Mạnh Đạt, nếu em buồn ngủ như vậy, cô có thể cho em xuống sân chạy vài vòng tỉnh táo."
Cả lớp cười ồ.
Đạt day trán, thở dài:
"Em tỉnh rồi ạ."
"Tốt."
Ngay phía trên, vai Phương Anh hơi run lên. Cô đang cười.
Chết tiệt. Từ khi quen cô, Mạnh Đạt phát hiện mình bị cười nhạo nhiều hơn hẳn. Mà điều đáng nói là.. Cậu lại chẳng ghét nổi.
Buổi chào cờ đầu tuần luôn dài như vô tận. Nắng tháng chín dù không quá gắt nhưng vẫn đủ khiến đám học sinh đứng dưới sân bắt đầu than trời.
"Trời ơi, muốn xỉu.."
"Bao giờ mới xong.."
"Mình sắp tan chảy.."
Lớp 12A1 đứng theo hàng. Nam một bên. Nữ một bên. Mạnh Đạt đứng sau Hoàng Quân, tay đút túi quần, mắt lơ đãng. Cho đến khi..
"Cậu có khăn giấy không?"
Giọng nói bên cạnh rất khẽ. Đạt quay sang. Phương Anh đứng ở hàng nữ sát bên, hơi nghiêng đầu nhìn cậu. Có lẽ vì nắng, chóp mũi cô hơi đỏ. Một giọt mồ hôi lăn nhẹ bên thái dương. Chẳng hiểu sao, Khoảnh khắc đó khiến tim cậu mềm đi kỳ lạ.
"Có."
Đạt rút cả gói khăn giấy mới trong túi đưa sang.
Phương Anh chớp mắt:
"Mình chỉ xin một tờ thôi."
"Cầm hết đi."
"Còn cậu?"
"Mình không dùng."
Hoàng Quân đứng trên quay xuống, nhìn bạn mình bằng ánh mắt không thể khinh bỉ hơn.
"Mày không dùng? Nãy tao xin thì bảo hết?"
"Im."
Phương Anh bật cười, nhận lấy.
"Cảm ơn."
Một cơn gió nhẹ thổi qua sân trường. Tà áo trắng khẽ lay. Rõ ràng chỉ là một chuyện rất nhỏ. Nhưng Mạnh Đạt lại nhớ rất lâu. Có lẽ vì.. Người xin là cô.
Tiết ba hôm đó là Anh văn. Giáo viên vừa bước vào đã thông báo một câu khiến cả lớp nhốn nháo:
"Tháng sau trường có cuộc thi hùng biện tiếng Anh giữa các lớp. Mỗi lớp chọn hai đại diện."
Cả phòng lập tức chia phe.
"Không em!"
"Em dở lắm!"
"Đừng gọi tên tôi!"
Cô giáo đẩy kính, nhìn danh sách.
"Mạnh Đạt."
Cả lớp:
"Ồhhhhhh!"
Đạt nhíu mày:
"Em á?"
"Em phát âm tốt."
"Nhưng.."
"Và Phương Anh."
Lần này, Cả lớp như nổ tung.
"Trời ơi!"
"Đẩy thuyền luôn hả cô?"
"12A1 nhất định vô địch!"
Phương Anh đang ghi bài cũng khựng lại:
"Em?"
"Em từng học ngoài Hà Nội, cô tin em ổn."
Gia Huy ở dưới cười muốn nội thương.
"Định mệnh sắp đặt."
Đạt nghiến răng:
"Ngậm mồm."
Nhưng thật lòng.. Cậu không phản đối. Thậm chí, Còn có chút vui không nói nổi.
Buổi luyện tập đầu tiên diễn ra sau giờ học. Cả lớp gần như về hết. Chỉ còn vài học sinh trực nhật và tiếng chổi quét ngoài hành lang. Ánh chiều rơi nghiêng qua khung cửa sổ, nhuộm vàng cả dãy bàn học. Phương Anh ngồi bàn trên, tay xoay cây bút.
"Mình ghét nói trước đám đông."
Đạt ngồi dưới, chống cằm.
"Trông cậu đâu giống."
"Thật mà."
"Cậu nói chuyện bình tĩnh thế còn gì."
"Bình tĩnh ngoài mặt thôi."
"Thế trong lòng?"
"Muốn ngất."
Đạt bật cười.
"Yếu vậy?"
"Ừ đấy."
"Không sao."
"Hả?"
"Có mình."
Ba chữ đơn giản. Nhưng không hiểu sao.. Lại khiến Phương Anh im lặng hai giây. Nắng chiều phủ lên gò má cô một lớp màu rất nhạt.
"Cậu.."
"Sao?"
"Đôi lúc nói chuyện cũng đáng tin phết."
"Đôi lúc thôi?"
"ừ."
"Buồn nhỉ."
"Nhưng.. Đủ rồi."
Không khí bỗng chốc yên hơn. Ở cái tuổi ấy, Người ta rất dễ rung động trước những điều giản đơn. Một lớp học vắng. Một buổi chiều vàng. Một người ngồi cạnh. Và một câu nói tưởng chừng không quan trọng.. Lại cứ ở mãi trong lòng.
