Niệm Niệm đang ngồi đọc tiểu thuyết, nghe thấy tiếng động trong bếp, cô chạy lon ton vào bếp với tâm trạng không mấy vui vẻ, vì tiếng động kia làm ảnh hưởng đến việc đọc truyện của cô, miệng lẩm bẩm:
- Lần này tao phải bắt được mày.
Cô loay hoay dưới góc bàn ăn, trên tay cầm cái đuôi của con chuột đưa lên nhìn, con chuột hung hăng ba chân bốn cẳng cào trong không khí.
- Mày có yên để tao đọc truyện không hả, lần này tao cho mày vào nồi đun cho cẩu ăn.
Cô chợn mắt dọa con chuột, nhìn mặt con chuột tái mép như hơi sợ bà mụ này rồi, Niệm Niệm đứng dậy, nhưng trời xui đất khiến đầu cô đập vào thành bàn, kết quả lăn quay ra sàn, con chuột như kiểu đắc ý, nó đưa hai chân trước lên liếm liếm rồi chạy vào khe hở trên tường với cái mặt để nộ hai cái răng cửa to như kiểu
- Dám bắt ông mày à, còn non lắm.
Một lúc sau, Niệm Niệm tỉnh dạy, nhưng quái lạ, sao nhà cô khác thế, chắc vẫn đang mơ, nghĩ thế cô nằm tiếp ra chiếc giường mềm mại, một lúc sau ngồi dạy, vẫn cái phòng này, không phải lại mơ tiếp à, đang tính nằm tiếp bỗng ngoài cửa có tiếng gõ cửa:
- Tiểu thư, phu nhân gọi người xuống nói truyện.
-?
Hoang mang, cô rất hoang mang, cô đập mấy phát vào đầu mình, đau quá, không phải mơ? Vậy là gì? Cô nhìn xung quanh một hồi thấy không gian lạ quá, cô thầm hỏi:
- Cái quái gì vậy? Đây là đâu? Tôi là ai.
Ngoài cửa vẫn vang lên âm thanh thúc dục của ai đó. Trong khi Niệm Niệm như người mất hồn, cô đọc tâm
- Mình đây là? Tình huống gì vậy? Tiểu thư? À, xuống nhà xem sao đã. Đúng rồi, xuống nhà.
Nghĩ xong, Niệm Niệm đi xuống nhà, nhìn trên chiếc ghế sa lon trong phong khách là một bà lão tầm tám mươi tuổi.
- Xuống rồi hả? Ngồi đi, ta có truyện muốn nói.
Dù vẫn trong tình trạng hoang mang, lo sợ, nhưng Niệm Niệm vẫn ngồi xuống chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn bà lão, bà lão thấy thế cũng chớp theo, cô lại chớp lần nữa.
- Cô hôm nay thái độ kiểu gì đấy? Cô muốn trọc tức bà già này à? Cái Đinh gia này không có quy củ à?
Cô thấy bà làm theo, tưởng vui vui, định trêu trêu ai ngờ giọng bà.. to quá, làm cô giật mình. Còn nữa, Đinh gia, nghe quen à nha. Đúng rồi, quyển tiểu thuyết hôm qua cô đọc, Cái gì đây? Cô là
xuyên không rồi? Cô hoang mang mở to mắt chỉ tay vào mặt mình.
- Cháu tên gì?
- Niệm Niệm, cháu sao vậy? Không phải qua thiếu gia nói ly hôn lên cháu mới như thế chứ. Bà quản gia nói với vẻ hơi lo lắng cho cô.
Niệm Niệm. Cô ấn tượng với tên này, nó trùng tên với cô. Là
nữ phụ trong cuốn qua cô đọc chưa xong, cô cảm thấy sao mình đen thế, xuyên đúng cái cô gái không biết phân biệt tốt xấu này. Vì yêu nam chính cũng là anh trai (không phải anh ruột) mà cô gái này đã lấy nam phản diện vì lợi ích của nam chính, sau này phản bội nam phản diện, tắc tội nữ chính, cuối cùng không chỗ lương thân, chết vì bỏ đói.
- Thôi xong, cuộc đời này coi như bỏ.
Cô nghĩ thầm trong lòng, mặt trầm xuống như người chán đời muốn đi tu để quên đi cõi trần lạc lõng. Nhưng rồi một suy nghĩ lóe lên trong đầu cô:
- Không được, không thể như thế được, mình với nam tám còn chưa ly hôn, mình chưa đắc tội nữ, đúng vậy, mình lên tìm cách ly hôn nam tám sau đó cầm số tiền to đùng được hưởng sau ly hôn, vậy là được ăn sung mặc sướng qua ngày, hehehe, mình thông minh quá đi, suất sắc.
Cô nhìn lên người bà cố bị cô chọc tức, nhớ đến trong truyện nói, bà rất thương cô, nhưng nhũng gì nguyên chủ làm đã làm bà tức và rất thất vọng, cô nhất định phải nghĩ cách lấy lại hình tượng cháu dâu hiền thục để sau này có người chống lưng cho trong cái nhà này mới được, nghĩ thế, cô khóc thật to.
- Bà, bà phải tin cháu, cháu bị anh cháu lừa, cháu không biết anh cháu lại lamg như thế. Bà tha thứ cho cháu đi
Bà lão nhìn người con gái khóc đến thương tâm, bà vuốt ve mái tóc mềm mại của cô.
- Bà biết, Niệm Niệm của bà sao lại làm ra truyện phi đạo lý như thế được. Hôm qua có phải cháu sợ quá nên mới nhận tội về mình không.
Cô oan ức dương đôi mắt đẫm lệ của mình nhìn bà, miệng méo mó với chiếc mũi hơi đo đỏ.
- Đúng vậy bà, cháu.. cháu sợ anh cháu. Huhuhu.
Cô khóc càng lớn hơn ôm chặt bà lão, thấy thế bà lão vuốt ve an ủi.
- Được rồi, bà thương, để tối về bà nói truyện với Đinh tề, bà sẽ không để cháu bị oan như thế đâu.
- Vâng bà.
- Được rồi, cháu lên phòng nghỉ ngơi đi, hôm qua chắc ngủ không ngon giấc rồi.
- Dạ.
Niệm Niệm đứng dạy, đi lên cầu thang, khi không ai nhìn thấy sắc mặt cô, cô tủm tỉm cười thầm trong lòng:
- Đỉnh, quá đỉnh. Mình có lên đi làm diễn viên không nhỉ, đù, vừa véo cái mũi hơi quá, đâu thật, ngoáp ngủ rách hết miệng rồi, sao khóc khó quá vậy.
Cô đưa tay lên nắn lại cái mũi, véo véo hai cái má mình, lên phòng, đóng cửa.
Ngồi trên giường lấy điện thoại ra chơi chơi, bỗng cô thấy hơi nhớ nhà.
- Ngủ có quay về dược không nhỉ?
Nghĩ một hồi, cô chốt:
- Đúng rồi, ngủ tiếp.
Và Niệm Niệm của chúng ta lại như con lợn chết trôi ngủ tiếp.