Đinh Tề bế bỏng người Niệm Niệm với bao ánh mắt trầm trồ của mọi người, hai người đàn ông nhà họ Niệm không kiềm chế được tức giận, nhưng họ có quyền gì mà ngăn người kia, hắn là chồng hợp pháp của cô mà. Niệm Niệm trợn tròn đôi mắt, kinh ngạc không nói lên lời, khi anh đưa cô đến phòng thay đồ, đặt cô ngồi trên ghế sa lon ở đấy, bảo người chuẩn bị đồ cho cô.
Niệm Niệm nhìn người đàn ông ngồi trước mắt, cô đứng dậy, làm một số động tác kì quái, miệng hô:
- Yêu quái, mau hiện nguyên hình.
Đinh Tề nhìn lên, hơi nhíu mày, cô làm trò gì vậy. Thấy anh nhìn mình như thế, cô lại gần, đưa tay khua khua trước mặt anh:
- Đây số mấy.
- Em coi tôi là đứa trẻ lớp mấy.
Nghe được giọng nói hàng ngày của anh, cô vuốt ngực, thở đều:
- May, còn may.
Đinh Tề: ?
Niệm Niệm thầm nghĩ: Tưởng cẩu đầu chó bị ma nhập, hôm nay anh ta làm gì vậy? Không phải trong truyện nói anh ta không gần nữ sắc sao.
Trợ lý mang bộ đồ mới đến, Đinh Tề đứng dạy nhận lấy, Niệm Niệm nhìn khung cảnh trước mắt, trợ lý hơi nghiên đầu nói với Đinh Tề gì đấy, nhưng đầu cô là hai người đàn ông đang đứng cạnh nhau, khung cảnh có chút mờ ám, cô thở dài, như hiểu ra gì đó.
- Hai người?
Nhận được những ánh mắt nhìn mình khó hiểu, Niệm Niệm cười cười, đi ra cửa:
- Hai người tiếp tục, tiếp tục.
Định đóng cửa, Đinh Tề lên tiếng:
- Đồ của em.
Cô quay lại nhận lấy, nói khách khí:
- Cảm ơn.
Cửa đóng sầm lại, Đinh Tề khẽ nhíu mày, cô đây là thái đọ gì?
Trên đường đi về, ngồi trong xe, đầu Niệm Niệm không ngừng tưởng tượng ra những khung cảnh táo bạo, cô thầm trách bản thân: Niệm Niệm ơi Niệm Niệm, mày phải nhận ra sớm chứ, người ta không muốn ly hôn với mày là có lý do à nha, người ta là đoạn tụ đó, mày phải từ bi chứ.
Thấy cô không ngừng nhíu mày rồi lại vỗ nhẹ lên chán, Đinh Tề khó hiểu:
- Sao vậy?
Niệm Niệm nhìn anh, cô vỗ ai anh an ủi:
- Tôi biết rồi.
- Em biết gì?
- Anh không cầm che dấu với em, anh yên tâm, em sẽ giữ kín bí mật này đến chết, dù sao bây giờ thế giới cũng bắt đầu công nhận nối quan hệ đó, lên anh yên tâm, anh với người đó cứ giao bí mật cho em, em sẽ không phụ lòng tin tưởng của anh đâu.
Trước xe vừa tầm dừng trước biệt thự, Niệm Niệm sợ mình biết bí mật sẽ bị bắt lại, cô nhanh chóng chạy nhanh vào nhà, ngoảnh lại nhìn anh, vẫy vẫy:
- Em đi trước đây.
Trong xe. Người đàn ông nhíu mày, cô vừa nói gì vậy? Cô biết gì? Mối quan hệ? Anh với ai? Bí mật gì? Anh khó hiểu bước xuống xe, rồi không quan tâm mấy lời cô nữa.
Sáng sớm, Niệm Niệm bị tiếng điện thoại đánh thức, cô bực mình ngồi dậy, nhăn nhó:
- Lo.
- Chị, chị, em xem tin tức rồi, chồng chị là chủ tịch Đinh sao? Chị che giấu kĩ quá.
Là Tri Tri, Niệm Niệm cũng không để ý, cô tiếp tục nghe cô em nói:
- Chị có phúc quá đi, anh đẹp trai quá, thế này chị cần gì ngắm mấy tiểu thịt tươi trên mạng nữa, em mà là chị chắc em ngắm lão công đến suốt ngày mất, lần đầu tiên em thấy hâm mộ chị quá đi.
Thấy cô em mấy bốc phốt quá đà tên cẩu phản diện quá, Niệm Niệm hơi nhíu mày, cô giải thích:
- Em nghe chị nói, đừng để vẻ đẹp đấy lừa. Chị nói em bí mật này.
- Gì vậy chị?
- Anh ta là gay.
- Sao cơ.
- Chị kể em nghe thôi, hôm qua chị mới phát hiện, anh ta với trợ lý, hí hí, cái đó đó.
Tri Tri như vừa nghe được cú sốc động trời:
- Thật sao chị?
- Chắc chắn, trăm phần trăm.
Nghe xong, Tri Tri hốt hoảng, nhưng cũng bình tĩnh nghe chị kể, hai người nói truyện hồi rất lâu, sau cùng cô em vẫn không tin, bảo Niệm Niệm phải tìm hiểu kĩ đã, thử lòng anh ấy xem.
Trên giường, Niệm Niệm nghĩ cũng phải, cô lấy những bức ảnh thần tượng xinh đẹp ra, chọn lấy nhũng gương mặt tiêu biểu đại diện cho ngây thơ, trong sáng, quyến rũ, sau cất cận thận vào ngăn tủ, đợi cơ hội phỏng vẫn nam phản diện kia.
Cô ngồi lướt tin nhắn thấy dãy số lạ nhắn cho cô, hỏi cô trung thu có về nhà ăn Tết không. Mới đầu cô tưởng là Niệm Vũ, nhưng tra lại số điện thoại thì không phải, người này lại ẩn danh, cô không quan tâm, kéo hắn ta vào danh sách đen, một hồi lâu dãy số kia gọi cho cô, cô bắt máy:
- Lâu rồi không gặp, em khỏe chứ.
Niệm Niệm nhíu mày:
- Anh là ai? Chúng ta quen nhau à?
- Năm năm không gặp đã quên người anh họ này rồi à?
Anh họ? Cô nhớ trong cuốn tiểu thuyết, vì biết nội dung qua giới thiệu nên cô muốn ly hôn với
nhân vật phản diện, cô mới đọc được nửa quyển, mới thấy sự xuất hiện của anh ta, anh ta luôn bảo vệ nguyên chủ, hình như cũng có kết cục thảm, nghĩ đến vậy, cô quyết định kết giao với người này, biết đâu sau này có người chống lưng nếu bị nam chính chèn ép, nghĩ thế, cô cười cười:
- Ca, là anh sao. Anh không biết em nhớ anh như nào đâu, sao giờ anh mới về.
Bên kia cười lên một tiếng như thỏa mãn gì đó:
- Cô gái ngốc, vẫn thích làm nũng anh như thế, giờ rảnh không, anh dẫn em đi chơi.
Nhắc đến đi chơi, hai mắt Niệm Niệm sáng lên:
- Vâng, anh đón em đi.
- Đợi anh.
Câu nói nhè nhẹ mang chút ý tứ gì đó nhưng Niệm Niệm không hề quan tâm, cô vui vẻ chuẩn bị, cô chọn chiếc váy tôn lên vẻ đẹp làng thơ của mình, trang điểm nhè nhẹ, cô hôm nay muốn giảm căng thẳng, muốn chơi hết mình