"Thử đọc đoạn mở đầu xem."
Đạt đưa tờ giấy. Phương Anh hít sâu.
"Good morning everyone.."
Giọng cô ban đầu hơi run. Nhưng càng về sau càng tròn và sáng. Mạnh Đạt im lặng nghe. Rồi bất giác, Cậu thấy kỳ lạ. Rằng có một người, Ngay cả lúc nghiêm túc đọc bài thôi.. Cũng khiến mình không thể rời mắt.
"Thế nào?"
Phương Anh ngẩng lên. Đạt khựng vài giây mới đáp:
"Ổn."
"Thật?"
"ừ."
"Chỉ ổn thôi à?"
".. Rất ổn."
"Còn cậu?"
"Gì?"
"Đọc thử đi."
Mạnh Đạt nhướng mày:
"Muốn nghe thật?"
"ừ."
Cậu đứng dậy, cầm tờ giấy lên. Không đùa nữa.
"Good morning teachers and friends.."
Giọng nam trầm hơn khi nói tiếng Anh, rõ và chắc. Phương Anh đang ngồi cũng bất giác ngẩng lên. Lần đầu tiên cô hiểu tại sao trong lớp có nhiều bạn nữ để ý cậu như vậy. Không chỉ vì vẻ ngoài. Mà là cảm giác. Kiểu con trai bình thường có thể rất lười biếng, rất hay chọc người khác.. Nhưng lúc nghiêm túc, Lại sáng đến mức khó bỏ qua.
".. Thank you."
Đạt đọc xong, cúi xuống.
"Sao?"
Phương Anh thành thật:
"Ngầu thật."
"Biết ngay mà."
"Nhưng vẫn hơi tự tin quá."
"Cậu khen xong phải đạp một câu mới chịu à?"
"Cho cân bằng."
Đạt bật cười. Tiếng cười vang nhẹ giữa lớp học chiều muộn.
Những ngày sau đó, Việc cùng nhau luyện thi dần trở thành thói quen. Phương Anh bắt đầu quen với việc mỗi chiều có người ngồi cạnh chỉnh phát âm. Đạt bắt đầu quen với việc mỗi sáng trên bàn mình xuất hiện một chai trà đào. Không ai nói gì rõ ràng. Cũng chẳng ai thừa nhận điều gì. Nhưng cả lớp đều nhìn ra.
"Ê."
Gia Huy ngồi trong căn tin, chống cằm.
"Tao hỏi thật."
"Hỏi."
"Mày có thấy mày chăm Phương Anh hơi quá không?"
"Có à?"
"Có."
"Thì sao?"
Gia Huy nhìn bạn mình rất lâu, rồi cười nhẹ:
"Không sao. Chỉ là.."
"Lần đầu tiên tao thấy Vương Mạnh Đạt đối xử với một người khác biệt đến thế."
Đạt im lặng. "Khác biệt à? Có lẽ.. Ừ thật." Vì cậu ghét phiền, Nhưng không thấy phiền khi cô gọi. Ghét chờ, Nhưng lại quen đứng đợi cô khóa xe. Ghét chia sẻ, Nhưng lại để cô bước vào gần hơn bất kỳ ai. Thích một người.. Có lẽ chính là khi bản thân vô thức phá bỏ hết nguyên tắc vì họ.
Chiều hôm ấy, Trên đường về, Phương Anh bất ngờ hỏi:
"Mạnh Đạt."
"Hửm?"
"Cậu có tin vào kiểu.. Một người nào đó xuất hiện đúng lúc không?"
Đạt đạp xe chậm hơn một chút.
"Ý cậu là sao?"
"Kiểu.. Vào một thời điểm rất bình thường, Nhưng tự nhiên gặp ai đó, Rồi mọi thứ bắt đầu khác đi."
Gió thổi tung vài sợi tóc trước trán cô. Đạt nhìn phía trước, tim đập chậm một nhịp.
".. Có."
"Thật à?"
"ừ."
"Vậy cậu gặp chưa?"
Mạnh Đạt khẽ cười.
"Có chứ. Đang đi ngay bên cạnh đây này."
Nhưng cuối cùng, Cậu chỉ nói:
"Biết đâu."
Phương Anh bĩu môi:
"Trả lời gì mơ hồ."
"Còn hơn nói thật."
"Nói thật là gì?"
Đạt quay sang nhìn cô, rồi đạp xe vượt lên trước.
"Không nói."
"ê!"
Phương Anh đuổi theo, vừa chạy vừa tức.
"Vương Mạnh Đạt!"
Tiếng gọi trong trẻo vang giữa con đường đầy nắng. Và chẳng ai biết, Ngay khoảnh khắc ấy, Trong lòng một cậu con trai mười bảy tuổi.. Có một người, Đã dần trở thành điều đặc biệt nhất Giữa những ngày tháng vốn rất bình thường ấy.